Lâm Phong vẫn nhắm mắt, toàn thân chìm đắm trong sự tương tác với phong ấn. Dù chưa nhận ra sự xuất hiện của cặp mắt đỏ rực, nhưng chàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, thù địch đang dần bao trùm lấy không gian. Chàng biết, cuộc hành trình vào "Vực Sâu Huyễn Minh" này, vào trung tâm của Cổ Di Tích Huyền Không, mới chỉ thực sự bắt đầu, và những bí mật kinh thiên động địa nhất, những hiểm nguy tột cùng nhất, đang chờ đợi chàng và những người yêu thương.
Ngay khi lời nguyền rủa từ quá khứ còn đang vang vọng trong tiếng gió, cặp mắt đỏ rực kia chợt bùng lên mãnh liệt, không còn vẻ thoáng qua mà hiện hữu rõ ràng như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như núi Thái Sơn, bỗng chốc tràn ngập không gian, khiến linh khí xung quanh trở nên đặc quánh, khó thở. Bức tường đá cổ kính bắt đầu rung chuyển dữ dội, những phù văn đang phát sáng yếu ớt của phong ấn dường như muốn vỡ vụn.
Lâm Phong, vẫn đang trong trạng thái nhập định sâu sắc, chợt cảm thấy một cú sốc tinh thần cực mạnh. Luồng năng lượng vừa lạnh lẽo, vừa hung tợn như một con rắn độc chui thẳng vào ý thức chàng, cố gắng phá vỡ sự liên kết giữa chàng và Huyễn Mặc Quyển. Chàng khẽ nhíu mày, khóe miệng hé mở, một tiếng rên khẽ thoát ra. Ánh sáng đen tím bao phủ cánh tay chàng vốn đang ổn định, giờ đây bắt đầu chớp tắt liên hồi, như ngọn nến đứng trước gió lớn.
Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng. Thấy Lâm Phong gặp nguy, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng lóe lên tia quyết đoán. "Kết Băng Vạn Dặm!" Nàng khẽ quát, bàn tay ngọc ngà vung lên. Một luồng hàn khí cực đoan bùng nổ, không khí xung quanh lập tức ngưng kết thành những tinh thể băng giá. Băng tuyết từ lòng bàn tay nàng bắn ra, nhanh chóng tạo thành một kết giới phòng hộ vững chắc bao quanh Lâm Phong, ngăn cách chàng khỏi luồng khí tức hung tợn đang tràn tới. Đồng thời, một bức tường băng dày đặc cũng vươn lên từ mặt đất, chắn ngang hốc đá tối tăm, tạm thời phong tỏa tầm nhìn và đường tấn công của kẻ địch.
"Hừ! Dù là tàn niệm hay gì, cũng phải chịu một thương của ta!" Lam Yên không đợi lệnh, nàng đã xông lên. Trường thương trong tay nàng gào thét, hóa thành một luồng hỏa diễm rực rỡ, lao thẳng vào bức tường băng, sẵn sàng phá vỡ nó để đối mặt trực diện với mối đe dọa. Tính cách mạnh mẽ, quả cảm của nàng không cho phép nàng chần chừ. Nàng biết, Lâm Phong đang ở thời khắc quan trọng, nàng phải bảo vệ chàng bằng mọi giá.
Mộc Ly nhanh nhẹn hơn thỏ rừng, thân ảnh nàng đã biến mất khỏi vị trí ban đầu, lướt đi như một làn khói xanh lá cây. Nàng di chuyển quanh quẩn, đôi mắt to tròn lanh lợi quét khắp mọi ngóc ngách của Cổ Di Tích, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ địch, hay những con đường thoát thân tiềm ẩn. "Mùi này... có gì đó không ổn!" Nàng thì thầm, cái mũi nhỏ xíu khịt khịt liên tục, trực giác nhạy bén của nàng mách bảo rằng kẻ địch không đơn giản chỉ là một thực thể đứng yên.
Tần Nguyệt thì vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác của nàng lại ánh lên vẻ nghiêm trọng. Nàng đứng phía sau Tuyết Dao, bàn tay kết ấn phức tạp. Một luồng linh lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ tuôn ra, củng cố kết giới băng của Tuyết Dao, đồng thời nàng cũng bắt đầu niệm chú, chuẩn bị cho một pháp thuật thăm dò hoặc khống chế. "Đừng nóng vội, Lam Yên! Kẻ địch này rất cổ xưa, không thể khinh suất!" Nàng nhắc nhở, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền.
Đúng lúc đó, bức tường băng của Tuyết Dao bỗng nứt rạn. Một cái bóng đen khổng lồ, cao hơn ba trượng, hình dạng mơ hồ, không rõ mặt mũi, với đôi mắt đỏ rực như máu, đã xuyên thủng bức tường băng, xuất hiện ngay trước mặt nhóm người. Nó không có thân thể vật chất, chỉ là một khối năng lượng hỗn loạn, nhưng lại tỏa ra một luồng áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên nặng trịch. Tiếng gầm rống cổ xưa, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động trực tiếp vào linh hồn, vang vọng khắp di tích, khiến đá sỏi rơi lả tả.
"Đây không phải thực thể, mà là tàn niệm của một cường giả cổ xưa bị năng lượng hỗn loạn thao túng! Không thể đánh thẳng, phải phá vỡ kết cấu năng lượng của nó!" Lâm Phong, dù vẫn nhắm mắt, nhưng đã cảm nhận được bản chất của kẻ địch thông qua sự cộng hưởng của Huyễn Mặc Quyển. Chàng cố gắng thốt ra những lời cảnh báo, giọng nói có phần suy yếu. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên bùng lên một luồng sáng mạnh mẽ hơn, truyền vào ý thức chàng những thông tin chi tiết về cấu trúc năng lượng của tàn niệm.
Nghe lời Lâm Phong, Lam Yên dù nóng nảy nhưng vẫn tin tưởng chàng vô điều kiện. Nàng thu lại trường thương, không còn tấn công trực diện nữa mà bắt đầu di chuyển linh hoạt hơn, tìm kiếm những điểm yếu trong kết cấu năng lượng mà Lâm Phong vừa nhắc đến. Tuyết Dao cũng hiểu ý, nàng lập tức thay đổi chiến thuật. "Kết Băng Vạn Dặm! Lâm Phong, ta sẽ cầm chân nó, ngươi tìm cách suy yếu nó từ bên trong!" Nàng dứt lời, hàn khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay nàng tuôn ra, hóa thành vô số sợi xích băng, quấn chặt lấy bóng đen khổng lồ, cố gắng giam cầm nó lại. Tiếng băng nứt vỡ ken két vang vọng, nhưng bóng đen dường như không bị ảnh hưởng quá nhiều, nó giằng co dữ dội, khiến những sợi xích băng liên tục đứt đoạn.
Thôn Thiên Thử, vẫn còn đang bám chặt trên vai Lâm Phong, lúc này đã nhảy xuống, thân hình nhỏ bé của nó bỗng hóa thành một cái bóng trắng lướt đi với tốc độ kinh người. Nó không ngừng rít lên những tiếng cảnh báo chói tai, đôi mắt to tròn long lanh quét liên tục vào những điểm yếu trên thân hình bóng đen, như muốn chỉ dẫn cho chủ nhân.
Lâm Phong, dù vẫn đang duy trì sự liên kết với phong ấn trên bức tường đá, đã rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm thân màu đen tuyền hấp thu ánh sáng, tạo ra một vầng sáng mờ ảo xung quanh. Chàng mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. "Mộc Ly, tìm vị trí trung tâm năng lượng của nó! Tần Nguyệt, chuẩn bị pháp trận suy yếu!"
Mộc Ly, với trực giác nhạy bén, đã nhận ra điều gì đó. Nàng lướt qua dưới chân bóng đen, đôi mắt tinh tường quan sát từng luồng khí tức dao động. "Ở đây! Ngay ngực trái của nó, có một vòng xoáy năng lượng hỗn loạn nhất!" Nàng la lớn, chỉ tay về phía bóng đen.
Tần Nguyệt không cần đợi thêm, nàng đã hoàn thành pháp ấn. Một trận pháp hình bát quái bằng linh quang màu lam nhạt bỗng xuất hiện dưới chân bóng đen, từ từ hấp thu và làm suy yếu luồng năng lượng hỗn loạn của nó. Bóng đen khổng lồ lập tức gào rít thê lương hơn, nó cố gắng giãy giụa, nhưng bị sợi xích băng của Tuyết Dao và trận pháp của Tần Nguyệt kiềm chế.
Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng nhiên xoay tròn dữ dội, truyền một luồng năng lượng đen tím tinh thuần vào cơ thể chàng, rồi hội tụ vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. "Huyễn Mặc Kiếm Khí, Đoạn Linh!" Chàng quát khẽ, vung kiếm lên. Một luồng kiếm khí đen tím sắc bén như lưỡi hái tử thần, mang theo sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, xé toạc không khí, xuyên thẳng vào vị trí trung tâm năng lượng mà Mộc Ly đã chỉ.
"Aaaaaaa!" Bóng đen khổng lồ gào thét một tiếng đau đớn đến xé lòng, thân hình nó co rút lại dữ dội. Các sợi xích băng của Tuyết Dao lập tức đông cứng nó lại, Tần Nguyệt tăng cường trận pháp, và Lam Yên không bỏ lỡ cơ hội, trường thương của nàng hóa thành một con hỏa long, giáng thẳng vào thân thể đang co rút của bóng đen. Ngay lập tức, bóng đen khổng lồ bắt đầu tan rã, hóa thành vô số đốm sáng li ti, rồi biến mất hoàn toàn trong tiếng gào rít thê lương, để lại một luồng năng lượng cổ xưa, tinh thuần nhưng tràn đầy bi thương, bay lượn trong không trung.
Luồng năng lượng đó không tiêu tan, mà từ từ ngưng tụ lại, tạo thành một viên ngọc màu xanh xám, phát ra ánh sáng mờ ảo. Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh lực hỗn loạn trong cơ thể dần ổn định lại. Trận chiến kết thúc, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng. Chàng nhìn viên ngọc lơ lửng, rồi lại nhìn về phía bức tường đá cổ kính, nơi phong ấn đã được Huyễn Mặc Quyển hóa giải một phần. "Đây là... tinh hoa tàn niệm của cường giả cổ xưa đó sao?" Chàng lẩm bẩm, lòng mang nặng suy tư. Kẻ canh giữ này không có ác ý, chỉ là một tàn hồn bị vây hãm trong năng lượng hỗn loạn, canh giữ một thứ mà chính nó cũng không còn ý thức rõ ràng.
***
Sau khi đánh bại kẻ canh giữ, một luồng khí tức nặng nề từ chiến trường cũ dần tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của di tích. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những khe hở trên trần đá, phác họa những hình thù kỳ dị lên nền đất bụi bặm. Cả nhóm không ai nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn viên ngọc xanh xám đang lơ lửng, rồi lại nhìn Lâm Phong, người vừa trải qua một trận chiến tinh thần và thể xác.
"Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Năng lượng hỗn loạn từ trận chiến sẽ thu hút những thứ khác." Lâm Phong nói, giọng khàn khàn, nhưng ánh mắt chàng đã trở lại vẻ tinh anh thường ngày. Chàng bước tới, thu lấy viên ngọc xanh xám. Một cảm giác lạnh lẽo nhưng thuần khiết truyền vào lòng bàn tay chàng. "Viên ngọc này... chứa đựng một phần ký ức của vị cường giả kia. Có lẽ sẽ hữu ích."
Tần Nguyệt gật đầu, khuôn mặt thanh tú thoáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ tập trung. "Đúng vậy. Di tích này còn sâu hơn nữa. Kẻ canh giữ chỉ là bước khởi đầu." Nàng nhìn về phía hốc đá tối tăm mà bóng đen vừa xuất hiện, nơi giờ đây đã lộ ra một hành lang ngầm sâu hút. "Hành lang này được bảo vệ bởi vô số trận pháp và cạm bẫy. Hãy cẩn thận."
Cả nhóm bắt đầu di chuyển, tiến vào hành lang ngầm. Không khí lập tức trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, mang theo mùi của đất mục, rêu phong và một thứ mùi kim loại gỉ sét rất đặc trưng. Tiếng gió rít bên ngoài đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn người, thỉnh thoảng chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá hay tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ vang vọng. Những bức tường đá của hành lang được khắc vô số phù văn cổ xưa mà ngay cả Tần Nguyệt cũng chưa từng thấy bao giờ, chúng chìm trong bóng tối, chỉ hiện ra mờ ảo dưới ánh sáng từ ngọc dạ minh châu của Tuyết Dao.
"Cẩn thận, có ảo ảnh!" Mộc Ly đột nhiên lên tiếng, đôi mắt nàng căng thẳng nhìn về phía trước. Trước mắt họ, hành lang dường như kéo dài vô tận, những bức tường đá đổ nát hiện ra, rồi lại biến mất, tạo thành những con đường xoắn ốc không lối thoát, khiến không gian méo mó như một tấm gương bị vỡ.
Lâm Phong nhíu mày. "Trận pháp ảo ảnh sao? Xem ra những người xây dựng di tích này không chỉ muốn ngăn chặn kẻ xâm nhập, mà còn muốn thử thách tâm trí của họ." Chàng khẽ vận chuyển Huyễn Mặc Quyển. Ngay lập tức, một luồng năng lượng đen tím bao phủ đôi mắt chàng. Thế giới xung quanh Lâm Phong bỗng thay đổi. Những ảo ảnh tan biến, lộ ra cấu trúc thực sự của hành lang. "Bên trái! Có một khe hở ẩn giấu!" Chàng chỉ dẫn.
Tần Nguyệt bước tới, kiểm tra những phù văn trên vách đá. "Trận pháp này vô cùng cổ xưa, không phải do người thường bố trí. Nó không phải để giết người, mà là để giam cầm... hoặc để kiểm tra tâm tính người vào." Nàng trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những ký tự cổ đại phức tạp. "Nó đòi hỏi người giải phải có ý chí kiên định và tâm hồn thuần khiết. Bằng không, sẽ mãi mãi lạc lối trong ảo ảnh của chính mình."
Họ đi tiếp, lần lượt vượt qua những cạm bẫy tinh vi khác. Có những cơ quan sát thương được kích hoạt bởi sự dao động linh lực nhỏ nhất, nhưng Thôn Thiên Thử luôn cảnh báo kịp thời bằng những tiếng chiêm chiếp đáng yêu hoặc những cú giật mình, giúp nhóm Lâm Phong tránh được những mũi tên độc hay những phiến đá khổng lồ rơi xuống. "Tiểu Bạch đúng là báu vật!" Lam Yên cười khẽ, vuốt ve bộ lông trắng muốt của Thôn Thiên Thử đang bám trên vai nàng.
Dọc đường đi, họ còn gặp phải những luồng tàn dư ý chí của các cường giả cổ đại còn vương vấn trong không gian. Những luồng ý chí này không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những hình ảnh mờ ảo chớp nhoáng thoáng qua trong tầm nhìn, hay những lời thì thầm đầy mê hoặc vang vọng trong tâm trí mỗi người. Có lúc là lời kêu gọi về danh vọng, quyền lực; có lúc là những lời hứa hẹn về sức mạnh vô biên; đôi khi lại là những ký ức bi thương về một tình yêu đã mất.
Mộc Ly bỗng nhiên dừng lại, đôi mắt to tròn mở to. "Mùi này... có thứ gì đó đang nhìn chúng ta từ trong bóng tối!" Nàng thì thầm, chỉ tay về phía một góc khuất. Một cái bóng mờ ảo, giống như một chiến binh cổ xưa với áo giáp đã mục nát, thoáng hiện ra, rồi nhanh chóng tan biến. Những lời thì thầm bi thương lại vang lên trong tâm trí họ, kể về những trận chiến đã qua, về sự hy sinh và lời nguyền.
"Đó không phải là kẻ địch." Lâm Phong khẽ nói, ánh mắt chàng thoáng qua vẻ trầm tư. "Đó là những người bảo vệ di tích này. Ý chí của họ đã hòa quyện vào nơi đây, tạo thành những 'ký ức' cuối cùng. Họ không có ác ý, chỉ là đang tìm kiếm một 'người thừa kế' xứng đáng, một người có thể hiểu và tiếp nối sứ mệnh của họ." Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một luồng sáng ấm áp, như muốn an ủi những tàn dư ý chí bi thương kia.
Tần Nguyệt gật đầu đồng tình. "Những trận pháp giam cầm này, những lời thì thầm này, đều là những bài kiểm tra nhỏ. Họ không muốn kẻ phàm tục hay kẻ có tâm địa bất chính chạm vào bí mật của di tích." Nàng dừng lại trước một bức phù điêu cổ kính, chạm khắc hình một vị thần với đôi mắt nhìn xa xăm. "Họ đã đặt mọi hy vọng vào người đến sau."
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn vào di tích. Không gian dần mở rộng, không còn là hành lang chật hẹp nữa mà là những căn phòng lớn hơn, với những cột đá khổng lồ đã đổ nát, những bậc thang dẫn xuống vực sâu không đáy. Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác khám phá một thế giới đã bị lãng quên hàng vạn năm. Những xương cốt mục nát của những sinh vật không rõ tên tuổi nằm rải rác trên nền đất, phủ đầy bụi thời gian. Mùi ẩm mốc và mục nát càng lúc càng nồng nặc, xen lẫn mùi thảo dược cổ thoang thoảng, như thể nơi đây từng là một khu vườn bí mật.
Họ tìm thấy những tàn tích của các thư phòng cổ xưa, nơi những cuộn da đã mục nát, những tấm bia đá đã vỡ vụn, nhưng vẫn còn lưu giữ những ký tự cổ đại mà Tần Nguyệt có thể nhận ra một phần. Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển để làm sạch bụi bặm, nhẹ nhàng lật giở từng trang sách đã hóa thạch, cố gắng đọc hiểu những dòng chữ đã phai mờ. Mỗi thông tin thu thập được đều như một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Thôn Thiên Thử đột nhiên rít lên một tiếng nhỏ, rồi nhảy ra khỏi vai Lam Yên, chạy về phía một vách đá có vẻ bình thường. Nó dùng cái mũi nhỏ xíu của mình khịt khịt, rồi dùng móng vuốt cào nhẹ vào một điểm nào đó. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra một luồng sáng chói lọi, như có sự cộng hưởng mạnh mẽ.
"Có một cánh cửa đá ẩn giấu!" Lâm Phong kinh ngạc. Chàng bước tới, chạm tay vào vách đá. Huyễn Mặc Quyển bùng nổ ánh sáng đen tím, bao phủ lấy vách đá. Các phù văn cổ xưa, vốn dĩ chìm trong bóng tối, bỗng nhiên hiện rõ mồn một, rồi từ từ chuyển động, tạo thành một khe hở. Sau một tiếng rít nhẹ, một cánh cửa đá khổng lồ từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, tĩnh mịch.
***
Cánh cửa đá mở ra, lộ ra một thư phòng khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo vào vách núi. Không khí bên trong dường như hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài, không còn ẩm ướt hay mục nát, mà tĩnh lặng và trong lành một cách kỳ lạ, như thể nơi đây đã được phong ấn khỏi sự ăn mòn của thời gian. Những vách đá của căn phòng được khắc kín bằng vô số ký tự cổ xưa, từ sàn lên đến trần, tạo thành một bức tranh chữ viết khổng lồ, đầy uy nghi và bí ẩn. Vô số cuộn da, bia đá, và những tấm ngọc giản cổ kính được sắp xếp ngay ngắn trên những kệ đá cao vút, bao phủ bởi một lớp bụi thời gian mỏng manh nhưng không hề bị mục nát. Mùi mực tàu cổ, mùi gỗ đàn hương đã khô kiệt, và một chút hương thảo dược thoang thoảng, tạo nên một không gian linh thiêng, đầy tri thức.
"Đây là... kho lưu trữ tri thức của một nền văn minh đã biến mất sao?" Tuyết Dao thì thầm, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua những kệ sách cao ngất, ánh lên vẻ kinh ngạc. Ngay cả nàng, với kiến thức uyên thâm của mình, cũng chưa từng thấy một thư phòng nào đồ sộ và cổ kính đến vậy.
Lâm Phong bước vào, cảm giác như mình đang bước vào một dòng chảy lịch sử. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung lên, phát ra ánh sáng đen tím nhè nhẹ, như một con chim non vừa tìm thấy tổ ấm của mình. "Chắc chắn rồi. Nơi đây chứa đựng những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm." Chàng nói, giọng trầm ấm.
Tần Nguyệt tiến tới gần một bức tường đá, cẩn thận chạm tay vào những ký tự cổ xưa. "Những ký tự này... chúng không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà ta từng nghiên cứu. Nhưng ta có thể cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ ẩn chứa trong chúng." Nàng nhắm mắt lại, cố gắng giải mã.
"Ta sẽ giúp nàng." Lâm Phong đặt Huyễn Mặc Quyển lên một tấm bia đá trống. Ngay lập tức, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển bùng lên, lan tỏa ra khắp căn phòng, chiếu rọi lên những ký tự cổ xưa trên vách đá. Những ký tự đó dường như được 'hồi sinh', phát sáng yếu ớt, và một luồng thông tin mơ hồ bắt đầu truyền vào tâm trí Lâm Phong và Tần Nguyệt.
Hai người họ bắt đầu giải mã, cùng nhau hợp tác. Tần Nguyệt dùng kiến thức uyên bác của mình để phỏng đoán và phân tích, còn Lâm Phong dùng sự cộng hưởng của Huyễn Mặc Quyển để 'cảm nhận' ý nghĩa sâu xa của những ký tự. Thời gian trôi qua nhanh chóng. Bên ngoài, rạng sáng đã qua, mặt trời đã lên cao, nhưng bên trong thư phòng này, không gian vẫn chìm trong ánh sáng huyền ảo và sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Dần dần, những bí mật kinh thiên động địa bắt đầu hé lộ.
"Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một lời nguyền vĩ đại..." Lâm Phong thì thầm, tay run rẩy lật một cuộn da đã hóa thạch. Trong đó, miêu tả một thời đại huy hoàng khi 'Thiên Đạo nguyên thủy' còn thuần khiết, ban tặng sự sống và pháp tắc cho vạn vật. Nhưng rồi, một 'ý chí cổ xưa', một thực thể không rõ nguồn gốc, đã xuất hiện từ vực sâu hỗn độn, nó không ngừng hấp thụ và bóp méo 'Thiên Đạo nguyên thủy', biến nó thành công cụ của riêng mình. "Nó gọi thực thể đó là... Kẻ Thao Túng."
Tần Nguyệt, với đôi mắt phượng mở to kinh ngạc, đọc tiếp một tấm bia đá khác. "Đây là... những ghi chép về việc 'Thiên Đạo nguyên thủy' bị một thực thể khác cưỡng đoạt! Và Huyễn Mặc Quyển... nó được tạo ra để đối phó với thực thể đó! Nó là 'vật phong ấn' để kìm hãm, và cũng là 'chìa khóa' để giải phóng!" Nàng gần như nghẹn lời, những thông tin này quá chấn động.
Tuyết Dao bước đến gần, khuôn mặt băng giá của nàng giờ đây cũng lộ vẻ bàng hoàng. "Vậy ra, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp tu luyện... nó còn là một phần của vận mệnh vạn giới?"
Lâm Phong không trả lời, chàng nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển đang phát sáng trên bàn. Những ghi chép tiếp theo khiến chàng rùng mình. "Kẻ Thao Túng đã dùng 'Thiên Đạo giả tạo' của mình để định đoạt vận mệnh của vạn giới, của tất cả sinh linh. Nó tạo ra những 'Thiên Mệnh Chi Tử' để thực hiện các 'kịch bản' của mình, để duy trì sự cân bằng mà nó mong muốn." Chàng đọc, giọng run rẩy. Rồi ánh mắt chàng dừng lại ở một dòng chữ cuối cùng trên cuộn da đó: "Chỉ có một 'biến số' mới có thể phá vỡ lời nguyền. Một cá thể không nằm trong 'kịch bản', được gieo mầm từ tàn dư ý chí phản kháng của 'Thiên Đạo nguyên thủy', mang theo 'chìa khóa' để giải phóng. Một 'Thiên Mệnh Chi Tử' giả tạo, nhưng lại là 'kẻ phá chấp' thực sự."
"Và 'Thiên Mệnh Chi Tử'... là người được chọn để kích hoạt nó vào thời điểm thích hợp... liệu đó có phải là mình?" Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn vào bàn tay mình, nơi luồng năng lượng đen tím vẫn còn lưu lại. Một cảm giác nặng nề, dồn nén ập đến. Chàng đã luôn nghi ngờ về thân thế của mình, về những sự kiện kỳ lạ xảy ra trong cuộc đời chàng. Giờ đây, mọi thứ dường như đã được giải thích, nhưng lại kéo theo vô vàn câu hỏi khác. Nếu chàng là một 'biến số', một 'kẻ phá chấp', vậy ai đã gieo mầm chàng? Là 'Thiên Đạo nguyên thủy' bị giam cầm? Hay có một thế lực nào khác đứng sau tất cả?
Khi Lâm Phong chạm vào một bia đá cổ kính hơn, khắc họa hình ảnh một sợi dây xích khổng lồ đang trói buộc một cái cây cổ thụ vĩ đại, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bỗng bùng nổ ánh sáng chói lọi đến mức chói mắt. Một luồng thông tin khổng lồ và những hình ảnh chớp nhoáng, sắc nét hơn bao giờ hết, ập thẳng vào tâm trí chàng, không cho chàng kịp phản ứng.
Chàng "thấy" lại Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, không chỉ là những cảnh tượng hùng vĩ mà còn là nỗi tuyệt vọng tột cùng của những vị thần khi 'Thiên Đạo nguyên thủy' dần bị nuốt chửng. Chàng "thấy" quá trình 'Kẻ Thao Túng' bẻ cong các pháp tắc, tạo ra những 'kịch bản' vận mệnh cho từng giới, từng sinh linh. Chàng "thấy" sự ra đời của Huyễn Mặc Quyển, không phải là một cuốn sách, mà là một mảnh vỡ ý chí phản kháng của 'Thiên Đạo nguyên thủy', được phong ấn dưới hình dạng một công pháp, một hy vọng cuối cùng được gieo mầm vào một cá thể đặc biệt. Và chàng cũng "thấy" hình ảnh của chính mình, một đứa trẻ sơ sinh được bao bọc bởi luồng năng lượng đen tím, được đặt vào một nơi bí ẩn, với một lời nguyền và một sứ mệnh.
Đầu óc Lâm Phong quay cuồng, một cảm giác choáng váng ập đến. Chàng lùi lại vài bước, tay ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại dòng thông tin hỗn loạn. Các mỹ nhân vội vàng chạy đến đỡ lấy chàng, lo lắng tột độ.
"Lâm Phong! Ngươi sao vậy?" Tuyết Dao khẽ hỏi, giọng điệu có chút run rẩy.
Mãi một lúc sau, Lâm Phong mới định thần lại. Chàng ngước nhìn các nàng, đôi mắt đen láy giờ đây chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u hoài khôn tả. Chàng đã tìm thấy mảnh ghép quan trọng nhất về nguồn gốc của lời nguyền, về bản chất của 'Kẻ Thao Túng', và quan trọng hơn cả, về thân thế của chính mình. Chàng không chỉ là một phàm nhân nghịch thiên, mà chàng chính là 'biến số', 'kẻ phá chấp' được gieo mầm từ tàn dư của 'Thiên Đạo nguyên thủy', mang trong mình Huyễn Mặc Quyển – không chỉ là công pháp, mà là một chìa khóa, một vật phong ấn, một hy vọng để giải phóng vạn giới khỏi lời nguyền thao túng.
Sự thật này không chỉ mang lại giác ngộ, mà còn là một gánh nặng khổng lồ. Lâm Phong cảm thấy như mình đang gánh vác vận mệnh của cả vạn giới trên đôi vai. Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn ra cửa sổ thư phòng, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng chàng, mà là của tất cả những ai bị lời nguyền thao túng.
"Chúng ta... đã tìm thấy nó." Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm như tiếng chuông chùa cổ. "Chúng ta đã tìm thấy nguồn gốc của mọi thứ. Và cũng đã tìm thấy... chính mình." Chàng nắm chặt tay, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Di tích này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh, nhưng nó đã hé lộ một con đường rõ ràng hơn. Con đường để 'cải biến cội nguồn', để phá vỡ lời nguyền, để Nghịch Thiên Cải Mệnh. Nhưng chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, và có thể, chàng chỉ là một quân cờ được sắp đặt, nhưng chàng sẽ tự viết nên vận mệnh của mình.