Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 486

Sáng Thế Huyễn Quyển: Khai Mở Thiên Đạo Tự Do

4223 từ
Mục tiêu: Lâm Phong khám phá sâu hơn về tiềm năng kiến tạo và duy trì quy tắc vũ trụ của Huyễn Mặc Quyển.,Chàng bắt đầu phác thảo hoặc hoàn thiện những nguyên tắc cốt lõi cho hệ thống luật pháp và vận hành của kỷ nguyên Thiên Đạo Tự Do mới.,Củng cố vai trò của Huyễn Mặc Quyển như công cụ tối thượng trong việc kiến tạo trật tự mới.,Làm rõ hơn gánh nặng trách nhiệm của Đạo Tổ Lâm Phong trong việc tái định hình vạn giới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Thâm trầm, khám phá, kiến tạo, trách nhiệm, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Ánh chiều tà hắt lên vách đá cẩm thạch lấp lánh, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Lâm Phong khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ nàng, ánh mắt vẫn dõi theo vệt nắng cuối cùng đang lịm dần nơi chân trời. Lời chàng thốt ra, trầm ấm mà đầy suy tư, vẫn còn vương vấn trong không gian linh khí dồi dào.

"Đây mới chỉ là khởi đầu," chàng đã nói. "Vẫn còn nhiều nơi cần được 'chữa lành', nhiều tâm hồn cần được khai sáng. Việc trấn áp một phe phản loạn nhỏ chỉ là một bước khởi đầu. Sẽ còn nhiều thách thức tương tự, thậm chí lớn hơn, trong quá trình thiết lập và củng cố Thiên Đạo Tự Do trên vạn giới. Có những kẻ mạnh hơn Hắc Sa Hộ Pháp, những vấn đề phức tạp hơn mà không thể giải quyết chỉ bằng uy áp."

Ánh mắt chàng lướt qua các mỹ nhân, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều ánh lên sự kiên định và thấu hiểu. "Sức mạnh 'không cần động thủ' của ta đã chứng minh rằng Thiên Đạo Tự Do không cần phải dùng bạo lực để tồn tại. Nhưng nó cũng ngụ ý rằng ta sẽ phải đối mặt với những loại xung đột mới, có thể là về ý thức hệ, hoặc những tàn dư 'tinh vi' hơn của Thiên Đạo cũ, những kẻ ẩn mình sâu hơn, khó phát hiện hơn."

Chàng lại nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, lấp lánh những vì sao. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một Thiên Đạo tự do, công bằng và tràn đầy sự sống. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với mỗi bước đi, với mỗi linh hồn được giải thoát, với mỗi vùng đất được hồi sinh, và với mỗi kẻ phản loạn bị khuất phục, Lâm Phong và những người đồng hành lại cảm thấy một niềm tin vững chắc hơn vào "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" mà chàng đang kiến tạo.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Dù gánh nặng trách nhiệm có lớn đến đâu, chàng vẫn còn có các nàng bên cạnh, cùng nhau đối mặt với phong ba bão táp của vạn giới. Niềm tin ấy, chính là ngọn hải đăng dẫn lối chàng đi qua bóng tối. Đêm ấy, giấc ngủ của Lâm Phong không sâu, tâm trí chàng vẫn quay cuồng với những suy tư về trách nhiệm to lớn mà chàng đang gánh vác, về những quy tắc mới cần được kiến tạo, những giới luật cần được định hình để vạn vật thật sự đạt đến "tự do."

***

Bình minh của ngày mới ló dạng, mang theo ánh sáng rực rỡ và không khí thanh khiết đến lạ thường. Tại Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành những làn sương mờ ảo màu xanh lục, lấp lánh như vô số hạt ngọc trong không gian. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi qua những cột đá cẩm thạch khổng lồ, tạo nên những dải màu cầu vồng lung linh, bao trùm cả một không gian trang nghiêm, thanh tịnh nhưng tràn đầy sinh khí kiến tạo. Những phù văn cổ xưa, vốn là một phần của Hạch Tâm Chi Địa, giờ đây bỗng trở nên sống động hơn, lấp lánh ánh vàng kim, như thể đang hòa mình vào nhịp đập của một trái tim vũ trụ mới. Thỉnh thoảng, những luồng năng lượng vũ trụ thuần khiết lại chảy qua, tạo nên tiếng rì rào nhẹ như gió thoảng, hay như tiếng ngân nga của vạn vật đang thức tỉnh.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một đài sen bằng năng lượng thuần khiết, được kết tinh từ linh khí và pháp tắc cao cấp nhất. Dáng người chàng cao ráo, thanh tú, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt ngay cả khi nhập định. Khuôn mặt chàng thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi mím chặt, không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy, thay vào đó là vẻ trầm tư, tập trung cao độ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng nhắm nghiền, nhưng dường như đang nhìn thấu vạn vật, khám phá những bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ. Huyễn Mặc Quyển, với bìa da cổ kính và những đường vân huyền ảo, lơ lửng trước mặt chàng, phát ra ánh sáng tím nhạt lung linh, như hơi thở của một thực thể sống.

Ngay bên cạnh chàng, Tuyết Dao ngồi yên lặng trên một đài sen khác, duyên dáng như một đóa sen tuyết giữa hồ băng. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, được bao bọc bởi bộ y phục màu trắng tinh khôi thêu hoa văn tinh xảo. Đôi mắt phượng dài của nàng, thường sắc lạnh như hồ băng, giờ đây lại ánh lên sự nhẹ nhõm và tin tưởng tuyệt đối khi nhìn về phía Lâm Phong. Nàng không tu luyện, chỉ đơn thuần ngồi đó, như một hậu phương tinh thần vững chắc, thấu hiểu và ủng hộ mọi quyết định của phu quân. Sự hiện diện của nàng mang đến một cảm giác bình yên, xua tan đi phần nào gánh nặng trong tâm trí Lâm Phong.

Trên vai Lâm Phong, Thôn Thiên Thử cuộn tròn thành một cục lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh lim dim như đang ngủ, nhưng thỉnh thoảng lại khẽ động đậy cái mũi nhỏ, ngửi ngửi mùi linh khí tinh khiết. Nó trông vô cùng đáng yêu và thư thái, như thể thế giới bên ngoài không hề có bất kỳ sóng gió nào. Sự thoải mái của nó dường như cũng truyền một chút bình yên đến Lâm Phong.

Ở một góc điện, Bạch Lão Tổ đứng đó, thân hình hóa hình thành một lão ông phúc hậu, râu tóc bạc phơ như tuyết. Đôi mắt tinh anh của lão nhìn chằm chằm vào Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển, ánh lên sự uyên bác, một chút tự hào và cả sự kinh ngạc khôn tả. Lão đã chứng kiến biết bao kỳ tích, nhưng việc Lâm Phong kiến tạo Thiên Đạo mới vẫn khiến lão phải thán phục.

Lâm Phong nhắm mắt, thần thức chàng như một dòng nước vô hình, nhẹ nhàng nhập vào Huyễn Mặc Quyển. Ngay lập tức, thế giới xung quanh chàng dường như biến mất, chỉ còn lại một không gian vô tận, huyền ảo và đầy những bí ẩn. Huyễn Mặc Quyển không còn là một cuốn sách vật lý nữa, mà là một cánh cửa dẫn đến vực sâu của các pháp tắc vũ trụ.

Trong không gian đó, Quyển sách từ từ mở ra những trang mới, không phải bằng giấy hay mực, mà bằng những luồng sáng và phù văn cổ xưa. Mỗi phù văn không chỉ là một ký tự, mà là một ý niệm, một pháp tắc, một quy luật vận hành của vạn vật. Chúng trỗi dậy, biến ảo liên tục, tạo thành những hình ảnh sống động về quy tắc vũ trụ: từ sự hình thành của các tinh hệ, sự luân chuyển của sinh tử, đến dòng chảy của linh khí, sự cân bằng của ngũ hành. Lâm Phong cảm nhận được cách chúng được tạo ra, cách chúng vận hành một cách tự nhiên, và cả cách chúng đã bị bẻ cong, thao túng bởi Thiên Đạo cũ.

Từng chút một, một câu hỏi lớn hình thành trong tâm trí chàng, không phải bằng lời nói, mà bằng một dòng suy nghĩ mãnh liệt: "Huyễn Mặc Quyển... không chỉ là công pháp, mà là chìa khóa của vạn vật... Liệu ta có thể dùng nó để kiến tạo một Thiên Đạo thực sự tự do, không còn thao túng vận mệnh sinh linh? Liệu ta có thể tạo ra một trật tự mà ở đó, mỗi sinh linh đều có quyền tự do lựa chọn con đường của mình, không bị gò bó bởi những định mệnh đã được an bài?"

Gánh nặng của những suy nghĩ đó khiến tâm trí Lâm Phong trở nên nặng trĩu. Chàng đã thấy sự tàn phá, sự thống khổ mà Thiên Đạo cũ gây ra. Chàng không muốn lặp lại sai lầm đó, nhưng quyền năng quá lớn của Huyễn Mặc Quyển cũng khiến chàng cảm thấy lo sợ. Mỗi một ý niệm chàng định hình, mỗi một phù văn chàng khắc họa, đều có thể ảnh hưởng đến vô số giới, vô số sinh linh.

Tuyết Dao, như thể cảm nhận được sự giằng xé trong tâm trí chàng, khẽ mở đôi mắt phượng. Nàng không nói lớn, chỉ thì thầm đủ để Lâm Phong, trong trạng thái nhập định, có thể cảm nhận được qua thần thức. Giọng nói của nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh an ủi lạ kỳ.

"Chàng đừng quá lo lắng, phu quân," nàng nói. "Vạn giới sẽ đón nhận ánh sáng của chàng. Luôn có thiếp bên cạnh. Trái tim nhân hậu của chàng chính là ngọn hải đăng, sẽ không để chàng lạc lối." Nàng khẽ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang đặt trên đùi của Lâm Phong, một cái chạm nhẹ nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu vô bờ bến.

Bạch Lão Tổ, vẫn đứng yên ở góc điện, khẽ vuốt chòm râu bạc. Lão thở dài một tiếng, trầm đục nhưng đầy uyên bác, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như thể đang nói với chính mình, nhưng lại hướng về Lâm Phong. "Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng lớn. Đó là đạo lý bất biến của vũ trụ. Nhưng huyết mạch của ngươi, tiểu tử, không phải là thứ tầm thường. Chính là để gánh vác điều này. Ngươi là Đạo Tổ được chọn, định mệnh đã an bài. Hãy nhìn sâu vào Huyễn Mặc Quyển, đừng sợ hãi quyền năng của nó. Nó là một phần của ngươi, và ngươi là người duy nhất có thể định hình nó. Chỉ khi hiểu rõ bản chất của nó, ngươi mới có thể kiến tạo."

Lời của Bạch Lão Tổ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, thức tỉnh Lâm Phong khỏi mớ bòng bong của những lo sợ. Chàng nhớ lại lời thề của mình, nhớ lại lý do chàng dấn thân vào con đường này. Không phải để trở thành một kẻ thống trị, mà là một kiến tạo giả, một người mang đến tự do và hy vọng. Đôi mắt Lâm Phong vẫn nhắm nghiền, nhưng sâu thẳm trong thần thức, chàng bắt đầu nhìn rõ hơn. Chàng không chỉ thấy các phù văn và quy tắc vũ trụ, mà còn thấy những khoảng trống, những lỗ hổng, những vùng bị bóp méo bởi ý chí của Thiên Đạo cũ. Chàng không chỉ muốn hiểu, mà muốn định hình lại. Chàng muốn viết nên những trang mới, những quy tắc mới, chân chính và công bằng. Huyễn Mặc Quyển, trong tay chàng, không chỉ là một quyển sách, mà là một tấm bản đồ, một công cụ để kiến tạo nên một kỷ nguyên Thiên Đạo Tự Do thực sự. Quyền năng vô hạn đang chờ đợi chàng khám phá, và gánh nặng trách nhiệm cũng đang chờ đợi chàng gánh vác.

***

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như chỉ là một cái chớp mắt, nhưng lại kéo dài như vô tận trong dòng chảy thời gian của thần thức, Lâm Phong đã dịch chuyển. Không phải bằng tốc độ hay pháp thuật, mà bằng ý niệm thuần túy, chàng đã đưa một phần thần thức của mình đến một nơi xa xôi, một giới diện hoang tàn và bị lãng quên trong vô vàn các cõi giới của vũ trụ. Đó là một hành tinh cằn cỗi, nơi sự sống đã tắt lịm từ hàng vạn năm trước, chỉ còn lại những khối đá xám xịt và bụi bặm bao la, là minh chứng câm lặng cho sự hủy diệt cổ xưa.

Không khí ở đây loãng đến mức gần như không thể duy trì sự sống, mang theo hơi thở của cái chết và sự hỗn loạn. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, không một tiếng chim hót, không một làn gió rì rào, chỉ có sự im lặng tuyệt đối của một thế giới đã chết. Năng lượng ở đây cũng khác biệt, không phải linh khí thanh khiết hay ma khí cuồng bạo, mà là một loại năng lượng hỗn loạn, mục nát, mang theo tử khí nồng nặc, như một lời nguyền vĩnh cửu đè nặng lên từng tấc đất. Mặt trời trên cao, dù chói chang giữa trưa, cũng không thể mang lại chút hơi ấm hay sự sống nào, mà chỉ khiến cảnh vật thêm phần thê lương, khô cằn. Những cơn gió bụi thỉnh thoảng thổi qua, mang theo những hạt cát sắc lạnh, cào xé lên bề mặt hành tinh như những vết sẹo không bao giờ lành.

Đây là một trong vô số nạn nhân của Thiên Đạo cũ, một giới diện đã bị vắt kiệt sinh lực, bị thao túng đến mức không còn khả năng tự hồi phục. Lâm Phong đã chọn nơi này làm nơi thử nghiệm đầu tiên cho những "Thiên Đạo Pháp Tắc" mà chàng đang ấp ủ.

Với Huyễn Mặc Quyển vẫn lơ lửng trong không gian thần thức, Lâm Phong nhẹ nhàng phác họa một phù văn trên bề mặt của nó. Phù văn không phải là nét vẽ đơn thuần, mà là sự kết tinh của ý niệm, của pháp tắc. Đầu tiên là phù văn về "Hồi sinh Sinh Mệnh", một chuỗi ký tự cổ xưa uốn lượn như rễ cây đâm sâu vào lòng đất, lấp lánh ánh xanh lục. Sau đó là phù văn "Thanh tẩy Năng lượng", mang hình dáng của một cơn lốc xoáy tinh khiết, xua tan đi mọi uế khí, rạng rỡ ánh bạc. Chàng kết nối hai phù văn đó với ý niệm cốt lõi của Thiên Đạo Tự Do: "tự do sinh trưởng" – quyền được phát triển không bị gò bó, và "cân bằng tự nhiên" – sự hài hòa giữa vạn vật.

Trong tâm trí Lâm Phong, một câu nói khẽ vang lên, không phải là lời nói, mà là một dòng suy nghĩ tự vấn, đầy mong chờ: "Hãy xem... quy tắc này liệu có thể thay đổi vận mệnh, mang lại hy vọng cho những nơi tưởng chừng đã chết? Liệu một phù văn nhỏ bé này có đủ sức mạnh để đánh thức một thế giới đã ngủ vùi hàng vạn năm?"

Ngay khi ý niệm đó vừa hình thành, một luồng năng lượng xanh biếc thuần khiết và mạnh mẽ, không phải từ Huyễn Mặc Quyển vật lý mà từ bản chất pháp tắc của nó, bỗng chốc bay ra. Luồng năng lượng này không bị không gian hay thời gian cản trở, nó xuyên qua màn sương tử khí dày đặc, băng qua những vách đá cằn cỗi, và nhẹ nhàng chạm đến bề mặt của hành tinh hoang tàn.

Một sự thay đổi vi tế bắt đầu diễn ra. Đầu tiên, luồng năng lượng chết chóc bao trùm hành tinh dường như chững lại, rồi từ từ tan biến, giống như băng tuyết gặp phải ánh mặt trời. Năng lượng xanh biếc của sự sống bắt đầu len lỏi vào từng kẽ đá, từng hạt bụi, xua đi vẻ ảm đạm và sự nặng nề của cái chết.

Chỉ trong chốc lát, một kỳ tích nhỏ bé đã xảy ra. Từ những khe nứt trên mặt đất khô cằn, những mầm xanh nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, bắt đầu nảy nở. Chúng không phải là những cây cổ thụ hùng vĩ, mà chỉ là những đốm xanh li ti, mỏng manh như sợi tơ, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt. Chúng vươn mình lên, rung rinh trong làn gió bụi, như những đứa trẻ sơ sinh đang cố gắng hít thở không khí trong lành lần đầu tiên.

Không khí loãng và khô hạn của hành tinh cũng bắt đầu thay đổi. Những tạp chất và tử khí dần dần bị thanh tẩy, nhường chỗ cho một làn gió nhẹ mang theo hơi ẩm và sự tinh khiết. Mùi khô cằn của đất đá và bụi bặm dần phai nhạt, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của đất mới hồi sinh, như mùi mưa đầu mùa trên đồng cỏ xanh tươi. Quá trình này diễn ra chậm rãi, không quá đột ngột, nhưng lại vô cùng rõ rệt và đầy cảm động.

Lâm Phong theo dõi toàn bộ quá trình, thần thức chàng như hòa mình vào từng thay đổi nhỏ nhất của hành tinh. Chàng cảm nhận được sự nỗ lực của những mầm xanh khi chúng cố gắng vươn lên, cảm nhận được hơi thở mới của giới diện này. Một niềm vui sướng trỗi dậy trong lòng chàng, một niềm vui của kẻ kiến tạo, của người mang lại sự sống. Nhưng bên cạnh niềm vui đó, là sự choáng ngợp và một cảm giác trách nhiệm vô cùng lớn.

Chàng đã chứng kiến tận mắt sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, sức mạnh của những pháp tắc mà chàng định hình. Chỉ một ý niệm, một phù văn nhỏ, đã có thể biến đổi một thế giới đã chết. Điều này càng khẳng định tiềm năng vô hạn của Quyển sách, nhưng cũng ngụ ý rằng con đường phía trước còn rất dài. Đây chỉ là một bước khởi đầu, một thử nghiệm nhỏ. Vạn giới còn vô số nơi cần được hồi sinh, vô số quy tắc cần được điều chỉnh. Và chàng, với Huyễn Mặc Quyển trong tay, chính là người phải gánh vác sứ mệnh này.

***

Khi ánh hoàng hôn một lần nữa buông xuống Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, nhuộm vàng cả không gian rộng lớn, Lâm Phong khẽ thở hắt ra một hơi, thần thức chàng thoát ly khỏi Huyễn Mặc Quyển, trở về với thể xác. Chàng mở đôi mắt đen láy sâu thẳm. Trong ánh mắt ấy, không còn vẻ mơ màng của người nhập định, mà là sự kinh ngạc, sự thấu hiểu sâu sắc, và cả một chút ưu tư nặng trĩu. Trải nghiệm vừa rồi đã khiến chàng thay đổi. Khí tức của chàng trở nên vững chãi hơn, kiên định hơn, như một ngọn núi sừng sững giữa trời đất, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một sự trầm mặc, suy tư về gánh nặng của quyền năng.

Tuyết Dao, vẫn ngồi yên lặng bên cạnh, khẽ mở đôi mắt phượng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong, một sự trưởng thành và kiên định hơn hẳn. Sự nhẹ nhõm ánh lên trong đôi mắt nàng, nhưng cũng kèm theo một chút lo lắng. Nàng biết, sau mỗi lần Lâm Phong thăng tiến về sức mạnh, gánh nặng trách nhiệm chàng gánh vác cũng lớn hơn gấp bội.

Bạch Lão Tổ, vẫn đứng ở góc điện, khẽ gật đầu, ánh mắt lão hiện lên vẻ hài lòng sâu sắc. Lão đã nhìn thấy tương lai của vạn giới qua Lâm Phong, một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thử thách.

Lâm Phong khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên bìa Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng trước mặt. Giọng chàng trầm ấm, mang theo chút cảm thán: "Sức mạnh này... quá lớn. Mỗi quyết định của ta, mỗi phù văn ta khắc họa, đều có thể ảnh hưởng đến vô số sinh linh và vận mệnh của cả một giới. Ta phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Không thể để những sai lầm của Thiên Đạo cũ lặp lại. Ta không thể trở thành kẻ thao túng vận mệnh như nó."

Chàng nhớ lại hình ảnh hành tinh cằn cỗi dần hồi sinh, những mầm xanh yếu ớt nhưng đầy sức sống. Đó là một kỳ tích, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về quyền năng khủng khiếp mà chàng đang nắm giữ. Quyền năng ấy có thể kiến tạo, nhưng cũng có thể hủy diệt nếu không được sử dụng một cách khôn ngoan và công bằng. Đây không chỉ là cuộc chiến với ngoại vật, mà còn là cuộc chiến với chính mình, với nỗi sợ hãi về việc lặp lại vết xe đổ. Gánh nặng trách nhiệm làm Đạo Tổ, kiến tạo lại trật tự cho vạn giới, khiến chàng cảm thấy như đang đi trên một sợi dây mảnh giữa vực thẳm.

Tuyết Dao khẽ nhích lại gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lâm Phong, cái siết tay lần này không chỉ là sự an ủi, mà còn là sự kiên định, là lời hứa không bao giờ rời bỏ. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào chàng, trong veo như hồ băng nhưng lại tràn đầy tình yêu và sự tin tưởng.

"Nhưng chàng không đơn độc, phu quân," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Chúng ta sẽ cùng chàng xây dựng kỷ nguyên này. Chàng có trái tim nhân ái, đó là điều quan trọng nhất. Thiên Đạo Tự Do cần một trái tim nhân ái dẫn lối, không phải một cỗ máy vô tri. Chính tấm lòng thiện lương của chàng, chứ không phải sức mạnh tuyệt đối, mới là điều khiến chàng khác biệt với Thiên Đạo cũ. Chỉ cần chàng giữ vững đạo tâm, sẽ không có gì có thể làm khó được chàng."

Lời của Tuyết Dao như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang nặng trĩu của Lâm Phong. Chàng khẽ quay đầu nhìn nàng, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi. Đúng vậy, chàng không đơn độc. Chàng còn có các nàng, những người phụ nữ yêu thương và tin tưởng chàng vô điều kiện.

Bạch Lão Tổ cũng khẽ gật đầu, khuôn mặt phúc hậu của lão ánh lên vẻ tán thưởng. "Tuyết Dao nói rất đúng, tiểu tử. Thiên Đạo Tự Do cần một trái tim nhân ái dẫn lối, không phải một cỗ máy vô tri. Ngươi đã làm rất tốt. Việc ngươi có thể hồi sinh một giới diện chết chóc chỉ bằng ý niệm đã chứng tỏ rằng tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển trong tay ngươi là vô hạn. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường kiến tạo một hệ thống luật pháp vũ trụ mới, toàn diện và công bằng, vẫn còn dài và đầy phức tạp. Ngươi sẽ phải đối mặt với những ý chí khác nhau của vô số chủng tộc, giới diện. Những tàn dư của tư tưởng Thiên Đạo cũ vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc, thách thức tư duy 'Tự Do' của ngươi trong tâm trí các sinh linh và những kẻ cố chấp."

Lâm Phong khẽ khép Huyễn Mặc Quyển lại, nhưng ánh sáng huyền ảo từ nó dường như vẫn lấp lánh trong đôi mắt chàng, soi rọi con đường phía trước. Chàng nhìn về phía xa, nơi vạn giới đang chờ đợi những "Thiên Đạo Pháp Tắc" mới, toàn diện và công bằng hơn. Chàng hiểu rằng, việc thiết lập một Thiên Đạo Tự Do không chỉ là về sức mạnh hay pháp tắc, mà còn là về việc dung hòa các ý chí, về việc khai sáng tâm hồn. Sẽ có những thử thách về đạo tâm, về triết lý. Chàng sẽ không chỉ là Đạo Tổ chiến đấu, mà còn là Đạo Tổ kiến tạo, Đạo Tổ dẫn dắt.

Con đường phía trước còn dài, nhưng với Huyễn Mặc Quyển là công cụ, với sự hỗ trợ của Tuyết Dao, Bạch Lão Tổ và các mỹ nhân khác, Lâm Phong tin rằng mình có thể làm được. Vai trò của họ không chỉ dừng lại ở chiến trường, mà sẽ chuyển sang quản lý, cố vấn, và cùng chàng xây dựng một kỷ nguyên mới. Một hệ thống luật pháp vũ trụ mới, một trật tự mà ở đó "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật" sẽ thực sự được tôn vinh.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, một nụ cười kiên định hiện lên trên môi. Chàng đứng dậy, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Một kỷ nguyên mới đang chờ đón.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ