Ánh hoàng hôn vàng cam như mật ong rải khắp đỉnh Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, nhuộm đẫm những phiến đá cẩm thạch trắng muốt và những mái ngói lưu ly lấp lánh. Không khí trong lành, mát mẻ sau một ngày dài dường như còn vương vấn chút hơi thở của sự sống mới vừa được Lâm Phong và những người đồng hành kiến tạo ở Phế Tích Cổ Thành. Tiếng gió vi vu mang theo mùi hương thảo mộc từ những khu rừng tiên sơn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới ở nơi này, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, đối lập hoàn toàn với sự u ám và chết chóc mà họ vừa trải qua.
Trong điện chính rộng lớn, nơi mà chỉ vài ngày trước còn là tâm điểm của Đại Hội Vạn Giới, Lâm Phong ngồi trên bảo tọa, dáng vẻ ung dung nhưng ẩn chứa sự trầm tư. Mặc dù vừa hoàn thành một kỳ công vĩ đại, giải phóng hàng tỷ linh hồn và hồi sinh một vùng đất chết, trên khuôn mặt thanh tú của chàng vẫn phảng phất nét mệt mỏi khó che giấu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, dù vẫn ánh lên vẻ thông tuệ và kiên định, song cũng lộ rõ gánh nặng của trách nhiệm Đạo Tổ đang đè nặng trên vai. Chàng khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần đang luân chuyển trong cơ thể, hồi phục lại nguyên khí đã tiêu hao.
Các mỹ nhân của chàng, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, cùng Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử, đều đã tề tựu. Họ vừa trở về sau khi giải quyết các vấn đề cấp bách, mỗi người đều mang theo những báo cáo và thông tin mới. Mộc Ly, với bộ y phục xanh lục nhẹ nhàng, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu, nàng vẫn còn tràn đầy hứng khởi từ việc chứng kiến sự hồi sinh của cây cối. Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác trong bộ lụa tím nhạt, thần thái điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng. Lam Yên, mạnh mẽ và dứt khoát, vẫn khoác trên mình áo giáp nhẹ, tay khẽ đặt lên chuôi trường thương bên hông, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Lâm Phong. Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nàng ngồi gần Lâm Phong nhất, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng lúc này chỉ chứa đựng sự dịu dàng và tin tưởng tuyệt đối.
Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng lão ông phúc hậu, vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng: "Lão phu và Mộc Ly vừa trở về từ Yêu Giới. Tình hình đang dần ổn định, các tộc Yêu thú đã chấp nhận 'Thiên Đạo Tự Do' và bắt đầu quy hoạch lại lãnh địa. Tuy nhiên, vẫn còn một số tàn dư của Ma tộc, đặc biệt là những kẻ đã từng liên minh với Thiên Đạo cũ, vẫn cố chấp không chấp nhận trật tự mới. Chúng cho rằng Thiên Đạo của ngươi chỉ là một hình thức cai trị mới, và chúng không muốn từ bỏ quyền lực đã ăn sâu vào xương tủy."
Tần Nguyệt tiếp lời, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng: "Đúng vậy, phu quân. Ta và Lam Yên đã kiểm tra Nhân Giới và một phần Linh Giới. Đa số đều hoan nghênh sự thay đổi, nhưng một vài tông môn nhỏ, ẩn mình trong những góc khuất, và đặc biệt là tàn dư của Ma Môn, lại đang tụ tập, tìm cách khôi phục lại Ma Cung Huyết Ảnh. Chúng không chỉ không chấp nhận, mà còn rêu rao rằng ngươi là kẻ nghịch Thiên Đạo, rằng ngươi đang phá hoại trật tự vốn có, và chúng sẽ là ngọn cờ kháng chiến cuối cùng."
Lam Yên gõ nhẹ chuôi thương, khẽ hừ lạnh: "Một lũ sâu bọ cố chấp! Nên diệt tận gốc để chúng không còn cơ hội gây họa nữa." Ánh mắt nàng lóe lên sự kiên quyết.
Lâm Phong khẽ mở mắt, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Thôn Thiên Thử đang cuộn mình trên đùi chàng, con chuột nhỏ lông trắng muốt kêu chiêm chiếp mấy tiếng rồi dụi đầu vào tay chàng. Chàng thở dài một tiếng, nhưng không phải vì nản lòng, mà vì nhận ra sự phức tạp của vạn giới. "Thiên Đạo Tự Do ta kiến tạo không phải để áp đặt bằng vũ lực, mà là để mang lại bình đẳng và tự do thực sự cho vạn linh. Ta muốn các sinh linh tự nguyện hướng thiện, tự nguyện tuân theo đạo lý chung. Nhưng có vẻ một số kẻ vẫn chưa hiểu được đạo lý này, hoặc cố tình không muốn hiểu." Giọng chàng trầm ổn, vang vọng nhẹ trong điện, mang theo một thứ uy lực vô hình mà không cần phải cố ý phô trương.
Tuyết Dao nhẹ nhàng đặt bàn tay ngọc ngà lên vai chàng, hơi lạnh từ tay nàng truyền đến nhưng lại mang theo sự trấn an lạ kỳ. "Sự phản kháng là điều khó tránh khỏi, phu quân. Kẻ mạnh đã quen với quyền lực cũ sẽ không dễ dàng từ bỏ đặc quyền của họ. Suốt hàng vạn năm, chúng đã sống trong sự đen tối, quen với việc thao túng và bóc lột. Để chúng tự giác thay đổi là điều không tưởng. Chúng cần một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, một sự thị uy đích đáng để nhận ra rằng thời đại đã thay đổi, và những gì chúng đang làm chỉ là chống lại dòng chảy của Thiên Đạo mới." Nàng nhìn vào mắt chàng, ánh mắt đầy tin tưởng.
Bạch Lão Tổ vuốt râu, gật gù: "Tuyết Dao nói rất đúng. Uy quyền của Đạo Tổ cần được thể hiện rõ ràng, nhưng cũng cần sự khôn ngoan để tránh đổ máu không cần thiết, đặc biệt là khi vạn giới đang dần hồi phục sau những năm tháng loạn lạc. Một sự trấn áp điển hình sẽ hiệu quả hơn vạn lời nói, vừa răn đe kẻ khác, vừa củng cố niềm tin cho những ai còn đang hoài nghi. Nếu cứ để những tàn dư đó hoành hành, sẽ khó mà thiết lập được trật tự mới." Lão liếc nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy thâm ý. "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Uy năng của ngươi đã vượt xa những gì ta tưởng tượng. Đã đến lúc để nó tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi khắp vạn giới."
Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại, suy tư. Chàng biết, Bạch Lão Tổ và Tuyết Dao đều đúng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, nhưng đôi khi, để đạo lý được lan tỏa, cần phải có một chút thủ đoạn cứng rắn. Chàng không muốn mình trở thành một Thiên Đạo cũ thứ hai, kẻ dùng sức mạnh tuyệt đối để áp đặt và thao túng. Nhưng chàng cũng không thể để những kẻ ngoan cố phá hoại sự bình yên mới gầy dựng.
Chàng đã nhìn thấy sự tàn phá của Thiên Đạo cũ, sự đau khổ của vạn linh bị giam cầm, những vùng đất bị ăn mòn. Chàng đã dùng Huyễn Mặc Quyển để giải phóng linh hồn, dùng Thiên Đạo Tự Do để hồi sinh đại địa. Nhưng những kẻ còn sống, còn mang trong mình tà niệm, thì cần một cách giải quyết khác. Một sự trừng phạt đích đáng, nhưng không tàn bạo, một sự thị uy đủ mạnh để khiến chúng phải từ bỏ tà niệm, hoặc ít nhất là không dám manh động nữa.
Khi Lâm Phong mở mắt ra, đôi mắt chàng ánh lên sự kiên định. Không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là ý chí sắt đá của một Đạo Tổ đã quyết định. "Vậy thì, ta sẽ đích thân đi một chuyến. Một lần thị uy, vạn lần an bình. Ma Cung Huyết Ảnh... nghe nói là nơi tập trung của tàn dư Ma tộc mạnh nhất, đúng không?"
Tần Nguyệt khẽ gật đầu: "Đúng vậy, phu quân. Hắc Sa Hộ Pháp là thủ lĩnh của chúng, một kẻ cực kỳ ngoan cố và tàn bạo, có tu vi ở cảnh giới Đại Thừa hậu kỳ, lại thông thạo các loại tà pháp cổ xưa. Hắn từng là tay sai đắc lực của Ma Tôn Huyết Ảnh thời còn là Thiên Đạo cũ. Hắn đã xây dựng lại một phần Ma Cung Huyết Ảnh ở một vùng đất hoang vu của Ma Giới cũ, nơi ma khí vẫn còn dày đặc."
"Được rồi. Ta sẽ chọn Ma Cung Huyết Ảnh làm điểm đột phá." Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao ráo, khí chất uy nghiêm của Đạo Tổ bao trùm cả điện chính. Chàng không cần đến quân đội, không cần phô trương binh lực. Một mình chàng, đã đủ để trấn áp mọi phản loạn. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Ta không muốn vạn linh phải chịu khổ nữa. Nhưng với những kẻ cố tình chống đối, ta cũng sẽ không nhân nhượng. Đã đến lúc để chúng hiểu rõ, 'Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!' là như thế nào."
Các mỹ nhân nhìn chàng, ánh mắt đầy tin tưởng và tự hào. Họ biết, mỗi quyết định của Lâm Phong đều xuất phát từ tâm nguyện vì vạn linh. Và giờ đây, Đạo Tổ đã ra quyết định, tất cả sẽ đồng lòng ủng hộ.
***
Ma Cung Huyết Ảnh.
Một cái tên đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp vạn giới trong thời đại Thiên Đạo cũ. Nơi đây từng là thánh địa của Ma Tôn Huyết Ảnh, một trong những thế lực tà ác nhất. Dù đã bị Lâm Phong tiêu diệt, nhưng những tàn dư của nó vẫn cố chấp bám víu vào quá khứ, vào những lý tưởng sai lầm.
Ma Cung này được xây dựng lại trên một vùng đất hoang tàn, cách xa các giới khác, nơi mà ma khí vẫn cuồn cuộn không ngừng nghỉ, như một vết thương chưa lành của vạn giới. Các tòa tháp nhọn hoắt, đen kịt vươn lên trời, như những ngón tay xương xẩu của một ác quỷ khổng lồ. Cửa vòm khổng lồ hình đầu lâu, được chạm khắc tinh xảo từ xương thú khổng lồ, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải rùng mình. Hành lang lát đá đen nhuốm màu đỏ sậm, như thể đã thấm đẫm máu tươi qua hàng vạn năm.
Ban ngày, nhưng bên trong Ma Cung vẫn tối tăm như đêm, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc xanh lè, lập lòe trong gió lạnh buốt, tạo nên một cảnh tượng rùng rợn, đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh từ đá núi lửa, mùi ma khí đặc trưng và mùi ẩm mốc của hang động, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Tiếng gió rít gào qua các khe núi, tiếng bước chân nặng nề của Ma tu tuần tra, đôi khi là tiếng gào thét bi thảm của những tù nhân đang bị tra tấn trong các nhà tù ngầm, hay tiếng cười khẩy ghê rợn của Hộ Pháp Ma Môn vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, nhuốm màu hắc ám.
Bầu không khí nơi đây âm u, lạnh lẽo, đầy rẫy sát khí và ma khí cuồn cuộn, như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, ngũ sắc, nhưng lại mang theo một thứ uy lực vô biên, xé toạc màn ma khí u ám bao trùm Ma Cung. Lâm Phong xuất hiện, không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, ngay trước cổng Ma Cung Huyết Ảnh. Chàng vẫn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, đứng thẳng tắp giữa không gian đầy rẫy tà khí. Khí tức của chàng, không hề hung hãn, không hề phô trương, nhưng lại thanh khiết và hùng vĩ đến mức khiến mọi ma khí xung quanh tự động tan rã, nhường chỗ cho một khoảng không gian trong lành.
Trên vai chàng, Thôn Thiên Thử đã biến thành kích thước bình thường, bộ lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Ma Cung, vẻ cảnh giác hiện rõ.
Các Ma Môn Đệ Tử đang tuần tra cổng Ma Cung, khoảng mươi mấy tên, đều là những kẻ tu vi không tồi, nhưng khi cảm nhận được khí tức của Lâm Phong, chúng lập tức hoảng loạn. Áp lực vô hình, nặng như núi thái sơn, đè xuống khiến chúng không kịp phản ứng đã bị quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy, binh khí rơi loảng xoảng. Chúng cảm thấy như có hàng vạn ngọn núi đang đè lên lưng, xương cốt như muốn vỡ vụn, hô hấp trở nên khó khăn.
"Ai... ai đó!" Một tên Ma Môn Đệ Tử cố gắng gào lên, nhưng giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chỉ phát ra được tiếng rên rỉ yếu ớt.
Một bóng đen từ bên trong Ma Cung lao ra, nhanh như chớp. Đó là Hắc Sa Hộ Pháp, thủ lĩnh của tàn dư Ma tộc tại đây. Hắn khoác áo choàng đen che kín, khuôn mặt gầy gò, hốc hác, hằn sâu những vết sẹo do tu luyện tà pháp. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên vẻ hiểm độc và đầy thù hận, nhưng khi nhìn thấy Lâm Phong, trong thoáng chốc, sự kiêu ngạo ban đầu đã bị thay thế bằng vẻ kinh ngạc và một chút sợ hãi khó che giấu.
"Ngươi... ngươi là Lâm Phong?" Hắc Sa Hộ Pháp lùi lại nửa bước, cảm nhận được khí tức thanh tịnh và uy áp hùng vĩ từ Lâm Phong, hắn biết mình đã đối mặt với một tồn tại mà hắn không thể sánh bằng. Tuy nhiên, sự ngoan cố và kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu thịt khiến hắn không dễ dàng chịu thua. Hắn cười gằn, giọng khàn đặc, đầy vẻ thách thức: "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám đến Ma Cung của ta? Dù 'Thiên Đạo' mới gì đó của ngươi có mạnh đến đâu, nơi này vẫn là lãnh địa của kẻ mạnh! Ngươi sẽ phải trả giá vì dám xâm phạm Ma Môn!" Hắn vận dụng toàn bộ ma khí trong cơ thể, cố gắng chống lại uy áp của Lâm Phong, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên quanh người hắn, tạo thành hình ảnh một con quỷ dữ nhe nanh múa vuốt.
Lâm Phong không hề nhúc nhích, chỉ đứng yên, thần thái bình thản. Giọng nói của chàng trầm ổn, vang vọng khắp không gian u ám, không mang chút phẫn nộ hay tức giận, nhưng lại chứa đựng uy lực của đạo lý, của một tồn tại chí cao vô thượng. "Ta là Đạo Tổ Lâm Phong, người kiến tạo 'Thiên Đạo Tự Do'. Ngươi có hai lựa chọn: quy phục, từ bỏ tà niệm, chấp nhận trật tự mới, hoặc cùng Ma Cung này vĩnh viễn biến mất khỏi vạn giới. Ta không muốn vạn linh phải chịu khổ nữa, nhưng ta cũng sẽ không dung thứ cho những kẻ cố chấp chống đối, phá hoại sự an bình mà ta đã vất vả gầy dựng."
Ánh mắt của Lâm Phong, dù không hề sắc bén, nhưng lại khiến Hắc Sa Hộ Pháp cảm thấy như bị một lưỡi kiếm vô hình đâm thẳng vào linh hồn. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Lâm Phong, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự quyết đoán không thể lay chuyển. Cả luồng hắc khí cuồn cuộn quanh người hắn cũng bị áp lực vô hình của Lâm Phong mà trở nên yếu ớt, chao đảo.
Hắc Sa Hộ Pháp nghiến răng ken két, ánh mắt hắn tràn ngập sự căm phẫn. "Nực cười! Ngươi là Đạo Tổ mà lại tàn sát ư?! Ngươi muốn áp đặt ý chí của mình lên vạn giới, đó có khác gì Thiên Đạo cũ? Ngươi chính là kẻ độc tài mới! Ma Môn chúng ta sẽ không bao giờ quy phục!" Hắn gầm lên, cố gắng vùng vẫy, thậm chí muốn liều chết tấn công.
Nhưng Lâm Phong không hề động thủ. Chàng chỉ khẽ phất tay. Từ Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng trên đỉnh đầu chàng, một luồng ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ, hòa quyện với khí tức của Thiên Đạo Tự Do, từ từ lan tỏa ra. Luồng ánh sáng đó không có bất kỳ sát khí nào, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy và trấn áp vô biên. Nó như một dòng suối mát lành gột rửa mọi ô uế, như một làn gió xuân nhẹ nhàng thổi tan màn sương mù dày đặc.
Khi ánh sáng ngũ sắc chạm vào luồng hắc khí của Hắc Sa Hộ Pháp, hắc khí lập tức tan chảy như băng tuyết gặp nắng hè. Mọi tà pháp, mọi ma khí mà hắn đã dày công tu luyện, đều bị hóa giải một cách dễ dàng, không một chút kháng cự. Uy áp vô hình từ Lâm Phong giờ đây càng trở nên mạnh mẽ hơn, như hàng ngàn ngọn núi Thái Sơn cùng lúc đè nặng lên hắn. Hắc Sa Hộ Pháp cảm thấy xương cốt mình kêu răng rắc, linh hồn hắn run rẩy đến tận cùng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mọi ý chí phản kháng đều bị nghiền nát, không còn chút sức lực.
"Ngươi... ngươi... muốn gì?" Hắc Sa Hộ Pháp bắt đầu run rẩy bần bật, giọng nói hắn trở nên yếu ớt, không còn chút kiêu ngạo nào. Đôi mắt hắn mở to, tràn ngập vẻ kinh hoàng khi nhận ra khoảng cách giữa hắn và Lâm Phong không chỉ là một vực sâu, mà là cả một vũ trụ. "Ngươi... ngươi không thể... không thể giết hết chúng ta! Ngươi là Đạo Tổ mà lại tàn sát ư?!" Hắn lặp lại lời buộc tội cũ, nhưng giờ đây nó chỉ còn là tiếng kêu gào yếu ớt của một kẻ đã cùng đường.
Lâm Phong nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm. "Giết chóc không phải là mục đích của ta, Hắc Sa Hộ Pháp. Mục đích của ta là mang lại sự an bình. Ngươi và Ma Môn của ngươi đã gieo rắc quá nhiều đau khổ. Nếu ngươi chịu từ bỏ tà niệm, quy phục Thiên Đạo Tự Do, ta sẽ cho các ngươi một cơ hội để làm lại từ đầu. Nếu không..."
Chàng không nói hết câu, nhưng uy áp vô hình càng mạnh mẽ hơn, bẻ gãy hoàn toàn ý chí phản kháng cuối cùng của Hắc Sa Hộ Pháp. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa, cuối cùng phải quỳ sụp xuống, đầu gục sát đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Ý chí của hắn hoàn toàn bị khuất phục. Các Ma Môn Đệ Tử khác, vốn đã hoảng sợ đến tột độ, giờ đây thấy thủ lĩnh của mình cũng phải quỳ gối, lập tức tan rã. Một số kẻ liều mạng bỏ chạy tán loạn, số khác thì hoảng sợ quỳ lạy, dập đầu lia lịa, không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong kêu chiêm chiếp mấy tiếng, như thể đang cười nhạo sự hèn yếu của lũ Ma tu.
Lâm Phong khẽ thở dài. Chàng không cần ra tay, không cần gây đổ máu. Chỉ bằng uy áp của Đạo Tổ, bằng sức mạnh của Thiên Đạo Tự Do, chàng đã trấn áp được Ma Cung Huyết Ảnh. Chàng đã cho chúng một lựa chọn, và giờ đây, chúng sẽ phải tự quyết định vận mệnh của mình. Một sự thị uy không cần dùng đến một chiêu thức nào, nhưng lại hiệu quả hơn bất kỳ trận chiến khốc liệt nào. Chàng đã dùng Đạo để hàng phục, dùng uy để răn đe.
***
Hoàng hôn buông xuống Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn. Nắng chiều vàng ươm rải khắp các đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, uy nghi. Gió nhẹ nhàng thổi, mang theo hương thơm của linh thảo và sự an bình của vạn giới.
Lâm Phong trở về Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, không một vết bẩn, không một giọt mồ hôi. Chàng bước vào đại điện, các mỹ nhân đã chờ sẵn. Tuyết Dao tiến lên đón chàng, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên vẻ nhẹ nhõm và tự hào. Nàng không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy tay chàng, một cái siết nhẹ nhưng chứa đựng vạn lời.
Mộc Ly, không kìm được sự vui mừng, reo lên: "Phu quân thật lợi hại! Không cần động thủ mà đã dẹp yên được đám tàn dư Ma Tông đó! Giờ chắc không ai dám nghi ngờ phu quân nữa!" Nàng nhảy cẫng lên một cách đáng yêu, khuôn mặt rạng rỡ như đóa hoa mới nở.
Lam Yên gật đầu tán thành, ánh mắt kiên nghị của nàng giờ đây cũng nhu hòa hơn. "Sức mạnh của Đạo Tổ thật sự khác biệt. Không còn ai dám nghi ngờ uy quyền của chàng nữa. Quyết định của chàng là hoàn toàn chính xác. Tin tức về việc Ma Cung Huyết Ảnh bị trấn áp mà không một giọt máu nào đổ ra đã lan truyền khắp vạn giới. Những phe phái còn đang do dự giờ đây đã hoàn toàn hiểu rõ sức mạnh và ý chí của Đạo Tổ mới." Nàng cảm nhận được một sự thay đổi lớn trong không khí của vạn giới, một niềm tin mới đang dần được củng cố.
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên vẻ mãn nguyện. "Đây là một bài học đắt giá cho những kẻ cố chấp. Sức mạnh của Đạo Tổ Lâm Phong không chỉ nằm ở tu vi siêu phàm, mà còn ở đạo lý mà chàng mang đến. 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.' Chàng đã không dùng bạo lực để trấn áp, mà dùng uy lực của đạo lý để khuất phục. Đó mới chính là Đạo Tổ chân chính."
Lâm Phong khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ. Chàng cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Tuyết Dao, sự vui vẻ của Mộc Ly, sự kiên định của Lam Yên và sự thấu hiểu của Tần Nguyệt. Những người phụ nữ của chàng, mỗi người một vẻ, một tính cách, nhưng đều là hậu phương vững chắc nhất, là nguồn động lực lớn nhất của chàng.
"Đây mới chỉ là khởi đầu." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Vẫn còn nhiều nơi cần được 'chữa lành', nhiều tâm hồn cần được khai sáng. Việc trấn áp một phe phản loạn nhỏ chỉ là một bước khởi đầu. Sẽ còn nhiều thách thức tương tự, thậm chí lớn hơn, trong quá trình thiết lập và củng cố Thiên Đạo Tự Do trên vạn giới. Có những kẻ mạnh hơn Hắc Sa Hộ Pháp, những vấn đề phức tạp hơn mà không thể giải quyết chỉ bằng uy áp."
"Sức mạnh 'không cần động thủ' của ta đã chứng minh rằng Thiên Đạo Tự Do không cần phải dùng bạo lực để tồn tại. Nhưng nó cũng ngụ ý rằng ta sẽ phải đối mặt với những loại xung đột mới, có thể là về ý thức hệ, hoặc những tàn dư 'tinh vi' hơn của Thiên Đạo cũ, những kẻ ẩn mình sâu hơn, khó phát hiện hơn."
Chàng khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, ánh mắt lại quay về nhìn các mỹ nhân. "Nhưng ít nhất, giờ đây đã có một nền móng vững chắc để xây dựng một kỷ nguyên tự do thực sự. Và ta không đơn độc. Các nàng, mỗi người với khả năng riêng của mình, sẽ cùng ta gánh vác trách nhiệm này. Sự tham gia của các nàng vào việc quản lý và ổn định các giới sẽ ngày càng rõ nét hơn, mỗi người đóng góp vào việc củng cố trật tự mới bằng những vai trò cụ thể, không chỉ là hậu phương chiến đấu."
Ánh mắt Lâm Phong lại nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn dần tắt. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một Thiên Đạo tự do, công bằng và tràn đầy sự sống. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với mỗi bước đi, với mỗi linh hồn được giải thoát, với mỗi vùng đất được hồi sinh, và với mỗi kẻ phản loạn bị khuất phục, Lâm Phong và những người đồng hành lại cảm thấy một niềm tin vững chắc hơn vào "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" mà chàng đang kiến tạo.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Dù gánh nặng trách nhiệm có lớn đến đâu, chàng vẫn còn có các nàng bên cạnh, cùng nhau đối mặt với phong ba bão táp của vạn giới. Niềm tin ấy, chính là ngọn hải đăng dẫn lối chàng đi qua bóng tối.