Ánh mắt Lâm Phong rực cháy, như ngọn lửa bùng lên giữa bóng tối, soi rọi lên cổ vật hình cầu màu đen nhánh đang nằm im lìm trên bệ đá. Chìa khóa vận mệnh... đã nằm trong tầm tay. Chàng chậm rãi đưa tay ra, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cổ vật. Một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo nhưng đầy uy lực lập tức truyền đến, khiến toàn thân chàng khẽ run lên. Không phải vì sợ hãi, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể chàng đã từng chạm vào nó trong một tiền kiếp xa xôi nào đó.
"Cổ vật này... không đơn giản." Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt chàng vẫn dán chặt vào khối cầu đen tuyền, như muốn xuyên thấu vào tận cùng bí ẩn bên trong. "Khí tức của nó... có chút tương đồng với Huyễn Mặc Quyển."
Vừa dứt lời, Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng bên hông chàng lập tức rung động dữ dội, phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo, màu mực, bao phủ lấy bàn tay Lâm Phong và cổ vật. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển xoay tròn càng lúc càng nhanh, như những vì tinh tú trong một dải ngân hà thu nhỏ, và kì lạ thay, trên bề mặt của cổ vật hình cầu cũng bắt đầu xuất hiện những đường nét khắc họa mờ ảo, đáp lại sự kêu gọi của Huyễn Mặc Quyển. Hai luồng năng lượng, một đen như mực, một u ám cổ xưa, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ, như thể hai thực thể cổ đại đang giao cảm.
Tần Nguyệt tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng đầy vẻ tập trung, quan sát kỹ lưỡng những phù văn đang dần hiện lên trên cổ vật. Nàng nhíu mày, mái tóc đen nhánh mượt mà khẽ lay động theo cử chỉ. "Phù văn trên đây rất cổ xưa, không thuộc bất kỳ hệ thống nào ta từng biết, nhưng có vẻ liên quan đến một loại 'ý chí' nào đó. Nó đang cố gắng truyền tải thông điệp." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự uyên bác thường thấy, nhưng lần này lại pha lẫn chút hoài nghi và kinh ngạc. Những phù văn này phức tạp hơn bất kỳ thứ gì nàng từng nghiên cứu trong kho tàng cổ thư của mình. Chúng không phải là văn tự, cũng không phải là chú ngữ, mà dường như là những đường nét mang theo cảm xúc, mang theo ký ức, một loại ngôn ngữ của linh hồn.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng giờ đây lại ánh lên sự lo lắng và quyết tâm, khẽ khàng nắm lấy tay Lâm Phong. Nàng hiểu rõ cảm giác bị thao túng, bị trói buộc bởi những thứ vô hình, nên hơn ai hết, nàng muốn khám phá bí mật này. "Chúng ta phải tìm hiểu nó, Phong. Đây có thể là manh mối duy nhất để giải thoát." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một dòng suối băng chảy qua kẽ đá. Nàng cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Lâm Phong, và nàng tin vào trực giác của chàng.
Mộc Ly, cô gái hoạt bát tinh nghịch, lúc này cũng không còn vẻ tò mò vô tư nữa. Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào sự giao hòa giữa Huyễn Mặc Quyển và cổ vật. "Có gì đó đang thức tỉnh bên trong nó, Phong ca." Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đang dần bừng tỉnh, như một sinh vật cổ xưa vừa chìm vào giấc ngủ ngàn năm. Bản năng của một linh thú hệ mộc cho nàng sự nhạy cảm đặc biệt với những thứ có sinh mệnh, dù là sinh mệnh đã bị phong ấn từ lâu.
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, siết chặt chiến đao bên hông. Nàng đứng hơi lùi lại một chút, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, cảnh giác với bất kỳ sự thay đổi nào trong không khí. "Khí tức cổ xưa này... thật đáng sợ. Như thể nó đã ngủ yên hàng triệu năm, và giờ đây, nó đang bừng tỉnh, mang theo sự phẫn nộ của thời gian." Giọng nàng dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Nàng biết, những thứ càng cổ xưa, càng ẩn chứa những nguy hiểm khôn lường.
Lâm Phong nhắm mắt lại, truyền toàn bộ linh lực của mình vào cổ vật. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển và cổ vật bùng lên mạnh mẽ hơn, bao trùm lấy chàng trong một quầng sáng mờ ảo. Những hình ảnh chớp nhoáng, rời rạc bắt đầu lóe lên trong tâm trí chàng, như những mảnh vỡ của một giấc mơ cổ xưa. Một vùng đất hoang vu, những tòa kiến trúc khổng lồ đổ nát, những sinh vật kỳ dị với đôi mắt trống rỗng, và một cảm giác đau đớn tột cùng, sự mất mát không thể gọi tên. Rồi một giọng nói, không phải âm thanh, mà là một ý niệm, vang vọng trong tâm thức chàng: "Giải thoát... Chìa khóa... Vận mệnh..."
Cảm giác lạnh lẽo của kim loại dưới đầu ngón tay Lâm Phong dường như không còn quan trọng nữa. Chàng cảm nhận được một dòng chảy tri thức, không phải ngôn ngữ, mà là những cảm xúc, những ký ức hỗn loạn đang đổ vào tâm trí. Chúng quá nhanh, quá nhiều, khiến chàng choáng váng. Huyễn Mặc Quyển như một bộ lọc, một người dẫn đường, giúp chàng sắp xếp những mảnh vỡ đó, định hình chúng thành những thông tin có ý nghĩa.
"Phong... chàng có sao không?" Hạ Vũ lo lắng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo. Nàng nhìn thấy sắc mặt Lâm Phong trở nên tái nhợt, trán chàng lấm tấm mồ hôi, dù không khí xung quanh vẫn lạnh lẽo. Linh Nhi cũng nũng nịu gọi "Ca ca!", đôi mắt to tròn, đen láy ánh lên vẻ sợ hãi.
Lâm Phong không đáp, chàng vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi những bí mật cổ xưa đang dần được hé mở. Chàng cảm nhận được nỗi đau của tàn hồn vừa tan biến, sự giằng xé của những sinh linh bị thao túng, và một sự thật kinh hoàng về 'Thiên Đạo' – nó không chỉ kiểm soát vận mệnh, mà còn bẻ cong ý chí, biến đổi linh hồn, gieo rắc sự tuyệt vọng vào tận sâu thẳm của sự tồn tại.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và đôi mắt tím huyền bí, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai Hạ Vũ và Linh Nhi, ra hiệu cho các nàng không quấy rầy Lâm Phong. Nàng hiểu rằng lúc này, Lâm Phong đang tiếp nhận những thông tin cực kỳ quan trọng, và bất kỳ sự gián đoạn nào cũng có thể gây nguy hiểm.
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, khẽ thở dài. "Huyễn Mặc Quyển... nó đang dẫn dắt Lâm Phong. Cổ vật này hẳn là một phần của đại cục mà chúng ta đang tìm kiếm." Nàng nhìn cảnh tượng trước mắt với một sự kính trọng sâu sắc. Khí tức từ Huyễn Mặc Quyển và cổ vật không chỉ là năng lượng, mà còn là một phần của lịch sử, một phần của sự thật.
Thôn Thiên Thử, đang ngồi trên vai Lâm Phong, đột nhiên rụt người lại, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào cổ vật, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển. Nó khẽ kêu chiêm chiếp, giọng đầy vẻ bồn chồn và cảnh giác, như thể nó cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó đang ẩn chứa trong những thông tin mà Lâm Phong đang tiếp nhận. Lông nó khẽ dựng lên, một dấu hiệu cho thấy nó đang rất không thoải mái.
Sau một lúc lâu, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển và cổ vật dần dịu xuống. Lâm Phong từ từ mở mắt, ánh nhìn chàng trở nên sâu thẳm hơn, như vừa trải qua hàng ngàn năm lịch sử. Trán chàng vẫn còn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt chàng lại kiên định và rạng rỡ một cách lạ thường. Chàng đã nhìn thấy, đã cảm nhận được, và đã hiểu.
***
Trong một góc của cổ điện đổ nát, nơi ít bị hư hại hơn, nhóm Lâm Phong đã dọn dẹp tạm thời một khoảng không gian. Vẫn là ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở của trần nhà bị sập, những cột đá vỡ vụn và những bức tường phủ đầy rêu phong vẫn là cảnh tượng quen thuộc, nhưng giờ đây, một tấm bản đồ cổ đã được trải ra trên nền đất ẩm ướt, thu hút mọi ánh nhìn. Mây mù vẫn bao phủ bên ngoài, không khí vẫn se lạnh, và tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá như một khúc ca ai oán của thời gian.
Lâm Phong ngồi khoanh chân, cổ vật hình cầu đen nhánh đặt trên lòng bàn tay, ánh sáng mờ ảo của nó vẫn tỏa ra nhè nhẹ. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng bên cạnh chàng, như một vệ thần trung thành, phát ra một thứ năng lượng ấm áp, đối lập với sự lạnh lẽo của không khí. Chàng nhắm mắt, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức và cảm nhận vừa thu được, những hình ảnh chớp nhoáng và dòng chảy tri thức hỗn loạn giờ đây đã được sắp xếp thành một bức tranh rõ ràng hơn trong tâm trí chàng.
Tần Nguyệt ngồi đối diện, ngón tay thanh mảnh của nàng lướt trên tấm bản đồ cổ, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, đang tập trung cao độ vào việc đối chiếu những ký hiệu trên bản đồ với những thông tin mà Lâm Phong vừa tiếp nhận. Tấm bản đồ này không phải là bản đồ thế giới tu tiên thông thường, mà là một bản đồ cổ xưa, được khắc họa bằng những ký tự lạ lùng, những đường nét trừu tượng mà Tần Nguyệt đã may mắn tìm thấy trong một cổ tịch vô danh. Nàng đã mang theo nó vì cảm thấy nó có một sự liên kết bí ẩn nào đó với những bí mật cổ xưa mà họ đang theo đuổi.
Các mỹ nhân khác vây quanh, lặng lẽ quan sát. Lam Yên đứng thẳng, lưng dựa vào một cột đá đổ nát, ánh mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, đảm bảo an toàn cho nhóm. Mộc Ly ngồi xổm bên cạnh Lâm Phong, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn chàng đầy vẻ tò mò, nhưng cũng không dám quấy rầy. Tuyết Dao ngồi kế bên Lâm Phong, tay nàng vẫn nắm lấy tay chàng, truyền đi sự ủng hộ thầm lặng. Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng đều giữ im lặng, không khí căng thẳng nhưng đầy sự tin tưởng và đồng lòng.
Sau một lúc lâu, Lâm Phong từ từ mở mắt. Ánh mắt chàng quét qua từng người một, rồi dừng lại ở cổ vật trên tay. "Chìa khóa này... nó không phải là một vật chất đơn thuần." Giọng chàng trầm ấm, chắc nịch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của cổ điện. "Nó là một khái niệm, một phương hướng... và nó dẫn đến một nơi. Nơi này... có liên quan đến ta. Và Huyễn Mặc Quyển."
Cổ vật hình cầu khẽ rung lên trong lòng bàn tay chàng, như đáp lại lời nói của chủ nhân. Huyễn Mặc Quyển cũng phát ra tiếng "vù vù" nhẹ, những phù văn trên bề mặt nó nhấp nháy, xác nhận lời chàng nói. Cả hai vật phẩm dường như có một mối liên kết vô hình, một sợi dây định mệnh đã gắn kết chúng với nhau từ rất lâu.
Tần Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng dừng lại ở một điểm trên tấm bản đồ mà nàng vừa khoanh tròn bằng một ngón tay. "Nếu suy luận của ta không sai, đây là tọa độ của một khu vực đã bị xóa khỏi mọi ghi chép, bị phong ấn bởi một loại lực lượng siêu việt. Thậm chí có truyền thuyết kể rằng đó là nơi 'Thiên Đạo' đã từng giáng lâm." Giọng nàng đầy vẻ nghiêm trọng, từng lời nói như khắc vào tâm trí mọi người. Khu vực mà nàng chỉ ra trên bản đồ là một khoảng trống lớn, không có tên, không có địa hình cụ thể, chỉ có một ký hiệu cổ xưa về một cánh cửa bị phong ấn, và những đường nét trừu tượng tượng trưng cho sự hủy diệt và hỗn loạn.
Tuyết Dao khẽ giật mình. "Thân thế của chàng, Phong? Hay là nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển?" Nàng hỏi, giọng nói pha lẫn chút lo lắng và chờ mong. Bí ẩn về thân thế của Lâm Phong luôn là một câu hỏi lớn, và có vẻ như họ đang tiến gần hơn đến lời giải đáp.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng xa xăm, như xuyên thấu qua không gian và thời gian. "Cả hai. Ta cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc. Như thể... một phần linh hồn ta đã từng ở đó. Và Huyễn Mặc Quyển... nó đang 'nhớ' về nơi đó." Chàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt Huyễn Mặc Quyển. Cảm giác ấm áp từ pháp bảo này như đang trấn an chàng, đồng thời cũng như đang nhắc nhở chàng về một lời thề cổ xưa.
Chàng đã nhìn thấy những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí: những ký ức không rõ ràng, những cảm xúc bị phong ấn sâu thẳm, tất cả đều chỉ về một nguồn gốc chung, một nơi chốn mà sự thật về chàng và Huyễn Mặc Quyển đang chờ đợi. Nó không phải là một sự kiện cụ thể, mà là một cảm giác, một dòng chảy của định mệnh đang gọi mời. Cái cảm giác về một phần linh hồn mình từng ở đó khiến chàng vừa sợ hãi, vừa bị thôi thúc mãnh liệt.
"Nơi 'Thiên Đạo' giáng lâm..." Lam Yên lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén của nàng nheo lại. "Chắc chắn không phải là một nơi tốt đẹp. Nhưng nếu nó liên quan đến Phong và Huyễn Mặc Quyển, chúng ta phải đi." Nàng siết chặt chiến đao, một tia chiến ý lóe lên trong mắt.
Mộc Ly gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Phong ca đi đâu, chúng ta đi đó!" Linh Nhi cũng gật đầu theo, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đầy vẻ kiên quyết. Hạ Vũ và Cổ Thanh Nguyệt cũng khẽ gật đầu, ánh mắt các nàng tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Phong.
Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, ánh mắt tím huyền bí của nàng nhìn Lâm Phong. "Nếu 'Thiên Đạo' phong ấn nơi đó, hẳn là có điều gì đó chúng không muốn ai biết. Đó là lý do chúng ta phải biết." Giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ bí ẩn.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt chàng quét qua những người đồng hành, từ Tuyết Dao kiên định bên cạnh, Tần Nguyệt thông thái, Lam Yên mạnh mẽ, Mộc Ly hoạt bát, Hạ Vũ dịu dàng, Linh Nhi đáng yêu, đến Diệp Vô Song bí ẩn và Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang dồn ánh mắt tin tưởng vào chàng. Trái tim Lâm Phong ấm áp. Chàng không đơn độc.
Chàng chỉ tay vào điểm trên bản đồ mà Tần Nguyệt vừa khoanh tròn, nơi có ký hiệu của một cánh cửa bị phong ấn. "Vậy thì, chúng ta sẽ đi đến đó."
Đúng lúc này, Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên vai chàng đột nhiên bật dậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào điểm mà Lâm Phong vừa chỉ trên bản đồ, rồi nó phát ra một tiếng kêu chiêm chiếp đầy vẻ bồn chồn, thậm chí có chút sợ hãi, nhưng cũng pha lẫn sự tò mò. Lông nó dựng đứng lên, như cảm nhận được một mối nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi. Nó nhảy xuống vai Lâm Phong, chạy vòng quanh chân chàng, rồi lại quay đầu nhìn về hướng mà Lâm Phong chỉ, như muốn nói: "Nơi đó rất nguy hiểm, nhưng ta sẽ đi cùng ngươi."
***
Dưới sự dẫn đường của Lâm Phong và Tần Nguyệt, nhóm tiến sâu hơn vào Cổ Di Tích Huyền Không. Ánh sáng càng lúc càng yếu ớt, những tia nắng hiếm hoi từ bên ngoài đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ ánh sáng mờ ảo, u ám tỏa ra từ những viên đá phát quang trên trần và vách tường, hoặc từ chính Huyễn Mặc Quyển và cổ vật mà Lâm Phong đang nắm giữ.
Con đường dẫn vào vực sâu cấm địa không còn là những hành lang đổ nát hay điện thờ hoang tàn như trước. Thay vào đó, họ phải đi qua những khe nứt khổng lồ trên mặt đất, những đường hầm tối tăm được hình thành tự nhiên hoặc do một lực lượng nào đó đã xé toạc lòng đất. Tiếng gió rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ đâu đó trong bóng tối, càng tăng thêm vẻ u ám và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc của rêu phong, mùi kim loại gỉ sét trộn lẫn với một thứ mùi hương lạ lùng, vừa tanh tưởi vừa ngọt ngào, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo và nặng nề, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Một cảm giác áp bức vô hình bao trùm lấy không gian, khiến linh lực trong cơ thể mọi người cũng bị kìm hãm phần nào. Đó là áp lực đến từ những phù văn phong ấn cổ xưa, những thứ đã được khắc sâu vào từng viên đá, từng thớ đất của nơi này.
Lam Yên và Mộc Ly đi đầu, ánh mắt cả hai đều sắc bén và cảnh giác cao độ. Lam Yên với dáng người cao ráo, săn chắc, bước đi vững chãi, trường thương trong tay nàng đã sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy hiểm nào. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo họ từ trong bóng tối, một cảm giác rợn người khiến lông tóc nàng dựng đứng. "Phía trước có một loại cấm chế rất mạnh. Ta cảm thấy như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta." Giọng nàng trầm thấp, dứt khoát, mang theo sự cương trực thường thấy, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Nàng là người nhạy cảm nhất với những mối nguy hiểm cận kề, và trực giác của nàng chưa bao giờ sai.
Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, liên tục xoay đầu nhìn quanh. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng. "Khí tức này... khiến ta hơi khó chịu. Như bị trói buộc vậy." Nàng khẽ rùng mình, cảm nhận được một lực lượng vô hình đang cố gắng kiềm chế linh lực của nàng, khiến nàng cảm thấy bức bối khó tả. Bản năng linh thú của nàng đang kêu gào cảnh báo.
Thôn Thiên Thử, lúc này không còn ngồi trên vai Lâm Phong nữa mà đang chạy thoăn thoắt dưới chân chàng, liên tục kêu lên những tiếng "chiêm chiếp" nhỏ, đầy vẻ cảnh giác và bồn chồn. Nó ngẩng đầu nhìn lên những bức tường đá, đôi mắt to tròn long lanh của nó dường như nhìn thấy được những thứ vô hình mà con người không thể. Mỗi tiếng kêu của nó như một hồi chuông cảnh báo, vang vọng trong không gian u ám.
Cuối cùng, nhóm dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ, sừng sững chắn ngang con đường. Bức tường cao vút, kéo dài đến tận nơi mà ánh sáng mờ ảo không thể chạm tới, như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác. Trên bề mặt bức tường, vô số phù văn cổ xưa được khắc sâu, chúng không có màu sắc cụ thể, chỉ phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, mờ ảo, nhưng lại tỏa ra một lực lượng trấn áp kinh người. Những phù văn này không phải là những nét vẽ đơn thuần, mà dường như là những sợi xích vô hình, đang phong ấn một thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ.
Lâm Phong tiến lên phía trước, ánh mắt chàng tập trung vào bức tường đá. Cổ vật hình cầu đen nhánh trong tay chàng khẽ rung lên, và Huyễn Mặc Quyển lơ lửng bên cạnh chàng cũng phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, như đang đối kháng với lực lượng phong ấn của bức tường. "Đây chính là ranh giới của khu vực cấm. 'Thiên Đạo' không muốn ai bước vào. Nhưng chúng ta... phải vào." Giọng chàng đầy kiên quyết, không một chút do dự. Chàng cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, như có một sợi dây định mệnh đang kéo chàng về phía bên kia bức tường.
Tuyết Dao tiến lại gần, nàng nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt kiên định. Vẻ đẹp thoát tục của nàng giờ đây càng thêm phần rực rỡ dưới ánh sáng mờ ảo của các phù văn. "Chàng không đơn độc, Phong. Chúng ta sẽ cùng chàng vượt qua." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức mạnh tinh thần to lớn. Nàng đã từng trải qua sự thao túng của 'Thiên Đạo', nên nàng hiểu rõ gánh nặng mà Lâm Phong đang mang trên vai.
Hạ Vũ và Linh Nhi cũng tiến sát lại Lâm Phong, đôi mắt các nàng đầy vẻ tin tưởng. "Ca ca, chúng ta sẽ bảo vệ chàng!" Linh Nhi thốt lên, giọng non nớt nhưng đầy kiên cường. Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt các nàng hướng về phía bức tường phong ấn, tràn đầy sự cảnh giác và quyết tâm.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ủng hộ mạnh mẽ từ những người bên cạnh. Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào kết giới vô hình bao phủ bức tường đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ phản chấn lại, mạnh đến mức khiến chàng phải lùi lại một bước, cảm giác như có một ngọn núi đang đè lên người. Một âm thanh "Ù..." trầm thấp vang lên từ sâu bên trong bức tường, như tiếng gầm gừ của một con thú khổng lồ bị giam cầm.
"Kết giới này... mạnh hơn ta tưởng." Lâm Phong lẩm bẩm, bàn tay chàng hơi tê dại. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng rực rỡ, những phù văn trên nó xoay tròn điên cuồng, cố gắng phân tích và đối kháng với lực lượng phong ấn. Cổ vật hình cầu cũng bắt đầu phát ra những luồng khí tức cổ xưa mạnh mẽ, dường như nó cũng đang cố gắng 'giao tiếp' với kết giới.
Thôn Thiên Thử gầm gừ nhẹ, đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào bức tường, rồi lại nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cắn vào tai chàng, như muốn nói: "Nó đang tức giận. Có thứ gì đó ở bên trong."
Lâm Phong biết, đây không chỉ là một bức tường đá, mà là một cánh cửa đến với sự thật. Một cánh cửa mà 'Thiên Đạo' đã cố gắng đóng kín qua hàng vạn năm. Khí tức cổ xưa, nặng nề từ bức tường phong ấn không chỉ mang theo sức mạnh, mà còn mang theo một loại ý chí, một sự cự tuyệt dữ dội. Nhưng chàng đã quyết tâm.
"Dù có là Thiên La Địa Võng, ta cũng phải xông qua." Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong không gian u ám, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Bí mật về 'chìa khóa vận mệnh', về thân thế của ta, và về nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển... tất cả đều nằm ở phía bên kia."
Chàng đưa Huyễn Mặc Quyển và cổ vật lại gần nhau hơn, để hai vật phẩm hòa quyện ánh sáng và năng lượng, chuẩn bị cho một cuộc đột phá. Cảm giác lạnh lẽo từ bức tường, mùi ẩm mốc của rêu phong, tiếng gió rít xuyên qua những khe đá, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự bí ẩn và nguy hiểm. Lâm Phong cảm nhận được rằng, phía bên kia cánh cửa này không chỉ có những câu trả lời, mà còn có những thử thách kinh hoàng nhất, những sự thật có thể làm rung chuyển cả Tiên Giới. Nhưng chàng không lùi bước. Bởi vì Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Chìa khóa vận mệnh đã được tìm thấy, và cánh cửa đến với sự thật đang chờ được mở ra.