Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 437

Cổ Thành U Minh: Bí Mật Ngàn Năm và Ánh Trăng Tình Ý

5435 từ
Mục tiêu: Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt khám phá một di tích cổ chứa đựng thông tin quan trọng về U Minh Thâm Uyên.,Họ đối mặt và vượt qua các cạm bẫy nguy hiểm trong di tích, thể hiện sự phối hợp ăn ý.,Thông qua thử thách, mối gắn kết và tình cảm giữa Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt được tăng cường sâu sắc.,Hé lộ thêm manh mối về nguồn gốc thực sự của U Minh Thâm Uyên và mối liên hệ với âm mưu lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, tense, adventurous, romantic
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ phía đông rực rỡ bùng lên, xua tan màn đêm u tịch và nhuộm đỏ cả bầu trời, báo hiệu một khởi đầu mới. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên len lỏi qua khe cửa động phủ, chiếu rọi lên vách đá gồ ghề, mang theo hơi ấm và sự sống. Trong cái động phủ vô danh mà Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt đã tạm trú, không khí vẫn còn vương vấn chút tĩnh mịch của đêm qua, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự thanh tĩnh và một luồng sinh khí mới.

Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt ngồi đối diện nhau trên hai tấm bồ đoàn đá, giữa họ là một bàn đá phẳng lì được đẽo gọt thô sơ. Trên bàn bày ra một tấm bản đồ da dê đã ố màu thời gian, cùng vài mảnh phù văn vỡ vụn mà họ đã thu thập được từ thư viện cổ. Gió nhẹ lùa qua khe đá, mang theo mùi đất ẩm, mùi đá và hương thảo dược thanh khiết, tạo nên một không gian vô cùng yên bình, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn sâu xa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một nhũ đá trên trần, cùng tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vách động, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch của nơi đây.

Thôn Thiên Thử, con linh thú lông trắng muốt, đang lim dim ngủ gật trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại khẽ giật giật chiếc mũi nhỏ, hít hà không khí buổi sớm. Khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, dù vẫn còn nét mệt mỏi sau đêm dài nghiền ngẫm, nhưng đôi mắt đen láy vẫn ánh lên vẻ tinh anh và quyết đoán. Nụ cười nửa miệng quen thuộc dường như đã được thay thế bằng một biểu cảm nghiêm túc hơn, nhưng vẫn không mất đi vẻ phóng khoáng cố hữu của chàng. Chàng lướt ngón tay trên tấm bản đồ cổ, ánh mắt dò xét từng đường nét, từng ký hiệu mờ nhạt.

Cổ Thanh Nguyệt ngồi đối diện, vẻ đẹp thanh khiết của nàng dưới ánh sáng ban mai càng thêm phần thoát tục. Mái tóc dài đen tuyền được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc mai vẫn lướt nhẹ trên gò má trắng ngần. Đôi mắt nàng, vốn dĩ đã mang vẻ nhân từ và trí tuệ, giờ đây lại sâu thẳm hơn, tràn đầy suy tư khi nàng đối chiếu các mảnh phù văn với những ghi chép trên bản đồ. Nàng mặc một bộ y phục lụa trắng đơn giản, nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý của một vị Thánh Nữ.

“Thánh Nữ Cổ,” Lâm Phong khẽ cất lời, phá vỡ sự im lặng. Giọng chàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên định. “Với kiến thức uyên bác của nàng, liệu chúng ta có thể giải mã được mảnh phù văn này để xác định vị trí chính xác của di tích không?” Chàng chỉ vào một mảnh phù văn hình tam giác khắc những ký tự cổ quái, rồi lại chỉ sang một khu vực trên bản đồ, nơi có những đường nét uốn lượn như hình sông núi bị che khuất bởi một dấu mờ.

Cổ Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh của nàng vuốt nhẹ lên mảnh phù văn, đôi mắt tinh tế quan sát từng chi tiết. “Thông tin từ thư viện cổ quả thực đã chỉ ra một hướng đi rõ ràng hơn nhiều so với những gì chúng ta từng biết. Những phù văn này, tuy đã bị phong hóa rất nhiều, nhưng vẫn còn lưu giữ một phần ý niệm của người xưa. Chúng hé lộ một địa điểm mà người ta gọi là ‘Phế Tích U Minh Cổ Thành’, một nơi từng là trung tâm của một nền văn minh cổ đại, nhưng sau đó đã bị chôn vùi bởi một sự kiện thảm khốc liên quan đến U Minh Thâm Uyên.” Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái, nhưng từng lời nói đều chứa đựng trọng lượng của sự thật và trí tuệ. “Tuy nhiên, di tích này ẩn sâu trong vùng cấm địa, nơi linh khí hỗn loạn và tràn ngập tử khí. E rằng không ít nguy hiểm đang chờ đợi chúng ta ở đó.” Nàng khẽ thở dài, nhưng ánh mắt nàng không hề có vẻ sợ hãi, mà chỉ là sự thận trọng.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ. Nụ cười lần này không còn vẻ tinh quái, mà là một sự khẳng định bản lĩnh. “Nguy hiểm càng lớn, cơ duyên càng nhiều, không phải sao, Thánh Nữ Cổ?” Chàng đứng dậy, đi đến bên cửa động, ngắm nhìn sương sớm đang tan dần dưới ánh dương. “Nếu chúng ta muốn vén màn bí mật về sự suy yếu linh khí, về ‘Thiên Đạo’ bị thao túng, thì không thể né tránh những nơi ẩn chứa chân tướng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chân tướng cũng vậy, nó không nằm ở những lời đồn đại hay những cuốn sách đã bị sửa đổi, mà nằm ở chính những nơi đã từng chứng kiến lịch sử, dù là lịch sử bị chôn vùi.”

Thôn Thiên Thử trên vai chàng bỗng dưng mở choàng đôi mắt to tròn, lông trắng muốt dựng đứng lên một chút, chiêm chiếp kêu vài tiếng rồi nhảy xuống, thoăn thoắt chạy đến bàn đá. Nó dùng cái mũi nhỏ của mình chỉ thẳng vào một điểm trên bản đồ, nơi có một ký hiệu gần như đã mờ hoàn toàn, rồi lại nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy mong đợi. Nó dường như muốn nói: *Chính là chỗ này! Ngươi còn chần chừ gì nữa?*

Lâm Phong bật cười, khẽ xoa đầu Thôn Thiên Thử. “Được rồi, Thôn Thiên Thử, ngươi đúng là một bảo bối. Ngươi luôn nhạy bén với những nơi có linh vật hoặc kỳ trân, nhưng lần này lại chỉ vào một nơi đầy tử khí. Xem ra, linh tính của ngươi đã mách bảo rằng nơi đó ẩn chứa một bí mật lớn hơn cả những viên linh thạch thông thường rồi.”

Cổ Thanh Nguyệt nhìn Thôn Thiên Thử, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hiếu kỳ, rồi nàng lại nhìn Lâm Phong. “Thôn Thiên Thử quả nhiên không tầm thường. Ký hiệu này… ta vừa mới giải mã được một phần, nó chỉ về một khu vực được gọi là ‘Vong Giả Chi Địa’, nằm sâu trong một thung lũng bị lãng quên, cách đây không xa. Nơi đó được cho là nơi chôn cất của một vị Vạn Cổ Đại Năng, người đã từng cố gắng chống lại sự xâm lấn của U Minh, nhưng cuối cùng đã thất bại và bị đồng hóa. Những ghi chép cổ nói rằng, vị Đại Năng đó đã cố gắng phong ấn một phần chân tướng của U Minh trong một ‘Tàng Thư Các’ bí mật trước khi linh hồn bị ô nhiễm hoàn toàn.”

Lâm Phong lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng. “Vạn Cổ Đại Năng… bị đồng hóa. Điều này càng chứng tỏ sự nguy hiểm của U Minh không chỉ dừng lại ở việc nuốt chửng sinh linh, mà còn có khả năng chuyển hóa, biến chất những kẻ mạnh mẽ nhất.” Chàng quay lại nhìn Cổ Thanh Nguyệt, ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng. “Vậy thì, Thánh Nữ Cổ, chúng ta lên đường chứ? Ta tin rằng, cùng nhau, chúng ta sẽ đủ sức đối mặt với mọi thử thách.”

Cổ Thanh Nguyệt nhìn lại Lâm Phong, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng ấm áp, một sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, dáng người thanh thoát như một làn khói. “Được, Lâm Phong. Chúng ta lên đường. Ta tin vào phán đoán và khả năng của chàng. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Chàng đã từng nói vậy, và ta tin rằng, đó không chỉ là một câu nói suông.” Nàng khẽ nở một nụ cười, nụ cười thanh khiết như đóa sen vừa chớm nở, khiến không gian động phủ như bừng sáng. “Trước khi đi, chúng ta nên chuẩn bị chút ít đan dược phòng thân và pháp bảo cần thiết. Càng sâu vào cấm địa, linh khí càng yếu ớt và tử khí càng nồng nặc.”

Lâm Phong gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Lời nói của Cổ Thanh Nguyệt, sự tin tưởng của nàng, như một nguồn sức mạnh vô hình, củng cố thêm ý chí của chàng. Chàng nhận ra rằng, trong cuộc hành trình đầy chông gai này, có được những đồng minh như Cổ Thanh Nguyệt, không chỉ là may mắn, mà còn là một phước lành.

***

Rời khỏi động phủ vô danh, Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt và Thôn Thiên Thử nhanh chóng bay về phía Tây, theo chỉ dẫn từ bản đồ và linh tính của Thôn Thiên Thử. Càng tiến sâu vào khu vực cấm địa, cảnh quan xung quanh càng trở nên hoang tàn và tiêu điều. Những ngọn núi đá trơ trọi, bị thời gian bào mòn thành những hình thù kỳ dị, vươn thẳng lên bầu trời xanh ngắt. Nắng giữa trưa gay gắt đổ xuống, khiến mặt đất nứt nẻ, bụi bay mù mịt theo từng cơn gió mạnh. Không khí trở nên khô nóng và nặng nề, linh khí trong không gian cũng trở nên loãng đi đáng kể, hoặc trở nên hỗn loạn, mang theo những tạp chất khó chịu.

Sau vài canh giờ phi hành, cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng hiện ra trước mắt họ. Đó là tàn tích của một thành phố cổ đại, giờ đây chỉ còn là những bức tường đổ nát, những tòa nhà sập xệ, những cột đá gãy đổ và những con đường bị vùi lấp dưới lớp bụi dày đặc và cây dại khô héo. Phế Tích Cổ Thành, đúng như tên gọi, là một chứng tích của sự hủy diệt, một ký ức đau thương của thời gian. Gió rít gào qua những khe tường đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của những linh hồn đã khuất. Thỉnh thoảng, một viên đá lớn lại lở ra từ vách tường, rơi xuống đất tạo ra tiếng động lớn, như nhắc nhở về sự mong manh của mọi thứ nơi đây. Mùi bụi bặm, đất ẩm, rêu phong và kim loại gỉ sét nồng nặc trong không khí, tạo nên một bầu không khí u ám, cô độc và đôi khi rùng rợn.

“Nơi đây… có vẻ không chỉ là phế tích, mà còn là một pháo đài cổ xưa,” Cổ Thanh Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ suy tư. Nàng nhìn ngắm những phù văn cổ xưa mờ nhạt trên một bức tường đá lớn, ánh mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc. “Linh khí hỗn loạn đến vậy, chắc chắn nơi đây từng có một trận pháp cực lớn, có lẽ là để bảo vệ toàn bộ thành phố, hoặc phong ấn một thứ gì đó vô cùng quan trọng.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng lướt qua những tàn tích, Thần Thức của chàng cẩn trọng dò xét từng ngóc ngách. “Có lẽ nó được dùng để phong ấn thứ gì đó, hoặc bảo vệ một bí mật. Nhưng nhìn cảnh tượng này, rõ ràng là trận pháp đã thất bại, hoặc bị phá hủy bởi một sức mạnh khủng khiếp nào đó. Có lẽ là chính sự xâm lấn của U Minh.” Chàng vừa dứt lời, một tiếng ‘vút’ nhẹ vang lên. Từ một khe nứt trên bức tường đổ nát, một mũi tên cơ quan cũ kỹ, phủ đầy rêu phong, bất ngờ bắn ra, hướng thẳng đến Cổ Thanh Nguyệt.

Phản ứng của Lâm Phong cực kỳ nhanh nhạy. Không một chút chần chừ, chàng thi triển Thần thông Không Gian, thân hình loé lên như một tia chớp, kịp thời kéo Cổ Thanh Nguyệt lùi lại một bước, né tránh mũi tên trong gang tấc. Mũi tên sượt qua vị trí nàng vừa đứng, cắm phập vào một khối đá đằng sau, tạo ra một tiếng động khô khốc.

“Cẩn thận, Thánh Nữ Cổ,” Lâm Phong khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm ổn, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn. “Nơi đây vẫn còn những cái bẫy cổ xưa. Dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng, chúng vẫn tiềm ẩn nguy hiểm.”

Cổ Thanh Nguyệt khẽ thở ra một hơi, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. “Cảm ơn chàng, Lâm Phong. Ta đã quá sơ suất. Trận pháp này… dường như được kích hoạt bởi sự dao động linh khí hoặc tử khí từ U Minh, khiến nó hoạt động thất thường.” Nàng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, rồi tập trung quan sát một phù văn khác trên mặt đất, nơi những sợi dây leo đã cố gắng che lấp nhưng không hoàn toàn. “Đây là một phù văn bẫy, Lâm Phong. Nó sẽ kích hoạt một luồng tử khí ăn mòn nếu chúng ta bước qua. Để ta hóa giải nó.”

Nói rồi, Cổ Thanh Nguyệt giơ tay lên, một đạo pháp quyết tinh xảo được nàng thi triển. Linh khí thuần khiết từ lòng bàn tay nàng tuôn ra, bao phủ lấy phù văn. Dưới sự tác động của linh khí tinh thuần, những ký tự cổ quái trên phù văn dần dần mờ đi, cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại. Nguy hiểm được hóa giải một cách nhẹ nhàng.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng nhiên chiêm chiếp kêu vài tiếng, rồi nó thoăn thoắt chạy đến một đống đổ nát lớn chắn ngang con đường chính. Nó dùng bộ móng vuốt sắc nhọn của mình, chỉ trong chốc lát đã đào một đường hầm nhỏ vừa đủ cho cả ba người luồn qua, tránh được những chướng ngại vật tiềm ẩn phía trên. Nó quay đầu lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt, như muốn nói: *Cứ theo ta, ta là chuyên gia đào hầm mà!*

Lâm Phong bật cười trước sự lanh lợi của Thôn Thiên Thử. “Quả nhiên là Thôn Thiên Thử, luôn có cách của riêng mình. Tốt lắm, chúng ta cứ theo nó.”

Họ tiếp tục tiến sâu vào phế tích, di chuyển cẩn trọng qua những con đường đổ nát, tránh né những cái bẫy còn sót lại và những khu vực linh khí hỗn loạn. Mỗi bước đi đều gợi lên một cảm giác nặng nề về lịch sử, về một nền văn minh đã bị hủy diệt, và về một mối đe dọa vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong bóng tối. Lâm Phong luôn đi trước, cảnh giác cao độ, tay đặt nhẹ lên chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Cổ Thanh Nguyệt theo sát phía sau, ánh mắt nàng luôn dõi theo chàng, vừa tin tưởng, vừa sẵn sàng hỗ trợ bằng trí tuệ và pháp thuật của mình. Giữa họ, một sự ăn ý không lời đã được hình thành, một sự phối hợp nhịp nhàng giữa trí tuệ và sức mạnh, giữa sự tinh tế và sự quyết đoán.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ những tàn tích đổ nát bằng một màu bi tráng, Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt cuối cùng cũng tìm thấy một lối vào ẩn mình dưới một ngọn đồi nhỏ, dẫn xuống lòng đất. Đó là lối vào một điện thờ ngầm, một nơi mà ngay từ khi vừa đặt chân đến, một luồng tử khí nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi, khiến linh hồn cũng phải run rẩy.

Bên trong điện thờ, không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ nhiệt độ mà còn từ cảm giác tuyệt vọng và cái chết. Ánh sáng yếu ớt, xanh lè phát ra từ những ngọn đuốc cổ xưa trên vách tường, hắt lên những bức bích họa mờ nhạt đã bị thời gian và tử khí ăn mòn, tạo nên một không gian rùng rợn và đáng sợ. Mùi tử khí nồng nặc đến nghẹt thở, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh, mùi ẩm mốc và một chút mùi máu tanh thoang thoảng, khiến dạ dày như muốn quặn thắt. Tiếng gió rít gào bên ngoài đã được thay thế bằng tiếng nước ngầm chảy xiết đâu đó sâu trong lòng đất, âm thanh u ám đó như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm.

Họ vừa bước vào một đại sảnh rộng lớn, nơi có một bệ thờ đá đen kịt giữa trung tâm, thì một luồng khí đen kịt từ bệ thờ bỗng dưng bùng lên, ngưng tụ lại thành một thực thể quái dị. Nó có hình dáng như một người, nhưng thân thể được tạo thành từ những sợi tơ đen kịt của tử khí, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Đây chính là tàn dư của một thủ vệ cổ xưa, đã bị U Minh biến chất hoàn toàn, trở thành một sinh vật chỉ biết phục tùng bản năng hủy diệt và đồng hóa. Nó phát ra một tiếng gầm gừ khàn đặc, rồi lao thẳng đến Cổ Thanh Nguyệt, bởi nàng đang đứng gần bệ thờ hơn, đang cố gắng giải mã một trận pháp phong ấn trên mặt đất.

Cổ Thanh Nguyệt, vốn đang tập trung cao độ vào trận pháp, không ngờ lại bị tấn công đột ngột. Nàng kịp thời nhận ra nguy hiểm, nhưng thân thể đã bị một luồng áp lực vô hình từ thực thể đó giam hãm. “Cẩn thận… nó đang… cố gắng đồng hóa linh hồn!” Nàng khó nhọc thốt lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ cảnh giác và một chút sợ hãi. Luồng tử khí từ thực thể đó không chỉ tấn công thể xác mà còn nhắm thẳng vào linh hồn, cố gắng ăn mòn ý chí và biến nàng thành một phần của nó.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Lâm Phong đã kịp phản ứng. Ánh mắt chàng lóe lên sự phẫn nộ và quyết đoán. “Đừng lo, có ta ở đây!” Giọng chàng trầm vang, tràn đầy sức mạnh và sự tự tin. Chàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, xua tan một phần tử khí xung quanh. Đây không chỉ là một thanh kiếm, mà là một phần Huyễn Mặc Quyển, mang theo sức mạnh của Đạo.

Lâm Phong không chút do dự, thi triển kiếm pháp mạnh mẽ. Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén như hàng ngàn mũi tên, xé rách không khí và lao thẳng vào thực thể tử khí. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Kiếm chiêu của chàng không chỉ chứa đựng sức mạnh vật lý mà còn mang theo ý chí kiên định, ánh sáng của Đạo, khắc chế hoàn toàn những sinh vật tử khí. Thực thể đó bị kiếm khí đánh trúng, phát ra một tiếng rít gào thê lương, thân thể nó lùi lại một bước, những sợi tơ đen kịt bị cắt đứt, phát ra những đốm lửa xanh lè rồi tan biến vào không khí.

Không để thực thể đó có cơ hội phản công, Lâm Phong lao đến, kịp thời ôm lấy Cổ Thanh Nguyệt vào lòng, kéo nàng ra khỏi tầm ảnh hưởng của tử khí. Hơi ấm từ cơ thể chàng, cùng với luồng linh khí ấm áp từ Huyễn Mặc Quyển tỏa ra, xua đi cái lạnh lẽo và sự sợ hãi đang bao trùm lấy nàng. Cổ Thanh Nguyệt khẽ giật mình trước sự tiếp xúc bất ngờ, nhưng nàng không phản kháng. Nàng cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim chàng, cảm nhận được sự bảo vệ vững chắc.

Thực thể tử khí lại gầm gừ, nhưng nó dường như đã bị suy yếu bởi kiếm khí của Lâm Phong. Nó không dám tấn công trực diện nữa, mà chỉ lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi cơ hội.

Lâm Phong siết nhẹ vòng tay, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng của Cổ Thanh Nguyệt. “Thánh Nữ Cổ, nàng vẫn còn run sao?” Chàng khẽ hỏi, giọng nói pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt chàng lại tràn đầy sự quan tâm.

Cổ Thanh Nguyệt khẽ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nàng ửng hồng dưới ánh sáng xanh lè của ngọn đuốc. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lâm Phong, trong đó không có chút dục vọng nào, chỉ có sự quan tâm và an ủi chân thành. “Lâm Phong… chàng…” Nàng muốn nói gì đó, nhưng lời nói lại nghẹn lại ở cổ họng. Sự bảo vệ của chàng, sự mạnh mẽ của chàng, và khoảnh khắc thân mật vừa rồi đã khiến trái tim nàng loạn nhịp. Nàng là một Thánh Nữ thanh cao, luôn giữ khoảng cách với phàm trần, nhưng trước Lâm Phong, những bức tường phòng thủ trong tâm hồn nàng dường như đang dần sụp đổ.

Lâm Phong chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và thấu hiểu. Chàng biết nàng đang nghĩ gì, và chàng không muốn ép buộc nàng. Chàng chỉ đơn giản là muốn bảo vệ nàng, muốn nàng cảm thấy an toàn. Chàng khẽ xoa nhẹ lưng nàng, như một lời trấn an. “Chúng ta cần phải tiêu diệt hoàn toàn thực thể này, nếu không nó sẽ là một mối phiền toái lớn. Thánh Nữ Cổ, nàng có thể tìm ra điểm yếu của nó không?”

Cổ Thanh Nguyệt gật đầu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. “Nó là một tàn niệm bị U Minh biến chất, thân thể được tạo thành từ tử khí. Điểm yếu của nó là ánh sáng thuần khiết và linh khí sinh mệnh. Trận pháp trên bệ thờ này có thể là một nguồn năng lượng để nó duy trì sự tồn tại. Nếu chúng ta phá hủy trận pháp, nó sẽ suy yếu và tan biến.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. “Ta cần chút thời gian để điều khiển linh khí, tạo ra một luồng sáng mạnh mẽ. Chàng hãy cầm chân nó.”

“Được!” Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng lóe lên sự tự tin. “Hãy tin tưởng ở ta, Thánh Nữ Cổ. Không một thứ gì có thể vượt qua được Cửu Thiên Huyền Kiếm của Lâm Phong này!”

Chàng nhẹ nhàng buông Cổ Thanh Nguyệt ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời nàng, một cử chỉ bảo vệ vô thức. Cổ Thanh Nguyệt bắt đầu thi triển pháp quyết, linh khí thuần khiết từ cơ thể nàng bắt đầu ngưng tụ, tạo thành một quả cầu ánh sáng trắng bạc lơ lửng trên tay. Lâm Phong thì lại vung kiếm, lao thẳng vào thực thể tử khí, dùng kiếm chiêu mạnh mẽ và linh hoạt để cầm chân nó, không cho nó có cơ hội quấy phá Cổ Thanh Nguyệt. Cuộc chiến trong điện thờ ngầm diễn ra căng thẳng và đầy nguy hiểm, nhưng cả hai đều thể hiện sự ăn ý tuyệt vời, một sự tin tưởng tuyệt đối vào đối phương.

***

Sau một hồi giao chiến quyết liệt, với sự phối hợp ăn ý của Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt, thực thể tử khí cuối cùng đã bị tiêu diệt hoàn toàn bởi luồng linh khí ánh sáng thuần khiết từ Cổ Thanh Nguyệt, kết hợp với kiếm khí mạnh mẽ của Lâm Phong. Trận pháp trên bệ thờ cũng bị phá hủy, khiến nguồn năng lượng duy trì sự sống của thực thể đó biến mất. Điện thờ ngầm lại trở về với sự u ám và tĩnh mịch ban đầu, chỉ còn lại mùi tử khí còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rụt rè trốn sau lưng Lâm Phong, giờ mới dám thò đầu ra, chiêm chiếp kêu vài tiếng như thể nó cũng đã trải qua một trận chiến cam go. Nó nhanh chóng nhảy lên vai Lâm Phong, rồi lại rúc vào cổ áo chàng, tìm kiếm sự ấm áp.

“Chúng ta đã an toàn rồi, Thôn Thiên Thử.” Lâm Phong khẽ mỉm cười, xoa đầu nó. Chàng quay sang nhìn Cổ Thanh Nguyệt, thấy nàng vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng đôi mắt đã trở lại vẻ kiên định thường ngày. “Thánh Nữ Cổ, nàng không sao chứ?”

Cổ Thanh Nguyệt khẽ lắc đầu. “Ta không sao, chỉ là linh khí tiêu hao hơi nhiều. May mắn có chàng ra tay kịp thời, nếu không thì… có lẽ ta đã gặp nguy hiểm rồi.” Nàng nhìn chàng, ánh mắt nàng tràn đầy sự biết ơn và một chút phức tạp. Nàng đã từng là một Thánh Nữ cao cao tại thượng, nhưng trong vòng tay của Lâm Phong, nàng lại cảm thấy mình trở nên yếu mềm, cần được bảo vệ. Điều này vừa khiến nàng bất an, vừa khiến nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng.

“Đừng khách sáo, Thánh Nữ Cổ. Bảo vệ đồng đội là chuyện đương nhiên.” Lâm Phong cười nhẹ. “Xem ra nơi đây không chỉ có tử khí và tàn niệm. Sau khi trận pháp bị phá hủy, ta cảm nhận được một luồng linh khí khác, tinh thuần hơn, phát ra từ phía sau bệ thờ.” Chàng chỉ tay về một bức tường đá lớn, nơi dường như có một cánh cửa ẩn.

Cổ Thanh Nguyệt cũng cảm nhận được. “Đúng vậy. Đây có lẽ là nơi mà vị Vạn Cổ Đại Năng đã cất giấu ‘Tàng Thư Các’ bí mật của mình.”

Họ cùng nhau đi đến bức tường đá. Lâm Phong vận dụng linh lực, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ẩn, để lộ ra một lối đi hẹp. Bước qua lối đi đó, họ tìm thấy một căn phòng nhỏ hơn, được bảo vệ bởi một trận pháp cổ xưa khác, nhưng lần này lại là một trận pháp phòng hộ, chứ không phải tấn công. Linh khí trong căn phòng này tinh thuần hơn hẳn bên ngoài, và không còn mùi tử khí nồng nặc nữa. Mùi giấy cổ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ trong không khí. Ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu trên trần nhà, cùng với ánh trăng bạc lọt qua một khe đá hẹp trên cao, chiếu sáng căn phòng một cách huyền ảo.

Đây chính là thư khố bí mật. Giữa căn phòng, một phiến đá cổ lớn, cao bằng người, đứng sừng sững. Trên bề mặt phiến đá, những văn tự cổ xưa được khắc sâu, cùng với những hình vẽ và ký hiệu kỳ lạ. Bên cạnh đó là một vài cuộn da dê mục nát, nhưng vẫn được bảo quản một cách kỳ diệu, chứa đựng những ghi chép bằng mực đã phai màu.

Lâm Phong và Cổ Thanh Nguyệt cùng nhau tiến đến phiến đá cổ. Cổ Thanh Nguyệt, với kiến thức uyên bác của mình, bắt đầu giải mã những văn tự trên đó. Lâm Phong cũng dùng Thần Thức của mình để đọc lướt qua những cuộn da dê, so sánh với những gì Cổ Thanh Nguyệt đang giải mã. Thôn Thiên Thử thì nhanh chóng tìm thấy một góc nhỏ, cuộn tròn lại và bắt đầu lim dim ngủ, dường như cảm thấy an toàn khi không còn tử khí xung quanh.

“Nó nói… U Minh Thâm Uyên không phải là một hiện tượng tự nhiên…” Cổ Thanh Nguyệt thì thầm, giọng nàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. “Mà là một… ‘cánh cổng thu hoạch’… được tạo ra để rút cạn linh khí của giới này… và có thể là cả những giới khác.” Nàng ngừng lại, rồi lại tiếp tục đọc, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, nhưng sự chấn động trong lòng nàng thì không hề nhỏ. “Phiến đá này… ghi lại rằng, vào thời Vạn Cổ, có một thế lực hùng mạnh vượt xa mọi giới hạn của Linh Giới, đã xây dựng ‘U Minh Thâm Uyên’ như một công trình khổng lồ, một cỗ máy vĩ đại, để hút cạn linh khí từ các tiểu giới và trung giới, tập trung về một nơi nào đó… và từ đó, Linh Giới bắt đầu suy yếu dần.”

Lâm Phong trầm ngâm, ánh mắt chàng xa xăm. Những lời này đã củng cố giả thuyết của chàng và Bạch Lão Tổ về “Thiên Đạo bị thao túng” và “Thiên Đạo Vết Nứt”. “Vậy ra đó là lý do Linh Giới suy yếu đến nhường này. Không phải là tự nhiên cạn kiệt, mà là bị ‘thu hoạch’. Một cái bẫy khổng lồ đã giăng ra từ hàng triệu năm trước. Nhưng… ai đã làm điều này? Và vì mục đích gì?” Chàng khẽ siết chặt tay, trong lòng dâng lên một luồng phẫn nộ. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chàng đã từng trải qua biết bao nhiêu khó khăn để có được linh khí tu luyện, vậy mà lại có kẻ ngang nhiên cướp đoạt sinh mệnh của cả một giới, của hàng tỷ sinh linh!

Cổ Thanh Nguyệt quay sang nhìn Lâm Phong, đôi mắt nàng ánh lên sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Nàng khẽ tựa nhẹ vào vai chàng, một cử chỉ vô cùng tự nhiên và thân mật. Hơi ấm từ cơ thể chàng, cùng với sự vững chãi của bờ vai ấy, khiến nàng cảm thấy vô cùng bình yên và tin cậy. “Phiến đá cổ không ghi rõ danh tính của thế lực đó, chỉ nhắc đến ‘Kẻ Tạo Hóa’ và ‘Âm Mưu Thiên Đạo’. Dường như thế lực đó đã vượt ra ngoài phạm trần, có thể là từ Tiên Giới, hoặc thậm chí là một giới diện cao hơn nữa. Mục đích của chúng… có lẽ là để duy trì sự tồn tại của chính chúng, hoặc để tạo ra một ‘Thiên Đạo’ mới theo ý muốn của chúng.”

Nàng thở dài, rồi lại khẽ nói, giọng nói nhỏ dần, như một lời thì thầm tâm tình. “Lâm Phong… ta tin chàng có thể thay đổi tất cả. Chàng là người duy nhất dám nhìn thẳng vào chân tướng này, dám đối mặt với những kẻ đứng sau màn. Ta tin rằng, chàng sẽ tìm ra lời giải, và sẽ phá vỡ âm mưu kinh thiên động địa này.”

Lâm Phong khẽ siết chặt bàn tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Trong ánh trăng bạc lọt qua khe đá, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của Cổ Thanh Nguyệt, chàng nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt nàng. Nàng đã không còn là Thánh Nữ cao ngạo, xa cách mà chàng từng biết. Giờ đây, nàng là một đồng minh, một tri kỷ, người cùng chàng gánh vác trọng trách nặng nề này. Tình Ái Vô Biên, không chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, cùng nhau hướng về một mục tiêu vĩ đại.

Những bí mật về sự suy yếu linh khí, về Thiên Đạo bị thao túng, về những kẻ đứng sau tất cả, giờ đây đã được hé lộ một phần. Nhưng càng biết nhiều, họ càng nhận ra âm mưu này sâu sắc và rộng lớn đến nhường nào. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu. Nhưng với Cổ Thanh Nguyệt bên cạnh, với sự tin tưởng và tình cảm chân thành dành cho nhau, Lâm Phong tin rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt với phong ba bão táp, và viết nên một huyền thoại bất hủ trong thế giới tu tiên này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ