Trong không gian tĩnh mịch của Giảng Võ Đường, chỉ còn vọng lại âm vang trầm bổng từ lời giảng của Lâm Phong, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề mà cũng đầy hưng phấn. Sự đột phá của chàng, cùng những phát hiện chấn động về cơ chế “cánh cổng thu hoạch” và bản chất của năng lượng hắc ám, đã thổi một luồng gió mới vào lòng những cường giả Linh Giới đang chìm trong sự tuyệt vọng. Ánh mắt Lâm Phong quét qua từng gương mặt, từ Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song đầy tin tưởng, Bạch Lão Tổ thâm trầm, cho đến Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên vai chàng, đôi mắt đen nhánh long lanh như hai viên bảo thạch. Chàng biết, đây là thời điểm quan trọng nhất để thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng và quyết tâm chiến đấu trong lòng liên minh.
Giảng Võ Đường của Liên Minh Linh Giới là một kiến trúc hùng vĩ, được xây dựng từ những thân cây cổ thụ ngàn năm và những khối đá thô ráp, khổng lồ, toát lên vẻ trang nghiêm và cổ kính. Trần nhà cao vút, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng và mây bay, nơi những viên dạ minh châu tỏa ánh sáng dịu nhẹ, đủ để soi rõ từng khuôn mặt. Các bức tường được trang trí bằng những bức họa khổng lồ, mô tả các công pháp tu luyện cổ xưa, những trận chiến kinh thiên động địa, hay những cảnh giới tu luyện mà ít ai có thể chạm tới. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng quyện lẫn với hương mực, mùi giấy cũ và chút hương thảo dược nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí học thuật đặc trưng.
Sáng muộn hôm đó, Giảng Võ Đường chật kín các cường giả từ khắp các tông môn, gia tộc lớn nhỏ của Linh Giới. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về bục giảng cao, nơi Lâm Phong đứng sừng sững. Chàng khoác lên mình trường bào màu xanh sẫm, tôn lên dáng người cân đối, thanh tú nhưng không kém phần nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Bên cạnh chàng, Cổ Thanh Nguyệt trong bộ y phục lụa trắng tinh khiết, thanh thoát như tiên tử, và Diệp Vô Song với bộ trang phục màu tím đậm, toát lên vẻ bí ẩn và quyền quý, cả hai đều đứng thẳng, ánh mắt dõi theo Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối. Ở hàng ghế đầu, Bạch Lão Tổ trong hình dạng một lão ông phúc hậu, khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại, ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc.
“Chư vị, hôm nay ta triệu tập mọi người đến đây không chỉ để thông báo về những phát hiện mới, mà còn để cùng nhau vạch ra con đường phía trước,” Lâm Phong cất giọng, tiếng nói không quá lớn nhưng đủ để lan tỏa khắp Giảng Võ Đường, mang theo một sức nặng khó tả. “Như mọi người đã biết, Linh Giới chúng ta đang đối mặt với một mối họa chưa từng có, một thế lực âm thầm rút cạn sinh mệnh của giới này, khiến linh khí suy yếu, đạo pháp khô cằn. Chúng ta đã gọi đó là U Minh Thâm Uyên, là sự suy tàn của Thiên Đạo. Nhưng, sau nhiều ngày đêm suy xét, cùng với sự hỗ trợ của Thanh Nguyệt và Vô Song, ta đã tìm thấy một sự thật kinh hoàng hơn… và cả điểm yếu của nó.”
Dưới khán đài, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Một vị tướng lĩnh trung niên, khuôn mặt khắc khổ, tu vi không kém, cất giọng đầy hoài nghi: “Lâm công tử, điều này nghe có vẻ… quá phi thường. Ngài có bằng chứng gì không? Chúng ta đã phải chịu đựng nó hàng ngàn năm, nhưng chưa từng ai tìm được ‘điểm yếu’ của nó. Liệu có phải là một sự hiểu lầm?”
Lâm Phong không hề nao núng trước sự nghi hoặc. Nụ cười tinh quái nở rộng hơn trên môi chàng. “Sự hoài nghi là lẽ thường tình, ta hiểu. Nhưng chính vì sự ‘phi thường’ này mà chúng ta mới có hy vọng. Bởi vì, ‘cánh cổng thu hoạch’ này, nó không phải là Thiên Đạo, mà là một cơ chế được tạo ra, một cỗ máy khổng lồ đang hút cạn linh khí của các giới. Và đã là cỗ máy, thì ắt có điểm yếu.”
Chàng đưa tay phẩy nhẹ vào không trung. Một luồng linh lực tinh thuần từ lòng bàn tay chàng tuôn ra, ngưng tụ thành một màn hình ảo ảnh trong suốt. Trên đó, những đường nét linh khí phức tạp bắt đầu hiện lên, phác họa một sơ đồ chi tiết mà trước đây chưa ai từng thấy. Đó là hình ảnh mô phỏng của “cánh cổng thu hoạch” – một cấu trúc khổng lồ, vô hình nhưng hiện hữu, với vô số “đường ống dẫn” như những mạch máu, len lỏi qua các giới diện, hút cạn linh khí rồi chuyển về một “trung tâm chuyển hóa” bí ẩn.
“Đây là cách chúng ‘thu hoạch’ năng lượng,” Lâm Phong giải thích, giọng nói trở nên trầm tĩnh và rõ ràng hơn bao giờ hết, mỗi từ đều như gõ vào tâm trí người nghe. “Chúng rút cạn linh khí từ các tiểu giới, trung giới, và cả Linh Giới chúng ta, sau đó chuyển hóa nó thành một dạng năng lượng tinh thuần hơn, rồi chuyển đến một nơi nào đó mà chúng ta chưa biết. Toàn bộ quá trình này, về bản chất, là một sự bóc lột năng lượng quy mô lớn.”
Màn hình linh lực xoay chuyển, phóng to một vài điểm nút trên sơ đồ. “Nhưng để làm được điều đó, chúng cần một ‘trung tâm chuyển hóa’ và các ‘đường ống dẫn’. Các đường ống này không phải là vô hình tuyệt đối, và trung tâm chuyển hóa cũng không phải là bất khả xâm phạm. Huyễn Mặc Quyển của ta đã cho ta thấy rõ điều đó. Nó đã giúp ta nhìn thấu bản chất của năng lượng hắc ám, và cách nó luân chuyển trong hệ thống này.”
Chàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng các cường giả. Những khuôn mặt hoài nghi ban đầu dần thay thế bằng sự tập trung cao độ. Cổ Thanh Nguyệt khẽ siết chặt tay, đôi mắt nàng ánh lên niềm tin mãnh liệt. Nàng hiểu rõ Lâm Phong đã phải dốc bao nhiêu tâm sức, đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy mới có thể đạt được những phát hiện này. Diệp Vô Song, tuy không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng đôi mắt tím thẳm của nàng cũng không rời khỏi màn hình linh lực một khắc nào, như muốn khắc sâu từng chi tiết vào tâm trí.
“Nếu chúng ta có thể… ‘phản hồi’ năng lượng trở lại, hoặc cắt đứt hoàn toàn dòng chảy tại một điểm mấu chốt, toàn bộ hệ thống có thể bị phá vỡ, hoặc ít nhất là bị tê liệt trong một thời gian dài,” Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu mang theo sự tự tin và quyết đoán. “Điều này có nghĩa là chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với toàn bộ thế lực đó, mà chỉ cần nhắm vào điểm yếu của chúng.”
Một tiếng thở hắt ra đồng loạt vang lên trong Giảng Võ Đường. Khái niệm này quá mới mẻ, quá táo bạo, nhưng lại mang đến một tia hy vọng mà họ chưa từng dám nghĩ tới. Thay vì một cuộc chiến không hồi kết với một thế lực vô hình, họ giờ đây có một mục tiêu cụ thể, một chiến lược khả thi.
“Việc ‘phản hồi’ đòi hỏi một lượng năng lượng cực lớn, và việc ‘cắt đứt’ đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối vào đúng thời điểm, ở đúng vị trí,” Lâm Phong nhấn mạnh. “Ta đã tìm thấy một vài vị trí tiềm năng, những ‘điểm nút’ quan trọng trong ma trận khổng lồ này, nơi các luồng linh khí giao thoa và yếu ớt nhất.” Chàng lại dùng tay phẩy nhẹ, màn hình linh lực phóng to, chỉ rõ những điểm mấu chốt, những vị trí chiến lược mà chàng đã nhìn thấu bằng Huyễn Mặc Quyển. “Đây chính là chìa khóa để chúng ta lật ngược tình thế.”
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, nụ cười trên môi ông càng rõ nét. Ông đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi. Huyết mạch cổ xưa của Lâm Phong, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển và trí tuệ phi phàm của chàng, quả nhiên là lựa chọn của Thiên Đạo để phá vỡ xiềng xích Vạn Cổ. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng “chiêm chiếp” vài tiếng, như thể nó đang cổ vũ cho chủ nhân của mình. Bầu không khí trong Giảng Võ Đường từ sự hoài nghi đã chuyển sang sự ngạc nhiên tột độ, và rồi là một làn sóng hy vọng đang trỗi dậy mạnh mẽ. Các cường giả bắt đầu trao đổi ánh mắt, sự phấn khích hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ biết rằng, cuộc chiến này, có lẽ, đã có một lối thoát.
***
Buổi trưa, không khí trong Giảng Võ Đường vẫn đặc quánh, nhưng giờ đây không còn là sự hoài nghi mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút hồi hộp. Sau phần lý thuyết đầy chấn động, Lâm Phong đã tiến vào phần thực hành, điều mà mọi người đều mong đợi nhất. Các hàng ghế dài gần như không còn ai ngồi yên, nhiều vị tướng lĩnh, trưởng lão đã đứng dậy, tiến lại gần bục giảng hơn, muốn tận mắt chứng kiến những điều phi thường mà Lâm Phong sắp thể hiện.
“Chư vị đã hiểu về cơ chế vận hành của ‘cánh cổng thu hoạch’ và các điểm yếu của nó,” Lâm Phong nói, giọng chàng giờ đây đã pha thêm một chút nghiêm túc, nhưng vẫn giữ được sự tự tin cố hữu. “Bây giờ, ta sẽ chỉ cho mọi người cách để đối phó với năng lượng hắc ám, thứ mà chúng ta vẫn luôn coi là bất khả xâm phạm. Nhớ kỹ, không phải là ‘thuần hóa’, mà là ‘hiểu rõ’ và ‘lợi dụng’ quy luật của nó.”
Chàng giơ một bàn tay lên. Từ lòng bàn tay của Lâm Phong, một luồng khí đen tuyền, u ám bắt đầu ngưng tụ. Đó chính là năng lượng hắc ám, nhưng dưới sự kiểm soát của chàng, nó không hề tỏa ra vẻ hung tàn hay ăn mòn, mà lại có vẻ gì đó… ngoan ngoãn, như một đứa trẻ được Lâm Phong dắt tay. Các cường giả dưới khán đài không khỏi rùng mình. Ai nấy đều biết, năng lượng hắc ám là tử địch của tu sĩ, chỉ cần một chút xâm nhập cũng đủ khiến người ta tẩu hỏa nhập ma, hóa thành ma vật. Vậy mà Lâm Phong lại có thể triệu hồi và kiểm soát nó một cách dễ dàng như thế?
“Đây là cách năng lượng hắc ám vận hành,” Lâm Phong giải thích, trong khi luồng khí đen kia xoay tròn trên lòng bàn tay chàng, biến hóa thành những hình dạng khác nhau, từ một sợi dây mảnh mai đến một khối cầu đặc quánh. “Nó có tính ăn mòn, hấp thụ linh khí, nhưng cũng có những quy luật riêng của nó. Điều quan trọng là phải hiểu được ‘mạch’ của nó, nơi nó yếu nhất, nơi nó có thể bị ‘bẻ gãy’ từ bên trong.”
Chàng bắt đầu biểu diễn. Từ đầu ngón tay của Lâm Phong, một tia linh khí ngũ sắc tinh thuần bắn ra, chạm vào luồng năng lượng hắc ám. Thay vì bị ăn mòn hay phản phệ như mọi người tưởng tượng, tia linh khí kia lại như một lưỡi dao sắc bén, nhẹ nhàng xuyên qua luồng khí đen, tạo ra một vết nứt nhỏ. Sau đó, với một thủ ấn tinh diệu, Lâm Phong khẽ xoay cổ tay, và luồng khí hắc ám kia bắt đầu tan rã, biến mất không dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại.
“Không thể tin được!” Một trưởng lão râu tóc bạc phơ, tu vi Đại Thừa Kỳ đỉnh phong, thốt lên, đôi mắt ông mở to đầy kinh ngạc. “Năng lượng hắc ám lại có thể bị… hóa giải như vậy sao? Không phải thuần hóa, mà là hóa giải! Đây là điều chưa từng có trong lịch sử tu luyện của Linh Giới!”
Lâm Phong mỉm cười. “Chính xác là hóa giải, không phải thuần hóa. Nó giống như việc chúng ta đối phó với một dòng nước lũ. Không phải chặn đứng nó hoàn toàn, mà là dẫn dắt nó theo một hướng khác, hoặc làm suy yếu nó từ thượng nguồn. Chư vị, hãy thử theo phương pháp này…”
Chàng bắt đầu hướng dẫn. Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển để tạo ra một trường năng lượng mô phỏng, trong đó những luồng năng lượng hắc ám yếu ớt được tạo ra, đủ để các cường giả có thể tiếp cận mà không gặp nguy hiểm ngay lập tức. Chàng hướng dẫn từng thủ ấn, từng khẩu quyết, cách vận chuyển linh khí trong cơ thể để tạo ra một “lực lượng hóa giải” đặc biệt. Lâm Phong không chỉ nói suông, mà còn tỉ mỉ đi xuống từng hàng ghế, quan sát, uốn nắn từng động tác của các tướng lĩnh.
Cảnh tượng thật kỳ lạ. Những cường giả vốn đã quen với việc chiến đấu bằng pháp bảo, thần thông uy mãnh, giờ đây lại như những học trò nhỏ, chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Phong, cố gắng bắt chước từng thủ ấn phức tạp. Ban đầu, nhiều người chật vật. Linh khí của họ vừa chạm vào luồng hắc ám mô phỏng đã bị ăn mòn, hoặc phản phệ khiến họ cảm thấy khó chịu. Tiếng rên khẽ, tiếng hít thở dồn dập vang lên. Nhưng Lâm Phong không hề nản lòng, chàng kiên nhẫn giải thích, điều chỉnh.
“Linh khí của các ngươi quá thuần túy, dễ bị ăn mòn. Hãy thử pha trộn nó với một chút ý chí kiên định, một chút ‘huyễn ảnh’ của bản thân, như thể các ngươi đang ‘lừa dối’ nó,” Lâm Phong hướng dẫn một vị tông chủ đang toát mồ hôi hột. “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hãy dùng tâm để cảm nhận quy luật của hắc ám, đừng dùng sức mạnh để đối kháng trực diện.”
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Phong, dần dần, một vài người bắt đầu thành công. Một tia linh khí yếu ớt, nhưng mang theo một chút biến hóa kỳ lạ, đã xuyên qua được luồng hắc ám mô phỏng. Dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng nó đã đủ để thắp lên hy vọng trong lòng họ. Tiếng reo hò nhỏ, tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng “chiêm chiếp” vui vẻ, như thể nó đang khen ngợi những “học trò” của chủ nhân.
Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đứng quan sát từ xa, trong lòng tràn ngập sự khâm phục. Cổ Thanh Nguyệt khẽ thì thầm: “Chàng ấy không chỉ có sức mạnh, mà còn có trí tuệ và sự kiên nhẫn hiếm có. Không ai có thể làm được điều này ngoại trừ Lâm Phong.” Diệp Vô Song khẽ gật đầu, đôi mắt tím của nàng phản chiếu hình bóng Lâm Phong đang tận tình chỉ dẫn. Nàng biết, những gì chàng đang làm không chỉ là truyền thụ kỹ năng, mà còn là gieo mầm một niềm tin mới vào lòng các cường giả Linh Giới, niềm tin rằng họ hoàn toàn có thể chiến thắng trong cuộc chiến tưởng chừng vô vọng này.
Mùi gỗ trầm hương và mùi thảo dược nhẹ nhàng vẫn lan tỏa trong không khí, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với một chút hương vị linh khí tinh thuần, và cả một chút vị ‘hắc ám’ nhân tạo do Lâm Phong tạo ra, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ nhưng cũng đầy hứa hẹn. Các cường giả, từ những người chỉ huy tông môn uy nghiêm đến các trưởng lão thâm hậu, đều đang cúi đầu, chăm chú thực hành, vẻ mặt từ hoài nghi đã chuyển sang kính phục và đầy quyết tâm. Họ đã nhận ra, Lâm Phong không chỉ là một thiên tài tu luyện, mà còn là một vị minh sư, người có thể dẫn dắt họ phá vỡ những giới hạn và định kiến đã tồn tại hàng ngàn năm.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua những ô cửa sổ cao vút của Giảng Võ Đường, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những bức họa cổ kính và những gương mặt thấm mệt nhưng đầy hứng khởi, buổi huấn luyện đặc biệt của Lâm Phong cũng dần đi đến hồi kết. Mùi gỗ trầm và thảo dược giờ đây đã đậm hơn, hòa quyện với mùi linh khí nồng nàn và cả chút mùi “hắc ám” nhân tạo còn vương vấn, tạo nên một không gian tràn đầy năng lượng và quyết tâm.
Các cường giả, từ tông chủ uy nghiêm đến trưởng lão thâm hậu, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Họ tranh nhau đặt câu hỏi, chất vấn về từng chi tiết nhỏ nhất trong phương pháp hóa giải năng lượng hắc ám, về những điểm nút chiến lược trên sơ đồ “cánh cổng thu hoạch”. Giảng Võ Đường trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết, không phải bởi sự ồn ào hỗn loạn, mà bởi sự khát khao tri thức và ý chí chiến đấu đang bùng cháy trong lòng mỗi người.
Lâm Phong vẫn đứng trên bục giảng, dáng người cao ráo, thanh tú nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ uy nghi, vững chãi. Đôi môi chàng vẫn nở nụ cười tinh quái quen thuộc, nhưng ánh mắt đen láy sâu thẳm lại tràn đầy kiên định và trách nhiệm. Chàng kiên nhẫn giải đáp từng thắc mắc, dùng ngôn ngữ dí dỏm nhưng sâu sắc để làm sáng tỏ những khái niệm phức tạp nhất. Mỗi lời chàng nói ra đều như một tia sáng, xua tan đi màn sương mù hoài nghi và sợ hãi đã bao trùm Linh Giới bấy lâu nay.
“Chư vị, hãy nhớ kỹ,” Lâm Phong cất giọng, tiếng nói hùng hồn vang vọng khắp Giảng Võ Đường, thu hút sự chú ý của mọi người. “Năng lượng hắc ám không phải là bất khả chiến bại, và ‘cánh cổng thu hoạch’ cũng không phải là một thực thể vô địch. Chúng có quy luật, có điểm yếu, và chúng ta đã tìm thấy nó! Cuộc chiến này không chỉ là của riêng ta, mà là của toàn bộ Linh Giới. Đoàn kết là sức mạnh duy nhất của chúng ta. Nếu chúng ta chia rẽ, nghi ngờ lẫn nhau, thì dù có bao nhiêu thiên tài, bao nhiêu công pháp nghịch thiên cũng đều vô dụng. Nhưng nếu chúng ta đồng lòng, nhất trí hành động, thì dù đối thủ có là Thiên Đạo Vô Tình, chúng ta vẫn có thể Nhân Đạo Hữu Tình, phá vỡ xiềng xích, Tu Giả Nghịch Mệnh!”
Lời nói của Lâm Phong như một tiếng sấm vang dội, đánh thức mọi giác quan của các cường giả. Một tông chủ trung niên, người ban đầu còn tỏ ra hoài nghi nhất, giờ đây đứng bật dậy, hai tay chắp lại thi lễ thật sâu. “Lâm công tử đã khai sáng cho chúng ta! Liên minh chúng ta sẽ dốc toàn lực theo ngài! Chúng ta sẽ không bao giờ để Linh Giới bị rút cạn nữa!”
Tiếp nối lời vị tông chủ, hàng loạt tiếng hô vang lên, đồng thanh vang dội: “Nguyện dốc sức theo Lâm công tử!” “Linh Giới vạn tuế!” “Phá vỡ xiềng xích!” Tiếng hô hào nhiệt huyết, xen lẫn tiếng vỗ tay rầm trời, khiến Giảng Võ Đường như rung chuyển. Sự hoài nghi đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là một niềm tin sắt đá và một ý chí chiến đấu bùng cháy.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tự hào khó tả khi nhìn Lâm Phong. Nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Diệp Vô Song bên cạnh: “Chàng ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều… Không còn chỉ là một thiếu niên lanh lợi, mà đã trở thành một vị lãnh tụ thực sự.” Diệp Vô Song gật đầu đồng tình, đôi mắt tím thẳm của nàng cũng không giấu được sự tán thưởng. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ thuyết phục được họ bằng trí tuệ, mà còn bằng khí phách và lòng nhiệt huyết của một Phàm Nhân Nghịch Thiên.
Bạch Lão Tổ ngồi ở hàng đầu, khẽ vuốt chòm râu bạc, trên môi nở một nụ cười mãn nguyện. Ánh mắt ông nhìn Lâm Phong không còn chỉ là sự hài lòng, mà là sự tin tưởng tuyệt đối. Ông biết, Lâm Phong đang đi đúng con đường mà “thiên mệnh” đã định, con đường để giải phóng Linh Giới khỏi xiềng xích ngàn năm. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Ông thầm nhủ. Huyết mạch của Lâm Phong, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển, quả nhiên là chìa khóa để phá vỡ mọi giới hạn.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng “chiêm chiếp” liên hồi, đôi mắt nhỏ bé long lanh nhìn xuống các cường giả đang hừng hực khí thế, rồi lại ngước lên nhìn chủ nhân của mình, như thể nó cũng cảm nhận được sự vĩ đại của khoảnh khắc này.
Lâm Phong đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng, nụ cười trên môi chàng càng thêm rạng rỡ. “Tốt lắm! Với sự đồng lòng này, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng!” Chàng nhìn các cường giả, ánh mắt kiên định. “Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch ‘phản hồi năng lượng’ hoặc ‘cắt đứt dòng chảy’ đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng và phối hợp ăn ý. Ta sẽ phân công nhiệm vụ sơ bộ cho từng tông môn, từng gia tộc. Chúng ta sẽ cần những đội ngũ tinh nhuệ nhất để xâm nhập vào những ‘điểm nút’ mà ta đã chỉ ra. Nhiệm vụ sẽ rất nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Các cường giả đồng loạt đứng dậy, cúi mình thêm một lần nữa, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Họ đã sẵn sàng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi hiểm nguy để giành lại tự do cho Linh Giới. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và với Lâm Phong dẫn đầu, với trí tuệ phi thường và sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, họ đã tìm thấy một tia sáng trong màn đêm u tối, một điểm yếu của một thế lực dường như bất khả chiến bại. Kế hoạch đã được vạch ra, tinh thần đã được củng cố. Linh Giới, sau bao năm chịu đựng, cuối cùng đã đứng lên, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, sẵn sàng cho một trận chiến định mệnh, trận chiến cuối cùng của Arc 6, để viết lại vận mệnh của mình.