Áp lực vô hình vẫn đè nặng, bóp nghẹt mọi giác quan, khiến không gian xung quanh nhóm Lâm Phong trở nên méo mó, vặn vẹo như một tấm gương bị đập nát. Dù đã quen với việc vượt qua các tầng không gian, nhưng đây là lần đầu tiên họ phải đối mặt với một môi trường hỗn loạn đến mức này, nơi các định luật vật lý dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Lâm Phong cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình như đang bị xé toạc bởi một lực hút và đẩy hỗn loạn, một sức mạnh cưỡng ép, một ý chí nào đó đang cố gắng viết lại định luật của vũ trụ, đúng như lời chàng đã nói ở khoảnh khắc cuối cùng của chương trước.
Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong không ngừng xoay chuyển, phát ra từng đợt khí tức đen nhạt, không phải tà ác, mà là một sự đối kháng mạnh mẽ, một nỗ lực phi thường nhằm ổn định không gian xung quanh chàng và những người bên cạnh. Khí tức này như một lớp màng bảo vệ vô hình, chống lại sự bóp méo điên cuồng của hư không, giúp mọi người không bị nghiền nát hay tan biến thành hư vô. Cửu Thiên Huyền Kiếm bên hông chàng cũng không ngừng rung động, phát ra những tiếng ngân khe khẽ, không phải vì sợ hãi, mà là một sự cảnh báo, một sự dẫn lối, như một con mắt thứ ba nhìn thấu những nguy hiểm tiềm ẩn và chỉ ra một phương hướng mịt mờ trong biển hỗn loạn.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, giờ đây gương mặt nàng đã hiện rõ vẻ khó chịu. Làn da trắng ngần của nàng hơi tái đi, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sự bất an đã rõ ràng hơn trong ánh mắt. Nàng khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha chút mệt mỏi: "Nơi này... còn đáng sợ hơn ta tưởng. Linh lực trong cơ thể ta tiêu hao quá nhanh, như thể có một sợi xích vô hình đang trói buộc, kìm hãm mọi sự vận chuyển. Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn, nếu không, e rằng sẽ không chống chịu được lâu." Nàng siết chặt tay, một luồng hàn khí mỏng manh toát ra từ cơ thể, cố gắng chống lại sự xâm thực của năng lượng hỗn loạn.
Tần Nguyệt, đôi mắt phượng uyên bác của nàng quét qua những mảnh vỡ khổng lồ trôi nổi xung quanh, những tàn tích của các công trình kiến trúc cổ đại hoặc các hành tinh bị hủy diệt, cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin. Giọng điệu của nàng trở nên nặng nề hơn, trầm ấm nhưng đầy suy tư: "Những tàn tích này... có lẽ chính là nạn nhân của thế lực đó. Một nền văn minh không thể tự hủy diệt mình đến mức độ này, không thể biến mất hoàn toàn không dấu vết như thế này. Chắc chắn có một kẻ đứng đằng sau, một ý chí tối thượng, đã dùng thứ sức mạnh này để xóa sổ họ, xóa sổ mọi dấu vết của sự tồn tại. Ta có cảm giác quen thuộc từ những phù văn vương vãi trên những mảnh vỡ, như thể chúng đã từng là một phần của quy tắc vận hành Tiên Giới xưa."
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng liên tục quan sát xung quanh, tìm kiếm mọi mối nguy hiểm tiềm tàng. Nàng nắm chặt chiến đao bên hông, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng vang lên, xua tan một phần không khí nặng nề: "Thật hùng vĩ, nhưng cũng thật thê lương... Điều gì đã xảy ra ở đây? Nếu thế lực này đã có thể hủy diệt cả một thế giới và thao túng không gian như vậy, thì mục tiêu của chúng ta ở Tiên Giới sẽ khó khăn hơn rất nhiều."
Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng ánh lên vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi. Nàng nép sát vào Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo chàng. Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng hơi run rẩy: "Tiểu Thử đang chỉ gì đó, hình như có một khối lớn phía trước! Nó cứ kêu chiếp chiếp không ngừng, như thể muốn nói chúng ta đi theo hướng đó." Nàng chỉ về phía trước, nơi Thôn Thiên Thử đang bồn chồn nhảy nhót trên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé của nó ánh lên vẻ kinh hãi, nhưng đồng thời cũng là một sự thúc giục mãnh liệt, liên tục cào cấu vào lớp màng bảo hộ trong suốt và chỉ về một điểm đen mờ ảo phía xa. Nó là linh thú có khả năng cảm nhận năng lượng tinh nhạy nhất trong nhóm, và phản ứng của nó khẳng định mức độ bất thường và nguy hiểm của nơi này, nhưng cũng là một chỉ dẫn đáng tin cậy.
Hạ Vũ và Linh Nhi, cả hai đều co rúm người lại, dựa vào nhau để tìm kiếm sự an ủi. Khuôn mặt tròn đầy đặn của Hạ Vũ trắng bệch, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ chứa đầy lo lắng. Nàng thì thầm: "Năng lượng hỗn loạn này... nó đang cố gắng xé nát linh hồn của ta." Linh Nhi, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của nàng cũng hiện rõ vẻ sợ hãi, nhưng đôi mắt to tròn đen láy vẫn dõi theo Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng nắm chặt tay Hạ Vũ, khẽ gọi: "Ca ca... chúng ta có ổn không?"
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn an bản thân và đồng đội. Chàng cảm nhận rõ ràng sự rung động ngày càng mạnh mẽ của Cửu Thiên Huyền Kiếm, nó như một la bàn vô hình, chỉ dẫn chàng xuyên qua những luồng năng lượng hỗn loạn nhất, tránh né những khe nứt không gian có thể xé xác bất cứ sinh vật nào dám liều lĩnh đi qua. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng cũng phát ra một luồng linh lực ấm áp, bao bọc lấy tất cả, giúp họ chống lại sự ăn mòn của hư không. Chàng nhìn vào sâu thẳm của hư không, nơi ánh sáng bị bóp méo và những mảnh vỡ của một nền văn minh đã chết trôi nổi. Một cảm giác nặng nề đè nặng lên trái tim chàng. Cuộc hành trình này không chỉ là để tìm kiếm Tiên Giới, mà còn là để khám phá một sự thật kinh hoàng, một cuộc chiến với một thế lực có khả năng thao túng vận mệnh của vạn giới. Những dấu vết hủy diệt này là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một nguồn động lực.
"Mọi người cẩn thận, đừng để bị cuốn vào khe nứt không gian!" Lâm Phong trầm giọng nhắc nhở, đồng thời vận chuyển linh lực mạnh mẽ hơn, cố gắng mở rộng phạm vi của lớp màng bảo hộ. "Chúng ta không thể dừng lại ở đây. Đây có thể là một phần của con đường dẫn đến Tiên Giới, hoặc là một bài kiểm tra mà chúng ta phải vượt qua. Dù là gì đi nữa, chúng ta sẽ không lùi bước!" Chàng siết chặt tay, cảm nhận sự rung động của Cửu Thiên Huyền Kiếm, như một lời hứa hẹn về sức mạnh và sự bảo vệ.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào điểm đen phía xa mà Thôn Thiên Thử chỉ. Nàng trầm giọng: "Tiểu Thử sẽ không lầm. Hướng đó có lẽ là nơi ít bị ảnh hưởng bởi năng lượng hỗn loạn nhất, hoặc là một nơi có thể cho chúng ta một chút hơi thở." Nàng giơ tay, một luồng tử khí mỏng manh bao bọc lấy cơ thể, chống lại áp lực.
Cổ Thanh Nguyệt, vẻ mặt nàng trở nên trang nghiêm. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. "Chúng ta phải tìm hiểu rõ ràng. Nếu không, nguy cơ sẽ còn lớn hơn cả những gì chúng ta từng đối mặt." Nàng cũng tập trung linh lực, bảo vệ Linh Nhi và Hạ Vũ. "Lâm Phong nói đúng, chúng ta không thể bỏ cuộc lúc này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Ý chí của chúng ta mới là điều quan trọng nhất."
Theo sự chỉ dẫn của Thôn Thiên Thử và Cửu Thiên Huyền Kiếm, Lâm Phong dẫn dắt nhóm tiến sâu hơn vào vùng không gian bị bóp méo. Áp lực vẫn đè nặng, nhưng trong trái tim mỗi người, ngọn lửa hy vọng và ý chí kiên cường vẫn bùng cháy. Họ di chuyển chậm rãi, cẩn trọng, vượt qua từng lớp không gian hỗn loạn. Tiếng gió rít gào, tiếng va chạm của các mảnh vỡ không gian, tiếng rên rỉ của năng lượng hỗn loạn tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng, nhưng họ vẫn kiên trì tiến lên.
Mùi không khí khô khốc, mùi kim loại gỉ sét từ các mảnh vỡ, cùng với cảm giác vô trọng lực liên tục bủa vây. Lâm Phong phải vận dụng hết khả năng của mình, liên tục điều chỉnh Huyễn Mặc Quyển để giữ cho lớp màng bảo hộ không bị phá vỡ. Chàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như một dòng suối đang cạn kiệt, nhưng chàng không cho phép mình chùn bước. Chàng biết, đằng sau chàng là những người mà chàng yêu thương, là hy vọng của vạn giới.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả ngàn năm, điểm đen mờ ảo phía xa dần hiện rõ. Đó không phải là một mảnh vỡ thông thường, mà là một khối kiến trúc khổng lồ, một cấu trúc cổ xưa trôi nổi đơn độc trong hư không. Nó giống như một hòn đảo giữa đại dương mênh mông, nhưng lại là một hòn đảo của sự hủy diệt và bí ẩn.
Mộc Ly reo lên, giọng nói đầy phấn khích pha lẫn ngạc nhiên: "Nhìn kìa! Đó là một kiến trúc! Thật lớn!"
Tuyết Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, áp lực lên nàng dường như đã giảm đi đôi chút khi nhìn thấy một điểm đến cụ thể. "Cuối cùng cũng có một nơi để đặt chân."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khối kiến trúc. "Có lẽ, đây chính là nơi mà Tiểu Thử muốn dẫn chúng ta đến. Mọi người cẩn thận, chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước." Chàng tăng tốc, dẫn cả nhóm hướng về phía khối kiến trúc khổng lồ, như một con thuyền nhỏ đang tìm thấy bến bờ giữa cơn bão táp.
Hư không bao la cuối cùng cũng nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch đáng sợ. Lâm Phong và nhóm của chàng đáp xuống một phế tích khổng lồ, một phần của Tiên Giới cổ đại, trôi nổi đơn độc giữa biển sao vô tận. Vừa thoát khỏi sự hỗn loạn điên cuồng của hư không, giờ đây họ lại chìm vào một bầu không khí u ám, hoang tàn, tĩnh mịch đến rợn người, nhưng ẩn chứa một sự uy nghiêm đáng sợ. Linh khí ở đây đã bị phong tỏa đến mức yếu ớt, chỉ còn lưu lại một chút tàn dư, gợi nhớ về một thời kỳ huy hoàng đã lụi tàn.
Mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt của thời gian xộc thẳng vào mũi, xen lẫn một luồng khí tức tiên linh đã suy yếu, mang theo cả sự mục nát và bi thương. Tường thành cao ngất đổ nát, những tượng đài khổng lồ sụp đổ la liệt trên mặt đất, như những chiến binh bị đánh bại của một cuộc chiến tranh vĩ đại nào đó. Cảm giác vô trọng lực đã biến mất, thay vào đó là sự vững chãi dưới chân, nhưng lại là sự vững chãi của một thế giới đã chết.
Tuy nhiên, giữa sự đổ nát hoang tàn ấy, vẫn còn những kiến trúc nguyên vẹn một cách kỳ lạ. Những tòa tháp cao vút, những cổng vòm chạm khắc tinh xảo, dù bị phong hóa bởi thời gian và năng lượng hỗn loạn của hư không, vẫn đứng vững như những chứng nhân im lặng cho một quá khứ lẫy lừng. Chúng bị bao phủ bởi một lớp phong ấn cổ xưa, yếu ớt nhưng vẫn còn đó, như một tấm màn che chắn cuối cùng bảo vệ những bí mật đã ngủ yên hàng vạn năm.
"Đây là... một phần của Tiên Giới cổ đại?" Lâm Phong thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc. Chàng bước đi chậm rãi trên nền đá lạnh lẽo, cảm nhận sự mục nát và bi tráng của nơi này. "Phong ấn này thật phức tạp, nhưng đã suy yếu rất nhiều. Chắc chắn nó đã trải qua vô số năm tháng và sự ăn mòn của hư không." Chàng chạm tay vào một phù văn cổ đại trên bức tường đổ nát, cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt nhưng kiên cường.
Tần Nguyệt bước tới gần, đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát những phù văn. "Ta có cảm giác quen thuộc từ những phù văn này, như thể chúng đã từng là một phần của quy tắc vận hành Tiên Giới xưa. Chúng được tạo ra để phong tỏa một thứ gì đó, hoặc bảo vệ một thứ gì đó khỏi sự xâm phạm từ bên ngoài." Nàng đưa tay miết nhẹ lên một phù văn, ánh mắt đầy suy tư. "Chắc chắn đây là nơi lưu giữ những bí mật quan trọng."
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, gương mặt nàng hiện rõ vẻ ngạc nhiên. "Thật hùng vĩ, nhưng cũng thật thê lương... Điều gì đã xảy ra ở đây? Ai đã có thể hủy diệt một nơi như thế này, và tại sao lại để lại những tàn tích này trôi nổi trong hư không?" Nàng nhìn quanh, cảm nhận một luồng áp lực vô hình, một nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ những tàn tích.
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng sự cảnh giác của nàng đã lên đến đỉnh điểm. "Nơi này ẩn chứa một sức mạnh đã từng rất kinh hoàng, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một cái xác. Tuy nhiên, chúng ta không thể chủ quan." Nàng rút nhẹ thanh kiếm bên hông, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh sự tò mò. Nàng chạy quanh những tượng đài đổ nát, chạm vào những phù văn cổ xưa. "Đẹp quá! Nhưng cũng đáng sợ quá! Có lẽ đây là nhà của những vị tiên nhân ngày xưa?"
Linh Nhi và Hạ Vũ nép sát vào nhau, cả hai đều cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm. Hạ Vũ thì thầm: "Nơi này... thật tĩnh mịch. Nhưng ta lại cảm thấy có một sự sống nào đó đang ngủ yên bên dưới." Linh Nhi gật đầu, đôi mắt to tròn của nàng nhìn chằm chằm vào một khe nứt trên mặt đất, nơi có một luồng linh khí yếu ớt nhưng tinh khiết đang thoát ra.
Thôn Thiên Thử, sau khi dẫn đường đến đây, giờ đây nó đã bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn không ngừng nhảy nhót trên vai Lâm Phong, đôi mắt nhỏ bé của nó liên tục đảo quanh, đánh hơi mọi ngóc ngách của phế tích. Nó dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó, hoặc cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm. Chúng không ngừng rung động, như đang mách bảo chàng rằng nơi này ẩn chứa điều gì đó liên quan đến thân thế của chàng, liên quan đến bí mật của "Thiên Đạo". Chàng bước đến gần một bức tường có những phù văn dày đặc nhất, đặt tay lên đó.
"Phong ấn này... nó giống như một lớp da chết, nhưng vẫn còn có sự sống bên trong." Lâm Phong trầm ngâm. "Để vào được bên trong, chúng ta phải phá vỡ nó, nhưng phải hết sức cẩn thận, tránh làm tổn hại đến những gì còn sót lại." Chàng tập trung linh lực, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền tỏa ra ánh sáng huyền ảo, bao bọc lấy bàn tay chàng.
Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rời vỏ, phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo, như một lời đáp ứng. Lâm Phong không sử dụng sức mạnh để phá hủy, mà dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích từng lớp phù văn, từng đường nét của phong ấn. Chàng cảm nhận được sự phức tạp của nó, những tầng tầng lớp lớp trận pháp, những ý chí cổ xưa được khắc sâu vào từng nét vẽ. Sau đó, chàng dùng Cửu Thiên Huyền Kiếm, không phải để chém, mà để nhẹ nhàng gỡ bỏ từng nút thắt năng lượng, từng luồng linh lực đang khóa chặt phế tích.
Quá trình này diễn ra chậm rãi, tỉ mỉ, đòi hỏi sự tập trung cao độ và linh lực khổng lồ. Mồ hôi lấm tấm trên trán Lâm Phong, nhưng chàng không hề nao núng. Các mỹ nhân cảnh giới xung quanh, Lam Yên và Diệp Vô Song đứng ở hai bên, sẵn sàng bảo vệ. Tuyết Dao và Tần Nguyệt tập trung quan sát, cố gắng hiểu được những gì Lâm Phong đang làm.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài, một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên, như âm thanh của một cánh cửa cổ xưa vừa được mở. Lớp phong ấn cổ xưa như một ảo ảnh, tan biến vào hư không, để lại một cánh cổng lớn hiện ra trước mắt họ. Từ bên trong, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và đầy bi tráng ập ra, khiến tất cả phải lùi lại một bước. Nó không phải là khí tức của sự sống, mà là của một quá khứ đã bị chôn vùi.
"Chúng ta đã thành công." Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt chàng vẫn đầy cảnh giác. "Mọi người cẩn thận, chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi bên trong."
Với quyết tâm sắt đá và sự thận trọng tối đa, Lâm Phong dẫn dắt nhóm tiến vào bên trong Phế Tích Tiên Giới Cổ Xưa. Cánh cổng khổng lồ dần khép lại phía sau họ, nuốt chửng họ vào bóng tối và bí ẩn của một nền văn minh đã bị lãng quên. Tiếng vọng của bước chân họ vang vọng trong sự tĩnh mịch, tạo nên một bản hòa âm kỳ lạ với tiếng gió lùa qua các kẽ hở của kiến trúc đổ nát. Mùi giấy mục, mùi mực đã khô cứng, mùi bụi và rêu phong xộc thẳng vào mũi, mang theo cảm giác của hàng vạn năm lịch sử đã trôi qua. Bầu không khí nơi đây trầm mặc, uyên bác nhưng nặng nề, như thể thời gian đã ngừng trôi.
Bên trong phế tích là một đại điện rộng lớn, phần lớn đã đổ nát, trần nhà sụp lở để lộ ra những vì sao lấp lánh xa xăm. Tuy nhiên, một góc của đại điện vẫn còn lưu giữ những kệ sách đá cao ngất, những bia ký khổng lồ và những bức tường khắc đầy văn tự cổ đại. Các phù văn cổ xưa, dù đã phai mờ theo năm tháng, vẫn ánh lên một vẻ huyền bí, như đang kể lại một câu chuyện mà không ai còn nhớ.
"Nhìn kìa!" Mộc Ly reo lên, đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh sự kinh ngạc khi nhìn thấy những kệ sách đá sừng sững. "Nhiều chữ quá! Chắc là sách cổ!"
Tần Nguyệt bước đến gần một tấm bia ký, ánh mắt nàng tràn đầy sự tôn kính. "Đây là Tiên Giới cổ đại, Lâm Phong. Những văn tự này chắc chắn ghi lại những kiến thức và lịch sử vĩ đại. Nếu chúng ta có thể giải mã chúng..."
Lâm Phong gật đầu, chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển. Chàng bước đến một tấm bia đá lớn nhất, nơi những văn tự được khắc sâu một cách tỉ mỉ. Chàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên bề mặt tấm bia. Ngay lập tức, cuộn sách phát ra một ánh sáng huyền ảo màu đen nhạt, bao phủ lấy tấm bia đá. Những phù văn cổ đại trên bia dường như sống lại, phát sáng nhẹ nhàng, và một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí Lâm Phong.
Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một chìa khóa, một cầu nối, giúp Lâm Phong 'đọc' và 'hiểu' những văn tự phức tạp đã bị lãng quên từ hàng vạn năm trước. Chàng nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chìm đắm trong dòng chảy thông tin. Những hình ảnh, âm thanh, những câu chuyện về một 'Kỷ Nguyên Vĩ Đại' dần hiện ra rõ nét trong đầu chàng. Đó là một thời kỳ mà Tiên Giới phồn thịnh chưa từng thấy, với vô số cường giả, vô số chủng tộc cùng tồn tại. Nhưng rồi, một bóng tối đã bao trùm.
Lâm Phong mở mắt ra, ánh mắt chàng hiện lên vẻ kinh hoàng và trầm tư sâu sắc. Chàng hít sâu một hơi, giọng nói trầm ấm vang vọng trong đại điện đổ nát: "Đây rồi... những văn tự này nói về một 'Kỷ Nguyên Vĩ Đại' và sự sụp đổ của nó. 'Thiên Đạo' không phải là chúa tể của vạn vật, không phải là quy luật tự nhiên bất biến... mà là một 'Kẻ Thao Túng'!"
Lời nói của Lâm Phong như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Tuyết Dao, đôi mắt phượng của nàng mở to vì kinh ngạc. "Kẻ Thao Túng? Vậy ra 'Thiên Đạo' mà chúng ta biết chỉ là một bức màn che đậy?"
Tần Nguyệt, gương mặt nàng trắng bệch. "Không thể nào... 'Thiên Đạo' là căn nguyên của mọi quy tắc, của sự vận hành vũ trụ. Nếu nó là một 'Kẻ Thao Túng', vậy thì... tất cả những gì chúng ta biết đều là giả dối sao?" Nàng đưa tay ôm lấy trán, cố gắng tiêu hóa thông tin chấn động này.
Lâm Phong tiếp tục, giọng nói của chàng mang theo một nỗi chua xót. "Đúng vậy. Theo những văn tự này, 'Thiên Đạo' đã 'sinh ra' cùng với vạn giới, nhưng nó không phải là một thực thể vô tri. Nó có ý thức, có dã tâm. Nó đã thao túng vận mệnh của vô số giới diện, gieo rắc một 'Lời Nguyền Vận Mệnh' lên những cường giả có tiềm năng vượt qua nó, những người có thể đe dọa đến quyền lực tối thượng của nó."
Linh Nhi nép sát vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn của nàng đong đầy sợ hãi. "Lời Nguyền Vận Mệnh? Vậy chẳng phải... ca ca cũng bị?"
Lâm Phong khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của Linh Nhi, ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn. "Có lẽ vậy. Những văn tự này miêu tả 'Lời Nguyền Vận Mệnh' như một sợi xích vô hình, trói buộc những kẻ nghịch thiên, khiến họ không thể đạt đến cảnh giới tối cao, hoặc phải đối mặt với sự hủy diệt nếu dám chạm đến ngưỡng cửa đó. Nó đã ám ảnh các giới từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và chính nó đã gây ra sự sụp đổ của Tiên Giới này."
Diệp Vô Song trầm giọng, đôi mắt tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ u ám. "Vậy ra, những mảnh vỡ chúng ta thấy trong hư không... những nền văn minh bị hủy diệt... tất cả đều là nạn nhân của 'Kẻ Thao Túng' này?"
Cổ Thanh Nguyệt, gương mặt thanh khiết của nàng giờ đây cũng hiện rõ vẻ lo lắng. "Thật kinh hoàng. Nó không chỉ thao túng vận mệnh cá nhân, mà còn có thể hủy diệt cả một giới diện chỉ để duy trì quyền lực của mình."
Lam Yên siết chặt nắm đấm. "Kẻ Thao Túng! Vậy chúng ta không chỉ phải đối mặt với một 'Thiên Đạo' vô tình, mà là một kẻ có ý thức, một kẻ địch thực sự!"
Lâm Phong gật đầu, chàng cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè nặng lên vai. Thông tin này đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của chàng về thế giới, về con đường tu tiên. Chàng luôn nghĩ mình đang nghịch thiên cải mệnh, nhưng giờ đây, chàng biết mình đang đối đầu với một 'kẻ' có ý chí, một kẻ đã thao túng mọi thứ từ khởi nguyên. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng khẽ rung động, như đang xác nhận những gì chàng vừa giải mã, đồng thời cũng như một lời hứa hẹn sẽ giúp chàng đối mặt với 'Kẻ Thao Túng' này.
"Những văn tự này còn nói về một 'Dự Ngôn Cổ Xưa'," Lâm Phong tiếp tục, giọng nói chàng trầm khàn. "Về một 'Phàm Nhân Nghịch Thiên' sẽ xuất hiện, mang theo 'Huyễn Mặc Chi Đạo', có khả năng phá vỡ 'Lời Nguyền Vận Mệnh' và lật đổ sự thống trị của 'Kẻ Thao Túng'. Nhưng cái giá phải trả... có thể là sự hủy diệt của chính người đó."
Tuyết Dao bước đến, nắm lấy tay Lâm Phong. "Không! Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt với tất cả."
Khi Lâm Phong đang tập trung giải mã những bí mật kinh thiên động địa này, Thôn Thiên Thử, vốn đã bồn chồn từ trước, đột nhiên gầm gừ dữ dội. Lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hoảng sợ tột độ. Nó nhảy xuống từ vai Lâm Phong, liên tục cào cấu vào sàn đá, rồi chỉ về phía trung tâm đại điện, nơi có một bệ đá cổ xưa. Tiếng gầm gừ của nó không phải là tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu thường ngày, mà là một âm thanh trầm đục, đầy cảnh báo.
"Cẩn thận!" Lam Yên, với giác quan nhạy bén của một chiến binh, là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi. Nàng siết chặt chiến đao, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm về phía trung tâm đại điện. "Năng lượng này... nó quá mạnh! Có một thứ gì đó đang trỗi dậy!"
Lời nói của Lam Yên vừa dứt, một tiếng "ầm ầm" vang dội khắp đại điện, khiến cả phế tích rung chuyển dữ dội. Những phù văn cổ đại trên tường và sàn nhà, vốn đã phai mờ, giờ đây đột nhiên phát sáng rực rỡ. Chúng không chỉ phát sáng, mà còn bắt đầu di chuyển, xoay tròn theo một quỹ đạo phức tạp, tạo thành những luồng năng lượng khổng lồ.
Hạ Vũ và Linh Nhi sợ hãi nép sát vào Diệp Vô Song. Hạ Vũ kêu lên: "Trận pháp! Trận pháp phòng vệ của phế tích đã thức tỉnh!"
Tần Nguyệt, dù đang choáng váng vì những thông tin vừa giải mã, cũng lập tức lấy lại bình tĩnh. Nàng nhìn thấy những luồng năng lượng đang hội tụ về trung tâm đại điện. "Đây là cơ chế phòng vệ tự động! Nó đã được kích hoạt bởi sự hiện diện của chúng ta, hoặc bởi một luồng năng lượng nào đó mà chúng ta đã vô tình chạm vào!"
Từ trung tâm đại điện, nơi Thôn Thiên Thử đang hoảng loạn chỉ về, một cột sáng khổng lồ vụt lên, xuyên thẳng qua những kẽ hở trên trần nhà đổ nát. Cột sáng này không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là sự hội tụ của vô số phù văn cổ đại, xoay chuyển điên cuồng, tạo thành một thực thể năng lượng khổng lồ, hình thù không rõ ràng, nhưng tỏa ra một áp lực kinh hoàng, như một ngọn núi lửa đang phun trào.
Thực thể năng lượng đó không ngừng lớn lên, đồng thời những phù văn cổ đại trên sàn nhà cũng lan tỏa ra, tạo thành một rào chắn không thể xuyên thủng, bao trùm toàn bộ khu vực trung tâm đại điện, nhốt nhóm Lâm Phong vào bên trong. Tiếng năng lượng ầm ầm trỗi dậy, tiếng phù văn cổ đại phát sáng và rung động, tiếng gầm gừ của Thôn Thiên Thử tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và đầy nguy hiểm. Mùi kim loại nóng chảy, mùi năng lượng hỗn loạn, mùi nguy hiểm nồng nặc xộc vào mũi, khiến không khí trở nên căng thẳng tột độ, bị bóp méo bởi chính năng lượng đang bùng nổ.
Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt chàng trở nên sắc lạnh. "Trận pháp phòng vệ của phế tích đã thức tỉnh! Mọi người chuẩn bị nghênh chiến!"
Chàng biết, đây không chỉ là một thử thách thông thường. Đây là cơ chế phòng vệ của một Tiên Giới cổ đại, một thực thể năng lượng được tạo ra từ hàng vạn năm trước, mang theo ý chí của một nền văn minh đã sụp đổ. Nó là một bức tường lửa, một bài kiểm tra để xem liệu họ có xứng đáng bước tiếp trên con đường khám phá sự thật hay không. Những mảnh ghép về 'Lời Nguyền Vận Mệnh' và 'Kẻ Thao Túng' vừa hé lộ đã tạo nên một gánh nặng, một áp lực vô hình lên tâm trí chàng. Chàng tự hỏi, liệu mình có thể phá vỡ 'Lời Nguyền Vận Mệnh' thực sự hay không, liệu mình có thể bảo vệ những người mà chàng yêu thương khỏi thế lực tà ác đang thao túng vạn giới này. Nhưng giờ đây, không còn thời gian để suy nghĩ. Thực thể năng lượng khổng lồ đã bắt đầu hành động, và một trận chiến sinh tử sắp sửa diễn ra ngay tại trung tâm của Phế Tích Tiên Giới Cổ Xưa.