Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả Linh Khê Trấn và Rừng Cổ Mộc, Lâm Phong đã hòa mình vào bóng tối, mang theo Huyễn Mặc Quyển, mang theo những lời hứa, và mang theo cả một trái tim đầy khát vọng. Hành trình của chàng, vừa cô độc, vừa tráng lệ, vừa phiêu lưu, vừa sâu lắng, đã chính thức bắt đầu. Chân trời vẫy gọi, và Lâm Phong sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Chàng bước đi, mỗi bước chân dứt khoát, mang theo một tia sáng kiên định lóe lên trong mắt. Rừng Cổ Mộc về đêm u tịch đến lạ, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ như những lời thì thầm của đại ngàn. Ánh trăng non yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng bạc lung linh trên nền đất ẩm ướt. Mùi đất mục, mùi gỗ thông và mùi thảo mộc dại nồng lên trong không khí, hít thở vào vừa mang lại cảm giác hoang sơ, vừa có chút thư thái. Lâm Phong không vội vã, chàng di chuyển một cách cẩn trọng, đôi mắt đen láy đảo liên tục quan sát xung quanh, đôi tai lắng nghe mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất.
Trong những ngày tháng ở Linh Khê Trấn, sau khi lĩnh hội được Huyễn Mặc Quyển, chàng đã không ngừng khổ luyện, không chỉ về linh khí mà còn cả về kỹ năng sinh tồn trong rừng sâu. Những kiến thức mà Hoàng Lão Quái truyền thụ, cùng với bản năng nhạy bén trời phú, giúp chàng dễ dàng hòa mình vào môi trường hoang dã. Chàng vận dụng công pháp Huyễn Mặc Quyển, không phải để tấn công, mà là để ẩn mình, để hòa tan khí tức bản thân vào tự nhiên. Linh khí trong cơ thể chàng vận chuyển theo một tiết tấu đặc biệt, khiến cho hơi thở và bước chân chàng trở nên nhẹ nhàng, gần như vô thanh vô tức. Đây là một trong những tầng đầu tiên của Huyễn Mặc Quyển – “Huyễn Ảnh Vô Tung”, cho phép người tu luyện che giấu sự tồn tại của mình khỏi các giác quan thông thường, thậm chí là khỏi cảm ứng linh thức của những tu sĩ cấp thấp.
Thỉnh thoảng, chàng lại chạm trán với vài yêu thú cấp thấp, chủ yếu là những con Cự Ngạc Xanh lục hoặc Hổ Vằn một sừng. Chúng không quá mạnh, chỉ tương đương với Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, nhưng nếu sơ suất vẫn có thể gây phiền toái. Lâm Phong không muốn dây dưa, chàng thường dùng “Huyễn Ảnh Vô Tung” để tránh né. Nhưng đôi khi, chàng cũng chủ động ra tay. Một kiếm quét qua, thân ảnh như ảo ảnh lướt đi, gọn gàng và nhanh nhẹn, kết thúc sinh mạng của yêu thú chỉ trong chớp mắt. Chàng không lãng phí, thu lấy nội đan của chúng, dù không phải là vật phẩm quý hiếm gì, nhưng cũng có thể đổi lấy chút linh thạch hoặc đan dược cần thiết. Dù sao, “kiến tha lâu cũng đầy tổ”, hành trình còn dài, cần phải tích lũy.
Cảm giác cô độc bao trùm lấy chàng, nhưng nó không phải là nỗi buồn hay sự sợ hãi. Thay vào đó, nó là một loại tự do mãnh liệt. Không còn những ánh mắt dò xét, khinh miệt của phàm nhân ở Linh Khê Trấn, không còn những quy tắc vô hình bó buộc. Giờ đây, chàng chỉ có một mình, một bầu trời rộng lớn, và một con đường dài phía trước. Đây chính là thế giới mà chàng luôn khao khát.
Chàng nhớ lại lời dặn dò của Hoàng Lão Quái về “gánh nặng” của Huyễn Mặc Quyển, về thân thế bí ẩn mà chàng vẫn chưa thể giải mã. Cái cảm giác Huyễn Mặc Quyển ấm áp trong tay áo, tựa như một phần cơ thể chàng, tuôn chảy một sức mạnh kỳ lạ mỗi khi chàng vận chuyển linh khí. Nó không chỉ là công pháp, nó là một người bạn đồng hành, một bảo vật gắn liền với số mệnh của chàng. Chàng tin rằng, mọi câu trả lời đều nằm ở Thanh Vân Tông, ở những vùng đất xa xôi hơn, nơi Huyễn Mặc Quyển sẽ dần hé lộ những bí mật của nó. Lâm Phong khẽ siết chặt mảnh ngọc bội màu xanh sẫm trong túi, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, một bí ẩn khác mà lão Hoàng đã trao, một mảnh ghép chờ đợi được đặt đúng chỗ.
Mấy ngày trôi qua, Lâm Phong cứ thế mà băng rừng vượt suối. Chàng ăn uống đơn giản, nghỉ ngơi trên cành cây cao hoặc trong những hang đá nhỏ. Mỗi sáng thức dậy, chàng đều cảm thấy linh khí trong cơ thể lại tinh thuần hơn một chút, sức mạnh lại tăng lên một phần. Sự trưởng thành không chỉ đến từ sức mạnh, mà còn từ sự kiên cường trong tâm hồn. Chàng đã không còn là Lâm Phong của ngày xưa, chàng đã là một tu sĩ, dù chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí Kỳ, nhưng là một tu sĩ mang trong mình ý chí Phàm Nhân Nghịch Thiên.
“Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” chàng lẩm bẩm, nhớ lại câu nói ám ảnh đó. Con đường này, sẽ không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời, tìm kiếm những người đồng hành, những tri kỷ, và có lẽ, cả tình yêu. Chàng tự hỏi, liệu thế giới bên ngoài Linh Khê Trấn sẽ chào đón chàng bằng những cơ duyên nào, hay những thử thách khắc nghiệt nào. Nhưng dù là gì đi nữa, chàng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Khi ánh nắng ban mai bắt đầu rọi xuống, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lung linh trên con đường mòn, Lâm Phong biết mình đã sắp ra khỏi Rừng Cổ Mộc. Chàng nhìn tấm bản đồ thô sơ trong tay, nó chỉ ra rằng phía trước là một thị trấn nhỏ, một điểm dừng chân lý tưởng trước khi tiếp tục hành trình dài hơn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi chàng, nụ cười tinh quái quen thuộc. Hành trình vạn dặm, khởi đầu từ một bước chân, và chàng, đã bước những bước đầu tiên đầy dũng cảm.
***
Sau vài ngày đêm băng rừng vượt suối, rốt cuộc Lâm Phong cũng nhìn thấy những dấu hiệu của nền văn minh. Tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, và cả mùi hương thức ăn thoảng trong gió. Chàng đã đến một Thị Trấn Thương Nhân. Nó không lớn như những thành phố mà Hoàng Lão Quái từng kể, nhưng lại sầm uất hơn Linh Khê Trấn rất nhiều.
Khi bước vào thị trấn, cảm giác đầu tiên ập đến với Lâm Phong là sự nhộn nhịp, ồn ào. Đường phố lát đá, hai bên là những cửa hàng gỗ san sát nhau, với đủ loại biển hiệu đủ màu sắc. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp nơi: “Đan dược mới về đây! Nâng cao tu vi, cường hóa thân thể!”, “Pháp khí phòng thân giá rẻ! Nhanh tay kẻo hết!”, “Linh thú con đây! Dễ nuôi, trung thành tuyệt đối!” Tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng bước chân của đám đông chen chúc tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Không khí giao thương tấp nập, mỗi người đều vội vã với công việc của mình. Lâm Phong cảm nhận được mùi gia vị nồng nàn từ quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới từ tiệm may, và cả mùi mồ hôi đặc trưng của một nơi đông đúc. Thị trấn này, dường như không bao giờ ngủ yên.
Lâm Phong hòa mình vào dòng người, cố gắng không để lộ vẻ bỡ ngỡ. Chàng vẫn giữ bộ trang phục đơn giản, không quá nổi bật, nhưng đôi mắt tinh anh của chàng lại quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ. Chàng cần tìm một tiệm đan dược, nơi có thể giao dịch những nội đan yêu thú mà chàng đã thu hoạch được, và mua sắm những vật phẩm cần thiết cho chặng đường tiếp theo.
Không khó để tìm ra một tiệm đan dược trong thị trấn này. Một bảng hiệu lớn, vẽ hình củ nhân sâm khổng lồ, treo lủng lẳng trước một cửa tiệm có vẻ cổ kính hơn những cửa hàng khác. Bên trong, mùi thảo dược nồng nặc đến mức muốn làm cay sống mũi, nhưng lại mang đến cảm giác an tâm lạ kỳ.
Một lão già gầy gò, lưng hơi còng, đang ngồi sau quầy, tay mân mê một lọ đan dược màu xanh biếc. Đôi mắt tinh tường của lão ẩn sau cặp kính lão dày cộm, quét qua Lâm Phong một cách nhanh chóng, nhưng lại không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mái tóc bạc phơ của lão được búi gọn gàng, và trên ngón tay lão có một vài vết ố màu vàng sậm, rõ ràng là dấu vết của việc tiếp xúc lâu ngày với dược liệu. Đây chính là Đan Dược Sư Vương, như Lâm Phong đã nghe ngóng được trên đường đi. Lão có vẻ hơi gắt gỏng, nhưng tiếng tăm về sự tinh thông dược lý thì không ai phủ nhận.
“Tiểu tử, nhìn lạ mặt quá,” Đan Dược Sư Vương ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn, “Mua hay bán?”
Lâm Phong tiến lại gần, giữ vẻ mặt cung kính. “Vãn bối có chút vật phẩm muốn giao dịch, cũng muốn mua vài thứ cần thiết cho hành trình.” Chàng đặt ba viên nội đan yêu thú cấp thấp lên quầy. Hai viên màu xanh lục của Cự Ngạc Xanh, một viên màu vàng sẫm của Hổ Vằn. Tuy không phải là vật phẩm quý giá, nhưng chúng đều được chàng thu hoạch cẩn thận, nội đan vẫn còn giữ được vẻ tinh thuần.
Đan Dược Sư Vương cầm lấy từng viên nội đan, đưa lên mũi ngửi, rồi lại dùng linh thức kiểm tra. Đôi mắt lão sáng lên một chút. “Hừm, xem ra tiểu tử ngươi cũng có chút bản lĩnh. Nội đan khá tinh thuần, không tồi. Thứ tốt không lo không có người mua! Ngươi may mắn đấy, lão phu đang cần mấy thứ này để luyện mấy loại đan dược cấp thấp.” Lão nói, giọng điệu có chút vẻ yêu tiền, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự chuyên nghiệp không thể phủ nhận. “Ngươi muốn bao nhiêu linh thạch? Hay muốn đổi lấy đan dược?”
Lâm Phong đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. “Vãn bối muốn đổi lấy đan dược và một ít vật phẩm cần thiết. Chủ yếu là đan dược hồi phục linh khí, đan dược chữa thương cấp thấp, và một vài lá bùa hộ thân thông thường. Nếu còn dư, xin đổi thành linh thạch hạ phẩm.”
Đan Dược Sư Vương gật gù, bắt đầu tính toán. Lão nhanh chóng lấy ra một vài lọ đan dược, một số bùa chú đơn giản và một ít linh thạch hạ phẩm đặt lên quầy. “Đây, đủ cho ba viên nội đan của ngươi. Xem ra ngươi cũng là người biết điều.”
Lâm Phong cất đan dược và linh thạch vào túi trữ vật, đoạn, chàng không quên hỏi về những thông tin cần thiết. “Tiền bối, không biết đường đến Thanh Vân Tông còn xa không? Vãn bối nghe nói phải đi qua Cổng Không Gian, không biết có cửa ải nào cần chú ý không?” Chàng cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng lại đầy tò mò.
Đan Dược Sư Vương nghe đến Thanh Vân Tông, ánh mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ, có chút khinh thường, lại có chút thương hại. “Thanh Vân Tông à? Ha, còn xa lắm! Ngươi phải đi qua Cổng Không Gian mới mong đến được khu vực đó. Mà Cổng Không Gian không phải ai cũng qua được đâu, tiểu tử.” Lão nói, giọng điệu bí hiểm, rồi lại nhấp một ngụm trà, không nói thêm gì nữa.
Lâm Phong hiểu ý. Lão già này không muốn nói nhiều, hoặc là muốn để chàng tự mình tìm hiểu. Chàng cũng không truy hỏi thêm, chỉ cúi đầu cảm ơn, rồi rời khỏi tiệm đan dược.
Dạo quanh thị trấn một vòng, Lâm Phong mua thêm một ít lương khô, nước uống và một tấm bản đồ chi tiết hơn, ghi rõ vị trí của Cổng Không Gian. Chàng cũng nghe ngóng được chút ít thông tin từ những người qua đường, những lữ khách hay các tiểu tu sĩ khác. Cổng Không Gian là một công trình cổ xưa, được các tông môn lớn xây dựng để rút ngắn khoảng cách di chuyển giữa các vùng đất xa xôi. Tuy nhiên, việc sử dụng nó không hề rẻ, và các quy tắc tại đó cũng rất nghiêm ngặt. Lời của Đan Dược Sư Vương "không phải ai cũng qua được" giờ đây càng trở nên có trọng lượng.
Chiều tà, khi ánh nắng vàng rực phủ lên những mái nhà gỗ, Lâm Phong tìm một quán ăn ven đường. Chàng gọi một bát mì nóng hổi, vừa ăn vừa quan sát dòng người qua lại. Những gương mặt xa lạ, những câu chuyện không quen. Cảm giác cô độc lại ập đến, nhưng lần này, nó không còn là sự tự do hoàn toàn nữa, mà là một chút bỡ ngỡ, một chút lo lắng về những thử thách phía trước. Thế giới tu tiên này rộng lớn hơn chàng tưởng rất nhiều, và chàng, chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong đó. Tuy nhiên, ý chí kiên định trong lòng chàng không hề suy giảm. Chàng sẽ không bao giờ quên lời hứa với Trần Hạo, với Linh Khê Trấn. Chàng sẽ không bao giờ quên mục tiêu của mình.
Sau bữa ăn, Lâm Phong thuê một căn phòng nhỏ trong một nhà trọ bình dân. Chàng ngồi thiền định, hấp thu linh khí, củng cố tu vi. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng vận chuyển theo từng nhịp thở, thanh lọc linh khí, giúp chàng hồi phục sau hành trình dài. Mảnh ngọc bội trong túi, dù không phát ra ánh sáng, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức nhàn nhạt, hơi lạnh, dường như đang cộng hưởng với linh khí trong cơ thể chàng một cách vô hình.
Đêm đó, chàng ngủ một giấc sâu, nhưng trong tâm trí vẫn ẩn hiện hình ảnh Cổng Không Gian, một cánh cửa khổng lồ dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày xuyên qua khe cửa sổ, Lâm Phong đã thức dậy. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hơi sương sớm đặc trưng của vùng cao. Chàng kiểm tra lại túi trữ vật, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng, rồi rời khỏi nhà trọ, hướng thẳng đến vị trí Cổng Không Gian được đánh dấu trên bản đồ.
Đi bộ khoảng nửa canh giờ, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lâm Phong, khiến chàng không khỏi hít sâu một hơi kinh ngạc. Đó là một kiến trúc cổ kính khổng lồ, được tạo thành từ những khối đá huyền bí màu xám tro, cao chót vót như một ngọn núi nhỏ. Toàn bộ cấu trúc được đẽo gọt thành hình vòng tròn khổng lồ, đường kính ước chừng hàng trăm trượng, sừng sững giữa một bình nguyên rộng lớn. Trên bề mặt của những khối đá cổ xưa, vô số phù văn phức tạp, kỳ ảo được khắc sâu, chúng đang phát sáng mờ ảo, lúc đậm lúc nhạt, tạo thành một mạng lưới năng lượng huyền diệu bao phủ toàn bộ cánh cổng.
Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chúng cuộn xoáy thành những dòng chảy màu xanh lam nhạt, dao động mạnh mẽ xung quanh cánh cổng, tạo nên một cảnh tượng vừa uy nghiêm, vừa bí ẩn. Tiếng năng lượng dao động ù ù, như tiếng sóng vỗ bờ, hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua, tạo nên một bản nhạc kỳ ảo. Mùi không khí khô và mùi đá cổ đại quyện vào nhau, mang đến một cảm giác vừa xa xưa, vừa tràn đầy sức mạnh.
Xung quanh Cổng Không Gian, có một hàng rào vô hình bằng linh khí được dựng lên, và bên ngoài hàng rào là một quảng trường rộng lớn, nơi hàng chục tu sĩ đang tụ tập. Họ đến từ nhiều nơi khác nhau, ăn mặc đa dạng, từ những bộ trường bào lộng lẫy của các gia tộc lớn đến những bộ y phục đơn giản của các tán tu. Sức mạnh của họ cũng không đồng đều, có người chỉ ở Luyện Khí Kỳ như Lâm Phong, nhưng cũng có không ít người đã đạt đến Trúc Cơ Kỳ, thậm chí là Nguyên Anh Kỳ. Ánh mắt của họ đều hướng về Cổng Không Gian, có kẻ mong đợi, có kẻ lo lắng, có kẻ thì tỏ ra kiêu ngạo, hờ hững.
Vài thủ vệ mặc giáp trụ màu đen tuyền, với ánh mắt sắc bén và khí tức mạnh mẽ, đứng gác nghiêm ngặt ở lối vào duy nhất dẫn đến Cổng Không Gian. Khí tức của họ đều đạt đến Trúc Cơ Kỳ trung kỳ, đủ để trấn áp những kẻ có ý đồ xấu. Họ không nói nhiều, chỉ đứng thẳng tắp, như những bức tượng đá, nhưng ánh mắt lại quét qua mọi người với sự cảnh giác cao độ. Áp lực vô hình từ cánh cổng và ánh mắt dò xét của các thủ vệ khiến không khí trở nên căng thẳng.
Lâm Phong quan sát một lúc, cố gắng hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của cánh cổng và các quy tắc ở đây. Chàng nhận ra rằng, thế giới tu tiên này không chỉ có những kỳ ngộ và nguy hiểm hoang dã, mà còn có những quy tắc nghiêm ngặt, những cấp bậc rõ ràng hơn rất nhiều so với Linh Khê Trấn nhỏ bé. Sự phức tạp và quy tắc chặt chẽ của Cổng Không Gian báo hiệu về một thế giới có tổ chức và đẳng cấp.
Sau khi nắm bắt được chút ít tình hình, Lâm Phong hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm trạng, rồi bước về phía lối vào. Khi chàng vừa đặt chân qua ranh giới vô hình của quảng trường, một giọng nói lạnh lùng vang lên, cứng nhắc như kim loại.
“Đứng lại! Xuất trình lệnh bài hoặc phí qua cổng. Không có thì quay về!” Một thủ vệ cao lớn, thân mặc giáp trụ đen, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chặn đường Lâm Phong. Hắn ta không hề có chút cảm xúc nào trên gương mặt, chỉ là sự chuyên nghiệp và tuân thủ quy tắc.
Lâm Phong dừng lại, cúi đầu cung kính. “Vãn bối muốn đến Thanh Vân Tông bái sư. Xin hỏi tiền bối, cần những điều kiện gì để được thông qua?” Chàng đã nghe ngóng được một số thông tin, nhưng vẫn muốn xác nhận trực tiếp.
Thủ vệ nhìn Lâm Phong từ đầu đến chân, ánh mắt có chút dò xét, có chút khinh thường khi thấy chàng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ cấp thấp, lại còn ăn mặc đơn giản. Tuy nhiên, hắn ta vẫn tuân thủ quy định mà trả lời. “Đệ tử bái sư Thanh Vân Tông? Hừm, không cần lệnh bài. Nhưng phí qua cổng là một khối linh thạch trung phẩm. Có không?”
Một khối linh thạch trung phẩm! Con số này không hề nhỏ, nó có thể đổi được hàng trăm linh thạch hạ phẩm. Đối với một tu sĩ Luyện Khí Kỳ vừa rời quê như Lâm Phong, đây quả là một khoản tiền lớn. Lời của Đan Dược Sư Vương về việc "không phải ai cũng qua được Cổng Không Gian" và "Thanh Vân Tông còn xa lắm" giờ đây hiện rõ ràng mồn một. Việc qua cổng có vẻ không đơn giản, và chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai.
Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt của những tu sĩ khác đang đổ dồn về phía mình. Có những ánh nhìn mỉa mai, có những ánh nhìn thờ ơ, và cũng có những ánh nhìn tò mò. Chàng biết, đây là một thử thách, không chỉ về tài chính mà còn về sự tự tin. Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Chàng đã chuẩn bị cho điều này.
Chàng khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc. “Vãn bối có.”
Chàng từ tốn lấy từ túi trữ vật ra một khối linh thạch màu xanh biếc, tỏa ra linh khí dồi dào, đặt lên lòng bàn tay. Đó chính là khối linh thạch trung phẩm duy nhất chàng có được sau khi bán hết những nội đan yêu thú cấp thấp và cộng thêm số linh thạch tích lũy được từ trước. Khối linh thạch phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong lòng bàn tay chàng, thu hút mọi ánh nhìn.
Thủ vệ nhìn khối linh thạch, ánh mắt hơi dao động một chút, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn ta gật đầu, đưa tay nhận lấy. “Được. Đặt tay lên vòng tròn đá, vận linh khí vào, rồi đọc khẩu quyết mà ta sẽ truyền cho ngươi. Nhớ kỹ, chỉ có một lần duy nhất. Nếu thất bại, linh thạch sẽ không được hoàn trả, và ngươi sẽ không được phép thử lại trong vòng một tháng.”
Lâm Phong gật đầu, lòng thầm nghĩ, thế giới tu tiên quả nhiên khắc nghiệt. Phí cao, quy tắc nghiêm, không có chỗ cho sự yếu kém hay sơ suất. Nhưng chính sự khắc nghiệt này lại càng kích thích ý chí chiến đấu trong chàng. Chàng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ chứng minh rằng, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, không chỉ là một câu nói suông.
Chàng bước đến vòng tròn đá, cảm nhận linh khí dồi dào đang cuộn xoáy quanh mình. Đây không chỉ là một cánh cổng, mà là một cánh cửa dẫn đến tương lai. Chàng đã sẵn sàng.