Động phủ vẫn còn vương vấn dư âm của lời tuyên thệ đanh thép, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Lâm Phong đứng đó, cảm nhận hơi thở đều đặn của những người phụ nữ bên cạnh, hơi ấm từ bàn tay Tuyết Dao đặt trên vai, ánh mắt kiên định của Tần Nguyệt, sự lo lắng ẩn giấu của Mộc Ly, và ngọn lửa chiến ý bùng cháy trong Lam Yên. Chàng biết, lời thề ấy không chỉ là cho riêng mình, mà là cho tất cả bọn họ, cho con đường "Huyễn Mặc Chi Đạo" mà chàng đã chọn.
"Chúng ta sẽ tiếp tục," Lâm Phong lặp lại, giọng nói tuy trầm thấp nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. "Thiên Đạo muốn truy lùng, vậy chúng ta sẽ cho nó thấy, 'Tu Giả Nghịch Mệnh' là như thế nào." Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận từng đường nét cổ xưa trên bìa sách, dường như có một nhịp đập yếu ớt đang cộng hưởng với trái tim chàng. Dù cho "Kẻ Thao Túng" có mạnh đến đâu, dù cho bao nhiêu Ảnh Sát được phái đến, chàng sẽ không lùi bước.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe đá, nhuộm vàng vách động, cả nhóm Lâm Phong đã sẵn sàng lên đường. Không khí vẫn còn hơi ẩm ướt, nhưng tinh thần của mỗi người đều căng như dây cung, tràn đầy cảnh giác. Họ rời khỏi động phủ, không chần chừ, hướng về phía Giới Hà Vô Biên – một dải sông khổng lồ, là ranh giới tự nhiên của vô số giới diện, nơi linh khí hỗn loạn và tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm.
Giới Hà Vô Biên, đúng như tên gọi của nó, dường như không có điểm tận cùng. Lâm Phong và nhóm của chàng đang lướt đi trên một con thuyền nhỏ được yểm vô số phù văn phòng ngự, tự thân nó cũng là một pháp bảo cấp cao, lướt nhẹ trên mặt nước cuồn cuộn. Xung quanh họ, sương mù dày đặc như một bức màn lụa trắng khổng lồ, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và bí ẩn. Chỉ có tiếng nước chảy xiết gầm gừ, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó đang say ngủ, và tiếng sóng vỗ bờ đá gồ ghề, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, hùng vĩ. Đôi khi, một cơn gió mạnh thổi qua, rít lên giữa các ghềnh đá hình thù kỳ dị nhô lên từ lòng sông, mang theo mùi nước lạnh lẽo, mùi ẩm ướt đặc trưng của rêu phong, lẫn chút tanh nồng của cá và thủy quái dưới đáy sâu. Bầu không khí nơi đây luôn khiến người ta cảm thấy choáng ngợp, vừa kích thích sự tò mò, vừa gieo rắc nỗi sợ hãi về những thứ vô hình, tiềm ẩn. Linh khí ở Giới Hà Vô Biên không theo một quy luật nào, nó cuộn xoáy, va chạm, tạo thành những luồng năng lượng hỗn loạn, đòi hỏi tu vi cao thâm mới có thể ổn định vận hành công pháp.
Lâm Phong đứng ở mũi thuyền, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách trong lớp sương mù. Giác quan của chàng đã được Huyễn Mặc Quyển thức tỉnh, trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Chàng không cần nhìn thấy, chàng có thể cảm nhận được. Một cảm giác lạnh lẽo, sắc bén đang từ từ tiến đến, không phải là một luồng khí tức đơn lẻ, mà là vô số luồng, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tường áp lực vô hình.
"Mọi người cẩn thận," Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió và tiếng sóng, nhưng vẫn đủ rõ ràng để những người bên cạnh nghe thấy. "Cảm giác này... mạnh hơn lần trước rất nhiều."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh, đã không cần chàng nhắc nhở. Nàng đã rút Băng Phách Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước, ánh sáng xanh lam nhàn nhạt bao phủ lấy thân kiếm, dường như sẵn sàng đóng băng cả không gian. "Chúng đã đến. Sát khí ngút trời." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. Nàng đã quen với những cuộc chiến, quen với sự nguy hiểm, và nàng biết, bên cạnh Lâm Phong, sẽ không bao giờ có sự bình yên tuyệt đối.
Lời của Tuyết Dao vừa dứt, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo. Những vết nứt đen kịt, như những vết thương rách toạc trên tấm màn trời, xuất hiện giữa lớp sương mù dày đặc. Từ những vết nứt ấy, những bóng người màu đen tuyền, không một chút khí tức sinh vật, lặng lẽ bước ra. Chúng không phát ra âm thanh nào, chỉ có một luồng khí tức âm lãnh, sắc bén lan tỏa, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống đáng kể, sương mù dường như đặc quánh lại, đông cứng. Số lượng của chúng đông hơn lần trước, và mỗi kẻ đều toát ra một áp lực mạnh mẽ hơn hẳn. Đặc biệt, kẻ dẫn đầu, một Ảnh Sát có hình dáng cao lớn hơn, khí tức càng thêm ngưng đọng, dường như có khả năng thao túng không gian xung quanh mình. Hắn không nói một lời nào, chỉ phát ra một tín hiệu ý niệm lạnh lẽo, vô cảm, trực tiếp truyền vào tâm trí Lâm Phong: *'Mục tiêu Lâm Phong. Tiêu diệt tất cả cản trở.'*
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, siết chặt trường thương trong tay. Nàng khoác trên mình áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, tôn lên dáng người săn chắc nhưng vẫn quyến rũ. Một luồng hỏa diễm màu đỏ tươi bùng lên quanh ngọn thương, nhuộm đỏ cả một khoảng sương mù. "Đến thì đến!" Nàng gầm nhẹ, không hề che giấu sự hiếu chiến của mình. Nàng là người tiên phong, là ngọn giáo sắc bén nhất của Lâm Phong trong những trận chiến trực diện.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trí tuệ, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, tay nàng lướt nhẹ trên không trung. Ánh sáng xanh lục nhàn nhạt bao phủ lấy những ngón tay thon dài, một lá chắn năng lượng vô hình bắt đầu hình thành xung quanh con thuyền. "Mộc Ly, Thôn Thiên Thử, chuẩn bị phối hợp." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự điềm tĩnh của một người đã trải qua phong ba bão táp. Nàng luôn là người tạo ra sự ổn định, là hậu phương vững chắc cho cả đội.
Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, đã nhanh chóng lấy ra một sợi dây leo xanh biếc, nó uốn lượn như một con rắn sống động trong tay nàng. Nàng mặc trang phục màu xanh lá cây, nhẹ nhàng và thuận tiện cho việc di chuyển. Thôn Thiên Thử, lúc này đã biến lớn hơn một chút, lông trắng muốt vẫn đáng yêu nhưng đôi mắt nó đã ánh lên vẻ hung dữ. Nó đứng trên vai Mộc Ly, gầm gừ những tiếng khẽ, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào. "Đã rõ, Phong ca! Để bọn chúng biết tay!" Nàng cười tinh nghịch, nhưng đôi mắt lại đầy sự nghiêm túc.
Lâm Phong nhìn những người phụ nữ của mình, lòng chàng dâng lên một cảm giác ấm áp và tự hào. Dù đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ và bí ẩn đến đâu, chàng không đơn độc. Chàng hít sâu một hơi, Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay chàng, ánh kiếm lóe lên một màu tím huyền ảo. "Lên!" Chàng ra lệnh, và con thuyền nhỏ lao thẳng vào đội hình Ảnh Sát, như một mũi tên xé toạc màn sương mù dày đặc. Cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu. Chàng biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một bài kiểm tra, một cơ hội để chàng và Huyễn Mặc Quyển khám phá những tiềm năng ẩn giấu sâu hơn nữa. Linh khí hỗn loạn của Giới Hà Vô Biên bắt đầu gào thét, như muốn hòa mình vào điệu vũ của những kẻ đối đầu.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt ngay lập tức. Giới Hà Vô Biên, nơi trước đó còn hùng vĩ và tĩnh mịch trong làn sương mù, giờ đây đã trở thành một trung tâm chiến trường rực lửa, nơi năng lượng và kiếm khí va chạm không ngừng. Sương mù dày đặc bắt đầu tan tác, bị xé toạc bởi những luồng xung kích kinh hoàng, để lộ ra những bờ đá gồ ghề và mặt nước sông cuồn cuộn bên dưới. Tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng pháp thuật nổ tung như sấm sét, tiếng gầm gừ của Thôn Thiên Thử và cả tiếng rít lạnh lẽo của những Ảnh Sát hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc hủy diệt. Mùi khét của năng lượng, mùi tanh nồng của máu lẫn lộn với mùi nước sông lạnh lẽo, xộc thẳng vào khứu giác.
Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, trực tiếp đối đầu với thủ lĩnh Ảnh Sát. Kẻ địch này quả nhiên mạnh hơn rất nhiều so với những Ảnh Sát trước đó. Hắn không chỉ nhanh nhẹn, vô thanh vô tức, mà còn có khả năng thao túng không gian một cách điêu luyện. Mỗi nhát chém của Cửu Thiên Huyền Kiếm, dù nhanh đến mấy, cũng dường như bị bóp méo, bị chuyển hướng bởi một lực lượng vô hình. Thủ lĩnh Ảnh Sát không có vũ khí cụ thể, hắn dùng chính đôi tay mình, hoặc có lẽ là những vết nứt không gian mà hắn tạo ra, để tấn công. Một luồng xoáy không gian nhỏ hiện ra trước mặt Lâm Phong, hút lấy kiếm khí của chàng, rồi lại phun ra một luồng năng lượng đen tối, sắc bén như lưỡi dao, buộc chàng phải né tránh.
"Phản ứng nhanh thật!" Lâm Phong thầm nghĩ, đôi mắt đen láy nheo lại. Chàng cảm nhận được áp lực đè nặng lên mình. Thủ lĩnh Ảnh Sát này dường như đã vượt qua cảnh giới của một 'công cụ' thông thường, hắn có vẻ như có một ý thức chiến đấu cao hơn, và đặc biệt là khả năng không gian của hắn quá đáng sợ, khiến chàng khó lòng áp chế hoàn toàn. Chàng cố gắng tìm kiếm điểm yếu, nhưng kẻ địch này không có mạch đập, không có linh hồn, chỉ là một khối năng lượng đen tối được điều khiển.
Trong khi Lâm Phong bị kiềm chân, các mỹ nhân cũng phải đối mặt với những Ảnh Sát còn lại. Tuyết Dao, vẻ đẹp như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhưng lại bộc phát sức mạnh kinh người. Băng Phách Kiếm của nàng vung lên, những luồng băng phong sắc bén cắt đôi không khí, biến những Ảnh Sát cố gắng tiếp cận thành những bức tượng băng chết chóc. Tuyết Dao không chỉ tấn công, nàng còn tạo ra những lá chắn băng kiên cố, bảo vệ con thuyền và những người đồng đội. "Phong, cẩn thận phía sau!" Nàng khẽ nhắc, khi một Ảnh Sát bất ngờ xuất hiện từ phía sau Lâm Phong, cố gắng đánh lén.
Lam Yên không cần ai nhắc nhở. Nàng là mũi nhọn tấn công trực diện, không hề sợ hãi. Trường thương của nàng như một ngọn lửa cuồng bạo, xuyên thủng đội hình Ảnh Sát. Mỗi nhát đâm, mỗi cú quét đều mang theo sức mạnh hủy diệt, phá tan những luồng năng lượng đen tối bao bọc kẻ địch. Một Ảnh Sát cố gắng dùng khả năng không gian để né tránh, nhưng Lam Yên đã nhanh hơn. Nàng hét lớn, "Lâm Phong, cẩn thận phía sau!" khi nàng nhận ra thủ lĩnh Ảnh Sát đang âm thầm tạo ra một vết nứt không gian ngay sau lưng chàng. Cú đâm của nàng đã kịp thời ngăn chặn một Ảnh Sát khác đang định tấn công lén Lâm Phong, nhưng nó cũng khiến nàng hơi mất thăng bằng. Một luồng năng lượng đen tối sượt qua cánh tay nàng, để lại một vết xước sâu, máu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra. Lam Yên cắn răng, không một tiếng rên rỉ, tiếp tục vung thương.
Tần Nguyệt, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, nhưng lúc này lại đầy vẻ nghiêm nghị. Nàng đứng ở giữa, hai tay kết ấn liên tục. Từ thân thể nàng phát ra những luồng sáng xanh lục dịu mát, không ngừng củng cố lá chắn bảo vệ, đồng thời chữa trị những vết thương nhỏ cho đồng đội. "Pháp trận Hồi Xuân, bảo vệ!" Giọng nàng khẽ nói, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng biết rõ nhiệm vụ của mình, là giữ vững tuyến phòng thủ, đảm bảo Lâm Phong có thể dốc toàn lực đối phó với kẻ địch mạnh nhất. Nàng cũng không ngừng quan sát động thái của thủ lĩnh Ảnh Sát, phân tích cách thức hoạt động của chúng.
Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, lại là một sự bất ngờ đầy khó chịu cho Ảnh Sát. Sợi dây leo của nàng không chỉ trói buộc, mà còn có thể mọc ra những gai nhọn tẩm độc, hoặc biến thành một roi da sắc bén tấn công kẻ địch. Thôn Thiên Thử, trung thành và hiếu chiến, biến thành một cái bóng trắng muốt, len lỏi giữa đội hình Ảnh Sát, cắn phá và gây rối loạn. Nó không mạnh mẽ bằng Lam Yên hay Tuyết Dao, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng gây nhiễu của nó lại vô cùng hiệu quả. "Chiêm chiếp!" nó kêu lên, khi một Ảnh Sát bị nó làm cho mất phương hướng, bị sợi dây leo của Mộc Ly quấn chặt.
Lâm Phong cảm nhận được tình hình căng thẳng. Sức mạnh của thủ lĩnh Ảnh Sát quá đáng sợ, hắn dường như có thể biến không gian thành vũ khí của mình. Chàng né tránh một luồng năng lượng không gian sắc bén như dao cạo, nó sượt qua má chàng, để lại một vết rách nhỏ. "Cửu Thiên Huyền Kiếm, Trảm Không!" Chàng gầm nhẹ, dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Kiếm khí màu tím bùng nổ, tạo thành một luồng sáng chói mắt, xé rách không gian, lao thẳng vào thủ lĩnh Ảnh Sát. Kẻ địch tuy mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là một 'công cụ'. Vết nứt không gian mà hắn tạo ra để né tránh không kịp, lưỡi kiếm sượt qua vai hắn, để lại một vết rách sâu trên lớp áo choàng đen tuyền. Nhưng không có máu, chỉ có những luồng năng lượng đen tối bốc lên.
Lâm Phong cảm thấy một sự thiếu hụt. Chàng đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng dường như vẫn còn một bức tường vô hình ngăn cách chàng với việc hoàn toàn áp chế kẻ địch này. Thủ lĩnh Ảnh Sát không hề lùi bước, hắn lao đến, đôi tay hóa thành những móng vuốt sắc nhọn, không gian xung quanh hắn dường như bị nén lại, tạo thành một áp lực khủng khiếp, muốn nghiền nát Lâm Phong. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Phong nhìn thấy Lam Yên bị một Ảnh Sát khác tấn công từ phía sau, do nàng đã quá tập trung bảo vệ chàng. Lá chắn của Tần Nguyệt đang bị lung lay dữ dội, và Tuyết Dao đang phải chống đỡ nhiều đòn tấn công cùng lúc. Một cảm giác bất lực chợt dâng lên trong lòng chàng, cùng với sự tức giận tột độ. Chàng không thể để những người phụ nữ của mình gặp nguy hiểm!
Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, khi thủ lĩnh Ảnh Sát tung ra một đòn chí mạng, một luồng xoáy không gian khổng lồ hình thành ngay trước mặt Lâm Phong, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng và âm thanh. Đồng thời, Lam Yên bị một Ảnh Sát khác đánh bay, ngã vật xuống boong thuyền, trường thương văng ra khỏi tay nàng. Một Ảnh Sát khác nhanh chóng lao đến, móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng vào cổ họng nàng, định kết liễu.
"Lam Yên!" Lâm Phong gầm lên, đôi mắt chàng đỏ ngầu. Trong giây phút cận kề sinh tử ấy, khi mọi hy vọng dường như vụt tắt, Lâm Phong bỗng cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong tay nóng rực một cách lạ thường. Nó không chỉ là nóng, mà là một sự bùng nổ của năng lượng cổ xưa, dường như đang cộng hưởng với cảm xúc và ý chí mãnh liệt của chàng. Chàng vô thức vận chuyển công pháp, và Huyễn Mặc Quyển bỗng nhiên phát ra một luồng sáng dịu nhưng mạnh mẽ, không phải là thứ ánh sáng chói lòa như pháp thuật, mà là một thứ ánh sáng huyền ảo, mờ ảo như sương khói, nhưng lại mang theo sức mạnh không thể tả.
Luồng sáng này không chỉ chặn đứng luồng xoáy không gian của thủ lĩnh Ảnh Sát, mà còn như một hố đen thu nhỏ, xoay tròn và hấp thụ toàn bộ năng lượng đen tối của đối thủ. Không chỉ vậy, nó còn hấp thụ cả linh khí hỗn loạn xung quanh Giới Hà Vô Biên, biến chúng thành một dòng chảy năng lượng thuần khiết, cổ xưa, dâng trào trong cơ thể Lâm Phong. Chàng cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình được gột rửa, được tăng cường. Một cảm giác lạ lẫm nhưng vô cùng quen thuộc dâng lên, như thể chàng đã từng sở hữu sức mạnh này từ rất lâu rồi.
Không chỉ hấp thụ và chuyển hóa, Huyễn Mặc Quyển còn làm một điều kinh ngạc hơn. Từ trong luồng sáng huyền ảo, một ảo ảnh khổng lồ, chân thực đến mức khó tin, bất ngờ hiện ra. Đó là một phần của Giới Hà Vô Biên, nhưng nó lại mang theo một vẻ đẹp cổ kính, hùng vĩ hơn nhiều, với những ghềnh đá cao vút chạm tới trời mây, những con sóng bạc đầu gầm thét như muốn nuốt chửng vạn vật. Ảo ảnh này bao trùm lấy thủ lĩnh Ảnh Sát, khiến hắn bất ngờ mất phương hướng, dường như hắn đang lạc vào một không gian khác, hoàn toàn tách biệt khỏi thực tại. Tầm nhìn của hắn bị bóp méo, cảm giác về phương hướng bị đảo lộn. Hắn không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả.
"Đây là... khả năng diễn hóa vạn vật của Huyễn Mặc Quyển?" Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh mới đang cuộn trào trong đan điền, trong từng tế bào. Chàng không chỉ cảm thấy mạnh hơn, mà còn cảm thấy mình có thể điều khiển được không gian, có thể tạo ra những ảo ảnh chân thực đến mức lừa gạt cả những kẻ mạnh nhất. Đây không phải là một chiêu thức thông thường, đây là một sự lĩnh ngộ, một sự kết nối sâu sắc hơn với bản chất của Huyễn Mặc Quyển. Nó không chỉ là một công pháp, không chỉ là một pháp bảo, nó là một phần của 'Thiên Đạo nguyên thủy', là chìa khóa để chàng phá vỡ mọi xiềng xích của 'Kẻ Thao Túng'.
Tuyết Dao, với đôi mắt phượng kinh ngạc mở to, nhìn về phía Lâm Phong. Băng Phách Kiếm trong tay nàng rung lên nhè nhẹ, như cảm nhận được sức mạnh vừa bùng nổ. "Phong, chàng... lại mạnh hơn rồi!" Giọng nàng không còn lạnh lùng, mà ẩn chứa một sự rung động khó tả. Nàng đã chứng kiến Lâm Phong đột phá nhiều lần, nhưng lần này, sự thay đổi dường như là cả một bước nhảy vọt về bản chất.
Sự bùng nổ của Huyễn Mặc Quyển đã tạo ra một khe hở. Lâm Phong không chần chừ. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, nhưng lần này, thanh kiếm không còn đơn thuần là kiếm khí. Nó mang theo một luồng ánh sáng huyền ảo, như thể nó đang xé rách chính ảo ảnh Giới Hà Vô Biên mà Huyễn Mặc Quyển vừa tạo ra. Kiếm khí xuyên thẳng qua thủ lĩnh Ảnh Sát đang loay hoay trong ảo ảnh, không chỉ là một nhát chém vật lý, mà là một đòn đánh vào bản chất năng lượng của hắn.
Thủ lĩnh Ảnh Sát gầm lên một tiếng không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm đau đớn, giận dữ. Ảo ảnh tan biến, để lộ ra hắn đang đứng đó, thân thể lung lay, những luồng năng lượng đen tối bao bọc hắn đang nhạt dần, yếu ớt. Hắn không thể tin được, hắn đã bị một phàm nhân bị 'Thiên Đạo' đánh dấu lại có thể phá vỡ ảo ảnh và gây ra tổn thương thực sự cho hắn.
Những Ảnh Sát còn lại cũng bị ảnh hưởng bởi sự bùng nổ của Huyễn Mặc Quyển, chúng trở nên chậm chạp hơn, kém linh hoạt hơn. Lam Yên, dù bị thương, nhưng với sự dẻo dai của một chiến binh, đã nhanh chóng đứng dậy, chộp lấy trường thương của mình. "Chết tiệt!" Nàng rít lên, lao thẳng vào Ảnh Sát vừa tấn công nàng, ngọn thương mang theo sự phẫn nộ, xuyên thủng kẻ địch.
Mộc Ly và Thôn Thiên Thử cũng không bỏ lỡ cơ hội. Dây leo của Mộc Ly quấn chặt lấy hai Ảnh Sát, Thôn Thiên Thử lao vào cắn xé những điểm yếu trên cơ thể năng lượng của chúng. Tần Nguyệt không ngừng tăng cường phòng ngự và hỗ trợ, đôi mắt nàng vẫn không rời Lâm Phong, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết về sức mạnh mới mà chàng vừa bộc phát. Tuyết Dao, Băng Phách Kiếm của nàng lại lần nữa tỏa sáng, những luồng băng phong mãnh liệt đóng băng và nghiền nát những Ảnh Sát đang cố gắng thoát khỏi vòng vây.
Chỉ trong vài hơi thở, cục diện trận chiến đã hoàn toàn thay đổi. Từ chỗ bị động và gặp nguy hiểm, nhóm Lâm Phong đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong. Sức mạnh mới của Huyễn Mặc Quyển quá kinh khủng, nó không chỉ là tấn công, mà còn là khống chế, là chuyển hóa, là diễn hóa vạn vật, khiến đối thủ không kịp trở tay. Thủ lĩnh Ảnh Sát, dù đã cố gắng phục hồi, nhưng luồng năng lượng của hắn đã bị suy yếu đáng kể. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, vào Huyễn Mặc Quyển, trong ý niệm của hắn hiện lên một sự hoảng loạn hiếm thấy. Hắn biết, nếu tiếp tục, hắn sẽ bị tiêu diệt.
Hắn phát ra một tín hiệu ý niệm sắc lạnh, một mệnh lệnh rút lui. Ngay lập tức, tất cả Ảnh Sát còn lại, dù đang bị thương nặng hay đang bị kiềm chế, đều đồng loạt tan biến vào những vết nứt không gian, nhanh chóng rút lui trong chớp nhoáng. Chúng không để lại dấu vết nào, ngoại trừ một luồng khí tức âm lãnh còn vương vấn trong không khí.
Khi đội Ảnh Sát rút lui hoàn toàn, trả lại sự yên tĩnh tương đối cho Giới Hà Vô Biên, một dấu ấn năng lượng kỳ lạ xuất hiện trên không trung. Đó là một hình ảnh khổng lồ của một con mắt màu đen tuyền, vô cảm và lạnh lẽo, lơ lửng giữa những đám sương mù còn sót lại. Con mắt ấy nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, như một lời cảnh cáo, một lời đe dọa không lời, trước khi từ từ mờ đi và tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lâm Phong và các mỹ nhân tập hợp lại, kiểm tra lẫn nhau. Lam Yên thở hắt ra, lau đi vết máu trên cánh tay. Vết thương tuy sâu nhưng không nguy hiểm, đã bắt đầu lành lại nhờ sự hỗ trợ của Tần Nguyệt. Mộc Ly ôm Thôn Thiên Thử vào lòng, vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó, vẻ mặt vẫn còn chút hốt hoảng nhưng cũng đầy phấn khích. Tuyết Dao đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt nàng vẫn nhìn về phía xa, nơi con mắt kia vừa tan biến.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự mệt mỏi sau trận chiến khốc liệt, nhưng tinh thần chàng lại vô cùng hưng phấn. Sự lĩnh ngộ về sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển đã mở ra một chân trời mới. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển trong tay, nó vẫn còn phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo, yếu ớt. "Dấu ấn này... 'Thiên Đạo' đang cảnh cáo chúng ta," Lâm Phong nói, giọng chàng trầm thấp, ánh mắt ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Con mắt ấy không chỉ là một biểu tượng, nó là một lời tuyên bố.
Tần Nguyệt tiến đến, kiểm tra vết thương của Lam Yên lần cuối, rồi quay sang Lâm Phong. "Nhưng đây cũng là lần đầu tiên chúng ta ép chúng phải rút lui hoàn toàn. Sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển... thực sự không thể lường trước." Giọng nàng mang theo một sự kinh ngạc chân thành. Nàng đã chứng kiến biết bao kỳ vật, biết bao công pháp, nhưng thứ sức mạnh diễn hóa vạn vật vừa rồi của Huyễn Mặc Quyển đã vượt xa mọi hiểu biết của nàng.
Mộc Ly, không giấu nổi sự vui vẻ, nhảy cẫng lên. "Tuyệt vời quá Phong ca! Anh lại mạnh hơn rồi! Bọn chúng chạy mất dép rồi kìa!" Nàng cười khúc khích, tinh nghịch như một đứa trẻ. Sự nguy hiểm của trận chiến dường như không làm lu mờ đi sự lạc quan vốn có của nàng.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. Chàng biết, Mộc Ly nói đúng. Chàng đã mạnh hơn. Nhưng sự mạnh mẽ này đi kèm với một gánh nặng lớn hơn. Con mắt kia không phải là lời đe dọa cuối cùng, mà là một lời hứa hẹn về những đối thủ mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt đầy suy tư. Nó không chỉ là công cụ phá vỡ lời nguyền, mà còn là một kho tàng bí mật khổng lồ, chờ chàng khai phá. Cảm giác về sức mạnh mới vẫn còn cuộn trào trong cơ thể, thúc giục chàng tìm hiểu sâu hơn về nó, về bản chất thực sự của "Huyễn Mặc Chi Đạo".
"Chúng ta sẽ không lùi bước," Lâm Phong thì thầm, không phải với ai, mà là với chính mình. Chàng cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, ánh mắt tin tưởng của Tần Nguyệt, sự nhiệt huyết của Lam Yên và sự vui tươi của Mộc Ly. Với những người thân yêu bên cạnh, và Huyễn Mặc Quyển trong tay, chàng biết mình đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào mà "Thiên Đạo" có thể ném vào chàng. Con đường "Tu Đạo Vô Tận" này có thể đầy chông gai, nhưng chàng sẽ không bao giờ đơn độc. Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt chàng hướng về phía xa, nơi Giới Hà Vô Biên vẫn cuồn cuộn chảy, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại.