Lâm Phong khẽ siết chặt bàn tay nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Trong ánh trăng bạc lọt qua khe đá, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của Cổ Thanh Nguyệt, chàng nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt nàng. Nàng đã không còn là Thánh Nữ cao ngạo, xa cách mà chàng từng biết. Giờ đây, nàng là một đồng minh, một tri kỷ, người cùng chàng gánh vác trọng trách nặng nề này. Tình Ái Vô Biên, không chỉ là tình cảm nam nữ, mà còn là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, cùng nhau hướng về một mục tiêu vĩ đại.
Những bí mật về sự suy yếu linh khí, về Thiên Đạo bị thao túng, về những kẻ đứng sau tất cả, giờ đây đã được hé lộ một phần. Nhưng càng biết nhiều, họ càng nhận ra âm mưu này sâu sắc và rộng lớn đến nhường nào. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu. Nhưng với Cổ Thanh Nguyệt bên cạnh, với sự tin tưởng và tình cảm chân thành dành cho nhau, Lâm Phong tin rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt với phong ba bão táp, và viết nên một huyền thoại bất hủ trong thế giới tu tiên này.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe đá, soi rọi vào Động Phủ Vô Danh, nơi mùi đất ẩm và mùi thảo dược nhẹ nhàng quấn quýt. Không khí nơi đây vẫn phảng phất sự tĩnh mịch và cô độc, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như tiếng thở dài của thời gian, cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mạch ngầm, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy an yên. Lâm Phong, Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đang ngồi quanh một phiến đá lớn giữa động, trên đó trải ra những mảnh ghi chép cổ xưa mà họ đã thu thập được từ Phế Tích Cổ Thành. Ánh sáng dịu nhẹ từ một viên dạ minh châu đặt giữa phiến đá rọi xuống, làm nổi bật những đường nét căng thẳng trên khuôn mặt họ, đặc biệt là khi họ cố gắng giải mã từng ký tự, từng hình vẽ trên những cuộn da dê mục nát.
Thôn Thiên Thử, linh thú trắng muốt nhỏ xíu, lười biếng cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn lim dim nhưng thỉnh thoảng vẫn hé mở, lắng nghe câu chuyện mà nó dường như cũng hiểu được phần nào. Mỗi khi Lâm Phong trầm ngâm, nó lại khẽ “chiêm chiếp” một tiếng, như muốn khuyến khích chủ nhân.
“...chính là thế lực này đã biến U Minh Thâm Uyên thành một ‘cánh cổng thu hoạch’, không ngừng rút cạn linh khí của Linh Giới chúng ta.” Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ không hề nhỏ. Chàng chỉ tay vào một đoạn văn tự cổ trên tấm da dê, nơi mô tả một cơ chế phức tạp giống như một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động không ngừng nghỉ. “Những gì chúng ta đọc được đêm qua, Thanh Nguyệt, đã xác nhận giả thuyết của ta và Bạch Lão Tổ. Sự suy yếu của Linh Giới không phải là một chu kỳ tự nhiên, mà là hậu quả của một hành vi cướp đoạt có chủ đích.”
Diệp Vô Song, vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng và bí ẩn, lúc này cũng không giấu được sự kinh ngạc. Đôi mắt tím thẳm của nàng nheo lại, tập trung vào những ký hiệu trên phiến đá. Nàng vẫn mặc bộ trang phục đen tối quen thuộc, tôn lên vẻ đẹp ma mị và khí chất vương giả. “Kinh khủng! Ta từng nghi ngờ rằng có điều gì đó không đúng, nhưng không ngờ nó lại có quy mô lớn đến vậy. Một âm mưu kéo dài từ thời Vạn Cổ... Vậy mục đích của chúng là gì? Chẳng lẽ chỉ để tích trữ linh khí?” Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, nhưng cũng chất chứa sự hoài nghi sâu sắc. Nàng đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến biết bao đổi thay của Linh Giới, nhưng chưa bao giờ hình dung được một sự thật kinh hoàng đến thế.
Cổ Thanh Nguyệt, với mái tóc đen tuyền búi cao gọn gàng, vẻ mặt thanh khiết nhưng lúc này đượm vẻ lo âu, khẽ thở dài. “Mỗi lần ‘thu hoạch’ đều mang theo một trận đại kiếp. Những ghi chép cổ này có nhắc đến các ‘kỷ nguyên suy tàn’, nơi linh khí đột ngột khô cạn, sinh linh đồ thán. Điều đó chứng tỏ đây không phải lần đầu tiên. Chẳng trách sao, mặc dù Linh Giới rộng lớn và có nhiều tài nguyên, nhưng chưa bao giờ đạt đến đỉnh cao như trong truyền thuyết Vạn Cổ.” Nàng vuốt ve những dòng chữ đã phai mờ trên cuộn da dê, cảm thấy một nỗi bi ai vô hạn cho số phận của Linh Giới.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng dần trở nên sâu thẳm, như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. “Đúng vậy. Mối liên hệ giữa ‘thu hoạch’ và sự suy yếu linh khí... và cái cảm giác bị trói buộc, bị giam cầm mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến... Huyễn Mặc Quyển của ta đang dao động mãnh liệt.” Chàng khẽ đặt tay lên ngực, nơi Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra một luồng năng lượng bí ẩn, vô hình. Công pháp này, kể từ khi chàng lĩnh ngộ và tu luyện, luôn có những phản ứng đặc biệt với các nguồn năng lượng, các quy luật thiên địa, và đặc biệt là những bí ẩn cổ xưa. Cảm giác lúc này giống như Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng hấp thụ, phân tích và giải mã thông tin mà chàng vừa tiếp nhận, đồng thời chỉ dẫn chàng đến một tầng lĩnh ngộ sâu sắc hơn.
“Huyễn Mặc Quyển của ngươi đã luôn là một công pháp độc đáo.” Diệp Vô Song nhận xét, ánh mắt lóe lên sự tò mò. Nàng đã chứng kiến sự thần kỳ của Lâm Phong nhiều lần, và nàng biết rằng công pháp của chàng không phải là thứ có thể dùng lẽ thường để phán đoán. “Nếu nó phản ứng mạnh mẽ như vậy, có lẽ nó đang chỉ cho ngươi một con đường.”
“Ta cũng nghĩ vậy.” Lâm Phong đứng dậy, bước đi quanh phiến đá, đầu óc chàng như một cỗ máy đang vận hành hết công suất, liên kết mọi mảnh ghép thông tin lại với nhau. “Những ‘kẻ tạo hóa’ này, chúng đã thiết lập một hệ thống khổng lồ, một ma trận xuyên giới để rút cạn linh khí. Nhưng không có gì là hoàn hảo. Một cỗ máy lớn đến đâu cũng phải có điểm yếu, một ma trận phức tạp đến mấy cũng phải có nút thắt.” Chàng dừng lại, nhìn ra cửa động, nơi ánh nắng ban mai đã bắt đầu rực rỡ hơn, nhưng tâm trí chàng vẫn chìm trong bóng tối của âm mưu vĩ đại.
Cổ Thanh Nguyệt đứng dậy, bước lại gần Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự quan tâm. “Chàng định làm gì?”
Lâm Phong quay lại, nụ cười tinh quái quen thuộc dần xuất hiện trên môi chàng, nhưng trong đôi mắt đen láy lại ẩn chứa sự kiên định đến khó tin. “Ta cần bế quan. Ta cần dung hòa tất cả những gì đã biết, những gì Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng tiết lộ, và những gì linh khí của Linh Giới đang ‘kêu gào’ trong tâm trí ta. Ta tin rằng, trong đó có chìa khóa để phá vỡ cục diện này. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Nếu đã có kẻ dám thao túng Thiên Đạo, vậy ta cũng dám nghịch chuyển nó!”
Diệp Vô Song khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Ta sẽ bảo vệ ngươi. Không ai được phép quấy rầy.” Nàng hiểu rằng đây là thời khắc quan trọng, Lâm Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự đột phá vĩ đại, không chỉ về tu vi mà còn về nhận thức.
Cổ Thanh Nguyệt nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và khích lệ. “Chàng cứ yên tâm bế quan. Chúng ta sẽ ở đây, chờ đợi chàng trở về với câu trả lời.” Nàng biết rằng Lâm Phong không chỉ là hy vọng của nàng, mà còn là hy vọng của cả Linh Giới.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ “chiêm chiếp” một tiếng nữa, rồi bất ngờ nhảy xuống, chạy đến bên chân Cổ Thanh Nguyệt, dụi đầu vào ống quần nàng, như muốn nói rằng nó cũng sẽ tham gia bảo vệ. Cử chỉ đáng yêu đó khiến không khí căng thẳng dịu đi đôi chút. Lâm Phong mỉm cười, vỗ nhẹ vai Cổ Thanh Nguyệt, rồi quay người, bước sâu vào trong động, tìm một nơi yên tĩnh nhất để bắt đầu quá trình bế quan của mình.
***
Linh Sơn Bích Lạc, nơi mà Lâm Phong chọn để bế quan, là một vùng đất thần tiên giữa lòng Linh Giới. Nơi đây được bao phủ bởi những ngọn núi hùng vĩ, vách đá dựng đứng, và những thung lũng xanh mướt. Kiến trúc tự nhiên và nhân tạo hòa quyện một cách hoàn hảo: những hang động tự nhiên được cải tạo thành động phủ ẩn mình giữa cây cối, những đình đài nhỏ được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, mái cong cổ kính phủ rêu phong, và những cây cầu gỗ mộc mạc uốn lượn nối liền các vách đá cheo leo. Tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn, tiếng chim hót líu lo không ngớt, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá cổ thụ, và thỉnh thoảng là tiếng hạc kêu vang vọng từ trên cao, tất cả tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh đến nao lòng. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá và mùi không khí trong lành sau mưa len lỏi vào từng hơi thở, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng, siêu thoát. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngưng tụ thành những dải sương mù trắng xóa, lượn lờ quanh các đỉnh núi, khiến nơi đây thực sự giống như một cõi tiên cảnh thoát tục.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trong một hang động linh khí dồi dào nhất trên Linh Sơn Bích Lạc, đôi mắt chàng nhắm nghiền, toàn thân bất động như một bức tượng đá. Bên trong cơ thể chàng, Huyễn Mặc Quyển đang vận chuyển với tốc độ cực đại. Năng lượng Huyễn Mặc cuồn cuộn chảy, hòa quyện với linh khí tinh thuần của Linh Sơn, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng bên trong đan điền.
Lâm Phong cảm thấy như mình đang du hành qua một dòng sông ký ức vô tận, nơi những mảnh thông tin rời rạc từ các ghi chép cổ xưa, những cảm nhận mơ hồ về “Thiên Đạo Vết Nứt” của Bạch Lão Tổ, và cả những ký ức sâu thẳm trong huyết mạch của chính chàng, tất cả đang hòa quyện lại, hình thành một bức tranh toàn cảnh về âm mưu “thu hoạch” linh khí. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, nó còn là một chiếc chìa khóa, một cầu nối giúp chàng thấu hiểu bản chất của vạn vật, của quy luật thiên địa, và cả những bí mật bị che giấu suốt hàng triệu năm.
Khi chàng càng đi sâu vào trạng thái nhập định, linh khí xung quanh chàng càng trở nên hỗn loạn. Từng luồng linh khí biến ảo, lúc ngưng tụ thành hình rồng phượng uy mãnh, lúc lại tan ra như sương khói mờ ảo, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ và đầy huyền ảo. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng phát ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, chiếu sáng cả hang động, xua tan đi bóng tối và sự tĩnh mịch. Ánh sáng đó không chỉ mang theo sức mạnh, mà còn mang theo một loại tri thức cổ xưa, trực tiếp truyền vào tâm hải của Lâm Phong. Chàng cảm nhận được áp lực khổng lồ, như có hàng ngàn ngọn núi đè nặng lên tâm trí, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự giải thoát, sự thấu hiểu sâu sắc chưa từng có.
Thôn Thiên Thử, vốn đã trở lại bên cạnh Lâm Phong, lúc này không còn lim dim nữa mà nằm phủ phục dưới chân chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào chủ nhân, thỉnh thoảng lại khẽ “chiêm chiếp” một tiếng, như muốn cổ vũ. Nó cảm nhận được sự biến động dữ dội của linh khí, và hơn ai hết, nó biết chủ nhân đang trải qua một quá trình lột xác đầy gian nan.
Bên ngoài hang động, Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song luân phiên canh gác, không rời nửa bước. Cổ Thanh Nguyệt, trong bộ y phục lụa trắng thanh thoát, đứng tựa vào một thân cây cổ thụ, đôi mắt nhân từ và trí tuệ của nàng dõi vào bên trong. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của Lâm Phong, lúc thì mạnh mẽ cuồn cuộn như thác đổ, lúc lại yên ắng đến khó tin, như một hồ nước tĩnh lặng.
“Hơi thở của Lâm Phong huynh ngày càng mạnh mẽ... và có chút gì đó rất khác biệt.” Cổ Thanh Nguyệt thì thầm, giọng nói êm ái của nàng hòa vào tiếng suối chảy róc rách. Nàng cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong linh khí của chàng, không chỉ là sự tăng lên về lượng, mà còn là sự thăng hoa về chất.
Diệp Vô Song, trong bộ trang phục đen huyền bí, đứng cách đó không xa, đôi mắt tím thẳm của nàng cũng đang tập trung vào cửa động. “Hắn đang cố gắng dung hòa tất cả những gì đã lĩnh ngộ. Một khi thành công, tu vi của hắn sẽ không chỉ tăng lên một tầng, mà có thể sẽ là một bước nhảy vọt, vượt qua mọi giới hạn hiện có.” Giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên định. Nàng hiểu rõ sự phi thường của Lâm Phong, và nàng tin vào khả năng của chàng.
Đúng lúc đó, Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng một lão ông phúc hậu với bộ râu bạc phơ, chậm rãi xuất hiện. Ông đưa mắt nhìn vào hang động, rồi lại nhìn hai nàng, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. “Huyết mạch của hắn đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây là cơ hội để hắn phá vỡ xiềng xích vận mệnh, không chỉ của bản thân hắn, mà còn của cả Linh Giới này.” Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, trên môi nở một nụ cười bí ẩn. Ông đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, khoảnh khắc mà một Phàm Nhân Nghịch Thiên có thể thực sự thay đổi số phận của cả một thế giới.
Thời gian trôi qua, ngày rồi đêm, đêm rồi ngày. Lâm Phong hoàn toàn chìm đắm trong thế giới nội tâm của mình. Chàng cảm nhận được sự giao thoa của các luồng linh khí, sự vận hành của các quy luật tự nhiên, và cả những “đường ống” vô hình mà thế lực cổ xưa đã tạo ra để “thu hoạch” linh khí. Chàng thấy rõ những điểm nút, những nút thắt, và cả những “vết nứt” trong hệ thống khổng lồ đó. Huyễn Mặc Quyển không ngừng hấp thụ và chuyển hóa, không ngừng đưa chàng đến những tầng lĩnh ngộ mới.
Tiếng thở dốc của Lâm Phong trong động phủ lúc này trở nên nặng nhọc hơn, nhưng lại đầy mạnh mẽ. Linh khí cuồn cuộn xung quanh chàng bỗng nhiên ngưng tụ lại một điểm, rồi bùng nổ, tạo ra một luồng xung kích vô hình lan tỏa khắp hang động. Đó là dấu hiệu của sự đột phá! Huyễn Mặc Quyển trên người chàng phát ra ánh sáng chói lọi đến cực điểm, sau đó thu lại, chìm vào bên trong cơ thể chàng. Cùng lúc đó, một luồng uy áp mạnh mẽ, cổ xưa nhưng cũng tràn đầy sức sống mới, lan tỏa ra từ trong hang động, khiến cả Linh Sơn Bích Lạc cũng phải rung chuyển nhẹ.
Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đều cảm nhận được sự biến đổi này, đôi mắt họ ánh lên vẻ mừng rỡ. Bạch Lão Tổ khẽ vuốt râu, nụ cười trên môi ông càng thêm sâu sắc. “Đã thành công rồi!” Ông thốt lên, giọng nói đầy hưng phấn.
Sau một khoảng thời gian tĩnh lặng, luồng uy áp dần thu lại. Cửa hang động khẽ hé mở, và Lâm Phong bước ra.
***
Tối hôm đó, Động Phủ Vô Danh lại chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của viên dạ minh châu. Mùi đất ẩm và mùi đá vẫn vương vấn, cùng tiếng gió lùa qua khe đá vi vút. Lâm Phong, sau nhiều ngày bế quan, đã xuất quan. Ngoại hình chàng không thay đổi nhiều, vẫn cao ráo, dáng người cân đối, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Đôi mắt đen láy của chàng giờ đây sáng rực, sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, ẩn chứa một sự tự tin và thấu hiểu sâu sắc. Toàn thân chàng tỏa ra một luồng linh khí nội liễm nhưng vô cùng mạnh mẽ, cho thấy tu vi đã đạt đến một tầng cấp mới, không chỉ là sự tăng trưởng về sức mạnh mà còn là sự lột xác về nhận thức.
Chàng triệu tập Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ. Thôn Thiên Thử, sau khi nhìn thấy chủ nhân, liền vui mừng nhảy lên vai chàng, khẽ dụi đầu vào má chàng, rồi lại “chiêm chiếp” liên hồi như muốn kể lại những ngày chờ đợi mòn mỏi. Không khí trong động phủ trở nên căng thẳng nhưng tràn đầy hy vọng khi Lâm Phong bắt đầu trình bày những gì mình đã lĩnh ngộ.
“Ta đã lĩnh ngộ được bản chất của ‘cánh cổng thu hoạch’.” Lâm Phong bắt đầu, giọng nói chàng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Chúng không phải là vô hạn, và tồn tại một ‘điểm chết’ tiềm tàng.” Chàng nhìn vào ba người, thấy rõ sự tò mò và cả một chút hoài nghi trong ánh mắt họ.
Diệp Vô Song, vẻ mặt bí ẩn thường ngày của nàng hơi ngả nghiêng. “Điểm chết? Ngươi chắc chắn chứ? Một hệ thống đã vận hành hàng triệu năm, do một thế lực vượt xa Linh Giới tạo ra, lại có điểm chết?” Nàng đặt câu hỏi, không phải vì không tin Lâm Phong, mà vì sự việc quá mức kinh thiên động địa, vượt ngoài mọi tưởng tượng.
Lâm Phong gật đầu, nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc lại xuất hiện. “Chắc chắn. Huyễn Mặc Quyển đã cho ta thấy rõ điều đó. Nó nằm ở cách chúng ‘thu hoạch’ năng lượng.” Chàng đứng lên, dùng tay vẽ lên không trung những phù văn phức tạp, những đường nét linh khí ẩn hiện, mô phỏng lại cơ chế vận hành của “cánh cổng thu hoạch” mà chàng đã nhìn thấu. “Hệ thống này được xây dựng dựa trên nguyên lý ‘hút’ và ‘chuyển hóa’. Chúng rút cạn linh khí từ các tiểu giới, trung giới, và cả Linh Giới, sau đó chuyển hóa nó thành một dạng năng lượng tinh thuần hơn, rồi chuyển đến một nơi nào đó mà chúng ta chưa biết.”
Chàng tiếp tục, ánh mắt sáng rực. “Nhưng để làm được điều đó, chúng cần một ‘trung tâm chuyển hóa’ và các ‘đường ống dẫn’. Các đường ống này không phải là vô hình tuyệt đối, và trung tâm chuyển hóa cũng không phải là bất khả xâm phạm. Nếu chúng ta có thể... ‘phản hồi’ năng lượng trở lại, hoặc cắt đứt hoàn toàn dòng chảy tại một điểm mấu chốt, toàn bộ hệ thống có thể bị phá vỡ, hoặc ít nhất là bị tê liệt trong một thời gian dài.”
Cổ Thanh Nguyệt lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng là người có kiến thức uyên bác nhất trong số họ, và nàng hiểu rõ sự phức tạp của những gì Lâm Phong đang mô tả. “Phản hồi năng lượng? Cắt đứt dòng chảy? Điều này có nghĩa là chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với toàn bộ thế lực đó, mà chỉ cần nhắm vào điểm yếu của chúng?” Giọng nàng run run, mang theo một tia hy vọng chưa từng có.
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, nụ cười càng thêm rạng rỡ. “Đúng vậy. Tuy nhiên, việc ‘phản hồi’ đòi hỏi một lượng năng lượng cực lớn, và việc ‘cắt đứt’ đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối vào đúng thời điểm, ở đúng vị trí. Ta đã tìm thấy một vài vị trí tiềm năng, những ‘điểm nút’ quan trọng trong ma trận khổng lồ này, nơi các luồng linh khí giao thoa và yếu ớt nhất.” Chàng lại vẽ thêm vài ký hiệu trên không trung, chỉ ra những điểm đó.
Bạch Lão Tổ nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt phúc hậu của ông lóe lên một tia sáng kỳ dị. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện. “Thiên tài! Hắn đã nhìn ra khe hở mà không ai nghĩ tới. Đây chính là ‘cơ hội’ mà ta đã chờ đợi bấy lâu, ‘cơ hội’ để phá vỡ những xiềng xích vô hình đã trói buộc Linh Giới từ thời Vạn Cổ.” Giọng ông trầm thấp, ẩn chứa sự phấn khích không thể che giấu. Ông đã biết về âm mưu này từ rất lâu, nhưng chưa bao giờ tìm được người có thể nhìn thấu và giải quyết nó. Huyết mạch cổ xưa của Lâm Phong, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển và trí tuệ phi phàm của chàng, đã làm được điều đó.
Diệp Vô Song cũng khẽ gật đầu, đôi mắt tím thẳm của nàng nhìn Lâm Phong với một vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. “Nếu đây là sự thật, thì chúng ta đã có một lợi thế chiến lược cực kỳ lớn. Không cần phải đối đầu với toàn bộ binh lực của kẻ địch, mà chỉ cần tập trung vào các điểm yếu chí mạng.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng “chiêm chiếp” một tiếng đầy kiêu hãnh, như thể nó cũng hiểu được sự vĩ đại của phát hiện này.
Lâm Phong nhìn mọi người, ánh mắt chàng tràn đầy quyết tâm. “Việc này sẽ không dễ dàng. Những điểm nút đó chắc chắn sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt. Nhưng ít nhất, chúng ta đã có một mục tiêu rõ ràng, một chiến lược khả thi. Và điều quan trọng nhất, chúng ta không còn thụ động chờ đợi nữa.” Chàng nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể mình. Tu Đạo Vô Tận, và Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chàng tin rằng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, chàng có thể đối mặt với mọi thử thách, phá vỡ mọi âm mưu.
Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt họ không chỉ có sự tin tưởng mà còn có cả tình yêu và sự ngưỡng mộ. Họ biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng với Lâm Phong dẫn đầu, với trí tuệ và sức mạnh phi thường của chàng, họ có đủ hy vọng để chiến thắng. Kế hoạch “phản hồi năng lượng” hoặc “cắt đứt dòng chảy” sẽ là trọng tâm của các hành động tiếp theo, mở ra một chương mới đầy cam go nhưng cũng tràn đầy hứa hẹn cho liên minh. Họ đã tìm thấy một tia sáng trong màn đêm u tối, một điểm yếu của một thế lực dường như bất khả chiến bại.