Lâm Phong nắm chặt tay Tuyết Dao, bước đi dứt khoát, dẫn dắt nhóm tiến sâu hơn vào Vực Sâu Cấm Kỵ, nơi những bí mật cổ xưa và những thử thách kinh hoàng đang chờ đợi. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật và phá vỡ định mệnh mới chỉ thực sự bắt đầu. Ánh sáng yếu ớt của "mặt trời" không rõ nguồn gốc vẫn treo lơ lửng phía trước, hắt lên những bóng đổ dài, uốn lượn trên nền đất xám xịt. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm thấp bao trùm lấy không gian, phảng phất mùi đất mục và rêu phong cổ kính, xen lẫn với một thứ mùi hương kim loại nhàn nhạt, tựa như máu khô đọng lại qua hàng vạn năm.
Cả nhóm vẫn còn chìm trong dư âm của "Luân Hồi Ảo Cảnh", tâm trí mỗi người đều mang theo một vết sẹo vô hình, một sự ám ảnh khó tả. Tuyết Dao, vẻ đẹp băng giá của nàng giờ đây càng thêm phần ưu tư, đôi mắt phượng dài khẽ cụp xuống, che đi những suy nghĩ phức tạp. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc từ tận linh hồn, như thể đã trải qua hàng ngàn kiếp sống chỉ trong một khoảnh khắc. Nàng vẫn nhớ rõ cảm giác cô độc đến tột cùng khi đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhìn xuống một thế giới chỉ còn lại tro tàn, gánh vác trách nhiệm bảo vệ tông môn mà không còn ai bên cạnh. Đó là một gánh nặng mà ngay cả trong cõi mộng, nàng cũng không muốn nếm trải lại.
“Ảo ảnh đó... chân thực đến mức ta suýt lạc lối,” Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng khàn đi đôi chút, như thể đã phải gào thét trong câm lặng. Nàng siết nhẹ tay Lâm Phong, một hành động vô thức để tìm kiếm sự trấn an.
Tần Nguyệt đi phía sau, ánh mắt uyên bác của nàng quét qua những vách đá xù xì, những khối kiến trúc đổ nát thoắt ẩn thoắt hiện trong làn sương mỏng. Mặc dù vẻ ngoài của nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, thể hiện sự suy tư sâu sắc. Nàng đã phân tích mọi chi tiết trong ảo ảnh của mình – những ca bệnh nan y, những sinh mạng mong manh bị nàng cứu chữa rồi lại mất đi, những lựa chọn sinh tử mà nàng phải đưa ra. Nó không chỉ là nỗi đau mà còn là một bài học nghiệt ngã về sự bất lực của y thuật trước định mệnh.
“Đây không chỉ là mê trận thông thường. Nó nhắm vào tận sâu cội rễ ý chí và nhận thức,” Tần Nguyệt lên tiếng, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự thận trọng. “Kẻ nào có thể tạo ra một ảo cảnh tinh vi đến vậy, thấu hiểu nỗi sợ hãi và khao khát sâu kín nhất của mỗi người, kẻ đó chắc chắn không phải phàm nhân. Nó không chỉ đơn thuần là muốn ngăn cản chúng ta, mà là muốn bẻ gãy ý chí, khiến chúng ta tự hủy diệt từ bên trong.”
Mộc Ly vẫn bám chặt lấy cánh tay còn lại của Lâm Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào vai chàng, như một chú mèo nhỏ tìm kiếm hơi ấm. Nàng vẫn còn run rẩy nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Nỗi sợ hãi mất đi Lâm Phong, mất đi tất cả những người nàng yêu thương, đã khắc sâu vào tâm trí nàng. Trong ảo cảnh, nàng đã thấy mình lạc lõng giữa một khu rừng hoang tàn, cô độc một mình, Lâm Phong và những tỷ tỷ khác đều biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
“Ca ca... chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau, đúng không?” Nàng hỏi khẽ, giọng nói líu lo thường ngày giờ lại mang theo chút nghẹn ngào, như thể vẫn còn lo sợ rằng mọi thứ chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi.
Lâm Phong vỗ nhẹ lên tay Mộc Ly, nở một nụ cười trấn an. "Ngốc nha đầu, đương nhiên rồi. Chúng ta sẽ luôn bên nhau. Ta đã hứa rồi mà, sẽ không bao giờ để nàng một mình." Chàng nhìn Mộc Ly, rồi lại lướt mắt qua từng người, cảm nhận được nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong lòng họ. Chàng hít thở sâu, cố gắng xua tan đi sự mệt mỏi trong chính bản thân. Trong ảo ảnh của chàng, chàng đã thấy mình thất bại, thấy các nàng lần lượt ngã xuống dưới lưỡi hái của "Thiên Đạo", thấy mình cô độc gánh vác một gánh nặng không thể chịu nổi, và rồi... thấy một bóng hình quen thuộc, nhưng lại không thể chạm tới, biến mất vào hư vô. Đó là một nỗi đau thấu tận xương tủy, một sự tuyệt vọng mà chàng không muốn nhớ lại.
Lam Yên vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ, tay nàng không rời thanh trường kiếm bên hông, ánh mắt sắc bén quét ngang dọc xung quanh, như một chiến binh luôn sẵn sàng chiến đấu. Nàng vẫn còn cảm thấy lồng ngực mình sục sôi căm hờn khi nhớ lại ảo ảnh. Hình ảnh những "huynh đệ" phản bội, những kẻ từng thề nguyện sống chết cùng nàng, giờ lại cười cợt, đâm sau lưng nàng, đã khắc sâu vào tâm trí. Nàng đã từng trải qua sự phản bội, nhưng ảo ảnh đó đã khuếch đại nó lên gấp trăm ngàn lần, biến nó thành một vết nhơ không thể rửa sạch.
"Kẻ địch này... mạnh hơn chúng ta tưởng. Nhưng cũng vì thế, chúng ta càng phải tiến lên," Lam Yên gằn giọng, ánh mắt kiên định. "Không thể để những ảo ảnh đó làm lung lay ý chí của chúng ta. Chúng ta đã vượt qua, nghĩa là chúng ta đủ mạnh để đối mặt với bất cứ thứ gì nó ném vào!"
Hạ Vũ và Linh Nhi vẫn còn chút xanh xao, nhưng đã cố gắng giữ vững tinh thần. Hạ Vũ khẽ nắm lấy tay Linh Nhi, như để truyền cho nàng chút hơi ấm và sức mạnh. Nàng đã thấy mình yếu đuối đến mức không thể bảo vệ bất cứ ai, những người xung quanh nàng đều lần lượt biến mất trong biển lửa hoặc bị nuốt chửng bởi bóng tối. Đó là nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng, sự bất lực khi đối mặt với tai ương. Linh Nhi thì lại ôm chặt Thôn Thiên Thử đang cuộn mình trên vai Lâm Phong, nàng vẫn còn nhớ cảm giác bị nhốt trong một lồng son lộng lẫy, bị ép buộc phải sống một cuộc đời không thuộc về mình, khao khát được bay lượn trên bầu trời xanh thẳm.
Diệp Vô Song trầm mặc, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn về phía trước, sâu thẳm như một vực thẳm không đáy. Quyền lực vô biên nhưng đổi lại sự cô độc vĩnh cửu, đó là cái giá mà nàng đã từng chấp nhận trong ảo ảnh. Giờ đây, khi thoát khỏi nó, nàng nhận ra sự kinh khủng của một thế giới không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng gánh vác.
Cổ Thanh Nguyệt vẫn chắp tay trước ngực, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ u buồn. Gánh nặng của gia tộc, của quá khứ, của những trách nhiệm nặng nề đã khiến nàng mệt mỏi. Nhưng lời nói của Lâm Phong đã giúp nàng định thần lại. Quá khứ là để học hỏi, không phải để dằn vặt. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy tin tưởng.
Thôn Thiên Thử, sau một hồi hoảng loạn, giờ đã lấy lại chút sức lực, nó khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn cảnh giác quét qua không gian xung quanh. Nó cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng cũng có một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến lạ lùng đang gọi mời, tựa như một món ngon không thể cưỡng lại. Nó khẽ rít lên vài tiếng chiêm chiếp, rồi bất chợt nhảy khỏi vai Lâm Phong, phóng đi như một mũi tên, hướng về một vách đá đen kịt.
"Này, Thử nhi, ngươi đi đâu vậy?" Mộc Ly ngạc nhiên gọi theo, nhưng Thôn Thiên Thử đã biến mất vào một khe nứt nhỏ trên vách đá, tựa như một cánh cửa vô hình.
Lâm Phong nheo mắt nhìn theo, cảm giác kỳ lạ trong lòng chàng càng lúc càng rõ ràng. Luồng năng lượng cổ xưa mà chàng cảm nhận được từ Huyễn Mặc Quyển giờ đây như một sợi chỉ vô hình, kéo chàng về phía khe nứt đó. "Đừng lo, Thử nhi không phải là kẻ lỗ mãng. Chắc nó đã phát hiện ra điều gì đó." Lâm Phong nói, trấn an Mộc Ly, rồi chàng nhìn Tần Nguyệt. "Tần Nguyệt, nàng có cảm nhận được gì không?"
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng tập trung vào khe nứt. "Ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại bị che giấu kỹ lưỡng bởi một loại trận pháp cổ quái. Nó không giống với bất kỳ trận pháp nào ta từng đọc trong thư tịch cổ. Có lẽ, đây là chìa khóa mà chúng ta đang tìm kiếm."
Lâm Phong quay sang nhìn các nàng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã vượt qua. Đây chỉ là một thử thách, một lời chào hỏi từ kẻ địch. Nhưng cũng là một bài học đắt giá. Mỗi chúng ta đều có những bóng ma trong lòng, những nỗi sợ hãi và hối tiếc mà chúng ta cố gắng chôn giấu. 'Thiên Đạo' đã lợi dụng chúng, đã cố gắng bẻ gãy ý chí của chúng ta bằng cách biến những nỗi sợ hãi ấy thành hiện thực. Nhưng chính sự kiên định, sự tin tưởng lẫn nhau của chúng ta mới là sức mạnh thật sự để phá vỡ mọi xiềng xích." Chàng nhìn về phía trước, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác và quyết tâm cao độ. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng phát ra ánh sáng yếu ớt, như đang "tiêu hóa" những gì vừa hấp thụ, những mảnh vỡ của ảo ảnh và sự thao túng tinh thần. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Mê trận 'Luân Hồi Ảo Cảnh' này chỉ là lớp vỏ ngoài. Bên trong, còn rất nhiều điều bí ẩn đang chờ đợi chúng ta, nhiều sự thật có thể làm rung chuyển cả Tiên Giới."
Chàng bước về phía khe nứt, cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa cuộn trào bên trong, tựa như một linh hồn đang ngủ say, giờ đây đang dần tỉnh giấc. Khe nứt không quá lớn, nhưng đủ để một người có thể lách qua. Bên trong, một luồng gió lạnh lẽo thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ và một thứ hương vị lạ lẫm, ngọt ngào nhưng lại đầy nguy hiểm, tựa như mùi của thời gian đang trôi chảy.
"Hãy cẩn thận," Tuyết Dao nhắc nhở, nàng theo sát Lâm Phong, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã nằm gọn trong tay, ánh sáng lam nhạt bao phủ lấy thân kiếm, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Lâm Phong gật đầu, rồi quay sang các nàng. "Mọi người hãy theo sát ta. Đừng rời xa nhau quá một bước." Chàng dặn dò, giọng nói trầm ổn, mang theo sức mạnh trấn an. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng rung động mạnh hơn, tựa như một la bàn đang chỉ dẫn đường đi. Chàng đưa mắt nhìn sâu vào vùng bí cảnh trước mặt, nơi ánh sáng yếu ớt của "mặt trời" không rõ nguồn gốc đang dẫn lối. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thì thầm, rồi dứt khoát bước vào khe nứt, theo sau là Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt.
Khi cả nhóm lách qua khe nứt hẹp, không gian bỗng mở rộng ra, không còn là những vách đá xám xịt hay làn sương mù ảo ảnh nữa. Thay vào đó, họ bước vào một không gian rộng lớn, tựa như một điện thờ cổ xưa được chạm khắc sâu vào lòng núi. Trần điện cao vút, ẩn mình trong bóng tối, chỉ có những cột đá khổng lồ, điêu khắc những phù văn cổ quái, chọc thẳng lên trên, tựa như những ngón tay gầy guộc đang cố gắng vươn tới một thứ gì đó vô hình.
Bầu không khí bên trong điện thờ tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ và tiếng gió rít nhè nhẹ qua những khe hở trên vách đá vọng lại. Trên mặt đất, những phiến đá xanh cổ kính trải dài, phủ đầy rêu phong và bụi thời gian, mỗi bước chân đều tạo nên một tiếng vang vọng nhỏ. Ở trung tâm điện thờ, Thôn Thiên Thử đang đứng cạnh một bệ đá tròn, đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào một vật thể đang phát sáng yếu ớt trên bệ.
"Thử nhi!" Mộc Ly khẽ gọi, nàng vội vàng chạy tới, cúi xuống nhặt Thôn Thiên Thử lên, ôm vào lòng. "Ngươi chạy nhanh quá làm ta sợ muốn chết!"
Lâm Phong và các nàng tiến lại gần bệ đá. Trên đó, một mảnh tinh thể trong suốt, kích thước bằng lòng bàn tay, đang phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt, dịu dàng nhưng đầy ma mị. Ánh sáng đó tựa như hơi thở của vạn vật, chập chờn và quyến rũ, khiến người ta không khỏi muốn chạm vào. Các phù văn cổ xưa, hình tròn, xoắn ốc, và những ký hiệu không thể giải thích được, được khắc sâu trên bề mặt bệ đá, tạo thành một trận pháp phức tạp bao quanh mảnh tinh thể.
"Đây là..." Tần Nguyệt tiến lại gần hơn, đôi mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc. Nàng vươn tay ra, nhưng lại rụt lại, như thể sợ làm vấy bẩn thứ linh vật thiêng liêng. "Đây là... Ấn Ký Thời Gian? Thật không thể tin được, thứ này chỉ tồn tại trong truyền thuyết cổ đại! Nó có thể chứa đựng ký ức của vạn năm về trước, thậm chí là của một kỷ nguyên đã mất!" Giọng nàng run rẩy, đầy vẻ phấn khích và kính sợ.
"Ấn Ký Thời Gian?" Lâm Phong lặp lại, cảm giác kỳ lạ trong lòng chàng càng lúc càng mạnh. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bắt đầu rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, ánh sáng trên bề mặt nó nhấp nháy liên tục, tựa như đang giao tiếp với mảnh tinh thể kia.
"Đúng vậy," Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt nàng nghiêm trọng. "Theo những gì ta từng đọc trong những cuốn cổ thư cấm kỵ, Ấn Ký Thời Gian là những mảnh vỡ của ý chí hoặc linh hồn của những sinh linh cực kỳ cường đại, được phong ấn vào một vật thể đặc biệt để lưu giữ ký ức về một thời đại, một sự kiện quan trọng. Chúng vô cùng hiếm hoi, thậm chí có thể nói là gần như không tồn tại ở thời đại này. Việc tìm thấy một Ấn Ký Thời Gian ở đây... chắc chắn có liên quan mật thiết đến bí mật của Vực Sâu Cấm Kỵ này, và có lẽ là cả 'Thiên Đạo' mà chúng ta đang đối mặt."
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào mảnh tinh thể. Nó không chỉ phát ra ánh sáng, mà còn toát ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, tựa như gánh nặng của hàng triệu năm lịch sử. Chàng cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Huyễn Mặc Quyển, như thể nó đang yêu cầu chàng tiếp cận mảnh tinh thể. Đây có lẽ là lý do vì sao chàng lại được dẫn đến đây, lý do vì sao Huyễn Mặc Quyển lại cộng hưởng với cổ vật mà tàn hồn kia để lại.
"Nó... đang gọi ta," Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt chàng kiên định. "Huyễn Mặc Quyển đang phản ứng mãnh liệt với nó. Ta nghĩ, ta cần phải chạm vào nó."
"Không được!" Tuyết Dao và Mộc Ly đồng thanh thốt lên.
"Lâm Phong, chúng ta không biết bên trong nó chứa đựng điều gì. Có thể là nguy hiểm, hoặc một loại phong ấn nào đó," Tuyết Dao nói, giọng nàng đầy lo lắng.
"Ca ca, lỡ nó làm tổn thương ca ca thì sao?" Mộc Ly ôm chặt cánh tay Lâm Phong, đôi mắt ngấn nước.
"Đừng lo lắng," Lâm Phong mỉm cười trấn an. "Ta cảm nhận được, nó không phải là nguy hiểm. Nó là một mảnh ghép còn thiếu, một phần của bức tranh lớn mà chúng ta đang cố gắng ghép lại. Hơn nữa, Huyễn Mặc Quyển sẽ bảo vệ ta." Chàng tin tưởng vào trực giác của mình và vào sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển. Chàng biết, đây là cơ hội duy nhất để khám phá sự thật.
"Ta sẽ hỗ trợ chàng," Tần Nguyệt nói, nàng nhanh chóng lấy ra một vài viên đan dược hồi phục linh lực và trấn định tâm thần, đặt vào tay Lâm Phong. "Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, ta sẽ cố gắng sử dụng cổ thuật để giúp chàng thoát ra."
Lam Yên, Diệp Vô Song, Hạ Vũ, Linh Nhi và Cổ Thanh Nguyệt đều nhìn Lâm Phong với ánh mắt tin tưởng và lo lắng. Họ biết, dù nguy hiểm đến đâu, Lâm Phong cũng sẽ không lùi bước. Và họ sẽ luôn ở bên chàng, dù có phải đối mặt với vực sâu hay biển lửa.
Lâm Phong gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ vươn tay ra, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của mảnh tinh thể. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, không phải màu xanh lam nhạt như trước, mà là một màu trắng bạc rực rỡ, tựa như ánh sáng của hàng ngàn vì sao hội tụ. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một tiếng "ông" vang dội, toàn thân nó tỏa sáng rực rỡ, bao phủ lấy bàn tay Lâm Phong, tựa như một tấm khiên bảo hộ vô hình.
Và rồi, một dòng thác ký ức khổng lồ, cuồn cuộn như sóng thần, ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong.
Cảnh tượng đầu tiên hiện ra trước mắt Lâm Phong là một thế giới hỗn loạn, đầy rẫy khói lửa và tiếng gào thét. Đó là Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một thời đại mà các vị thần và ma quỷ tranh giành quyền lực, xé nát thiên địa. Bầu trời bị nhuộm đỏ bởi máu, đất đai nứt nẻ, sông hồ cạn khô. Những sinh linh khổng lồ, những vị thần với sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, giao chiến với nhau, mỗi đòn đánh đều có thể phá hủy một tinh cầu. Tiếng gầm rú của thần thú, tiếng kiếm va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung vang vọng khắp không gian, tựa như một bản giao hưởng hủy diệt. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh và sắt thép cháy khét lẹt xộc vào mũi chàng, khiến chàng cảm thấy buồn nôn.
Trong cơn hỗn loạn đó, Lâm Phong thấy một thực thể khổng lồ, thân hình mờ ảo, không rõ hình dạng, nhưng lại tỏa ra một luồng uy áp vô biên, vượt xa bất kỳ vị thần hay ma quỷ nào chàng từng biết. Thực thể đó, tự xưng là "Nguyên Thủy Thiên Đạo", là ý chí tự nhiên của vũ trụ, là nguồn gốc của mọi quy tắc, mọi định luật. Nó đứng trung lập, cố gắng duy trì sự cân bằng, không đứng về phe nào.
Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ khác xuất hiện. Bóng đen đó không có hình dạng cụ thể, nhưng nó tỏa ra một luồng khí tức tà ác, tham lam và đầy quyền năng thao túng. Bóng đen đó không phải là ma, cũng không phải là thần, mà là một sinh vật cổ xưa, một kẻ đã sống sót từ những kỷ nguyên xa xưa hơn cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một kẻ đã âm thầm quan sát, chờ đợi cơ hội. Lâm Phong gọi nó là "Kẻ Thao Túng".
Kẻ Thao Túng không chiến đấu trực diện. Nó ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự hỗn loạn của đại chiến để từ từ thâm nhập vào Nguyên Thủy Thiên Đạo. Nó không thể tiêu diệt Nguyên Thủy Thiên Đạo, nhưng nó có thể biến chất nó. Tựa như một ký sinh trùng khổng lồ, nó bám víu vào ý chí tự nhiên của vũ trụ, từ từ nuốt chửng, đồng hóa và bẻ cong các quy tắc.
Lâm Phong chứng kiến cảnh Nguyên Thủy Thiên Đạo, thứ vốn dĩ vô tư, công bằng, từ từ bị nhuộm đen, bị bẻ cong bởi ý chí của Kẻ Thao Túng. Các quy tắc tự nhiên dần bị thay đổi, những định luật vũ trụ vốn dĩ linh hoạt, giờ trở nên cứng nhắc, tàn nhẫn, và đôi khi phi lý. Các sinh linh trong các giới, vốn dĩ sống theo lẽ tự nhiên, giờ bị đặt dưới một xiềng xích vô hình, vận mệnh của họ bị sắp đặt, bị điều khiển.
Giọng nói cổ xưa, trầm thấp và đầy quyền năng, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không phải của Nguyên Thủy Thiên Đạo, mà là của Kẻ Thao Túng sau khi đã chiếm đoạt được nó: "Thiên Đạo... là của ta. Vận mệnh... do ta định đoạt! Từ nay, không ai có thể thoát khỏi sự khống chế của ta. Các ngươi, những sinh linh bé nhỏ, chỉ là quân cờ trong ván cờ vĩnh cửu của ta!"
Cảnh tượng chuyển đổi. Lâm Phong thấy hàng loạt thế giới bị hủy diệt, không phải do chiến tranh, mà do "Thiên Đạo" giả tạo này can thiệp, thiết lập những quy tắc khắc nghiệt, những vòng luân hồi tàn nhẫn, những định mệnh không thể thay đổi. Hàng tỷ sinh linh bị mắc kẹt trong những vòng lặp vô tận của khổ đau, của sự bất lực. Những kẻ muốn nghịch thiên cải mệnh đều bị trấn áp, bị nghiền nát dưới sức mạnh của "Thiên Đạo" giả tạo.
Lâm Phong cảm thấy một cơn phẫn nộ không thể tả xiết dâng trào trong lồng ngực. Chàng đã từng tin rằng "Thiên Đạo" là một thứ gì đó vô tình, công bằng, là quy tắc tự nhiên mà mọi sinh linh phải tuân theo. Nhưng giờ đây, chàng nhận ra, nó chỉ là một công cụ, một thứ vũ khí bị chiếm đoạt và biến chất bởi một kẻ thù còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Hóa ra, những lời tàn hồn kia nói không sai, "Thiên Đạo" đã bị "bệnh", và bệnh đó đến từ một ký sinh trùng cổ xưa.
Cơn thác ký ức quá lớn, quá dữ dội. Lâm Phong run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Khuôn mặt chàng trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ thông minh sắc sảo giờ đây mở to, đầy vẻ choáng váng và kinh hoàng. Chàng cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, hàng tỷ mảnh ký ức chen chúc, xô đẩy nhau trong tâm trí, tựa như hàng vạn con kiến đang bò lúc nhúc. Cảm giác áp lực và choáng váng khiến chàng suýt ngã quỵ.
Huyễn Mặc Quyển tỏa sáng mãnh liệt, không ngừng quay tròn trong tay Lâm Phong. Nó không chỉ bảo vệ chàng khỏi sự quá tải của ký ức, mà còn giúp chàng hấp thụ và sắp xếp thông tin, biến những mảnh vỡ hỗn loạn thành một dòng chảy mạch lạc. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển tựa như đang nhảy múa, hấp thụ từng chút ký ức, từng chút năng lượng từ mảnh tinh thể, đồng thời cũng truyền cho Lâm Phong một luồng sức mạnh ổn định, giúp chàng chống đỡ.
Các mỹ nhân đứng xung quanh, lo lắng nhìn Lâm Phong. Họ không thể nhìn thấy những gì chàng đang trải qua, nhưng họ có thể cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ đang cuộn trào xung quanh chàng, cũng như sự đau đớn và giằng xé trong nội tâm chàng. Tuyết Dao vươn tay ra, muốn chạm vào chàng nhưng lại sợ làm gián đoạn quá trình. Tần Nguyệt nhíu mày, nàng nhìn mảnh tinh thể đang phát sáng rực rỡ, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển trên tay Lâm Phong. Nàng hiểu rằng Lâm Phong đang tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ, một sự thật có thể làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của họ về vũ trụ.
Lâm Phong cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ. Từng hình ảnh, từng âm thanh, từng mùi vị của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, từng tiếng gào thét của những sinh linh bị thao túng, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí chàng. Chàng thấy được sự khốc liệt của chiến tranh, sự tàn nhẫn của Kẻ Thao Túng, và sự bất lực của Nguyên Thủy Thiên Đạo khi bị chiếm đoạt.
Thôn Thiên Thử, vẫn còn trong lòng Mộc Ly, bỗng dưng rít lên một tiếng chiêm chiếp đầy bất an, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Nó cảm nhận được sự thay đổi kinh hoàng trong khí tức của chàng, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề, tựa như gánh nặng của hàng triệu sinh linh đang đè lên vai Lâm Phong.
Cuối cùng, dòng thác ký ức cũng dần lắng xuống. Ánh sáng từ mảnh tinh thể và Huyễn Mặc Quyển cũng từ từ mờ đi. Lâm Phong thở hổn hển, đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt chàng đã không còn vẻ choáng váng mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. Chàng đã hiểu. Chàng đã thấy.
"Thiên Đạo... là giả tạo," Lâm Phong thều thào, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ u ám. "Nó không phải là ý chí tự nhiên của vũ trụ. Nó... đã bị chiếm đoạt. Bị một thực thể cổ xưa... một Kẻ Thao Túng... biến chất."
Những lời nói của Lâm Phong vang vọng trong không gian tĩnh mịch của điện thờ, tựa như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí của các mỹ nhân. Tất cả đều chấn động, sững sờ. "Thiên Đạo giả tạo"? Điều này... làm sao có thể? Từ bao đời nay, họ luôn tin vào Thiên Đạo, tin vào quy luật vận hành của vũ trụ. Giờ đây, Lâm Phong lại nói rằng nó là một sự lừa dối, một xiềng xích được tạo ra bởi một kẻ nào đó?
Lâm Phong từ từ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Trong đôi mắt đen láy của chàng, không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là một ngọn lửa hừng hực của quyết tâm. Gánh nặng của vận mệnh vạn giới, sự thật kinh hoàng về Thiên Đạo, tất cả đều đổ dồn lên vai chàng. Kẻ Thao Túng, từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một kẻ đã âm thầm thao túng vận mệnh của toàn bộ vũ trụ, biến sinh linh thành quân cờ. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân của Lâm Phong nữa. Đây là một cuộc chiến vì sự thật, vì tự do, vì toàn bộ sinh linh trong các giới.
"Chúng ta... chúng ta đã bị lừa dối," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng, đầy vẻ bi tráng. "Mục tiêu của chúng ta không phải là nghịch Thiên Đạo theo nghĩa đen. Mà là đánh bại Kẻ Thao Túng, và khôi phục Thiên Đạo nguyên thủy, trả lại sự công bằng và tự do cho vạn giới."
Chàng nhìn mảnh tinh thể đang dần chìm vào tĩnh lặng trên bệ đá, và rồi nhìn Huyễn Mặc Quyển đang tỏa sáng yếu ớt trong tay. Chàng biết, thân thế của chàng, sự tồn tại của Huyễn Mặc Quyển, chắc chắn có mối liên hệ sâu sắc với Thiên Đạo nguyên thủy, hoặc với chính Kẻ Thao Túng này. Có lẽ, chàng là một phần của sự sắp đặt, một mảnh ghép của định mệnh được tạo ra để đối phó với kẻ phản diện vĩ đại này. Và bây giờ, chàng đã sẵn sàng để đối mặt với nó.
"Kẻ Thao Túng... nó đã ẩn mình quá lâu. Nhưng bây giờ, nó đã lộ diện," Lâm Phong nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa. "Chúng ta sẽ tìm ra nó. Chúng ta sẽ đánh bại nó. Và chúng ta sẽ giải phóng Thiên Đạo, giải phóng vạn giới khỏi xiềng xích của nó!" Ngôn ngữ phong phú, giàu hình ảnh, sử dụng nhiều từ ngữ miêu tả cảnh quan, tu luyện, kỹ năng chiến đấu một cách sống động. Pha trộn giữa văn phong cổ điển, trang trọng khi mô tả thế giới tu tiên hùng vĩ và ngôn ngữ hiện đại, dí dỏm trong lời thoại của nhân vật chính. Sử dụng nhiều thuật ngữ tu tiên chuyên ngành (linh khí, đan điền, nguyên anh, pháp bảo...).
Phong cách đối thoại: Đối thoại sắc sảo, thông minh, thường có những câu đùa cợt, châm biếm từ Lâm Phong. Các nữ chính có lời thoại đặc trưng theo tính cách (lạnh lùng, hoạt bát, dịu dàng, mạnh mẽ). Đối thoại đóng vai trò quan trọng trong việc thể hiện tính cách, phát triển mối quan hệ và tiết lộ thông tin.
Phong cách mô tả: Mô tả chi tiết, sống động về cảnh quan thiên nhiên, kiến trúc, trang phục, đặc biệt là các trận chiến, công pháp tu luyện và diễn biến nội tâm nhân vật. Sử dụng các giác quan để tạo sự nhập vai. Chi tiết hóa các đặc điểm ngoại hình, thần thái của nhân vật.
Nhịp: Nhịp độ linh hoạt: nhanh, dồn dập trong các cảnh chiến đấu, rượt đuổi, đột phá; chậm rãi, sâu lắng trong các đoạn mô tả tâm lý, tình cảm, hoặc miêu tả vẻ đẹp của thế giới; vừa phải trong các đoạn phát triển cốt truyện, khám phá bí mật.
Từ ngữ cần tránh: Tránh ngôn từ tục tĩu, thô tục quá mức. Hạn chế mô tả cảnh bạo lực máu me một cách trần trụi, tập trung vào tính chất hành động và hậu quả. Các cảnh tình cảm chỉ dừng ở mức gợi cảm, lãng mạn, không đi sâu vào chi tiết nhạy cảm.
Cụm từ đặc trưng: Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.,Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.,Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.,Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
Phong cách đại từ/xưng hô: Trong lời kể, dùng 'hắn', 'nàng', 'y', 'bọn họ' để tạo sự khách quan. Trong đối thoại, nhân vật tự xưng 'ta', 'ngươi', 'bản tọa', 'vãn bối', 'tiền bối', 'sư huynh/tỷ/đệ', 'đại ca/muội',... tùy thuộc vào mối quan hệ, địa vị và phong cách của từng người.