Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 484

Thanh Tẩy U Ám: Giải Phóng Vạn Linh, Phục Hồi Đại Địa

4657 từ
Mục tiêu: Lâm Phong giải quyết những hậu quả phức tạp từ các âm mưu thao túng của Thiên Đạo cũ.,Thực hiện việc giải phóng các linh hồn bị giam cầm trong những vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề bởi Thiên Đạo cũ.,Phục hồi những vùng đất bị hủy hoại, mang lại sự sống và cân bằng cho chúng.,Khẳng định quyền năng và tầm nhìn của Đạo Tổ Lâm Phong trong việc kiến tạo Thiên Đạo Tự Do.,Cho thấy những bước đi cụ thể đầu tiên trong việc thực thi các nguyên tắc của Thiên Đạo mới trên vạn giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Tráng lệ, trầm tư, bi tráng, quyết đoán, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng đã lên cao, nhuộm bạc Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa trong một vẻ đẹp tĩnh mịch và uy nghiêm. Lâm Phong vẫn đứng trên bục cao, cảm nhận từng luồng linh khí mới mẻ đang luân chuyển trong vạn giới, từng tia hy vọng le lói nơi sâu thẳm của những sinh linh từng bị áp bức. Tuyết Dao nắm lấy tay chàng, sự ấm áp từ bàn tay nàng như một chiếc neo, giữ chàng lại giữa dòng xoáy của trách nhiệm và hoài bão. Chàng gật đầu, khắc ghi lời nàng vào tâm khảm. Đúng vậy, chàng không đơn độc. Chuyến hành trình này, không chỉ là của riêng chàng.

Bình minh ló dạng, xua đi màn đêm u tịch, mang đến một ngày mới tràn ngập linh khí thanh khiết và hơi thở của sự khởi đầu. Trong điện chính của Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, không khí trang nghiêm nhưng cũng chứa đựng một sự khẩn trương tiềm ẩn. Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sâu thẳm quét qua những người đang tề tựu: Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, cùng với Bạch Lão Tổ và Hoàng Lão Quái. Tất cả đều là những gương mặt quen thuộc, những người đã cùng chàng trải qua vô số sinh tử, giờ đây là những trụ cột của Thiên Đạo mới.

Trước mặt họ là một tấm bản đồ vạn giới khổng lồ, được làm từ một loại ngọc thạch đặc biệt, lấp lánh ánh sáng huyền ảo. Trên bản đồ, những đốm sáng rực rỡ tượng trưng cho các thế giới đang hồi sinh, các luồng linh khí dồi dào chảy như mạch máu. Nhưng xen kẽ vào đó, còn vô số những điểm tối, những mảng màu xám xịt u ám, như những vết sẹo ghê rợn trên thân thể vũ trụ. Chúng biểu thị cho những vùng đất bị nguyền rủa, những nơi linh hồn bị giam cầm, những di sản tàn khốc mà Thiên Đạo cũ đã để lại.

Lâm Phong chậm rãi mở lời, giọng nói không còn sự uy nghiêm trấn áp vạn giới như hôm qua, mà thay vào đó là sự trầm tư và nặng trĩu. "Thiên Đạo cũ không chỉ thao túng vận mệnh, mà còn gieo rắc nỗi đau và sự hủy diệt khắp vạn giới. Những điểm tối này không chỉ là dấu vết vật lý, mà còn là những vết thương sâu hoắm trong linh hồn vạn vật. Chúng ta không thể kiến tạo một kỷ nguyên tự do thực sự, một 'Thiên Đạo Tự Do' đúng nghĩa, nếu không thanh tẩy hoàn toàn những vết sẹo này, không giải phóng những linh hồn đang thống khổ."

Chàng đưa ngón tay chỉ vào một điểm tối lớn nhất, nằm sâu trong một góc khuất của bản đồ, một vùng được đánh dấu bằng những phù văn cổ xưa và những luồng khí đen kịt. "Đây là U Minh Thâm Uyên. Theo thông tin từ Bạch Lão Tổ và những gì ta cảm nhận được bằng thần niệm Đạo Tổ, nơi đó ẩn chứa hàng tỷ oán niệm, hàng tỷ linh hồn bị giam cầm trong xiềng xích 'Vạn Hồn Tỏa Thiên' của Thiên Đạo cũ. Đó là một nhà tù khổng lồ, được tạo ra để hút năng lượng từ sự thống khổ, bồi đắp cho sự tồn tại vặn vẹo của Thiên Đạo cũ. Việc giải phóng chúng cần sự cẩn trọng tuyệt đối, nếu không sẽ gây ra phản phệ kinh hoàng, thậm chí có thể làm sụp đổ một phần trật tự mới mà chúng ta vừa kiến tạo."

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, khẽ rùng mình. "U Minh Thâm Uyên... Ta từng nghe về nó trong các thư tịch cổ. Nơi đó được cho là địa ngục trần gian, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới và tiếng khóc than không bao giờ dứt. Nỗi đau ấy... thật không thể tưởng tượng nổi." Nàng nắm chặt tay Lâm Phong hơn một chút, như thể muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng chàng.

Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão bà phúc hậu với mái tóc bạc phơ như tuyết, khẽ thở dài. "Đúng vậy. Huyết mạch của gia tộc ta đã truyền lại những ghi chép về các bí thuật phong ấn linh hồn của Thiên Đạo cổ. Cấm chế 'Vạn Hồn Tỏa Thiên' là một trong những thủ đoạn tàn độc nhất. Nó không chỉ giam giữ linh hồn, mà còn trói buộc ý thức của chúng, khiến chúng không thể siêu thoát, vĩnh viễn chìm đắm trong thống khổ và oán hận. Ta có thể hỗ trợ một phần kiến thức về trận pháp và cách hóa giải, nhưng chìa khóa vẫn nằm ở sức mạnh Đạo Tổ của ngươi, Lâm Phong. Chỉ có Thiên Đạo của ngươi, với bản chất tự do và bình đẳng, mới có thể phá vỡ hoàn toàn xiềng xích của Thiên Đạo cũ."

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, nhìn chằm chằm vào những điểm xám xịt khác trên bản đồ, nơi cây cối khô héo và đất đai nứt nẻ. "Có những vùng đất đã khô cằn, chết chóc từ hàng vạn năm. Sinh khí ở đó hoàn toàn bị rút cạn, hoặc bị ma khí ăn mòn. Liệu chúng ta có thể mang sự sống trở lại cho chúng không?" Giọng nàng tràn đầy sự lo lắng, bởi lẽ nàng là tinh linh của cây cỏ, sự sống và cái chết của vạn vật luôn tác động sâu sắc đến nàng.

Tần Nguyệt, thanh lịch và thông thái, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh. "Những vùng đất đó thường bị ảnh hưởng bởi những trận chiến cổ xưa, hoặc bị Thiên Đạo cũ lợi dụng để rút cạn linh khí, biến chúng thành phế tích. Ma khí, tử khí đã thẩm thấu vào tận cốt lõi của địa mạch, phá hoại sự cân bằng tự nhiên. Việc phục hồi chúng không chỉ là bổ sung linh khí, mà còn là thanh tẩy tận gốc rễ những tạp chất độc hại."

Lâm Phong lắng nghe từng lời, ánh mắt chàng dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Chàng đứng dậy, khí thế Đạo Tổ tuy không bùng nổ mà chỉ lặng lẽ tỏa ra, nhưng đủ để khiến cả không gian như ngưng đọng. "Mọi thứ đều có thể. 'Thiên Đạo Tự Do' mà ta kiến tạo không chỉ là lý thuyết, mà phải là hành động, là sự hiện thực hóa của những giá trị ấy. Chúng ta sẽ bắt đầu từ U Minh Thâm Uyên. Đây là nơi chứa đựng nỗi thống khổ lớn nhất, và cũng là biểu tượng cho sự tàn độc của Thiên Đạo cũ. Giải phóng nơi đó sẽ là lời tuyên bố đanh thép nhất về kỷ nguyên mới."

Chàng quay sang Tuyết Dao, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy tin cậy. "Tuyết Dao, nàng sẽ đi cùng ta. Năng lượng băng hàn của nàng có thể trấn áp một phần âm khí, và sự tĩnh tâm của nàng sẽ giúp ta giữ vững ý chí." Nàng gật đầu không chút do dự.

"Bạch Lão Tổ, ta cần những kiến thức cổ xưa của người. Người sẽ là cố vấn chính, chỉ dẫn ta về các cấm chế và cách thức hóa giải."

"Mộc Ly, Tần Nguyệt. Sau khi giải quyết U Minh Thâm Uyên, ta sẽ cần hai nàng để phục hồi Phế Tích Cổ Thành. Năng lực sinh khí của Mộc Ly và khả năng điều hòa linh khí của Tần Nguyệt là vô cùng quan trọng."

"Các nàng còn lại, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, cùng với Hoàng Lão Quái, hãy ở lại đây, củng cố Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, đồng thời trấn áp những mầm mống hỗn loạn khác nếu có. Ta sẽ không vắng mặt quá lâu."

Mọi người đều gật đầu, hiểu rõ sự cấp bách và tầm quan trọng của nhiệm vụ. Lâm Phong nhìn vào bản đồ, ánh mắt kiên định. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan, nhưng chàng không hề nao núng. 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!' không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm, là ý chí bất khuất.

***

U Minh Thâm Uyên. Cái tên ấy thôi đã đủ để gợi lên sự sợ hãi và tuyệt vọng. Khi Lâm Phong, Tuyết Dao, Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử (vốn tò mò và cảnh giác, nó không chịu ở lại) xuất hiện tại rìa của nó, một luồng âm khí lạnh lẽo đến thấu xương lập tức ập vào, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy linh hồn.

Trước mắt họ là một vực sâu không đáy, với những vách đá dựng đứng cao ngút, đen kịt và ẩm ướt, dường như không có điểm cuối. Không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những đốm sáng ma trơi xanh lè lờ mờ bay lượn trong không khí, hắt lên những hình thù kỳ dị của các cột đá do âm khí hóa thành. Dưới đáy vực, một dòng sông ngầm đỏ ngầu cuồn cuộn chảy xiết, mang theo mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc. Tiếng gió rít gào qua các khe đá như tiếng khóc than của hàng tỷ linh hồn, hòa lẫn với tiếng nước chảy xiết, tiếng gầm gừ ghê rợn của những sinh vật âm ti ẩn mình trong bóng tối, và những tiếng rên rỉ thê lương không ngừng nghỉ. Mùi tử khí nồng nặc, mùi đất ẩm mốc và thối rữa xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cũng cảm thấy buồn nôn.

Bầu không khí ở đây nặng nề, áp bức đến nghẹt thở, đầy rẫy sự tuyệt vọng và oán hận. Nó dường như muốn hút cạn sinh khí của bất cứ ai dám đặt chân đến. Thôn Thiên Thử, vốn luôn lanh lợi, giờ đây co rúm lại trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự sợ hãi và buồn bã, tiếng kêu chiêm chiếp của nó nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nó cảm nhận được sự thống khổ khổng lồ đang bao trùm nơi đây.

"Thật tàn nhẫn..." Tuyết Dao nắm chặt tay Lâm Phong, giọng nàng hơi run rẩy, vẻ mặt nàng trắng bệch dưới ánh sáng ma trơi. "Nỗi đau này quá lớn... Ta có thể cảm nhận được hàng tỷ ý niệm thống khổ đang gào thét." Ngay cả người lạnh lùng như nàng cũng không khỏi bị chấn động trước cảnh tượng này.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự khó chịu trong lòng. Khí thế Đạo Tổ của chàng tự động bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi một phần âm khí và những ý niệm thống khổ đang cố gắng xâm nhập. "Đây chính là bản chất của Thiên Đạo cũ. Nó tồn tại bằng cách gieo rắc và hút cạn nỗi đau. Thật ghê tởm!"

Bạch Lão Tổ, gương mặt nghiêm nghị, chỉ vào những sợi xích đen kịt, dường như vô hình, nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng bằng thần niệm. "Đây là cấm chế 'Vạn Hồn Tỏa Thiên', một trong những thủ đoạn tàn độc nhất mà ta đã nói. Nó không chỉ giam giữ linh hồn mà còn bóp méo ý chí, khiến chúng không thể siêu thoát, không thể luân hồi. Chúng bị buộc phải tồn tại trong cảnh giới này, mãi mãi làm chất nuôi dưỡng cho Thiên Đạo cũ." Lão bà lắc đầu ngao ngán, ánh mắt ẩn chứa sự đau xót. "Hàng tỷ linh hồn, từ phàm nhân đến tu sĩ cấp cao, đều bị nhốt ở đây. Chúng ta phải cẩn thận, giải phóng chúng một cách từ từ, nếu không, sự bùng nổ của oán niệm tích tụ hàng vạn năm sẽ hủy diệt tất cả."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng trở nên sắc lạnh, nhưng trong đó không có sự tàn nhẫn, chỉ có sự quyết đoán và lòng từ bi vô hạn. "Ta sẽ không để bất kỳ linh hồn nào phải chịu đựng thêm nữa! Tất cả chúng đều có quyền được luân hồi, được sống một cuộc đời mới, dù là ở Thiên Đạo nào đi chăng nữa."

Chàng bước lên phía trước, đứng giữa biển linh hồn vật vờ, gào thét. Huyễn Mặc Quyển từ từ bay lên trên đỉnh đầu chàng, phát ra một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, chiếu rọi xuống U Minh Thâm Uyên, xua tan một phần bóng tối. Ánh sáng ấy không chói chang, mà ấm áp và an lành, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố. Các linh hồn, ban đầu còn hung hãn gào thét, dưới ánh sáng Huyễn Mặc Quyển bỗng trở nên dịu lại, chúng nhìn về phía Lâm Phong với sự tò mò và chút hy vọng le lói.

Lâm Phong nhắm mắt lại, thần niệm Đạo Tổ của chàng lan tỏa khắp U Minh Thâm Uyên, thăm dò từng ngóc ngách, từng sợi xích vô hình của cấm chế 'Vạn Hồn Tỏa Thiên'. Bạch Lão Tổ đứng bên cạnh, liên tục truyền đạt những thông tin về cấu trúc của trận pháp cổ xưa, những điểm yếu, những mắt xích quan trọng cần được phá hủy.

Khi đã nắm rõ mọi thứ, Lâm Phong mở mắt ra, đôi mắt chàng rực sáng như hai vì sao. Chàng giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên cao. Thanh kiếm không còn phát ra kiếm khí sắc bén như khi chiến đấu, mà thay vào đó là một luồng ánh sáng thanh khiết, tượng trưng cho sự công bằng và luân hồi.

"Thiên Đạo Tự Do, vạn linh bình đẳng, luân hồi tái sinh!" Lâm Phong cất tiếng, giọng chàng vang vọng khắp U Minh Thâm Uyên, át đi tiếng khóc than, tiếng gió rít.

Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, không phải chém giết, mà là "chém" vào những sợi xích vô hình. Mỗi nhát kiếm của chàng đều mang theo pháp tắc của Thiên Đạo mới, pháp tắc của tự do và luân hồi. Từ lưỡi kiếm, vô số phù văn ánh vàng bay ra, kết hợp với ánh sáng ngũ sắc từ Huyễn Mặc Quyển, lao thẳng vào cấm chế 'Vạn Hồn Tỏa Thiên'.

"Phá!"

Tiếng "rắc... rắc..." nhỏ dần vang lên, như âm thanh của những xiềng xích bị phá vỡ. Những sợi xích đen kịt, vô hình nhưng nặng nề, bắt đầu nứt ra, rồi tan biến thành hư vô. Cùng lúc đó, Bạch Lão Tổ cũng không ngừng niệm chú, những phù văn cổ xưa do lão bà kết thành bay ra, phụ trợ cho Lâm Phong, làm suy yếu thêm trận pháp cổ.

Hàng tỷ linh hồn bị giam cầm, khi xiềng xích được phá vỡ, ban đầu chúng vẫn còn hoang mang, nhưng rồi, một luồng ánh sáng ấm áp từ Huyễn Mặc Quyển bao bọc lấy chúng. Đó là ánh sáng của Thiên Đạo Tự Do, ánh sáng của hy vọng và sự giải thoát. Những oán niệm tích tụ hàng vạn năm bắt đầu tan biến, được thay thế bằng sự bình yên.

Từng linh hồn một, tan biến thành những đốm sáng li ti, bay lên không trung, không còn tiếng gào thét mà thay vào đó là những tiếng "vù vù" nhẹ nhàng, như tiếng thở phào nhẹ nhõm. Một số linh hồn khác, dường như đã quá mệt mỏi sau hàng vạn năm thống khổ, chúng dần dần đi vào trạng thái tĩnh lặng, rồi được những cánh cổng luân hồi mới mở ra từ Thiên Đạo của Lâm Phong dẫn dắt, nhẹ nhàng bước vào một kiếp sống mới.

Quá trình này diễn ra chậm rãi nhưng kiên định. Lâm Phong dốc toàn bộ sức mạnh Đạo Tổ, không ngừng vung kiếm, phá vỡ cấm chế, đồng thời dùng thần niệm để an ủi, dẫn dắt các linh hồn. Tuyết Dao đứng bên cạnh, năng lượng băng hàn của nàng tỏa ra, không ngừng trấn áp những luồng âm khí còn sót lại, giữ cho không gian không bị quá tải bởi sự giải phóng đột ngột của hàng tỷ linh hồn. Thôn Thiên Thử, đã bớt sợ hãi, giờ đây nhảy nhót trên vai Lâm Phong, đôi mắt nó lấp lánh như thể đang chứng kiến một phép màu.

Dần dần, tiếng khóc than của U Minh Thâm Uyên yếu dần, rồi hoàn toàn biến mất. Tiếng gió vẫn rít, nhưng không còn mang theo sự thống khổ, chỉ còn là âm thanh của tự nhiên. Mùi tử khí nồng nặc cũng dần tan đi, thay vào đó là một mùi hương lạ lẫm, thanh khiết hơn, như mùi của đất ẩm sau cơn mưa. Ánh sáng ma trơi cũng lịm dần, nhường chỗ cho ánh sáng ngũ sắc từ Huyễn Mặc Quyển. U Minh Thâm Uyên, không còn là nhà tù của linh hồn, mà trở thành một con đường luân hồi bình yên, một điểm chuyển giao giữa cái chết và sự tái sinh.

Lâm Phong gục xuống, thở dốc. Khuôn mặt chàng tái nhợt vì cạn kiệt sức lực, nhưng đôi mắt chàng lại ánh lên vẻ nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hàng tỷ linh hồn đã được giải thoát.

"Xong rồi..." Tuyết Dao nhẹ nhàng đỡ lấy chàng, giọng nói của nàng đầy sự thán phục. "Chàng đã làm được, Lâm Phong. Chàng đã mang lại bình yên cho hàng tỷ linh hồn."

Bạch Lão Tổ cũng gật đầu, ánh mắt lão bà rạng rỡ. "Quả không hổ là Đạo Tổ của kỷ nguyên mới. Ngươi đã thực sự chứng minh được 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!' của mình."

Lâm Phong khẽ mỉm cười, dựa vào Tuyết Dao. "Đây mới chỉ là một bước. Vẫn còn rất nhiều việc phải làm." Chàng biết, sự giải thoát linh hồn này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự tàn phá của Thiên Đạo cũ còn rộng lớn hơn rất nhiều, và còn vô số nơi cần được 'chữa lành'.

***

Sau khi nghỉ ngơi và hồi phục một phần sức lực, Lâm Phong cùng Mộc Ly và Tần Nguyệt lại tiếp tục hành trình. Lần này, điểm đến của họ là một Phế Tích Cổ Thành, một nơi cách U Minh Thâm Uyên không xa, nhưng lại mang một vẻ hoang tàn khác biệt.

Khi vừa đặt chân đến rìa thành, một luồng gió mạnh mang theo mùi bụi, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và kim loại gỉ sét ập vào. Trước mắt họ là một cảnh tượng đổ nát đến thê lương. Cổ thành này từng là một đô thị phồn hoa, một trung tâm tu luyện hưng thịnh ở một tiểu thế giới nào đó, nhưng giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Các bức tường thành cao ngất ngày xưa giờ chỉ còn là những mảnh vỡ nứt nẻ, những tòa nhà cao tầng sập xệ, những cột đá chạm khắc tinh xảo gãy đổ ngổn ngang. Đường phố bị vùi lấp bởi bụi bặm dày đặc và những cây dại khô héo, khẳng khiu vươn lên từ các khe nứt. Không khí ở đây nặng trịch bởi sự mục rữa và im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua các khe tường đổ nát, thỉnh thoảng là tiếng đá lở nhẹ hay tiếng côn trùng vo ve. Linh khí trong vùng cực kỳ yếu ớt, hoặc hỗn loạn, khiến cho cảm giác cô độc và bi thương càng thêm sâu sắc.

Mộc Ly, với bản năng tự nhiên của một tinh linh, ngay lập tức cảm nhận được sự thiếu vắng của sự sống. Nàng bước đi nhẹ nhàng trên những tảng đá đổ nát, đôi mắt to tròn buồn bã nhìn những thân cây khô héo, những bụi cỏ úa tàn. Nàng khẽ chạm tay vào một thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, không còn chút nhựa sống nào. "Sinh mệnh ở đây đã bị vắt kiệt... Hơi thở của sự sống gần như biến mất. Cây cối không thể quang hợp, đất đai không thể nuôi dưỡng. Nơi này như một nấm mồ khổng lồ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự xót xa.

Tần Nguyệt, điềm tĩnh hơn, dùng thần niệm quét qua khắp cổ thành. "Ma khí đã thẩm thấu vào tận cốt lõi của địa mạch, phá hoại sự cân bằng tự nhiên. Nó không chỉ giết chết cây cối, mà còn làm mục rữa đất đai, khiến linh khí không thể ngưng tụ, nước không thể chảy, và vạn vật không thể sinh sôi. Đây là một sự phá hoại có chủ đích của Thiên Đạo cũ, có lẽ để ngăn chặn bất kỳ sự phát triển nào có thể đe dọa quyền uy của chúng." Nàng nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cảm nhận sự mục nát đang lan tỏa trong không khí. Tâm trạng chàng trở nên trầm tư. "Thiên Đạo Tự Do không chỉ dành cho sinh linh, mà còn cho cả vạn vật. Một thế giới thực sự tự do phải là một thế giới tràn đầy sự sống, nơi mọi vật đều có thể phát triển theo quy luật tự nhiên. Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy cái cũ, mà còn phải kiến tạo cái mới, phải chữa lành những vết thương. Hãy để sự sống trở lại nơi đây!"

Chàng nhìn Mộc Ly và Tần Nguyệt, ánh mắt đầy tin tưởng. "Mộc Ly, nàng là tinh linh của sự sống. Khả năng điều khiển sinh khí của nàng sẽ là chìa khóa. Tần Nguyệt, nàng am hiểu về linh khí và cân bằng. Nàng sẽ điều hòa các luồng linh khí, đảm bảo sự ổn định."

Mộc Ly gật đầu, đôi mắt nàng đã lấy lại vẻ kiên định. "Ta sẽ cố gắng hết sức, Lâm Phong!"

Tần Nguyệt cũng mỉm cười nhẹ. "Đây là trách nhiệm của chúng ta."

Lâm Phong đứng ở trung tâm phế tích, Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa bay lên trên đỉnh đầu chàng, phát ra ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ. Lần này, ánh sáng không quá rực rỡ, mà như một luồng sương khói huyền ảo, từ từ lan tỏa xuống cổ thành. Huyễn Mặc Quyển bắt đầu hấp thụ những cặn bã ma khí, tử khí và những tạp chất độc hại đã ăn sâu vào đất đá. Cùng lúc đó, Lâm Phong triệu hồi pháp tắc Ngũ Hành, lấy Mộc hệ pháp tắc làm chủ đạo, kết hợp với Thổ hệ để tái tạo đất, Thủy hệ để dẫn nguồn nước, Kim hệ để củng cố địa mạch, và Hỏa hệ để thanh lọc.

Mộc Ly nhắm mắt lại, đôi tay nàng giơ cao. Từ cơ thể nhỏ nhắn của nàng, một luồng sinh khí màu xanh lục bừng lên, mạnh mẽ và tinh khiết. Nàng bắt đầu truyền sinh khí vào lòng đất, vào những thân cây khô héo, vào từng tảng đá nứt nẻ. Những hạt giống vô hình, tiềm ẩn dưới lòng đất từ hàng vạn năm trước, dưới sự thúc đẩy của sinh khí Mộc Ly, bắt đầu cựa quậy.

Tần Nguyệt thì lại dùng thần niệm của mình, điều hòa các luồng linh khí đang hỗn loạn trong cổ thành. Nàng dẫn dắt linh khí tinh thuần từ Thiên Đạo của Lâm Phong, từng chút từng chút một, thẩm thấu vào địa mạch, thanh tẩy những điểm tắc nghẽn, tái tạo sự cân bằng tự nhiên.

Quá trình này không diễn ra tức thì, mà là một sự chuyển biến chậm rãi, nhưng vô cùng mạnh mẽ. Ban đầu, chỉ là một sự thay đổi nhỏ trong không khí. Mùi mục rữa dần tan biến, thay vào đó là mùi đất ẩm và một chút hương thảo mộc thanh khiết. Những sợi dây leo khô héo bỗng xuất hiện những mầm xanh nhỏ li ti, nhú lên từ các kẽ đá.

Rồi, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Từ lòng đất khô cằn, những mầm non xanh biếc bé xíu bắt đầu nhú lên, yếu ớt nhưng đầy sức sống, như những giọt nước mắt của hy vọng. Những thân cây khô mục bắt đầu có dấu hiệu hồi sinh, dù chỉ là những chồi non xanh tươi trên cành. Dòng suối nhỏ, vốn đã khô cạn từ lâu, từ từ xuất hiện những vũng nước nhỏ, rồi dần dần chảy thành một dòng chảy róc rách, trong veo.

Không khí trở nên trong lành hơn, tiếng gió không còn thê lương mà mang theo hơi thở của sự sống. Ma khí và tử khí đã bị Huyễn Mặc Quyển thanh tẩy hoàn toàn, không gian tràn ngập linh khí tinh thuần. Những bức tường đổ nát vẫn còn đó, nhưng chúng không còn mang vẻ chết chóc, mà được bao phủ bởi những thảm rêu xanh biếc và những loài hoa dại rực rỡ.

Mộc Ly mở mắt, đôi mắt nàng ngấn lệ vì xúc động. Nàng chạy đến một cây non vừa nhú, nhẹ nhàng chạm vào nó. "Sống rồi! Chúng đã sống lại rồi!" Nàng vui mừng hít thở hơi thở của sự sống trở lại, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa mới nở.

Tần Nguyệt cũng khẽ mỉm cười, vẻ mặt mãn nguyện. Nàng có thể cảm nhận được sự cân bằng đang dần được thiết lập lại trong địa mạch cổ thành.

Lâm Phong lùi lại một bước, nhìn ngắm thành quả của mình. Toàn bộ cổ thành như được khoác một tấm áo mới, tươi xanh và tràn đầy sức sống. "Thiên Đạo vận chuyển, vạn vật sinh sôi!" Chàng lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Chàng cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa mình và vạn vật, cảm nhận được sự phục hồi của thế giới.

Việc giải phóng linh hồn ở U Minh Thâm Uyên và phục hồi Phế Tích Cổ Thành này chỉ là khởi đầu. Lâm Phong biết rằng, quy mô tàn phá của Thiên Đạo cũ rộng lớn hơn rất nhiều, và còn vô số nơi cần được 'chữa lành', vô số linh hồn cần được giải thoát. Sức mạnh của chàng với 'Thiên Đạo Tự Do' ngày càng được tôi luyện và khẳng định qua những hành động cụ thể này, nhưng đồng thời, nó cũng ngụ ý rằng chàng sẽ phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn trong việc thiết lập trật tự mới. Vai trò của các mỹ nhân và đồng minh không chỉ dừng lại ở chiến đấu, mà còn là tham gia vào quá trình kiến tạo, mỗi người với khả năng riêng của mình, cùng chàng gánh vác trách nhiệm Đạo Tổ.

Hành trình vẫn còn dài, nhưng với mỗi bước đi, với mỗi linh hồn được giải thoát, với mỗi vùng đất được hồi sinh, Lâm Phong và những người đồng hành lại cảm thấy một niềm tin vững chắc hơn vào 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!' mà chàng đang kiến tạo. Một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo tự do, công bằng và tràn đầy sự sống, đang thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ