Sau những lời tuyên bố hùng hồn của Lâm Phong, Giảng Võ Đường như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Niềm tin kiên cố và ý chí chiến đấu sục sôi lan tỏa khắp không gian, xua tan mọi hoài nghi còn vương vấn. Khi tiếng hô hào nhiệt huyết lắng xuống, không khí tuy vẫn còn dư âm của sự phấn khích, nhưng đã chuyển sang vẻ trầm tĩnh, nghiêm túc, sẵn sàng cho những sắp xếp cuối cùng.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cao vút của Giảng Võ Đường, rải vàng trên những cột gỗ lim và sàn đá xanh. Mùi gỗ cổ kính hòa quyện với hương mực còn vương trên những bản đồ trải rộng và mùi thảo dược thoang thoảng từ túi càn khôn của một vài tu sĩ, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy sức sống. Lâm Phong, dáng người cao ráo, thanh tú trong bộ trường bào xanh sẫm, đứng uy nghi trước một bản đồ khổng lồ được trải trên chiếc bàn đá cẩm thạch giữa giảng đường. Trên tấm bản đồ, những đường nét hiểm trở của U Minh Thâm Uyên được đánh dấu đỏ chói, tượng trưng cho những "điểm nút" huyết mạch mà chàng đã phát hiện, nơi năng lượng hắc ám cuồn cuộn chảy về để "thu hoạch" linh khí của Linh Giới. Đôi mắt đen láy của chàng, sâu thẳm và đầy vẻ thông minh sắc sảo, lướt qua từng chi tiết, từng ký hiệu, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng vực sâu.
Bên cạnh chàng, Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết tao nhã như một đóa sen trắng, đứng trầm tư, mái tóc đen tuyền được búi cao tinh tế, tôn lên khuôn mặt đoan trang và đôi mắt ánh lên vẻ nhân từ, trí tuệ. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ một đường trên bản đồ, ngón tay thon dài lướt qua một khu vực hiểm trở. "Lâm Phong, khu vực Cửu U Thung Lũng này, theo ghi chép cổ, là nơi có địa thế cực kỳ phức tạp, lại thêm các trận pháp cổ xưa của U Minh tộc trấn giữ. Việc xâm nhập vào 'điểm nút' ở đó đòi hỏi một đội hình tinh nhuệ nhất, và khả năng đối phó với cả công kích vật lý lẫn công kích thần hồn." Giọng nói nàng nhẹ nhàng, êm ái nhưng chứa đựng sự sâu sắc và cảnh báo.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và đầy khí chất vương giả, đứng đối diện, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên sự tập trung cao độ. Mái tóc dài màu bạc buông xõa tự nhiên, càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy quyền lực. Nàng khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, thiết kế độc đáo, ôm sát thân hình cao ráo, thon thả. "Không sai, Cổ cô nương. Ta đã phái Thám Ảnh Đoàn của Vô Cực Điện dò xét kỹ lưỡng. Tuy nhiên, mức độ nguy hiểm vẫn vượt quá dự kiến. Những trận pháp cổ xưa đó dường như còn được củng cố bởi một loại năng lượng hắc ám đặc biệt, rất khó để phá giải trong thời gian ngắn." Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, mang đậm chất của một người quen với việc đưa ra mệnh lệnh. "Chúng ta cần một mũi nhọn sắc bén, đủ sức chọc thủng phòng tuyến đó."
Lâm Phong gật đầu, môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng tinh quái. "Cổ cô nương, Diệp tông chủ, các nàng nói rất đúng. Chính vì thế, ta đã chuẩn bị một phương án đặc biệt cho Cửu U Thung Lũng. Nhưng trước hết..." Chàng quay sang Bạch Lão Tổ, người đang ngồi ung dung trên một chiếc ghế đá cạnh đó, tay vuốt ve chòm râu bạc. Bạch Lão Tổ, trong hình dạng một lão ông phúc hậu nhưng khí chất uy nghiêm, đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Phong đầy vẻ thâm trầm. "Kế hoạch đã hoàn thiện, tiểu tử. Giờ chỉ còn chờ thời khắc." Giọng ông trầm đục, như chứa đựng vô vàn năm tháng. "Linh Giới này đã chờ đợi quá lâu rồi. Cơ hội này, không thể bỏ lỡ."
Lâm Phong mỉm cười. "Đúng vậy. Mọi đội hình đã được sắp xếp theo đúng chỉ thị của ta. Sẵn sàng đợi lệnh." Diệp Vô Song bổ sung, ánh mắt kiên định. "Chỉ cần công tử hạ lệnh, Vô Cực Điện sẽ tiên phong, dù là Thiên Sơn Vạn Thủy, hay U Minh Thâm Uyên, cũng không lùi bước!"
Cổ Thanh Nguyệt nhìn Lâm Phong, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta đã chuẩn bị tốt nhất có thể, Lâm Phong. Hãy tin vào bản thân và đồng đội của chàng." Nàng biết gánh nặng trên vai chàng lớn đến mức nào. Lâm Phong gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ bản đồ, ngón tay dừng lại ở một điểm đỏ chói. "Ta tin. Và ta tin vào các nàng, tin vào tất cả mọi người." Ánh mắt chàng kiên định, nhưng ẩn chứa một chút suy tư sâu xa. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai chàng, nhưng ý chí chiến thắng và sự tin tưởng vào liên minh đã lấn át tất cả. Chàng biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình, mà là vận mệnh của cả Linh Giới. Thôn Thiên Thử trên vai chàng khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, dụi đầu vào cổ chàng, như muốn trấn an, hoặc đơn giản là bày tỏ sự đồng hành vô điều kiện.
Bạch Lão Tổ khẽ thở dài một hơi, nhưng trên môi vẫn giữ nụ cười mãn nguyện. Ông đã chờ đợi ngày này quá lâu. Huyết mạch của Lâm Phong, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển, quả nhiên là chìa khóa để phá vỡ mọi giới hạn, để thực hiện "cơ hội" mà ông đã chờ đợi. "Tiểu tử này... quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của ta. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn đang đi đúng con đường, con đường của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, một Tu Giả Nghịch Mệnh thực sự." Ông thầm nhủ, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy vẻ thâm trầm, hàm ý rằng chàng đang thực sự bước vào con đường giải quyết 'cơ hội' hay 'vận mệnh' mà ông đã chờ đợi từ lâu, có thể liên quan đến thân thế thực sự của chàng.
***
Sáng sớm, Linh Sơn Bích Lạc bao phủ trong một làn sương mù nhẹ, tựa như chốn tiên cảnh. Tiếng suối chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một không gian thanh tịnh, yên bình. Mùi hương thảo mộc thanh khiết lan tỏa trong không khí, xoa dịu tâm hồn. Thế nhưng, dù cảnh sắc có hữu tình đến mấy, vẫn không thể che giấu đi sự lo lắng thấp thoáng trong không khí.
Trong một biệt viện nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng trúc, Lâm Phong ngồi giữa vòng vây của bảy mỹ nhân tuyệt sắc. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, rải những đốm sáng lấp lánh trên mái tóc đen nhánh của chàng và làn da trắng ngần của các nàng. Không khí tràn đầy sự ấm áp của tình yêu, nhưng cũng phảng phất nỗi lo âu trước trận chiến sinh tử sắp tới. Lâm Phong, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy, giờ đây không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự dịu dàng, trầm tĩnh.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây lại ánh lên nỗi buồn sâu kín. Nàng khoác trên mình y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Lâm Phong, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thoảng: "Chàng phải cẩn thận, Lâm Phong. Chúng thiếp sẽ đợi chàng trở về." Lời nói tuy ngắn gọn, súc tích nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự lo lắng của nàng. Lâm Phong siết nhẹ vòng tay ôm lấy nàng, khẽ hôn lên trán nàng. "Yên tâm đi, Tuyết Dao. Ta sẽ không sao đâu. Chàng đã thấy đấy, ta đâu phải kẻ dễ dàng bị đánh bại?"
Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, ngồi đối diện, tay chống cằm, miệng mím lại đầy vẻ không cam tâm. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây, điểm xuyết bằng những cành cây nhỏ. "Hừm, đúng là không công bằng! Tại sao ta lại phải ở lại đây chứ? Chàng rõ ràng cần ta đi cùng mới phải! Ta có thể giúp chàng tìm đường, có thể dùng Mộc Linh Thuật để đối phó với độc khí, có thể..." Nàng phồng má, nhưng rồi lại mỉm cười rạng rỡ, cố gắng xua đi không khí nặng nề. "Đừng lo, Lâm Phong! Có ta đi cùng, ai dám làm khó chàng! Ta sẽ bảo vệ chàng!" Lâm Phong bật cười, đưa tay xoa đầu nàng, cảm nhận mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại. "Tiểu nha đầu, nàng ở lại đây trấn giữ hậu phương mới là nhiệm vụ quan trọng nhất. Hơn nữa, nàng còn phải chăm sóc Linh Nhi nữa chứ. Nàng là hậu phương kiên cố của ta. Đừng lo, ta sẽ trở về, mang theo một đống linh quả quý hiếm cho nàng."
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, ngồi kế bên Mộc Ly. Nàng mặc y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, giọng nói trầm ấm, rõ ràng: "Lâm Phong, chàng hãy yên tâm. Chúng thiếp sẽ ở đây, dốc sức duy trì liên minh, chuẩn bị mọi thứ cần thiết, và đợi tin thắng lợi của chàng. Chàng là trụ cột của Linh Giới, cũng là trụ cột của chúng thiếp. Hãy bảo trọng." Nàng nhìn chàng với ánh mắt đầy bao dung và tin tưởng. Lâm Phong gật đầu, nắm chặt tay nàng. Tần Nguyệt không chỉ là người yêu mà còn là cố vấn đáng tin cậy, là người duy trì sự ổn định cho toàn bộ liên minh.
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, ngồi thẳng lưng, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Lâm Phong. Mái tóc nâu đỏ của nàng được buộc đuôi ngựa cao, toát lên vẻ năng động. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương đặt gọn bên cạnh. "Lâm Phong, ta không cần chàng phải hứa hẹn. Ta chỉ cần chàng nhớ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ ở đây. Và nếu chàng gặp bất kỳ nguy hiểm nào, ta sẽ tự mình xông vào U Minh Thâm Uyên mà cứu chàng ra!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, hơi cộc lốc nhưng tràn đầy nghĩa khí. Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt chàng giao với ánh mắt kiên định của nàng. "Ta biết, Lam Yên. Có nàng ở đây, ta có thể yên tâm mà chiến đấu."
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, ngồi nép mình vào một góc, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, ánh lên vẻ từ bi và lo lắng. Nàng mặc trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt, đơn giản nhưng tinh tế. "Lâm Phong ca ca... chàng... chàng nhất định phải trở về an toàn. Mọi người đều rất lo cho chàng." Giọng nói nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang tính an ủi. Lâm Phong đưa tay xoa nhẹ mái tóc của nàng, cảm nhận sự mềm mại. "Ta biết mà, Hạ Vũ. Ta sẽ không để mọi người phải thất vọng đâu."
Linh Nhi, với vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu như một búp bê, đôi mắt to tròn đen láy, long lanh, ôm chặt cánh tay Lâm Phong. Nàng mặc váy áo thêu hoa văn đáng yêu, mái tóc đen mượt được buộc hai bím. "Ca ca, Linh Nhi sẽ ngoan ngoãn ở nhà, sẽ tu luyện chăm chỉ để sau này có thể giúp ca ca. Ca ca hứa phải trở về sớm nhé!" Giọng nói nàng trong trẻo, non nớt nhưng đầy kiên quyết. Lâm Phong ôm nàng vào lòng, khẽ hôn lên đỉnh đầu nàng. "Được, Linh Nhi của ca ca. Ca ca hứa sẽ trở về sớm nhất có thể."
Cuối cùng là Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, dù đã cùng Lâm Phong thảo luận kế hoạch, nhưng khi ở bên chàng trong khoảnh khắc riêng tư này, vẻ mặt họ cũng trở nên mềm mại hơn. Cổ Thanh Nguyệt khẽ tựa vào vai Lâm Phong, thì thầm: "Chàng là hy vọng của chúng ta, Lâm Phong. Đừng quên điều đó." Diệp Vô Song chỉ im lặng, nhưng bàn tay nàng khẽ siết chặt tay chàng, ánh mắt thay cho vạn lời nói.
Lâm Phong nhìn quanh một lượt, nhìn vào từng đôi mắt, từng khuôn mặt thân yêu. Hắn biết, chính vì những người này, vì những ánh mắt tin tưởng và yêu thương này, hắn không thể thất bại. "Yên tâm đi, ta sẽ không để bất cứ ai trong các nàng phải thất vọng. Ta sẽ trở về, mang theo hòa bình cho Linh Giới. Ta hứa!" Giọng chàng vang lên, không còn là lời trấn an đơn thuần, mà là một lời thề son sắt. Thôn Thiên Thử trên vai chàng lại "chiêm chiếp" một tiếng, dụi đầu vào tay Lâm Phong, như thể nó cũng hiểu được trọng trách của khoảnh khắc này, và sẵn sàng đồng hành cùng chủ nhân đến cùng trời cuối đất. Những cái ôm siết chặt, những nụ hôn trấn an, và những lời dặn dò cuối cùng, tất cả đều gói gọn trong không khí ấm áp, nhưng cũng đầy bi tráng của buổi chia ly.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng chói chang rải vàng trên quảng trường rộng lớn của Liên Minh. Đây không phải là Thiên Phong Thành, mà là một căn cứ mới được xây dựng thần tốc ở rìa Linh Giới, gần với U Minh Thâm Uyên nhất có thể, được đặt tên là Huyễn Mặc Liên Minh Thành. Hàng vạn tu sĩ từ các tông môn, gia tộc lớn nhỏ của Linh Giới tề tựu, tạo thành một biển người hùng vĩ, áo bào lấp lánh dưới ánh mặt trời. Linh khí dồi dào, cờ xí của các môn phái bay phấp phới trong gió nhẹ, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, sôi động và náo nhiệt, nhưng cũng không kém phần trang nghiêm. Mùi không khí trong lành hòa lẫn với mùi sát khí nhàn nhạt, mùi của quyết tâm chiến đấu, bốc lên từ hàng vạn trái tim đang đập cùng một nhịp.
Lâm Phong, trong bộ trường bào màu đen tuyền, dáng người cao ráo, bước lên bục cao được dựng giữa quảng trường. Khác với vẻ bỉ ổi hay tinh quái thường ngày, chàng toát ra một khí chất lãnh đạo uy nghiêm, đôi mắt đen láy quét qua hàng vạn tu sĩ, như thể nhìn thấu vào tận sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm quảng trường, hàng vạn ánh mắt đều đổ dồn về phía chàng, đầy tin tưởng và kỳ vọng.
Chàng hít một hơi thật sâu, giọng nói mạnh mẽ, vang vọng khắp quảng trường, mỗi từ đều như một tiếng sấm, lay động lòng người: "Hỡi các huynh đệ, tỷ muội Linh Giới! Hôm nay, chúng ta đứng đây, không phải với tư cách là đệ tử của Tông môn A, hay con cháu của Gia tộc B. Hôm nay, chúng ta đứng đây, chỉ với một thân phận duy nhất: thành viên của Linh Giới Liên Minh! Một khối thống nhất, một ý chí kiên cường!"
Tiếng hô vang của Lâm Phong dội lại từ những vách đá xung quanh quảng trường, truyền đến tai mỗi tu sĩ. Khí thế của chàng như một ngọn lửa, đốt cháy mọi sự sợ hãi, mọi nghi ngờ còn sót lại trong lòng họ.
"Kẻ thù của chúng ta không phải là cá nhân, không phải là một tông môn nhỏ bé. Kẻ thù của chúng ta, là một âm mưu đã kéo dài vạn năm, một thế lực hắc ám đang ngày đêm rút cạn linh khí của Linh Giới, đe dọa sự tồn vong của tất cả chúng ta! Chúng muốn biến chúng ta thành những vật phẩm thu hoạch, biến Linh Giới thành một khu vườn chết chóc!" Giọng Lâm Phong vang dội, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Nhưng chúng ta sẽ không cúi đầu! Chúng ta sẽ không cam chịu số phận! Chúng ta là Phàm Nhân Nghịch Thiên, là Tu Giả Nghịch Mệnh! Chúng ta sẽ không để Thiên Đạo Vô Tình này định đoạt vận mệnh của mình!"
Hàng vạn tu sĩ nghe những lời này, ánh mắt bùng cháy. Những câu hỏi, những nỗi sợ hãi bấy lâu nay về bản chất của "cánh cổng thu hoạch" và năng lượng hắc ám giờ đây đã được Lâm Phong giải thích rõ ràng, và quan trọng hơn, chàng đã chỉ ra con đường để chiến thắng.
Lâm Phong nâng cao Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng kiếm khí màu xanh rực rỡ bùng lên, chiếu sáng cả bầu trời. "Ta biết, con đường phía trước đầy chông gai, đầy hiểm nguy. U Minh Thâm Uyên không phải là nơi dễ dàng bước vào. Nhưng ta tin tưởng vào mỗi người các ngươi, và ta tin vào sự đoàn kết này. Chúng ta sẽ cùng nhau, vì Linh Giới, vì tương lai của con cháu chúng ta, phá tan âm mưu này! Chúng ta sẽ Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, cắt đứt xiềng xích của số phận! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Với Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, chúng ta sẽ viết lại vận mệnh của chính mình!"
Bài phát biểu của Lâm Phong kết thúc trong tiếng hô vang như sấm dậy của hàng vạn tu sĩ: "Thắng! Thắng! Thắng!" Tiếng hô hào hòa cùng tiếng kiếm khí va chạm, tiếng pháp bảo rung động, tạo thành một bản giao hưởng hùng tráng của ý chí và quyết tâm. Các tướng lĩnh liên minh, bao gồm Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, cùng với Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, và cả Bạch Lão Tổ, đều đồng loạt quỳ một gối, tay đặt lên ngực, thề trung thành. Ánh mắt họ nhìn Lâm Phong không chỉ là sự tôn kính, mà là sự tin tưởng tuyệt đối, sự giao phó vận mệnh. Họ biết, với Lâm Phong dẫn đầu, họ có thể làm được điều không thể. Bài phát biểu này đã khắc sâu vai trò lãnh đạo tối cao của chàng, không chỉ về thực lực mà còn về uy tín và khả năng truyền cảm hứng, chuẩn bị cho những cuộc chiến quy mô hơn sau này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ở biên giới U Minh Thâm Uyên. Những đám mây đen kịt từ sâu trong vực cuốn lên, che lấp vầng thái dương, khiến không gian nhanh chóng chìm vào màn đêm u ám. Gió mạnh rít gào, mang theo hơi lạnh lẽo và tử khí nồng nặc từ vực sâu thẳm, như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm. Dù vậy, tại điểm tập kết cuối cùng này, khí thế hào hùng của Liên Minh Linh Giới vẫn át đi sự âm u của U Minh Thâm Uyên. Mùi tử khí nồng nặc bị lấn át bởi mùi sát khí và quyết tâm cháy bỏng từ hàng vạn tu sĩ.
Đội quân hùng hậu của Liên Minh Linh Giới, như một dòng thác thép, di chuyển đến rìa vực. Hàng vạn ánh sáng pháp bảo bừng lên, chiếu rọi một phần con đường tối tăm phía trước. Những chiến thuyền khổng lồ lơ lửng, những đội hình trận pháp được sắp xếp gọn gàng, chờ đợi lệnh tiến công.
Lâm Phong đứng ở vị trí tiên phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm đeo bên hông, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động trong lòng bàn tay. Bên cạnh chàng là Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song, phía sau là các mỹ nhân khác, ánh mắt họ kiên định, không hề nao núng. Thôn Thiên Thử nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé long lanh nhìn vào vực sâu, nó cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong không khí, nhưng vẫn trung thành dựa sát vào chủ nhân.
Ánh mắt Lâm Phong sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào vực sâu U Minh Thâm Uyên, nơi ẩn chứa mối đe dọa lớn nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi chôn giấu những bí mật về 'cánh cổng thu hoạch' và có thể là cả thân thế của chàng. Một sự liên kết kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc thoáng qua trong tâm trí chàng, như thể nơi này không hoàn toàn xa lạ với chàng. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh thấu xương và mùi tử khí nồng nặc bao trùm. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, sự lo lắng cho an nguy của các mỹ nhân và toàn bộ Linh Giới bỗng ập đến. Nhưng rồi, ý chí kiên định và quyết tâm chiến thắng đã lấn át tất cả. Chàng quay lại nhìn các mỹ nhân, nhìn hàng vạn tu sĩ phía sau, những ánh mắt tin tưởng và rực cháy hy vọng.
"U Minh Thâm Uyên... chúng ta đến đây!" Lâm Phong thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính chàng nghe thấy, nhưng ý chí trong đó lại kiên cường như thép. Chàng đưa tay lên, nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng của pháp bảo bùng lên mạnh mẽ như một ngọn hải đăng trong màn đêm.
"Tiến quân!"
Lệnh vừa ban ra, hàng vạn tu sĩ đồng loạt lao vào màn đêm u ám của U Minh Thâm Uyên. Ánh sáng pháp bảo và linh lực bùng lên như những đốm lửa hy vọng, rạch xé màn sương tử khí. Tiếng gầm thét của các tu sĩ, tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng rít gào của gió và âm thanh kỳ dị từ vực sâu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản anh hùng ca bi tráng. Trận chiến sinh tử quyết định vận mệnh của Linh Giới, và có thể là cả các giới thấp hơn, đã chính thức bắt đầu. Với Lâm Phong dẫn đầu, với trí tuệ phi thường và sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, Liên Minh Linh Giới đã tìm thấy một tia sáng trong màn đêm u tối, một điểm yếu của một thế lực dường như bất khả chiến bại. Họ đã sẵn sàng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi hiểm nguy để giành lại tự do cho Linh Giới, để viết lại vận mệnh của chính mình.