Ánh sáng nội liễm từ Huyễn Mặc Quyển dần tan biến, trả lại vẻ yên tĩnh cho điện thờ cổ kính, nhưng trong lòng Lâm Phong lại dậy sóng muôn trùng. Chàng đã nắm giữ một phần sự thật, một phần sức mạnh đã bị phong ấn, và quan trọng hơn cả, chàng đã tìm thấy chính mình trong mê cung của vận mệnh. "Ta hiểu rồi... 'Thiên Mệnh Chi Tử' không phải là số mệnh, mà là một trách nhiệm. Huyễn Mặc Quyển là công cụ để hoàn thành trách nhiệm đó," giọng chàng trầm ấm, kiên định, vang vọng khắp điện thờ. Không còn sự băn khoăn, không còn sự giằng xé. Chỉ còn lại sự rõ ràng và quyết tâm sắt đá. Chàng đã chấp nhận vận mệnh, nhưng không phải chấp nhận để bị dẫn dắt, mà là chấp nhận để tự tay thay đổi nó. Chàng đã nhìn thấy con đường phía trước, dù gian nan trùng điệp, nhưng không còn mù mịt như trước.
Tần Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải là thở dài vì lo lắng, mà là thở dài vì cảm thán. "Chàng đã tiến một bước dài, Phong nhi. Nhưng con đường phía trước... sẽ còn gian nan vạn phần. 'Kẻ Thao Túng' sẽ không dễ dàng buông tha khi Huyễn Mặc Quyển thức tỉnh." Nàng biết, sự kiện này sẽ là một tín hiệu cảnh báo cho thế lực hắc ám kia, và một cuộc đối đầu trực tiếp có thể sẽ đến sớm hơn dự kiến.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và vẻ phóng khoáng quen thuộc. "Gian nan thế nào, ta cũng sẽ đối mặt. Vì các nàng, và vì vạn giới này." Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào bên trong. Chàng biết rằng, những gì vừa trải qua chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại, và chàng cần phải tìm kiếm thêm, mạnh mẽ hơn để đối mặt với 'Kẻ Thao Túng'. Con đường để giải phóng 'Thiên Đạo nguyên thủy', để phá vỡ lời nguyền thao túng, để 'cải biến cội nguồn' mới chỉ bắt đầu. Chàng sẽ phải tìm kiếm những đồng minh cũ, những dấu vết của 'Thiên Đạo nguyên thủy' trong các di tích khác, và khai phá toàn bộ tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển.
"Mộc Ly, Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên... các nàng đã cùng ta đi đến đây, đã cùng ta trải qua biết bao phong ba. Giờ đây, con đường phía trước sẽ còn hiểm nguy hơn gấp bội, nhưng ta tin rằng, chỉ cần có các nàng bên cạnh, không gì là không thể vượt qua." Lâm Phong nhìn từng người một, ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu thương, như một lời hứa hẹn, một lời thề nguyền. Lam Yên khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Mộc Ly nở nụ cười rạng rỡ, sự lo lắng ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi của một cuộc phiêu lưu mới. Tuyết Dao và Tần Nguyệt cũng khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng đầy kiên cường.
Chàng đã nhận ra rằng, 'Thiên Mệnh Chi Tử' không chỉ là một danh xưng, mà là một trách nhiệm nặng nề, một sự hy sinh vĩ đại. Nhưng đồng thời, chàng cũng nhận ra, chàng không hề đơn độc. 'Tình Ái Vô Biên' đã trở thành một phần sức mạnh của chàng, là hậu phương vững chắc để chàng 'Tu Đạo Vô Tận'. Con đường để 'Nghịch Thiên Cải Mệnh' sẽ còn dài, nhưng với Huyễn Mặc Quyển trong tay, với những người yêu thương bên cạnh, Lâm Phong biết rằng chàng đã sẵn sàng. Chàng sẽ không để bất kỳ 'kịch bản' nào trói buộc mình, chàng sẽ tự tay viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại về 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'
***
Bầu không khí trong Cổ Di Tích Huyền Không vẫn còn vương vấn chút dư âm của năng lượng cổ xưa vừa mới thức tỉnh, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu kỳ lạ. Sương mù lãng đãng bao phủ các kiến trúc đá cổ kính, tạo nên một khung cảnh huyền bí, mờ ảo dưới ánh sáng chạng vạng. Những phiến đá xám ngắt, rêu phong phủ kín, im lìm đứng đó như những chứng nhân của vô vàn kỷ nguyên đã qua. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như những lời thì thầm của quá khứ, đôi khi lại mang theo âm thanh chói tai của một loài chim lạ ẩn mình trong những mái vòm đổ nát. Mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt đặc trưng của mây mù đọng lại trên vạn vật, phảng phất một sự tĩnh mịch đến rợn người.
Lâm Phong và nhóm chuẩn bị rời đi, nhưng bước chân họ không còn nhẹ nhàng như khi đến. Một cảm giác lạ lẫm, tựa như có gai nhọn đâm vào xương sống, cứ âm ỉ bám lấy chàng. Ánh mắt Lâm Phong quét một vòng qua không gian xung quanh, đôi mắt đen láy cố gắng xuyên thấu màn sương, tìm kiếm nguồn gốc của sự bất an. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng vẫn còn ấm nóng, như một lời nhắc nhở về sự thay đổi vừa diễn ra, về sức mạnh vừa được giải phóng, nhưng cũng như một vật dẫn truyền cảm giác bị theo dõi này.
"Cảm giác này... Nó không giống bất kỳ thứ gì ta từng trải qua. Như thể có một con mắt đang nhìn thẳng vào ta từ nơi xa xôi nhất của vũ trụ," Lâm Phong trầm ngâm nói, giọng chàng khẽ khàng, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Chàng cảm thấy một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo và hùng mạnh, đang dò xét từng cử động, từng hơi thở của mình. Đó không phải là ánh mắt của một cá nhân, mà là một sự hiện diện bao trùm, áp đảo, như thể chính bản nguyên của 'Thiên Đạo' đang chú ý đến sự tồn tại nhỏ bé của chàng.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nheo lại. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong linh khí xung quanh. "Linh khí đang trở nên hỗn loạn. Có gì đó không ổn." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng, hơi thở nàng phả ra một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. Vầng trán thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, bàn tay đã vô thức đặt lên chuôi kiếm băng tuyết bên hông. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường, bởi lẽ bản thân nàng cũng có mối liên hệ sâu sắc với linh khí thuần khiết của thiên địa.
Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch, trưởng thành, lại càng thêm suy tư. Nàng quan sát những vệt sáng mờ ảo trong sương, những gợn sóng vô hình trong không gian. "Không gian xung quanh dường như bị bóp méo nhẹ. Có lẽ sự thức tỉnh của Huyễn Mặc Quyển đã gây ra quá nhiều động tĩnh." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, nhưng chứa đựng sự lo lắng thầm kín. Nàng biết rõ sự kiện này sẽ là một bước ngoặt, nhưng không ngờ phản ứng lại đến nhanh và trực tiếp đến vậy. Nàng nhớ lại lời Lâm Phong đã nói về 'Kẻ Thao Túng', và giờ đây, lời cảnh báo của nàng đã trở thành hiện thực. Cái giá phải trả cho việc khai phá bí mật của vận mệnh là sự chú ý không mong muốn từ kẻ thù mạnh nhất.
Thôn Thiên Thử, vốn đang cuộn mình yên vị trên vai Lâm Phong, đột nhiên khẽ rít lên một tiếng chói tai, lông trắng muốt toàn thân dựng đứng. Đôi mắt to tròn long lanh của nó quét ngang dọc, đầy vẻ đề phòng, như thể nó đã nhìn thấy một thứ gì đó vô hình mà con người không thể cảm nhận được. Nó không chỉ rít lên một lần, mà liên tục phát ra những âm thanh cảnh báo ngắn, dứt khoát, hướng về một điểm nào đó trong màn sương mù dày đặc phía xa.
Lâm Phong nắm chặt Huyễn Mặc Quyển hơn nữa, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ nó. Chàng biết Thôn Thiên Thử không bao giờ vô cớ cảnh báo. Điều này xác nhận cảm giác của chàng không phải là ảo giác. Một làn gió lạnh lẽo bất chợt thổi qua, không phải là gió tự nhiên của di tích mà là một luồng khí tức âm u, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Nó lướt qua da thịt chàng, khiến chàng rùng mình. Chàng cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình từ mọi hướng, không phải là ánh mắt cụ thể mà là một cảm giác bao trùm, một sự thẩm thấu lạnh lẽo vào tận linh hồn.
"Mộc Ly, Lam Yên, chuẩn bị sẵn sàng," Lâm Phong ra lệnh, giọng chàng trầm thấp, nhưng đầy uy lực. Chàng không cần phải giải thích thêm. Các mỹ nhân đã quá quen thuộc với sự ăn ý trong chiến đấu. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đã rút trường thương ra khỏi bao, mũi thương thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng chạng vạng. Nàng đứng chếch phía trước Lâm Phong, như một bức tường vững chắc. Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, giờ đây đã thu lại nụ cười, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Nàng lướt nhẹ đến bên Lâm Phong, tay nắm chặt một con dao găm nhỏ xíu nhưng sắc bén, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Cả nhóm di chuyển chậm rãi ra khỏi điện thờ, không ai nói một lời, chỉ có sự cảnh giác và căng thẳng dâng cao. Mỗi bước chân đều thận trọng, mỗi hơi thở đều như nín bặt. Họ biết, sự kiện này không thể tránh khỏi. Huyễn Mặc Quyển đã thức tỉnh, Lâm Phong đã chạm vào bí mật sâu xa của 'Thiên Đạo nguyên thủy', và giờ đây, 'Kẻ Thao Túng' đã phản ứng. Cuộc đối đầu đã bắt đầu, không phải bằng những lời nói hay âm mưu, mà bằng sự hiện diện lạnh lẽo, vô hình của kẻ thù. Lâm Phong cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết gánh nặng của 'Thiên Mệnh Chi Tử', nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định bùng cháy trong lồng ngực chàng. Chàng không đơn độc, và chàng sẽ không lùi bước. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Dù là ai, dám ngăn cản ta, ta sẽ đạp đổ!" Chàng thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán.
***
Rời khỏi Cổ Di Tích Huyền Không, nhóm Lâm Phong quyết định chọn con đường hiểm yếu nhất xuyên qua Rừng Cổ Mộc, hy vọng tránh được sự chú ý của bất kỳ kẻ nào có thể đang rình rập. Rừng Cổ Mộc là một vùng đất hoang sơ, cây cối cổ thụ vươn cao ngút trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên, chỉ để lại những khe hở nhỏ cho ánh trăng non yếu ớt xuyên qua, tạo thành những vệt sáng bạc lung linh trên nền đất ẩm. Không khí trong rừng mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, mùi lá cây thối rữa và hương gỗ đặc trưng của những thân cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình đến lạ.
Nhưng sự yên bình ấy không thể xua tan đi cảm giác bị theo dõi đang ngày càng rõ rệt. Lâm Phong cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang giăng mắc xung quanh, siết chặt lấy họ. Mỗi bước chân của chàng đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự cảnh giác tột độ. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng vẫn rung động nhè nhẹ, như một la bàn tâm linh, chỉ dẫn chàng về sự hiện diện của một mối nguy hiểm vô hình. Thôn Thiên Thử trên vai chàng không còn rít lên liên tục, nhưng nó co mình lại, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, vẻ lo lắng hiện rõ.
"Chúng ta đang bị theo dõi," Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc của rừng cây. Chàng đã cố gắng sử dụng Huyễn Mặc Quyển để che giấu khí tức của mình và của cả nhóm, nhưng dường như kẻ địch quá mạnh hoặc quá bí ẩn, vượt ngoài khả năng cảm nhận thông thường của chàng. Chàng ngẩng đầu nhìn lên tán lá rậm rạp, rồi lại nhìn xuống những bụi cây thấp, không bỏ sót một ngóc ngách nào.
Lam Yên, người luôn đi đầu để mở đường, đột nhiên dừng phắt lại, trường thương trong tay nàng dựng đứng, mũi thương chỉ thẳng vào một khoảng không vô định phía trước. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng lóe lên tia lạnh lẽo. "Có kẻ địch! Rất nhanh!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, cắt ngang sự yên tĩnh của màn đêm. Ngay khi nàng vừa dứt lời, không gian xung quanh bỗng méo mó một cách kỳ lạ. Những hình ảnh phản chiếu của cây cối, của ánh trăng trên lá cây bỗng vặn vẹo, rồi tan biến như ảo ảnh.
Từ hư không, những bóng đen vô hình đột nhiên xuất hiện. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những luồng khí tức đen tuyền, lạnh lẽo đến thấu xương, di chuyển với tốc độ kinh hồn. Chúng không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, không có tiếng bước chân, không có tiếng gió xé, chỉ có sự im lặng chết chóc. Tổng cộng có sáu bóng đen, mỗi bóng mang theo một thứ vũ khí sắc bén không rõ nguồn gốc, chúng lao thẳng về phía Lâm Phong với mục tiêu rõ ràng.
Thôn Thiên Thử, như một tia chớp trắng, nhảy khỏi vai Lâm Phong. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, thân hình nhỏ bé bỗng phình to hơn một chút, đôi mắt đỏ rực. Nó biết, đây là một mối đe dọa thực sự. Các mỹ nhân lập tức vào tư thế phòng thủ. Tuyết Dao vung tay, một màn băng mỏng tinh xảo hiện ra trước mặt Lâm Phong, nhưng nó nhanh chóng bị một trong những bóng đen xé toạc như tờ giấy. Mộc Ly rút dao găm, thân pháp linh hoạt của nàng giúp nàng lùi lại một bước, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn khóa chặt vào kẻ địch. Tần Nguyệt thủ thế, những viên đan dược và phù chú đã sẵn sàng trong tay. Lam Yên là người đầu tiên đối mặt trực diện, trường thương của nàng hóa thành một luồng sáng bạc, đâm thẳng vào bóng đen gần nhất.
Nhưng những 'Ảnh Sát' này quá nhanh, quá quỷ dị. Chúng di chuyển như chớp, không có quy luật, không có quỹ đạo rõ ràng. Vũ khí của chúng sắc bén đến kinh người, chỉ cần một cú chạm nhẹ cũng đủ để xé toạc không khí, để lại những vết nứt nhỏ trong không gian. Chúng không nói một lời, không biểu lộ cảm xúc, chỉ có sự lạnh lùng và tàn nhẫn của những cỗ máy giết chóc. Mục tiêu duy nhất của chúng là Lâm Phong, và chúng không ngần ngại sử dụng những chiêu thức ám sát cực kỳ tinh vi, nhắm vào những điểm yếu chí mạng của chàng. Một Ảnh Sát lướt qua màn chắn của Lam Yên, dùng một lưỡi dao găm cong vút đâm thẳng vào thái dương Lâm Phong. Tốc độ của nó nhanh đến mức ngay cả Lam Yên cũng không kịp phản ứng toàn diện.
Lâm Phong cảm giác một luồng khí lạnh buốt xé gió lao tới, chàng không cần nhìn cũng biết đó là một đòn tấn công chí mạng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển bỗng bao bọc lấy chàng. Không phải là một lớp phòng hộ vật lý, mà là một sự bóp méo không gian nhỏ, khiến lưỡi dao găm của Ảnh Sát sượt qua thái dương chàng trong gang tấc, chỉ để lại một vết xước mảnh và một giọt máu nhỏ. Sự sắc bén của lưỡi dao và tốc độ của Ảnh Sát đã khiến Lâm Phong phải rùng mình. "Cái quái gì thế này...?" chàng thầm nghĩ, cảm giác ngón tay chạm vào vết xước trên thái dương, máu tươi ấm nóng chảy ra.
Kẻ địch không ngừng nghỉ. Một Ảnh Sát khác đã xuất hiện phía sau Tuyết Dao, vũ khí của nó là một sợi xích đen tuyền, đầu xích có gắn một lưỡi hái nhỏ. Sợi xích lao tới với tốc độ kinh hoàng, định quấn lấy cổ Tuyết Dao. Nhưng Tuyết Dao đã cảnh giác, nàng xoay người, băng khí lạnh lẽo phun trào, tạo thành một cơn lốc xoáy băng giá, đẩy lùi sợi xích. Tuy nhiên, đòn tấn công đó vẫn đủ mạnh để làm nàng lùi lại vài bước, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
Lâm Phong biết, đây không phải là những kẻ phàm tục. Chúng là những công cụ được tạo ra để truy lùng và hủy diệt. Sự im lặng chết chóc của chúng, tốc độ và sự quỷ dị trong từng chiêu thức, tất cả đều vượt xa những gì chàng từng đối mặt. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... nhưng những kẻ này lại vô tình hơn cả Thiên Đạo!" Chàng thầm nhủ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay, kiếm ý cuồn cuộn bùng lên, xé tan màn đêm u tối của Rừng Cổ Mộc. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
***
Mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, những giọt nước tí tách trên tán lá, nhưng không thể làm dịu đi không khí căng thẳng, hỗn loạn của trận chiến. Rừng Cổ Mộc giờ đây không còn là nơi yên bình nữa, mà đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Tiếng va chạm của binh khí chát chúa vang vọng, tiếng nổ của pháp thuật xé toạc màn đêm, tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ của Thôn Thiên Thử hòa cùng tiếng rít lạnh lẽo của những Ảnh Sát. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và lá cây mục, tạo nên một mùi hương ghê rợn. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi giây phút đều là sống chết.
Lâm Phong vận dụng Cửu Thiên Huyền Kiếm, kiếm khí sắc bén như xé toạc màn đêm, mỗi chiêu kiếm đều mang theo uy lực kinh người, vẽ ra những vệt sáng chói lòa trong bóng tối. Chàng không còn giữ lại chút sức lực nào, toàn lực đối phó với ba Ảnh Sát đang bao vây mình. Chúng di chuyển như những bóng ma, thân pháp quỷ dị đến mức khó lòng nắm bắt. Nhưng Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không chỉ là một pháp bảo thông thường, nó đã trở thành một phần của chàng, một sự mở rộng của giác quan. Ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển phát ra, không chỉ chiếu sáng con đường, mà còn giúp Lâm Phong cảm nhận được những gợn sóng không gian nhỏ nhất do Ảnh Sát tạo ra khi chúng di chuyển hoặc thi triển chiêu thức.
Một Ảnh Sát dùng một cặp đoản đao sắc lẹm, chém ra những luồng khí đen có khả năng ăn mòn cả linh khí phòng ngự. Lâm Phong lách người né tránh, đồng thời Cửu Thiên Huyền Kiếm vung lên, một luồng kiếm quang rực rỡ mang theo ý chí "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật" chém thẳng vào Ảnh Sát đó. Kiếm quang không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự thấu hiểu về bản nguyên, nó xuyên qua lớp phòng ngự năng lượng của Ảnh Sát, khiến nó khẽ chao đảo.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá, giờ đây lại bùng phát sức mạnh. Nàng phóng ra những luồng băng khí lạnh lẽo, mỗi tia băng đều mang theo hơi thở của tử vong, biến không khí xung quanh thành một vùng đất băng giá. Những Ảnh Sát bị băng khí chạm vào đều chậm lại rõ rệt, thân thể chúng bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng, khiến chúng trở nên nặng nề hơn. "Chúng rất mạnh, nhưng không có cảm xúc!" Tuyết Dao nói, giọng nàng lạnh lùng như băng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy quyết tâm. Nàng hiểu rằng, những kẻ này không phải là sinh vật sống theo đúng nghĩa, chúng chỉ là những công cụ được điều khiển bởi một ý chí cao hơn.
Lam Yên là người dũng mãnh nhất trong nhóm, nàng đối đầu trực diện với hai Ảnh Sát. Trường thương của nàng như một con rồng bạc, xoay chuyển linh hoạt, mỗi cú đâm, mỗi cú quét đều mang theo sức mạnh núi lở đất rung. Nàng không sợ hãi, chỉ có sự kiên cường và ý chí chiến đấu bất khuất. Một Ảnh Sát dùng một thanh trường kiếm đen sì, tấn công tới tấp, tốc độ nhanh như chớp. Lam Yên gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ sức mạnh, mũi thương của nàng va chạm với trường kiếm, tạo ra một tia lửa chói mắt và một tiếng vang chói tai. Lực phản chấn khiến nàng lùi lại một bước, nhưng nàng vẫn đứng vững, đôi mắt rực cháy ý chí chiến đấu.
Trong lúc đó, Tần Nguyệt không trực tiếp chiến đấu mà đảm nhiệm vai trò hỗ trợ quan trọng. Nàng liên tục ném ra những viên đan dược phục hồi cho Lâm Phong và Lam Yên, giúp họ duy trì thể lực và linh khí. Đồng thời, nàng còn bố trí những trận pháp nhỏ xung quanh, tuy không thể giam giữ được Ảnh Sát quá lâu, nhưng đủ để làm chậm chúng, tạo cơ hội cho đồng đội phản công. Trí tuệ và sự điềm tĩnh của Tần Nguyệt là điểm tựa vững chắc trong trận chiến hỗn loạn này.
Mộc Ly, với thân pháp linh hoạt và tốc độ đáng kinh ngạc, liên tục quấy nhiễu các Ảnh Sát. Nàng như một tia chớp xanh biếc, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những thân cây, dùng dao găm nhỏ bé của mình tạo ra những vết cắt bất ngờ vào những điểm yếu trên cơ thể vô hình của Ảnh Sát. Tuy những vết cắt đó không gây sát thương chí mạng, nhưng đủ để khiến chúng phân tâm, giảm bớt áp lực cho Lâm Phong và Lam Yên. Thôn Thiên Thử, với kích thước đã tăng lên đáng kể, liên tục lao vào cắn xé, tiếng gầm gừ của nó vang vọng khắp khu rừng, thân hình nhỏ bé nhưng sức mạnh đáng gờm của nó đã gây không ít phiền toái cho kẻ địch.
"Kẻ nào phái các ngươi tới?!" Lâm Phong hét lớn, giọng chàng vang dội giữa tiếng mưa và tiếng giao tranh. Chàng muốn biết kẻ đứng đằng sau những cỗ máy giết chóc này, muốn biết 'Kẻ Thao Túng' rốt cuộc là ai. Nhưng những Ảnh Sát chỉ đáp lại bằng một tiếng rít lạnh lẽo, không phải là ngôn ngữ, mà là một âm thanh ghê rợn, vô tri, như tiếng gió lùa qua xương cốt. Chúng không có ý định trả lời, chỉ có ý định hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Lâm Phong tập trung toàn bộ ý niệm vào Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với Cửu Thiên Huyền Kiếm. Một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ Huyễn Mặc Quyển, hòa quyện vào kiếm khí của chàng. Chàng tung ra một chiêu kiếm quyết định, không phải là kiếm chiêu thông thường, mà là một sự hóa giải không gian. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Kiếm quang xé tan màn mưa, tạo thành một vệt sáng chói lòa, trực tiếp đánh vào một Ảnh Sát đang cố gắng đánh lén Tần Nguyệt. Kiếm quang xuyên qua bóng đen, không gây ra tiếng động lớn, nhưng dường như nó đã phá vỡ một lớp phòng ngự vô hình, khiến Ảnh Sát đó khẽ run rẩy, rồi tan biến thành một làn khói đen mờ ảo.
Nhưng ngay lập tức, một Ảnh Sát khác đã xuất hiện, mang theo một lưỡi hái sắc bén, định kết liễu Lâm Phong khi chàng đang dồn sức vào chiêu vừa rồi. Lam Yên đã kịp thời đỡ đòn, trường thương của nàng chặn đứng lưỡi hái, tạo ra một tiếng va chạm kinh hoàng. Tần Nguyệt ném ra một viên đan dược phục hồi cho Lâm Phong, còn Mộc Ly nhanh chóng tiếp cận, dùng dao găm của mình tấn công vào phía sau Ảnh Sát đang giằng co với Lam Yên, tạo ra một khoảng trống cho Lam Yên phản công.
Trận chiến kéo dài không ngừng, nhưng dường như những Ảnh Sát này không có điểm yếu, cũng không biết mệt mỏi. Chúng bị tiêu diệt, nhưng những luồng khí tức đen khác lại xuất hiện, như thể chúng là vô tận. Lâm Phong và các mỹ nhân bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, linh khí trong cơ thể cũng tiêu hao rất nhiều. "Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu mãi thế này được," Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng biết, đây không phải là một trận chiến để thắng, mà là một trận chiến để thoát. Chàng cảm nhận được sự hiện diện của Ảnh Sát đang dần tăng lên, như thể 'Kẻ Thao Túng' đang cử thêm quân tiếp viện. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... nhưng phải sống sót đã!" Lâm Phong ra lệnh. "Rút lui! Tìm nơi ẩn nấp!"
***
Dưới màn mưa phùn nặng hạt của rạng sáng, Lâm Phong và các mỹ nhân vội vã tìm một động phủ ẩn sâu trong Rừng Cổ Mộc. Họ chạy qua những con đường mòn lầy lội, nép mình vào những bụi cây rậm rạp, cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết. Sau cùng, họ tìm thấy một hang động nhỏ, khuất trong một vách đá phủ đầy dây leo. Động phủ này yên tĩnh, tĩnh mịch, không có bất kỳ dấu hiệu sống nào, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần hang xuống những vũng nước đọng. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và một chút hương thảo dược nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác bình yên tạm thời sau trận chiến khốc liệt.
Lâm Phong ngồi xuống một tảng đá phẳng, thở dài một hơi. Mặc dù không bị thương nặng, nhưng linh khí trong đan điền chàng đã cạn kiệt đáng kể. Vết xước trên thái dương vẫn còn đau rát, nhắc nhở chàng về sự nguy hiểm cận kề. Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển trong tay, ánh sáng mờ ảo của nó vẫn tỏa ra, như một ngọn đèn nhỏ trong bóng tối. Ánh mắt chàng đầy suy tư, dường như đang cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép thông tin lại với nhau.
"Ta đã đánh giá thấp tốc độ phản ứng của 'Thiên Đạo'. Nó đã thực sự cảm nhận được sự thức tỉnh của ta, và không hề khoan nhượng," Lâm Phong nói, giọng chàng trầm thấp, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Chàng biết rằng, việc Huyễn Mặc Quyển thức tỉnh không chỉ là một sự kiện cá nhân, mà là một chấn động rung chuyển cả 'Thiên Đạo', khiến 'Kẻ Thao Túng' phải lộ diện. Sự tinh vi và sức mạnh của nhóm Ảnh Sát vừa rồi cho thấy 'Thiên Đạo' hoặc thực thể cổ xưa là một kẻ địch vô cùng đáng sợ, có khả năng tạo ra những 'công cụ' chiến đấu chuyên biệt và mạnh mẽ, những con rối vô cảm chỉ biết hoàn thành mệnh lệnh.
Tuyết Dao nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, bàn tay nàng mát lạnh nhưng truyền đi sự ấm áp của sự quan tâm. "Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Đừng quên, chàng không đơn độc." Đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào chàng, kiên định như băng tuyết ngàn năm. Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Phong, đã cùng chàng trải qua biết bao hiểm nguy, và giờ đây, nàng biết mình không thể rời xa chàng. Tình yêu của nàng dành cho Lâm Phong không chỉ là cảm xúc cá nhân, mà còn là một phần sức mạnh của chàng.
Tần Nguyệt kiểm tra vết thương nhẹ trên cánh tay Lam Yên, rồi quay sang Lâm Phong. "Sức mạnh của những kẻ đó rất kỳ lạ, dường như không thuộc về bất kỳ giới nào chúng ta từng biết. Chúng là những công cụ được tạo ra để truy lùng." Giọng nàng trầm ấm, phân tích rõ ràng. Nàng đã dùng kinh nghiệm uyên bác của mình để quan sát kỹ lưỡng trong trận chiến. Những Ảnh Sát không có mạch đập, không có linh hồn, chỉ có một luồng năng lượng đen tối bao bọc, khiến chúng trở nên bất tử trong một chừng mực nào đó. Điều này càng làm tăng thêm sự bí ẩn và nguy hiểm của thế lực đứng sau chúng. Lời nói của Tần Nguyệt đã xác nhận một trong những linh cảm của Lâm Phong: kẻ địch này hoàn toàn khác biệt.
Lam Yên gật đầu đồng tình, gương mặt nàng vẫn còn vương những giọt mưa và vết bẩn. "Chúng không có điểm yếu rõ ràng. Nhưng ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ quái từ chúng, như thể chúng đã tồn tại từ rất lâu, rất lâu rồi." Nàng siết chặt trường thương trong tay, đôi mắt vẫn ánh lên sự cảnh giác.
Mộc Ly ngồi cạnh Thôn Thiên Thử, nhẹ nhàng xoa đầu nó. Thôn Thiên Thử đã trở lại kích thước bình thường, cuộn tròn trong lòng nàng, đôi mắt vẫn mở to, đề phòng. "Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Lâm Phong?" nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh của động phủ và sự ấm áp từ những người bên cạnh. Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, rồi nhìn sang các mỹ nhân. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi chàng, nhưng trong ánh mắt là sự kiên định không gì lay chuyển được. Chàng biết, cuộc tấn công đầu tiên này chỉ là 'khúc dạo đầu', báo hiệu những đợt truy lùng và đối đầu trực diện với quy mô lớn hơn, nguy hiểm hơn sẽ sớm diễn ra. Nhưng chàng không còn sợ hãi. Sự thức tỉnh của Huyễn Mặc Quyển không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn mang lại sự thấu hiểu, sự rõ ràng về con đường chàng phải đi. Khả năng của Lâm Phong trong việc cảm nhận 'ánh mắt' và sự dao động không gian của Ảnh Sát cho thấy mối liên hệ sâu sắc hơn giữa chàng và 'Thiên Đạo', hoặc sự phát triển mạnh mẽ của giác quan sau khi Huyễn Mặc Quyển thức tỉnh.
"Chúng ta sẽ tiếp tục. 'Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình.' Chúng muốn truy lùng, chúng ta sẽ cho chúng biết thế nào là 'Tu Giả Nghịch Mệnh'!" Lâm Phong siết chặt nắm tay, cảm nhận sự liên kết chặt chẽ với Huyễn Mặc Quyển và với những người phụ nữ yêu thương bên cạnh. "Bất kể 'Kẻ Thao Túng' có mạnh đến đâu, bất kể bao nhiêu Ảnh Sát được phái đến, ta sẽ không lùi bước. Vì tự do của vạn giới, vì vận mệnh của chính ta, và vì hạnh phúc của chúng ta." Chàng nói, giọng chàng vang vọng trong động phủ, không chỉ là lời thề, mà là một tuyên ngôn. Con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, nhưng với Huyễn Mặc Quyển trong tay và những người thân yêu bên cạnh, Lâm Phong biết rằng chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Chàng sẽ tự tay viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại về 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'