"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Lời tuyên bố đanh thép của Lâm Phong vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tiên Giới, như một lời thách thức trực tiếp gửi đến kẻ thao túng vận mệnh. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận được sự lạnh lẽo quen thuộc từ nàng, nhưng lần này, nó không chỉ là khí chất vốn có, mà còn ẩn chứa một sự kiên cường đến lạ. Cùng với bảy người vợ của mình, Lâm Phong sải bước về phía trước, sâu hơn vào cái gọi là "Tiên Giới", một thế giới mà chàng vừa nhận ra, không phải là thiên đường mà là một cái lồng vàng được ngụy trang hoàn hảo.
Họ bước đi trên một con đường đá cổ kính, những phiến đá xám xịt đã mòn vẹt theo thời gian, in hằn dấu vết của hàng vạn năm phong hóa. Hai bên đường, những hàng cây tiên cổ thụ vươn mình sừng sững, nhưng không còn vẻ tươi tốt xanh mướt như những gì họ đã thấy lúc mới đặt chân đến. Thay vào đó, cành lá chúng khẳng khiu, khô cằn, tựa như những bàn tay xương xẩu vươn lên bầu trời xanh biếc, mang theo một nỗi cô độc và buồn bã khôn nguôi. Linh khí trong không khí vẫn nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù trắng xóa, trôi lãng đãng quanh chân họ, nhưng không hề mang theo sự sống động, mà chỉ là một dòng chảy vô tận, vô cảm, như thể bị điều khiển một cách máy móc.
Mây mù nhẹ nhàng lượn lờ trên cao, bầu trời trong xanh đến vô tận, nhưng ánh nắng chiều lại yếu ớt, không đủ sức xua đi cái vẻ u ám, tĩnh mịch đang bao trùm. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi của đá mục và rêu phong cổ kính, khiến không khí càng thêm phần trầm lắng.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra ánh sáng mờ nhạt, dịu dàng như một ngọn hải đăng trong màn đêm vô định, chỉ dẫn con đường cho cả nhóm. Nó rung lên nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà như một cỗ máy dò tìm cổ xưa đang nỗ lực giải mã những bí ẩn nằm sâu dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của Tiên Giới.
"Lời cảnh báo đó... dường như không phải là một sự đe dọa trực tiếp, mà là một lời khẳng định quyền uy." Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm khẽ, đủ để cả nhóm nghe thấy trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt chàng quét qua những hàng cây khô cằn, rồi dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt tay Tuyết Dao. "Nó muốn chúng ta biết rằng chúng ta đang đi trên con đường đã được định sẵn của nó, một con đường mà nó đã vạch ra từ vô số kiếp."
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn xung quanh, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự thận trọng và có chút bối rối. "Nhưng đây không giống những gì chúng ta thấy lúc mới đến, ca ca. Không có sự sắp đặt hoàn hảo nào cả, chỉ có sự mục nát của thời gian." Nàng chỉ vào một gốc cây cổ thụ đã mục ruỗng, bên trong rỗng tuếch, để lộ ra những đường vân xoắn ốc kỳ lạ. "Linh khí ở đây vẫn dồi dào, nhưng mọi thứ lại như đang chết dần vậy."
Tần Nguyệt, vẻ mặt điềm tĩnh và trí tuệ, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh mượt mà của mình. Nàng nhìn Huyễn Mặc Quyển đang phát sáng trong tay Lâm Phong, đôi mắt phượng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Huyễn Mặc Quyển đang dẫn chúng ta đến một nơi khác, nơi mà 'Thiên Đạo' có vẻ ít can thiệp hơn, hoặc là nơi nó muốn chúng ta tìm thấy điều gì đó." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự phân tích sắc bén thường thấy. "Cũng có thể, đây là những tàn tích đã bị nó bỏ quên, không còn giá trị để duy trì sự 'hoàn hảo' giả tạo."
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, luôn giữ thái độ cảnh giác cao độ. Nàng khoác trên mình chiếc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương trên lưng khẽ cọ vào nhau tạo ra tiếng động nhỏ. "Dù là gì đi nữa, chúng ta cũng không thể lơ là. Sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào." Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, từng cái bóng, từng kẽ hở trên những phiến đá cổ.
Hạ Vũ, dáng người nhỏ nhắn, uyển chuyển, khẽ rụt rè nắm lấy tay Cổ Thanh Nguyệt. "Em cảm thấy một nỗi buồn rất lớn ở nơi này, như có ai đó đã từng rất đau khổ..." Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo sự nhạy cảm đặc trưng.
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết và tao nhã, khẽ xoa đầu Hạ Vũ trấn an. "Mọi thứ ở đây đều bị thời gian bào mòn, và có lẽ, cả những ký ức đau buồn nữa." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chàng Lâm Phong, chàng cảm thấy điều gì?"
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận dòng linh khí vô cảm đang trôi chảy trong không gian, cảm nhận sự tĩnh mịch đến đáng sợ. "Ta cảm thấy... một sự sắp đặt vĩ đại, nhưng lại rất vô vị. Giống như một vở kịch đã được viết sẵn, và tất cả chúng ta chỉ là những diễn viên." Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kiên định. "Nhưng chúng ta sẽ không diễn theo kịch bản của nó. Chúng ta sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu với bộ lông trắng muốt, đang đậu trên vai Lâm Phong, đột nhiên chiêm chiếp lên một tiếng sắc nhọn, rồi nhảy xuống đất, chạy lăng xăng về phía trước. Đôi mắt to tròn long lanh của nó liên tục đảo qua lại, tỏ vẻ bồn chồn và cảnh giác. Nó dừng lại trước một bụi cây gai khô héo, dùng mũi hít hà, rồi lại chiêm chiếp, chỉ về phía trước.
"Thôn Thiên Thử có vẻ đã phát hiện ra điều gì đó." Linh Nhi, với vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu, nhưng cũng vô cùng nhạy cảm với khí tức, khẽ nói. "Nó cảm thấy có một nguồn năng lượng lạ, rất cổ xưa, ẩn chứa sự hỗn loạn."
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn, ma mị, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Nàng khẽ gật đầu. "Tiểu Thử luôn nhạy bén với những điều kỳ dị. Có lẽ, nơi nó chỉ là một manh mối quan trọng." Nàng khoác trên mình bộ trang phục màu đen huyền bí, hòa mình vào bóng tối của những tàn tích, trông càng thêm phần uy nghiêm.
Lâm Phong gật đầu. "Đi thôi. Huyễn Mặc Quyển cũng đang phản ứng mạnh mẽ hơn theo hướng đó." Chàng siết chặt tay Tuyết Dao một chút, trấn an nàng, rồi cùng cả nhóm di chuyển thận trọng theo Thôn Thiên Thử. Bước chân họ nhẹ nhàng, gần như không tạo ra âm thanh nào trên con đường đá cổ kính, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những cành cây khô, hòa cùng tiếng chiêm chiếp bồn chồn của Thôn Thiên Thử, tạo nên một bản giao hưởng cô độc và đầy bí ẩn. Ánh nắng chiều càng lúc càng yếu ớt, đổ những cái bóng dài và méo mó lên mặt đất, khiến khung cảnh thêm phần u ám.
***
Theo sự chỉ dẫn của Huyễn Mặc Quyển và Thôn Thiên Thử, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đến một khu vực mà dường như đã bị thời gian lãng quên hoàn toàn. Đó là một phế tích cổ thành khổng lồ, một thành phố mà chỉ còn lại những tàn tích đổ nát, nằm im lìm dưới ánh chiều tà yếu ớt.
Các bức tường thành vĩ đại đã sụp đổ, chỉ còn trơ trọi những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau một cách hỗn độn, in hằn những vết nứt sâu hoắm như vết thương của thời gian. Những tòa nhà từng một thời nguy nga tráng lệ giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, những cột đá gãy đổ nằm lăn lóc, xen lẫn với những mảnh vỡ của mái vòm, điêu khắc. Đường phố, thay vì được lát đá phẳng phiu, giờ bị vùi lấp bởi bụi bặm dày đặc và những thảm thực vật dại mọc um tùm, bò trườn khắp nơi, che khuất dấu vết của một nền văn minh đã từng tồn tại.
Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh rít qua những khe tường đổ nát, tạo ra những âm thanh u uẩn, bi thương, như tiếng than khóc của quá khứ. Tiếng đá lởm chởm va vào nhau khi có một phiến đá bị thời gian bào mòn rơi xuống, hoặc tiếng côn trùng rỉ rả trong những kẽ nứt, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, hoang tàn của nơi đây. Một mùi hương đặc trưng của bụi, đất ẩm, rêu phong và kim loại gỉ sét xộc vào mũi, gợi lên cảm giác về sự tàn phá và lãng quên.
Nơi đây, linh khí không còn dồi dào và vô cảm như ở khu vực trước, mà trở nên yếu ớt, thậm chí là hỗn loạn, như thể chính không gian cũng đang bị tổn thương. Bầu không khí nặng nề, u ám, mang theo cảm giác cô độc, bi thương, và đôi khi là một sự rùng rợn khó tả, như thể có vô số linh hồn oan khuất vẫn còn vương vấn nơi đây. Ánh nắng chiều tà yếu ớt, cố gắng xuyên qua những đám mây xám xịt, chỉ đủ sức đổ một thứ ánh sáng vàng vọt, bạc màu lên những tàn tích, tạo ra những cái bóng ma quái nhảy múa trên mặt đất.
Lâm Phong cùng cả nhóm cẩn thận tiến vào trung tâm phế tích. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung lên, ánh sáng của nó càng lúc càng mạnh mẽ hơn, như một kim chỉ nam đang tìm kiếm thứ gì đó vô cùng quan trọng.
"Thật kỳ lạ, nơi này có vẻ không bị 'Thiên Đạo' chăm chút." Lam Yên lên tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng cũng đầy sự hoài nghi. Nàng khẽ nhíu mày. "Nó giống như một vết sẹo bị bỏ quên của Tiên Giới, không hề có sự sắp đặt hoàn hảo nào cả, chỉ có sự mục nát chân thật."
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn dẫn đường, đột nhiên dừng lại, chiêm chiếp liên hồi, rồi nhảy vọt lên một khối đá đổ nát, dùng móng vuốt nhỏ xíu của mình chỉ về phía một đại điện nằm sâu bên trong phế tích. Đại điện này, dù đã đổ nát thảm hại, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghi cổ kính, như thể nó từng là trái tim của cả thành phố.
"Tiểu Thử đang bồn chồn lắm, ca ca." Linh Nhi khẽ nói, ôm lấy cánh tay Lâm Phong. "Nó cảm thấy có một nguồn năng lượng rất mạnh mẽ từ đại điện đó, nhưng lại rất kỳ lạ, như có cái gì đó đang bị phong ấn."
Lâm Phong nhìn về phía đại điện, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư. "Đây có lẽ là một phần của lịch sử Tiên Giới đã bị chôn vùi, hoặc là một nơi 'Thiên Đạo' không muốn ai tìm thấy." Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển. "Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng rất mạnh với nơi đó, dường như có một bí mật lớn đang chờ chúng ta."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu đồng tình. "Nếu 'Thiên Đạo' muốn kiểm soát mọi thứ, thì những nơi bị bỏ quên như thế này lại thường chứa đựng những thông tin quan trọng nhất, những thứ mà nó muốn che giấu."
Họ cẩn thận tiến vào đại điện đổ nát. Những cột trụ vĩ đại, từng nâng đỡ mái vòm giờ đã vỡ vụn, nằm ngổn ngang dưới đất. Mái vòm đã sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra bầu trời chiều tà xám xịt. Chỉ còn lại những bức tường đá xám xịt in hằn dấu vết của hàng vạn năm phong hóa, trên đó có những bức phù điêu đã mờ nhạt, không còn rõ hình dạng. Bên trong điện, bụi bặm và mạng nhện giăng mắc khắp nơi, tạo nên một khung cảnh hoang tàn và u ám.
Nhưng ở trung tâm đại điện, một cảnh tượng khiến cả nhóm phải nín thở. Một tấm bia đá khổng lồ, cao hơn cả Lâm Phong, sừng sững đứng đó. Bề mặt tấm bia đá đen tuyền, nhưng lại được khắc đầy những phù văn cổ xưa mà ngay cả Tần Nguyệt, với kiến thức uyên bác của mình, cũng chưa từng thấy. Những phù văn đó không giống bất kỳ văn tự nào mà họ từng biết, chúng uốn lượn, xoắn xuýt, tựa như những dòng chảy của số phận, chứa đựng một sự cổ kính và bí ẩn vượt xa mọi tưởng tượng.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn bồn chồn, đột nhiên im bặt, rồi thu mình lại sau lưng Lâm Phong, chỉ dám thò đầu ra nhìn tấm bia đá, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ sợ hãi hiếm thấy.
"Thứ này..." Diệp Vô Song khẽ thì thầm, giọng nàng trầm thấp, đầy uy quyền nhưng lúc này lại mang theo một chút kinh ngạc. "Nó ẩn chứa một khí tức vô cùng cổ xưa, vượt xa cả những gì chúng ta đã thấy ở phế tích Tiên Giới lúc trước."
Lâm Phong không nói gì, chỉ chậm rãi tiến đến gần tấm bia đá. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng chói lòa, những phù văn trên quyển sách cổ như đang nhảy múa, hòa hợp với những phù văn trên bia đá. Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên bề mặt tấm bia đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng tĩnh lặng, tuôn thẳng vào cơ thể chàng.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Những phù văn trên bia đá, dưới tác động của Huyễn Mặc Quyển và linh lực của Lâm Phong, như sống lại. Chúng bắt đầu dịch chuyển, phát sáng, tựa như hàng vạn đốm sáng li ti đang nhảy múa trên nền đá đen.
***
Bên trong cổ điện đổ nát, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió mạnh rít bên ngoài, nhưng bên trong điện lại tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng phù văn trên bia đá phát sáng lách tách và tiếng thở đều của mọi người. Mùi rêu phong và bụi bặm càng rõ rệt, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của thời gian.
Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển quét qua tấm bia đá, từng chút một hé lộ những dòng chữ cổ đại, những khái niệm, những ý niệm được khắc sâu vào đá. Lâm Phong nhắm mắt, tập trung tinh thần cao độ, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng rung lên bần bật, như một phiên dịch viên đang nỗ lực giải mã một ngôn ngữ đã thất lạc từ thuở hồng hoang. Những dòng chữ cổ không phải là ngôn ngữ theo nghĩa thông thường, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những triết lý được truyền thẳng vào tâm trí chàng.
Tần Nguyệt đứng bên cạnh, đôi mắt phượng chăm chú nhìn những phù văn đang biến đổi, cố gắng hỗ trợ Lâm Phong bằng kiến thức uyên bác của mình. Nàng khẽ đưa tay lên trán, dường như cũng đang cảm nhận được một phần nào đó của những thông điệp cổ xưa.
Lâm Phong, với sự khó nhọc, bắt đầu dịch nghĩa những gì chàng cảm nhận được từ tấm bia đá. Giọng chàng trầm khẽ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi từ thốt ra đều mang theo một trọng lượng ngàn cân. "Thiên mệnh... vận số... một vòng luân hồi không lối thoát..." Chàng dừng lại, cau mày sâu hơn, cố gắng nắm bắt những ý niệm mơ hồ đang cuồn cuộn trong tâm trí.
"Những dòng chữ ban đầu... chúng rất mơ hồ, như thể muốn che giấu đi sự thật." Tần Nguyệt khẽ nói, giọng nàng mang theo chút rùng mình. "Nhưng ta cảm thấy... chúng không chỉ là quy luật, mà là một sự ràng buộc."
Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt chàng trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết. "Đúng vậy... Chúng nói về sự định đoạt... sự thao túng..." Chàng lại tiếp tục dịch, từng lời nói như khắc vào không khí. "Thiên Đạo Luân Hồi, vạn vật đều là quân cờ. Sinh linh bị kiểm soát, vĩnh viễn không thoát khỏi quỹ đạo đã định. Hồn phách nhập luân, chỉ là một sự tái cấu trúc vô nghĩa."
Khi những lời cuối cùng được Lâm Phong thốt ra, một luồng hàn khí cực độ, lạnh lẽo đến thấu xương, đột nhiên bùng phát từ Tuyết Dao. Nó không phải là linh lực băng hàn quen thuộc của nàng, mà là một sự bùng nổ vô thức, dữ dội hơn gấp bội, mang theo nỗi sợ hãi và kinh hoàng tột độ. Không khí xung quanh nàng đột nhiên ngưng đọng, những tinh thể băng nhỏ li ti bắt đầu ngưng tụ giữa không trung, tạo thành một quầng sáng trắng bạc bao quanh nàng.
Nàng đứng sững sờ, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng giờ đây trống rỗng, vô hồn, như thể toàn bộ thế giới quan của nàng đang sụp đổ tan tành. Khuôn mặt nàng trắng bệch, không còn một chút huyết sắc, đôi môi khẽ run rẩy, nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Hơi thở nàng trở nên gấp gáp, nông cạn, như một người đang bị nhấn chìm trong làn nước lạnh giá. Nỗi kinh hoàng tột độ đã giam cầm nàng, khiến nàng không thể phản ứng.
"Đây... đây là một dạng lời nguyền hay một quy luật của Tiên Giới sao?" Tần Nguyệt khẽ rùng mình, giọng nàng không giấu nổi sự chấn động. "Nó nói rằng ngay cả luân hồi cũng không phải là tự do, mà là một sự sắp đặt... một sự tái tạo không có ý nghĩa?" Nàng nhìn Tuyết Dao, vẻ mặt lo lắng.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn thường ngày đầy tinh nghịch, lúc này lại tràn ngập sự lo lắng. "Tuyết Dao tỷ... tỷ sao vậy?" Nàng khẽ gọi, nhưng Tuyết Dao không hề đáp lại, đôi mắt vẫn thất thần nhìn về phía trước, xuyên qua tấm bia đá, như đang nhìn thấy một vực thẳm vô tận.
Lâm Phong cũng cảm nhận được sự bất thường từ Tuyết Dao. Luồng hàn khí bùng phát từ nàng không chỉ lạnh lẽo, mà còn mang theo một nỗi tuyệt vọng sâu sắc, khiến chàng không khỏi lo lắng. Chàng quay phắt lại, khuôn mặt chàng lộ rõ vẻ căng thẳng. "Tuyết Dao, nàng sao thế? Cố gắng giữ bình tĩnh!" Giọng chàng trầm và kiên định, cố gắng kéo nàng thoát khỏi trạng thái thất thần.
Chàng vội vã tiến đến bên Tuyết Dao, không chút do dự. Một tay chàng nắm lấy bàn tay lạnh buốt như băng của nàng, cảm nhận sự run rẩy không ngừng. Tay còn lại, chàng đặt lên vai nàng, cố gắng truyền linh lực ấm áp của mình vào cơ thể nàng, dùng Huyễn Mặc Chi Lực trấn an tâm trí đang xáo động dữ dội của nàng.
Tuyết Dao vẫn không phản ứng, nhưng luồng hàn khí quanh nàng dần dần dịu đi một chút dưới sự trấn an của Lâm Phong. Đôi mắt nàng vẫn trống rỗng, nhưng chàng có thể cảm nhận được một luồng đau đớn và hoang mang tột độ đang cuộn trào trong tâm trí nàng. Nỗi sợ hãi này, nó không chỉ là nỗi sợ hãi thông thường, mà như thể đã ăn sâu vào tận xương tủy, đánh thức một ký ức, một nỗi ám ảnh cổ xưa mà chính nàng cũng không hay biết.
Lâm Phong ôm chặt Tuyết Dao vào lòng, một cảm giác bất lực len lỏi trong trái tim chàng. Chàng là 'Phàm Nhân Nghịch Thiên', là người dám 'Tu Giả Nghịch Mệnh', nhưng trước nỗi sợ hãi vô hình đang giày vò người phụ nữ mình yêu thương, chàng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những lời trên bia đá không chỉ là lời nguyền cho vạn vật, mà dường như đã chạm đến một bí ẩn sâu thẳm trong thân thế của Tuyết Dao, một bí ẩn mà bấy lâu nay vẫn ngủ yên.
"Đừng sợ, có ta ở đây." Lâm Phong thì thầm vào tai nàng, giọng chàng tràn đầy sự dịu dàng và kiên định. "Cho dù là 'Thiên Đạo Luân Hồi' hay bất cứ thứ gì khác muốn định đoạt vận mệnh của nàng, ta cũng sẽ 'Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ', chém đứt xiềng xích đó! Nàng sẽ không bao giờ là quân cờ của bất kỳ ai, Tuyết Dao."
Những lời nói của chàng như một luồng điện ấm áp, xuyên qua lớp băng giá đang bao phủ tâm hồn Tuyết Dao. Đôi mắt nàng khẽ động đậy, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên gò má trắng bệch, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của nỗi sợ hãi đang bị kìm nén. Nàng khẽ tựa đầu vào ngực chàng, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và kiên định của trái tim Lâm Phong, như một lời hứa hẹn rằng nàng sẽ không bao giờ cô độc trong cuộc chiến chống lại vận mệnh này.
Cả nhóm nhìn cảnh tượng đó, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều cảm nhận được gánh nặng của bí ẩn vừa được hé lộ. "Thiên Đạo Luân Hồi", "sinh linh bị kiểm soát" – những khái niệm này không chỉ là lời cảnh báo, mà là một lời tuyên chiến trực tiếp đến sự tồn tại và ý chí tự do của vạn vật. Cuộc chiến này, không chỉ là đánh bại một kẻ thù, mà là thay đổi một hệ thống, một định luật tồn tại từ rất lâu, đã ăn sâu vào bản chất của vũ trụ.
Lâm Phong ôm chặt Tuyết Dao, đôi mắt chàng nhìn thẳng vào tấm bia đá, xuyên qua những phù văn cổ xưa, như muốn nhìn thẳng vào 'Kẻ Thao Túng' đang ẩn mình. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng lại một lần nữa thầm nhủ, ý chí chàng kiên định hơn bao giờ hết. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình gian nan, nhưng chàng không đơn độc. Chàng có những người vợ, những người đồng hành luôn sát cánh bên mình. Và cùng nhau, họ sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, mọi lời nguyền, để viết nên một huyền thoại bất hủ, không phải theo sự sắp đặt của 'Thiên Đạo', mà theo 'Huyễn Mặc Chi Đạo' của riêng chàng.