Hành trình vĩ đại của sự kiến tạo, nơi mỗi người đều có một vai trò quan trọng, đã chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua từng kẽ lá, nhuộm vàng cả một vùng đất rộng lớn, nơi từng là Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa hoang vu và cổ kính. Giờ đây, dưới bàn tay kiến tạo của Lâm Phong, nơi đây đã biến thành một không gian thiêng liêng và uy nghiêm đến lạ thường. Các kiến trúc cổ kính, mang dấu ấn của những kỷ nguyên xa xưa, giờ đây hòa hợp một cách hoàn hảo với năng lượng mới, tinh khiết và dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những dòng linh khí cuộn trào như những dải lụa mờ ảo, lấp lánh dưới ánh sáng rực rỡ phát ra từ vô số tinh thể năng lượng được Lâm Phong khéo léo sắp đặt. Không khí trong lành, thanh khiết, mang theo hương thơm dịu nhẹ của linh thảo mới mọc, thoang thoảng mùi đá cổ hàng vạn năm tuổi, tạo nên một cảm giác tĩnh tại nhưng tràn đầy sinh khí. Thỉnh thoảng, tiếng gió vi vu lướt qua những vòm đá, hòa cùng tiếng linh khí cuộn chảy nhè nhẹ, đôi khi lại điểm xuyết tiếng chuông ngân xa vọng từ một góc khuất nào đó, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra.
Giữa quảng trường chính, Lâm Phong đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối, trong chiếc trường bào màu xanh sẫm, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên. Khuôn mặt thanh tú của chàng, thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, giờ đây toát lên vẻ uy nghiêm và trầm tư hiếm thấy. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua những phù văn cổ xưa đang được các mỹ nhân và đồng minh tỉ mỉ hoàn thiện trên nền đá. Đó không chỉ là những phù văn trang trí, mà là những trận pháp hộ vệ, những kết nối linh lực quan trọng cho Đại Hội Vạn Giới sắp tới. Từng đường nét, từng ký hiệu đều mang trong mình ý nghĩa sâu xa, biểu trưng cho trật tự mới mà chàng muốn thiết lập.
Bên cạnh chàng, Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang nhẹ nhàng lướt ngón tay thon dài của mình qua một phiến đá khắc phù văn. Nàng trong bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh búi cao thanh thoát, toát lên khí chất tiên tử. Ánh mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng thường ngày, giờ đây đượm vẻ kiên định và một chút lo lắng nhẹ nhàng, dõi theo từng động thái của Lâm Phong.
"Tuyên ngôn này sẽ là nền tảng cho một kỷ nguyên mới," Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Mọi từ ngữ đều phải thể hiện được tinh thần tự do và công bằng mà ta muốn kiến tạo. Nó không chỉ là lời nói, mà là cam kết của ta với vạn giới."
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, trong trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, nhẹ nhàng bước tới. Nàng là cố vấn đắc lực của Lâm Phong trong việc soạn thảo Tuyên Ngôn, từng chữ, từng ý đều được nàng cân nhắc kỹ lưỡng. Đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Gia chủ, một số thế lực vẫn còn e dè về việc Thiên Đạo cũ sụp đổ. Họ lo ngại về sự hỗn loạn và mất kiểm soát. Có lẽ cần nhấn mạnh sự ổn định và lợi ích chung mà kỷ nguyên mới mang lại, để trấn an lòng người."
Lâm Phong khẽ gật đầu, đồng ý với lời nhắc nhở của Tần Nguyệt. Chàng hiểu rõ, sự thay đổi lớn lao luôn đi kèm với sự hoài nghi và sợ hãi. Trấn an và thuyết phục các đại diện từ khắp các giới sẽ là một thách thức không nhỏ.
Từ phía xa, Hoàng Lão Quái, với bộ râu tóc bạc phơ xộc xệch, miệng ngáp ngắn ngáp dài, tay vẫn không quên ôm bầu rượu. Mắt lão tuy nheo lại vẻ lười biếng nhưng lại tinh tường quan sát mọi thứ. Lão lộc cộc bước tới, vỗ nhẹ vai Lâm Phong. "Tiểu tử, cứ nói theo lòng ngươi. Thiên Đạo mới, khí phách mới! Đừng có bận tâm mấy lời xì xào kia. Cái gì gọi là Thiên Đạo cũ sụp đổ? Là do nó mục nát rồi, nên mới cần ngươi đến dọn dẹp chứ sao! Cứ thẳng thắn mà nói, kẻ nào không phục, cứ để lão già này giáo huấn cho một trận!" Lão nháy mắt tinh quái, vẻ mặt cà lơ phất phơ nhưng ánh mắt lại đầy sự tán thưởng và tin tưởng tuyệt đối vào đệ tử của mình.
Bạch Lão Tổ, hóa thành một lão bà phúc hậu, với bộ lông trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh nắng, vuốt râu mỉm cười hài lòng. "Hoàng Lão Quái nói không sai. Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Ngươi mang trong mình sứ mệnh, và ta tin ngươi sẽ hoàn thành nó một cách xuất sắc. Hãy tin vào chính mình." Ánh mắt của nàng tràn đầy tự hào, xen lẫn một chút uyên bác của kẻ đã chứng kiến bao bể dâu.
Tuyết Dao nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cái chạm nhẹ nhàng nhưng truyền đi một dòng ấm áp và kiên định. "Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, Lâm Phong. Chàng không đơn độc." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng như xoa dịu những gợn sóng lo âu trong lòng chàng.
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, nở một nụ cười ấm áp. Ánh mắt chàng lướt qua những gương mặt thân quen: Mộc Ly đang vui vẻ chỉ đạo đám tinh linh rừng cây sắp xếp các chậu linh thảo quý hiếm; Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đang cùng Trần Hạo kiểm tra các trận pháp bảo hộ ở rìa quảng trường, ánh mắt sắc bén như chim ưng sẵn sàng ứng phó mọi tình huống; Hạ Vũ, dịu dàng như sương sớm, đang cùng Linh Nhi, cô bé búp bê đáng yêu, chuẩn bị nước trà linh dược cho các vị khách quý. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, cùng Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, đang giám sát khu vực đón tiếp, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Tất cả họ, những người vợ, những người đồng hành, những người bạn, đều đang dồn hết tâm huyết cho Đại Hội này.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, tĩnh tâm điều hòa linh lực. Gánh nặng trên vai chàng không hề nhỏ, nhưng chàng biết, với những người này ở bên, chàng không thể gục ngã. Đây là thời khắc lịch sử, là khoảnh khắc chàng sẽ đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới. Chàng nhắm mắt lại, trong tâm trí, tấm bản đồ tinh giới vạn giới hiện lên rõ nét, cùng với tầm nhìn về một vũ trụ hài hòa, tự do và công bằng mà chàng khao khát kiến tạo.
Tiếng chuông Thiên Đạo ngân vang, âm thanh hùng tráng, thanh thoát, lan tỏa khắp không gian, báo hiệu giờ đại hội đã điểm.
***
Giữa trưa, ánh nắng rực rỡ đổ tràn xuống Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, không khí trong lành, không một gợn mây. Quảng trường rộng lớn, nơi được điểm xuyết bằng vô số phù văn cổ xưa phát ra ánh sáng dịu nhẹ, giờ đây đã lấp đầy bởi các đại diện từ khắp vạn giới. Một trường năng lượng thiêng liêng bao trùm lấy không gian, khiến mỗi sinh linh bước vào đều cảm thấy tâm hồn được thanh tẩy, linh khí cuồn cuộn như thực chất, tạo thành những dải lụa mờ ảo bay lượn trong không trung. Tiếng linh khí cuộn trào, tiếng gió vi vu, hòa cùng tiếng xì xào bàn tán của các vị khách quý, tạo nên một bản giao hưởng vừa hùng vĩ, vừa trang nghiêm, lại đầy ắp sự mong đợi và một chút căng thẳng khó tả.
Từ Tiên Giới, các Tiên Vương, Tiên Tôn với khí chất thanh cao, mình khoác kim bào ngọc y, đầu đội vương miện lấp lánh, dẫn đầu đoàn Tiên nhân hùng hậu tiến vào. Họ mang theo vẻ mặt trầm tư, ánh mắt dò xét, không ngừng đánh giá mọi thứ xung quanh. "Vị Đạo Tổ mới này rốt cuộc là ai? Liệu có thể thực sự mang lại trật tự hay chỉ là một kẻ mạnh nhất thời sau sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ?" Một vị Tiên Vương thì thầm với người bên cạnh, giọng điệu đầy hoài nghi.
Tiếp đó là các Linh Hoàng, Linh Chủ từ Linh Giới, những sinh linh mang hình hài uyển chuyển, thân thể phát ra linh quang, đại diện cho sự sống và tự nhiên. Họ bước đi nhẹ nhàng, ánh mắt đầy tò mò và thiện ý, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, như những linh thú đang quan sát một môi trường mới lạ.
Yêu Giới cũng không kém cạnh, các Yêu Thánh, Yêu Vương hùng dũng, với hình dạng bán nhân bán thú hoặc giữ nguyên bản thể khổng lồ, tỏa ra khí tức mạnh mẽ, tiến vào quảng trường. Những lời xì xào bàn tán của họ xen lẫn tiếng gầm gừ trầm thấp. "Ta nghe nói hắn có quan hệ mật thiết với tộc ta. Hy vọng sẽ có sự bình đẳng thực sự, không còn cảnh Tiên Giới xem thường Yêu Giới nữa." Một Yêu Vương với cặp sừng uy nghi lên tiếng, ánh mắt đầy mong đợi.
Thậm chí cả Ma Giới, nơi từng bị xem là vùng đất của hỗn loạn và tà ác, sau cuộc cải tổ dưới sự dẫn dắt của Diệp Vô Song và sự ảnh hưởng của Lâm Phong, cũng cử đại diện. Những Ma tu giờ đây không còn vẻ hung tàn như xưa, thay vào đó là sự trầm mặc và một chút dè dặt. Họ vẫn giữ phong thái lạnh lùng, áo choàng đen trùm kín thân, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự hung tợn, thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, đánh giá.
Các đại diện từ vô số tiểu thế giới, phàm giới cũng tề tựu, họ là những vị quốc vương, tông chủ, những kẻ đứng đầu các chủng tộc khác nhau, mang theo hy vọng và lo lắng về tương lai của mình. Tất cả đều muốn tận mắt chứng kiến vị Đạo Tổ mới, người đã thay đổi Thiên Đạo, người sẽ định đoạt vận mệnh của vạn giới.
Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, trong bộ giáp nhẹ màu bạc, đứng ở vị trí danh dự, cạnh các mỹ nhân của Lâm Phong. Ánh mắt hắn đầy tự hào, quét qua từng gương mặt quen thuộc trong đám đông. Hắn khẽ siết chặt nắm đấm, không khỏi hồi tưởng lại những ngày tháng cùng Lâm Phong xông pha sinh tử, từ một phàm nhân nhỏ bé đến khi chứng kiến huynh đệ mình đứng trên đỉnh cao vạn giới. Hắn quay sang thì thầm với Lam Yên bên cạnh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định: "Đừng lo, huynh đệ ta sẽ không làm mọi người thất vọng đâu. Hắn đã hứa, sẽ kiến tạo một thế giới công bằng." Lam Yên, trong bộ giáp chiến màu đỏ sẫm, khuôn mặt góc cạnh vẫn còn vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng đã dịu đi nhiều khi nhìn về phía trung tâm quảng trường, nơi Lâm Phong sẽ xuất hiện. Nàng gật đầu nhẹ, đặt niềm tin tuyệt đối vào chàng.
Tuyết Dao đứng đó, dáng vẻ thoát tục, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong, như một sự trấn an vô hình. Tần Nguyệt bình tĩnh, ánh mắt bao dung, thấu hiểu gánh nặng mà Lâm Phong đang mang. Mộc Ly, với vẻ hoạt bát, tinh nghịch thường ngày, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, tràn đầy ngưỡng mộ. Hạ Vũ dịu dàng, thanh khiết, chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt tràn đầy tình cảm và sự ủng hộ. Linh Nhi, tuy hồn nhiên nhưng cũng hiểu được tầm quan trọng của sự kiện, bám nhẹ vào tay Hạ Vũ, đôi mắt to tròn tò mò nhìn xung quanh. Diệp Vô Song vẫn giữ vẻ bí ẩn, ma mị, ánh mắt sắc sảo quan sát mọi động thái của các đại diện. Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết, tao nhã, dịu dàng, âm thầm động viên bằng sự hiện diện của mình. Bạch Lão Tổ và Hoàng Lão Quái đứng ở một vị trí khuất hơn, nhưng ánh mắt tinh tường của họ vẫn dõi theo mọi thứ.
Tiếng xì xào bàn tán về Đạo Tổ mới, về tương lai vạn giới vang vọng khắp nơi, cho đến khi một áp lực vô hình từ từ lan tỏa, nhẹ nhàng nhưng không thể kháng cự, bao trùm toàn bộ quảng trường. Tiếng gió vi vu dừng lại, tiếng linh khí cuộn trào cũng lắng xuống, tất cả mọi âm thanh đều chìm vào tĩnh lặng. Áp lực đó không phải là sự áp đặt, mà là một cảm giác của sự hiện diện tối cao, của một ý chí không thể lay chuyển. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về trung tâm quảng trường, nơi một vầng sáng dịu nhẹ bắt đầu xuất hiện, báo hiệu sự xuất hiện của vị Đạo Tổ vạn giới.
***
Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ, kỳ ảo bao trùm Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Tại trung tâm quảng trường, một đài cao bằng ngọc lưu ly phát sáng rực rỡ, linh khí tại đây đạt đến đỉnh điểm, hội tụ lại thành một vầng sáng vàng rực rỡ, thiêng liêng. Tiếng gió ngừng thổi, tiếng linh khí cuộn trào lắng xuống, chỉ còn sự im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt, từ những vị Tiên Vương cao quý đến những phàm nhân đại diện, từ Yêu Thánh hùng dũng đến Ma tu trầm mặc, đều đổ dồn về vầng sáng chói lòa đó, mang theo sự kính nể, hoài nghi, mong đợi và cả chút dè dặt. Bầu không khí trở nên tuyệt đối uy nghiêm, thiêng liêng, đến mức mỗi nhịp thở của mọi người đều trở nên chậm rãi hơn.
Từ trong vầng sáng ấy, một bóng hình chậm rãi bước ra. Đó là Lâm Phong.
Chàng không hề sử dụng bất kỳ thần thông nào để tăng cường khí thế hay uy áp, nhưng mỗi bước chân của chàng đều mang theo sức nặng của vạn giới, của một Đạo Tổ mới. Dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh buông xõa, gương mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ uy nghiêm và kiên định. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng bên cạnh chàng, phát ra ánh sáng huyền ảo, như một thực thể sống đang bảo vệ và đồng hành. Sau lưng chàng, Cửu Thiên Huyền Kiếm ẩn hiện, chỉ lộ ra một phần chuôi kiếm được khảm vô số tinh tú, nhưng cũng đủ để toát lên khí thế sắc bén, trấn áp vạn vật.
Uy áp của Đạo Tổ bùng nổ, nhưng lại không hề áp đặt. Nó không phải là thứ khí thế hung tàn, bức bách, mà là một trường năng lượng bao la, rộng lớn, mang theo sự bao dung và công bằng, như chính ý chí kiến tạo của chàng. Trường năng lượng này không đè ép, mà chỉ khiến mọi sinh linh cảm nhận được sự nhỏ bé của mình trước một sự tồn tại vĩ đại, khiến họ tự nguyện cúi đầu.
Lâm Phong đứng trên đài cao, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt trong quảng trường. Chàng không nói gì ngay, chỉ để sự hiện diện của mình thẩm thấu vào tâm trí của tất cả. Các mỹ nhân của chàng, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, tất cả đều đứng phía sau chàng, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt họ đều tràn đầy tình yêu, niềm tin và sự ủng hộ tuyệt đối. Họ là hậu phương vững chắc, là nguồn sức mạnh vô hình của Đạo Tổ.
Sau một khắc tĩnh lặng kéo dài, Lâm Phong cất giọng. Giọng nói của chàng trầm ấm, không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, như được Thiên Đạo mới gia trì, truyền đến tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi sinh linh trong vạn giới.
"Ta, Lâm Phong, Đạo Tổ của Vạn Giới, tuyên bố:"
Lời nói của chàng như sấm vang giữa trời quang, khiến trái tim của hàng tỷ sinh linh cùng lúc rung động.
"Vạn giới từ nay sẽ bước vào một kỷ nguyên mới của tự do và công bằng. Không một sinh linh nào bị ràng buộc bởi số phận đã định, không một giới nào bị áp đặt bởi giới khác. Ta sẽ kiến tạo một Thiên Đạo tôn trọng vận mệnh cá nhân, khuyến khích sự phát triển đa dạng và duy trì sự cân bằng vĩnh cửu."
Từng lời, từng chữ của Lâm Phong như những phù văn rực rỡ, khắc sâu vào không gian, tạo thành một Tuyên Ngôn Thiên Đạo Tự Do hùng tráng. Nó không chỉ là một lời hứa, mà là một lời thề, một lời tuyên bố về triết lý quản lý vạn giới của chàng.
Trong đám đông, một đại diện từ một tiểu thế giới nào đó, với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi nhưng cũng đầy tò mò, run rẩy cất tiếng: "Nhưng thưa Đạo Tổ... nếu không có sự kiểm soát của Thiên Đạo cũ, liệu vạn giới có rơi vào hỗn loạn một lần nữa? Hàng vạn năm qua, Thiên Đạo cũ tuy khắc nghiệt, nhưng ít ra nó vẫn duy trì được trật tự cơ bản..."
Ánh mắt Lâm Phong đột nhiên sắc bén như kiếm, nhưng giọng nói của chàng vẫn giữ sự trầm tĩnh, ẩn chứa một uy lực không thể nghi ngờ. "Hỗn loạn sẽ không bao giờ tái diễn. Bởi vì trật tự mới này sẽ được duy trì không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng ý chí chung của tất cả. Ta sẽ kiến tạo các quy tắc, các pháp tắc mới, đảm bảo mọi sinh linh đều có cơ hội bình đẳng để tu luyện, để phát triển, để đạt đến đỉnh cao mà họ mong muốn. Nhưng đồng thời, những kẻ dám phá hoại trật tự, dám gieo rắc chiến tranh, dám áp bức kẻ yếu... Ta sẽ đích thân thị uy!"
Lời cuối cùng của Lâm Phong mang theo một luồng uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh chàng như vặn vẹo. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một lời cảnh cáo, một lời khẳng định về quyền uy và ý chí bảo vệ trật tự của Đạo Tổ. Các đại diện từ các giới, những kẻ ban đầu còn hoài nghi hay có ý định chất vấn, đều cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Họ nhận ra, vị Đạo Tổ này không chỉ có sức mạnh vô biên, mà còn có một ý chí kiên định, một tầm nhìn rõ ràng và một sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Bạch Lão Tổ, đứng ở một góc khuất, khẽ vuốt râu mỉm cười mãn nguyện, nói khẽ với Hoàng Lão Quái: "Hảo tiểu tử, khí phách ngút trời! Quả không hổ là người được Huyễn Mặc Quyển chọn."
Hoàng Lão Quái nhấp một ngụm rượu, đôi mắt lờ đờ nay ánh lên tia sáng tinh anh. "Sư phụ của ai chứ! Mấy cái lão già cố chấp kia, để lão già này xem chúng còn dám hoài nghi bao lâu nữa."
Lâm Phong giơ tay lên, Huyễn Mặc Quyển bay lên không trung, phát sáng rực rỡ. Từ quyển trục, vô số phù văn Thiên Đạo mới, rực rỡ ánh vàng, bay lượn khắp không gian, khắc sâu vào từng góc của Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, rồi lan tỏa ra vô tận, chạm tới từng ngóc ngách của vạn giới. Đó là sự thiết lập của Thiên Đạo mới, của những quy tắc mới.
Trước uy thế không thể cưỡng lại của Lâm Phong và sự linh thiêng của những phù văn Thiên Đạo mới, các đại diện từ vạn giới, dù trong lòng còn chút nghi ngại hay toan tính, cũng không dám kháng cự. Họ đồng loạt quỳ gối hoặc cúi đầu sâu sắc, biểu thị sự chấp thuận và tôn kính đối với vị Đạo Tổ mới và kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu. Tiếng xì xào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió mang theo hương linh thảo và ánh hoàng hôn rực rỡ, chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử của vạn giới.
Lâm Phong nhìn xuống những cái đầu đang cúi thấp, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Chàng biết, sự chấp thuận ban đầu này chỉ là khởi đầu. Việc thực thi và duy trì các quy tắc mới, việc kiến tạo một Thiên Đạo thực sự tự do và công bằng sẽ là một quá trình dài, đầy gian nan và thử thách. Sẽ còn nhiều thế lực cũ, nhiều mầm mống hỗn loạn khác cần được giải quyết, những kẻ không chấp nhận sự thay đổi và sẽ tìm cách nổi dậy. Nhưng chàng cũng biết, chàng không đơn độc.
Khi buổi đại hội kết thúc, ánh trăng bắt đầu ló dạng, thay thế cho ánh hoàng hôn. Lâm Phong đứng đó, vẫn trên đài cao, nhưng giờ đây đã không còn vẻ uy nghiêm như lúc nãy, thay vào đó là chút trầm tư, gánh nặng của một Đạo Tổ. Tuyết Dao nhẹ nhàng bước tới, nắm lấy tay chàng. Bàn tay nàng mát lạnh, nhưng lại truyền đến một sự ấm áp và an ủi khó tả.
"Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Lâm Phong," nàng khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng suối. "Chúng ta sẽ cùng chàng kiến tạo."
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt dịu đi. Chàng gật đầu. Đúng vậy, chàng không đơn độc. Các mỹ nhân của chàng, các đồng minh trung thành, tất cả đều sẽ là những sứ giả của Đạo mới, là những người cùng chàng gánh vác trách nhiệm nặng nề này. Hành trình kiến tạo một kỷ nguyên mới, một vũ trụ tràn đầy tự do và cân bằng, sẽ còn dài và đầy thử thách, nhưng với sự đồng lòng và ý chí kiên định, họ tin rằng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ thực sự mang lại bình yên vĩnh cửu cho vạn giới. Và đây, chỉ là một khởi đầu.