Ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển đã tắt, nhưng những gì nó phơi bày và sức mạnh nó thể hiện vẫn còn lấp lánh trong tâm trí Lâm Phong. Chàng đứng đó, giữa Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, cảm nhận gió nhẹ lướt qua, mang theo hương trầm dịu nhẹ và hơi thở của linh khí dồi dào. Cuộc chiến với Thiên Đạo cũ đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, thầm lặng hơn, vĩ đại hơn, vừa mới bắt đầu – cuộc chiến kiến tạo. Gánh nặng trách nhiệm như một ngọn núi đè lên vai chàng, nhưng lời nói của Tuyết Dao và Bạch Lão Tổ đã thắp lên ngọn lửa kiên định trong tim.
"Con đường này không phải là của riêng chàng, phu quân," Tuyết Dao thì thầm, bàn tay mềm mại khẽ siết chặt tay chàng, như một lời cam kết vĩnh cửu. "Nó là của chúng ta, của tất cả sinh linh trên vạn giới này. Chàng là người cầm lái, nhưng chúng ta là những cánh buồm, là ngọn hải đăng soi lối."
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng bạc, sâu thẳm nhưng tràn đầy tình yêu. "Nàng nói đúng. Ta không đơn độc." Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết luân chuyển trong đan điền, xua tan đi phần nào sự nặng nề trong tâm trí. "Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhưng những vết sẹo nó để lại thì không thể một sớm một chiều mà lành lặn. Sự thù địch, lòng tham, những định kiến đã ăn sâu vào cốt tủy của vô số chủng tộc, vô số giới diện. Việc kiến tạo một Thiên Đạo Tự Do không chỉ là ban hành pháp tắc, mà còn là thay đổi nhận thức, là vun đắp lòng tin."
Chàng khẽ day trán, một nụ cười khổ xuất hiện trên môi. "Đôi lúc ta tự hỏi, liệu mình có làm đúng không? Liệu những pháp tắc ta muốn ban hành có thực sự mang lại hòa bình và công bằng lâu dài, hay chỉ là một hình thức thống trị mới, dù mang danh nghĩa tốt đẹp hơn?" Sự phân vân giữa việc sử dụng uy quyền tối thượng để ép buộc hòa hợp và việc kiên nhẫn giáo hóa, thuyết phục các chủng tộc luôn là một sợi dây mảnh chàng phải bước qua. "Ta không muốn trở thành một Thiên Đạo thứ hai, dù tốt đẹp đến mấy, vẫn là kẻ thao túng vận mệnh."
Bạch Lão Tổ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt uyên bác nhìn xa xăm. "Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa ngươi và Thiên Đạo cũ, tiểu tử. Ngươi nghi ngờ chính mình, ngươi lo lắng cho vạn linh. Một Đạo Tổ đích thực phải là như vậy. Việc Thiên Đạo Tự Do cần một trái tim nhân ái dẫn lối là lẽ tất nhiên. Nhưng cũng đừng quên, đôi khi, sự cương quyết và sức mạnh cần thiết để bảo vệ những giá trị đó. Ngươi có Huyễn Mặc Quyển, có khả năng kiến tạo và thay đổi. Ngươi có uy tín của một người đã đánh bại Thiên Đạo. Nhưng quan trọng hơn cả, ngươi có một đạo tâm kiên định."
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng cuộn tròn trên vai Lâm Phong, khẽ vươn vai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng, rồi lại dụi dụi vào má chàng, như một lời động viên không lời. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của nó mang theo sự an tâm lạ kỳ.
Sáng hôm sau, mặt trời mọc rực rỡ, xua tan màn sương sớm, để lộ ra Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa uy nghi, thanh tịnh. Linh khí dồi dào đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành những dải lụa mềm mại vờn quanh các đỉnh núi. Tiếng chim lạ hót líu lo trong không trung, hòa cùng tiếng gió nhẹ rì rào, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ cổ xưa lan tỏa, xen lẫn mùi thảo mộc dịu nhẹ từ các khu vườn linh dược. Bầu không khí tràn ngập sự trong lành, thanh tịnh, nhưng bên trong Đại Điện, sự nghiêm túc và kỳ vọng lại bao trùm.
Lâm Phong đã triệu tập các mỹ nhân và những đồng minh thân cận nhất. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang ngồi bên cạnh chàng, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn chàng, sự ủng hộ hiện rõ. Mộc Ly, với vẻ hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng đảo quanh, đầy tò mò và hăng hái. Nàng mặc y phục màu xanh lá cây nhẹ nhàng, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím, tô điểm bằng những cành cây nhỏ. Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, đang chậm rãi sắp xếp một chồng ngọc giản. Nàng mặc y phục lụa tím nhạt, toát lên vẻ cao quý. Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang đứng nghiêm nghị một bên, toát lên khí chất của một chiến binh. Mái tóc nâu đỏ của nàng buộc cao đuôi ngựa. Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, đứng phía sau Lam Yên, sẵn sàng hành động. Hoàng Lão Quái, râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, đang nhấm nháp bầu rượu, đôi mắt tinh anh nheo lại vẻ lười biếng. Bạch Lão Tổ ngồi đối diện Lâm Phong, khí chất uy nghiêm, phúc hậu.
Lâm Phong quét mắt nhìn quanh một lượt, cảm nhận sự tin tưởng và quyết tâm từ những người xung quanh mình. Chàng khẽ gật đầu, rồi cất giọng trầm ấm, vang vọng khắp đại điện: "Chư vị, sau cuộc chiến trường kỳ, vạn giới đang đứng trước một bình minh mới. Thiên Đạo cũ đã bị phá bỏ, nhưng chúng ta không thể để khoảng trống đó kéo dài. Hôm nay, ta triệu tập chư vị đến đây để cùng ta phác thảo con đường kiến tạo một kỷ nguyên Thiên Đạo Tự Do thực sự."
Chàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Thiên Đạo Tự Do không phải là sự thống trị mới, cũng không phải là một sự hỗn loạn vô pháp. Nó là sự cân bằng và tôn trọng lẫn nhau. Mỗi giới, mỗi chủng tộc đều có quyền tự quyết, có quyền theo đuổi Đạo của riêng mình, nhưng tất cả phải tuân theo một số quy tắc nền tảng để tránh xung đột, bảo vệ sự sống và thúc đẩy sự phát triển chung." Lâm Phong vung tay, Huyễn Mặc Quyển bay ra, lơ lửng giữa không trung. Ánh sáng huyền ảo từ Quyển sách chiếu rọi, vẽ nên một bản đồ vạn giới rộng lớn, chi tiết đến từng vị diện, từng ngọn núi, từng dòng sông. Những khu vực từng bị chiến tranh tàn phá, nay được tô điểm bằng những tia sáng phục hồi, nhưng vẫn có những điểm tối, những mảng màu u ám, biểu trưng cho những tàn dư của hận thù và định kiến cũ.
"Như chư vị thấy," Lâm Phong chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi hai vị diện Tiên tộc và Ma tộc giao tranh ác liệt trong quá khứ, "những ranh giới cũ đã phai mờ, nhưng lòng thù hận thì vẫn còn đó. Việc xây dựng lại lòng tin giữa các chủng tộc đã từng thù địch sẽ là thử thách lớn nhất của chúng ta."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, giọng nói trong trẻo vang lên: "Đúng vậy. Thiên Đạo cũ đã lợi dụng những khác biệt để gieo rắc chia rẽ, khiến các chủng tộc tự tàn sát lẫn nhau. Giờ đây, chúng ta phải hàn gắn những vết thương ấy, không chỉ bằng pháp tắc, mà bằng cả sự thấu hiểu và lòng bao dung."
Bạch Lão Tổ khẽ vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư. "Huyễn Mặc Quyển đã mở ra con đường, ban cho ngươi quyền năng kiến tạo. Nhưng việc đặt từng viên gạch, xây từng bức tường cho trật tự mới thì phải do chính chúng ta, do vạn linh cùng nhau thực hiện. Ngươi không thể một mình thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào hàng vạn năm."
Hoàng Lão Quái nhấp một ngụm rượu, tiếng "ực ực" vang lên rồi lão ta khẽ khà, đôi mắt tinh ranh nheo lại. "Ha ha, tiểu tử, nghe ngươi nói cứ như là đang muốn biến ta thành lão già quản lý sổ sách vậy. Ta đây chỉ thích ngao du sơn thủy, uống rượu ngắm trăng thôi mà." Lão ta liếc nhìn Lâm Phong, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh quái. "Nhưng mà, nếu là ngươi, ta cũng không ngại giúp một tay. Dù sao thì, nhìn cái thế giới mới này ra đời cũng thú vị hơn là cứ ru rú ở cái động cũ của ta."
Lâm Phong bật cười sảng khoái. "Hoàng Lão Quái cứ yên tâm, ta không bắt lão quản lý sổ sách đâu. Chỉ là cần lão dùng đôi mắt tinh tường và cái đầu quái gở của lão để nhìn ra những lỗ hổng, những điều mà ta và mọi người có thể bỏ sót thôi."
Chàng lại nhìn vào bản đồ. "Ta đã phác thảo những Thiên Đạo Pháp Tắc cơ bản, tập trung vào sự bình đẳng của mọi sinh linh, quyền tự do theo đuổi Đạo, và trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng chung của vạn giới. Nhưng để những pháp tắc này đi vào đời sống, chúng ta cần một cơ cấu, cần những người tiên phong."
Chàng chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi các tộc yêu thú và linh thú thường xuyên xảy ra xung đột với các phàm nhân và tu sĩ. "Mộc Ly, nàng là người hiểu rõ nhất về các chủng tộc yêu thú, linh thú. Ta muốn nàng tiên phong trong việc hòa giải, thiết lập các hiệp ước chung sống, và hướng dẫn họ hội nhập vào trật tự mới. Khai mở các con đường giao thương, giao lưu văn hóa giữa các tộc, để họ hiểu rằng sự hợp tác sẽ mang lại lợi ích lớn hơn là chiến tranh."
Mộc Ly nghe vậy, đôi mắt sáng rực lên, vẻ mặt hăng hái hiện rõ. "Tuyệt vời! Ta đã chờ đợi giây phút này! Ta sẽ khiến các tộc yêu thú hiểu rằng hòa bình mạnh hơn chiến tranh, và rằng họ không còn phải sống trong sợ hãi và bị ruồng bỏ nữa. Ta sẽ cho họ thấy sự tự do thực sự!" Nàng nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm. Dù có chút lo lắng vì đây là một trọng trách lớn, nhưng sự nhiệt huyết đã lấn át tất cả.
Lâm Phong mỉm cười hài lòng, rồi chỉ sang một khu vực khác, nơi có nhiều bệnh dịch và sự thiếu thốn kiến thức. "Tần Nguyệt, nàng là người thông tuệ, y thuật cao siêu. Ta muốn nàng thiết lập một hệ thống giáo dục và y tế liên giới. Xây dựng các thư viện chung, các học viện Đạo pháp, và các đan viện cứu chữa cho mọi sinh linh, không phân biệt chủng tộc hay giới tính. Hãy để kiến thức và y thuật trở thành cầu nối, xóa bỏ rào cản ngu dốt và bệnh tật."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt điềm tĩnh, thông thái. "Việc này vô cùng quan trọng. Thiên Đạo cũ đã cố tình che giấu kiến thức, khiến vạn linh sống trong mông muội. Kiến thức và y thuật sẽ là cầu nối tốt nhất giữa các chủng tộc, là ngọn đuốc soi sáng con đường cho kỷ nguyên mới. Ta sẽ dốc hết sức mình." Nàng nhẹ nhàng cầm ngọc giản lên, bắt đầu ghi chép.
Cuối cùng, Lâm Phong nhìn về phía Lam Yên. "Lam Yên, nàng là một chiến binh dũng mãnh, công chính và quyết đoán. Vạn giới cần một lực lượng chấp pháp công bằng, để đảm bảo các Thiên Đạo Pháp Tắc được thực thi. Ta muốn nàng chịu trách nhiệm về an ninh, thành lập một đội ngũ chấp pháp liên giới, đảm bảo trật tự và trừng trị những kẻ cố tình phá hoại hòa bình. Không phân biệt thân phận, ai vi phạm pháp tắc đều sẽ bị xử lý nghiêm minh."
Lam Yên gật đầu dứt khoát, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Trật tự mới sẽ được thiết lập bằng cả lý lẽ và sức mạnh. Kẻ nào dám phá hoại, gây rối, sẽ phải đối mặt với hậu quả không thể lường trước. Ta sẽ đảm bảo những kẻ muốn phá hoại không có cơ hội." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, toát lên sự cương trực của một chiến binh. Trần Hạo đứng sau nàng cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt kiên định.
Một kỷ nguyên kiến tạo mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đã chính thức bắt đầu dưới sự dẫn dắt của Đạo Tổ Lâm Phong.
***
Trong Đại Hội Hòa Bình Điện mới được kiến tạo tại một khu vực trung lập của Tiên Giới, không khí ban đầu còn e dè, căng thẳng nhẹ, như một sợi dây đàn căng như dây thép. Đại điện này được xây dựng bằng pháp thuật, mang kiến trúc pha trộn giữa nhiều chủng tộc: có mái vòm cao vút của Tiên tộc, những cột trụ chạm khắc tinh xảo của Long tộc, những hoa văn cổ xưa của Yêu tộc, và cả những nét kiến trúc vững chãi của Phàm giới. Mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc lan tỏa, xen lẫn mùi đá mới, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ. Tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm đại diện chủng tộc, giới diện vang lên như tiếng ong vỡ tổ, thi thoảng xen lẫn tiếng bước chân nặng nề, tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ lớn. Mỗi người một vẻ, từ những Tiên nhân thanh thoát, Ma tộc hùng dũng, Yêu tộc kỳ dị, cho đến những Phàm nhân đại diện cho các vương quốc, tất cả đều mang theo sự nghi ngờ, tò mò, và cả những thù hận cũ.
Lâm Phong bước vào Đại Điện, Thôn Thiên Thử lười biếng cuộn tròn trên vai chàng. Ngay lập tức, một luồng uy áp vô hình bao trùm toàn bộ không gian, không hề hung hãn hay áp đặt, nhưng lại khiến mọi âm thanh tắt lịm, mọi ánh mắt đều đổ dồn về chàng. Đó là uy áp của một Đạo Tổ đã thống ngự vạn giới, uy áp của một người đã phá bỏ xiềng xích của Thiên Đạo cũ. Kèm theo chàng là Tuyết Dao thanh khiết, Tần Nguyệt điềm tĩnh, Mộc Ly rạng rỡ và Lam Yên uy nghiêm, cùng với Bạch Lão Tổ và Trần Hạo. Sự hiện diện của họ như những trụ cột, củng cố thêm khí thế của Lâm Phong.
"Chư vị, ta là Lâm Phong, Đạo Tổ của kỷ nguyên mới." Giọng chàng trầm ấm, vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của Đại Điện, không cần pháp lực cũng đủ khiến mọi người phải lắng nghe. "Hôm nay, ta triệu tập tất cả chư vị đến đây không phải để tái lập một sự thống trị, mà là để kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo Tự Do thực sự, nơi mọi sinh linh đều có quyền được sống, được phát triển, và được tôn trọng."
Một đại diện Ma tộc, với sừng nhọn và làn da đỏ sẫm, đứng bật dậy, giọng nói khàn khàn đầy nghi ngờ: "Thiên Đạo Tự Do? Chẳng phải chỉ là một cách khác để Tiên tộc các ngươi kiểm soát chúng ta sao? Bao nhiêu năm qua, Ma tộc chúng ta luôn bị coi là tà ma, bị đàn áp. Giờ đây, các ngươi lại muốn ban phát 'tự do'?" Hắn ta liếc nhìn một đại diện Tiên tộc, ánh mắt tóe lửa.
Đại diện Tiên tộc kia, một lão già râu tóc bạc phơ, lập tức phản bác: "Ngươi nói gì vậy? Chính các ngươi mới là kẻ gieo rắc chiến tranh và hỗn loạn! Ma khí của các ngươi đã hủy diệt bao nhiêu giới diện thanh bình!"
Không khí trong Đại Điện lập tức trở nên căng thẳng, những ánh mắt thù địch bắt đầu trao đổi, một vài tia pháp lực yếu ớt đã bắt đầu lóe lên. Lâm Phong không vội vàng ngăn cản, chàng để họ bộc lộ những uất ức đã kìm nén bao năm.
Chờ đến khi sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Lâm Phong mới khẽ hắng giọng. Chỉ một tiếng hắng giọng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một lực lượng vô hình, trấn áp mọi tạp âm, khiến tất cả phải im lặng, nhìn về phía chàng.
"Thiên Đạo Tự Do không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào, mà thuộc về tất cả," Lâm Phong nói, giọng chàng không hề cao giọng, nhưng lại mang một sự kiên định không thể lay chuyển. "Quyền lợi và trách nhiệm đi đôi. Kẻ nào vi phạm Pháp Tắc, bất kể xuất thân, bất kể là Tiên hay Ma, Phàm hay Yêu, đều sẽ bị trừng phạt theo Pháp Tắc. Ta không quan tâm đến những ân oán cũ, ta chỉ quan tâm đến tương lai."
Chàng vung tay, Huyễn Mặc Quyển lại một lần nữa bay ra, lơ lửng giữa không trung. Ánh sáng từ nó rực rỡ hơn bao giờ hết. Chàng điều khiển Huyễn Mặc Quyển, 'khắc ghi' từng dòng "Thiên Đạo Pháp Tắc" lên một tấm bia đá khổng lồ, nguyên thủy. Tấm bia đá ban đầu xám xịt, vô tri, giờ đây như được thổi hồn, từng dòng chữ khắc vào như mang theo sức mạnh của vạn vật, phát sáng rực rỡ, chiếu rọi khắp Đại Điện.
"Đây là những Thiên Đạo Pháp Tắc đầu tiên," Lâm Phong cất giọng trang trọng. "Thứ nhất, mọi sinh linh đều bình đẳng trước Thiên Đạo Tự Do, không phân biệt chủng tộc, giới tính, hay xuất thân. Thứ hai, mọi sinh linh đều có quyền được sống, được tự do theo đuổi Đạo của mình, miễn là không gây tổn hại đến sinh linh khác. Thứ ba, mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng hòa bình, thông qua các cơ chế do Thiên Đạo Tự Do thiết lập. Thứ tư, tài nguyên vạn giới là của chung, cần được khai thác và sử dụng công bằng, có trách nhiệm. Thứ năm, kẻ nào cố tình gây chiến, tàn sát, hoặc vi phạm nghiêm trọng các pháp tắc này, sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của Thiên Đạo Tự Do, không có ngoại lệ."
Tấm bia đá phát ra ánh sáng chói lọi, những dòng pháp tắc như in sâu vào tâm trí của mỗi người có mặt. Một sự tĩnh lặng bao trùm Đại Điện, tất cả đều cảm nhận được sức nặng và sự công bằng trong từng lời.
Đúng lúc đó, Ma tộc đại diện lại lên tiếng, chỉ vào đại diện Tiên tộc: "Hắn vừa nói Ma tộc chúng ta hủy diệt giới diện. Vậy thì theo Pháp Tắc thứ năm, hắn phải bị trừng phạt!"
Đại diện Tiên tộc cũng không chịu thua: "Ma tộc các ngươi luôn cướp bóc Linh thạch ở Hắc U Cốc. Đó là nguồn tài nguyên của Tiên giới chúng ta!"
Lâm Phong khẽ nhíu mày, nhưng không hề tức giận. Đây chính là những gì chàng dự đoán. Chàng bước đến giữa hai đại diện, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào họ. "Hắc U Cốc, trước đây là một vùng đất hoang vu, không thuộc về bất kỳ giới nào. Sau đó, Tiên giới đã khai thác nó, nhưng Ma tộc cũng thường xuyên đi qua đó để tìm kiếm tài nguyên cho sự sống. Vậy thì nó thuộc về ai?" Lâm Phong đặt câu hỏi, không phải để tranh luận, mà để họ tự suy nghĩ.
"Theo Pháp Tắc thứ tư," Lâm Phong nói tiếp, "tài nguyên vạn giới là của chung, cần được khai thác và sử dụng công bằng, có trách nhiệm. Nếu Hắc U Cốc là một vùng đất có tài nguyên phong phú nhưng không có chủ, thì nó nên được xem xét là tài sản chung của vạn giới, do một tổ chức trung lập quản lý, và phân bổ tài nguyên cho những ai thực sự cần, dựa trên nhu cầu và sự đóng góp, chứ không phải dựa trên quyền lực hay chủng tộc."
Chàng quay sang Ma tộc đại diện. "Về việc ngươi bị chỉ trích là 'hủy diệt giới diện', đó là những hành động trong quá khứ, dưới sự thao túng của Thiên Đạo cũ. Thiên Đạo Tự Do không truy cứu những tội lỗi trong quá khứ nếu kẻ đó đã ăn năn hối cải và nguyện thay đổi. Nhưng nếu ngươi tái phạm, thì dù là Ma tộc hay bất kỳ chủng tộc nào, cũng sẽ bị trừng phạt theo Pháp Tắc."
Rồi chàng lại nhìn Tiên tộc đại diện: "Tương tự, Tiên tộc cũng không phải lúc nào cũng vô tội. Những hành động kiêu ngạo, đàn áp chủng tộc khác của các ngươi trong quá khứ cũng là một phần của sự chia rẽ mà Thiên Đạo cũ đã tạo ra. Giờ đây, các ngươi phải học cách sống hòa hợp."
Lâm Phong kết luận: "Vậy nên, từ giờ trở đi, Hắc U Cốc sẽ được công nhận là một khu vực tài nguyên chung, do một Ủy ban Giám sát Liên giới quản lý. Ma tộc và Tiên tộc, cùng với các chủng tộc khác có nhu cầu, sẽ cử người đại diện tham gia quản lý và khai thác một cách công bằng. Các mâu thuẫn trong quá khứ, chúng ta sẽ gác lại. Mọi hành động gây hấn từ giờ trở đi sẽ bị trừng trị nghiêm khắc."
Ma tộc đại diện và Tiên tộc đại diện nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Phong. Sự công bằng, dứt khoát trong lời nói của chàng khiến họ không thể phản bác. Dù vẫn còn chút không cam tâm, nhưng họ không thể không cúi đầu trước uy áp và lý lẽ của Đạo Tổ. Cả hai đều phải tâm phục khẩu phục.
Lam Yên bước tới, giọng nói dứt khoát: "Trật tự mới sẽ được thiết lập bằng cả lý lẽ và sức mạnh. Kẻ nào dám phá hoại, gây rối, sẽ phải đối mặt với hậu quả không thể lường trước. Lực lượng chấp pháp của Thiên Đạo Tự Do sẽ không dung thứ bất kỳ hành vi nào đi ngược lại Pháp Tắc." Ánh mắt nàng quét qua đám đông, khiến nhiều người phải rụt rè.
Lâm Phong quay lại nhìn các mỹ nhân và đồng minh. "Bây giờ, là lúc để chúng ta bắt tay vào việc thực thi." Chàng giao nhiệm vụ cụ thể. "Mộc Ly, nàng hãy bắt đầu từ việc thiết lập các điểm giao lưu hòa bình giữa các tộc yêu thú và phàm nhân ở khu vực biên giới. Dùng sự hiểu biết của nàng để xoa dịu những hiềm khích cũ, và hướng dẫn họ cùng phát triển."
"Tần Nguyệt, nàng hãy bắt đầu xây dựng những học viện liên giới đầu tiên, tập trung vào việc giảng dạy Pháp Tắc Thiên Đạo Tự Do, y thuật, và các kiến thức khoa học cơ bản, để mọi sinh linh đều có cơ hội học hỏi."
"Lam Yên, nàng hãy bắt đầu chiêu mộ và huấn luyện đội ngũ chấp pháp liên giới. Ta muốn họ là những người công chính, liêm khiết, không thiên vị bất kỳ chủng tộc nào, và có đủ sức mạnh để duy trì trật tự."
Các mỹ nhân cùng lúc gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Sự mâu thuẫn nhỏ tại Đại Hội Hòa Bình đã cho thấy rằng việc "hòa hợp" sẽ không dễ dàng, sẽ còn nhiều xung đột tiềm ẩn cần được giải quyết bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn của Lâm Phong và đồng minh. Nhưng việc Lâm Phong giao nhiệm vụ cụ thể cho các mỹ nhân báo hiệu rằng mỗi người sẽ có vai trò quan trọng và độc đáo trong việc định hình kỷ nguyên mới, không chỉ là hậu phương mà là những nhà lãnh đạo thực sự trong các lĩnh vực của họ.
***
Đêm xuống, Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa chìm trong ánh trăng bạc. Không khí trở nên thư thái hơn, nhưng vẫn còn một sự trang nghiêm nhất định. Gió nhẹ rì rào xuyên qua những ngọn núi, mang theo tiếng côn trùng đêm và hương hoa cỏ dịu nhẹ, mùi sương đêm vương vấn. Trên đỉnh cao nhất của Hạch Tâm Chi Địa, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên tụ họp. Họ ngồi cạnh nhau, cùng ngắm nhìn vạn giới đang dần chuyển mình dưới ánh trăng. Từ đây, có thể thấy những tia sáng lấp lánh của các giới xa xôi, như những vì sao trên bầu trời đêm.
Lâm Phong khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. "Hôm nay, Đại Hội Hòa Bình đã kết thúc tốt đẹp hơn ta nghĩ. Nhưng con đường này còn rất dài, và đầy rẫy chông gai. Đôi lúc ta tự hỏi liệu mình có làm đúng không, liệu những pháp tắc ta ban hành có thực sự đủ sức để thay đổi những định kiến đã ăn sâu vào hàng vạn năm của các chủng tộc?" Ánh mắt chàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng về trách nhiệm to lớn của một Đạo Tổ. Chàng vẫn đấu tranh với gánh nặng này, lo lắng liệu những quyết định của mình có thực sự mang lại hòa bình và công bằng lâu dài hay không.
Tuyết Dao nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nàng truyền sang. "Chàng không đơn độc, phu quân," nàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chúng ta sẽ cùng chàng gánh vác. Mỗi bước đi nhỏ bé hôm nay sẽ là nền móng cho một tương lai vĩ đại. Hơn nữa, trái tim nhân ái của chàng, sự công bằng trong từng quyết định, đó chính là điều Thiên Đạo Tự Do cần nhất. Chúng ta tin chàng sẽ làm được." Cái siết tay nhẹ nhàng của nàng như một luồng điện xoa dịu những lo âu trong lòng chàng.
Mộc Ly, với vẻ hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng trở nên trầm tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được sự háo hức. "Ta sẽ khiến các tộc yêu thú hiểu rằng hòa bình mạnh hơn chiến tranh! Ngày mai, ta sẽ đến Hắc U Cốc ngay, nói chuyện với tộc Hắc Viên và tộc Thổ Cốt. Họ là hai tộc thường xuyên xung đột vì địa bàn. Ta sẽ giúp họ thiết lập một khu vực sinh sống chung, và cùng nhau khai thác tài nguyên một cách công bằng. Sẽ có những lễ hội giao lưu, những buổi kể chuyện về sự hòa hợp. Ta tin là họ sẽ hiểu ra!" Nàng vung tay, khuôn mặt rạng rỡ, đầy quyết tâm.
Tần Nguyệt, điềm tĩnh hơn, khẽ mỉm cười. "Kiến thức và y thuật sẽ là cầu nối tốt nhất giữa các chủng tộc. Chúng ta sẽ xây dựng những thư viện và đan viện chung, nơi mọi sinh linh đều có thể đến để học hỏi và được chữa lành. Ta sẽ bắt đầu từ việc biên soạn lại những cuốn sách cổ, loại bỏ những tư tưởng chia rẽ, và thêm vào những tri thức mới về sự hòa hợp và phát triển chung. Sẽ có những đoàn y sư và học giả đi khắp các giới để truyền bá tri thức." Giọng nàng trầm ấm, đầy tự tin.
Lam Yên trầm ngâm nhìn xa xăm, đôi mắt sắc bén ẩn chứa sự nghiêm túc. "An ninh là yếu tố then chốt. Ta sẽ đảm bảo những kẻ muốn phá hoại trật tự mới không có cơ hội. Lực lượng chấp pháp của ta sẽ được huấn luyện để không chỉ mạnh mẽ mà còn phải công bằng, chính trực. Sẽ có những quy định nghiêm ngặt về việc sử dụng vũ lực và giải quyết tranh chấp. Chúng ta sẽ thiết lập các trạm kiểm soát liên giới, tuần tra các khu vực nhạy cảm, và sẵn sàng trấn áp mọi hành vi gây rối." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, mang theo sự nghiêm túc của một chiến binh.
Lâm Phong lắng nghe lời của các nàng, từng lời như những viên gạch vững chắc xây nên niềm tin trong lòng chàng. Chàng cảm nhận được sự đồng lòng, sự nhiệt huyết và trí tuệ của những người phụ nữ bên cạnh mình. Chàng khẽ ôm Tuyết Dao vào lòng, cảm nhận sự ấm áp và đồng điệu từ nàng. Ánh mắt chàng hướng về phía chân trời, nơi những tia sáng của các giới khác đang lấp lánh, như những ngọn đèn soi sáng con đường phía trước. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi chàng, không còn là nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày, mà là một nụ cười đầy hy vọng và kiên định.
Huyễn Mặc Quyển, dù không còn phát sáng rực rỡ như lúc ban hành Pháp Tắc, nhưng ánh sáng huyền ảo của nó dường như vẫn lấp lánh trong đôi mắt Lâm Phong, soi rọi con đường phía trước. Chàng hiểu rằng, việc thiết lập một Thiên Đạo Tự Do không chỉ là về sức mạnh hay pháp tắc, mà còn là về việc dung hòa các ý chí, về việc khai sáng tâm hồn. Sẽ có những thử thách về đạo tâm, về triết lý. Chàng sẽ không chỉ là Đạo Tổ chiến đấu, mà còn là Đạo Tổ kiến tạo, Đạo Tổ dẫn dắt. Và chàng không đơn độc.
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, thanh âm hòa vào tiếng gió đêm. Với Huyễn Mặc Quyển là công cụ, với sự hỗ trợ của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, và tất cả đồng minh, Lâm Phong tin rằng mình có thể làm được. Một kỷ nguyên mới, nơi "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" không còn là sự thống trị của riêng chàng, mà là sự tôn vinh cho tự do và sự phát triển của vạn linh, đang chờ đón.