Cánh cổng vàng kim lấp lánh như mặt trời giữa hư không, xoáy tròn những vệt sáng chói lọi trước khi nuốt trọn thân ảnh của Lâm Phong cùng các mỹ nhân vào bên trong. Một cảm giác xoay chuyển mãnh liệt ập đến, không gian và thời gian như bị kéo giãn rồi co rút lại, khiến ngũ quan của phàm nhân có lẽ sẽ tan vỡ. Nhưng với tu vi của Lâm Phong cùng những đạo lữ của chàng, cảm giác ấy chỉ như một cơn gió lướt qua, một khoảnh khắc chớp nhoáng trước khi mọi thứ trở lại bình thường.
Khi tầm nhìn khôi phục, nhóm Lâm Phong đã không còn ở trong phế tích đổ nát nữa. Cánh cổng không gian phía sau họ chầm chậm khép lại, biến thành vô số hạt sáng li ti rồi tan biến vào hư không, như chưa từng xuất hiện. Trước mắt họ, một thế giới hoàn toàn mới trải ra, hùng vĩ và tráng lệ đến mức khiến tâm hồn mỗi người đều rung động.
Họ đang đứng trên một đỉnh núi cao vút, mây trắng bồng bềnh cuồn cuộn dưới chân như những tấm thảm khổng lồ được dệt từ tơ trời. Những dãy núi tiên ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, đỉnh núi chạm tới tận trời xanh, được bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu lấp lánh dưới ánh sáng dịu nhẹ. Xa xa, những thác nước linh khí khổng lồ đổ xuống từ vách đá cheo leo, không phải nước mà là dòng chảy linh lực tinh thuần, óng ánh như dải lụa bạc tuôn ra từ chín tầng trời, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ và ảo diệu. Dưới chân núi, những khu rừng cổ thụ xanh mướt trải dài vô tận, tán lá rậm rạp như những chiếc ô khổng lồ che chở cho vô số sinh linh và kỳ trân dị bảo.
Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn thành từng luồng sương mù trắng xóa, trôi nổi giữa không trung, thỉnh thoảng lại ngưng tụ thành những giọt sương linh lung linh đậu trên đầu ngọn cỏ. Hít thở một hơi, cảm giác linh khí tinh thuần tràn ngập phổi, làm sạch mọi tạp chất trong cơ thể, khiến tinh thần trở nên sảng khoái và minh mẫn lạ thường.
"Đây là Tiên Giới... quả nhiên danh bất hư truyền." Lâm Phong khẽ thở ra một hơi, giọng nói mang theo chút thán phục. Chàng nhìn ngắm khung cảnh tuyệt mỹ trước mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kinh ngạc. Tuy nhiên, sự ngạc nhiên nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ suy tư. Có gì đó không đúng, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí chàng, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng hoàn mỹ. Bầu không khí quá đỗi yên bình, tĩnh mịch đến đáng sợ, thiếu đi sự sống động tự nhiên, tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách, hay bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống hoang dã. Nó giống như một bức tranh được vẽ quá hoàn hảo, thiếu đi sự ngẫu hứng và chân thực của tạo hóa.
Tuyết Dao đứng cạnh Lâm Phong, làn da trắng ngần của nàng dưới ánh sáng tiên giới càng thêm trong suốt, như một đóa sen băng tuyết tinh khiết. Nàng khẽ nhíu mày thanh tú, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua khung cảnh xung quanh. "Linh khí tinh thuần đến mức khó tin, nhưng ta cảm thấy có gì đó không đúng. Sự tĩnh lặng này... quá mức." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự cảnh giác. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường, bởi bản chất băng giá của nàng giúp nàng nhạy cảm với những dao động tinh tế nhất của linh khí và môi trường.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, đảo liên tục khắp nơi. Nàng là yêu thú, bản năng của nàng nhạy bén hơn bất kỳ ai. Nàng ghé sát vào Lâm Phong, giọng nói líu lo mang theo chút bối rối. "Cảm giác như có ai đó đang nhìn chúng ta vậy, Phong ca." Nàng rụt rè nắm lấy vạt áo Lâm Phong, ánh mắt có chút bất an. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không còn vẻ hưng phấn như khi phá hủy Thủ Hộ Giả nữa, nó kêu chiêm chiếp vài tiếng rồi vùi đầu vào cổ áo chàng, toàn thân run rẩy nhẹ.
Lâm Phong gật đầu, đồng ý với cảm nhận của hai nàng. Chàng khẽ kích hoạt Huyễn Mặc Quyển, để nó âm thầm tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, một luồng ý niệm vô hình lan tỏa ra xung quanh, thăm dò từng ngóc ngách của không gian. Huyễn Mặc Quyển là chìa khóa để giải mã những bí ẩn, và trực giác của Lâm Phong mách bảo, bí ẩn đầu tiên của Tiên Giới đang chờ được khám phá ngay trong chính vẻ đẹp "hoàn hảo" này. "Mọi người cẩn trọng, đừng buông lỏng cảnh giác." Lâm Phong nhẹ giọng nhắc nhở, ánh mắt chàng trở nên sắc bén, quét qua từng người vợ của mình. "Chúng ta không biết chúng ta đang ở đâu, hay kẻ nào đang dõi theo chúng ta."
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười trấn an. "Thiếp hiểu. Nhưng có phu quân ở đây, thiếp tin chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ." Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, đã siết chặt thanh trường đao trong tay, ánh mắt kiên định. Hạ Vũ và Linh Nhi tuy có chút lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, áp sát vào chàng như tìm kiếm sự an toàn. Diệp Vô Song giữ vẻ mặt bí ẩn, đôi mắt tím huyền bí quan sát mọi thứ với sự trầm tĩnh. Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết, tao nhã, khẽ niệm một câu Phật hiệu, linh lực trong người nàng vận chuyển theo một quỹ đạo đặc biệt, sẵn sàng ứng phó. Nhóm người Lâm Phong thận trọng quan sát xung quanh, mỗi người một tâm tư, nhưng tất cả đều tập trung vào một mục tiêu duy nhất: khám phá Tiên Giới và đối mặt với những bí ẩn của nó.
Sau một hồi quan sát và thăm dò, Lâm Phong quyết định dẫn đoàn đi sâu vào Tiên Giới. Chàng không muốn đứng yên một chỗ, bởi sự tĩnh lặng đến bất thường này càng khiến chàng cảm thấy khó chịu. Chàng muốn tìm hiểu nguồn gốc của sự 'hoàn hảo' giả tạo này. Họ không vội vã, mỗi bước chân đều cẩn trọng, linh thức căng ra hết mức để dò xét mọi nguy hiểm tiềm tàng. Thôn Thiên Thử vẫn rụt rè trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại ngóc đầu lên, đôi mắt nhỏ bé nhìn chằm chằm vào hư không, rồi lại rúc sâu vào cổ áo chàng, tiếng "chiêm chiếp" bất an của nó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy có điều gì đó không ổn.
Lâm Phong nhận ra, dù linh khí nồng đậm, nhưng dường như nó chỉ đang 'tồn tại' mà không 'lưu chuyển' một cách tự nhiên. Như một hồ nước tù đọng, dù trong vắt nhưng thiếu đi sức sống của dòng chảy. Đó là điều mà Lâm Phong, người đã tu luyện từ phàm nhân, vượt qua bao giới vực, chưa từng gặp phải. Một thế giới với linh khí dồi dào đến vậy, lẽ ra phải tràn ngập sức sống, muông thú, cây cỏ phải phát triển rực rỡ, nhưng ở đây, mọi thứ lại mang một vẻ đẹp tĩnh vật, như được đóng băng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu. Sự 'hoàn mỹ' này không phải là sự hoàn mỹ của tự nhiên, mà là sự hoàn mỹ của một tác phẩm nghệ thuật được sắp đặt tỉ mỉ đến từng chi tiết. Một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, nhưng lại lạnh lẽo và vô hồn. "Đây không phải là Tiên Giới mà ta từng tưởng tượng," Lâm Phong lẩm bẩm trong lòng, "mà là một lồng giam vàng son."
***
Trên đường đi sâu vào Tiên Giới, nhóm Lâm Phong xuyên qua một khu rừng cổ thụ khổng lồ. Những cây cổ thụ cao ngất trời, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, tán lá rậm rạp che kín cả bầu trời, chỉ để lại những tia nắng vàng dịu nhẹ len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt. Không khí trong lành đến tuyệt đối, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây, phảng phất chút hương hoa tiên thảo thanh khiết. Dọc đường đi, những dòng suối nhỏ chảy róc rách, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, nơi những viên sỏi ngũ sắc lấp lánh và những đàn cá linh bé nhỏ bơi lội.
Điều kỳ lạ là mọi thứ ở đây đều quá 'hoàn hảo', quá 'có trật tự'. Những hàng cây cổ thụ mọc thẳng tắp, khoảng cách giữa chúng đều đặn đến khó tin, như thể được ai đó trồng theo một quy hoạch nghiêm ngặt. Những dòng suối không chảy theo những đường cong ngẫu nhiên của tự nhiên, mà uốn lượn theo một đường cong hoàn mỹ, như một nét vẽ được tính toán kỹ lưỡng. Thậm chí, những bụi linh thảo quý hiếm, những loại nấm tiên đủ màu sắc, cũng mọc thành từng cụm ở những vị trí 'chuẩn xác' đến khó tin, không có một cọng cỏ dại nào mọc lung tung, không một chiếc lá khô nào rơi sai chỗ.
Tần Nguyệt khom người, nhẹ nhàng ngắt một cành linh thảo tím biếc, đôi mắt phượng của nàng lóe lên sự suy tư. "Những linh thảo này... chúng mọc theo một quy luật rất rõ ràng, không giống tự nhiên chút nào. Ngay cả kích thước và độ tươi tốt của chúng cũng đồng đều một cách đáng ngờ." Nàng đưa cành linh thảo lên mũi ngửi, hương thơm tinh khiết nhưng thiếu đi vẻ hoang dã, nguyên thủy. Kiến thức uyên bác của nàng về thảo dược và địa lý tự nhiên lập tức nhận ra sự bất thường này.
Lam Yên, người luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ, dùng linh thức quét ngang qua khu rừng. Nàng siết chặt thanh trường đao, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngọn cây, từng bụi cỏ. "Ngay cả dòng chảy của linh khí cũng có vẻ được điều chỉnh, như thể bị ép buộc theo một mô hình nhất định." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự cương trực thường thấy. "Linh khí nơi đây quá mức ổn định, không có sự biến đổi tự nhiên của ngày đêm, bốn mùa, hay những dao động nhỏ nhất do sinh linh gây ra. Nó như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành, một cách hoàn hảo đến ghê người."
Lâm Phong cau mày, ánh mắt chàng nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt trong tay. Những phù văn cổ xưa trên cuộn giấy bắt đầu biến ảo, xoay tròn, như đang giải mã một mật mã vô hình. "Đây không phải là tự nhiên... Đây là một sự sắp đặt tinh vi, được tạo ra bằng những trận pháp siêu việt... không phải để phòng ngự, mà để 'hướng dẫn' và 'kiểm soát' môi trường." Giọng chàng trầm xuống, mang theo sự nghiêm trọng. Qua Huyễn Mặc Quyển, chàng nhìn thấy những đường vân năng lượng vô hình, phức tạp hơn bất kỳ trận pháp nào chàng từng thấy, bao trùm toàn bộ khu rừng, thậm chí cả ngọn núi. Chúng như những sợi tơ khổng lồ, dệt nên một tấm lưới vô hình, điều khiển mọi thứ từ sự phát triển của cây cối, dòng chảy của suối, đến cả sự lưu chuyển của linh khí.
"Một trận pháp khổng lồ đến vậy sao?" Tuyết Dao thì thầm, vẻ mặt nàng lộ rõ sự kinh ngạc. "Ai có thể bố trí một trận pháp vĩ đại đến mức này, bao trùm cả một vùng Tiên Giới rộng lớn?"
Lâm Phong lắc đầu. "Không phải chỉ là một trận pháp, mà là hàng vạn trận pháp chồng chất lên nhau, đan xen vào nhau, tạo thành một hệ thống khổng lồ. Mục đích của nó không phải để thu thập linh khí, hay để tấn công phòng thủ, mà là để 'định hình' và 'duy trì' một trạng thái 'hoàn hảo' giả tạo. Giống như một bàn tay vô hình đang cố gắng uốn nắn mọi thứ theo ý muốn của nó." Chàng nhìn sâu vào hư không, xuyên qua những tầng linh khí nồng đậm, ánh mắt chàng dường như có thể nhìn thấy xa hơn, thấu hiểu hơn. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... nhưng Thiên Đạo này có vẻ lại quá 'hữu tình' với sự sắp đặt của nó." Chàng khẽ chế giễu, nhưng trong lòng lại dâng lên sự cảnh giác tột độ.
"Không lẽ... đây chính là dấu vết của 'Kẻ Thao Túng' mà chúng ta đã tìm kiếm?" Tần Nguyệt nói, gương mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Nếu chúng có thể kiểm soát cả môi trường tự nhiên của Tiên Giới đến mức này, vậy thì chúng ta... và cả vận mệnh của mọi sinh linh, liệu có thoát khỏi sự sắp đặt đó không?"
Lâm Phong không trả lời ngay. Chàng đứng thẳng người, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay khẽ rung động, phát ra một luồng kiếm ý sắc bén, như đang muốn chém tan mọi xiềng xích vô hình. Huyễn Mặc Quyển tự động phát sáng mạnh hơn, những phù văn cổ xưa nhảy múa trên bề mặt, như đang nuốt chửng những đường vân năng lượng mà Lâm Phong vừa phát hiện, phân tích chúng một cách nhanh chóng. Chàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc giữa Huyễn Mặc Quyển và những trận pháp cổ xưa này, như thể chúng đều là một phần của cùng một hệ thống, hoặc Huyễn Mặc Quyển nắm giữ chìa khóa để giải mã chúng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng lóe lên sự kiên định. "Nếu đây là sự sắp đặt của 'Kẻ Thao Túng', vậy thì chúng ta sẽ phá vỡ nó. Dù 'Tu Đạo Vô Tận', nhưng 'Tu Giả Nghịch Mệnh' là con đường mà ta đã chọn."
Mộc Ly, dù vẫn còn chút bất an, nhưng khi nghe Lâm Phong nói vậy, nàng lại ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh đầy tin tưởng. "Phong ca nói đúng! Dù có là ai, cũng không thể điều khiển chúng ta!" Linh Nhi cũng gật đầu lia lịa, nắm chặt tay Hạ Vũ, vẻ mặt nhỏ nhắn đầy kiên cường. Các mỹ nhân khác đều nhìn Lâm Phong với ánh mắt khẳng định, niềm tin vào chàng là tuyệt đối. Không khí căng thẳng một chút, nhưng không hề bi quan. Thay vào đó, nó tràn ngập sự quyết tâm. Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Vậy thì, chúng ta tiếp tục cuộc dạo chơi trong cái 'vườn thượng uyển' này thôi. Xem xem, 'người làm vườn' của nó rốt cuộc là ai." Chàng dẫn lối, bước chân vững vàng, xuyên qua khu rừng "hoàn hảo" nhưng đầy bí ẩn, tiến sâu hơn vào Tiên Giới.
***
Đi được một đoạn đường khá dài, xuyên qua những thảm rừng cổ thụ và những con suối "được sắp đặt", nhóm Lâm Phong đến một khu vực trống trải, rộng lớn. Nơi đây không có cây cối um tùm, chỉ có một vùng đất bằng phẳng được bao phủ bởi thảm cỏ xanh non, mềm mại như nhung. Chính giữa khu đất, sừng sững một tấm bia đá cổ xưa, cao vút chạm tới tận mây xanh. Tấm bia được làm từ một loại đá không rõ nguồn gốc, màu xám tro, nhưng lại phát ra một vầng hào quang nhàn nhạt, tựa như có linh tính. Bề mặt bia đá được khắc đầy những phù văn cổ đại, phức tạp và khó hiểu, chúng uốn lượn như những con rắn, như những dòng sông, như những chòm sao, tạo thành một bức tranh huyền bí và uy nghiêm.
Vừa bước chân vào khu vực trống trải này, một áp lực khổng lồ, vô hình nhưng chân thực, đột ngột giáng xuống. Nó không phải là áp lực vật lý như linh lực hay trọng lực, mà là một cảm giác đè nén lên tận sâu trong linh hồn, làm mọi giác quan như bị tê liệt. Không có sát ý, không có ý định tấn công, nhưng nó lại chứa đựng một ý chí tối cao, lạnh lẽo và thờ ơ, như muốn cảnh cáo mọi sự tồn tại dám xâm phạm. Nó giống như một lời tuyên bố quyền uy, một lời nhắc nhở rằng ở đây, có một sự tồn tại vượt xa mọi giới hạn, đang giám sát tất cả. Thôn Thiên Thử, vốn đã bất an từ trước, giờ đây kêu chiêm chiếp thảm thiết, toàn thân lông trắng muốt dựng đứng, nó run rẩy kịch liệt rồi trốn sâu vào vạt áo của Lâm Phong, không dám ngóc đầu lên nữa.
"Đây không phải áp lực vật lý... mà là... ý chí thuần túy." Tuyết Dao khó nhọc lên tiếng, giọng nàng run rẩy, đôi môi băng giá khẽ mấp máy. Ngay cả nàng, với tu vi cao thâm và tâm cảnh kiên cố, cũng cảm thấy như có một tảng núi vô hình đè nặng lên mình, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ.
Lam Yên siết chặt vũ khí, thanh trường đao trong tay nàng phát ra tiếng kêu khe khẽ, như muốn chém tan áp lực vô hình này. Ánh mắt sắc bén của nàng quét ngang dọc, nhưng không thể tìm thấy bất kỳ kẻ địch nào. "Mọi giác quan của ta đều cảnh báo nguy hiểm, nhưng lại không có kẻ địch nào xuất hiện. Cảm giác này... thật khó chịu." Nàng là một chiến binh, quen với những trận chiến trực diện, nhưng đối mặt với một mối đe dọa vô hình, không thể chạm tới, lại khiến nàng cảm thấy bất lực.
Lâm Phong đứng chắn trước các mỹ nhân, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng bỗng nhiên vù một tiếng, phát ra kiếm ý sắc bén đến cực điểm, chống lại áp lực đang đè nén. Kiếm quang xanh thẳm bao bọc lấy chàng và cả nhóm, tạo thành một vùng an toàn nhỏ giữa không gian tràn ngập ý chí tối cao. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng tự động phát sáng rực rỡ, những phù văn cổ xưa trên cuộn giấy xoay tròn nhanh hơn bao giờ hết, như những con mắt đang hấp thụ và phân tích những luồng ý chí vô hình đang đè nén. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa Huyễn Mặc Quyển và tấm bia đá cổ xưa, như thể chúng là hai mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ.
"Một lời cảnh báo... từ kẻ thao túng. Chúng ta đang bị theo dõi." Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt chàng sắc lạnh, không hề nao núng trước áp lực đang đè nặng lên đạo tâm của mình. "Ý chí này... nó không có cảm xúc, không có sự sống, nhưng lại bao trùm tất cả, như một quy tắc tối thượng." Chàng nhận ra, đây chính là sự hiện diện của 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa mà chàng đang tìm kiếm. Chúng đã biết sự xuất hiện của chàng, và đây chính là lời chào mừng, hay đúng hơn, là một lời răn đe.
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết và tao nhã, khẽ nhắm mắt lại, đôi môi nàng khẽ mấp máy niệm chú. Nàng cố gắng cảm nhận những phù văn trên bia đá. "Những phù văn trên bia đá... dường như là những lời thề hoặc quy tắc đã bị lãng quên." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chúng không phải là công pháp tu luyện, cũng không phải là trận đồ công kích... mà là những điều khoản, những cam kết, những giới hạn mà mọi sinh linh trong Tiên Giới này phải tuân thủ."
Lâm Phong tập trung tinh thần, sử dụng Huyễn Mặc Quyển để giải mã một phần nhỏ những phù văn trên bia đá. Từng ký tự cổ xưa hiện lên trong tâm trí chàng, chúng không phải là ngôn ngữ, mà là những khái niệm, những ý niệm được khắc sâu vào đá. Chàng nhận ra đó là những 'quy tắc' hoặc 'lời thề' cổ xưa mà mọi sinh linh trong Tiên Giới phải tuân theo, như một sự ràng buộc vận mệnh. "Phàm nhân không thể tu tiên, tu tiên giả không thể phá vỡ giới hạn, vận mệnh đã được an bài, không thể thay đổi..." Những ý niệm đó lướt qua tâm trí Lâm Phong, khiến chàng cau mày sâu hơn. Đây chính là 'Lời Nguyền Vận Mệnh' mà các văn tự cổ đại trong phế tích đã đề cập!
Áp lực càng lúc càng mạnh, như muốn ép Lâm Phong phải quỳ xuống, phải chấp nhận sự an bài của 'Thiên Đạo'. Nhưng Lâm Phong là ai? Chàng là 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', là người dám 'Tu Giả Nghịch Mệnh'. Đạo tâm của chàng kiên cố như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lại một lần nữa lẩm bẩm, câu nói này như một lời thề, một lời tuyên bố đanh thép. Chàng ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào tấm bia đá, xuyên qua những phù văn cổ xưa, như muốn nhìn thẳng vào 'Kẻ Thao Túng' đang ẩn mình.
Cảm giác bị giám sát, bị kiểm soát, cùng với sự bất lực trước áp lực vô hình từ một thế lực tối cao, đè nặng lên tâm trí Lâm Phong. Chàng nhận ra sự thật phũ phàng về Tiên Giới 'hoàn hảo' này, và gánh nặng của trách nhiệm 'nghịch thiên cải mệnh' ngày càng trở nên nặng nề hơn. Nỗi lo lắng về sự an nguy của các mỹ nhân cũng đè nặng lên tâm trí chàng, bởi lẽ, nếu đây là sự kiểm soát của 'Thiên Đạo', thì bất kỳ ai chống đối đều sẽ phải trả giá đắt.
Tuy nhiên, trong khó khăn, ý chí của Lâm Phong càng thêm bùng cháy. Chàng nở một nụ cười nửa miệng tinh quái, thách thức. "Hóa ra, cái gọi là Tiên Giới, chẳng qua cũng chỉ là một nhà tù lớn hơn mà thôi." Giọng chàng vang lên, trầm ổn và đầy tự tin. "Nếu 'Thiên Đạo' muốn định đoạt vận mệnh, vậy thì ta sẽ 'Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ', chém đứt xiềng xích đó!" Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng khẽ rung lên, kiếm ý xanh thẳm bùng nổ, xuyên thẳng lên bầu trời, như một lời tuyên chiến. Huyễn Mặc Quyển cũng tỏa sáng rực rỡ, những phù văn cổ xưa trên đó như đang đáp lại lời kêu gọi của chàng, sẵn sàng cùng chàng khám phá và phá vỡ mọi bí ẩn.
Lâm Phong quay lại nhìn các mỹ nhân, ánh mắt chàng đầy ý chí và sự trấn an. "Mọi người, chúng ta đã đến Tiên Giới. Nhưng Tiên Giới này, có vẻ không như chúng ta tưởng tượng." Chàng nói, giọng điệu có chút trêu chọc, nhưng sâu trong đó là sự quyết tâm không gì lay chuyển. "Nơi đây là một cái lồng vàng, được dựng lên bởi một kẻ tự xưng là 'Thần'. Nhưng chúng ta là những 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', chúng ta sẽ phá vỡ cái lồng này, mang lại tự do cho 'Thiên Đạo' thật sự, và cho chính chúng ta!"
Các mỹ nhân nhìn chàng, ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. Họ biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng với Lâm Phong, không gì là không thể. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong tuyên bố, ánh mắt chàng sáng rực, tràn đầy dũng khí. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy kiên cường từ nàng. Cùng với những người vợ của mình, Lâm Phong sải bước về phía trước, sâu hơn vào Tiên Giới, nơi những bí mật lớn nhất đang chờ đợi, và nơi một huyền thoại mới sẽ được viết nên, không phải theo sự sắp đặt của 'Thiên Đạo', mà theo 'Huyễn Mặc Chi Đạo' của riêng chàng.