"Trận pháp phòng vệ của phế tích đã thức tỉnh! Mọi người chuẩn bị nghênh chiến!"
Lời hiệu triệu của Lâm Phong vừa dứt, một luồng áp lực vô hình nhưng khủng khiếp ập đến, như một ngọn núi cổ xưa vừa thoát khỏi giấc ngủ vạn năm, đè nặng lên từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt của cả nhóm. Thực thể năng lượng khổng lồ, hình thù không rõ ràng nhưng tỏa ra uy thế hủy diệt, từ trung tâm đại điện đã hoàn toàn thức tỉnh. Nó không còn là một cột sáng đơn thuần, mà đã ngưng tụ thành một hình thái bán vật chất, cao hơn ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi vô số phù văn cổ đại đang xoay chuyển điên cuồng, phát ra ánh sáng đỏ rực, tựa như một khối dung nham sống động, ẩn chứa sức mạnh của cả một thế giới. Đôi mắt nó, nếu có thể gọi là mắt, chính là hai quầng sáng rực lửa, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự lạnh lẽo và ý chí hủy diệt đã được lập trình từ thời viễn cổ.
"Đây không chỉ là một cơ chế phòng vệ đơn thuần. Nó có ý chí!" Lâm Phong trầm giọng nói, ánh mắt chàng sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng tỏa ra hào quang màu mực, bao bọc lấy cả nhóm, hình thành một kết giới phòng ngự vững chắc. Cửu Thiên Huyền Kiếm bên hông không ngừng rung lên bần bật, như một con mãnh thú đang khát máu, báo hiệu một trận chiến long trời lở đất sắp sửa diễn ra.
Thực thể năng lượng khổng lồ, mà Lâm Phong tạm gọi là "Thủ Hộ Giả Cổ Xưa", dường như đã nghe thấy lời của chàng. Nó rống lên một tiếng gầm gừ trầm đục, không phải âm thanh của sinh vật sống, mà là tiếng vang vọng của hàng vạn phù văn cổ đại cộng hưởng, đủ sức xé toạc màng nhĩ của bất kỳ tu sĩ Hóa Thần nào. Âm thanh đó mang theo một làn sóng năng lượng vật chất, khiến những cột đá cổ kính trong đại điện nứt vỡ, mảnh vụn bắn tung tóe. Mùi khói bụi hòa quyện với mùi kim loại cháy khét, mùi năng lượng hỗn loạn nồng nặc xộc vào mũi, làm không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Bầu không khí căng thẳng tột độ, áp bức, mang theo hơi thở tử vong. Ánh sáng yếu ớt từ các ngọn đuốc xanh lè của phế tích đã hoàn toàn bị lu mờ bởi ánh sáng chói lòa, đỏ rực từ Thủ Hộ Giả, khiến cả đại điện chìm trong một thứ ánh sáng ma quái, đỏ quạch như máu.
"Mọi người cẩn thận!" Tuyết Dao khẽ kêu, giọng nói nàng vẫn trong trẻo nhưng đầy sự cảnh giác. Nàng nhấc tay, hàng loạt băng kiếm sắc bén được ngưng tụ từ linh khí băng hàn bay vút lên, tạo thành một lá chắn băng dày đặc phía trước, chuẩn bị đón đỡ đòn tấn công đầu tiên. Khuôn mặt nàng trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh giờ đây tập trung cao độ, tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, đồng thời cũng tràn đầy quyết tâm chiến đấu.
Thủ Hộ Giả không hề chần chừ. Từ thân thể phù văn của nó, hàng chục xúc tu năng lượng khổng lồ, đỏ rực như những con rắn lửa, lao vút về phía nhóm Lâm Phong với tốc độ kinh hồn. Chúng xé toạc không khí, tạo ra những tiếng rít ghê rợn, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi.
"Huyễn Mặc Quyển, Khai!" Lâm Phong hét lớn, linh lực trong đan điền cuộn trào như thủy triều. Hào quang mực trên Huyễn Mặc Quyển bùng lên mạnh mẽ, kết giới phòng ngự khuếch đại, biến thành một bức tường ánh sáng màu mực vững chắc, chặn đứng những xúc tu lửa. Tiếng "rầm! rầm! rầm!" vang lên liên hồi, mỗi cú va chạm đều khiến kết giới rung lắc dữ dội, nhưng vẫn kiên cường đứng vững.
"Không ổn! Sức mạnh của nó vượt quá tưởng tượng!" Tần Nguyệt cau mày. Nàng vung tay, một dòng linh khí xanh biếc tuôn ra, bao phủ lấy Tuyết Dao và Lam Yên, giúp họ ổn định linh lực và khôi phục một phần thể lực bị áp chế. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành của nàng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết, nhưng ánh mắt phượng vẫn lộ rõ sự lo lắng thầm kín.
Lam Yên không đợi Lâm Phong ra lệnh. Nàng gầm lên một tiếng, toàn thân bùng lên hỏa diễm rực rỡ. Trường thương trong tay nàng hóa thành một vệt sáng đỏ, vung lên đón đỡ một xúc tu năng lượng vừa xuyên thủng lớp băng kiếm của Tuyết Dao. "Để ta! Ta sẽ mở đường!" Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng uyển chuyển né tránh, trường thương lao tới như tia chớp, tạo ra một tiếng "cạch" chói tai khi va chạm với xúc tu. Mặc dù là đòn đỡ, nhưng Lam Yên cũng bị đánh bật lùi vài bước, cảm nhận được một lực phản chấn cực lớn truyền đến. "Uy lực thật kinh người!" Nàng nghiến răng, khí chất mạnh mẽ, cương trực hừng hực ý chí chiến đấu.
Mộc Ly nhanh nhẹn né tránh, đôi mắt to tròn, long lanh của nàng quét một vòng quanh Thủ Hộ Giả. "Thân thể nó không phải là vật chất! Không thể tấn công trực diện được!" Nàng khẽ kêu, rồi hai tay kết ấn. Từ dưới sàn đá đổ nát, vô số dây leo xanh biếc, to bằng cánh tay, đột ngột vươn lên, quấn chặt lấy các xúc tu năng lượng của Thủ Hộ Giả. Tuy nhiên, những xúc tu này nóng rực như dung nham, chỉ trong chốc lát đã đốt cháy khô héo các dây leo. "Chết tiệt! Nó quá nóng!" Mộc Ly cắn môi, vẻ hoạt bát, dũng cảm của nàng giờ đây pha lẫn chút sốt ruột.
Hạ Vũ và Linh Nhi nép sát vào Diệp Vô Song, nhưng không hề hoảng loạn. Hạ Vũ hít sâu một hơi, dòng linh lực trong trẻo từ cơ thể nàng tuôn ra, hóa thành những lá chắn ánh sáng dịu dàng, bao bọc lấy các đồng đội. "Chúng ta sẽ không lùi bước!" Giọng nói nhỏ nhẹ của nàng vang lên đầy kiên định. Linh Nhi, đôi mắt to tròn đen láy, long lanh giờ đây ánh lên vẻ quyết tâm, vung tay tung ra những quả cầu năng lượng nhỏ nhưng uy lực, bắn phá vào thân thể Thủ Hộ Giả, tạo ra những tiếng nổ "bùm bùm" không ngừng.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, vẫn giữ được sự nghiêm túc và tập trung. Nàng rút ra một thanh đoản kiếm màu tím than, thân kiếm phát ra những ánh sáng mờ ảo. "Tập trung vào điểm yếu của nó, Lâm Phong. Những sinh vật được tạo ra bằng phù văn luôn có một hạch tâm năng lượng." Giọng nói trầm thấp, uy quyền của nàng vang lên, không chút run rẩy. Nàng vung kiếm, hàng loạt bóng kiếm màu tím ảo ảnh lướt qua, tạo thành một bức màn phòng thủ vững chắc, chặn đứng một đợt xúc tu khác.
Cổ Thanh Nguyệt không nói lời nào, chỉ khẽ nhắm mắt, toàn thân tỏa ra một luồng linh khí tinh khiết, thanh thoát. Nàng giơ hai tay lên cao, một đóa hoa sen bằng ánh sáng trắng ngần nở rộ trên lòng bàn tay, rồi từ từ bay về phía Thủ Hộ Giả. Đóa sen tuy nhỏ bé nhưng mang theo một nguồn năng lượng an bình, thuần khiết, dường như muốn thanh lọc mọi tà khí, mọi năng lượng hỗn loạn. Vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã của nàng giờ đây ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ, chiến đấu vì người mà nàng yêu.
Trong khi đó, Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt đã dựng đứng lên, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hoảng sợ tột độ, nhưng vẫn không ngừng nhảy nhót. Nó liên tục cào cấu vào sàn đá, rồi chỉ về phía Thủ Hộ Giả, tiếng kêu "chiêm chiếp" của nó không còn đáng yêu mà đầy cảnh báo. Lâm Phong hiểu ý. Thôn Thiên Thử có khả năng cảm nhận năng lượng tinh nhạy, nó đang cố gắng chỉ ra điểm yếu của đối thủ.
Lâm Phong hít sâu một hơi, trong tâm trí chàng, những văn tự cổ đại vừa giải mã lại hiện lên. 'Lời Nguyền Vận Mệnh', 'Kẻ Thao Túng', 'Phàm Nhân Nghịch Thiên'... Hắn biết, Thủ Hộ Giả này không chỉ là một cơ chế phòng vệ đơn thuần. Nó là một thử thách, một lời cảnh báo từ thế lực tối thượng kia, một bức tường lửa ngăn cản chàng tiến sâu hơn vào bí mật của Tiên Giới. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. "Cho dù ngươi có là ý chí của vạn vật, ta cũng sẽ phá vỡ ngươi!"
Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, linh lực Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể tuôn trào, hòa quyện với kiếm ý sắc bén. Chàng không thể cứ mãi phòng ngự. Chàng cần phải tìm ra điểm yếu, cần phải kết thúc trận chiến này một cách nhanh nhất. Mỗi một động tác của các mỹ nhân, mỗi một tiếng kêu của Thôn Thiên Thử, đều được Lâm Phong thu vào đáy mắt, phân tích và đưa ra phán đoán. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ và sức mạnh, của ý chí và lòng tin.
"Lam Yên, ta cần ngươi mở đường!" Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói chàng trầm khàn, nhưng đầy sức mạnh. "Đánh thẳng vào thân thể nó, tập trung hỏa lực để tạo ra một khe hở! Mộc Ly, dùng dây leo quấn chặt các xúc tu, giữ chân chúng càng lâu càng tốt! Tuyết Dao, hỗ trợ Lam Yên bằng băng kiếm, làm chậm tốc độ của nó! Diệp Vô Song, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, dùng mọi thứ các ngươi có để gây nhiễu, phân tán sự chú ý của nó! Thôn Thiên Thử, ngươi tiếp tục tìm kiếm!"
"Rõ!" Các mỹ nhân đồng thanh đáp, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Không một ai lùi bước, không một ai tỏ vẻ sợ hãi. Họ là hậu phương vững chắc nhất của Lâm Phong, là những cánh tay nối dài của chàng trong trận chiến sinh tử này.
***
Theo hiệu lệnh của Lâm Phong, toàn bộ đội hình lập tức thay đổi. Lam Yên gầm lên một tiếng, toàn thân nàng hóa thành một ngọn lửa di động, trường thương trong tay nàng bùng cháy dữ dội. "Lâm Phong, ta sẽ mở đường! Ngươi tìm cơ hội!" Nàng lao thẳng vào Thủ Hộ Giả Cổ Xưa, không hề sợ hãi trước sức nóng kinh hoàng từ những xúc tu năng lượng. Mỗi nhát thương của nàng đều mang theo sức mạnh của Hỏa hệ đỉnh cao, xé toạc không khí, tạo ra những lỗ thủng tạm thời trên thân thể phù văn của Thủ Hộ Giả.
"Phá!" Tuyết Dao không chút chần chừ. Nàng khẽ vung tay, vô số băng kiếm sắc bén như pha lê, được ngưng tụ từ linh khí băng hàn tinh khiết, bay vút lên, xé gió lao thẳng vào những khe hở mà Lam Yên vừa tạo ra. Băng kiếm va chạm vào phù văn lửa, tạo ra tiếng "xèo xèo" chói tai, đồng thời bốc lên những làn khói trắng xóa, khiến tầm nhìn của Thủ Hộ Giả bị hạn chế. Đòn tấn công phối hợp này tuy không gây ra thiệt hại đáng kể cho Thủ Hộ Giả, nhưng đã thành công làm chậm lại tốc độ phản ứng của nó.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đầy vẻ tinh quái, nhanh nhẹn kết ấn. Từ dưới sàn đá đổ nát, vô số dây leo khổng lồ, xanh biếc, mang theo sức sống mạnh mẽ của Mộc hệ, đột ngột vươn lên. Lần này, nàng không chỉ để chúng quấn lấy xúc tu, mà còn phun ra một chất dịch xanh biếc, vừa dính, vừa có khả năng hấp thụ nhiệt, giúp các dây leo chống chịu được sức nóng từ Thủ Hộ Giả lâu hơn. Những dây leo chằng chịt quấn chặt lấy các xúc tu năng lượng, cố gắng trói buộc chúng, tạo ra một khoảng trống cho đồng đội. Tiếng "rắc! rắc!" không ngừng vang lên khi dây leo bị đốt cháy, nhưng chúng vẫn kiên cường bám trụ.
Trong khi đó, Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành, vung tay tung ra những viên đan dược màu sắc rực rỡ. Chúng không phải là đan dược trị liệu thông thường, mà là những viên Phá Chướng Đan, có khả năng làm suy yếu kết giới năng lượng của đối thủ. Các viên đan dược phát nổ khi tiếp xúc với thân thể Thủ Hộ Giả, tạo ra những làn sóng năng lượng chấn động, tuy không phá vỡ được phòng ngự của nó, nhưng lại gây ra sự hỗn loạn trong luồng phù văn của Thủ Hộ Giả. Đồng thời, nàng cũng không ngừng niệm chú, những dòng linh lực xanh biếc tuôn ra, trị liệu tức thì những vết thương nhỏ, những cơn chấn động mà Lam Yên và Mộc Ly phải chịu đựng.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, vẫn giữ được sự nghiêm túc và tập trung tuyệt đối. Thanh đoản kiếm màu tím than của nàng phát ra ánh sáng mờ ảo, nàng vận dụng Huyễn Thuật Cổ Tộc, tạo ra vô số ảo ảnh của chính mình, cùng lúc tấn công từ nhiều hướng. Các ảo ảnh này tuy không có thực lực, nhưng lại gây ra sự phân tâm lớn cho Thủ Hộ Giả. Những bóng kiếm sắc bén lướt qua, không ngừng quấy nhiễu, khiến Thủ Hộ Giả phải xoay chuyển liên tục, không thể tập trung vào một mục tiêu duy nhất.
Hạ Vũ và Linh Nhi, tuy có vẻ yếu đuối hơn, nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Hạ Vũ tập trung linh lực, ngưng tụ thành những quả cầu ánh sáng tinh khiết, có khả năng thanh lọc và gây nhiễu loạn năng lượng. Những quả cầu này bay vút đến, va chạm vào Thủ Hộ Giả, tạo ra những tiếng "bùm" nhỏ nhưng liên tục, gây ra sự khó chịu rõ rệt cho nó. Linh Nhi, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh giờ đây ánh lên vẻ mạnh mẽ, không ngừng vung tay, những luồng năng lượng hình cầu từ bàn tay nàng bắn ra liên tiếp, tuy không mạnh bằng các tỷ tỷ khác, nhưng lại có khả năng xuyên phá khá tốt, như những viên đạn nhỏ không ngừng găm vào Thủ Hộ Giả.
Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, vẫn giữ được sự điềm tĩnh. Nàng liên tục niệm chú, những dòng linh lực tinh khiết từ cơ thể nàng tuôn ra, không ngừng cường hóa kết giới Huyễn Mặc Quyển của Lâm Phong, giúp nó càng thêm kiên cố, chống chịu được những đòn phản công mạnh mẽ từ Thủ Hộ Giả. Nàng biết, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Lâm Phong, giúp chàng có đủ thời gian để tìm ra sơ hở.
Thôn Thiên Thử, vốn đã bồn chồn từ trước, giờ đây càng thêm hăng hái tham chiến. Lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quét khắp thân thể Thủ Hộ Giả. Nó không ngừng "chiêm chiếp" gọi Lâm Phong, đôi khi còn liều lĩnh lao tới, cào cấu vào những điểm nhất định trên thân thể phù văn của nó. Lâm Phong, với tinh thần cảnh giác cao độ và sự nhạy bén phi thường, đã nhận ra điều bất thường. Thôn Thiên Thử không chỉ cào cấu lung tung, mà nó đang tập trung vào một điểm duy nhất, ẩn sâu bên trong Thủ Hộ Giả, nơi các phù văn dường như xoay chuyển chậm hơn một chút, màu sắc cũng có phần nhạt nhòa hơn.
"Đó là hạch tâm của nó!" Lâm Phong hét lớn, giọng nói tràn đầy sự phấn khích. Trong lúc Thủ Hộ Giả đang bị phân tán bởi các đòn tấn công của những mỹ nhân, chàng dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Kiếm thân màu đen nhánh bỗng chốc bùng lên ánh sáng xanh thẳm, vô số phù văn cổ xưa khắc trên thân kiếm phát sáng rực rỡ, cộng hưởng với Huyễn Mặc Quyển đang tỏa hào quang bảo vệ. Một luồng kiếm ý vô song, sắc bén đến cực hạn, bỗng chốc bao trùm cả đại điện.
"Huyễn Mặc Quyển, Quyển Thiên Khai!" Lâm Phong gầm lên, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bỗng chốc mở ra, không phải để phòng ngự, mà là để tấn công. Từ bên trong Quyển trục, một dòng năng lượng màu mực đen kịt, mang theo sức mạnh của không gian và thời gian, cuộn trào ra, bao phủ lấy Cửu Thiên Huyền Kiếm.
"Cửu Thiên Huyền Kiếm, Đoạn Vạn Cổ!" Lâm Phong vung kiếm. Kiếm quang xanh thẳm mang theo dòng năng lượng mực đen kịt, như một tia chớp xuyên phá màn đêm, lao thẳng vào điểm yếu mà Thôn Thiên Thử đã chỉ ra, nơi hạch tâm năng lượng của Thủ Hộ Giả đang ẩn mình. Đòn tấn công này không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự hội tụ của kiếm ý, linh lực, và cả sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, mang theo ý chí kiên định "Tu Giả Nghịch Mệnh" của Lâm Phong.
"Rầm!!!!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp phế tích. Cả đại điện rung chuyển dữ dội, đá vụn đổ sập như mưa. Kiếm quang của Lâm Phong xuyên thủng lớp phòng ngự phù văn, đâm thẳng vào hạch tâm của Thủ Hộ Giả. Thực thể năng lượng khổng lồ bỗng chốc cứng đờ, hai quầng mắt lửa vụt tắt. Nó rống lên một tiếng gầm gừ đau đớn, không phải là tiếng phù văn cộng hưởng, mà là âm thanh của một linh hồn đang tan rã. Thân thể phù văn của nó bắt đầu nứt vỡ, tan rã thành vô số hạt sáng li ti, bay lượn trong không khí như những đốm lửa ma trơi. Mùi năng lượng cháy nồng, mùi máu nhẹ từ vết thương nhỏ trên tay Lam Yên, mùi đất đá vỡ vụn hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và chiến thắng.
***
Tiếng nổ kinh thiên động địa dần lắng xuống, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đột ngột đến đáng sợ, chỉ còn tiếng đá vụn nhỏ li ti rơi vãi và tiếng thở dốc nặng nề của cả nhóm Lâm Phong. Cả đại điện giờ đây ngập tràn trong khói bụi, nhưng ánh sáng từ những phù văn đang tan rã của Thủ Hộ Giả lại chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo. Mùi năng lượng cháy khét vẫn còn vương vấn, nhưng đã dần được thay thế bằng một mùi hương thanh tịnh hơn, dịu mát hơn, như thể một thứ gông xiềng vô hình vừa được gỡ bỏ.
Thủ Hộ Giả Cổ Xưa đã hoàn toàn tan biến, hóa thành vô số phù văn lấp lánh, chúng không biến mất mà bay lượn trong không khí như những con đom đóm, rồi từ từ hội tụ lại về trung tâm đại điện, nơi bệ đá cổ xưa từng là nguồn gốc của thực thể năng lượng. Các phù văn lấp lánh xoay tròn, hội tụ, rồi dần dần tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Vòng xoáy này không ngừng mở rộng, biến thành một cánh cổng không gian hình tròn, lấp lánh ánh sáng vàng kim, rực rỡ và huyền bí. Từ cánh cổng, một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo một cảm giác tươi mát, khác hẳn với sự ngột ngạt của phế tích.
Lâm Phong đứng thẳng người, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn tỏa ra hào quang xanh thẳm trong tay chàng, Huyễn Mặc Quyển cũng đã thu lại vẻ ngoài trầm mặc. Chàng nhìn về phía cánh cổng, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc này ánh lên vẻ suy tư. Ngay khi cánh cổng hoàn toàn hình thành, một luồng ý chí lạnh lẽo, cao ngạo bỗng nhiên lướt qua tâm trí Lâm Phong, như một cơn gió băng giá thổi thẳng vào tận xương tủy. Nó không mang theo lời nói, nhưng ẩn chứa một thông điệp rõ ràng, một lời cảnh báo không thể nhầm lẫn: *ngươi đã vượt qua rào cản đầu tiên, nhưng đừng hòng tiến xa hơn*.
Cảm giác đó không phải là sự tức giận hay thù hận, mà là một sự thờ ơ, một thái độ bề trên, như thể kẻ gửi thông điệp đang nhìn xuống những con kiến đang cố gắng vượt qua một ngọn núi nhỏ. Nó giống như một vị thần đang nhìn xuống những phàm nhân dám thách thức quy tắc của mình. Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm của mình, một sự uy hiếp muốn làm lung lay ý chí nghịch thiên cải mệnh của chàng.
"Ý chí này... thật đáng sợ. Nó giống như một vị thần đang nhìn xuống chúng ta." Tần Nguyệt khẽ nói, vẻ mặt nàng lộ rõ sự thận trọng. Nàng cảm nhận được luồng ý chí đó, dù không rõ ràng bằng Lâm Phong, nhưng cũng đủ khiến nàng rùng mình. Các mỹ nhân khác cũng đều có chung cảm giác đó, ánh mắt họ hướng về Lâm Phong, tìm kiếm sự trấn an và chỉ dẫn.
Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt chàng lóe lên sự kiên định, không hề nao núng trước lời cảnh báo vô hình. Chàng hít sâu một hơi, xua tan cái lạnh giá từ luồng ý chí kia. "Thần? Hay chỉ là một kẻ tự xưng thần? Chúng ta sẽ sớm biết thôi." Giọng nói của chàng vang lên, trầm ổn và đầy uy lực, không chút sợ hãi. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình, cũng như khẳng định lập trường của mình trước thế lực tối thượng.
Chàng quay lại nhìn các mỹ nhân, nở một nụ cười nửa miệng tinh quái, trấn an họ. Nụ cười đó, tuy có phần mệt mỏi sau trận chiến, nhưng vẫn tràn đầy sự tự tin và quyết tâm. "Đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Nếu 'Kẻ Thao Túng' nghĩ rằng chỉ bằng một 'Thủ Hộ Giả' và một lời cảnh báo vô hình có thể ngăn cản chúng ta, thì hắn đã đánh giá thấp 'Phàm Nhân Nghịch Thiên' này rồi." Lâm Phong nói, ánh mắt chàng lướt qua từng người vợ của mình, từ Tuyết Dao băng giá, Lam Yên rực lửa, Mộc Ly hoạt bát, Tần Nguyệt điềm tĩnh, Hạ Vũ dịu dàng, Linh Nhi đáng yêu, Diệp Vô Song bí ẩn, đến Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết. Họ đều đang nhìn chàng với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, sự lo lắng đã biến thành quyết tâm.
Thôn Thiên Thử, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ, nhảy lên vai Lâm Phong, dụi dụi cái đầu nhỏ vào má chàng, tiếng "chiêm chiếp" của nó giờ đây mang theo vẻ hưng phấn.
"Mọi người kiểm tra lại thương thế, ổn định linh lực. Con đường phía trước có lẽ sẽ còn gian nan hơn nhiều." Lâm Phong nhẹ nhàng nói, rồi nhìn về phía cánh cổng vàng kim đang lấp lánh. "Nhưng ta tin, chỉ cần chúng ta đoàn kết, không gì là không thể vượt qua."
Chàng bước đến gần cánh cổng, cảm nhận luồng năng lượng từ nó. Đây chính là lối vào Tiên Giới, cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn mới, nơi những bí ẩn về 'Lời Nguyền Vận Mệnh' và 'Kẻ Thao Túng' sẽ dần được hé lộ. Đồng thời, cũng là nơi Lâm Phong sẽ đối diện trực tiếp với vận mệnh của mình, với thân thế bí ẩn và với 'Thiên Đạo' đã an bài tất cả.
"Hãy chuẩn bị, Tiên Giới đang chờ chúng ta. Và chúng ta, sẽ mang 'Huyễn Mặc Chi Đạo' đến để thay đổi nó!" Lâm Phong tuyên bố, ánh mắt chàng sáng rực, tràn đầy dũng khí. Chàng quay lại, ra hiệu cho các mỹ nhân sẵn sàng. Họ cùng nhau tiến về phía cánh cổng không gian vàng kim, từng bước chân vững chãi, mang theo niềm hy vọng và ý chí bất khuất của những người dám "Tu Giả Nghịch Mệnh". Phía sau cánh cổng đó, một thế giới rộng lớn với vô vàn thử thách và bí mật đang chờ đợi, và một huyền thoại mới sắp được viết nên.