Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 436

Cổ Tích Thức Tỉnh: Giải Mã Linh Khí Suy Yếu và Ánh Sáng Vô Song

4324 từ
Mục tiêu: Lâm Phong dành thời gian tìm hiểu sâu hơn về lịch sử Linh Giới và những bí ẩn đằng sau sự suy yếu linh khí.,Tương tác quan trọng với Diệp Vô Song, dần hóa giải sự hoài nghi của nàng và củng cố mối quan hệ.,Hé lộ thêm manh mối về 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa thao túng các giới, chuẩn bị cho các xung đột lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ
Mood: Trầm tư, bí ẩn, lãng mạn nhẹ nhàng (trong tương tác), khám phá, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Sau lời cảnh báo nặng nề của Bạch Lão Tổ, không khí trong đại điện vẫn còn vương vấn sự căng thẳng và nỗi ngờ vực. Nhưng Lâm Phong không để tâm quá lâu đến những ánh mắt dò xét hay sự bất an của người khác. Chàng biết, lời của lão hồ ly không phải là vô cớ, và nó đã củng cố thêm những nghi vấn bấy lâu nay trong lòng chàng. U Minh Thâm Uyên, những Thần Ma cổ xưa, hay thậm chí là ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ mà Bạch Lão Tổ từng nhắc đến, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, bí ẩn hơn rất nhiều. Chàng cần phải tìm hiểu, phải đào sâu tận gốc rễ.

Đêm đó, khi các tông chủ và gia chủ đã tản đi, mang theo cả hy vọng và những hạt giống lo lắng mới gieo, Lâm Phong không nghỉ ngơi. Chàng triệu tập Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song, hai mỹ nhân với trí tuệ siêu phàm và kiến thức uyên bác, đến thư viện cổ kính nhất của tông môn mà họ đang trú ngụ. Đây là một thư viện được xây dựng từ thời thượng cổ, ẩn mình sâu trong lòng núi, được bảo vệ bởi vô số trận pháp và cấm chế.

Bên trong thư viện, không khí đặc quánh mùi giấy cũ, gỗ đàn hương mục rữa và một chút hương trầm thanh tịnh, như muốn xoa dịu những linh hồn đang khao khát tri thức. Những kệ sách cao vút, chạm tới tận trần đá, chất đầy hàng vạn thư tịch cổ, từ những tấm ngọc giản khắc phù văn xa xưa đến những cuộn da thú nhuốm màu thời gian, hay những cuốn sách giấy vàng ố tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ sẽ tan biến. Ánh đèn dầu leo lét từ những chiếc đèn lồng cổ kính treo trên trần, rọi xuống tạo thành những vầng sáng mờ ảo, huyền hoặc, đủ để chiếu rõ từng nét chữ đã phai mờ trên các trang sử. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua những khe đá nhỏ bên ngoài, vọng vào như tiếng thì thầm của quá khứ.

Lâm Phong đứng giữa biển tri thức đó, đôi mắt đen láy lướt qua từng hàng chữ, từng ký hiệu cổ quái. Dáng người chàng cao ráo, thanh tú, nhưng giờ đây lại toát lên vẻ trầm tư và kiên nghị. Chàng khoác một chiếc trường bào màu xanh sẫm, tôn lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Thôn Thiên Thử, vẫn như thường lệ, nằm cuộn tròn trên vai chàng, đôi lúc lại khẽ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn ngắm những thư tịch, như thể nó cũng hiểu được tầm quan trọng của việc này.

“Lời của Bạch Lão Tổ không phải vô cớ.” Lâm Phong lên tiếng, giọng chàng trầm ấm, phá tan sự tĩnh lặng của thư viện. Chàng quay lại nhìn Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song, hai vẻ đẹp đối lập nhưng lại cùng toát lên khí chất phi phàm. Cổ Thanh Nguyệt, trong bộ y phục lụa trắng tinh khôi, mái tóc đen tuyền được búi cao, toát lên vẻ thanh khiết, tao nhã. Nàng đang cẩn trọng lật giở một cuốn sách đã ngả màu úa vàng, đôi mắt sáng như sao chăm chú đọc. Diệp Vô Song lại khác, nàng khoác áo choàng đen, mái tóc bạc buông xõa như suối, khuôn mặt sắc sảo ẩn chứa vẻ bí ẩn, ma mị. Nàng đứng tựa lưng vào một cột đá, ánh mắt tím huyền bí quét qua Lâm Phong, vẫn còn vương vấn sự hoài nghi.

“U Minh Thâm Uyên chỉ là bề nổi.” Lâm Phong tiếp tục, bước đến bên một kệ sách chứa đầy ngọc giản cổ. Chàng dùng tay vuốt nhẹ lên bề mặt ngọc, cảm nhận sự lạnh lẽo của thời gian. “Chúng ta cần tìm hiểu cội rễ của sự suy yếu linh khí này. Ta luôn cảm thấy, cái gọi là ‘quy luật tự nhiên’ mà người đời vẫn tin, e rằng không đơn giản như vậy.”

Diệp Vô Song nhướng mày, giọng nói của nàng trầm thấp, mang theo chút lạnh lùng cố hữu: “Chẳng phải tất cả các ghi chép đều nói đó là quy luật tự nhiên, hoặc là tàn dư của Thần Ma Đại Chiến sao? Sau mỗi thời đại huy hoàng, linh khí đều sẽ suy yếu, để rồi tái sinh trong một chu kỳ mới. Đó là sự luân chuyển của Thiên Đạo. Ngươi muốn tìm kiếm điều gì khác?” Nàng vẫn giữ vẻ cảnh giác, dường như mọi lời nói của Lâm Phong đều bị nàng cân nhắc kỹ lưỡng. Nàng từng trải qua nhiều biến cố, chứng kiến nhiều sự thật bị che đậy, nên sự hoài nghi đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng.

Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng: “Nếu mọi thứ đều là quy luật tự nhiên, thì hà cớ gì lại xuất hiện ‘Thiên Đạo Vết Nứt’? Hà cớ gì Bạch Lão Tổ lại nhắc đến ‘xiềng xích’ vận mệnh? Thiên Đạo vô tình, nhưng không phải là một cỗ máy vô tri. Ta tin, phía sau những quy luật tưởng chừng bất biến kia, có một bàn tay đang thao túng.”

Cổ Thanh Nguyệt lúc này ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư: “Lâm Phong nói đúng. Trong những ghi chép cổ mà ta từng đọc, có một vài đoạn văn bản mơ hồ nhắc đến một thời đại xa xưa, khi linh khí của Linh Giới dồi dào gấp trăm lần hiện tại. Nhưng sau đó, tựa như một tai họa giáng xuống, linh khí suy yếu nhanh chóng, và từ đó trở đi, dù trải qua bao nhiêu kỷ nguyên, cũng không thể khôi phục hoàn toàn.” Nàng chỉ vào một hình vẽ trên cuốn sách đang đọc, đó là một vòng xoáy âm dương méo mó, xung quanh có những đường nứt vỡ. “Phù văn này… nó không phải là biểu tượng của luân hồi, mà giống như một sự đứt gãy vậy.”

Lâm Phong tiến lại gần, chăm chú nhìn vào hình vẽ. Chàng đưa tay chạm nhẹ lên đó, một luồng Huyễn Mặc linh lực vô hình lan tỏa từ đầu ngón tay chàng. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng chàng, như thể có một điều gì đó bị chôn vùi sâu thẳm đang cố gắng trỗi dậy. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận dao động yếu ớt từ phù văn.

“Đây không phải là một phù văn đơn thuần.” Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc sảo hơn. “Nó giống như một ký hiệu của sự phong ấn, hoặc một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Và nó không cô độc.” Chàng nhanh chóng lướt qua các kệ sách, bàn tay lướt đi thoăn thoắt giữa hàng ngàn thư tịch, dừng lại ở một cuốn ngọc giản đã nứt vỡ. Chàng rút nó ra, phủi đi lớp bụi thời gian. Trên bề mặt ngọc giản, một ký hiệu tương tự, nhưng tinh xảo và phức tạp hơn, hiện ra.

Diệp Vô Song tiến đến gần, đôi mắt tím huyền bí của nàng nheo lại, đánh giá phiến ngọc giản. “Ngọc giản này… nó có niên đại ít nhất phải hàng triệu năm. Những ký hiệu này… ta cũng chưa từng thấy chúng được ghi chép trong bất kỳ điển tịch phổ biến nào của U Minh hay thậm chí là Linh Giới.” Nàng đưa tay chạm vào ký hiệu, nhưng ngay lập tức rụt lại, như bị điện giật. “Có một sức mạnh phản phệ cổ quái ẩn chứa bên trong. Không phải ma khí, cũng không phải linh khí… mà là một loại năng lượng hoàn toàn khác.”

“Chính là nó.” Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng lóe lên tia sáng của sự khám phá. “Ta cảm nhận được một sự cưỡng ép, một sức mạnh áp đặt. Không phải quy luật tự nhiên, mà là sự can thiệp của một thế lực nào đó. Một thế lực đủ mạnh để thay đổi cả Thiên Đạo, để giam cầm linh khí của một giới diện rộng lớn.” Chàng nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt đầy thâm ý. “Liệu ngươi còn nghĩ đây chỉ là quy luật tự nhiên nữa không, Diệp cô nương?”

Diệp Vô Song trầm mặc. Ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi, nhưng đã pha lẫn sự tò mò và một chút kinh ngạc. Những gì Lâm Phong nói, những ký hiệu chàng tìm thấy, đều vượt ra ngoài hiểu biết và kinh nghiệm của nàng, một cường giả đã sống qua nhiều thời đại. Nàng bắt đầu cảm thấy bị cuốn hút vào những bí ẩn này, giống như một con thiêu thân lao vào ánh lửa.

Cổ Thanh Nguyệt đặt cuốn sách xuống, bàn tay nàng vuốt nhẹ lên trán, như đang cố gắng sắp xếp lại mớ kiến thức khổng lồ trong đầu. “Nếu đúng như vậy… thì kẻ đứng sau U Minh, kẻ đang thao túng Thiên Đạo, có lẽ là một tồn tại cổ xưa và khủng khiếp hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Sức mạnh của chúng có thể đã vượt qua cả giới hạn của Linh Giới, thậm chí là các giới diện cao hơn.” Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng.

Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng đặt phiến ngọc giản xuống, rồi lại tiếp tục lướt qua các kệ sách, ánh mắt chàng lấp lánh như đang tìm kiếm một chìa khóa nào đó. Đêm càng về khuya, gió bên ngoài thư viện càng trở nên mạnh mẽ, rít lên từng hồi như những tiếng thở dài của thời gian, khiến không khí trong thư viện cũng trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Mùi giấy cũ và gỗ đàn hương càng đậm đà hơn, hòa quyện với sự tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa u tịch. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, nhưng dường như không đủ sức xua tan đi bóng tối đang bao trùm những bí mật ngàn năm.

Cả ba chìm đắm trong công cuộc nghiên cứu miệt mài. Cổ Thanh Nguyệt, với khả năng phân tích và trí tuệ siêu việt của mình, nhanh chóng trở thành người giải mã chính. Nàng lật giở từng trang, so sánh từng phù văn, từng đoạn văn tự cổ đại, đôi lúc lại khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra khi tìm thấy một manh mối mới. “Những ký hiệu này…” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối. “Ta chưa từng thấy chúng trong bất kỳ hệ thống phù văn nào của Linh Giới hiện tại. Chúng có vẻ như là một ngôn ngữ cổ xưa hơn, có thể đã thất truyền từ rất lâu rồi.” Nàng chỉ vào một chuỗi ký hiệu phức tạp trên một cuộn da thú đã mục nát. “Và những nét vẽ này… chúng không phải là chữ viết, mà giống như những đồ hình, những bức họa tượng trưng cho một sự kiện nào đó.”

Lâm Phong nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của chàng khẽ rung động, tỏa ra một luồng ánh sáng tím mờ ảo mà chỉ chàng mới có thể cảm nhận. Chàng đặt tay lên cuộn da thú, truyền một tia Huyễn Mặc linh lực vào đó. Luồng linh lực của chàng như một cây cầu nối, kết nối với những năng lượng cổ xưa ẩn sâu trong các vật phẩm. “Chúng mang một loại dao động rất cổ xưa, không phải ma khí, nhưng cũng không phải linh khí thuần túy.” Giọng chàng trầm khàn, như đang nói mớ. “Có gì đó giống như… một sự cưỡng ép. Một sự phong tỏa, hay nói đúng hơn là một sự biến đổi cưỡng bức. Linh khí của Linh Giới bị rút cạn, không phải tự nhiên, mà là bị một thế lực nào đó chuyển hóa thành một loại năng lượng khác, hoặc bị giam cầm trong một không gian riêng.”

Diệp Vô Song đứng bên cạnh, ánh mắt tím huyền bí của nàng quét qua Lâm Phong, rồi lại nhìn những ký hiệu cổ quái. Lúc này, vẻ cảnh giác cố hữu trên khuôn mặt nàng đã dần nhạt đi, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút hoang mang. Những lời Lâm Phong nói, cùng với những gì nàng tự mình cảm nhận được từ các cổ vật, đang dần phá vỡ những định kiến bấy lâu nay của nàng. Nàng, một cường giả U Minh với kiến thức uyên bác, cũng phải thừa nhận rằng có những điều nằm ngoài tầm hiểu biết của mình.

“Ngươi… ngươi thật sự tin rằng có kẻ nào đó có thể thay đổi cả quy luật thiên địa?” Diệp Vô Song khẽ hỏi, giọng nói nàng không còn vẻ lạnh lùng chất vấn, mà mang theo sự thận trọng và một chút chấn động. Nàng chưa bao giờ dám nghĩ tới một khả năng như vậy, bởi vì đó là điều đi ngược lại mọi lẽ thường, mọi đạo lý mà nàng từng học. Thay đổi quy luật thiên địa, đó là sức mạnh của Thần, của những tồn tại tối cao đã vượt ra ngoài tầm với của phàm nhân hay tu sĩ.

Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn chàng thẳng thắn và kiên định: “Thiên Đạo Vô Tình, nhưng không phải không có sơ hở. Và con người, hay những tồn tại khác, luôn tìm cách lợi dụng những sơ hở đó. Nếu có thể thao túng Thiên Đạo, thì kẻ đó có thể thao túng cả vận mệnh của vô số giới diện. U Minh Thâm Uyên, những Thần Ma cổ xưa… tất cả có thể chỉ là những con cờ trong một ván cờ lớn hơn.”

Chàng bước đến một góc thư viện, nơi có một phiến đá cổ kính, bề mặt láng mịn nhưng chi chít những vết rạn nứt. Phiến đá này dường như là một vật phẩm trấn phong, bởi vì xung quanh nó, linh khí dường như bị bóp méo, tạo thành một vùng chân không kỳ lạ. Lâm Phong đặt tay lên phiến đá. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của chàng bùng lên một luồng sáng tím chói lọi, không còn mơ hồ như trước.

Một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo và hùng vĩ, ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể linh hồn chàng đang bị kéo ngược về quá khứ xa xăm. Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí chàng: những vị thần khổng lồ chiến đấu trên bầu trời, những thế giới bị hủy diệt, những lời nguyền rủa vang vọng, và một ánh sáng tím đen kỳ lạ bao trùm khắp chư thiên vạn giới, bóp nghẹt mọi sinh linh. Chàng thấy những dòng linh khí cuồn cuộn bị hút vào một vực sâu không đáy, rồi biến mất, để lại những mảnh vỡ nứt toác trên bầu trời, những vết sẹo vĩnh viễn trên Thiên Đạo. Đó là 'Thiên Đạo Vết Nứt' mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến!

Lâm Phong khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán. Chàng lùi lại một bước, bàn tay vẫn còn vương vấn cảm giác lạnh lẽo của phiến đá. Những hình ảnh đó quá mơ hồ, quá chấn động, nhưng chúng lại khắc sâu vào tâm trí chàng, như một lời cảnh báo từ quá khứ.

Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đều nhận thấy sự bất thường của Lâm Phong. Cổ Thanh Nguyệt vội vàng tiến đến, lo lắng hỏi: “Lâm Phong, ngươi có sao không? Ngươi đã thấy gì?”

Diệp Vô Song cũng cau mày, ánh mắt nàng lộ vẻ hiếm hoi của sự quan tâm. “Loại năng lượng trên phiến đá đó rất nguy hiểm. Ngươi không nên tùy tiện chạm vào.”

Lâm Phong lắc đầu, cố gắng trấn tĩnh. “Ta… ta không sao. Ta chỉ cảm nhận được một phần của sự thật. Một sự thật kinh hoàng. Linh khí của Linh Giới bị suy yếu không phải là tự nhiên. Nó là kết quả của một sự kiện thảm khốc, một cuộc chiến tranh cổ xưa, mà trong đó, Thiên Đạo cũng bị tổn thương, bị giam cầm. Những kẻ đã gây ra điều đó, chúng không chỉ muốn hủy diệt sinh linh, mà còn muốn phá vỡ cả quy luật của vũ trụ.” Chàng nhìn Diệp Vô Song, ánh mắt chàng sâu thẳm, như đang nhìn xuyên thấu vào tâm hồn nàng. “Vết nứt trên Thiên Đạo, xiềng xích vận mệnh… tất cả đều là có thật.”

Diệp Vô Song im lặng. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn phiến đá cổ. Trong giây phút đó, sự hoài nghi trong lòng nàng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo mà nàng buộc phải chấp nhận. Nàng bắt đầu hiểu tại sao Lâm Phong lại có thể nói ra những điều phi thường đến vậy. Nàng bắt đầu hiểu tại sao Bạch Lão Tổ lại đặt niềm tin vào chàng. Bởi vì chàng không chỉ có sức mạnh, mà còn có một khả năng đặc biệt để cảm nhận và nhìn thấu những bí mật mà người khác không thể.

Cổ Thanh Nguyệt thở dài, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng. “Nếu vậy, thì cuộc chiến với U Minh chỉ là một phần nhỏ của một cuộc chiến lớn hơn rất nhiều. Chúng ta đang đối đầu với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng kiên định. “Đúng vậy. Nhưng chính vì thế, chúng ta càng không thể lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, và phá vỡ mọi xiềng xích.” Ánh mắt chàng quét qua hai mỹ nhân, trong đó có một tia hy vọng và quyết tâm mãnh liệt, thắp sáng cả thư viện cổ kính.

Đêm đã khuya lắm rồi, ngoài kia, gió vẫn rít lên từng hồi, mạnh dần, trời trở lạnh. Mùi giấy cũ và gỗ đàn hương vẫn phảng phất, nhưng không khí không còn tĩnh mịch như trước. Thay vào đó là sự căng thẳng, sự khát khao khám phá, và một niềm tin mãnh liệt vào con đường phía trước. Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nhưng chàng không đơn độc.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ của thư viện, rọi những vệt sáng vàng nhạt lên những kệ sách cổ kính, Cổ Thanh Nguyệt đã thu thập đủ thông tin cần thiết. Nàng cần thời gian để tổng hợp và phân tích sâu hơn, nên sau khi trao đổi thêm một chút, nàng đã rời đi, để lại Lâm Phong và Diệp Vô Song giữa không gian tĩnh lặng của thư viện.

Lâm Phong biết Diệp Vô Song cần thêm thời gian để suy nghĩ, để chấp nhận những sự thật vừa được hé lộ. Chàng nhẹ nhàng dẫn nàng ra sân thượng của thư viện, nơi không khí trong lành hơn, và tầm nhìn rộng mở ra cảnh sắc Linh Giới hùng vĩ.

Trăng sáng vằng vặc vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời, như một viên ngọc bích khổng lồ, chiếu rọi ánh sáng bạc lên những ngọn núi trùng điệp và những dòng sông uốn lượn. Gió đã dịu dần, chỉ còn thổi nhẹ, mang theo hơi sương lạnh lẽo của đêm khuya, mơn man qua mái tóc của hai người. Diệp Vô Song đứng tựa vào lan can đá, mái tóc bạc của nàng bay phấp phới trong gió, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ điều gì. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng hòa quyện hoàn hảo với cảnh đêm tráng lệ.

Lâm Phong đứng cạnh nàng, chàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời sao rộng lớn. Chàng cảm nhận được sự giằng xé nội tâm trong nàng, sự đấu tranh giữa những gì nàng đã tin tưởng bấy lâu và những sự thật chấn động vừa được phơi bày.

Cuối cùng, Diệp Vô Song khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo sự mệt mỏi và chấp nhận. Nàng quay đầu lại, đôi mắt tím của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, không còn vẻ hoài nghi hay lạnh lùng cố hữu. Thay vào đó là sự phức tạp, sự tò mò và một chút gì đó gọi là… tin tưởng.

“Ta… chưa từng nghĩ mọi chuyện lại phức tạp đến vậy.” Giọng nàng trầm thấp, không còn vẻ băng giá mà thay vào đó là sự trầm tư. “Những gì ngươi nói… những gì ta cảm nhận được từ các cổ vật… thật sự khiến ta phải suy nghĩ lại mọi thứ. Tất cả những gì ta đã tin về quy luật của vũ trụ, về sự luân chuyển của linh khí… dường như đều là một lời nói dối, một bức màn che đậy.” Nàng khẽ lắc đầu, như muốn xua đi những suy nghĩ hỗn độn. “Một thế lực có thể thao túng cả Thiên Đạo… điều đó vượt xa mọi tưởng tượng của ta.”

Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt chàng vẫn kiên định, nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu. “Sự thật thường ẩn giấu dưới nhiều lớp màn, Diệp cô nương. Đôi khi, chúng ta phải dám đào sâu, dám nhìn thẳng vào những điều mà người khác sợ hãi, mới có thể chạm tới chân tướng. Điều quan trọng là chúng ta có dám chấp nhận nó hay không, dám phá vỡ những xiềng xích trong tâm trí mình hay không.”

Nàng im lặng một lúc, rồi lại thở dài, lần này là một hơi thở nhẹ nhõm hơn. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như thể nàng đang nhìn thấy chàng lần đầu tiên. “Ngươi… không chỉ mạnh mẽ, mà còn có một trái tim và tầm nhìn khác biệt. Ngươi không chỉ nhìn vào sức mạnh bề ngoài, mà còn tìm kiếm bản chất sâu xa nhất của vạn vật.” Nàng ngừng lại, rồi khẽ nói, giọng nói nhỏ dần, như một lời thú nhận. “Ta… có lẽ đã hiểu lầm ngươi.”

Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của Diệp Vô Song, khiến nàng trông có vẻ yếu đuối hơn thường lệ. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của nàng, cảm nhận được lớp băng giá kiên cố bao bọc trái tim nàng đang dần tan chảy. Chàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay, đặt lên vai nàng. Một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết từ Huyễn Mặc Quyển của chàng, không nhanh không chậm, truyền vào cơ thể nàng, xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya và xoa dịu những lo lắng trong tâm hồn nàng. Đó không phải là một sự chiếm hữu, mà là một sự sẻ chia, một lời an ủi chân thành.

Diệp Vô Song khẽ giật mình trước sự tiếp xúc bất ngờ, nhưng nàng không phản kháng. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lâm Phong, cảm nhận được sự quan tâm vô ngôn của chàng. Ánh mắt hai người giao nhau dưới ánh trăng, tạo nên một khoảnh khắc giao cảm sâu sắc. Đó là sự thấu hiểu giữa hai linh hồn đã từng trải qua vô vàn sóng gió, giờ đây tìm thấy sự đồng điệu trong việc đối mặt với những bí ẩn lớn hơn cả sinh mệnh.

Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi không mang theo vẻ tinh quái, mà chỉ có sự dịu dàng và tin tưởng. “Không sao, Diệp cô nương. Quan trọng là bây giờ chúng ta đã cùng nhìn về một hướng. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ta tin, cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra lời giải cho tất cả.”

Diệp Vô Song cũng khẽ cong khóe môi, một nụ cười nhạt nhưng lại mang theo vẻ thanh thoát hiếm thấy trên khuôn mặt sắc sảo của nàng. Nàng gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn, không còn chút hoài nghi nào. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn đứng ngoài cuộc, mà sẽ sát cánh cùng Lâm Phong, đối mặt với những thế lực khủng khiếp đang ẩn mình.

Và rồi, ánh bình minh thực sự bùng lên từ phía đông, xua tan bóng đêm, nhuộm đỏ cả bầu trời và những ngọn núi. Ánh sáng rạng rỡ, ấm áp bao trùm lấy hai người, như một điềm báo cho một khởi đầu mới, cho một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Những bí mật về sự suy yếu linh khí, về Thiên Đạo bị thao túng, về những kẻ đứng sau tất cả, dần dần sẽ được hé lộ. Và Diệp Vô Song, với sự tin tưởng mới mẻ dành cho Lâm Phong, sẽ trở thành một đồng minh vô cùng quan trọng, một ngọn đèn soi sáng trong cuộc chiến đầy u ám này. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ