Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 447

Huyễn Mặc Phá Tâm Ma: Bí Ẩn Thao Túng Tâm Trí

3624 từ
Mục tiêu: Giải quyết trạng thái bất an sâu sắc của Tuyết Dao từ cliffhanger chương trước, đồng thời làm rõ nguyên nhân sâu xa của nó.,Lâm Phong sử dụng Huyễn Mặc Quyển để trấn an Tuyết Dao, ổn định tâm thần nàng và phân tích sâu hơn những ký ức cổ xưa còn sót lại trên tấm bia đá.,Phát hiện ra bản chất thực sự của sự thao túng của 'Thiên Đạo': không chỉ giới hạn ở quy tắc vật chất hay vận mệnh bên ngoài, mà còn ăn sâu vào tâm trí, cảm xúc, ký ức và thậm chí là chuỗi luân hồi của sinh linh.,Nhấn mạnh tầm quan trọng và khả năng đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển như một công cụ tối quan trọng để giải mã bí ẩn và chống lại sự thao túng tâm trí.,Tăng cường sự đoàn kết và củng cố quyết tâm của nhóm Lâm Phong khi đối mặt với một kẻ thù vô hình và phức tạp hơn rất nhiều so với dự kiến.,Đặt nền tảng cho hướng đi mới của Lâm Phong trong cuộc chiến 'nghịch thiên cải mệnh': không chỉ là sức mạnh mà còn là giải phóng ý chí và tâm hồn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, determined, unsettling, emotional, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong ôm chặt Tuyết Dao vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương đang tỏa ra từ cơ thể nàng. Cái lạnh này không chỉ là sương giá của linh lực, mà còn là nỗi sợ hãi, sự trống rỗng sâu thẳm đang gặm nhấm tâm hồn nàng. Đôi mắt phượng tuyệt sắc của Tuyết Dao vẫn vô hồn, nhìn xuyên qua tấm bia đá đổ nát, như đang dò xét một vực thẳm vô tận của riêng mình. Xung quanh, không khí trong cổ điện âm u, lạnh lẽo đến rợn người, từng luồng sát khí và ma khí cuồn cuộn dường như bị Huyễn Mặc Quyển thanh lọc phần nào, nhưng vẫn còn vương vấn, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc xanh lè treo trên vách đá chỉ đủ để soi tỏ những góc khuất, càng khiến không gian thêm phần rùng rợn, đáng sợ. Tiếng gió rít qua các khe đá, đôi khi nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, lại như tiếng cười khẩy ghê rợn vọng về từ ký ức của tấm bia đá. Mùi máu tanh nồng đã khô cạn hòa lẫn với mùi lưu huỳnh từ đá núi lửa, mùi ma khí đặc trưng và mùi ẩm mốc khó chịu của hang động cổ xưa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, ám ảnh.

Thôn Thiên Thử, thường ngày vốn tinh ranh lanh lợi, lúc này cũng thu mình lại, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ cảnh giác tột độ. Nó gầm gừ nhẹ trong cổ họng, bộ lông trắng muốt khẽ dựng đứng, như cảm nhận được một nỗi sợ hãi vô hình, mạnh mẽ đang giam hãm Tuyết Dao, một nỗi sợ hãi không thuộc về thế giới vật chất mà đến từ sâu thẳm tâm linh.

"Tuyết Dao tỷ tỷ, nàng sao vậy? Mau tỉnh lại đi!" Tần Nguyệt khẽ gọi, giọng nàng vẫn trầm ấm nhưng không giấu nổi sự run rẩy, lo lắng. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt cầu khẩn, như thể muốn tìm kiếm một tia hy vọng từ chàng. "Thật sự là một lời nguyền sao? Một lời nguyền có thể khiến người ta đánh mất cả linh hồn?"

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn thường ngày đầy tinh nghịch, lúc này lại tràn ngập sự hoảng hốt. Nàng bám chặt lấy cánh tay Lam Yên, giọng nói líu lo thường lệ nay chỉ còn là một tiếng thì thào yếu ớt. "Thiên Đạo Luân Hồi... nó đáng sợ đến vậy sao? Nó có thể... có thể khống chế cả tâm trí của chúng ta ư?" Nàng rụt rè liếc nhìn Tuyết Dao, rồi lại rúc sâu hơn vào Lam Yên, như thể sợ hãi điều gì đó vô hình đang ẩn nấp trong bóng tối.

Lam Yên, dù vẻ mặt vẫn kiên cường, đôi mắt sắc bén cũng ánh lên sự cảnh giác cao độ. Nàng siết chặt thanh trường thương trong tay, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. "Nếu là một lời nguyền có thể thao túng tâm trí, vậy thì chúng ta đang đối mặt với một thứ còn đáng sợ hơn cả yêu ma ngoại vực." Giọng nàng dứt khoát nhưng cũng thoáng chút trầm trọng.

Hạ Vũ, với vẻ mặt dịu dàng, lúc này lại trắng bệch vì lo lắng. Nàng nhẹ nhàng tiến đến gần Lâm Phong, đôi mắt trong veo ngấn nước. "Lâm Phong ca, Tuyết Dao tỷ tỷ có ổn không? Nàng... nàng trông như sắp tan biến vậy."

Linh Nhi, đứa bé đáng yêu thường ngày, giờ đây cũng sợ hãi nép mình vào Cổ Thanh Nguyệt, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mỏng. "Ca ca... Tuyết Dao tỷ tỷ... có sao không ca ca?" Tiếng gọi của nàng non nớt, vang vọng trong không gian tĩnh mịch càng thêm phần thê lương.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và uy quyền thường ngày, lúc này lại lộ rõ sự bàng hoàng. Đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào Tuyết Dao, rồi lại hướng về tấm bia đá, như đang cố gắng phân tích một điều gì đó vô cùng cổ xưa và kinh khủng. "Sự thao túng này... nó vượt xa mọi giới hạn mà ta từng biết. Liệu có phải chỉ là lời nguyền, hay còn là một thứ gì đó sâu xa hơn, đã ăn sâu vào bản chất của luân hồi?"

Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết và tao nhã, lúc này cũng không còn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Tâm ma... hay là một dạng trói buộc nghiệp chướng từ vô số kiếp luân hồi? Nếu Thiên Đạo có thể thao túng cả điều đó, vậy thì... chúng ta thật sự đang đối đầu với cái gì?"

Lâm Phong không đáp lời, chàng cũng không thể. Toàn bộ sự chú ý của chàng đều dồn vào Tuyết Dao, vào luồng hàn khí lạnh lẽo và nỗi tuyệt vọng sâu sắc đang bủa vây nàng. Chàng siết chặt bàn tay lạnh buốt như băng của nàng, cảm nhận sự run rẩy không ngừng. Bàn tay còn lại, chàng đặt lên vai nàng, không chút do dự, đồng thời truyền linh lực tinh thuần của mình vào cơ thể Tuyết Dao, dùng Huyễn Mặc Chi Lực trấn an tâm trí đang xáo động dữ dội của nàng. Chàng cảm thấy như mình đang cố gắng níu giữ một linh hồn sắp tan biến, một mảnh băng sắp hóa thành hơi nước.

"Tuyết Dao, nàng sao thế? Cố gắng giữ bình tĩnh!" Giọng chàng trầm và kiên định, chứa đựng một lực lượng trấn an kỳ lạ, cố gắng kéo nàng thoát khỏi trạng thái thất thần. Chàng không thể để nàng chìm sâu vào nỗi sợ hãi này. Lời nguyền luân hồi... sự thao túng này rốt cuộc đã ăn sâu đến mức nào? Chàng tự hỏi, lòng tràn đầy bất an. Chàng là Phàm Nhân Nghịch Thiên, là người dám Tu Giả Nghịch Mệnh, nhưng trước nỗi sợ hãi vô hình đang giày vò người phụ nữ mình yêu thương, chàng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực.

Những lời nói của chàng như một luồng điện ấm áp, xuyên qua lớp băng giá đang bao phủ tâm hồn Tuyết Dao. Đôi mắt nàng khẽ động đậy, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên gò má trắng bệch, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của nỗi sợ hãi đang bị kìm nén. Nàng khẽ tựa đầu vào ngực chàng, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và kiên định của trái tim Lâm Phong, như một lời hứa hẹn rằng nàng sẽ không bao giờ cô độc trong cuộc chiến chống lại vận mệnh này.

Ngay lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong bắt đầu tự động phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, không chói mắt nhưng lại mang theo một sức mạnh thần bí, bao trùm lấy Tuyết Dao. Ánh sáng này không chỉ trấn an thể xác mà còn len lỏi vào tâm thức nàng, xua đi những luồng khí lạnh lẽo, tuyệt vọng đang bủa vây. Chàng cảm nhận được Tuyết Dao dần dần bình tĩnh lại, nhưng nét mặt nàng vẫn lộ rõ sự đau khổ ẩn sâu. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một pháp bảo thông thường, nó là một phần linh hồn của chàng, một sự tồn tại vượt ra ngoài định luật của thế gian, và giờ đây, nó đang dùng chính bản chất của mình để bảo vệ người chàng yêu.

Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển lan tỏa khắp cổ điện đổ nát, xua đi phần nào sự âm u và lạnh lẽo. Những ngọn đuốc xanh lè dường như cũng bớt phần đáng sợ, trở nên ôn hòa hơn. Không khí tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi một sự thật được hé lộ. Mùi ẩm mốc và ma khí dường như cũng bị ánh sáng thanh tẩy, chỉ còn lại mùi hương cổ xưa từ tấm bia đá, càng nồng hơn, gợi cảm giác về những bí mật đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên.

Dưới tác dụng của Huyễn Mặc Quyển, Tuyết Dao từ từ nhắm mắt, cơ thể nàng không còn run rẩy dữ dội nhưng nét mặt vẫn lộ rõ sự đau khổ ẩn sâu. Nàng vẫn tựa vào lòng Lâm Phong, hơi thở đều đặn hơn, nhưng tâm trí nàng dường như đang chìm vào một trạng thái thôi miên sâu sắc. Lâm Phong biết, đây là cơ hội duy nhất để chàng hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra với Tuyết Dao, và sâu xa hơn là bản chất của "Thiên Đạo Luân Hồi" mà tấm bia đá nhắc đến.

Chàng nhẹ nhàng đỡ Tuyết Dao nằm gọn trong vòng tay, để nàng tựa vào ngực mình, sau đó Lâm Phong, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, đồng thời kết nối với tấm bia đá cổ xưa. Chàng đưa Huyễn Mặc Quyển lại gần tấm bia. Ngay lập tức, những phù văn trên bia đá như sống lại, chúng không còn là những ký tự chết cứng mà trở nên sống động, phát ra những luồng năng lượng cổ xưa, đen tối và hỗn loạn. Huyễn Mặc Quyển bắt đầu rung động mạnh mẽ, phát ra vô số tia sáng nhỏ, một phần thẩm thấu vào Tuyết Dao, một phần bao phủ tấm bia đá, như đang cố gắng giải mã một mật mã tối cổ.

"Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn, Phong ca, và có vẻ như nó đang đi sâu hơn vào cội nguồn của nỗi sợ hãi trong tâm thức Tuyết Dao." Tần Nguyệt khẽ nói, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào sự tương tác kỳ lạ giữa Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển và tấm bia đá. Nàng là người có kiến thức uyên bác nhất trong số các mỹ nhân, và nàng hiểu rằng Huyễn Mặc Quyển không chỉ đơn thuần là giải mã ngôn ngữ, mà là đọc hiểu những rung động tinh thần, những tầng lớp ý thức bị phong ấn.

Quả nhiên, một dòng thông tin khổng lồ và hỗn loạn tuôn vào tâm trí Lâm Phong. Nó không phải là những câu chữ rõ ràng, mà là những hình ảnh rời rạc, những cảm xúc hỗn độn, những ký ức không thuộc về chàng. Huyễn Mặc Quyển hoạt động như một bộ lọc, một công cụ giải mã, lọc và sắp xếp những mảnh vỡ đó thành những mảnh ghép có ý nghĩa.

Chàng nhìn thấy những hình ảnh kinh hoàng: vô số sinh linh, từ phàm nhân yếu ớt đến những cường giả tu tiên đỉnh cao, tất cả đều bị điều khiển như những con rối. Ánh mắt họ vô hồn, không có chút ý chí, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuân phục tuyệt đối. Họ sống, họ chiến đấu, họ chết đi, rồi lại tái sinh, tất cả đều theo một vòng luân hồi được định sẵn, một kịch bản đã được viết từ vô số kiếp trước.

Lời thề nguyền cổ xưa, khắc sâu trên tấm bia đá, không chỉ là những dòng chữ mà còn là một làn sóng ý chí, một mệnh lệnh tối cao đã được gieo rắc vào tâm trí của vạn vật. Nó tái hiện trong tâm trí Tuyết Dao, và qua Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong cũng cảm nhận được nó. Đó là sự tuyệt vọng, sự mất mát ý chí, và một nỗi sợ hãi đã bị gieo rắc qua vô số kiếp luân hồi. Nỗi sợ hãi này không phải của riêng Tuyết Dao, mà là của cả một dòng chảy sinh mệnh, của tất cả những sinh linh đã từng bị trói buộc bởi "Thiên Đạo Luân Hồi" này.

"Đây không phải là nỗi sợ của riêng Tuyết Dao... Đây là ký ức bị phong ấn, một nỗi sợ hãi tập thể, bị gieo vào luân hồi của vô số sinh linh! Nó chạm đến cốt lõi của ý chí!" Lâm Phong thầm nghĩ, tâm trí chàng rung động mạnh mẽ. Chàng cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: "Thiên Đạo" không chỉ là một quyền năng kiểm soát vật chất hay vận mệnh bên ngoài, nó còn là một thế lực thao túng tâm trí, cảm xúc, và ý chí tự do của mọi sinh linh. Nó không chỉ định đoạt sự sống và cái chết, mà còn định đoạt cả cách một linh hồn cảm nhận, suy nghĩ, và tái sinh.

Những mảnh ký ức hỗn loạn dần dần kết nối, tạo nên một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. "Thiên Đạo" đã gieo những "hạt giống" thao túng vào ý chí của vạn vật từ rất lâu, có lẽ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, biến luân hồi thành một công cụ để duy trì sự kiểm soát tuyệt đối. Các sinh linh, dù có tu luyện đến cảnh giới cao siêu đến mấy, cũng không thể thoát khỏi sợi xích vô hình này, bởi vì nó đã ăn sâu vào tận bản chất của linh hồn, vào mạch nguồn của sự sống.

Lâm Phong nhận ra rằng Tuyết Dao, với bản chất lạnh lẽo và thuần khiết tựa băng tuyết, lại là người nhạy cảm nhất với những rung động tâm linh. Nàng không chỉ cảm nhận được nỗi sợ hãi của riêng mình, mà còn tiếp nhận được nỗi sợ hãi tập thể, những ký ức bị phong ấn của vô số kiếp luân hồi đã bị "Thiên Đạo" thao túng. Đó là lý do vì sao nàng lại lâm vào trạng thái bất an sâu sắc đến vậy.

Cảm giác nặng nề, áp bức trong không khí càng lúc càng tăng lên, không phải từ ngoại vật, mà từ chính sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ. Chàng không khỏi rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ và quyết tâm. Nếu "Thiên Đạo" dám giam cầm ý chí của vạn vật, biến cả luân hồi thành một nhà tù tinh thần, thì chàng, Lâm Phong, sẽ là người phá tan xiềng xích đó. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân, nó rung động mạnh mẽ hơn, ánh sáng bao trùm Tuyết Dao càng thêm phần ổn định, như đang củng cố lại linh hồn nàng, giúp nàng chống lại những tàn dư của ký ức đau thương.

Khi những tia nắng đầu tiên của rạng đông le lói qua kẽ đá, xua đi màn đêm u tối của cổ điện đổ nát, Tuyết Dao từ từ mở mắt. Ánh mắt nàng đã trở lại bình thường, không còn sự trống rỗng vô hồn, nhưng vẫn còn vương vấn vẻ mệt mỏi và nỗi sợ hãi thầm kín, như thể vừa trở về từ một cơn ác mộng dài. Lâm Phong nhẹ nhàng rút Huyễn Mặc Quyển, vẻ mặt chàng trầm trọng hơn bao giờ hết, không còn chút vẻ tinh quái hay dí dỏm thường ngày. Chàng siết chặt tay Tuyết Dao, truyền cho nàng sự ấm áp và kiên định.

"Chúng ta đã đánh giá thấp 'Thiên Đạo'." Giọng Lâm Phong trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó không chỉ là một thế lực kiểm soát, nó là một nhà tù tinh thần, một lời nguyền ăn sâu vào tận tâm hồn và luân hồi của vạn vật." Chàng nhìn lượt qua các mỹ nhân, ánh mắt không còn sự vui đùa thường thấy mà thay vào đó là vẻ trầm trọng và quyết tâm sắt đá.

Tuyết Dao khẽ thều thào, nắm chặt tay Lâm Phong, như thể chàng là sợi dây cứu sinh duy nhất của nàng. "Ta... ta như nhìn thấy vô số khuôn mặt, vô số sinh linh bị trói buộc bởi sợi xích vô hình... và một nỗi sợ hãi không tên, truyền từ đời này sang đời khác. Nó... nó không chỉ là những gì chúng ta thấy trên bia đá, mà là... là một sự thật đã bị gieo vào tâm trí của tất cả." Giọng nàng yếu ớt, nhưng từng lời đều chứa đựng sự bàng hoàng và kinh hãi.

Lam Yên siết chặt vũ khí trong tay, vẻ mặt nghiêm nghị. "Vậy là chúng ta đang chiến đấu với một kẻ thù có thể biến cả đồng đội thành con rối, thậm chí là điều khiển cả những nỗi sợ hãi sâu kín nhất sao? Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đơn thuần nữa."

"Làm sao chúng ta có thể chống lại một thứ vô hình và ăn sâu vào bản chất sinh linh như vậy?" Cổ Thanh Nguyệt hỏi, giọng nàng chứa đầy sự lo lắng. Nàng nhìn Lâm Phong, tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm một tia sáng trong bóng tối u ám này. "Nếu nó có thể thao túng luân hồi, có thể nó đã gieo những hạt mầm sợ hãi, những xiềng xích vô hình vào tâm trí chúng ta từ rất lâu rồi?"

Diệp Vô Song, với vẻ mặt bàng hoàng, khẽ gật đầu. "Nếu lời nguyền này đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, thì nó đã có đủ thời gian để ăn sâu vào mọi ngóc ngách của vũ trụ, vào mỗi linh hồn."

Hạ Vũ lo lắng nhìn Tuyết Dao, rồi lại nhìn Lâm Phong. "Liệu chúng ta có thể... phá vỡ nó không, Lâm Phong ca?"

Mộc Ly bám chặt lấy Lam Yên, vẫn còn chút sợ hãi. "Nó thật đáng sợ... như một con quỷ vô hình vậy."

Linh Nhi nép mình vào Cổ Thanh Nguyệt, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong với vẻ ngây thơ và sợ hãi.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, nhìn lượt qua từng người vợ, từng người đồng hành của mình. Mỗi ánh mắt, mỗi biểu cảm đều chất chứa một nỗi lo lắng, một sự bàng hoàng, nhưng sâu thẳm trong đó, chàng vẫn thấy được ý chí kiên định và sự tin tưởng vào chàng. Chàng biết, đây là thời điểm chàng cần phải là trụ cột, là ngọn hải đăng dẫn lối.

"Không gì là không thể phá vỡ." Lâm Phong khẳng định, giọng chàng vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, xua tan một phần không khí nặng nề. "Nếu nó có thể gieo mầm, chúng ta có thể nhổ bỏ nó. Cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là giải phóng ý chí, giải phóng tâm hồn."

Chàng đứng dậy, kéo Tuyết Dao đứng bên cạnh mình, nàng vẫn còn hơi run rẩy nhưng đã tựa vào chàng một cách tin tưởng. Lâm Phong quay người, nhìn thẳng vào tấm bia đá cổ xưa, như thể đang thách thức chính 'Thiên Đạo' đang ẩn mình sau bức màn thao túng.

"Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, nhưng Tình Ái Vô Biên." Chàng thì thầm, những lời này không chỉ là để an ủi các nàng, mà còn là lời nhắc nhở cho chính bản thân chàng. "Chúng ta không phải là những con rối bị điều khiển. Chúng ta là Phàm Nhân Nghịch Thiên, là Tu Giả Nghịch Mệnh. Cho dù 'Thiên Đạo' có gieo rắc bao nhiêu xiềng xích, bao nhiêu lời nguyền vào tâm trí, ta cũng sẽ 'Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ', chém đứt tất cả!"

Ánh mắt chàng sắc bén như dao, xuyên thấu qua những phù văn cổ xưa trên tấm bia đá, như muốn nhìn thẳng vào tận nguồn gốc của sự kiểm soát tâm trí, vào cách 'Thiên Đạo' đã khởi tạo và duy trì sự thao túng này từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng biết, đây sẽ là một cuộc chiến cam go hơn bất kỳ cuộc chiến nào chàng từng trải qua. Không chỉ là đối đầu với sức mạnh vật chất, mà còn là đối đầu với một hệ thống niềm tin, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức của vạn vật.

Nhưng Lâm Phong không đơn độc. Chàng có Huyễn Mặc Quyển, công cụ có thể sắp xếp lại ký ức hỗn loạn và chống lại sự thao túng tâm trí. Chàng có Cửu Thiên Huyền Kiếm, thanh kiếm có thể chém đứt mọi ràng buộc. Và quan trọng hơn cả, chàng có những người vợ, những người đồng hành luôn sát cánh bên mình, cùng chàng đối mặt với phong ba bão táp.

"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong lại một lần nữa thầm nhủ, ý chí chàng kiên định hơn bao giờ hết. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Cuộc chiến này, chàng sẽ không chỉ phá vỡ lời nguyền của 'Thiên Đạo', mà còn tái định nghĩa ý nghĩa của tự do, của ý chí và của luân hồi. Chàng sẽ tìm ra nguồn gốc của sự kiểm soát tâm trí, và giải phóng tất cả những linh hồn bị trói buộc. Hành trình này, chỉ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ