Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh, nhưng trong ánh mắt Lâm Phong, một ngọn lửa ấm áp đã bùng lên, xua tan đi mọi hoài nghi và lo lắng. Lời nói của Tuyết Dao, của Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, tất cả đã củng cố niềm tin trong chàng, không chỉ vào bản thân mà còn vào sức mạnh của tình yêu và sự đồng lòng. Chàng khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy Tuyết Dao, cảm nhận nhịp đập trái tim nàng hòa cùng nhịp đập của mình, một sự hòa điệu tuyệt vời hơn bất kỳ bản giao hưởng tiên âm nào. Ánh mắt chàng lướt qua những gương mặt thân yêu, những người đã cùng chàng trải qua bao sinh tử, bao thăng trầm. Mỗi người một vẻ, một tính cách, nhưng tất cả đều quy tụ về chàng, cùng chàng viết nên một trang sử mới cho vạn giới.
Huyễn Mặc Quyển, tựa như đã cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm hồn chủ nhân, khẽ rung nhẹ, tỏa ra một vầng sáng dịu dàng, như một lời khẳng định, một lời cổ vũ không lời. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Lâm Phong lẩm bẩm lần nữa, câu nói ấy giờ đây không chỉ là một triết lý, mà đã trở thành kim chỉ nam cho con đường phía trước của chàng. Chàng hiểu rằng, kỷ nguyên Thiên Đạo Tự Do không phải là một công trình mà chàng đơn độc kiến tạo, mà là một bức tranh vĩ đại được vẽ nên bởi ý chí của vạn linh, dưới sự dẫn dắt của một Đạo Tổ mang trong mình trái tim nhân ái và tình yêu vô bờ bến. Một bình minh mới, nơi "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" không còn là sự thống trị của riêng chàng, mà là sự tôn vinh cho tự do và sự phát triển của vạn linh, đang thực sự chờ đón.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng đầu tiên len lỏi qua tầng mây, nhuộm vàng cả không gian Tiên Cảnh Lâm Phong, chàng đã ngồi đó, trên một tảng đá lớn bên bờ hồ Gương Trời. Không khí buổi sớm trong lành đến lạ, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thanh khiết của thảo mộc, nhẹ nhàng mơn man da thịt. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, êm đềm và thanh bình đến lạ. Mặt hồ Gương Trời phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu trọn vẹn vòm trời xanh biếc cùng những áng mây trắng bồng bềnh, tạo nên một khung cảnh siêu thực, như thể thời gian và không gian đều ngừng lại nơi đây. Linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bồng bềnh như sương khói, tạo thành những dải lụa mềm mại vờn quanh các ngọn núi hùng vĩ và những thác nước trắng xóa đang đổ xuống.
Huyễn Mặc Quyển nằm yên vị trên đùi Lâm Phong, không còn phát ra ánh sáng chói lọi rực rỡ như khi chàng kiến tạo pháp tắc, mà chỉ tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một ánh nến lung linh trong đêm tối, đủ để soi rọi nhưng không làm mất đi sự tĩnh lặng. Ánh mắt chàng lướt qua từng trang sách, không phải để tìm kiếm tri thức hay sức mạnh mới, mà là để chiêm nghiệm, để hồi tưởng. Mỗi trang sách dường như là một cánh cửa mở ra một đoạn hồi ức trong tâm trí chàng. Chàng nhớ về thuở ban đầu, khi còn là một phàm nhân bị khinh miệt, bị coi thường, phải sống trong những ngày tháng tăm tối và đầy tủi nhục. Những ngày tháng đó, dù gian khổ, nhưng đã hun đúc nên ý chí kiên cường, sự thông minh và lòng khao khát tự do mãnh liệt trong chàng.
Chàng nhớ về những bước chân đầu tiên trên con đường tu tiên, từ Luyện Khí, Trúc Cơ, đến Nguyên Anh, Hóa Thần. Mỗi cấp bậc là một thử thách, một lần lột xác. Có những trận chiến sinh tử, máu đổ thịt rơi, suýt chút nữa đã mất mạng. Có những lúc đối mặt với yêu ma quỷ quái, những âm mưu thâm độc của các thế lực tu chân. Chàng vẫn còn nhớ như in cảm giác tuyệt vọng khi bị phản bội, khi mất đi những người thân yêu, khi đứng trước vực thẳm của sự hủy diệt. Nhưng rồi, cũng chính những khoảnh khắc ấy, lại là những bước đệm để chàng vươn lên mạnh mẽ hơn, để khám phá ra bí ẩn về thân thế của mình, về sức mạnh ẩn chứa trong huyết mạch và Huyễn Mặc Quyển.
Chàng mỉm cười nhẹ khi nhớ về những kỳ ngộ, những cơ duyên, những bảo vật mà chàng đã gặp trên đường. Từ những linh dược quý hiếm, những công pháp cổ xưa, đến những pháp bảo thần thông. Mỗi thứ đều đóng góp vào sự trưởng thành của chàng, không chỉ về sức mạnh mà còn về trí tuệ và đạo tâm. "Hành trình ấy, thật không dễ dàng chút nào..." Lâm Phong khẽ thở dài trong lòng, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm và biết ơn. "Nhưng mỗi bước chân, mỗi thử thách, đều đã định hình nên ta của ngày hôm nay." Chàng không hối tiếc bất cứ điều gì, bởi vì mọi khó khăn, mọi khổ đau đều đã dẫn chàng đến vị trí hiện tại, đến sự bình yên này.
Ánh mắt chàng dừng lại trên những trang sách lấp lánh hình ảnh các mỹ nhân. Tuyết Dao băng giá nhưng ấm áp, Mộc Ly hoạt bát tinh nghịch, Tần Nguyệt thông thái dịu dàng, Lam Yên mạnh mẽ kiên cường, Hạ Vũ thanh khiết mong manh, Linh Nhi ngây thơ đáng yêu, Diệp Vô Song bí ẩn quyến rũ, Cổ Thanh Nguyệt thánh khiết thanh tao. Mỗi nàng là một câu chuyện, một mảnh ghép hoàn hảo trong cuộc đời chàng. Chàng nhớ về lần đầu gặp gỡ, những hiểu lầm, những xung đột, những cái hận thù ban đầu, rồi đến những khoảnh khắc rung động, những lời tỏ tình, những lời thề nguyền. Từng nụ cười, từng giọt nước mắt, từng cái ôm, từng nụ hôn, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng.
"Giá trị lớn nhất không phải là sức mạnh, mà là tình yêu thương và sự hy sinh," chàng tự nhủ. "Không có các nàng, không có các huynh đệ, không có Bạch Lão Tổ, không có những đồng minh trung thành, ta sẽ chẳng là gì." Sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển có thể phá vỡ Thiên Đạo, nhưng chính tình yêu và sự gắn kết mới là thứ đã giúp chàng vượt qua những giới hạn của bản thân, vượt qua những khoảnh khắc tưởng chừng như không thể. Chàng không đơn độc, chưa bao giờ đơn độc. Bên cạnh chàng luôn có những người sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh, và quan trọng hơn cả, sẵn sàng yêu thương chàng vô điều kiện. Cảm giác biết ơn dâng trào trong lòng Lâm Phong, một sự biết ơn sâu sắc đến mức khiến khóe mắt chàng cay cay. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve Huyễn Mặc Quyển, như vuốt ve một người bạn cũ, một nhân chứng trung thành cho cả một hành trình phi thường. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công cụ kiến tạo, mà còn là cuốn nhật ký vĩ đại của cuộc đời chàng, ghi lại mọi hỉ nộ ái ố, mọi vinh quang và cay đắng. Nó là biểu tượng của Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, một chân lý mà chàng đã tự mình lĩnh ngộ.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng ấm áp trải khắp thảo nguyên hoa rộng lớn trong Tiên Cảnh Lâm Phong. Thảo nguyên này là một kỳ quan thực sự, nơi các loài hoa linh thảo từ khắp vạn giới đua nhau khoe sắc, tạo thành một tấm thảm màu rực rỡ kéo dài đến tận chân trời, như một bức tranh sống động của tạo hóa. Từng làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương ngọt ngào của hàng ngàn loài hoa hòa quyện, quyến rũ đến mê hồn. Tiếng ong bướm bay lượn vo ve, tiếng gió nhẹ thổi qua những cánh hoa xào xạc, cùng tiếng cười đùa trong trẻo từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí vui tươi, lãng mạn và tràn đầy sức sống.
Lâm Phong vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình thì một bóng dáng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như một con sóc, lao đến. Đó là Mộc Ly, mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết bím gọn gàng, tô điểm bằng vài cành cây nhỏ và hoa lá rừng, càng làm tăng thêm vẻ hoạt bát tinh nghịch của nàng. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng ánh lên vẻ tò mò và ranh mãnh thường thấy. Nàng phồng má, ra vẻ giận dỗi đáng yêu: "Phong ca, huynh lại ngồi ngẩn người rồi! Mau chơi với muội đi!" Nàng vừa nói vừa ôm chầm lấy Lâm Phong, dùng sức kéo chàng dậy, rồi tinh nghịch kéo chàng vào trò chơi đuổi bắt trên thảo nguyên hoa, tiếng cười líu lo trong trẻo như chuông bạc vang vọng khắp nơi.
Tiếp sau đó, các nàng khác cũng lần lượt xuất hiện, như những tiên nữ giáng trần. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây đã ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy. Nàng nhẹ nhàng bước đến, mái tóc đen nhánh dài mượt mà buông xõa tự nhiên, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh Lâm Phong, khẽ tựa đầu vào vai chàng, cùng chàng ngắm nhìn cảnh sắc rực rỡ của thảo nguyên hoa. Một cái chạm nhẹ, một sự hiện diện im lặng, nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và thấu hiểu sâu sắc.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, cài trâm ngọc, toát lên khí chất uyên bác. Nàng dịu dàng pha một ấm trà linh thảo thơm ngát, mời Lâm Phong thưởng thức. "Thưởng thức đi, phu quân. Linh trà này có thể giúp tâm hồn chàng thanh tịnh, xua tan mọi mỏi mệt." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng mang theo một sự an ủi nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu những gánh nặng vô hình mà chàng vẫn đang mang.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, mái tóc màu nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao, toát lên vẻ năng động. Nàng tiến đến, trên tay cầm một loại linh quả vừa hái được, màu sắc tươi tắn, hương thơm dịu nhẹ. "Phu quân, đây là Hồ Điệp Quả vừa chín tới, do chính tay thiếp hái. Chàng nếm thử xem, có lẽ sẽ giúp chàng thư thái hơn." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Hạ Vũ, dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, khuôn mặt tròn đầy đặn, đôi mắt to tròn trong veo, bước đến với một nụ cười hiền hậu. Nàng không nói gì nhiều, chỉ khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương.
Linh Nhi, ngây thơ, đáng yêu như một búp bê, đôi mắt to tròn đen láy, long lanh, chạy đến ôm chầm lấy Lâm Phong. "Ca ca, ca ca không được ngồi một mình nữa! Phải chơi với Linh Nhi và các tỷ tỷ chứ!" Giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng đầy nũng nịu của nàng khiến Lâm Phong không khỏi mỉm cười.
Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, mái tóc dài suôn mượt màu bạc buông xõa tự nhiên, toát lên vẻ lãng mạn nhưng cũng đầy quyền lực. Nàng tiến đến, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí khẽ nhìn chàng, rồi nở một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu. "Phu quân, chàng đã vất vả rồi. Giờ là lúc chúng ta cùng nhau tận hưởng bình yên." Giọng nàng trầm thấp, uy quyền nhưng giờ đây lại mang đầy sự dịu dàng.
Và Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, mang khí chất của một vị thánh nữ, mái tóc dài óng ả màu đen tuyền được búi cao thanh thoát, tiến đến, trên tay cầm một nhành hoa linh túy. Nàng nhẹ nhàng cài nhành hoa lên tóc Lâm Phong, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ. "Sự bình yên này, là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng của chàng, phu quân." Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái, như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn.
Các mỹ nhân vây quanh Lâm Phong, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm vui vẻ. Mộc Ly kể về những con yêu thú tinh nghịch mà nàng vừa thuần hóa, Linh Nhi kể về những loài hoa mới mà nàng vừa phát hiện. Lam Yên kể về việc luyện tập võ kỹ, Tần Nguyệt bàn luận về những cuốn sách cổ. Tuyết Dao chỉ đơn giản là lặng lẽ tựa vào chàng, tận hưởng sự bình yên, thỉnh thoảng khẽ siết tay chàng. Hạ Vũ thì tinh tế chăm sóc, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt thì thỉnh thoảng trao đổi những câu nói sâu sắc, đầy triết lý.
Có những cái ôm thật chặt, những nụ hôn nhẹ nhàng lên má, lên trán, lên môi, thể hiện sự gắn bó không thể tách rời sau bao năm tháng kề vai sát cánh. Lâm Phong cảm nhận được tình yêu thương bao la đang bao bọc lấy mình, sự ấm áp lan tỏa từ trái tim đến từng tế bào. "Ta chỉ đang nghĩ," chàng khẽ nói, ánh mắt nhìn sâu vào từng người trong số họ, "may mắn lớn nhất đời ta, chính là có được các nàng. Nhờ có các nàng, ta mới có thể vượt qua mọi thứ." Lời nói của chàng không chỉ là một lời ca ngợi, mà là một sự thật khắc sâu trong tâm hồn, là chân lý mà chàng đã nhận ra sau bao nhiêu phong ba bão táp. Không có họ, chàng sẽ không thể là Lâm Phong của ngày hôm nay, một Đạo Tổ đã nghịch thiên cải mệnh, kiến tạo một kỷ nguyên mới.
Cả thảo nguyên hoa như bừng sáng hơn dưới tiếng cười nói, dưới những cử chỉ thân mật và ánh mắt yêu thương mà họ trao cho nhau. Bầu không khí tràn ngập hạnh phúc, một hạnh phúc viên mãn, không còn lo toan, không còn chiến tranh, chỉ còn lại sự bình yên và tình yêu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả không gian Tiên Cảnh Lâm Phong. Ánh chiều tà hắt lên đình trúc lâm, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và ấm áp đến lạ thường. Đình trúc được làm bằng gỗ đàn hương quý giá, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, nằm giữa rừng trúc xanh biếc, nơi có suối chảy róc rách và chim hót líu lo. Tiếng suối chảy nhẹ nhàng, tiếng gió thổi qua lá trúc xào xạc, tạo nên một bản hòa ca của thiên nhiên, êm đềm và thanh tịnh. Mùi hương thanh mát của trúc và mùi nước suối trong lành hòa quyện vào không khí, khiến tâm hồn con người trở nên thư thái.
Cả tám mỹ nhân cùng Lâm Phong ngồi quây quần trong đình trúc. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng suối, tiếng gió và tiếng cười nói khe khẽ của họ. Đây là khoảnh khắc của sự đoàn viên, của những tâm hồn đã trải qua bao sóng gió, giờ đây tìm thấy bến đỗ bình yên. Họ cùng nhau bàn bạc về tương lai của "Tiên Cảnh Lâm Phong" – nơi sẽ là mái ấm vĩnh cửu của họ, một tiểu thế giới mà Lâm Phong đã kiến tạo nên, giờ đây sẽ được họ cùng nhau vun đắp.
Tần Nguyệt, với vẻ mặt dịu dàng và ánh mắt trí tuệ, khẽ lên tiếng: "Chúng ta nên dành một khu vực riêng để trồng linh thảo quý hiếm. Vừa có thể dùng để luyện đan, vừa để bồi dưỡng khí tức cho Tiên Cảnh thêm phần dồi dào. Sẽ có một khu vườn Bách Thảo Viên và một Đan Các lớn." Nàng vừa nói vừa phác thảo trong không khí những hình ảnh về những khu vườn xanh tốt, những lò đan dược bốc khói nghi ngút linh khí.
Lam Yên, đôi mắt sắc bén nhưng giờ đây đã dịu đi nhiều, tiếp lời: "Ta muốn có một sân tập lớn, thật lớn! Để các đệ tử nhỏ của chúng ta sau này có thể rèn luyện thân thể, không thể lúc nào cũng ngồi thiền định được. Chúng ta cần những chiến binh mạnh mẽ, nhưng cũng phải biết yêu thương và bảo vệ hòa bình." Giọng nàng dứt khoát, vẫn giữ được khí chất của một chiến binh, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự ấm áp của một người mẹ tương lai. Nàng còn muốn xây dựng một Võ Các, nơi lưu trữ những công pháp chiến đấu tinh túy nhất từ vạn giới, để những thế hệ sau có thể học hỏi và phát triển.
Mộc Ly, với vẻ tinh nghịch thường thấy, hào hứng reo lên: "Và một khu rừng lớn, thật nhiều cây cối và yêu thú thân thiện! Để chúng ta có thể khám phá, để Linh Nhi có thể chơi đùa, và để ta có thể tạo ra những lễ hội rừng xanh thật vui vẻ!" Nàng vung tay, khuôn mặt rạng rỡ, đầy ý tưởng về một khu rừng tràn ngập sự sống và tiếng cười. Nàng muốn xây dựng những ngôi nhà trên cây, những con đường mòn bí mật, nơi mọi người có thể hòa mình vào thiên nhiên.
Hạ Vũ dịu dàng thêm vào: "Chúng ta cũng nên có một dòng suối nước nóng linh tuyền, để mọi người có thể thư giãn và thanh lọc cơ thể sau những ngày luyện tập hay làm việc. Và một khu vườn hoa nhỏ, yên tĩnh, để đọc sách và thưởng trà." Nàng mơ về một không gian an tĩnh, nơi tâm hồn được gột rửa.
Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, nhón chân lên, nói với vẻ hào hứng: "Linh Nhi muốn một cái ao lớn, có nhiều cá vàng bơi lội và hoa sen nở rộ! Và một ngôi nhà bánh kẹo thật to!" Lời nói của nàng khiến mọi người bật cười, nhưng cũng thể hiện sự hồn nhiên, trong sáng.
Diệp Vô Song, trầm tĩnh hơn, khẽ mỉm cười: "Một thư viện cổ xưa, nơi lưu giữ tất cả tri thức của vạn giới, từ lịch sử, triết học đến các công pháp tu luyện. Để con cái chúng ta có thể học hỏi, không ngừng mở rộng tầm mắt." Nàng muốn một nơi mà trí tuệ được tôn vinh, nơi quá khứ và tương lai giao thoa.
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, nói: "Một ngôi đền thanh tịnh, nơi mọi người có thể đến để tĩnh tâm, thiền định, và cảm nhận sự linh thiêng của Thiên Đạo mới. Nơi đó sẽ là biểu tượng cho hòa bình và sự khai sáng." Nàng muốn tạo ra một không gian tâm linh, nơi mọi người có thể tìm thấy sự bình an nội tại.
Tuyết Dao, vẫn tựa đầu vào vai Lâm Phong, khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo: "Và một ngôi nhà thật lớn, thật ấm cúng, nơi tất cả chúng ta có thể sống cùng nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc, cùng nhau chứng kiến sự trưởng thành của con cái chúng ta." Nàng nói ra điều mà tất cả đều khao khát, một mái ấm thực sự.
Lâm Phong lắng nghe, đôi mắt chàng lấp lánh niềm hạnh phúc. Chàng không còn là Đạo Tổ đơn độc gánh vác vạn giới, mà là một người chồng, một người cha, một người đàn ông đang cùng những người phụ nữ yêu thương của mình xây dựng một tổ ấm. "Tất cả đều do các nàng quyết định. Ta chỉ muốn các nàng hạnh phúc, và Tiên Cảnh này sẽ là nơi giấc mơ của chúng ta trở thành hiện thực," chàng nói, giọng đầy dịu dàng và yêu thương. Chàng hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở việc kiểm soát hay ban hành pháp tắc, mà nằm ở sự chia sẻ, sự đồng lòng và tình yêu thương.
Đúng lúc đó, một làn gió thơm dịu dàng phảng phất, và Bạch Lão Tổ xuất hiện, hóa hình thành một lão ông phúc hậu, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự uyên bác của ngàn năm tu luyện. Ông mỉm cười nhìn cảnh tượng hạnh phúc trước mắt. "Hahaha... Tốt, tốt lắm. Gia tộc Lâm thị ta cuối cùng cũng có thể an hưởng thái bình, lại còn hưng thịnh như vậy. Ta có thể yên tâm rồi!" Giọng ông trầm ấm, đầy vẻ hài lòng và tự hào. Ông nhìn Lâm Phong, rồi nhìn các nàng, đôi mắt ánh lên vẻ mãn nguyện. Cuối cùng, tiểu tử này cũng đã tìm thấy bến đỗ của mình, không còn phải gánh vác một mình nữa.
Bạch Lão Tổ vỗ nhẹ vai Lâm Phong: "Tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt. Thiên Đạo Tự Do đã được kiến tạo, vạn giới đang trên đà hòa hợp. Giờ là lúc ngươi cũng nên hưởng thụ thành quả của mình. Cuộc sống này, không chỉ có tu luyện và chiến đấu, mà còn có tình yêu và hạnh phúc gia đình."
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự bình yên. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, soi sáng con đường phía trước. Con đường ấy giờ đây không chỉ là con đường của một Đạo Tổ, mà là con đường của một người đàn ông hạnh phúc, bên cạnh những người phụ nữ mình yêu thương. "Phải, Bạch Lão Tổ. Con đã hiểu."
Huyễn Mặc Quyển khẽ lay động trên đùi chàng, như một lời chúc phúc. Cuộc đời Lâm Phong, từ một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, đến Đạo Tổ tối cao, giờ đây đã bước sang một chương mới, một chương của sự viên mãn, của tình yêu và bình yên. Huyền thoại về chàng, về "Huyễn Mặc Chi Đạo", sẽ không chỉ là về sức mạnh và quyền năng, mà còn là về một trái tim vĩ đại, đã chọn tình yêu và sự tự do làm nền tảng cho vạn giới.