Bình minh rạng rỡ, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ mịt, nhuộm vàng đỉnh Linh Sơn Bích Lạc. Không khí trên ngọn núi này thanh khiết đến lạ thường, mang theo mùi hương thảo mộc dịu mát và hơi ẩm của đất đá, như thể toàn bộ sự ô uế của thế gian đều bị gột rửa. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng hạc kêu vang vọng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, thoát tục. Sương mù và mây trắng lượn lờ quanh các đỉnh núi, khiến những hang động tự nhiên được cải tạo thành động phủ, cùng các đình đài nhỏ xây dựng hài hòa với thiên nhiên, như ẩn hiện trong cõi tiên cảnh.
Trên đỉnh cao nhất của Linh Sơn, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Lâm Phong đứng trầm tư, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi U Minh Thâm Uyên vừa trải qua một trận chiến long trời lở đất. Mặc dù liên minh đã giành chiến thắng vang dội, đẩy lùi thế lực hắc ám và phá hủy thành công 'cánh cổng thu hoạch' đang đe dọa Linh Giới, nhưng trong lòng Lâm Phong, sự nhẹ nhõm không hề kéo dài. Thay vào đó là một cảm giác nặng nề, một sự bất an mơ hồ ngày càng lớn dần. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng khẽ rung động, như cùng chia sẻ nỗi lo lắng của chủ nhân, như một lời nhắc nhở về một mối nguy hiểm còn lớn hơn đang chực chờ.
Bên cạnh chàng, Bạch Lão Tổ, hóa thân thành một lão ông tóc bạc phơ, râu dài chấm ngực, vuốt chòm râu, đôi mắt thâm trầm nhìn vào khoảng không. Lão thở dài một tiếng, âm thanh nhẹ bẫng như gió thoảng, nhưng đủ để kéo Lâm Phong trở về thực tại.
"Trận chiến ở U Minh Thâm Uyên chỉ là khởi đầu, Phong nhi. Ngươi đã cảm nhận được rồi chứ, nguồn gốc của nó nằm ở đâu đó cao hơn. Cái gọi là 'cánh cổng thu hoạch' chỉ là một công cụ, một biểu hiện của một ý chí to lớn hơn, một thế lực đang thao túng vận mệnh của vạn giới." Giọng Bạch Lão Tổ trầm thấp, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tu luyện.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí biến đổi trong không gian, cảm nhận sự dao động bất thường mà trước đây chàng chưa từng nhận ra. Cái lạnh lẽo, sự mục rữa của tử khí từ U Minh Thâm Uyên đã bị đẩy lùi, nhưng một áp lực vô hình khác lại dâng lên, nặng nề và khó nắm bắt hơn nhiều. Đó là cảm giác của Thiên Đạo Vô Tình, của một bàn tay khổng lồ đang từ từ siết chặt vận mệnh của chúng sinh. Chàng mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút mơ hồ nào.
"Đúng vậy, Lão Tổ. Cảm giác áp lực từ 'Thiên Đạo' ngày càng rõ ràng. Linh Giới này, dường như đã không còn là nơi an toàn cho chúng ta nữa, nếu không giải quyết tận gốc. Thắng lợi này chỉ là một liều thuốc an thần tạm thời, không thể chữa khỏi căn bệnh gốc rễ. Mối họa này, nếu không được nhổ tận gốc, sẽ mãi mãi treo lơ lửng trên đầu Linh Giới, và có thể là cả những giới khác nữa. Ta cảm thấy như có một sợi dây vô hình nào đó đang thắt chặt quanh cổ vạn vật, và ta... ta phải cắt đứt nó." Lâm Phong nói, giọng chàng trầm thấp, nhưng từng lời đều mang theo ý chí thép. Chàng biết rằng mình đang nói về một điều vĩ đại hơn, một thứ mà ngay cả các cường giả đỉnh cao của Linh Giới cũng khó mà hình dung. Đây không còn là cuộc chiến vì một môn phái, một vương quốc, hay thậm chí là một giới, mà là cuộc chiến vì tự do của vạn giới.
Bạch Lão Tổ mỉm cười nhẹ, ánh mắt hiện lên vẻ hài lòng. "Vậy ngươi đã quyết định rồi sao? Con đường phía trước, e rằng còn gian nan hơn vạn lần những gì ngươi đã trải qua. Tiên Giới... là một vùng đất hoàn toàn khác, nơi quy tắc và cường giả vượt xa sự tưởng tượng của ngươi."
Lâm Phong quay người, nhìn về phía Đông, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn. "Vâng. Không thể chần chừ nữa. Nếu chúng ta không đi, không đối mặt, thì sẽ không bao giờ có được sự bình yên thực sự. Ta không thể để Linh Giới này, không thể để những người ta yêu thương phải sống trong sự lo sợ, trong cái bóng của một thế lực vô hình. Hơn nữa, Huyễn Mặc Quyển của ta cũng đang chỉ dẫn ta đến một nơi nào đó... một nơi mà ta cảm thấy có sự liên kết sâu sắc." Chàng khẽ siết chặt bàn tay đang nắm Huyễn Mặc Quyển. Cảm giác quen thuộc, một sự thôi thúc kỳ lạ luôn hiện hữu mỗi khi chàng tiến gần đến những bí mật sâu xa nhất, giờ đây lại càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể số mệnh đang gọi tên chàng.
Chàng nhớ lại những lời thề đã cùng các mỹ nhân, cùng các huynh đệ, bằng hữu đã thề nguyện: "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Lời thề đó không chỉ là khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam cho hành động của chàng. Chàng sẽ không để bất cứ thế lực nào, dù là Thiên Đạo hay kẻ thao túng, định đoạt số phận của mình và những người chàng yêu quý.
Bạch Lão Tổ gật đầu, sự trầm tư trong ánh mắt dần biến mất, thay vào đó là một tia hy vọng rực rỡ. "Tốt lắm. Rất tốt. Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử. Ngươi sinh ra đã mang theo vận mệnh khác biệt, và giờ là lúc ngươi phải đối mặt với nó. Ta sẽ chuẩn bị Cổng Không Gian. Nhưng trước đó, ngươi còn điều gì muốn nói với những người sẽ đồng hành cùng ngươi không?"
Lâm Phong quay lại nhìn Bạch Lão Tổ, nụ cười nửa miệng quen thuộc hiện lên. "Chắc chắn rồi, Lão Tổ. Dù con đường có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ không bao giờ đơn độc." Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi thảo mộc thanh khiết tràn vào buồng phổi, xua đi những u ám trong lòng. Bước chân chàng nhẹ nhàng nhưng kiên định, rời khỏi đỉnh Linh Sơn, hướng về phía Giảng Võ Đường, nơi các đồng đội đang chờ.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng tràn vào Giảng Võ Đường, soi rõ những phù văn cổ kính được khắc trên cột gỗ, khiến không gian vốn trang nghiêm nay lại mang vẻ ấm áp hơn. Giảng Võ Đường là một sảnh đường rộng lớn, trần cao, được xây dựng bằng gỗ và đá, với một bục giảng ở phía trước và các hàng ghế dài sắp xếp gọn gàng. Thường ngày nơi đây vang vọng tiếng giảng bài, tiếng ghi chép của các đệ tử, hay tiếng thảo luận sôi nổi về Đạo pháp, nhưng hôm nay, không khí lại khác lạ. Một sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng gió nhẹ luồn qua các khe cửa, hay tiếng xào xạc của vạt áo khi ai đó khẽ cựa mình. Mùi gỗ lâu năm, mùi mực và giấy, cùng chút hương thảo dược nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng, vừa gần gũi.
Trên bục giảng, Lâm Phong đứng đó, ánh mắt quét qua những gương mặt thân quen đang ngồi phía dưới. Tuyết Dao vẫn băng giá như tuyết, nhưng ánh mắt nàng dành cho chàng lại ấm áp đến lạ. Mộc Ly với đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tò mò và một chút lo lắng. Tần Nguyệt thanh lịch, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, đang nhìn chàng với sự tin tưởng tuyệt đối. Lam Yên mạnh mẽ, cương trực, đôi tay nắm chặt trên đùi như thể sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Hạ Vũ dịu dàng, đôi mắt trong veo như nước hồ, cố gắng che giấu nỗi bất an. Linh Nhi, bé bỏng nhất, đang ngồi cạnh Hạ Vũ, đôi mắt đen láy nhìn chàng không chớp, một vẻ hồn nhiên pha lẫn sự kiên định lạ thường. Diệp Vô Song bí ẩn, đôi mắt tím sâu thẳm, khí chất vương giả toát lên vẻ điềm tĩnh. Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết, tao nhã, ánh mắt nhân từ nhưng cũng đầy trí tuệ. Trần Hạo, người huynh đệ kết nghĩa, vóc dáng vạm vỡ, gương mặt cương nghị, ánh mắt không hề dao động, chỉ có sự trung thành và sẵn sàng. Thôn Thiên Thử đã rời vai Lâm Phong, nằm cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, đôi mắt nhỏ vẫn không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
Lâm Phong hít sâu một hơi, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp Giảng Võ Đường, phá tan sự tĩnh lặng. "Chư vị, chắc hẳn mọi người đều đã biết về chiến thắng của chúng ta tại U Minh Thâm Uyên. Nhưng ta phải thẳng thắn mà nói, đó chỉ là một thắng lợi cục bộ, một phần nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn. Mối hiểm họa thực sự, nguồn gốc của 'cánh cổng thu hoạch' và năng lượng hắc ám, nằm ở một nơi cao hơn, một giới mà chúng ta chưa từng đặt chân tới... Tiên Giới."
Một làn sóng xao động nhỏ nổi lên trong đám đông. Tiên Giới! Đó là một cái tên vừa xa vời vừa đầy huyền thoại, một nơi mà các tu sĩ Linh Giới chỉ dám mơ ước. Ai cũng biết Tiên Giới là chốn của cường giả, nhưng cũng là nơi của vô vàn hiểm nguy.
Lâm Phong chờ đợi cho đến khi mọi tiếng xì xào lắng xuống, rồi tiếp tục. "Tiên Giới là một thế giới hoàn toàn khác, đầy rẫy hiểm nguy và các cường giả vượt xa Linh Giới. Nơi đó, quy tắc vận hành hoàn toàn khác biệt, linh khí cô đọng hơn vạn lần, và những kẻ đứng sau mọi âm mưu kia, chắc chắn cũng mạnh mẽ hơn gấp bội. Ta không thể hứa hẹn một cuộc hành trình an toàn, hay một chiến thắng dễ dàng. Thậm chí, con đường này có thể là con đường một đi không trở lại." Chàng dừng lại, nhìn vào từng gương mặt thân yêu. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định. "Nhưng nếu không đi, nếu không đối mặt với mối họa tận gốc, thì mối họa sẽ vĩnh viễn không được giải quyết, và Linh Giới cũng sẽ không bao giờ thực sự bình yên. Chúng ta không thể để Linh Giới, không thể để những người dân vô tội tiếp tục sống trong sự lo sợ, trong cái bóng của một thế lực vô hình. Cuộc chiến này, không chỉ là vì bản thân chúng ta, mà còn là vì tất cả chúng sinh của Linh Giới, và có thể là cả những giới thấp hơn nữa."
Tuyết Dao là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng đứng dậy, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng dưới ánh nắng càng thêm rạng rỡ, nhưng ánh mắt phượng sắc lạnh của nàng lại ánh lên sự ấm áp khó tả khi nhìn Lâm Phong. "Phu quân đi đâu, thiếp theo đó. Từ ngày đầu tiên gặp chàng, thiếp đã biết số mệnh của mình gắn liền với chàng. Chàng là ánh sáng, là hy vọng của thiếp. Dù sinh tử có nhau, dù phải đối mặt với Thiên Đạo vô tình, thiếp cũng sẽ không lùi bước. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió, lần này cũng không ngoại lệ." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang sức nặng ngàn cân, khiến mọi người trong Giảng Võ Đường đều phải kính phục.
Mộc Ly tiếp lời, nàng không đứng dậy mà nhanh nhẹn chạy đến bên Lâm Phong, nắm chặt lấy tay chàng. Đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, ánh lên vẻ tinh nghịch nhưng cũng đầy kiên định. "Nơi nào có Lâm Phong ca, nơi đó là nhà của Ly Nhi! Ly Nhi không sợ! Huynh đi đâu, Ly Nhi đi đó! Ly Nhi sẽ bảo vệ Lâm Phong ca!" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, dù có chút nũng nịu nhưng lại toát lên sự trung thành tuyệt đối.
Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành của nàng tỏa ra sự bình tĩnh lạ thường. Nàng chậm rãi đứng dậy, gật đầu với Lâm Phong. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió, Lâm Phong. Từ những ngày đầu ở phàm giới, đến khi đối mặt với vô số hiểm nguy ở Linh Giới. Lần này cũng không ngoại lệ. Chúng ta tin tưởng vào chàng, tin tưởng vào quyết định của chàng. Dù con đường có chông gai đến mấy, chúng ta cũng sẽ kề vai sát cánh cùng chàng." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự trí tuệ và dịu dàng.
Lam Yên đứng dậy, không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là đặt tay lên ngực, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Chàng là thủ lĩnh của chúng ta. Chàng quyết, chúng ta theo. Kiếm này, thân này, nguyện dâng hiến. Không cần nói nhiều, chỉ cần lệnh của chàng!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút vòng vo.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, cũng đứng dậy, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong đầy trìu mến. "Phu quân, thiếp biết chàng mang trong mình gánh nặng lớn lao. Thiếp tuy không mạnh mẽ như các tỷ muội khác, nhưng thiếp nguyện dùng tất cả khả năng của mình để hỗ trợ chàng. Chỉ cần chàng cần, thiếp sẽ luôn ở bên." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng sự kiên cường trong đó lại không hề kém cạnh.
Linh Nhi, bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đứng lên. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng lấp lánh sự tin tưởng. "Đại ca! Linh Nhi cũng muốn đi với đại ca! Linh Nhi sẽ ngoan, sẽ không làm phiền đại ca! Đại ca là anh hùng của Linh Nhi!" Giọng nàng trong trẻo, non nớt nhưng lại đầy quyết tâm. Nàng vẫn gọi Lâm Phong là 'đại ca' với vẻ nũng nịu quen thuộc, nhưng sự chân thành trong lời nói lại khiến trái tim Lâm Phong ấm áp.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng đã nói lên tất cả. Nàng tin tưởng Lâm Phong không chỉ vì tình cảm, mà còn vì nàng cảm nhận được một thứ gì đó cổ xưa, một vận mệnh to lớn đang gắn liền với chàng.
Cổ Thanh Nguyệt mỉm cười nhẹ, thanh thoát như một vị thánh nữ. "Lâm Phong đã luôn là người dẫn đường cho chúng ta. Mọi quyết định của chàng đều vì đại cuộc. Thanh Nguyệt nguyện theo chân chàng, dùng trí tuệ và sức lực của mình để cùng chàng phá vỡ mọi xiềng xích, cải mệnh nghịch thiên." Lời nàng êm ái, nhẹ nhàng, nhưng đầy sức thuyết phục.
Cuối cùng, Trần Hạo bước lên, vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, ánh mắt cương nghị. "Huynh đệ có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu! Từ ngày đầu cùng nhau xông pha, Trần Hạo này đã quyết định theo huynh đến cùng trời cuối đất. Chỉ cần huynh ra lệnh, Trần Hạo này sẽ xông pha, không tiếc mạng!"
Thôn Thiên Thử trong lòng Mộc Ly bỗng bật dậy, kêu chiêm chiếp mấy tiếng, đôi mắt nhỏ bé long lanh nhìn Lâm Phong, rồi nhảy phóc lên vai chàng, cọ cọ má vào cổ chàng, biểu thị sự đồng ý tuyệt đối.
Lâm Phong nhìn từng người, ánh mắt chàng tràn đầy sự trân trọng và biết ơn. Gánh nặng trên vai chàng không hề nhẹ đi, nhưng lại được sưởi ấm bởi những trái tim kiên định này. Nụ cười nửa miệng của chàng giờ đây không còn tinh quái nữa, mà ẩn chứa sự ấm áp sâu sắc. "Được! Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại huyền thoại này! Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình! Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên! Chúng ta sẽ chứng minh rằng ý chí của chúng sinh có thể thay đổi vận mệnh!"
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên đỉnh Thiên Kiếm Phong. Gió mạnh rít gào, mang theo hơi lạnh lẽo và không khí loãng đặc trưng của vùng núi cao, tạo nên một bản giao hưởng hùng vĩ của thiên nhiên. Những cây thông cổ thụ mọc cheo leo trên vách đá dựng đứng, cành lá lay động dữ dội, như những chiến binh già đang kiên cường chống chọi với phong ba bão táp. Không khí trên đỉnh núi này mang đậm kiếm ý, mùi đá lạnh và đôi khi thoảng mùi sắt từ những luồng kiếm khí vô hình, tạo nên một cảm giác khắc nghiệt nhưng cũng đầy thách thức. Ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu bầu trời, hắt lên những bóng hình của Lâm Phong và các đồng đội, tạo nên một khung cảnh trang trọng và bi tráng.
Trên đỉnh bằng phẳng của Thiên Kiếm Phong, Lâm Phong đứng giữa vòng tròn các mỹ nhân và đồng minh thân cận. Chàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm từ bên hông, mũi kiếm sáng loáng chỉ thẳng lên trời, như một mũi tên xuyên phá không gian. Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay kia của chàng khẽ rung động, phát ra ánh sáng mờ ảo, như một linh vật cổ xưa đang cộng hưởng với ý chí của chủ nhân. Ánh kiếm từ Cửu Thiên Huyền Kiếm bùng lên rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt kiên định của chàng.
"Ta, Lâm Phong, cùng các vị thề rằng!" Giọng nói của chàng trầm hùng, vang vọng theo tiếng gió rít gào, như hòa mình vào thiên địa, xuyên thấu không gian. "Dù Tiên Giới có hiểm nguy đến đâu, dù 'Thiên Đạo' có mạnh mẽ thế nào, chúng ta sẽ không lùi bước! Chúng ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào muốn thao túng vận mệnh của chúng sinh! Chúng ta sẽ không chấp nhận số phận đã định sẵn!"
Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Trần Hạo, và cả Thôn Thiên Thử đang cuộn mình trên vai Lâm Phong, tất cả đều đưa tay ra, đặt chồng lên nhau, tạo thành một khối đoàn kết vững chắc. Ánh mắt họ rực cháy ngọn lửa kiên định, không hề nao núng trước những lời lẽ đầy trọng trách mà Lâm Phong vừa thốt ra. Mỗi người đều cảm nhận được trọng lượng của lời thề này, biết rằng đây không chỉ là lời hứa suông, mà là một cam kết bằng cả sinh mệnh, bằng cả ý chí.
"Sống cùng sống, chết cùng chết!" Tất cả đồng thanh hô vang, giọng nói của họ hòa quyện vào tiếng gió, tạo thành một âm thanh vang dội, như một lời tuyên chiến gửi tới Thiên Đạo. "Phá vỡ mọi xiềng xích, cải mệnh nghịch thiên, mang lại bình yên cho vạn giới!"
Lời thề vang vọng khắp Thiên Kiếm Phong, xuyên qua màn hoàng hôn đỏ rực, bay cao lên tầng mây. Ánh kiếm từ Cửu Thiên Huyền Kiếm càng bùng lên rực rỡ hơn, như một ngọn lửa thiêng đang soi sáng con đường chông gai phía trước. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong cũng phát ra ánh sáng cổ xưa hơn, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ ngàn vạn năm trước. Mọi người cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt biểu thị sự đoàn kết tuyệt đối, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Họ đã thề nguyện, đã cam kết, và giờ đây, không gì có thể ngăn cản họ. Lời thề này không chỉ là một lời hứa, mà còn là một bản tuyên ngôn, một sự thách thức trực diện đối với bất kỳ thế lực nào dám cản đường họ đến với tự do và bình yên. Họ sẽ không chỉ tu luyện để mạnh hơn, mà còn để phá vỡ mọi xiềng xích, để viết lại vận mệnh của chính mình.
Lâm Phong quay lại nhìn từng người, nụ cười trên môi chàng giờ đây mang một vẻ uy nghi mà trước đây chưa từng có. "Chúng ta sẽ làm được. Ta tin tưởng vào các ngươi, cũng như các ngươi tin tưởng vào ta. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chúng ta sẽ dùng chính đôi tay mình để định đoạt tương lai!" Chàng thu Cửu Thiên Huyền Kiếm về bao, ánh sáng rực rỡ cũng dần tắt đi, để lại ánh hoàng hôn đỏ quạch bao trùm. Mọi người đều biết, đã đến lúc rồi.
***
Trong màn đêm tĩnh mịch, tại một địa điểm bí mật ẩn sâu trong lòng đất của Linh Giới, cả nhóm Lâm Phong đứng trước một Cổng Không Gian cổ xưa. Vòng tròn đá lớn, được khắc đầy phù văn cổ xưa và phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lập lòe, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Tiếng năng lượng dao động, ù ù như tiếng nước chảy xiết, cùng tiếng phù văn phát sáng lách tách, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, uy nghiêm và có chút căng thẳng. Mùi không khí khô, mùi đá cổ và mùi năng lượng nồng nặc tràn ngập không gian, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.
Bạch Lão Tổ cùng vài cường giả Liên Minh khác đang đứng xung quanh, cẩn thận điều khiển các bệ đá và cột đá, kích hoạt cổng. Ánh sáng từ trung tâm cổng dịch chuyển ngày càng rực rỡ, xoáy sâu vào hư vô, tạo thành một lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Nhìn vào đó, người ta có thể cảm nhận được sự vô tận của không gian và thời gian, một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bạch Lão Tổ quay lại, ánh mắt thâm trầm nhìn Lâm Phong. "Đã đến lúc rồi, Phong nhi. Cánh cổng này sẽ đưa các ngươi đến một vùng đất hoàn toàn mới, một thế giới mà Linh Giới này chỉ là một hạt cát nhỏ bé. Hãy cẩn trọng. Tiên Giới không chỉ có cơ duyên, mà còn có vô vàn hiểm nguy. Quy tắc ở đó hoàn toàn khác biệt. Và hãy nhớ, Linh Giới này sẽ mãi là hậu phương vững chắc của các ngươi. Bất kể điều gì xảy ra, chúng ta sẽ luôn ở đây, chờ đợi ngày các ngươi trở về, chờ đợi một ngày Linh Giới được bình yên vĩnh viễn." Lời của lão không chỉ là dặn dò, mà còn là một lời cam kết, một lời chúc phúc đầy hy vọng và cả nỗi lo lắng.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của Bạch Lão Tổ, cảm nhận được sự quan tâm và kỳ vọng to lớn mà vị trưởng bối này dành cho mình. "Chúng con sẽ không làm ngài thất vọng, Lão Tổ. Chúng con sẽ trở về, mang theo bình yên thực sự cho Linh Giới!" Chàng quay lại, ánh mắt quét qua những gương mặt thân yêu của các mỹ nhân và đồng minh. Nắm chặt tay Tuyết Dao và Mộc Ly, chàng nhìn lại Linh Giới lần cuối. Một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự tiếc nuối khi phải rời xa nơi đã gắn bó bao năm, nơi chàng đã trưởng thành, nhưng cũng tràn đầy kỳ vọng vào hành trình mới, vào những bí ẩn đang chờ đợi.
"Tạm biệt, Linh Giới!" Lâm Phong thầm thì, giọng nói trầm ấm, đầy tình cảm.
Không chút chần chừ, Lâm Phong bước lên trước, tay nắm chặt tay các mỹ nhân. Trần Hạo, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt cùng các mỹ nhân khác, mỗi người đều mang theo một tâm trạng riêng, nhưng tất cả đều chung một ý chí kiên định, một niềm tin tuyệt đối vào người thủ lĩnh của mình. Thôn Thiên Thử rúc vào cổ Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé cũng ánh lên sự tò mò và sẵn sàng.
Từng người một, họ lần lượt bước vào cánh cổng ánh sáng đang xoáy mạnh mẽ. Ánh sáng bùng lên chói lòa, nuốt chửng những bóng hình của họ. Rồi, với một tiếng "vù" rất khẽ, cánh cổng khép lại, ánh sáng vụt tắt, để lại một khoảng không gian trống rỗng và im lặng. Chỉ còn lại vòng tròn đá cổ xưa, giờ đây lại trở về trạng thái tĩnh mịch, như thể chưa từng có ai bước qua. Linh Giới giờ đây chỉ còn lại những cơn gió đêm thổi qua, mang theo một nỗi chờ đợi vô định.
Cuộc hành trình mới, một cuộc phiêu lưu vĩ đại hơn vạn lần, đã chính thức bắt đầu. Lâm Phong và những người đồng hành đã rời khỏi cố hương, hướng đến Tiên Giới huyền bí, nơi những bí mật về thân thế của chàng, về nguồn gốc của Thiên Đạo, và về vận mệnh của vạn giới đang chờ được hé mở. Phía trước họ là vô vàn thử thách, nhưng trong trái tim mỗi người, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm vẫn bùng cháy rực rỡ. Họ sẽ đối mặt với mọi thứ, bởi vì Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.