Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 459

Huyễn Mặc Thức Tỉnh: Chìa Khóa Vận Mệnh

3425 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cố gắng giải mã sâu hơn những ký ức vụn vỡ về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và sự kiện 'Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' từ cổ vật và Huyễn Mặc Quyển.,Lâm Phong cảm nhận và kích hoạt một phần sức mạnh tiềm ẩn mới trong Huyễn Mặc Quyển, nhận ra bản chất thực sự của nó không chỉ là một pháp bảo hay công pháp, mà là một 'chìa khóa' hoặc 'vật phong ấn' quan trọng.,Hé lộ thêm về vai trò của Huyễn Mặc Quyển trong việc chống lại 'Kẻ Thao Túng' và phá vỡ sự thao túng vận mệnh các giới.,Tăng cường sự căng thẳng và bí ẩn của Arc 7, định hướng cho những khám phá tiếp theo về 'Thiên Đạo nguyên thủy' và mối liên hệ sâu sắc giữa Lâm Phong và nó.,Lâm Phong có đột phá về nhận thức và sức mạnh, củng cố ý chí nghịch thiên cải mệnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, thoughtful, tense, determined, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng ban mai mờ ảo xuyên qua những khe hở của điện thờ cổ xưa, chiếu rọi những hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí, như vô vàn tinh linh đang nhảy múa quanh một vị thần linh vừa thức tỉnh. Lâm Phong, dù vẫn chìm trong hôn mê sâu, khuôn mặt chàng đã thoát khỏi vẻ hoang mang, bối rối của kẻ đang tìm kiếm. Thay vào đó là một vẻ kiên nghị xen lẫn trầm tư sâu sắc, đôi môi khẽ mấp máy, thì thầm những từ ngữ nặng trĩu vận mệnh: "Thiên Đạo... nguyên thủy..." rồi lại "Chúng ta... đã tìm thấy nó. Chúng ta đã tìm thấy nguồn gốc của mọi thứ. Và cũng đã tìm thấy... chính mình." Những lời lẽ ấy như tiếng vọng từ một cõi xa xăm, mang theo sự giác ngộ về một con đường đã được định sẵn, nhưng cũng là một con đường mà chàng sẽ tự tay viết lại.

Tuyết Dao nhẹ nhàng đặt đầu chàng lên đùi mình, làn da trắng ngần của nàng khẽ chạm vào mái tóc đen nhánh của Lâm Phong. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng thường ngày, giờ đây phủ một tầng sương mỏng của sự lo lắng. Nàng cẩn thận kiểm tra hơi thở đều đặn và mạch đập vững vàng của chàng, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể chàng vẫn đang lưu chuyển mạnh mẽ, thậm chí còn có vẻ tinh thuần hơn trước. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng hòa quyện với mùi đá cổ xưa, mùi rêu phong ẩm ướt của điện thờ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa ấm áp đến lạ lùng. Nàng biết, Lâm Phong không sao, chàng chỉ đang chìm sâu vào một trạng thái đặc biệt, một sự khai ngộ mà phàm nhân khó có thể tưởng tượng. Bên cạnh nàng, Mộc Ly với đôi mắt to tròn long lanh, chớp chớp liên hồi, không ngừng lay nhẹ tay Lâm Phong, giọng nói trong trẻo líu lo đầy vẻ sốt ruột: "Lâm Phong, Lâm Phong! Chàng tỉnh lại đi! Chàng đã thấy gì vậy? Có phải chàng đã tìm được kho báu không?" Nàng vẫn giữ vẻ hoạt bát, tinh nghịch vốn có, nhưng đôi lông mày khẽ chau lại, thể hiện rõ sự quan tâm sâu sắc. Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ xíu lông trắng muốt, cũng nhảy nhót quanh Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ngơ ngác nhìn chủ nhân, thỉnh thoảng lại kêu chiêm chiếp đầy bất an, như thể nó cảm nhận được một sự thay đổi vĩ đại đang diễn ra.

Tần Nguyệt thì điềm tĩnh hơn cả, nàng chậm rãi bước đến bên khối đá cổ xưa đã kích hoạt ký ức cho Lâm Phong, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng quét qua những hoa văn cổ kính trên bề mặt khối đá, rồi lại hướng về Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng giữa không trung, phát ra những luồng năng lượng đen tuyền và trắng bạc xen kẽ. "Huyễn Mặc Quyển dường như đang cộng hưởng với chàng, và cả với những gì chàng vừa hấp thụ," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm, rõ ràng, mang tính giáo dục, như một vị trưởng bối đang phân tích một hiện tượng huyền bí. "Năng lượng của nó... trở nên sống động hơn, như thể đang hòa nhập vào một thể thống nhất với Lâm Phong." Lam Yên, đứng cạnh cửa điện thờ, tay vẫn nắm chặt cán trường thương, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác với bất kỳ biến động nào có thể xảy ra. Vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng toát lên khí chất của một chiến binh thực thụ, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định, bất khuất đã đủ để thể hiện sự trung thành và sẵn sàng bảo vệ. "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ bảo vệ chàng ấy," nàng dứt khoát nói, giọng mạnh mẽ, không chút do dự.

Lâm Phong vẫn nằm bất động, nhưng trong tâm thức chàng, một trận chiến vĩ đại hơn đang diễn ra. Những mảnh ký ức vụn vỡ từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, từ sự hy sinh của Thiên Đạo nguyên thủy, từ hình ảnh hài nhi sơ sinh mang ấn ký Huyễn Mặc Quyển trên trán, tất cả cứ liên tục xoáy tròn, va đập vào nhau, tạo thành một cơn bão dữ dội trong tâm hải chàng. Chàng thấy mình đứng giữa một chiến trường tan hoang, nơi những vị thần và ma quỷ khổng lồ đang giao chiến, bầu trời nứt toác, đại địa rung chuyển. Rồi lại thấy mình là một đứa trẻ nhỏ bé, được bàn tay khổng lồ, dịu dàng kia đặt xuống thế giới phàm trần, mang theo một phong ấn và một sứ mệnh. "Những mảnh ký ức này... chúng là gì? Một sự tái sinh? Một sứ mệnh đã được định sẵn từ vạn cổ?" chàng tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí mình, tràn đầy sự băn khoăn. "Hay ta chỉ là một quân cờ trong ván cờ vĩ đại này, một 'biến số' được gieo mầm để phá vỡ mọi định luật, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là công cụ của một ý chí cao cả hơn?"

Chàng đấu tranh nội tâm dữ dội. Một mặt là khao khát tự do, khao khát tự mình định đoạt vận mệnh, một mặt là gánh nặng khôn lường của một sứ mệnh đã được trao truyền từ vạn cổ, từ tận thuở khai thiên lập địa. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước mặt chàng, rung động nhẹ nhàng, phát ra những luồng năng lượng đen tuyền và trắng bạc xen kẽ, như đang "quét" qua tâm trí Lâm Phong, sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn, từng chút một giúp chàng nhìn rõ hơn bức tranh toàn cảnh. Mỗi khi luồng năng lượng đó lướt qua, một cảm giác mát lạnh, tinh khiết lại lan tỏa khắp cơ thể chàng, xoa dịu đi sự bối rối và làm tăng thêm sự minh mẫn. Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp, đôi mắt long lanh đầy bất an, như nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân của mình, một sự thay đổi mang tính chất cội nguồn.

"Phong ca... chàng có ổn không?" Tuyết Dao thì thầm, bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc chàng, sự lo lắng không thể che giấu. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong Lâm Phong, dù chàng không biểu lộ ra ngoài. Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt thông tuệ nhìn về phía Huyễn Mặc Quyển: "Huyễn Mặc Quyển dường như đang cộng hưởng với chàng, và cả với những gì chàng vừa hấp thụ. Đây không phải là một sự trùng hợp, mà là một sự liên kết sâu sắc hơn chúng ta tưởng." Nàng nhớ lại những ghi chép cổ xưa về Huyễn Mặc Quyển, về vai trò của nó như một "vật phong ấn" hay "chìa khóa". Giờ đây, mọi thứ đang dần khớp lại.

Trong sâu thẳm tâm thức Lâm Phong, chàng nhìn thấy một luồng ánh sáng chói lọi, không phải ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng của sự thật, của trí tuệ cổ xưa. Luồng sáng đó xuyên qua những tầng mây ký ức, vén màn bí mật về sự tồn tại của Thiên Đạo nguyên thủy, về sự giam cầm của nó, và về Kẻ Thao Túng – một thực thể vô hình đã thao túng vận mệnh vạn giới từ hàng triệu năm qua. Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải chàng không còn là một quyển công pháp, mà là một thực thể sống động, hòa nhập vào linh hồn chàng, trở thành một phần không thể tách rời. Những hoa văn cổ kính trên bề mặt quyển trục như những mạch máu đang chảy, mang theo sinh mệnh và trí tuệ của một kỷ nguyên đã mất. Chàng cảm nhận được nhịp đập của Huyễn Mặc Quyển, như nhịp đập của chính trái tim mình, mạnh mẽ và kiên định. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," một câu nói cổ xưa chợt hiện lên trong tâm trí chàng, như một lời nhắc nhở. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng là một phàm nhân, nhưng chàng lại mang trong mình một sứ mệnh vĩ đại, một sứ mệnh mà chính "Thiên Đạo nguyên thủy" đã gửi gắm.

Bất chợt, một cơn chấn động mạnh mẽ lan tỏa khắp điện thờ. Huyễn Mặc Quyển, vốn đang lơ lửng giữa không trung, đột ngột xoay tròn nhanh hơn, những hoa văn trên bề mặt sáng rực lên với cường độ chưa từng có. Ánh sáng đen tuyền và trắng bạc đan xen, không còn chỉ là luồng năng lượng dịu nhẹ, mà cuộn xoáy thành một lốc xoáy năng lượng nhỏ, phát ra những tiếng rì rầm trầm đục như tiếng vạn vật đang thức tỉnh. Không khí trong điện thờ trở nên căng thẳng đến cực độ, mùi đá cổ, mùi rêu phong và mùi ẩm ướt nhường chỗ cho một mùi năng lượng cổ xưa nồng đậm, mang theo hơi thở của vạn cổ, của sự khai thiên lập địa. Ngay cả Thôn Thiên Thử cũng không còn kêu chiêm chiếp nữa, nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, toàn thân lông trắng muốt dựng ngược lên, đôi mắt long lanh đầy cảnh giác và bất an.

Lâm Phong đột ngột mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, vốn lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, giờ đây lại rực sáng một cách lạ thường, như thể chàng vừa nhìn thấy toàn bộ vũ trụ thu nhỏ. Ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu không gian, nhìn thẳng vào Huyễn Mặc Quyển đang xoay tròn. "Không... nó không phải là công pháp... nó là một phần của khế ước... một chìa khóa!" chàng thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đựng sự kinh ngạc đến tột độ, như thể chàng vừa khám phá ra một sự thật động trời. Một luồng thông tin khổng lồ, rõ ràng hơn hàng vạn lần so với những ký ức mơ hồ trước đó, ập vào tâm trí chàng, như một dòng thác lũ phá vỡ mọi đê chắn. Chàng thấy được hình ảnh của 'Thiên Đạo nguyên thủy' bị giam cầm trong xiềng xích vô hình, hình ảnh của 'Kẻ Thao Túng' – một bóng đen vô định hình nhưng tràn ngập sự ác độc và tham lam – đang giăng lưới thao túng vận mệnh của vô số giới diện, biến mọi sinh linh thành những con rối trong vở kịch của nó. Và Huyễn Mặc Quyển, nó không phải là một công pháp tu luyện đơn thuần, mà là một 'khế ước cổ xưa' được khắc sâu vào bản nguyên của Thiên Đạo nguyên thủy, một 'chìa khóa' để giải phóng hoặc phá vỡ xiềng xích đó. Nó là hy vọng cuối cùng, là con đường duy nhất để 'cải biến cội nguồn', để phá vỡ lời nguyền thao túng đã đeo bám vạn giới.

"Năng lượng thật khủng khiếp! Lâm Phong, chàng đã tìm thấy gì?" Mộc Ly kinh ngạc thốt lên, đôi mắt to tròn long lanh mở to, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như thể toàn bộ không gian đang bị nén lại. "Có thứ gì đó đang thay đổi trong không gian này!" Lam Yên lập tức rút trường thương ra, mũi thương sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo của điện thờ, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc, đề phòng bất trắc. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng hùng vĩ đang bùng nổ, một luồng năng lượng vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể nó đã ngủ quên hàng vạn năm nay và giờ đây đang thức tỉnh. Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng đồng loạt lùi lại vài bước, vẻ mặt ngưng trọng. Năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển quá mạnh mẽ, vượt xa mọi dự đoán của các nàng.

Lâm Phong không trả lời, chàng đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Huyễn Mặc Quyển như có linh tính, nhẹ nhàng hạ xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay chàng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, đen tuyền và trắng bạc hòa quyện vào nhau, bùng nổ từ quyển trục, bao trùm lấy Lâm Phong. Các mỹ nhân bị đẩy lùi thêm vài bước nữa, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, ánh mắt không rời Lâm Phong một khắc. Luồng năng lượng đó không hề gây hại, trái lại, nó như những sợi tơ vô hình đang kết nối Lâm Phong với Huyễn Mặc Quyển, hòa nhập vào từng tế bào, từng mạch máu, từng luồng linh khí trong cơ thể chàng. Lâm Phong cảm thấy toàn thân như được tẩy rửa, mọi tạp chất bị loại bỏ, linh hồn chàng trở nên trong suốt, thuần khiết hơn bao giờ hết. Sức mạnh tiềm tàng trong huyết mạch của chàng, thứ sức mạnh đã được phong ấn từ khi chào đời, giờ đây được Huyễn Mặc Quyển kích hoạt, kết nối chặt chẽ hơn bao giờ hết. Chàng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa huyết mạch của mình và Huyễn Mặc Quyển, như hai nửa của một thể thống nhất vừa tìm thấy nhau sau vạn kiếp luân hồi. Đây là sự giác ngộ về bản chất thật sự của mình, không chỉ là một phàm nhân, mà là một 'Thiên Mệnh Chi Tử', một 'biến số' được gieo mầm để thay đổi Thiên Đạo.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong không ngừng phát ra những luồng sáng chói lọi, không gian xung quanh chàng như bị bóp méo, rồi lại giãn ra. Những ký ức, những tri thức cổ xưa từ Thiên Đạo nguyên thủy, từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, từ bản chất của Kẻ Thao Túng, tất cả đều cuồn cuộn đổ vào tâm trí Lâm Phong, nhưng lần này không còn là những mảnh vụn mơ hồ, mà là một dòng chảy thông tin có trật tự, rõ ràng, được Huyễn Mặc Quyển sắp xếp và lọc rửa. Chàng hiểu rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một vật phong ấn mà còn là một kho tàng tri thức vĩ đại, chứa đựng bí mật của vạn giới, của sự sinh diệt luân hồi. Những hình ảnh về các pháp trận cổ xưa, những công pháp bí truyền đã thất lạc, những chiến lược đối phó với Kẻ Thao Túng, tất cả đều hiện ra rõ nét trong tâm trí chàng. Lâm Phong cảm nhận được một sức mạnh mới đang bùng nổ trong mình, không chỉ là sức mạnh của linh khí hay thần thông, mà là sức mạnh của sự hiểu biết, của trí tuệ, của sự liên kết với bản nguyên của vạn vật. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" chàng khẽ thầm, một ý chí kiên định như núi đá bắt đầu hình thành trong tâm hải. Chàng không còn là một quân cờ, chàng là người cầm cờ, là người sẽ tự viết nên vận mệnh của mình và của vạn giới.

Năng lượng dần lắng xuống, ánh sáng chói lọi từ Huyễn Mặc Quyển dịu lại, nhưng vẫn rực rỡ một cách nội liễm, như một viên ngọc quý chứa đựng vô vàn bí ẩn. Mùi năng lượng cổ xưa vẫn vương vấn trong không khí, nhắc nhở về những gì vừa diễn ra, về sự kiện trọng đại vừa thay đổi vận mệnh của một con người. Lâm Phong đứng dậy, gương mặt chàng mang vẻ vừa kinh ngạc vừa quyết đoán. Ánh mắt chàng quét qua các mỹ nhân, chứa đựng sự trân trọng, lòng biết ơn và một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Chàng đã nắm giữ một phần sự thật, một phần sức mạnh đã bị phong ấn, và quan trọng hơn cả, chàng đã tìm thấy chính mình trong mê cung của vận mệnh. Huyễn Mặc Quyển giờ đây dường như đã 'thức tỉnh' một tầng sâu hơn, trở thành một phần không thể tách rời của chàng, một 'chìa khóa' mở ra vô vàn khả năng.

"Ta hiểu rồi... 'Thiên Mệnh Chi Tử' không phải là số mệnh, mà là một trách nhiệm. Huyễn Mặc Quyển là công cụ để hoàn thành trách nhiệm đó," Lâm Phong nói, giọng chàng trầm ấm, kiên định, vang vọng khắp điện thờ. Không còn sự băn khoăn, không còn sự giằng xé. Chỉ còn lại sự rõ ràng và quyết tâm sắt đá. Chàng đã chấp nhận vận mệnh, nhưng không phải chấp nhận để bị dẫn dắt, mà là chấp nhận để tự tay thay đổi nó. Chàng đã nhìn thấy con đường phía trước, dù gian nan trùng điệp, nhưng không còn mù mịt như trước.

Tần Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải là thở dài vì lo lắng, mà là thở dài vì cảm thán. "Chàng đã tiến một bước dài, Phong nhi. Nhưng con đường phía trước... sẽ còn gian nan vạn phần. 'Kẻ Thao Túng' sẽ không dễ dàng buông tha khi Huyễn Mặc Quyển thức tỉnh." Nàng biết, sự kiện này sẽ là một tín hiệu cảnh báo cho thế lực hắc ám kia, và một cuộc đối đầu trực tiếp có thể sẽ đến sớm hơn dự kiến.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và vẻ phóng khoáng quen thuộc. "Gian nan thế nào, ta cũng sẽ đối mặt. Vì các nàng, và vì vạn giới này." Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào bên trong. Chàng biết rằng, những gì vừa trải qua chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại, và chàng cần phải tìm kiếm thêm, mạnh mẽ hơn để đối mặt với 'Kẻ Thao Túng'. Con đường để giải phóng 'Thiên Đạo nguyên thủy', để phá vỡ lời nguyền thao túng, để 'cải biến cội nguồn' mới chỉ bắt đầu. Chàng sẽ phải tìm kiếm những đồng minh cũ, những dấu vết của 'Thiên Đạo nguyên thủy' trong các di tích khác, và khai phá toàn bộ tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển.

"Mộc Ly, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên... các nàng đã cùng ta đi đến đây, đã cùng ta trải qua biết bao phong ba. Giờ đây, con đường phía trước sẽ còn hiểm nguy hơn gấp bội, nhưng ta tin rằng, chỉ cần có các nàng bên cạnh, không gì là không thể vượt qua." Lâm Phong nhìn từng người một, ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu thương, như một lời hứa hẹn, một lời thề nguyền. Lam Yên khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Mộc Ly nở nụ cười rạng rỡ, sự lo lắng ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi của một cuộc phiêu lưu mới. Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng đầy kiên cường.

Chàng đã nhận ra rằng, 'Thiên Mệnh Chi Tử' không chỉ là một danh xưng, mà là một trách nhiệm nặng nề, một sự hy sinh vĩ đại. Nhưng đồng thời, chàng cũng nhận ra, chàng không hề đơn độc. 'Tình Ái Vô Biên' đã trở thành một phần sức mạnh của chàng, là hậu phương vững chắc để chàng 'Tu Đạo Vô Tận'. Con đường để 'Nghịch Thiên Cải Mệnh' sẽ còn dài, nhưng với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với những người yêu thương bên cạnh, Lâm Phong biết rằng chàng đã sẵn sàng. Chàng sẽ không để bất kỳ 'kịch bản' nào trói buộc mình, chàng sẽ tự tay viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại về 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ