Sương sớm bảng lảng như một tấm màn lụa trắng, bao phủ lấy Thanh Vân Tông, khiến những đỉnh núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn hơi nước, tựa hồ như một bức tranh thủy mặc sống động. Hít một hơi thật sâu, Lâm Phong cảm nhận luồng linh khí trong lành, tinh khiết tràn vào phổi, mang theo mùi hương của thông reo, của thảo mộc và một chút vị khoáng chất từ những khối đá cổ kính. Cánh cổng chính của Thanh Vân Tông, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, hiện ra rõ nét hơn khi màn sương dần tan. Những phù văn cổ xưa khắc trên đá vẫn còn ánh lên những vệt sáng mờ ảo, như hơi thở của thời gian, của những bậc tiền bối từng đặt chân qua nơi này.
Hai vị Thủ Vệ mặc giáp trụ đen bóng, cầm trường thương dài, đứng bất động như những pho tượng đá, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi người ra vào. Khí tức từ họ tỏa ra không chút che giấu, mạnh mẽ như những bức tường thành bằng thép, khiến những tu sĩ cấp thấp hơn không dám nhìn thẳng. Khi Lâm Phong bước đến gần, chàng có thể cảm nhận rõ ràng áp lực vô hình từ khí tức đó, một lời nhắc nhở về sự nghiêm cẩn và quy củ của tông môn này.
Một vị Thủ Vệ, dáng người cao lớn với khuôn mặt chai sạn như đá, ánh mắt dưới mũ giáp lóe lên một tia dò xét, chặn đường Lâm Phong. "Đứng lại!" Giọng nói của y trầm đục, mang theo một chút uy áp, "Đến đây làm gì? Muốn bái sư thì theo ta, đừng có đứng chắn đường." Y không hề thay đổi tư thế, chỉ dùng ánh mắt để thể hiện sự thiếu kiên nhẫn.
Lâm Phong không hề nao núng. Chàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, trên môi thoáng nở một nụ cười nửa miệng nhẹ như không. "Vâng, thưa tiền bối," chàng đáp, giọng điệu không hề kiêu ngạo cũng không quá rụt rè, vừa đủ lễ độ mà vẫn giữ được sự tự tin. "Vãn bối đến đây để tham gia khảo hạch nhập môn, mong được tiền bối chỉ dẫn." Chàng không nói thêm lời nào, để lộ một phong thái trầm ổn, khác hẳn với vẻ sốt sắng của những thiếu niên khác cùng trang lứa khi lần đầu đến một tông môn lớn.
Vị Thủ Vệ khẽ hừ một tiếng, ánh mắt quét qua Lâm Phong từ đầu đến chân, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Dáng người Lâm Phong tuy không vạm vỡ, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Trang phục tuy đơn giản nhưng lại sạch sẽ, gọn gàng, không hề có vẻ tiều tụy của một kẻ lang thang. Hắn không nói thêm, chỉ dùng trường thương khẽ gõ xuống mặt đất, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát, rồi hất cằm về phía con đường đá xanh uốn lượn bên cạnh. "Theo con đường này, đi thẳng sẽ đến Giảng Võ Đường. Có người ở đó sẽ hướng dẫn ngươi." Giọng y vẫn cứng nhắc, không một chút biểu cảm.
"Đa tạ tiền bối," Lâm Phong cung kính cúi đầu, rồi không chần chừ, chàng rảo bước theo hướng chỉ dẫn. Chàng hiểu rằng, với những người gác cổng thế này, thái độ quá mức lanh lợi hay ba hoa đều không có lợi. Cứ làm đúng phận sự, giữ thái độ khiêm tốn nhưng không mất đi cốt cách, đó là cách tốt nhất để không gây thêm phiền phức.
Khi chàng lướt qua, chàng thoáng nghe thấy tiếng xì xào từ một vài đệ tử ngoại môn đang đi vào cổng. "Lại một phàm nhân muốn thử vận may sao?" Một kẻ nói, giọng điệu đầy vẻ coi thường. "Linh căn phàm nhân mà đòi vào Thanh Vân Tông? Đúng là không biết lượng sức." Kẻ khác phụ họa, ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn theo bóng Lâm Phong.
Lâm Phong vẫn cứ bước đi, không hề quay đầu lại. Chàng đã quá quen thuộc với những lời lẽ như vậy, từ Linh Khê Trấn cho đến bây giờ. Nụ cười nửa miệng tinh quái lại thoáng hiện trên môi chàng. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình," chàng thầm nhủ, "Nhưng Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể Nghịch Thiên, Tu Giả cũng có thể Nghịch Mệnh!" Những lời lẽ khinh miệt đó không làm chàng nản lòng, ngược lại, chúng chỉ càng củng cố thêm quyết tâm sắt đá trong lòng chàng.
Con đường lát đá xanh cổ kính dẫn chàng đi sâu hơn vào Thanh Vân Tông. Hai bên đường là những hàng cây thông cổ thụ vươn mình thẳng tắp, tán lá xanh thẫm, reo vi vu trong làn gió sớm. Thỉnh thoảng, chàng lại bắt gặp những công trình kiến trúc tuyệt mỹ, làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ trên cao vọng xuống, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, tạo nên một bản giao hưởng vừa thanh tịnh vừa tràn đầy sức sống. Linh khí ở đây dồi dào đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như một làn sương mờ màu xanh nhạt lơ lửng trong không khí.
Lâm Phong không ngừng quan sát, đôi mắt đen láy ghi nhận từng chi tiết. Chàng thấy những cây cầu đá vắt vẻo nối liền các đỉnh núi, những đệ tử trong đạo bào xanh biếc đi lại vội vã, hoặc ngồi thiền định dưới gốc cây cổ thụ. Họ đều mang trong mình một khí chất đặc trưng của người tu hành, khí tức mạnh mẽ hơn nhiều so với những tu sĩ chàng từng gặp ở Linh Khê Trấn. Không gian này vừa trang nghiêm, thanh tịnh nhưng cũng tràn đầy sinh khí tu luyện, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với nơi chàng đã từng lớn lên. Chàng đã đến Thanh Vân Tông, và chàng đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả những gì đang chờ đợi mình. Hành trình này, chỉ mới bắt đầu.
Con đường lát đá xanh cuối cùng dẫn Lâm Phong đến một quảng trường rộng lớn, nơi có một kiến trúc hùng vĩ tọa lạc ở trung tâm – Giảng Võ Đường. Đây là một sảnh đường rộng lớn, được xây dựng bằng những khối gỗ lim và đá phiến, trần nhà cao vút, tạo cảm giác thoáng đãng nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Ánh sáng ban mai từ những ô cửa sổ lớn bằng gỗ khắc hoa văn tinh xảo chiếu vào, làm sáng bừng không gian bên trong. Mùi gỗ cổ thụ hòa quyện cùng mùi hương trầm thoang thoảng từ những điện thờ gần đó, tạo nên một không khí trang trọng nhưng không quá ngột ngạt.
Bên trong Giảng Võ Đường, đã có hàng chục thiếu niên, có cả nam lẫn nữ, đang tụ tập, chờ đợi đến lượt mình. Họ đều là những người đến từ khắp nơi, mang theo hoài bão tu tiên, ánh mắt vừa tò mò, vừa căng thẳng. Một số thì thầm bàn tán, một số thì đứng thẳng người, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng không khí vẫn bao trùm bởi sự hồi hộp rõ rệt.
Ở phía trước, trên một bục giảng cao hơn một chút, một vị Giảng Sư trung niên đang đứng. Ông có mái tóc và bộ râu bạc trắng, khuôn mặt nghiêm nghị với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, nhưng đôi mắt lại sáng rực tinh thần. Ông mặc một bộ đạo bào đơn giản, màu xám tro, toát lên vẻ thanh cao, cổ kính. Đây chính là Trần Giảng Sư, người chủ trì vòng kiểm tra. Bên cạnh ông, đặt trên một bệ đá được chạm khắc tinh xảo, là một khối đá pha lê màu xanh nhạt, lấp lánh dưới ánh sáng – đó chính là Thí Linh Thạch, dùng để đo linh căn của người tham gia.
Xa hơn một chút, trên một chiếc ghế chạm khắc tinh tế, một vị lão giả khác đang ngồi. Ông có gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Trên tay ông là một chén trà ngọc bích, khói trà lượn lờ bay lên. Đôi mắt ông khép hờ, nhưng thỉnh thoảng lại hé mở, quan sát tỉ mỉ từng động thái của những người trẻ tuổi. Đây chính là Lý Nguyên Hạo, một trưởng lão có địa vị cao trong Thanh Vân Tông, người thường hiếm khi xuất hiện ở những buổi kiểm tra nhập môn thông thường. Sự hiện diện của ông khiến không khí càng thêm căng thẳng.
"Trật tự!" Trần Giảng Sư cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng lại có một uy lực tự nhiên, khiến toàn bộ sảnh đường im lặng ngay lập tức. "Chào mừng các ngươi đến với Thanh Vân Tông. Hôm nay, các ngươi sẽ trải qua vòng kiểm tra đầu tiên để đánh giá tư chất tu luyện. Tu luyện không phải trò đùa! Nó đòi hỏi ý chí kiên định, tài năng thiên phú và cả cơ duyên. Thanh Vân Tông chúng ta không thu nhận kẻ yếu kém hay thiếu quyết tâm."
Ông chỉ tay vào khối Thí Linh Thạch. "Đây là Thí Linh Thạch. Mỗi người sẽ lần lượt tiến lên, đặt tay lên đó và vận dụng linh khí trong cơ thể mình. Thí Linh Thạch sẽ hiển thị màu sắc và cường độ ánh sáng, cho biết loại và cấp độ linh căn của các ngươi."
"Linh căn phân thành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngoài ra còn có các biến dị linh căn hiếm có. Cường độ ánh sáng càng mạnh, linh căn càng thuần khiết, tiềm năng tu luyện càng lớn. Ta sẽ gọi tên từng người. Chuẩn bị đi!"
Các thiếu niên bắt đầu xôn xao trở lại, tiếng bàn tán nhỏ vang lên. "Không biết linh căn của mình là gì?" "Hy vọng là linh căn thượng phẩm!" "Chỉ cần là song linh căn cũng đủ rồi."
Khi tên được gọi, từng thiếu niên bước lên, vẻ mặt hồi hộp đặt tay lên Thí Linh Thạch. Có người khiến Thí Linh Thạch phát ra ánh sáng vàng rực rỡ (Kim linh căn), có người xanh biếc (Mộc linh căn), có người ánh bạc (Thủy linh căn). Ánh sáng có cường độ khác nhau, từ yếu ớt đến rực rỡ chói mắt. Mỗi lần có một linh căn thượng phẩm xuất hiện, tiếng reo hò ngưỡng mộ lại vang lên, và Trần Giảng Sư sẽ gật đầu hài lòng, ghi tên vào sổ. Ngược lại, những người có linh căn yếu kém, ánh sáng mờ nhạt, sẽ nhận được cái lắc đầu từ Giảng Sư và ánh mắt thương hại hoặc khinh thường từ đám đông.
Lâm Phong đứng ở cuối hàng, quan sát tỉ mỉ. Chàng đã biết mình có linh căn hỗn độn, một loại linh căn vô cùng yếu kém theo như Hoàng Lão Quái đã nói. Chàng cảm thấy một chút lo lắng, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Chàng có Huyễn Mặc Quyển, chàng không giống những người khác. Chàng không thể để linh căn định đoạt số phận của mình.
Đến lượt một đệ tử ngoại môn đứng gần Lâm Phong. Hắn ta có khuôn mặt có vẻ tự mãn, ánh mắt khinh khỉnh đã liếc Lâm Phong trước đó. Hắn khẽ hừ một tiếng, rồi nhỏ giọng đủ để Lâm Phong nghe thấy: "Hừ, lại là một tên phàm nhân không biết điều. Loại linh căn hạ đẳng như ngươi chắc chỉ làm tạp dịch thôi, đừng mơ tưởng đến tu luyện." Hắn ta nói xong, vênh váo bước lên. Quả nhiên, Thí Linh Thạch phát ra ánh sáng màu xanh lá cây khá rực rỡ, cho thấy hắn có Mộc linh căn trung phẩm khá tốt. Hắn ta đắc ý liếc nhìn Lâm Phong.
Cuối cùng, Trần Giảng Sư cất tiếng: "Lâm Phong!"
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, bước lên bục. Chàng không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ bình tĩnh đặt bàn tay phải lên mặt Thí Linh Thạch. Cảm giác mát lạnh từ khối đá truyền đến lòng bàn tay chàng. Chàng vận dụng một chút linh khí, theo bản năng của Huyễn Mặc Quyển, đưa vào khối đá.
Thế nhưng, Thí Linh Thạch vẫn im lìm. Không một màu sắc, không một tia sáng nào xuất hiện. Nó vẫn giữ nguyên vẻ xám xịt ban đầu, lạnh lẽo và vô cảm.
Cả sảnh đường đột nhiên trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Sau đó, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, rồi dần biến thành tiếng cười chế giễu.
"Nhìn kìa! Không có linh căn!"
"Thật nực cười! Phế vật!"
"Loại này còn muốn vào Thanh Vân Tông sao? Mau về nhà chăn lợn đi thôi!"
Trần Giảng Sư cau mày thật chặt. Ông đã gặp rất nhiều trường hợp linh căn yếu kém, nhưng chưa từng thấy ai mà Thí Linh Thạch hoàn toàn không phản ứng. Điều này chỉ có nghĩa là, linh căn của Lâm Phong yếu đến mức gần như không tồn tại, hoặc bị ẩn giấu một cách kỳ lạ. Ông lắc đầu thất vọng. "Ngươi... không có linh căn," ông nói, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối và một chút lạnh lùng, "Thanh Vân Tông chúng ta không thể thu nhận người không có linh căn."
Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão ngồi phía trên, nãy giờ vẫn nhắm mắt, đột nhiên khẽ mở mắt. Đôi mắt ông tinh anh, ánh lên một tia tò mò khó hiểu, lướt qua Lâm Phong. Ông không nói gì, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút, như thể ông vừa phát hiện ra điều gì thú vị.
Lâm Phong vẫn đứng đó, bàn tay vẫn đặt trên Thí Linh Thạch. Khuôn mặt chàng không chút biến sắc, không hề lộ ra sự xấu hổ hay tức giận trước những lời chế giễu. Chàng chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự liên kết giữa mình và Huyễn Mặc Quyển. Chàng biết linh căn của mình không hề đơn giản. Hoàng Lão Quái đã nói nó là linh căn hỗn độn, cực kỳ hiếm gặp và tiềm ẩn sức mạnh kinh người. Nhưng làm sao để chứng minh điều đó trước Thí Linh Thạch vô tri này?
Trần Giảng Sư định phất tay cho Lâm Phong rời đi, nhưng ánh mắt ông đột nhiên dừng lại. Ông thấy trong ánh mắt của Lâm Phong không có sự tuyệt vọng, mà là một vẻ bình tĩnh đến lạ lùng, thậm chí còn có một tia kiên định ẩn sâu bên trong. Kinh nghiệm hàng trăm năm làm Giảng Sư cho ông biết, người này không hề đơn giản.
"Khoan đã!" Trần Giảng Sư đột ngột lên tiếng, khiến những tiếng cười chế giễu tắt lịm. Ông quay sang Lâm Phong, ánh mắt dò xét. "Ngươi, tuy linh căn yếu kém, nhưng thử bài này xem sao." Ông nói, rồi đi đến một chiếc bàn cát nhỏ đặt ở góc Giảng Võ Đường. Ông dùng ngón tay khẽ vẽ một phù văn đơn giản trên cát. Đó là một phù văn Cố Khí, dùng để ngưng tụ và giữ linh khí, một trong những phù văn cơ bản nhất mà một tu sĩ sơ cấp cần phải học. "Dùng linh khí của ngươi, khắc họa phù văn này trên cát. Không cần nhiều, chỉ cần một tia linh khí nhỏ cũng đủ. Ta muốn xem ngươi có thể cảm ứng và điều khiển linh khí đến mức nào."
Đám đông lại xì xào bàn tán. "Khắc phù văn ư? Dù có linh căn cũng khó mà làm được, huống chi là kẻ không có linh căn?" "Giảng Sư có vẻ thương hại hắn ta quá rồi." Vị đệ tử ngoại môn có Mộc linh căn trung phẩm kia cười khẩy, lắc đầu. "Vô ích thôi."
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn Trần Giảng Sư, ánh mắt tràn đầy sự tập trung. "Vâng," chàng đáp, giọng nói vang vọng trong sảnh đường đang im lặng trở lại. Chàng bước đến chiếc bàn cát, hít một hơi thật sâu. Chàng không có linh căn rõ ràng như những người khác, nhưng chàng có Huyễn Mặc Quyển, và chàng đã cảm nhận được linh khí, điều khiển chúng một cách vi diệu từ lâu.
Chàng khẽ nhắm mắt, tâm thần tập trung vào đan điền, nơi Huyễn Mặc Quyển đang lẳng lặng vận chuyển, hút lấy linh khí xung quanh và chuyển hóa chúng thành một dòng năng lượng tinh khiết, vô hình. Chàng không cần dùng đến sức mạnh thô bạo, mà là sự tinh tế trong cảm ứng. Chàng hình dung tia linh khí như một sợi chỉ mỏng manh, theo ý niệm của chàng mà di chuyển.
Ngón tay Lâm Phong nhẹ nhàng lướt trên không trung, không chạm vào cát, nhưng một tia linh khí vô hình, trong suốt, bắt đầu từ đầu ngón tay chàng, từ từ hạ xuống mặt cát mịn. Những hạt cát nhỏ li ti bắt đầu dịch chuyển, theo đường đi của tia linh khí. Chàng không cần phải ra sức, mà chỉ cần "nghĩ", và tia linh khí sẽ "nghe lời".
Phù văn Cố Khí bắt đầu hiện ra trên cát. Không một chút run rẩy, không một chút sai lệch. Những đường nét vừa uyển chuyển, vừa dứt khoát, mạch lạc đến lạ thường. Hơn nữa, khi phù văn gần hoàn thành, Lâm Phong đột nhiên có một ý niệm. Chàng khẽ điều chỉnh một chút, thêm vào một nét tinh tế mà Trần Giảng Sư không hề vẽ ra, một nét xoắn ốc nhỏ ở trung tâm phù văn. Ngay lập tức, phù văn trên cát như được ban cho sinh mệnh, nó khẽ rung động, rồi một luồng linh khí mỏng manh, trong suốt, từ từ ngưng tụ lại ở trung tâm, khiến phù văn như sống động hẳn lên.
Một tiếng "À!" nhẹ từ Lý Nguyên Hạo vang lên, ông bất giác đặt chén trà xuống, đôi mắt mở to, ánh lên sự kinh ngạc hiếm thấy. Trần Giảng Sư đứng sững sờ, bộ râu bạc khẽ rung lên. Ông đã dạy phù văn này hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ thấy một ai có thể khắc họa nó một cách tinh tế và linh động đến vậy, đặc biệt là khi chỉ dùng một tia linh khí nhỏ bé.
Đám đông hoàn toàn im lặng. Những ánh mắt chế giễu đã biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, thậm chí là kính phục. Vị đệ tử ngoại môn kia há hốc mồm, khuôn mặt xanh mét.
Lâm Phong thu tay về, phù văn trên cát vẫn lấp lánh một cách kỳ ảo. Chàng nhìn Trần Giảng Sư, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề có chút tự mãn nào.
Trần Giảng Sư hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm. "Khá lắm!" Ông thốt lên, giọng nói không giấu được sự phấn khích. "Tuyệt vời! Ngươi... ngươi tên gì?"
"Vãn bối tên là Lâm Phong," chàng đáp, lễ độ.
Trần Giảng Sư gật đầu liên tục. "Lâm Phong! Tốt lắm! Ngươi tuy không có linh căn rõ ràng, nhưng lại có thể cảm ứng và điều khiển linh khí một cách tinh tế như vậy, đây quả là một tiềm năng hiếm có! Thanh Vân Tông chúng ta không thể bỏ lỡ một tài năng như ngươi!" Ông quay sang đám đông, giọng nói vang vọng: "Bài kiểm tra này không chỉ đánh giá linh căn, mà còn là sự cảm ứng và khống chế linh khí! Lâm Phong đã chứng minh được điều đó một cách xuất sắc! Hắn được chấp nhận vào vòng tiếp theo!"
Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên đứng dậy. Ông bước xuống từ bục cao, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Lâm Phong... quả là thú vị," ông nói, giọng điệu trầm ấm, mang theo một chút bí ẩn. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một." Ông khẽ gật đầu với Trần Giảng Sư, rồi lại nhìn Lâm Phong một lần nữa, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can chàng. Ánh mắt ông dừng lại một chút ở chiếc vòng Huyễn Mặc trên cổ tay Lâm Phong, nhưng rồi nhanh chóng rời đi, không để lộ điều gì.
Lâm Phong không hề nghĩ rằng mình sẽ thu hút sự chú ý của một vị trưởng lão. Chàng hiểu rằng, với linh căn yếu kém của mình, việc được chấp nhận vào Thanh Vân Tông đã là một kỳ tích. Nhưng giờ đây, chàng không chỉ được chấp nhận, mà còn gây ấn tượng mạnh với cả Giảng Sư và một vị Trưởng lão cao cấp.
Đám đông vẫn còn sững sờ. Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này không còn là sự chế giễu, mà là những lời bàn tán về Lâm Phong, về khả năng kỳ lạ của chàng. "Kẻ không có linh căn mà lại có thể làm được như vậy sao?" "Chắc chắn là một thiên tài ẩn mình!"
Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt của Lý Nguyên Hạo, một ánh mắt đầy thâm ý và đánh giá. Chàng biết rằng, con đường tu luyện của mình ở Thanh Vân Tông sẽ không hề yên bình. Việc chàng vượt qua bài kiểm tra bằng trí tuệ và sự tinh tế thay vì sức mạnh thuần túy đã cho thấy một con đường khác biệt, đầy bất ngờ. Huyễn Mặc Quyển, bí mật lớn nhất của chàng, lại một lần nữa thể hiện tiềm năng không giới hạn. Tuy nhiên, sự chú ý này cũng đi kèm với rủi ro. Chàng cần phải cẩn trọng hơn nữa trong mọi hành động.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong thầm nhủ, khóe môi khẽ nhếch lên, một nụ cười tự tin nhưng cũng đầy ẩn ý. Chàng đã vượt qua cánh cửa đầu tiên, chứng minh được giá trị của mình. Thanh Vân Tông, chàng đã đến, và chàng sẽ không để bất cứ điều gì cản trở con đường Tu Đạo Vô Tận của mình. Đây mới chỉ là khởi đầu của một huyền thoại.