Dưới màn đêm đen kịt của Rừng Cổ Mộc, Lâm Phong đã vượt qua thử thách đầu tiên trên con đường vạn dặm. Mưa phùn vẫn rơi lất phất trên tán lá, nhưng cơn giông đã qua đi, để lại một không khí trong lành và mát lạnh. Chàng dựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng linh khí trong cơ thể đang dần được khôi phục. Dù mệt mỏi, trong lòng chàng vẫn bừng lên một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng thầm nhắc lại, như một lời thề son sắt với chính mình.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng cả khu rừng, Lâm Phong đã hoàn toàn hồi phục. Chàng mở mắt, một tia sáng tinh anh lướt qua đôi đồng tử đen láy. Vết thương nhẹ từ trận chiến đêm qua đã lành hẳn nhờ khả năng tự phục hồi của cơ thể và một chút linh khí được điều hòa. Chàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi gỗ thông đặc trưng của rừng già. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hơi sương thoang thoảng, len lỏi vào từng tế bào, khiến tinh thần chàng trở nên sảng khoái lạ thường.
Đây là một khu rừng cổ thụ, nơi những thân cây cao vút chạm tới trời xanh, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một vòm xanh khổng lồ. Những con đường mòn nhỏ uốn lượn, lẩn khuất dưới lớp thảm thực vật dày đặc. Đá tảng phủ đầy rêu phong, những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mọi thứ dường như tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong biết, sự yên tĩnh này ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Tuy nhiên, so với Linh Khê Trấn nhỏ bé, nơi đây lại tràn ngập một loại linh khí khác biệt. Nó dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng mang theo một chút hỗn loạn, như một vết sẹo của thời gian, khắc sâu từ những trận chiến khốc liệt của Thần Ma Đại Chiến vạn năm về trước.
Mỗi bước chân của Lâm Phong đều vững vàng, cẩn trọng. Chàng không còn là thiếu niên rụt rè của Linh Khê Trấn ngày nào. Qua bao nhiêu thử thách, từ việc đối mặt với Hắc Phong Trại, đến việc khám phá Huyễn Mặc Quyển, và giờ đây là trận chiến sinh tử với đàn Huyết Lang, chàng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Đôi mắt chàng quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết khả nghi nào. Đôi lúc, chàng dừng lại, nhắm mắt, điều hòa hơi thở để cảm nhận dòng chảy linh khí xung quanh. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền âm thầm vận chuyển, tựa như một la bàn vô hình, dẫn lối cho chàng đi sâu hơn vào khu rừng, về phía mà chàng tin là Thanh Vân Tông.
"Đây mới là thế giới tu tiên thực sự sao? Thú vị lắm!" Lâm Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú. Lời nói của chàng không mang ý sợ hãi, mà là sự háo hức, sự chấp nhận những thử thách mới. Dòng linh khí hỗn loạn này, những nguy hiểm tiềm tàng này, tất cả đều là một phần của con đường mà chàng đã chọn. Chàng biết rằng, để tìm ra bí ẩn về thân thế, để trở thành một cường giả thực sự, chàng phải đối mặt với tất cả. Cảm giác hoang sơ nhưng không quá nguy hiểm của khu rừng bao quanh chàng, tạo nên một bức tranh hoàn hảo cho khởi đầu mới. Chàng tự nhủ, một khi đã bước chân vào con đường tu tiên, không có chỗ cho sự yếu đuối hay chùn bước. Mỗi hơi thở, mỗi bước đi đều phải mang theo ý chí kiên định. Thanh Vân Tông, chàng đến đây!
Sau nhiều ngày băng rừng vượt suối, dưới sự dẫn lối vô thức của Huyễn Mặc Quyển và bản năng sinh tồn đã được mài giũa, Lâm Phong cuối cùng cũng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Linh khí không còn hỗn loạn như trong rừng sâu nữa, mà trở nên thuần khiết, dồi dào hơn, tựa như một dòng suối mát lành đang chảy trong huyết quản. Chàng ngẩng đầu, nhìn về phía trước. Một ngọn đồi cao sừng sững chắn ngang tầm mắt, được bao phủ bởi những cây tùng cổ thụ xanh biếc, cao vút. Một cảm giác quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ, trỗi dậy trong lòng chàng.
Với một quyết tâm mới, Lâm Phong bắt đầu leo lên ngọn đồi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng ý chí chàng vẫn kiên định. Khi chàng đặt chân lên đỉnh đồi, một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở đập vào mắt, khiến chàng phải nín thở. Trước mắt chàng, không phải là một vương quốc phàm trần náo nhiệt, cũng không phải là một khu rừng hoang vu hiểm trở. Đó là Thanh Vân Sơn – một dãy núi khổng lồ, cao ngất trời, sừng sững giữa biển mây.
Thanh Vân Sơn vươn mình lên cao, những đỉnh núi nhọn hoắt đâm xuyên qua tầng mây trắng xóa, tựa như những thanh kiếm khổng lồ của vị thần nào đó. Mây mù bao phủ quanh sườn núi, lững lờ trôi, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ. Từng dải mây trắng bồng bềnh, lúc ẩn lúc hiện, che khuất những phần của ngọn núi, khiến chúng càng trở nên thần bí. Trên những đỉnh núi chót vót ấy, những tòa kiến trúc cổ kính, làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, ẩn hiện trong làn sương mây. Mái ngói lưu ly cong vút, phản chiếu ánh nắng buổi trưa, lấp lánh như những viên ngọc quý. Đại điện hùng vĩ, tháp tu luyện vươn cao, đình đài lầu các tinh xảo, tất cả đều được chạm khắc tinh xảo, uy nghi, tựa như những cung điện của tiên nhân giáng trần. Những cây cầu đá vắt vẻo, mảnh mai, nối liền các đỉnh núi, trông như những dải lụa trắng vắt qua không trung.
Khí thế hùng tráng, linh khí cuồn cuộn bốc lên từ Thanh Vân Tông, khiến cả không gian như ngưng đọng. Chàng có thể cảm nhận được từng luồng linh khí dồi dào, thuần khiết đang luân chuyển trong không khí, mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào chàng từng đặt chân đến. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan, và mùi thông reo của rừng núi. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng kiếm khí vút qua từ xa, nơi các đệ tử đang luyện công, cùng với tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh nhưng tràn đầy sinh khí.
Lâm Phong đứng đó, đôi mắt mở to, hoàn toàn choáng ngợp. Chàng đã từng nghe kể về sự vĩ đại của Thanh Vân Tông, nhưng không thể ngờ rằng nó lại vượt xa mọi tưởng tượng của mình. Một cảm giác nhỏ bé đến tột cùng dâng lên trong lòng chàng, nhưng không phải là sự sợ hãi hay nản lòng, mà là một sự tôn kính sâu sắc và một ý chí quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chàng hít sâu một hơi, để linh khí dồi dào tràn vào phổi, cảm nhận sự sống động mà nó mang lại.
"Thanh Vân Tông... thật sự là tiên cảnh!" Lâm Phong thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng nay đã biến mất, thay vào đó là một biểu cảm nghiêm túc, pha lẫn sự khao khát cháy bỏng. Chàng đứng bất động một lúc lâu, ngắm nhìn toàn cảnh Thanh Vân Tông, như muốn khắc sâu từng chi tiết vào trong tâm trí. Từ kinh ngạc, đôi mắt chàng dần ánh lên vẻ quyết tâm kiên định. Chàng đã đến đây, và chàng sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu của mình. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng thầm nhủ, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thề này, tựa như một lời tuyên ngôn, khẳng định con đường mà chàng đã chọn, bất kể khó khăn, bất kể gian truân. Nắng nhẹ buổi trưa chiếu rọi lên khuôn mặt chàng, làm nổi bật đường nét thanh tú và ánh mắt kiên nghị. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi mình phía trước.
Từ đỉnh đồi, Lâm Phong bắt đầu hành trình xuống chân núi, dần tiến vào khu vực ngoại môn của Thanh Vân Tông. Con đường lát đá xanh cổ kính uốn lượn quanh sườn núi, dẫn chàng đi qua những cánh rừng thông reo vi vu trong gió. Càng đi xuống thấp, khung cảnh càng trở nên rõ ràng và sống động hơn. Chàng thấy những đệ tử trong đạo bào xanh biếc đặc trưng của Thanh Vân Tông đi lại vội vã, có người một mình, có người đi theo nhóm.
Họ đều mang trong mình một khí chất đặc trưng của người tu hành, tuy nhiên, điều khiến Lâm Phong chú ý nhất là sự phân cấp rõ rệt trong ánh mắt và thái độ của họ. Một số đệ tử đang luyện kiếm ở các bãi đất trống, kiếm khí sắc bén rạch ngang không trung, tạo ra những tiếng vút vút đầy uy lực. Người khác ngồi thiền định dưới gốc cây cổ thụ, linh khí quanh thân thể họ luân chuyển, tạo thành những luồng sáng mờ ảo. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ trên cao vọng xuống, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió reo, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa tràn đầy sinh khí.
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài, cổng chính của Thanh Vân Tông hiện ra uy nghi trước mắt Lâm Phong. Cổng được làm từ những khối đá khổng lồ, chạm khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa, với những phù văn cổ xưa phát ra ánh sáng mờ ảo. Hai bên cổng, hai vị Thủ Vệ mặc giáp trụ đen bóng, cầm trường thương dài, đứng thẳng tắp như tượng thần. Khuôn mặt họ lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh như đao, quét qua mọi người ra vào, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Khí tức của họ mạnh mẽ, khiến những người yếu hơn không dám lại gần. Sự hiện diện của họ tạo ra một áp lực vô hình, nhấn mạnh sự trang nghiêm và quy củ của tông môn này.
Khi Lâm Phong đi bộ dọc theo con đường lát đá dẫn vào cổng, chàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí. Nơi đây, linh khí không chỉ dồi dào mà còn được điều hòa một cách hoàn hảo, không còn chút hỗn loạn nào. Mùi hương trầm, mùi thảo dược, mùi thông reo, tất cả đều trở nên đậm đặc và dễ chịu hơn. Tuy nhiên, cùng với đó là một áp lực vô hình, một cảm giác rằng chàng đang bước vào một thế giới có những quy tắc và đẳng cấp chặt chẽ hơn nhiều so với Linh Khê Trấn.
Một vài đệ tử ngoại môn đi ngang qua chàng. Họ mặc đạo bào xanh biếc giống nhau, nhưng trên khuôn mặt lại hiện rõ vẻ tự mãn và có phần kiêu ngạo. Một trong số đó, một thanh niên với ánh mắt khinh khỉnh, liếc nhìn Lâm Phong từ đầu đến chân, rồi khẽ hừ lạnh.
"Lại một kẻ phàm nhân muốn bái sư sao? Nực cười." Đệ tử đó lầm bầm đủ lớn để Lâm Phong có thể nghe thấy, rồi quay đi, không thèm để ý nữa.
Lâm Phong không nói gì. Chàng không phản ứng lại lời nói khinh thường đó, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Chàng chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng thoáng qua, rồi nhanh chóng biến mất. Trong lòng chàng, không có sự tức giận, chỉ có sự quan sát. Chàng hiểu rằng đây là một phần của thế giới tu tiên, nơi cường giả được kính trọng, kẻ yếu bị coi thường. Thật ra, lời lẽ của tên đệ tử ngoại môn kia chỉ củng cố thêm quyết tâm trong lòng chàng.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Lâm Phong thầm nghĩ, "Nhưng Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể Nghịch Thiên, Tu Giả cũng có thể Nghịch Mệnh!" Chàng đã trải qua đủ sự khinh thường ở Linh Khê Trấn để không còn bận tâm đến những lời nói vô nghĩa như vậy nữa. Mục tiêu của chàng là Thanh Vân Tông, là tìm kiếm con đường tu tiên, là làm rõ thân thế bí ẩn của mình, không phải là tranh cãi với một đệ tử ngoại môn kiêu ngạo.
Chàng tiếp tục bước đi, đôi mắt sâu thẳm quét qua mọi thứ xung quanh. Cổng chính uy nghi, các Thủ Vệ nghiêm nghị, những đệ tử ngoại môn tự mãn, tất cả đều là dấu hiệu của một thế giới tu tiên rộng lớn và phức tạp. Chàng cảm nhận được sự cạnh tranh khốc liệt, những thử thách khắc nghiệt đang chờ đợi mình phía trước. Tuy nhiên, sự choáng ngợp ban đầu đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Chàng đã đến đây, đã nhìn thấy cánh cổng dẫn đến một chân trời mới, và chàng đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Lâm Phong biết rằng, hành trình để trở thành một cường giả thực sự chỉ mới bắt đầu. Thanh Vân Tông, chàng đã đến.