Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 442

Hư Không Dị Biến: Dấu Vết Vạn Cổ

3943 từ
Mục tiêu: Diễn tả hành trình vượt giới qua Hư Không Vô Tận, tiếp nối trực tiếp từ cuối Chương 441.,Giới thiệu những hiện tượng kỳ lạ và dấu vết của một nền văn minh cổ đại bị hủy diệt, khơi gợi bí ẩn về thế lực thao túng.,Khắc họa cảm nhận của Lâm Phong về áp lực vô hình đè nặng lên các quy tắc không gian, nhấn mạnh sự nguy hiểm và bản chất đặc biệt của các vị diện cao hơn.,Củng cố vai trò dẫn dắt và sự nhạy bén của Lâm Phong, cũng như sự đoàn kết và cảnh giác của nhóm.,Thiết lập không khí bí ẩn, căng thẳng và chuẩn bị tâm lý cho việc đặt chân đến Tiên Giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, căng thẳng, awe-inspiring (kinh ngạc), có chút rùng rợn và trầm tư.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng bùng lên chói lòa nuốt chửng những bóng hình Lâm Phong và đồng hữu, rồi vụt tắt, để lại một khoảng không gian trống rỗng và im lặng trong lòng đất Linh Giới. Cánh cổng cổ xưa giờ đây lại tĩnh mịch như chưa từng có ai bước qua. Nhưng đối với Lâm Phong và những người bạn đồng hành của chàng, hành trình của họ mới chỉ vừa bắt đầu, và điểm đến không phải là sự tĩnh mịch mà là vô tận của Hư Không.

***

Sau khoảnh khắc chói lòa đến mức làm mù cả thị giác, Lâm Phong cảm thấy thân mình như bị cuốn vào một dòng chảy vô hình, nhẹ bẫng và không trọng lượng. Không khí khô, mùi đá cổ và mùi năng lượng nồng nặc từ Cổng Không Gian nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến vô vị, một cái lạnh lẽo thấu xương xuyên qua lớp bảo hộ vô hình đang bao bọc lấy họ. Chàng chậm rãi mở mắt, tầm nhìn của chàng ngay lập tức bị choáng ngợp bởi một cảnh tượng hùng vĩ đến mức tâm trí phàm nhân khó lòng tưởng tượng.

Họ đang trôi nổi giữa một không gian vô định, rộng lớn đến vô cùng, nơi không có khái niệm về trên, dưới, trái, phải, hay thậm chí là thời gian. Xung quanh là một màu bóng tối sâu thẳm, đen kịt đến mức có thể nuốt chửng mọi ánh sáng, nhưng lại được điểm xuyết bởi những dải sáng lấp lánh như tinh vân, tựa như những dòng sông sao băng uốn lượn, hay những bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ nên từ ánh sáng và bóng tối. Những vì sao xa xăm lấp lánh như những hạt bụi kim cương, tạo nên một tấm màn nhung huyền ảo, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Âm thanh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Một lớp màng bảo hộ trong suốt, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, bao bọc lấy cả nhóm, ngăn cách họ với sự khắc nghiệt của hư không, nhưng vẫn không thể che giấu đi cái lạnh lẽo và sự cô độc của nơi này.

Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng thốt lên kinh ngạc, đôi mắt to tròn của nàng long lanh phản chiếu hàng ngàn dải tinh vân rực rỡ. Nàng túm chặt lấy tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ tò mò và ngây thơ, nhưng cũng không giấu được sự choáng ngợp. "Wow... đây là bên ngoài Linh Giới sao? Lớn quá! Đẹp quá, nhưng cũng... lạnh quá!" Giọng nói trong trẻo của nàng, dù rất khẽ, nhưng vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng cũng ánh lên sự ngạc nhiên hiếm thấy. Nàng nhìn xung quanh, khẽ cau mày. "Không khí ở đây khác biệt hoàn toàn... một loại áp lực vô hình." Giọng nói nàng vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng pha chút suy tư, "Linh khí không còn thuần khiết như ở Linh Giới, thay vào đó là một loại năng lượng thô sơ và hỗn loạn hơn, như những nguyên tố chưa được tinh luyện." Nàng không hề hoảng sợ, mà chỉ đơn thuần là phân tích, quan sát một cách sắc bén như bản năng của một vị tiên tử băng giá.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng quét qua bốn phía, cố gắng cảm nhận những luồng năng lượng xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng khẽ rung động, như một chiếc la bàn đang cố gắng định hướng trong một vùng biển lạ. Mái tóc đen nhánh của chàng bay lơ lửng trong không gian không trọng lực, khuôn mặt thanh tú giờ đây không còn vẻ tinh quái hài hước thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và cảnh giác cao độ. Chàng cảm nhận được điều Tuyết Dao nói, một áp lực vô hình, một sự hỗn loạn của các quy tắc không gian mà Linh Giới không hề có. Điều này khẳng định những gì Bạch Lão Tổ đã dặn dò, rằng Tiên Giới và các giới diện cao hơn này hoàn toàn khác biệt.

"Mọi người cẩn thận, nơi này không hề đơn giản," Lâm Phong trầm giọng, lời nói của chàng mang theo một trọng lượng nhất định, "Đây không chỉ là một không gian trống rỗng, mà là Hư Không Vô Tận, nơi giao thoa của vạn giới. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Chúng ta phải luôn cảnh giác cao độ." Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Thôn Thiên Thử đang rúc vào cổ mình. Con chuột nhỏ lông trắng muốt ban đầu tỏ vẻ hứng thú, đôi mắt to tròn long lanh quét qua những dải tinh vân, nhưng rồi nhanh chóng trở nên bồn chồn, khẽ rúc vào áo chàng, đôi khi phát ra những tiếng chiêm chiếp yếu ớt, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất thường của nơi này.

Các mỹ nhân khác cũng tự động đứng thành một vòng tròn nhỏ, dựa vào nhau, tạo thành một khối vững chắc giữa không gian vô tận. Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng và thanh khiết, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ lo lắng, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nắm chặt tay Linh Nhi. Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn, vẫn bám sát Lâm Phong, gương mặt bầu bĩnh ẩn chứa chút sợ hãi trước môi trường xa lạ, nhưng vẫn có sự tin tưởng tuyệt đối vào "ca ca" của mình. Nàng khẽ thì thầm: "Ca ca, chúng ta sẽ đi đâu đây? Có an toàn không ạ?"

Tần Nguyệt, vị học giả điềm tĩnh, đôi mắt phượng của nàng quét qua những dải tinh vân, cố gắng ghi nhớ và phân tích mọi thứ. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng, nhưng cũng nhận ra một vẻ đẹp kỳ vĩ, một sự bao la mà kiến thức của nàng chưa từng chạm tới. Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, đã thủ sẵn trường thương, ánh mắt sắc bén như chim ưng không ngừng dò xét xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Nàng hơi cau mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và ma mị của nàng dường như càng phù hợp hơn với không gian u tối này. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn sâu vào hư không, như thể đang cố gắng thấu hiểu những bí mật cổ xưa bị che giấu. Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết và tao nhã, nhẹ nhàng trấn an mọi người. "Mọi người đừng quá lo lắng. Lâm Phong đã dẫn dắt chúng ta qua bao nhiêu nguy hiểm, lần này cũng vậy. Chúng ta chỉ cần tin tưởng vào chàng, và vào chính mình." Giọng nói êm ái của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu phần nào căng thẳng.

Lâm Phong cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên mình, không chỉ từ môi trường xung quanh mà còn từ trách nhiệm của một thủ lĩnh. Chàng là người duy nhất có khả năng cảm nhận sâu sắc nhất sự thay đổi của Hư Không Vô Tận này, và cũng là người phải đưa ra quyết định tiếp theo. Chàng biết rằng đây chỉ là khởi đầu, một bài kiểm tra đầu tiên mà "Thiên Đạo" hay thế lực nào đó đã đặt ra cho họ. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày của chàng đã biến mất, thay vào đó là sự kiên định đến khó tin. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao và Mộc Ly, truyền cho họ một sự ấm áp và an tâm. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng tự nhủ, cũng như nhắc nhở những người đồng hành của mình.

Họ tiếp tục trôi đi, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, xuyên qua những dải tinh vân lấp lánh và bóng tối sâu thẳm. Cảm giác lạnh lẽo của hư không vẫn đeo bám, nhưng mọi người đã dần thích nghi. Điều duy nhất khiến họ cảm thấy an tâm là sự hiện diện của Lâm Phong, người luôn đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt sâu thẳm của chàng không ngừng dò xét, đôi khi lại ánh lên một tia sáng suy tư, như thể chàng đang cố gắng giải mã một bí ẩn cổ xưa.

***

Khi nhóm tiến sâu hơn vào Hư Không Vô Tận, cảnh tượng xung quanh bắt đầu thay đổi một cách đáng sợ. Những dải sáng tinh vân rực rỡ dần nhạt đi, mờ ảo như những bóng ma, nhường chỗ cho một vùng không gian dày đặc những mảnh vỡ. Ban đầu, mọi người còn lầm tưởng đó là những thiên thạch thông thường, nhưng khi lại gần hơn, một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng họ. Đó không phải là đá tảng tự nhiên.

Thay vào đó, những mảnh vỡ trôi nổi trong hư không là tàn tích của các công trình kiến trúc khổng lồ, của những con tàu bay vĩ đại mà họ chưa từng thấy bao giờ, và thậm chí là những mảnh vỡ của cả một hành tinh. Chúng trôi nổi vô định, im lìm như những nấm mồ giữa vũ trụ, mang theo một vẻ hoang tàn và bi tráng. Một số mảnh vỡ vẫn còn lấp lánh những phù văn cổ xưa, nhưng đã bị bóp méo, nứt vỡ và mục nát dưới sức mạnh của thời gian và một thứ gì đó tàn khốc hơn. Mùi của kim loại lạnh lẽo và bụi cổ xưa, mặc dù bị che chắn bởi lớp bảo hộ, vẫn phảng phất đâu đó trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hủy diệt.

Tần Nguyệt, với ánh mắt sửng sốt, thốt lên: "Đây là... tàn tích của một thế giới? Hay một nền văn minh?" Giọng điệu của nàng không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà pha lẫn sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Nàng đưa tay lên che miệng, cố gắng phân tích những gì đang diễn ra trước mắt. "Những phù văn này... có nét tương đồng với những ký hiệu cổ đại được ghi lại trong thư tịch hiếm hoi của các đại môn phái, nhưng chúng phức tạp và uyên thâm hơn gấp bội. Chỉ có điều, chúng đã bị phá hủy đến mức không thể nhận diện được hoàn chỉnh."

Lam Yên, với bản năng của một chiến binh, đã cảm nhận được một thứ gì đó kinh khủng hơn cả sự hủy diệt. "Sát khí nồng nặc... nơi này từng xảy ra một trận chiến khủng khiếp." Nàng siết chặt trường thương trong tay, ánh mắt sắc bén quét qua từng mảnh vỡ, như muốn nhìn xuyên thấu vào quá khứ bi thảm của nơi này. "Không phải là sát khí của sinh linh, mà là sát khí của một loại sức mạnh hủy diệt... Nó vẫn còn vương vấn, lạnh lẽo và tàn bạo."

Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào một mảnh vỡ lớn có khắc phù văn đã gần như biến mất. "Những phù văn này... có chút quen thuộc, nhưng đã bị phá hủy hoàn toàn." Giọng nói trầm thấp của nàng vang lên, mang theo vẻ nghi hoặc và một chút tiếc nuối. "Ta đã từng thấy những ký hiệu tương tự trong một số ghi chép cổ xưa của Ma tộc, nói về những nền văn minh đã bị xóa sổ khỏi lịch sử. Chúng được gọi là... 'Dấu vết của Kẻ Thao Túng'."

Nghe thấy lời của Diệp Vô Song, Lâm Phong khẽ rùng mình. "Dấu vết của Kẻ Thao Túng?" Chàng lặp lại, ánh mắt chàng trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Chàng đưa tay ra, cố gắng chạm vào một mảnh vỡ có hình dáng kỳ lạ, tựa như một phần của một con tàu bay khổng lồ, đang trôi qua bên cạnh lớp màng bảo hộ. Dù không thể chạm trực tiếp, chàng vẫn cảm nhận được một luồng năng lượng tàn dư lạnh lẽo, mang theo một nỗi tuyệt vọng và sự hủy diệt không thể diễn tả bằng lời. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng khẽ phát sáng, một luồng khí đen nhạt từ từ tỏa ra, bao bọc lấy cánh tay chàng, dường như đang cố gắng hấp thụ hoặc phân tích những năng lượng tàn dư từ mảnh vỡ.

Thôn Thiên Thử trên vai chàng đột nhiên phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ, không còn vẻ tò mò ban đầu mà thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nhỏ bé của nó. Nó liên tục cào cấu vào lớp áo của Lâm Phong, như muốn cảnh báo chàng về một điều gì đó khủng khiếp.

"Không đơn thuần là chiến tranh... có một thứ sức mạnh đã nghiền nát tất cả." Lâm Phong trầm giọng, sắc mặt chàng trở nên nặng trọng hơn bao giờ hết. Chàng cảm nhận được một loại áp lực vô hình, một sự đè nén không chỉ lên vật chất mà còn lên cả linh hồn, lên cả quy tắc vận hành của không gian. "Đây là sự hủy diệt triệt để, không để lại bất kỳ sinh cơ nào. Một thế lực nào đó đã cố tình xóa sổ nền văn minh này khỏi sự tồn tại." Chàng quay sang nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Điều này càng chứng tỏ những lời của Bạch Lão Tổ. Mối họa mà chúng ta đang đối mặt không chỉ là các chủng tộc dị giới, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, tàn bạo hơn, một thứ có khả năng thao túng và hủy diệt cả một thế giới."

Tuyết Dao khẽ hít một hơi thật sâu, nàng nhìn Lâm Phong. "Nếu đây là hậu quả của 'Thiên Đạo' mà Bạch Lão Tổ nhắc đến, thì sức mạnh của nó vượt xa mọi tưởng tượng của chúng ta." Nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt nàng đã xuất hiện một tia cảnh giác tột độ.

Mộc Ly nép sát hơn vào Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy cánh tay chàng. "Nghĩa là... Tiên Giới cũng có thể bị như thế này sao, ca ca?" Giọng nàng run run, hình ảnh những mảnh vỡ của một thế giới bị hủy diệt đã ám ảnh tâm trí non nớt của nàng.

Lâm Phong xoa đầu nàng, cố gắng trấn an. "Không, Ly nhi. Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Chúng ta đến đây là để ngăn chặn điều đó." Trong lòng chàng, một ngọn lửa quyết tâm bùng lên. Cái cảm giác về một mối liên hệ kỳ lạ với U Minh Thâm Uyên, với những bí ẩn của Linh Giới, giờ đây dường như đang dẫn chàng đến một sự thật còn kinh hoàng hơn, một sự thật về một thế lực thao túng vận mệnh của vạn giới. Những mảnh vỡ trôi nổi xung quanh họ không chỉ là tàn tích, mà còn là một lời cảnh báo, một lời thách thức từ quá khứ xa xăm. Chàng biết rằng, hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một cuộc chiến sinh tử để định đoạt vận mệnh của tất cả.

***

Càng đi sâu vào vùng tàn tích khổng lồ, áp lực vô hình mà Tuyết Dao đã cảm nhận từ lúc đầu càng trở nên rõ rệt và nặng nề hơn. Nó không phải là áp lực vật lý từ trọng trường hay luồng khí, mà là một lực lượng kỳ lạ, bí ẩn, đè nén lên chính bản chất của không gian, khiến các quy tắc vận hành của vũ trụ trở nên hỗn loạn và khó lường. Ánh sáng từ những dải tinh vân xa xăm dường như bị bóp méo, tạo ra những ảo ảnh lập lòe, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Thính giác của họ bị tấn công bởi một tiếng ù ù vô hình, như hàng vạn luồng năng lượng đang cọ xát vào nhau, tạo ra một sự khó chịu sâu sắc trong tâm trí. Mùi trống rỗng của hư không giờ đây xen lẫn một mùi ozone nồng nặc, như thể có một trận bão năng lượng đang diễn ra.

Lâm Phong là người cảm nhận rõ ràng nhất sự thay đổi này. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng đột nhiên nóng lên, không phải là nhiệt độ vật lý, mà là một sự sôi sục của năng lượng, một phản ứng mạnh mẽ với sự hỗn loạn xung quanh. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong bao kiếm bên hông chàng cũng bắt đầu rung động mãnh liệt, phát ra tiếng kiếm reo khẽ, như đang cảnh báo hoặc phản ứng lại mối đe dọa vô hình này. Chàng cảm thấy linh lực trong đan điền dường như bị kìm hãm, khó vận chuyển hơn bình thường, như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp chặt lấy không gian xung quanh.

"Không gian ở đây... đang bị thao túng. Có một thứ gì đó đang bóp méo mọi quy tắc." Lâm Phong trầm giọng, giọng nói của chàng mang đầy vẻ nghiêm trọng và lo lắng. Chàng đưa tay lên, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng đang cuộn xoáy. "Nó không phải là năng lượng tự nhiên. Nó là một loại lực lượng cưỡng ép, một ý chí nào đó đang cố gắng viết lại định luật của vũ trụ."

Tuyết Dao khẽ nhíu mày, gương mặt thoát tục của nàng lộ rõ vẻ khó chịu. "Lực lượng này... thật đáng sợ. Nó không thuộc về tự nhiên. Ta cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị ảnh hưởng, như thể có một sợi xích vô hình đang trói buộc." Nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sự bất an đã rõ ràng hơn trong ánh mắt nàng.

Tần Nguyệt, đôi mắt phượng của nàng quét qua những mảnh vỡ xung quanh, cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin. "Những tàn tích này... có lẽ là nạn nhân của chính thế lực đó." Giọng điệu của nàng trở nên nặng nề. "Một nền văn minh không thể tự hủy diệt mình đến mức độ này. Chắc chắn có một kẻ đứng đằng sau, đã dùng thứ sức mạnh này để xóa sổ họ, xóa sổ mọi dấu vết của sự tồn tại."

Cổ Thanh Nguyệt bước tới gần hơn, vẻ mặt nàng trở nên trang nghiêm. "Chúng ta phải tìm hiểu rõ ràng. Nếu không, nguy cơ sẽ còn lớn hơn cả những gì chúng ta từng đối mặt." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. "Nếu thế lực này đã có thể hủy diệt cả một thế giới và thao túng không gian như vậy, thì mục tiêu của chúng ta ở Tiên Giới sẽ khó khăn hơn rất nhiều."

Thôn Thiên Thử, vốn đã bồn chồn từ trước, giờ đây càng trở nên hoảng sợ. Nó nhảy xuống từ vai Lâm Phong, liên tục cào cấu vào lớp màng bảo hộ trong suốt, đôi mắt nhỏ bé của nó ánh lên vẻ kinh hãi. Những tiếng chiêm chiếp của nó trở nên dồn dập, như đang cố gắng nói lên sự nguy hiểm của môi trường xung quanh. Nó là linh thú có khả năng cảm nhận năng lượng tinh nhạy nhất trong nhóm, và phản ứng của nó khẳng định mức độ bất thường và nguy hiểm của nơi này.

Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn lực vận chuyển linh lực. Chàng cố gắng cảm nhận nguồn gốc của áp lực, nguồn gốc của sự bóp méo không gian này. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng tỏa ra một luồng khí đen nhạt, không ngừng cuộn xoáy, bao bọc lấy chàng. Khí tức này không phải là tà ác, mà là một sự đối kháng, một sự cố gắng chống lại sự bóp méo của không gian. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng điều chỉnh lại các quy tắc xung quanh chàng, như thể nó có một mối liên hệ đặc biệt với bản chất của không gian và vũ trụ. Chàng nhận ra rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một chìa khóa, một phần của câu đố về thân thế của chàng, và về thế lực thao túng này.

Áp lực càng lúc càng tăng lên, khiến mọi người đều cảm thấy khó thở, linh lực vận chuyển càng trở nên nặng nề. Mộc Ly và Linh Nhi nép sát vào Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Ngay cả Lam Yên, với ý chí kiên cường, cũng phải hít thở thật sâu để duy trì sự ổn định.

"Chúng ta không thể dừng lại ở đây," Lâm Phong mở mắt ra, ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết, "Chúng ta phải tiếp tục tiến lên. Đây có thể là một phần của con đường dẫn đến Tiên Giới, hoặc là một bài kiểm tra mà chúng ta phải vượt qua. Dù là gì đi nữa, chúng ta sẽ không lùi bước!" Chàng siết chặt tay, cảm nhận sự rung động của Cửu Thiên Huyền Kiếm, như một lời hứa hẹn về sức mạnh và sự bảo vệ.

Chàng nhìn vào sâu thẳm của hư không, nơi ánh sáng bị bóp méo và những mảnh vỡ của một nền văn minh đã chết trôi nổi. Một cảm giác nặng nề đè nặng lên trái tim chàng. Cuộc hành trình này không chỉ là để tìm kiếm Tiên Giới, mà còn là để khám phá một sự thật kinh hoàng, một cuộc chiến với một thế lực có khả năng thao túng vận mệnh của vạn giới. Những dấu vết hủy diệt này là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một nguồn động lực.

Với quyết tâm sắt đá, Lâm Phong dẫn dắt nhóm tiến sâu hơn vào vùng không gian bị bóp méo. Áp lực vẫn đè nặng, nhưng trong trái tim mỗi người, ngọn lửa hy vọng và ý chí kiên cường vẫn bùng cháy. Họ sẽ đối mặt với mọi thứ, bởi vì Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và họ đã thề sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, cải mệnh nghịch thiên. Phía trước họ, Tiên Giới huyền bí và những bí mật về "Thiên Đạo" đang chờ đợi, nhưng để đến được đó, họ phải vượt qua vực sâu của sự hủy diệt và những quy tắc bị thao túng trong Hư Không Vô Tận này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ