Tiếng xì xào bàn tán còn chưa kịp lắng xuống sau màn trình diễn kinh ngạc của Lâm Phong, thì Trần Giảng Sư đã khẽ hắng giọng, ánh mắt quét qua đám đông, lập tức khiến bầu không khí Giảng Võ Đường trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Vị trưởng lão Giám Sát Trưởng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén như chim ưng, nhưng khóe môi ông ta lại khẽ nhếch lên, một dấu hiệu cho thấy sự hài lòng khó nhận ra. Lâm Phong đứng đó, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như thể những lời khen ngợi hay ánh mắt kinh ngạc kia đều không liên quan đến mình. Chàng chỉ khẽ đảo mắt qua một lượt, ghi nhớ những khuôn mặt đã từng chế giễu mình, không phải vì thù hận, mà là để hiểu rõ hơn về tính cách con người trong thế giới tu tiên này.
"Các ngươi im lặng!" Trần Giảng Sư cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một uy lực khó tả, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông. "Bài kiểm tra đầu tiên đã kết thúc. Những người không thể cảm ứng được linh khí hoặc không vượt qua được ngưỡng cơ bản, mời quay về. Thanh Vân Tông không chấp nhận kẻ vô dụng!"
Một làn sóng thở dài, tiếng khóc nức nở nhỏ bé vang lên từ những người bị loại. Nhưng nhanh chóng, họ bị các thủ vệ dẫn ra ngoài, không để lại chút dấu vết. Cuộc đào thải nhanh chóng và tàn nhẫn, đúng như bản chất của con đường tu tiên. Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi có chút cảm khái. Con đường này, quả thực không phải dành cho kẻ yếu đuối hay thiếu ý chí.
Sau khi thanh lọc một lượt, số lượng thí sinh đã giảm đi đáng kể. Trần Giảng Sư lại tiếp tục, ánh mắt dừng lại trên Lâm Phong lâu hơn một chút, rồi mới chuyển sang những người khác. "Bài kiểm tra thứ hai, cũng là bài cuối cùng cho vòng sơ tuyển này, là sự phối hợp giữa linh khí và ý chí. Các ngươi cần phải thể hiện khả năng điều khiển linh khí cơ bản và vận dụng một chiêu thức đơn giản nhất định... đó là 'Phong Quyết Ấn'."
Ông vừa dứt lời, một luồng linh khí từ trong cơ thể ông tuôn ra, ngưng tụ lại trên đầu ngón tay. Chỉ thấy Trần Giảng Sư khẽ phất tay, một ấn ký màu xanh nhạt, hình dáng như một chiếc lá phong, chợt hiện ra giữa không trung, rồi lơ lửng một lát trước khi tan biến. Ấn ký tuy đơn giản, nhưng lại toát lên một vẻ tinh tế và ổn định đáng kinh ngạc. "Đây là chiêu thức cơ bản nhất của hệ Phong, dùng để định hình linh khí, tạo ra một ấn ký đơn giản nhưng vững chắc. Ai có thể thi triển được ấn ký này một cách rõ ràng, ổn định, và giữ được nó tồn tại ít nhất ba nhịp thở, sẽ được chấp nhận vào vòng trong!"
Một tiếng xì xào lại nổi lên. "Phong Quyết Ấn? Chiêu thức này tuy đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự khống chế linh khí vô cùng tinh xảo!" Một thí sinh thốt lên. "Đúng vậy, ta đã từng thử luyện qua, nhưng ấn ký luôn mờ nhạt hoặc tan biến ngay lập tức." Một người khác phụ họa.
Lâm Phong lắng nghe, trong lòng thầm phân tích. Phong Quyết Ấn, nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại là một phép thử về sự kiên nhẫn, sự tập trung và khả năng điều hòa linh khí của người tu luyện. Với Huyễn Mặc Quyển, chàng không thiếu khả năng cảm ứng và điều khiển linh khí một cách tinh tế. Cái khó ở đây là làm sao để che giấu bớt sự tinh tế đó, không để lộ ra quá nhiều điều đặc biệt, nhưng vẫn phải đủ để vượt qua bài kiểm tra. "Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, nó là một triết lý," Lâm Phong thầm nhủ. "Linh khí yếu, nhưng ta có sự tinh tế và khả năng cảm nhận vượt trội. Đây là lúc vận dụng nó!"
Các thí sinh lần lượt bước lên. Mỗi người đều cố gắng hết sức, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng. Người thì ấn ký vừa hiện đã tan, người thì ấn ký méo mó, lung lay, không thể giữ được ba nhịp thở. Chỉ có số ít người có thể hoàn thành, nhưng ấn ký của họ cũng chỉ ở mức chấp nhận được, không có gì nổi bật.
"Tên phế vật linh căn yếu kém đó làm gì được chứ? Chỉ tổ làm mất thời gian," giọng nói đầy vẻ khinh miệt của vị đệ tử ngoại môn đã từng chế giễu Lâm Phong lại vang lên. Hắn đứng trong đám đông, khoanh tay trước ngực, đôi mắt ánh lên vẻ hằn học. Hắn vừa mới thành công thi triển Phong Quyết Ấn, tuy có chút chật vật nhưng cũng đủ tiêu chuẩn, nên giờ đây hắn càng thêm tự mãn.
Lâm Phong quay đầu nhìn hắn, khẽ nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. "Ngươi xem kỹ đây, tiểu tử." Chàng thầm nghĩ. Đến lượt Lâm Phong. Chàng bước lên bục, hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Trong tâm hải, Huyễn Mặc Quyển khẽ vận chuyển, một luồng linh khí mỏng manh, trong suốt, từ đan điền chảy ra, đi qua kinh mạch, hội tụ ở đầu ngón tay. Chàng không cố gắng dồn ép linh khí, mà là "dụ dỗ" nó, khiến nó trở nên "mềm mại" và "nghe lời" hơn.
Khi mở mắt ra, Lâm Phong phất tay. Một ấn ký Phong Quyết Ấn màu xanh nhạt, hình dáng như một chiếc lá phong, không hề vội vã, không hề chật vật, mà từ từ hiện ra giữa không trung. Ấn ký này không quá lớn, nhưng đường nét lại vô cùng rõ ràng, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sự kiên cố. Nó không hề lung lay, mà lơ lửng một cách ổn định, như một chiếc lá thật đang lơ lửng trong gió nhẹ. Một nhịp thở... hai nhịp thở... ba nhịp thở... Và thậm chí, nó còn tồn tại đến nhịp thở thứ tư, thứ năm, rồi thứ sáu, trước khi từ từ tan biến vào không khí, để lại một dư vị linh khí thanh thoát.
Cả Giảng Võ Đường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Các Giảng Sư và Giám Sát Trưởng trao đổi ánh mắt. Trần Giảng Sư khẽ gật đầu, trong ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng. Giám Sát Trưởng ban đầu cau mày giờ đã giãn ra, lộ vẻ suy tư sâu sắc. Ông ta nhìn chằm chằm vào nơi ấn ký vừa tan biến, như muốn nhìn thấu điều gì đó phi thường ẩn chứa trong đó. Các thí sinh khác nhìn Lâm Phong với ánh mắt từ khinh thường chuyển sang ngạc nhiên, rồi khó hiểu, và cuối cùng là một chút sợ hãi. Vị đệ tử ngoại môn kia, khuôn mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Hắn không thể tin vào mắt mình, một kẻ linh căn yếu kém lại có thể thi triển Phong Quyết Ấn tinh xảo đến vậy. Hắn đã dùng toàn bộ sức lực mới miễn cưỡng giữ được ba nhịp thở, còn Lâm Phong thì... quá dễ dàng!
***
Không khí trong Giảng Võ Đường trở nên sôi động hơn bao giờ hết, nhưng không phải vì ồn ào, mà là vì một sự trầm trồ, kinh ngạc thầm lặng. Giám Sát Trưởng, người vẫn luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp sảnh đường. "Kỳ lạ... Linh khí yếu như vậy, nhưng lại có thể điều khiển linh hoạt đến thế. Thú vị!" Ông ta nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi mắt sắc bén như thể muốn xuyên thấu mọi bí mật ẩn giấu trong cơ thể chàng. Ánh mắt ông ta dừng lại một chút ở chiếc vòng Huyễn Mặc trên cổ tay Lâm Phong, nhưng rồi lại nhanh chóng rời đi, không để lộ bất kỳ suy nghĩ nào. Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt đó, trong lòng không khỏi rùng mình một cái. Quả nhiên, những nhân vật cấp cao này đều không hề đơn giản. Chàng phải càng cẩn trọng hơn nữa.
Trần Giảng Sư bước tới, trên khuôn mặt đã không còn giữ được vẻ nghiêm nghị ban đầu, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, ẩn chứa sự hài lòng tột độ. "Lâm Phong, ngươi đã vượt qua!" Ông thốt lên, giọng nói đầy phấn khích, gần như là reo lên. "Ngươi chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông!"
Vừa dứt lời, một vị thủ vệ đã mang đến một tấm lệnh bài bằng ngọc thạch màu xanh lam, bên trên khắc chìm ba chữ "Thanh Vân Tông" và dòng chữ "Ngoại Môn Đệ Tử" cùng một dãy ký hiệu phức tạp. Lâm Phong bước tới, cung kính nhận lấy lệnh bài. Cảm giác mát lạnh từ ngọc thạch truyền vào lòng bàn tay, chàng biết rằng, từ giờ phút này, mình đã chính thức bước vào cánh cửa của thế giới tu tiên rộng lớn.
Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, nhưng lần này, không còn là những lời chế giễu hay nghi ngờ, mà là sự kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả những ánh mắt ganh ghét, đố kỵ từ các thí sinh khác và một số đệ tử ngoại môn cũ. "Hừ, lại một tên dựa vào may mắn. Rồi sẽ biết thế nào là tông môn," một đệ tử ngoại môn cũ thì thầm, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Hắn ta không thể chấp nhận được việc một kẻ "linh căn yếu kém" lại có thể dễ dàng vượt qua bài kiểm tra hơn cả mình. Lâm Phong nghe thấy, nhưng chỉ khẽ mỉm cười. "May mắn sao?" Chàng thầm nghĩ. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. May mắn chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là sự nỗ lực và ý chí kiên định."
Giám Sát Trưởng vẫn đứng đó, đôi mắt không rời Lâm Phong. "Lâm Phong... Trần Giảng Sư, ngươi hãy đưa hắn đi làm thủ tục nhập môn. Sau này, cần phải chú ý bồi dưỡng. Khả năng điều khiển linh khí tinh tế đến vậy, ta chưa từng thấy bao giờ." Lời nói của ông ta không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là một lời khẳng định về tài năng của Lâm Phong, khiến những ánh mắt ganh ghét kia càng thêm phức tạp.
"Vâng, Giám Sát Trưởng!" Trần Giảng Sư đáp lời, rồi quay sang Lâm Phong, vẻ mặt tràn đầy kỳ vọng. "Đi thôi, Lâm Phong. Ta sẽ đích thân đưa ngươi đi làm thủ tục. Ngươi quả nhiên không khiến ta thất vọng!"
Lâm Phong khẽ cúi đầu, "Đa tạ Giảng Sư, Trưởng Lão." Chàng không hề tỏ ra tự mãn, mà giữ một thái độ khiêm tốn nhưng không kém phần tự tin. Chàng biết rằng, sự chú ý đặc biệt này vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Con đường tu luyện của chàng sẽ không hề dễ dàng, nhưng đó cũng chính là điều mà chàng mong đợi. Thanh Vân Tông, chàng đã đến, và chàng sẽ không để bất cứ điều gì cản trở con đường Tu Đạo Vô Tận của mình. Đây mới chỉ là khởi đầu của một huyền thoại.
Sau khi mọi thủ tục được hoàn tất, Lâm Phong được Trần Giảng Sư giao lại cho một đệ tử ngoại môn khác tên là Tiểu Lượng, một thanh niên trẻ tuổi hơn chàng một chút, với khuôn mặt hiền lành và ánh mắt tò mò. Tiểu Lượng được giao nhiệm vụ dẫn Lâm Phong đến khu vực sinh hoạt của đệ tử ngoại môn và hướng dẫn chàng những quy tắc cơ bản.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thanh Vân Sơn. Những tia nắng cuối cùng rải vàng trên những đỉnh núi hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh tráng lệ đến nao lòng. Lâm Phong đi theo Tiểu Lượng, xuyên qua những con đường mòn lát đá xanh sạch sẽ, hai bên là những hàng cây cổ thụ cao vút, tỏa ra mùi hương thông reo dìu dịu. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào náo nhiệt của thế giới phàm trần mà chàng vừa rời bỏ.
Khu vực ngoại môn của Thanh Vân Tông nằm ẩn mình giữa những rặng núi xanh biếc, bao gồm nhiều dãy nhà gỗ đơn sơ nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Mỗi dãy nhà có khoảng chục gian phòng, mỗi gian là nơi ở của một đệ tử. Xa xa, có thể nghe thấy tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công, cùng với tiếng hô vang của những người đang tập dượt công pháp. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn so với Giảng Võ Đường, khiến Lâm Phong cảm thấy toàn thân sảng khoái, tinh thần minh mẫn lạ thường. Mùi hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ nhỏ xen lẫn mùi thảo dược từ các phòng luyện đan gần đó, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh nhưng tràn đầy sinh khí tu luyện.
"Đây là khu vực ngoại môn, ngươi sẽ ở đây. Mỗi đệ tử ngoại môn đều có một gian phòng riêng. Phòng của ngươi là gian số ba mươi hai, ở cuối dãy này," Tiểu Lượng vừa đi vừa giải thích, giọng nói nhẹ nhàng. "Sáng mai, ngươi cần đến Giảng Võ Đường để được phân công nhiệm vụ và bắt đầu các buổi học chính thức. Sư huynh à, ta tên là Tiểu Lượng, sau này có gì không hiểu, cứ hỏi ta nhé."
Lâm Phong gật đầu, "Đa tạ Tiểu Lượng sư đệ. Ta là Lâm Phong." Chàng khẽ cười, nụ cười ấm áp khiến Tiểu Lượng có chút ngượng ngùng. Trên đường đi, Lâm Phong đã quan sát rất nhiều đệ tử ngoại môn khác. Một số người đang tụ tập nói chuyện, trao đổi kinh nghiệm tu luyện; một số khác thì ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ, hoặc luyện tập các chiêu thức kiếm pháp, quyền pháp. Thỉnh thoảng, có những ánh mắt tò mò hoặc khinh khỉnh liếc nhìn chàng. Lâm Phong biết, tin tức về việc một kẻ "linh căn yếu kém" lại được đặc cách trở thành đệ tử ngoại môn chắc chắn đã lan truyền khắp tông môn. Sự ganh ghét, đố kỵ và coi thường từ các đệ tử khác là điều không thể tránh khỏi. Nhưng chàng không hề bận tâm.
Phòng của Lâm Phong tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và đủ tiện nghi cơ bản: một chiếc giường gỗ, một bàn nhỏ với một vài cuốn sách giới thiệu về Thanh Vân Tông, và một chiếc đèn dầu. Chàng đặt hành lý xuống, chỉ có vài bộ y phục đơn giản và chiếc túi trữ vật nhỏ mà Hoàng Lão Quái đã tặng.
Đêm dần buông. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả khu ngoại môn, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo. Lâm Phong đóng cửa phòng, thắp đèn dầu, rồi ngồi xếp bằng trên giường. Chàng hít sâu, cảm nhận linh khí dồi dào xung quanh mình. Đây là lần đầu tiên chàng tu luyện trong một môi trường có linh khí phong phú đến vậy. "Thanh Vân Tông... Cuối cùng mình cũng đặt chân vào. Nhưng đây chỉ là khởi đầu," Lâm Phong thầm nhủ.
Chàng nhắm mắt lại, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển. Từng luồng linh khí từ bên ngoài ào ạt tràn vào cơ thể, đi qua kinh mạch, hội tụ về đan điền. Dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, những tạp chất trong linh khí nhanh chóng được loại bỏ, chỉ còn lại những tinh hoa thuần khiết nhất. Linh khí tinh khiết ấy nuôi dưỡng cơ thể chàng, khiến chàng cảm thấy nhẹ nhõm, sảng khoái, và sức mạnh dường như đang âm thầm tăng trưởng. Huyễn Mặc Quyển quả nhiên thần diệu, nó không chỉ giúp chàng hấp thụ linh khí nhanh hơn, mà còn giúp chàng tinh lọc linh khí một cách hiệu quả, bù đắp cho sự yếu kém của linh căn.
Trong tĩnh lặng của đêm khuya, Lâm Phong cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cơ thể mình. Chàng biết rằng, con đường tu luyện ở Thanh Vân Tông sẽ đầy chông gai, với vô vàn thử thách và cả những âm mưu ẩn giấu. Thái độ ganh ghét của các đệ tử khác báo hiệu những xung đột nội bộ tông môn, có thể là sự chèn ép hoặc khiêu khích. Cấu trúc và quy tắc của Thanh Vân Tông phức tạp hơn nhiều so với Linh Khê Trấn, báo hiệu những thử thách về quyền lực và địa vị. Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Chàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho tất cả.
"Tu Đạo Vô Tận, Phàm Nhân Nghịch Thiên!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, đôi mắt chợt ánh lên một tia sáng kiên định. Chàng sẽ không phụ lòng những người đã tin tưởng chàng, và cũng không để bản thân bị những kẻ coi thường mình dẫm đạp. Huyễn Mặc Quyển, bí mật lớn nhất của chàng, sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để chàng từng bước chinh phục đỉnh cao của Tiên Đạo. Đây là lúc để bắt đầu một hành trình mới, một chương mới trong huyền thoại của chàng.