Dưới ánh sáng lờ mờ của Cổng Không Gian, khối linh thạch trung phẩm trong tay Lâm Phong phát ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một viên ngọc quý đang thở. Linh khí dồi dào từ nó lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng xung quanh. Vị thủ vệ cao lớn, thân mặc giáp trụ đen, ánh mắt như ưng vẫn không chút biểu cảm, nhưng động tác nhận linh thạch lại nhanh gọn và chính xác, không chút chần chừ. Hắn khẽ gật đầu, động tác tuy nhỏ nhưng đủ để Lâm Phong hiểu rằng giao dịch đã hoàn tất.
“Được. Đặt tay lên vòng tròn đá, vận linh khí vào, rồi đọc khẩu quyết mà ta sẽ truyền cho ngươi.” Giọng hắn vẫn lạnh lùng, không pha lẫn chút cảm xúc nào. “Nhớ kỹ, chỉ có một lần duy nhất. Nếu thất bại, linh thạch sẽ không được hoàn trả, và ngươi sẽ không được phép thử lại trong vòng một tháng.” Hắn lặp lại lời cảnh báo, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới này, nơi mà mọi sai lầm đều phải trả giá.
Lâm Phong không khỏi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một khối linh thạch trung phẩm không phải là nhỏ, đặc biệt là khi chàng chỉ vừa mới đặt chân vào con đường tu tiên. Nhưng chàng cũng không phải là kẻ dễ dàng chùn bước. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ kiên định, xen lẫn một chút tinh quái. Nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện trên môi chàng, như một lời khẳng định ngầm với chính mình và với vị thủ vệ kia: chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Chàng chậm rãi bước đến vòng tròn đá khổng lồ, được khắc đầy phù văn cổ xưa mà chàng chưa từng thấy qua. Những phù văn này tỏa ra một ánh sáng nhàn nhạt, như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang hô hấp. Khi Lâm Phong đặt chân lên, một luồng năng lượng vô hình khẽ rung động dưới đế giày chàng. Không khí xung quanh Cổng Không Gian trở nên đặc quánh, như thể vô số linh khí đang cuộn xoáy, tạo thành một cơn lốc vô hình. Tiếng năng lượng dao động ù ù trong không gian, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua kẽ đá, tạo nên một bản giao hưởng vừa uy nghiêm vừa huyền bí. Mùi không khí khô, mùi đá cổ kính, và một mùi hương năng lượng khó tả thoang thoảng trong không gian, đánh thức mọi giác quan của chàng.
Ánh mắt chàng quét qua những tu sĩ khác đang đứng xung quanh. Có người tò mò, có người thờ ơ, nhưng hầu hết đều giữ một khoảng cách nhất định, như thể không muốn dính líu đến chuyện của người khác. Thế giới tu tiên này, ngoài những quy tắc rõ ràng, còn có một quy tắc ngầm khác: ai cũng là một cá thể độc lập, tự cường, và tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Sự cô độc này, Lâm Phong đã cảm nhận được từ sâu thẳm trong tim.
Vị thủ vệ tiến đến gần, giọng nói hạ thấp hơn một chút, đủ để Lâm Phong nghe rõ nhưng không quá lớn để người khác chú ý. Hắn ta truyền một đoạn khẩu quyết ngắn gọn vào tai Lâm Phong. “Đã chuẩn bị xong chưa? Một khi bước vào, không có đường quay lại.” Lời nói tuy là câu hỏi, nhưng mang theo sự cảnh báo rõ rệt, như một lời nhắc nhở về sự không thể đảo ngược của hành trình.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong cơ thể đang tuần hoàn mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chàng đã trải qua không ít hiểm nguy, từ việc đối mặt với yêu thú trong Rừng Cổ Mộc gần Linh Khê Trấn cho đến những trận chiến sinh tử khác. Mỗi lần như vậy, ý chí của chàng lại càng thêm kiên cố. “Đã chuẩn bị đủ rồi, tiền bối.” Chàng khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. Đôi mắt chàng ánh lên vẻ kiên định, không chút do dự. Chàng đặt lòng bàn tay phải lên vòng tròn đá, theo hướng dẫn của vị thủ vệ.
Ngay khi lòng bàn tay chàng chạm vào mặt đá lạnh lẽo, một luồng linh khí khổng lồ từ vòng tròn đá bỗng trào dâng, như một dòng nước lũ ào ạt đổ vào cơ thể chàng. Lâm Phong không khỏi giật mình, nhưng chàng nhanh chóng phản ứng, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, dẫn dắt luồng linh khí đó tuần hoàn trong kinh mạch của mình, đồng thời đọc lên đoạn khẩu quyết vừa được truyền thụ.
“Dịch Chuyển Thiên Địa, Không Gian Chi Môn, Khai!”
Ngay lập tức, vòng tròn đá rung chuyển dữ dội. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó bừng sáng, phóng ra những tia sáng xanh lam chói lòa, chói mắt đến mức Lâm Phong phải nheo mắt lại. Tiếng năng lượng gầm rít trở nên lớn hơn, như tiếng xé toạc không gian. Một luồng lực hút mạnh mẽ bỗng kéo lấy cơ thể chàng, khiến chàng cảm thấy như mình đang bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cảnh vật xung quanh bắt đầu biến dạng, mờ ảo đi, như một bức tranh bị kéo giãn và xé vụn.
Lâm Phong cảm thấy không gian xung quanh mình bị vặn xoắn, xé rách thành vô số mảnh nhỏ. Một cảm giác quay cuồng mãnh liệt ập đến, như thể linh hồn chàng đang bị tách rời khỏi thể xác. Tầm nhìn của chàng hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu xanh lam chói lọi, không thể phân biệt được phương hướng. Cảm giác này thật kỳ lạ, vừa đáng sợ lại vừa phấn khích, như thể chàng đang được đưa đến một nơi hoàn toàn khác, một thế giới mới mà chàng chưa từng biết đến. Chàng cố gắng giữ vững tâm trí, vận chuyển linh khí để chống lại cảm giác khó chịu này, tin tưởng rằng đây chỉ là một phần của quá trình dịch chuyển. Cánh cửa đến tương lai đã mở ra, và chàng đã bước qua ngưỡng cửa đó. Cổng Không Gian, với những bí ẩn và quyền năng của nó, đã hoàn thành sứ mệnh đưa chàng đến một chân trời mới, nơi những thử thách và cơ duyên đang chờ đợi.
Sau một khoảnh khắc dường như dài vô tận, cảm giác xé rách không gian và quay cuồng đột ngột chấm dứt. Ánh sáng xanh lam chói lòa dần tan biến, nhường chỗ cho một màu xanh lục đậm đặc. Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đáp xuống một mặt đất mềm mại, ẩm ướt. Chàng lảo đảo vài bước, cố gắng ổn định lại trọng tâm, đầu óc vẫn còn chút choáng váng.
Mùi không khí lập tức ập vào mũi chàng, nhưng không phải là mùi khô hanh của Cổng Không Gian hay mùi cỏ cây quen thuộc của Rừng Cổ Mộc gần Linh Khê Trấn. Đây là một mùi ẩm mốc nồng nặc của đất rừng, mùi gỗ mục, và một mùi hương lạ lẫm của các loại thực vật mà chàng chưa từng ngửi qua, xen lẫn một chút tanh nhẹ, như mùi máu đã khô. Không khí ở đây nặng nề và u ám, ngay cả khi trời vẫn còn ban ngày. Một lớp sương mù nhẹ lãng đãng vương trên những tán lá, tạo nên một vẻ ma mị, huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ.
Chàng ngước nhìn lên. Thay vì bầu trời xanh biếc, chỉ có một vòm cây xanh đen khổng lồ che kín tầm mắt, những cành cây cổ thụ vươn cao tít tắp, đan xen vào nhau, tạo thành một tấm màn che khuất ánh sáng mặt trời. Chỉ những tia nắng yếu ớt mới có thể xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt. Âm thanh cũng khác lạ, không còn là tiếng gió rì rào quen thuộc mà là tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Đôi khi, có tiếng côn trùng lạ kêu vang, nghe chói tai và rợn người, khác hẳn với những tiếng ve, tiếng dế mà chàng từng nghe ở quê nhà.
"Cảm giác này... không giống như Rừng Cổ Mộc thông thường. Có vẻ như lời của Đan Dược Sư Vương không phải nói đùa." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng hòa vào không gian tĩnh mịch của rừng sâu. Chàng nhíu mày, cảm nhận linh khí xung quanh. Linh khí ở đây không thuần khiết như ở Linh Khê Trấn, mà có phần hỗn loạn, nặng nề, dường như bị ảnh hưởng bởi một thứ gì đó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Có một cảm giác bất an len lỏi trong lòng chàng, như thể nơi này đã từng chứng kiến một sự kiện lớn, một trận chiến khốc liệt nào đó, để lại dư âm của sự hỗn loạn và nguy hiểm.
Chàng ngay lập tức vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, che giấu khí tức của mình. Đây là bản năng sinh tồn đã được rèn giũa qua những tháng ngày tu luyện và đối mặt với yêu thú. Trong một môi trường xa lạ và tiềm ẩn nguy hiểm như thế này, việc lộ ra khí tức của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ cấp thấp không khác gì tự biến mình thành mồi ngon cho những kẻ mạnh hơn. Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp chàng ẩn mình, mà còn giúp chàng hòa mình vào thiên nhiên, khiến chàng trở nên khó bị phát hiện hơn.
Lâm Phong bắt đầu di chuyển, mỗi bước chân đều cẩn trọng, nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào đáng kể trên lớp lá mục và đất ẩm. Chàng quan sát kỹ lưỡng từng thân cây, từng bụi rậm, tìm kiếm dấu vết của con đường hoặc bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống (trừ những loài cây dại và côn trùng). Những thân cây ở đây cao lớn đến mức khó tin, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo thành một mê cung tự nhiên. Ánh sáng yếu ớt khiến mọi vật đều có vẻ mờ ảo, càng làm tăng thêm cảm giác bí ẩn và rợn người.
Chàng nhớ lại lời dặn dò của Đan Dược Sư Vương, về những hiểm nguy sau Cổng Không Gian, về những yêu thú mạnh mẽ hơn, và về sự phức tạp của thế giới tu tiên. Quả nhiên, mọi thứ đều đúng như lời tiên liệu. Rừng Cổ Mộc này, tuy mang cùng cái tên với khu rừng quen thuộc gần Linh Khê Trấn, nhưng lại hoàn toàn khác biệt. Nó hoang dã hơn, khắc nghiệt hơn, và chứa đựng những nguy hiểm tiềm tàng mà chàng chưa thể lường trước.
Lâm Phong rút Trảm Phong Kiếm ra khỏi vỏ, nắm chắc trong tay. Kiếm thân phản chiếu ánh sáng yếu ớt của khu rừng, tạo nên một ánh thép lạnh lẽo. Chàng không dám chủ quan. Mặc dù chàng đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám, nhưng ở một nơi xa lạ như thế này, mọi thứ đều có thể xảy ra. Chàng phải luôn cảnh giác, luôn sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Tinh thần chàng đã được tôi luyện qua bao khó khăn, từ việc bị khinh thường thuở nhỏ cho đến những trận chiến sinh tử. Ý chí kiên cường và sự thông minh lanh lợi là hai vũ khí mạnh nhất của chàng, bên cạnh Huyễn Mặc Quyển và Trảm Phong Kiếm.
Chàng tiếp tục bước đi, đôi mắt sắc bén liên tục quét qua mọi ngóc ngách. Chàng lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, cố gắng phân biệt đâu là tiếng gió, đâu là tiếng côn trùng, và đâu là dấu hiệu của một mối đe dọa tiềm tàng. Mùi tanh nhẹ trong không khí, càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, khiến chàng nhíu mày. Đó không phải là mùi của cây cỏ mục nát, mà là một mùi tanh nồng, mùi của máu. Một cảm giác nguy hiểm bỗng trỗi dậy, báo hiệu một điều gì đó không lành sắp xảy ra. Lâm Phong thầm nhắc nhở bản thân: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Tâm trí phải thật tỉnh táo, không để những cảm xúc sợ hãi hay bất an chi phối. Con đường tu tiên là một con đường đầy chông gai, và chàng phải vượt qua từng thử thách một.
Trời bắt đầu sẩm tối, những tia sáng yếu ớt cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng. Mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Từng hạt mưa nhỏ li ti đọng lại trên tán lá, tạo nên một âm thanh xào xạc đều đều, như một bản nhạc buồn trong đêm tối. Mùi tanh nồng trong không khí giờ đây đã trở nên đậm đặc hơn, khiến Lâm Phong không khỏi cau mày. Chàng biết, mình đã tiến sâu vào một khu vực không an toàn. Mặc dù đã cố gắng che giấu khí tức bằng Huyễn Mặc Quyển, nhưng bản năng của loài yêu thú lại vô cùng nhạy bén với mùi máu và sự hiện diện của sinh vật lạ.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ phía trước, xé tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Âm thanh đó không phải là tiếng gầm của một con yêu thú đơn lẻ, mà là tiếng gầm của nhiều con cùng lúc, mang theo sự hung hãn và khát máu. Lâm Phong lập tức dừng lại, toàn thân căng cứng, Trảm Phong Kiếm trong tay siết chặt. Đôi mắt đen láy của chàng quét qua màn đêm dày đặc, cố gắng nhận diện mối đe dọa.
Ngay sau đó, từ trong những bụi cây rậm rạp và bóng tối của khu rừng, một đàn Huyết Lang đột ngột xuất hiện. Chúng có lông màu đỏ sẫm, như được nhuộm bằng máu tươi, đôi mắt phát sáng rực rỡ trong đêm tối như hai đốm lửa ma quái, hàm răng sắc nhọn lộ ra đầy đe dọa. Khoảng 5 đến 7 con, chúng di chuyển nhanh nhẹn và gần như không gây ra tiếng động, như những bóng ma săn mồi trong màn đêm. Tiếng lá cây xào xạc dữ dội khi chúng lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, cùng với tiếng gầm gừ vang vọng, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi tanh nồng của máu và mùi lông thú ẩm ướt của chúng lập tức bao trùm lấy Lâm Phong, khiến chàng cảm thấy như mình đang bị bóp nghẹt.
Lâm Phong không hề hoảng sợ, nhưng sự cảnh giác của chàng được đẩy lên mức cao nhất. Chàng biết rằng đây là một cuộc phục kích đã được lên kế hoạch, không phải là một cuộc chạm trán ngẫu nhiên. Những con Huyết Lang này không chỉ hung hãn, mà còn có khả năng phối hợp tấn công rất ăn ý.
"Đến cả những con yêu thú cấp thấp cũng hung hãn thế này sao... Đúng là thế giới tu tiên!" Lâm Phong thầm nghĩ, giọng chàng khẽ khàng, gần như chỉ là một tiếng thở dài trong màn mưa. Nhưng trong đôi mắt chàng, không có sự sợ hãi, chỉ có sự quyết tâm và ý chí chiến đấu bùng cháy. Chàng đã chuẩn bị cho điều này.
Đàn Huyết Lang không cho chàng thời gian để suy nghĩ nhiều. Con đầu đàn, một con Huyết Lang to lớn hơn hẳn những con khác, với đôi mắt đỏ rực như máu, gầm lên một tiếng, rồi lao về phía Lâm Phong. Ba con khác lập tức tản ra, cố gắng vây hãm chàng từ hai bên, trong khi hai con còn lại nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ tấn công từ phía sau. Chiến thuật của chúng vô cùng tinh ranh, cho thấy chúng không chỉ dựa vào bản năng mà còn có sự tổ chức.
Lâm Phong nhanh chóng phản ứng. Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, không phải để ẩn mình hoàn toàn, mà để tạo ra một vài ảo ảnh mờ ảo xung quanh, khiến đàn lang khó lòng xác định được vị trí thật của chàng. Trong tích tắc, ba ảo ảnh của Lâm Phong xuất hiện, mỗi ảo ảnh di chuyển theo một hướng khác nhau, phân tán sự chú ý của đàn Huyết Lang. Tiếng gầm gừ của chúng trở nên lẫn lộn, chúng bối rối không biết nên tấn công mục tiêu nào.
Chớp lấy thời cơ, Lâm Phong thật lao về phía con Huyết Lang đang tấn công từ bên trái. "Hỏa Cầu Thuật!" Chàng hét lên, một quả cầu lửa rực sáng, to bằng nắm tay, lập tức hình thành trên lòng bàn tay chàng và bay thẳng vào đầu con Huyết Lang. Quả cầu lửa nổ tung khi va chạm, thiêu đốt lớp lông đỏ sẫm của nó, khiến con lang gào thét thảm thiết. Mùi khét nhẹ của lông cháy lập tức lan tỏa trong không khí ẩm ướt.
Nhưng những con Huyết Lang khác không hề nao núng. Con đầu đàn, nhận ra đó chỉ là một đòn nghi binh, gầm lên giận dữ và tiếp tục lao về phía Lâm Phong thật. Nó há cái hàm rộng ngoác, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn như dao găm, trực chờ xé nát chàng. Lâm Phong nhanh nhẹn né tránh, Trảm Phong Kiếm vung lên, tạo thành một vệt sáng bạc trong đêm. "Kiếm Khí Trảm Phong!" Một luồng kiếm khí sắc bén bay ra, cắt đứt một mảng lông trên vai con đầu đàn, khiến nó rít lên đau đớn.
Lâm Phong biết rằng mình không thể kéo dài trận chiến. Linh khí của chàng tuy dồi dào, nhưng vẫn có giới hạn. Chàng cần phải kết thúc trận chiến một cách nhanh chóng và hiệu quả nhất. "Địa Thứ Thuật!" Chàng niệm chú, dồn linh khí xuống mặt đất. Ngay lập tức, những mũi nhọn bằng đất đá sắc bén đột ngột trồi lên từ mặt đất ẩm ướt, cản đường những con Huyết Lang đang lao đến. Hai con Huyết Lang đang cố gắng tấn công từ phía sau bị những mũi nhọn này cản lại, chúng gầm gừ và cắn phá những chướng ngại vật bằng đất.
Tận dụng khoảng trống nhỏ nhoi, Lâm Phong tập trung vào con đầu đàn. Đây là chìa khóa để kết thúc trận chiến. Chàng biết rằng nếu con đầu đàn bị hạ gục, những con còn lại sẽ mất đi ý chí chiến đấu và bỏ chạy. Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn, tạo ra một ảo ảnh hoàn hảo của chính mình ở phía đối diện, thu hút sự chú ý của con đầu đàn.
Con Huyết Lang đầu đàn, bị đánh lừa, lao về phía ảo ảnh. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong thật, như một cơn gió, lướt qua bên sườn của nó. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng hét lên, dồn toàn bộ linh khí vào Trảm Phong Kiếm. Kiếm thân phát ra ánh sáng rực rỡ, như một ngôi sao băng xé toạc màn đêm. Một chiêu kiếm nhanh như chớp, chính xác và mạnh mẽ, đâm thẳng vào yết hầu của con Huyết Lang đầu đàn, nơi yếu điểm nhất của nó.
Một tiếng rít gào đau đớn vang vọng khắp khu rừng, sau đó là một tiếng "phập" nặng nề khi con Huyết Lang khổng lồ đổ sụp xuống đất, máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả lớp lá mục. Đôi mắt đỏ rực của nó dần mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng. Mùi tanh nồng của máu tươi càng trở nên đậm đặc, lấn át mọi mùi khác.
Những con Huyết Lang còn lại, chứng kiến cảnh con đầu đàn bị hạ gục, lập tức mất đi sự hung hãn. Chúng rít lên một tiếng sợ hãi, rồi quay đầu bỏ chạy tán loạn vào sâu trong rừng, không dám quay lại. Tiếng chúng chạy trốn dần nhỏ đi, rồi hoàn toàn biến mất trong màn mưa và bóng tối.
Lâm Phong đứng thẳng, thở dốc, Trảm Phong Kiếm vẫn còn dính máu yêu thú. Mặc dù đã nhanh chóng kết thúc trận chiến, nhưng chàng vẫn cảm thấy một sự mệt mỏi nhất định. Linh khí trong cơ thể chàng đã tiêu hao khá nhiều. Những giọt mưa phùn lạnh buốt rơi trên mặt chàng, giúp chàng lấy lại sự tỉnh táo. Chàng kiểm tra cơ thể mình. May mắn thay, chàng không bị thương quá nặng, chỉ có vài vết cào nhẹ và bầm tím do va chạm. Sự cẩn trọng và khả năng phản ứng nhanh đã cứu chàng khỏi những tổn thương nghiêm trọng hơn.
Chàng khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng lại xuất hiện. "Quả nhiên, thế giới tu tiên không hề có chỗ cho sự yếu kém hay chủ quan." Chàng thu Trảm Phong Kiếm vào vỏ, rồi tiến lại gần xác con Huyết Lang đầu đàn. Chàng nhanh chóng lấy ra nội đan của nó, một viên đan dược màu đỏ sẫm tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt. Đây là chiến lợi phẩm, cũng là nguồn tài nguyên quý giá trong thế giới tu tiên. Chàng cũng không quên thu thập một ít lông và nanh của nó, thứ có thể bán được để đổi lấy linh thạch hoặc vật phẩm khác.
Sau khi xử lý xong chiến lợi phẩm, Lâm Phong tìm một gốc cây cổ thụ lớn, với tán lá dày và thân cây rỗng đủ để chàng có thể ẩn mình. Chàng ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại để hồi phục linh khí và kiểm tra lại tình trạng của mình. Mưa vẫn rơi lất phất, gió vẫn lạnh buốt, nhưng trong lòng chàng, một ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy sáng.
"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng thầm nhắc lại câu nói quen thuộc, như một lời thề với chính mình. Cuộc chiến với đàn Huyết Lang này chỉ là một khởi đầu, một bài học về sự khắc nghiệt của thế giới mới. Chàng biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều hiểm nguy đang chờ đợi. Nhưng chàng không hề sợ hãi. Ngược lại, những thử thách này càng khiến ý chí của chàng thêm kiên định. Chàng sẽ không ngừng nỗ lực, không ngừng chiến đấu, để đạt được mục tiêu của mình: đến Thanh Vân Tông, tìm kiếm bí ẩn về thân thế, và trở thành một cường giả thực sự.
Dưới màn đêm đen kịt của Rừng Cổ Mộc, Lâm Phong, một thanh niên với trái tim kiên cường và ý chí sắt đá, đã vượt qua thử thách đầu tiên trên con đường vạn dặm. Chàng biết rằng, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Thanh Vân Tông đang đợi chàng, và chàng đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.