Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 450

Luân Hồi Ảo Cảnh: Thử Thách Ý Chí

4408 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger chương 449 bằng cách cho nhóm Lâm Phong phá vỡ phong ấn và tiến vào khu vực cấm.,Giới thiệu mê trận ảo ảnh tinh vi, nơi thế lực cổ xưa thử thách ý chí và nhận thức của họ về bản chất luân hồi và sự tồn tại.,Khám phá phản ứng và sự đối phó của từng nhân vật (đặc biệt là Lâm Phong) với ảo ảnh cá nhân.,Tiết lộ một phần bản chất thao túng của 'Thiên Đạo' hoặc thế lực cổ xưa thông qua nội dung của ảo ảnh.,Củng cố quyết tâm và sự đoàn kết của nhóm sau khi vượt qua thử thách đầu tiên trong khu vực cấm.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, psychological, determined
Kết chương: [object Object]

Cánh cửa đến với sự thật đang chờ được mở ra, nhưng nó không phải là một cánh cửa bình thường, mà là một bức tường phong ấn cổ xưa, mang theo ý chí cự tuyệt của cả một thế lực. Lâm Phong đứng đó, cảm nhận luồng năng lượng khổng lồ phản chấn từ kết giới vô hình, khiến bàn tay chàng tê dại. Âm thanh "Ù..." trầm thấp từ sâu bên trong bức tường càng khẳng định sự tồn tại của một thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ đang bị giam cầm, hoặc đang canh giữ. Nó không chỉ là một bức tường đá, mà là một ranh giới giữa hai thế giới, một lời cảnh báo lạnh lẽo.

"Kết giới này... mạnh hơn ta tưởng." Lâm Phong lẩm bẩm, hơi nhíu mày. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng rực rỡ hơn, những phù văn trên đó xoay tròn điên cuồng, không ngừng phân tích và đối kháng với lực lượng phong ấn. Cổ vật hình cầu đen nhánh cũng không cam chịu yếu thế, những luồng khí tức cổ xưa mạnh mẽ trỗi dậy từ bên trong nó, như đang cố gắng "giao tiếp" với kết giới, hoặc ép buộc nó mở ra. Thôn Thiên Thử, vẫn còn vương vấn mùi vị của những món linh quả tươi ngon vừa được Lâm Phong bồi bổ, nay đã trở nên nghiêm túc. Đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào bức tường, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cắn vào tai chàng, tiếng chiêm chiếp yếu ớt như muốn nói: "Nó đang tức giận. Có thứ gì đó ở bên trong, Phong... rất mạnh."

Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Ánh sáng mờ ảo từ các phù văn cổ xưa hắt lên khuôn mặt thanh tú của nàng, khiến nó thêm phần u tịch. Nàng cẩn thận quan sát những đường nét phức tạp trên bức tường, như đang cố gắng đọc được một thông điệp vô hình. "Kết giới này... nó không phải là trận pháp thông thường, Lâm Phong. Nó không chỉ là một hàng rào vật lý, mà còn là một tấm khiên tinh thần. Khí tức cổ xưa này... nó như một thực thể sống, mang theo ý chí phong tỏa và trấn áp. Thiên Đạo không chỉ muốn ngăn cản thân thể, mà còn muốn phong tỏa cả linh hồn những kẻ dám đặt chân vào." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng nhưng chứa đựng sự cảnh báo sâu sắc.

Tuyết Dao gật đầu đồng tình, nàng siết chặt tay Lâm Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương từ bức tường lan tỏa ra không gian. "Sát khí thật nặng. Nó muốn nuốt chửng tất cả. Cảm giác như... một ánh mắt cổ xưa đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, đánh giá từng bước đi, từng suy nghĩ." Nàng thì thầm, giọng trong trẻo nhưng không giấu nổi sự cảnh giác cao độ. Ánh mắt phượng dài của nàng sắc lạnh, tựa hồ băng, đã lấy lại vẻ kiên định vốn có, không còn chút dấu vết của sự thao túng từ quá khứ.

Mộc Ly, với vẻ mặt hồn nhiên thường ngày, nay cũng lộ rõ sự lo lắng. Nàng nép sát vào Lam Yên, đôi mắt to tròn liếc nhìn bức tường rồi lại nhìn Lâm Phong. "Lâm Phong ca ca... chúng ta thật sự phải vào sao? Nhìn nó đáng sợ quá đi mất. Như một con quái vật đá khổng lồ đang ngủ say vậy." Lam Yên vỗ nhẹ vai Mộc Ly, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào bức tường, không chút sợ hãi. "Nó càng đáng sợ, càng chứng tỏ bên trong có thứ gì đó quan trọng. Đã đến đây rồi, không có đường lùi." Giọng nàng dứt khoát, mang theo khí chất của một chiến binh.

Hạ Vũ và Linh Nhi cũng nín thở, đôi mắt to tròn của Linh Nhi ánh lên sự tò mò pha lẫn chút sợ hãi. Linh Nhi nắm chặt tay Hạ Vũ, khẽ rụt rè hỏi: "Hạ Vũ tỷ tỷ, bên trong sẽ có gì chứ?" Hạ Vũ mỉm cười nhẹ, cố gắng trấn an Linh Nhi: "Chúng ta sẽ cùng Lâm Phong ca ca vượt qua hết." Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đứng phía sau, ánh mắt hai nàng đầy sự thận trọng. Cổ Thanh Nguyệt khẽ nói: "Dù là Thiên La Địa Võng, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua, Lâm Phong." Diệp Vô Song không nói gì, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như đã đoán trước được điều gì đó.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi suy nghĩ nghi ngại. Chàng biết, đây là con đường chàng phải đi, là định mệnh chàng phải đối mặt. "Đúng vậy, chúng ta phải vào." Giọng chàng vang vọng, không còn chút dao động nào. Chàng đưa Huyễn Mặc Quyển và cổ vật lại gần nhau hơn, để hai vật phẩm hòa quyện ánh sáng và năng lượng một cách mạnh mẽ nhất. Huyễn Mặc Quyển, như một trí tuệ cổ xưa, đã hấp thụ đủ thông tin từ kết giới, và cổ vật hình cầu, như một chìa khóa được kích hoạt, bắt đầu phát ra những luồng khí tức rung động tương thích với phong ấn.

"Mở!" Lâm Phong gằn giọng, toàn bộ linh lực trong cơ thể chàng bùng nổ, truyền vào Huyễn Mặc Quyển. Cuộn sách cổ trên tay chàng rung chuyển dữ dội, ánh sáng đen kịt từ nó bỗng chốc hóa thành một luồng sáng chói lòa, mãnh liệt hơn bất kỳ thứ gì đã từng thấy. Luồng sáng ấy không chỉ mang theo linh lực của Lâm Phong, mà còn hòa quyện với khí tức cổ xưa từ cổ vật hình cầu, tạo thành một mũi khoan vô hình, đâm thẳng vào tâm điểm của kết giới.

"Rắc... rắc... RẦM!"

Một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng hàng vạn tảng đá vỡ vụn cùng lúc. Bức tường phong ấn khổng lồ rung chuyển dữ dội, những phù văn cổ xưa trên đó bỗng chốc bùng cháy lên ánh sáng rực rỡ rồi nhanh chóng vụt tắt, như những sợi xích đang bị xé toạc. Áp lực kinh người từ kết giới tan biến, thay vào đó là một cơn gió xoáy mạnh mẽ, mang theo mùi ẩm mốc, tử khí và một luồng năng lượng hỗn loạn, đẩy ngược lại nhóm Lâm Phong. Ngay sau đó, tấm màn phong ấn vỡ tan tành, tạo thành một cánh cổng khổng lồ, xoáy sâu vào bóng tối vô tận. Nó không phải là một cánh cổng vật chất, mà là một vết nứt không gian, một hố đen khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.

Thôn Thiên Thử rít lên một tiếng sợ hãi, bám chặt lấy vai Lâm Phong. Dù vậy, Lâm Phong không chút do dự. Chàng là người đầu tiên bước vào, mang theo Huyễn Mặc Quyển và cổ vật đang phát sáng rực rỡ, như những ngọn hải đăng trong màn đêm.

"Theo ta!" Lâm Phong hét lớn, giọng chàng bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít và năng lượng xoáy. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, không ai chùn bước. Từng người một, họ nối tiếp nhau, lao vào cánh cổng xoáy sâu, bước chân dứt khoát, ánh mắt kiên định, mang theo niềm tin tuyệt đối vào Lâm Phong và quyết tâm vượt qua mọi thử thách. Phía sau họ, cánh cổng không gian khép lại một cách chậm rãi, như một vết thương đang lành, để lại không gian cũ chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại những mảnh vỡ phù văn lấp lánh như những giọt nước mắt của thời gian.

***

Ngay khi bước qua cánh cổng xoáy, một cảm giác kỳ lạ và cực kỳ mạnh mẽ ập đến, không phải là sự lạnh giá hay áp lực ngột ngạt như bên ngoài, mà là một cú sốc hoàn toàn về nhận thức. Nhóm Lâm Phong lập tức bị chia tách. Không có tiếng gào thét, không có sự va chạm, chỉ là một sự tan rã đột ngột trong không gian và thời gian. Lâm Phong cảm thấy một lực lượng vô hình kéo mạnh chàng đi, xoay tròn trong một vòng xoáy màu sắc hỗn loạn, rồi bất ngờ bị ném vào một không gian hoàn toàn xa lạ.

Không gian xung quanh chàng biến đổi nhanh chóng, khó nắm bắt. Lúc thì là một khu vườn trúc xanh mướt, nơi chim hót líu lo và dòng suối róc rách, mùi hương thanh khiết của hoa cỏ lan tỏa trong không khí. Ngay lập tức, khung cảnh ấy tan biến, nhường chỗ cho một chiến trường khốc liệt, nơi tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng gào thét của quân lính và mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Rồi lại chuyển sang một căn phòng tối tăm, ẩm mốc, nơi chỉ có tiếng gió hú qua khe cửa và một nỗi cô độc ghê người đang nuốt chửng tâm trí.

"Đây là... mê trận luân hồi? Thiên Đạo đang thử thách chúng ta, hay đang cố gắng bẻ gãy ý chí của ta?" Lâm Phong thầm nghĩ, cố gắng giữ vững tâm trí. Cảm giác không thực, mơ hồ bao trùm lấy chàng, như thể chàng đang lơ lửng giữa giấc mơ và hiện thực. Linh khí dồi dào đến lạ thường, nhưng nó không mang lại cảm giác dễ chịu, mà như một thứ mê dược, khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm và dễ bị thao túng hơn.

Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong rung động dữ dội, ánh sáng đen kịt từ nó bỗng chốc trở nên ổn định, tỏa ra một vầng hào quang thanh tẩy. Những phù văn cổ xưa trên cuộn sách xoay tròn không ngừng, như một con mắt thứ ba đang nhìn xuyên qua màn sương ảo ảnh. Chính nhờ Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong mới có thể nhìn rõ hơn bản chất của mê trận này. Nó không chỉ đơn thuần là tạo ra hình ảnh giả, mà là khơi gợi những ký ức, những cảm xúc sâu thẳm nhất trong tâm hồn, rồi biến chúng thành những "kiếp luân hồi" chân thật đến đáng sợ.

Đột nhiên, một hình ảnh hiện lên trước mắt Lâm Phong. Đó là Tuyết Dao, nàng đang đứng giữa một biển lửa, xung quanh là những tàn tích đổ nát của tông môn cũ. Nàng gào thét trong tuyệt vọng, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngập tràn nước mắt và nỗi kinh hoàng. "Phong! Cứu ta! Tông môn của ta... bị hủy diệt rồi!" Giọng nàng thê lương, xé nát tim chàng. Mùi khói và mùi máu tanh từ ảo ảnh tràn vào khứu giác, khiến chàng muốn lao đến ngay lập tức.

Nhưng Lâm Phong đã trải qua quá nhiều. Ý chí kiên định của chàng đã được rèn giũa qua vô số thử thách. "Giả! Tất cả là giả!" Chàng gầm lên, mặc dù giọng nói của chàng nghe như bị bóp méo, xa xăm trong ảo ảnh. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm khí màu xanh lam bùng nổ, không phải để chém giết, mà để xé tan màn sương mù của ảo ảnh. Thanh kiếm phát ra tiếng ngân vang thanh thoát, như một bản nhạc phá vỡ sự hỗn loạn. Huyễn Mặc Quyển cũng đồng thời phát ra luồng sáng thanh tẩy mạnh mẽ, bao trùm lấy hình ảnh Tuyết Dao đang gào thét.

"Tuyết Dao, đừng tin vào những gì ngươi thấy! Đó không phải là sự thật!" Lâm Phong hét lên, dồn toàn bộ linh lực vào từng lời nói, xuyên qua lớp màn ảo ảnh dày đặc. Luồng sáng từ Huyễn Mặc Quyển chiếu rọi vào hình ảnh Tuyết Dao, khiến nó bắt đầu méo mó, biến dạng. Ánh mắt tuyệt vọng của Tuyết Dao dần trở nên mơ hồ, rồi nàng run rẩy, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng.

Khi ảo ảnh về Tuyết Dao tan biến, Lâm Phong lại bị cuốn vào một vòng xoáy khác. Lần này, chàng thấy Tần Nguyệt đang đứng trước một chồng sách cổ khổng lồ, khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì kiệt sức. Xung quanh nàng là những tiếng thì thầm trách móc, đổ lỗi: "Ngươi không đủ thông minh... Ngươi không thể bảo vệ họ... Kiến thức của ngươi là vô dụng!" Một núi xương khô hiện ra phía sau nàng, như bằng chứng cho những thất bại mà nàng đã không thể ngăn chặn. Ảo ảnh này đánh vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Tần Nguyệt: sự bất lực của trí tuệ. Mùi giấy mục và mực cũ kỹ, xen lẫn mùi tử khí ghê tởm, khiến không khí trở nên nặng nề.

"Tần Nguyệt! Hãy nhớ lời ta! Trí tuệ của ngươi là vũ khí, không phải gánh nặng!" Lâm Phong lại gầm lên, chém một nhát kiếm khí xé tan những tiếng thì thầm độc địa. Huyễn Mặc Quyển lập tức cảm ứng, phát ra ánh sáng trí tuệ, đối kháng với sự hỗn loạn của ảo ảnh. Nàng Tần Nguyệt trong ảo ảnh khẽ run rẩy, đôi mắt đang ngập tràn sự tuyệt vọng dần lấy lại được ánh sáng của lý trí.

Tiếp theo là Mộc Ly, nàng đang ở trong một khu rừng hoang vu, bị bỏ rơi một mình giữa bầy yêu thú đói khát. "Lâm Phong ca ca... chàng bỏ rơi ta rồi... ta cô đơn quá..." Giọng nàng líu lo thường ngày giờ hóa thành tiếng khóc nức nở, đau thương. Mùi đất ẩm, mùi máu của con mồi xộc lên mũi, khiến Lâm Phong cảm thấy ghê tởm. "Mộc Ly! Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi ngươi! Ta ở đây!" Lâm Phong phóng kiếm khí, xé toạc bầy yêu thú ảo ảnh, rồi dùng Huyễn Mặc Quyển chiếu sáng, xua tan bóng tối và nỗi sợ hãi.

Lam Yên thì đang bị trói buộc trên một chiến trường đổ nát, những kẻ mà nàng tin tưởng nhất đang chĩa kiếm vào nàng, miệng cười khẩy: "Ngươi quá ngu ngốc, Lam Yên. Sức mạnh không phải tất cả. Ngươi đã bị lợi dụng." Nàng gầm lên phẫn nộ, cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. Cảnh tượng phản bội này khiến Lâm Phong cảm thấy tức giận tột độ. "Phản bội chỉ là ảo ảnh! Ý chí của ngươi mới là chân thật!" Chàng gầm lên, kiếm khí cuồn cuộn như sóng dữ, xé tan xiềng xích và những kẻ phản bội giả tạo.

Hạ Vũ, nàng đang co ro trong một góc tối, xung quanh là những linh hồn yếu ớt đang kêu gào thảm thiết. "Ta... ta không thể làm gì cả... ta yếu đuối quá... ta chỉ là gánh nặng..." Nàng thút thít, đôi mắt trong veo giờ ngập tràn sự sợ hãi và tuyệt vọng. "Hạ Vũ! Ngươi không yếu đuối! Ngươi có lòng nhân ái, đó là sức mạnh thật sự!" Lâm Phong dùng kiếm khí nhẹ nhàng xua tan những linh hồn ảo ảnh, rồi dùng Huyễn Mặc Quyển bao bọc lấy nàng, sưởi ấm tâm hồn đang run rẩy.

Linh Nhi đang bị nhốt trong một chiếc lồng bằng vàng ròng, bên ngoài là những khuôn mặt xa lạ đang mỉm cười độc ác: "Ngươi sẽ ở đây mãi mãi, công chúa nhỏ. Ngươi sẽ không bao giờ được tự do." Nàng cố gắng đạp phá chiếc lồng, nhưng chỉ làm nó phát ra tiếng vang chói tai, đôi mắt to tròn long lanh giờ tràn đầy sự căm ghét. "Không! Linh Nhi muốn tự do! Linh Nhi không thích bị nhốt!" Nàng gào thét. "Linh Nhi! Phá tan nó đi! Tự do nằm trong tay ngươi!" Lâm Phong dùng kiếm khí mạnh mẽ, phá tan chiếc lồng ảo ảnh, giải phóng Linh Nhi khỏi sự giam cầm.

Diệp Vô Song đứng đơn độc trên đỉnh một ngọn núi băng, xung quanh là vô số linh hồn đang quỳ lạy nàng, tôn sùng nàng như một vị thần. Nhưng trên khuôn mặt nàng lại không có chút vui vẻ nào, chỉ có sự trống rỗng và cô độc tột cùng. "Quyền lực này... đổi lại sự cô đơn vĩnh cửu. Ta... đã sai rồi sao?" Nàng thì thầm, giọng nói trầm thấp nay đầy vẻ hoài nghi. "Diệp Vô Song! Quyền lực chỉ là vỏ bọc! Tâm hồn mới là thứ thật sự!" Lâm Phong không dùng kiếm khí, chỉ dùng ánh sáng thanh tẩy của Huyễn Mặc Quyển, nhẹ nhàng chạm vào nàng, xua tan những linh hồn quỳ lạy và nỗi cô độc giả tạo.

Cổ Thanh Nguyệt đang quỳ gối trước một bàn thờ cổ kính, xung quanh là những bóng ma của tổ tiên đang trách cứ nàng vì đã không thể bảo vệ gia tộc. "Gánh nặng của gia tộc... ngươi không xứng đáng..." Nàng cúi đầu, toàn thân run rẩy, ánh mắt nhân từ nay đầy vẻ dằn vặt và đau khổ. "Cổ Thanh Nguyệt! Ngươi đã làm mọi thứ có thể! Quá khứ đã qua, tương lai nằm trong tay ngươi!" Lâm Phong dùng kiếm khí xua tan những bóng ma trách cứ, rồi dùng Huyễn Mặc Quyển bao bọc nàng, giúp nàng tìm lại sự bình yên trong tâm hồn.

Mỗi khi Lâm Phong giúp một người thoát khỏi ảo ảnh, một luồng năng lượng nhỏ lại chảy vào Huyễn Mặc Quyển, khiến nó càng thêm sáng. Chàng cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực, nhưng ý chí của chàng không hề suy giảm. Thôn Thiên Thử, sau khi chứng kiến Lâm Phong "cứu" từng người, đã không còn hoảng loạn nữa. Nó rít lên những tiếng chiêm chiếp yếu ớt, như đang cổ vũ cho Lâm Phong. Cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí và tinh thần. Lâm Phong không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn chiến đấu cho tất cả những người chàng yêu thương. Chàng biết rằng, chính tình yêu và sự tin tưởng lẫn nhau mới là thứ vũ khí mạnh nhất để chống lại sự thao túng của "Thiên Đạo" và cái gọi là "luân hồi" này.

***

Dưới ánh sáng thanh tẩy của Huyễn Mặc Quyển, không gian hỗn loạn dần lắng xuống. Từng người một, các mỹ nhân xuất hiện trở lại bên cạnh Lâm Phong, khuôn mặt họ vẫn còn in hằn vẻ kinh hoàng và mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã lấy lại được sự trong trẻo và kiên định. Không khí xung quanh vẫn còn chút huyền ảo, mơ hồ, nhưng đã không còn biến đổi liên tục nữa. Linh khí dồi dào, không quá áp bức như trước, chỉ còn lại những giọt nước nhỏ li ti rơi từ vòm đá, tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của thảo mộc tự nhiên. Sương mù nhẹ nhàng tan dần, và một ánh sáng yếu ớt của một "mặt trời" không rõ nguồn gốc lọt qua khe đá, chiếu rọi xuống, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ lạ vừa bình yên.

Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Mộc Ly là người đầu tiên lao đến, ôm chặt lấy Lâm Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào ngực chàng, thút thít. "Lâm Phong ca ca... ta sợ lắm... sợ chàng sẽ bỏ lại ta... trong rừng sâu một mình... ta đã nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại chàng nữa rồi." Giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng đã pha lẫn sự nhẹ nhõm.

Tuyết Dao tiến lại gần, khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Nàng khẽ chạm vào tay Lâm Phong, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. "Ta... ta đã thấy lại cảnh tượng tông môn bị hủy diệt. Nỗi đau ấy... như mới hôm qua. Kẻ thù đã lợi dụng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của ta." Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại cảm xúc.

Tần Nguyệt xoa xoa thái dương, vẻ mặt nàng trầm tư hơn bao giờ hết. "Mê trận này... nó không chỉ là ảo ảnh, Lâm Phong. Nó là sự thăm dò sâu vào tận tâm can, một công cụ của 'Thiên Đạo' để tìm kiếm những vết sẹo, những hối tiếc, và biến chúng thành hiện thực, phá hủy ý chí của chúng ta từ bên trong. Nó lợi dụng bản chất của luân hồi, của những kiếp sống để làm chúng ta tin rằng đó là sự thật." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự phân tích sâu sắc của một người có trí tuệ.

Lam Yên siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa. "Khốn kiếp! Ta đã thấy những kẻ phản bội... những kẻ ta từng xem là huynh đệ... Chúng cười vào mặt ta, nói ta là kẻ ngu ngốc! Ta muốn xé nát chúng!" Nàng gằn giọng, sự tức giận và căm phẫn vẫn còn vương vấn trong lời nói.

Hạ Vũ khẽ rụt rè, nàng vẫn còn run rẩy đôi chút. "Ta... ta cứ nghĩ mình lại yếu đuối... không thể làm gì cả... Ta đã thấy rất nhiều người bị thương, bị bỏ rơi... và ta bất lực." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng.

Linh Nhi ôm lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn vẫn còn chút bối rối. "Ca ca... con không thích bị nhốt... không thích bị bắt làm những điều con không muốn... Con muốn được bay lượn, muốn được khám phá..." Nàng nũng nịu, nhưng cũng thể hiện rõ khao khát tự do của mình.

Diệp Vô Song trầm mặc một lúc lâu, rồi nàng khẽ thở dài. "Ta đã thấy một thế giới mà ta đứng trên đỉnh cao, nhưng chỉ có một mình. Quyền lực vô biên, nhưng đổi lại sự cô độc vĩnh cửu. Đó là một sự lựa chọn... đáng sợ." Giọng nàng trầm thấp, uy quyền thường ngày nay lại pha chút dao động.

Cổ Thanh Nguyệt chắp tay trước ngực, đôi mắt nàng vẫn còn chút u buồn. "Gánh nặng của gia tộc, của quá khứ... dường như không bao giờ buông tha ta. Nhưng Lâm Phong, chàng đã giúp ta hiểu rằng, quá khứ là để học hỏi, không phải để dằn vặt." Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái, mang tính an ủi.

Thôn Thiên Thử, sau một hồi hoảng loạn, giờ đã nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt lim dim, như vừa trải qua một cuộc chiến cam go. Nó rít lên vài tiếng chiêm chiếp yếu ớt, rồi chìm vào giấc ngủ.

Lâm Phong ôm chặt Mộc Ly, vỗ nhẹ lưng nàng, rồi ánh mắt chàng lướt qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt của các mỹ nhân. Chàng cảm nhận được sự mệt mỏi sâu sắc từ họ, nhưng cũng thấy được sự kiên cường và niềm tin không gì lay chuyển nổi. Chàng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy xua tan đi phần nào không khí nặng nề.

"Chúng ta đã vượt qua. Đây chỉ là một thử thách, một lời chào hỏi từ kẻ địch. Nhưng cũng là một bài học đắt giá." Lâm Phong nói, giọng chàng trầm ổn, mang theo sức mạnh trấn an. "Mỗi chúng ta đều có những bóng ma trong lòng, những nỗi sợ hãi và hối tiếc mà chúng ta cố gắng chôn giấu. 'Thiên Đạo' đã lợi dụng chúng, đã cố gắng bẻ gãy ý chí của chúng ta bằng cách biến những nỗi sợ hãi ấy thành hiện thực. Nhưng chính sự kiên định, sự tin tưởng lẫn nhau của chúng ta mới là sức mạnh thật sự để phá vỡ mọi xiềng xích."

Chàng nhìn về phía trước, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác và quyết tâm cao độ. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang "tiêu hóa" những gì vừa hấp thụ, những mảnh vỡ của ảo ảnh và sự thao túng tinh thần. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Mê trận 'Luân Hồi Ảo Cảnh' này chỉ là lớp vỏ ngoài. Bên trong, còn rất nhiều điều bí ẩn đang chờ đợi chúng ta, nhiều sự thật có thể làm rung chuyển cả Tiên Giới."

Lâm Phong biết, "Thiên Đạo" không chỉ là một kẻ thù về sức mạnh, mà còn là một kẻ thù về tinh thần và ý chí. Khả năng thao túng tâm trí và nhận thức, kiểm soát luân hồi và bẻ cong sự tồn tại của chúng là điều đáng sợ nhất. Nhưng điều đó càng khiến chàng thêm quyết tâm. Chàng không thể để những người mình yêu thương và toàn bộ sinh linh trong các giới bị thao túng bởi một thế lực tà ác.

"Hãy kiên định, vì chúng ta còn phải đối mặt với nhiều điều tồi tệ hơn. Nhưng các ngươi không đơn độc. Ta sẽ luôn ở bên các ngươi, và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả." Lâm Phong khẳng định, giọng chàng vang vọng trong không gian huyền ảo. Chàng cảm nhận được sự đoàn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ những người bên cạnh.

"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong thầm nhắc nhở bản thân, rồi chàng đưa mắt nhìn sâu vào vùng bí cảnh trước mặt, nơi ánh sáng yếu ớt của "mặt trời" không rõ nguồn gốc đang dẫn lối. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, nắm chặt tay Tuyết Dao, bước đi dứt khoát, dẫn dắt nhóm tiến sâu hơn vào Vực Sâu Cấm Kỵ, nơi những bí mật cổ xưa và những thử thách kinh hoàng đang chờ đợi. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật và phá vỡ định mệnh mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ