Lâm Phong hít một hơi thật sâu, lời thề độc vang vọng trong tâm khảm, không chỉ là an ủi những người thân yêu mà còn là lời tự nhắc nhở bản thân. Chàng đứng vững, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tấm bia đá cổ xưa. Những phù văn mờ nhạt kia, giờ đây không còn là những ký hiệu vô tri, mà là bằng chứng sống động cho sự tàn độc và tinh vi của ‘Thiên Đạo’. Chàng đã chứng kiến sự bất an sâu sắc của Tuyết Dao, nỗi sợ hãi vô hình đã ăn sâu vào linh hồn nàng, và nhận ra cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở sức mạnh hay pháp bảo, mà còn là một cuộc chiến của ý chí và tâm hồn.
“Không gì là không thể phá vỡ.” Giọng chàng vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một tiếng chuông thức tỉnh giữa không gian tĩnh mịch của cổ điện đổ nát. “Nếu nó có thể gieo mầm, chúng ta có thể nhổ bỏ nó. Cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là giải phóng ý chí, giải phóng tâm hồn.”
Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, kéo nàng đứng sát bên mình. Nàng vẫn còn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt đã tìm thấy sự bình yên khi tựa vào chàng. Cổ Thanh Nguyệt, Lam Yên, Diệp Vô Song, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Hạ Vũ và Linh Nhi đều hướng ánh mắt về phía chàng, trong đó là sự tin tưởng tuyệt đối, như những vì sao nhỏ nhoi tìm về cực Bắc. Cả Thôn Thiên Thử, vốn luôn tò mò lanh lợi, giờ đây cũng thu mình lại, đôi mắt đen tròn cảnh giác quét quanh.
Lâm Phong quay người, ánh mắt sắc bén như dao, xuyên thấu qua những phù văn cổ xưa trên tấm bia đá, như muốn nhìn thẳng vào tận nguồn gốc của sự kiểm soát tâm trí, vào cách ‘Thiên Đạo’ đã khởi tạo và duy trì sự thao túng này từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng biết, đây sẽ là một cuộc chiến cam go hơn bất kỳ cuộc chiến nào chàng từng trải qua. Không chỉ là đối đầu với sức mạnh vật chất, mà còn là đối đầu với một hệ thống niềm tin, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức của vạn vật.
“Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, nhưng Tình Ái Vô Biên.” Chàng thì thầm, những lời này không chỉ là để an ủi các nàng, mà còn là lời nhắc nhở cho chính bản thân chàng. “Chúng ta không phải là những con rối bị điều khiển. Chúng ta là Phàm Nhân Nghịch Thiên, là Tu Giả Nghịch Mệnh. Cho dù 'Thiên Đạo' có gieo rắc bao nhiêu xiềng xích, bao nhiêu lời nguyền vào tâm trí, ta cũng sẽ 'Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ', chém đứt tất cả!”
Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên trong vỏ, như hưởng ứng lời thề của chủ nhân. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng bên cạnh Lâm Phong, ánh sáng huyền ảo của nó càng thêm rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả mờ mịt. Chàng có nó, công cụ có thể sắp xếp lại ký ức hỗn loạn và chống lại sự thao túng tâm trí. Chàng có thanh kiếm có thể chém đứt mọi ràng buộc. Và quan trọng hơn cả, chàng có những người vợ, những người đồng hành luôn sát cánh bên mình, cùng chàng đối mặt với phong ba bão táp.
“Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.” Lâm Phong lại một lần nữa thầm nhủ, ý chí chàng kiên định hơn bao giờ hết. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Cuộc chiến này, chàng sẽ không chỉ phá vỡ lời nguyền của 'Thiên Đạo', mà còn tái định nghĩa ý nghĩa của tự do, của ý chí và của luân hồi. Chàng sẽ tìm ra nguồn gốc của sự kiểm soát tâm trí, và giải phóng tất cả những linh hồn bị trói buộc. Hành trình này, chỉ mới bắt đầu.
Huyễn Mặc Quyển khẽ xoay tròn, phát ra một luồng ánh sáng dẫn đường nhàn nhạt, như đang chỉ lối cho họ đi sâu hơn vào mê cung của Cổ Di Tích Huyền Không. Nơi đây, những tòa tháp đá trắng ngà vươn mình sừng sững giữa không trung, đình đài chạm khắc tinh xảo giờ đây bị rêu phong và dấu vết thời gian phủ kín, nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ cổ kính. Những cây cầu đá uốn lượn như dải lụa, nối liền các đảo nhỏ lơ lửng giữa biển mây. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên âm thanh như tiếng thở dài của thời gian. Đôi khi, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những vách đá cheo leo, hay tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên các đảo đá, mang theo một sự tĩnh mịch đến lạ lùng.
Không khí nơi đây lạnh lẽo, mang theo mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt của mây mù, pha lẫn chút hương thảo dược tự nhiên hiếm thấy. Linh khí cực kỳ tinh thuần, khiến mỗi hơi thở đều như được gột rửa, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường từ các trận pháp cổ xưa đã ngủ yên hàng vạn năm. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua màn sương mù dày đặc, tạo nên một bầu không khí huyền bí, kích thích sự tò mò nhưng cũng làm dấy lên cảm giác bất an.
Lâm Phong dẫn đầu, bước chân vững chãi trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng bên cạnh chàng, ánh sáng nhàn nhạt của nó vẽ nên một vệt sáng nhỏ, đủ để soi rõ những bước chân của cả nhóm. Tuyết Dao bước đi ngay sau chàng, cảm giác bất an vẫn còn phảng phất trong đôi mắt băng giá của nàng, nhưng đã được sự kiên định và tin tưởng vào Lâm Phong thay thế. Nàng khẽ tựa vào cánh tay chàng khi đi qua một vũng nước đọng, khẽ thì thầm: “Cảm giác bất an vẫn còn, nhưng không còn quá nặng nề. Phong, ta tin chàng.” Lời nói của nàng như một sợi dây vô hình, củng cố thêm ý chí của Lâm Phong.
Chàng khẽ gật đầu, siết nhẹ tay nàng. "Càng sâu vào đây, dấu vết của sự sắp đặt lại càng mờ nhạt. Có lẽ đây là nơi 'Thiên Đạo' ít can thiệp nhất, hoặc là nơi nó cố tình che giấu điều gì đó." Lâm Phong trầm tư, lời nói mang theo chút suy đoán. Chàng nhớ lại những gì Huyễn Mặc Quyển đã hé lộ về sự thao túng của 'Thiên Đạo', rằng nó không chỉ kiểm soát vận mệnh mà còn cả tâm trí và ký ức. Nếu có một nơi mà 'Thiên Đạo' ít can thiệp, đó hẳn phải là nơi chứa đựng những bí mật mà nó không muốn ai khám phá, những mảnh ghép của sự thật có thể làm lung lay quyền năng của nó.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt thông thái, khẽ vuốt mái tóc đen nhánh, đôi mắt phượng chăm chú quan sát những phù văn mờ nhạt trên vách đá. "Đúng vậy, Lâm Phong. Những phù văn nơi đây cổ xưa hơn rất nhiều so với những gì chúng ta thấy ở bên ngoài. Chúng mang hơi thở của một kỷ nguyên đã bị lãng quên, một kỷ nguyên mà 'Thiên Đạo' có lẽ chưa hoàn toàn khống chế được mọi thứ." Giọng nàng trầm ấm, đầy tri thức.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng tò mò nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại chỉ vào một bông hoa lạ mọc trên vách đá hay một hình chạm khắc kỳ dị. "Chà, nơi này thật cổ quái! Cảm giác như đang đi vào một giấc mơ vậy." Nàng líu lo, nhưng sự cảnh giác vẫn hiện rõ trong từng cử chỉ. Linh Nhi thì nép mình vào Cổ Thanh Nguyệt, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng quan sát mọi thứ mà không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Lam Yên và Diệp Vô Song giữ khoảng cách vừa phải, vừa bảo vệ nhóm, vừa thăm dò xung quanh. Lam Yên với vẻ mặt cương nghị, tay luôn đặt trên chuôi trường thương, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng ngóc ngách tối tăm. "Linh khí tuy tinh thuần, nhưng ta cảm thấy có một nguồn năng lượng âm u ẩn chứa sâu bên trong. Cần phải cẩn thận." Nàng lên tiếng cảnh báo, giọng dứt khoát. Diệp Vô Song thì im lặng, đôi mắt tím huyền bí của nàng chứa đựng sự tập trung cao độ, khí tức của nàng hòa vào bóng đêm, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Hạ Vũ, với vẻ mặt lo lắng nhưng đầy tin tưởng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lâm Phong, rồi lại nhìn Tuyết Dao, như muốn chắc chắn rằng mọi người đều ổn. Nàng khẽ nắm lấy tay Linh Nhi, truyền cho bé chút ấm áp.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo hơn. Những bức tường đá cao vút, giờ đây không còn dấu vết của những bức phù điêu tráng lệ, mà chỉ còn là những khối đá thô ráp, lờ mờ hiện ra trong ánh sáng yếu ớt của Huyễn Mặc Quyển. Cuối cùng, Huyễn Mặc Quyển dừng lại trước một bức tường đá bị che khuất bởi vô số dây leo cổ thụ và những phù văn phong ấn đã mờ nhạt đến mức gần như vô hình.
"Đây rồi." Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt chàng dừng lại trên những dây leo dày đặc. "Dường như có một lối đi bị che giấu ở đây." Chàng bước tới gần, đưa tay chạm vào những sợi dây leo khô héo, cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa đang phong tỏa phía sau.
"Phù văn này... rất cổ xưa." Tần Nguyệt tiến lên, cẩn thận quan sát. "Không phải là phù văn của Tiên Giới hiện tại, mà là của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Nó đã bị phong hóa rất nhiều, nhưng vẫn còn một chút lực lượng."
"Để ta." Lâm Phong rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, xua tan một phần bóng tối. "Nếu nó muốn giấu, ta sẽ phá tan lớp màn che đậy đó."
Với một tiếng rít nhẹ, lưỡi kiếm sắc bén của Cửu Thiên Huyền Kiếm chém đứt vô số dây leo cổ thụ, chúng đứt lìa như những sợi tóc khô héo. Sau đó, Lâm Phong vận chuyển linh lực, mũi kiếm vẽ nên một vòng tròn trên bức tường, nơi có những phù văn phong ấn cổ xưa nhất. Linh lực cuồn cuộn từ Cửu Thiên Huyền Kiếm như nước lũ, va chạm vào những phù văn, tạo ra những tiếng nổ nhỏ nhưng chấn động. Từng lớp phù văn mờ nhạt dần tan biến, bức tường đá rung chuyển dữ dội, rồi từ từ nứt ra, hé lộ một lối vào tối tăm, sâu hun hút.
Một luồng khí tức lạnh lẽo, pha lẫn mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét phả ra từ bên trong, khiến mọi người không khỏi rùng mình. "Đây hẳn là một căn phòng bí mật." Diệp Vô Song khẽ nói, ánh mắt nàng lóe lên sự tò mò hiếm thấy. Lam Yên gật đầu, trường thương trong tay đã sẵn sàng.
Lâm Phong quay lại nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Vào thôi. Có lẽ đây là nơi chúng ta tìm thấy câu trả lời." Chàng bước chân đầu tiên vào bóng tối, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng ngay trước mặt, ánh sáng của nó trở nên mạnh hơn, cố gắng xua đi sự tối tăm và u ám bên trong.
Căn phòng bí mật hiện ra trước mắt họ, nhỏ hẹp và đổ nát hơn nhiều so với tưởng tượng. Không có những bức phù điêu tráng lệ hay những pho tượng uy nghi, chỉ có những bức tường đá xám xịt bị rêu phong phủ kín, và vô số mảnh vỡ vương vãi trên nền đất. Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc và bụi bặm, pha lẫn một mùi ma khí thoang thoảng, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển chỉ đủ để soi rõ một phần không gian, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên vách tường.
Ngay giữa căn phòng, trên một bệ đá đã vỡ nát, có một cổ vật hình dáng kỳ dị. Nó không phải một vũ khí, cũng không phải một chiếc hộp hay một bức tượng. Đó là một vật thể hình cầu, làm từ một loại kim loại đen nhánh không rõ tên tuổi, bề mặt phủ đầy những ký tự cổ xưa đã mờ đi, ánh lên vẻ cổ kính và bí ẩn đến lạ thường. Nó nằm im lìm trên bệ đá, như đã ngủ yên hàng vạn năm.
"Thứ gì thế này?" Mộc Ly thốt lên, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào vật thể đó. Linh Nhi cũng nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ hơn.
Nhóm Lâm Phong cẩn thận bước vào, mỗi người đều giữ sự cảnh giác cao độ. Lam Yên và Diệp Vô Song ngay lập tức tản ra, kiểm tra các góc khuất của căn phòng. Tần Nguyệt và Cổ Thanh Nguyệt thì chăm chú quan sát cổ vật trên bệ đá, cố gắng nhận diện những ký tự cổ xưa.
Chính lúc này, một luồng khí tức âm u, lạnh lẽo bỗng bốc lên từ một góc tối trong căn phòng. Nó không phải là ma khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ của oán khí, linh khí và một thứ năng lượng hỗn loạn, như thể hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang gào thét. Khí tức này nhanh chóng ngưng tụ lại, chập chờn biến hóa, và chỉ trong vài hơi thở, nó đã hiện hình thành một tàn hồn mờ ảo.
Tàn hồn này có hình dáng con người, nhưng lại không có đường nét rõ ràng. Nó như một bóng ma được dệt nên từ sương khói đen và những mảnh vụn ký ức đau khổ. Đôi mắt nó trống rỗng, không có con ngươi, nhưng lại toát ra một sự hung tợn và đau khổ tột cùng, như thể nó đang bị hành hạ không ngừng nghỉ. Xung quanh nó, một luồng hàn khí mạnh mẽ tỏa ra, khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.
"Cẩn thận! Có thứ gì đó!" Mộc Ly kêu lên thất thanh, giọng nói pha lẫn chút sợ hãi. Nàng lập tức lùi lại, nép vào phía Lam Yên. Thôn Thiên Thử, vốn đang tò mò nhìn ngó, bỗng dựng đứng lông, phát ra tiếng "chiêm chiếp" cảnh báo, rồi nhanh chóng chui vào trong tay áo Lâm Phong.
Tàn hồn không nói một lời, chỉ phát ra một tiếng gầm gừ vô nghĩa, giống như tiếng gió rít qua một hang động trống rỗng, nhưng lại mang theo sức mạnh kinh hoàng. Nó lập tức lao về phía nhóm Lâm Phong, tốc độ nhanh như chớp.
Lam Yên không chút do dự, trường thương trong tay nàng hóa thành một vệt sáng đỏ rực, đâm thẳng vào tàn hồn. "Lùi lại!" Nàng quát lên, khí tức mạnh mẽ của một cường giả Hóa Thần bùng nổ. Diệp Vô Song cũng đồng thời xuất thủ, ngón tay ngọc ngà điểm nhẹ, vô số sợi tơ linh lực màu tím bắn ra, tạo thành một tấm lưới bao vây tàn hồn.
Tàn hồn va chạm với trường thương của Lam Yên, phát ra một âm thanh chói tai như kim loại cào xé. Nó không bị thương, nhưng cũng không thể tiến lên. Sức mạnh của nó tuy yếu ớt, nhưng lại cực kỳ dai dẳng và ẩn chứa một sự bất diệt kỳ lạ. Nó giãy giụa trong tấm lưới của Diệp Vô Song, những sợi tơ linh lực bị nó kéo căng đến cực hạn, nhưng vẫn không đứt.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen láy chăm chú quan sát tàn hồn. Chàng nhận ra sự quen thuộc trong cách nó vận hành linh lực, trong cái bản chất hỗn loạn và bị trói buộc của nó. Nó giống như những gì Huyễn Mặc Quyển đã hé lộ về sự thao túng tâm trí, về những sinh linh bị biến thành công cụ, bị kiểm soát ngay cả sau khi chết. Năng lượng của tàn hồn không phải là sức mạnh của sự sống, mà là sự giãy giụa của một ý chí bị bóp méo, một linh hồn bị xiềng xích.
"Đừng công kích nó nữa!" Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực. "Nó không có ý thức thật sự, chỉ là một công cụ bị điều khiển!"
Lam Yên và Diệp Vô Song nghe vậy, lập tức thu tay. Tàn hồn nhân cơ hội đó, lại phát ra một tiếng gầm gừ, định lao về phía Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong không lùi bước. Chàng chủ động tiến lên, tay cầm Huyễn Mặc Quyển, phát ra ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lấy tàn hồn.
Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển không chói chang, mà là một thứ ánh sáng ấm áp, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Khi ánh sáng đó chạm vào tàn hồn, nó không gây ra sự hủy diệt, mà dường như đang xoa dịu sự hỗn loạn bên trong. Tàn hồn lập tức khựng lại, những tiếng gầm gừ yếu ớt dần tắt hẳn. Hình dáng mờ ảo của nó trở nên ổn định hơn, không còn chập chờn biến hóa liên tục.
"Ngươi không cần phải chiến đấu. Chúng ta không phải kẻ thù của ngươi. Ngươi bị kiểm soát, đúng không?" Lâm Phong cất lời, giọng điệu của chàng tràn đầy sự trấn an và thấu hiểu. Chàng không dùng uy áp, mà dùng sự chân thành để tiếp cận, cố gắng khơi gợi chút lý trí còn sót lại trong linh hồn đau khổ đó.
Tàn hồn giật mình, như bị lời nói của Lâm Phong chạm đến tận sâu thẳm. Những đôi mắt trống rỗng của nó bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt, mong manh như ngọn nến trước gió. Nó bắt đầu run rẩy, hình dáng chập chờn hơn, như đang cố gắng đấu tranh với chính bản thân mình.
"K... kiểm soát..." Giọng nói méo mó, đứt quãng, nhưng vẫn có thể nghe rõ. "Thiên Đạo... chúng... tìm... chìa khóa... chìa khóa... vận mệnh..."
Lời nói của tàn hồn như một tiếng sét đánh ngang tai mọi người. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên, Diệp Vô Song, Mộc Ly, Hạ Vũ, Linh Nhi và Cổ Thanh Nguyệt đều bàng hoàng. 'Thiên Đạo' đã kiểm soát cả một tàn hồn, biến nó thành một kẻ canh giữ không ý thức! Và quan trọng hơn, nó nhắc đến 'chìa khóa vận mệnh'.
Tần Nguyệt lập tức tiến lên một bước, ánh mắt thông thái của nàng quét qua tàn hồn. "Phù văn khóa chặt ý thức của nó... đây là một loại thuật trấn hồn cổ xưa, kết hợp với phép thuật của 'Thiên Đạo' để biến linh hồn thành một công cụ duy nhất: canh giữ. Nhưng có vẻ như... một phần ý chí cố chấp của nó vẫn còn, không muốn hoàn toàn bị xóa bỏ." Nàng giải thích nhanh chóng, vẻ mặt nghiêm trọng. "Nó vẫn còn nhớ về 'chìa khóa'."
Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng mạnh hơn, như đang 'gột rửa' những ký ức bị thao túng, những xiềng xích vô hình đang trói buộc tàn hồn. Tàn hồn đau đớn giãy giụa dữ dội, một luồng ma khí đen kịt bốc lên từ cơ thể nó, như đang cố gắng chống cự lại sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Nhưng ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển như một dòng suối mát, từ từ len lỏi vào từng ngóc ngách của linh hồn nó, đẩy lùi ma khí, gột rửa sự hỗn loạn.
"Chìa khóa... vận mệnh..." Tàn hồn lại lặp lại, giọng nói yếu ớt hơn, nhưng rõ ràng hơn. "Chúng... không được... tìm thấy... nó..." Nó chỉ một ngón tay xương xẩu về phía cổ vật hình cầu trên bệ đá, ánh mắt trống rỗng của nó bỗng lóe lên một tia cảnh báo yếu ớt, rồi lại chỉ về phía một hướng khác, như muốn nói điều gì đó, nhưng không thể.
"Chìa khóa vận mệnh..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng chuyển từ tàn hồn sang cổ vật, rồi lại nhìn về hướng mà tàn hồn vừa chỉ. "Chìa khóa mà 'Thiên Đạo' đang tìm kiếm... có phải là cổ vật này không? Hay là một thứ khác mà cổ vật này đang bảo vệ?"
Tuyết Dao khẽ rùng mình, nàng nhìn tàn hồn đang dần tan biến trong ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn Lâm Phong. "Phong, liệu chúng ta có thể giải thoát cho nó không?" Giọng nàng tràn đầy sự xót xa. Nàng hiểu cảm giác bị kiểm soát, bị trói buộc, nên càng đồng cảm với tàn hồn này.
"Ta đang cố gắng." Lâm Phong đáp, ánh mắt chàng vẫn tập trung vào tàn hồn. Huyễn Mặc Quyển phát ra tiếng "vù vù" nhẹ, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó xoay tròn nhanh hơn, như đang hấp thụ và phân giải năng lượng hỗn loạn từ tàn hồn.
Cuối cùng, với một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ gánh nặng vạn cổ, tàn hồn ngừng giãy giụa. Hình dáng mờ ảo của nó tan biến dần vào hư không, không để lại chút tro tàn, chỉ còn lại một luồng khí tức u buồn và giải thoát. Nỗi đau khổ và hung tợn trong đôi mắt trống rỗng kia đã được thay thế bằng một tia sáng yếu ớt của sự bình yên. Nó đã được giải thoát.
"Thật đáng thương..." Cổ Thanh Nguyệt khẽ thở dài, trong mắt nàng là sự thương cảm sâu sắc. "Một sinh linh đã bị thao túng đến mức này..."
Lam Yên siết chặt tay. "Nếu 'Thiên Đạo' có thể làm điều này với một tàn hồn, thì với những sinh linh còn sống... chúng ta phải cẩn thận hơn nữa."
Diệp Vô Song gật đầu, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo hơn. "Nó đã bị biến đổi thành một công cụ canh giữ. Và nó vẫn nhớ về 'chìa khóa vận mệnh' mà 'Thiên Đạo' đang tìm kiếm."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mất mát và sự giải thoát của tàn hồn. Nỗi đau lòng khi chứng kiến một sinh linh bị 'Thiên Đạo' thao túng đến mức trở thành tàn hồn, bị biến thành một công cụ vô tri, càng củng cố quyết tâm phá vỡ sự kiểm soát này trong chàng. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì bản thân chàng, mà còn là vì tất cả những sinh linh bị xiềng xích bởi 'Thiên Đạo'.
Tuyết Dao vẫn còn chút ám ảnh về 'Thiên Đạo Luân Hồi' và sự thao túng tâm trí, chứng kiến tàn hồn khiến nàng càng thêm cảnh giác và quyết tâm. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt kiên định.
"Chìa khóa vận mệnh..." Lâm Phong lặp lại lời của tàn hồn, ánh mắt chàng dừng lại trên cổ vật hình cầu màu đen nhánh trên bệ đá. Nó nằm đó, im lìm và bí ẩn, như chứa đựng một bí mật vĩ đại. "Tàn hồn đã bị biến đổi để canh giữ cổ vật này, và nó nhắc đến 'chìa khóa vận mệnh' mà 'Thiên Đạo' đang tìm kiếm. Vậy thì, cổ vật này... chính là 'chìa khóa' đó, hoặc ít nhất, là một manh mối quan trọng dẫn đến nó."
Foreshadowing: Sự tồn tại của 'chìa khóa' cho thấy 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa đang cố gắng đạt được một mục đích cụ thể, và cổ vật mà tàn hồn canh giữ có thể là chìa khóa đó hoặc một manh mối quan trọng. Bản chất của tàn hồn, bị biến đổi nhưng vẫn giữ lại chút ý thức, cho thấy khả năng 'giải thoát' những sinh linh bị thao túng của Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển. Lời nói rời rạc của tàn hồn về 'Thiên Đạo' và 'vận mệnh' càng khẳng định rằng mục tiêu của Lâm Phong không chỉ là chiến đấu mà còn là giải phóng.
Lâm Phong nhẹ nhàng bước tới bệ đá, đưa tay chạm vào cổ vật hình cầu. Kim loại lạnh lẽo dưới đầu ngón tay chàng, nhưng chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đang ẩn chứa bên trong. Đây không phải là một pháp bảo đơn thuần. Đây là một vật phẩm mang theo dấu ấn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thứ có thể thay đổi vận mệnh của cả Tiên Giới.
"Dù 'Thiên Đạo' muốn gì với 'chìa khóa' này, chúng ta cũng không thể để nó đạt được mục đích." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng vang lên đầy kiên quyết. "Chúng ta sẽ giải mã nó. Chúng ta sẽ tìm ra bí mật đằng sau 'chìa khóa vận mệnh' này, và dùng nó để phá vỡ xiềng xích của 'Thiên Đạo'!"
Ánh mắt chàng rực cháy, như ngọn lửa bùng lên giữa bóng tối. Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là ý chí, và là sự thấu hiểu. 'Thiên Đạo' có thể kiểm soát linh hồn, nhưng nó không thể kiểm soát ý chí tự do của Lâm Phong và những người bên cạnh chàng. Chàng sẽ không ngừng tìm kiếm, không ngừng chiến đấu, cho đến khi mọi xiềng xích bị phá tan, và 'Thiên Đạo' phải cúi đầu trước ý chí của nhân gian. Chìa khóa vận mệnh... đã nằm trong tầm tay.