Bình minh đầu tiên của kỷ nguyên mới, những tia nắng vàng óng ả như những sợi tơ lụa mềm mại, xuyên qua tầng mây mỏng, rải đều trên Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Nơi đây không phải là một công trình kiến trúc thông thường, mà là một không gian linh thiêng, tựa như trái tim của vạn giới, được kiến tạo từ những quy tắc nguyên thủy và năng lượng khởi nguyên. Từ đêm qua, sau những phút giây riêng tư, ấm áp tại Tiên Cảnh Lâm Phong, Lâm Phong đã dành trọn vẹn thời gian còn lại để suy tư về những trách nhiệm to lớn đang chờ đợi. Những lời nói đầy ước mơ và hy vọng của các nàng vẫn văng vẳng bên tai chàng, thôi thúc chàng phải hoàn thiện hơn nữa cái "Thiên Đạo Tự Do" mà chàng đã dựng lên.
Hiện tại, chàng đang ngồi ở vị trí trung tâm của Hạch Tâm Chi Địa, trên một đài đá cổ xưa khắc đầy phù văn sâu thẳm. Trước mặt chàng, một mô hình thu nhỏ của vạn giới đang lơ lửng, luân chuyển chậm rãi, lấp lánh những dòng năng lượng ngũ sắc, mô phỏng chính xác sự vận hành của các giới. Mỗi vì tinh tú, mỗi dải ngân hà, mỗi đại lục đều được tái hiện một cách tinh xảo, sống động đến kinh ngạc. Tiếng năng lượng dao động nhẹ nhàng, tựa như hơi thở của vũ trụ, hòa cùng tiếng thảo luận trầm bổng của những người đang hiện diện, tạo nên một bản giao hưởng vừa trang nghiêm, vừa ấm áp. Không khí nơi đây mang một mùi hương khô ráo, tinh khiết của đá cổ và năng lượng nguyên thủy, cảm giác như đang đứng giữa vô tận không gian, nhưng lại không hề trống trải, bởi ánh sáng dịu nhẹ từ mô hình vạn giới chiếu rọi, bao phủ một vẻ đầy hy vọng.
Xung quanh Lâm Phong, các mỹ nhân tuyệt sắc của chàng cũng đang an tọa trên những bồ đoàn bằng linh ngọc, ánh mắt chuyên chú dõi theo từng đường nét, từng dòng chảy năng lượng trên mô hình. Bạch Lão Tổ, hóa thành một lão ông phúc hậu, râu tóc bạc phơ như tuyết, cũng mỉm cười hiền từ ngồi ở vị trí cố vấn, đôi lúc lại khẽ gật gù tán thưởng những ý tưởng của Lâm Phong.
Lâm Phong khẽ phất tay, một dòng linh khí thuần túy từ Huyễn Mặc Quyển, đang lơ lửng bên cạnh chàng, nhẹ nhàng chạm vào mô hình vạn giới. Lập tức, các dòng năng lượng trên mô hình trở nên rõ nét hơn, những kết nối giữa các giới hiện lên như những sợi tơ vàng mảnh mai. Chàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy quyền: "Điều khoản này sẽ đảm bảo mỗi giới có thể phát triển theo bản sắc riêng, duy trì nền văn hóa và phong tục độc đáo của mình, nhưng vẫn gắn kết chặt chẽ trong một đại thể thống nhất, không ngừng giao lưu, học hỏi lẫn nhau. Thiên Đạo Tự Do mà ta đã kiến tạo không phải là một sự đồng hóa, mà là sự hòa hợp trong đa dạng."
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi từ tốn cất lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng: "Vậy thì cần có cơ chế hỗ trợ các giới yếu hơn, những giới mới được hình thành hoặc có tài nguyên hạn chế, để họ không bị chèn ép, không bị nuốt chửng bởi các giới mạnh hơn trong quá trình giao thương và trao đổi. Sự tự do chỉ thực sự có ý nghĩa khi mọi giới đều có cơ hội phát triển công bằng." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm sâu sắc đến mọi sinh linh, không chỉ là những người thân cận.
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và kiên định, tiếp lời, giọng nói dứt khoát: "Và cần một quy định rõ ràng, nghiêm ngặt để ngăn chặn sự xâm phạm lẫn nhau, dù là về lãnh thổ, tài nguyên hay văn hóa. Đặc biệt là những hành vi lợi dụng sự yếu thế của giới khác để trục lợi hoặc truyền bá những tư tưởng tiêu cực. Trật tự cần phải đi đôi với kỷ luật." Nàng luôn là người đề cao sự công bằng và an ninh, không muốn thấy bất kỳ sự hỗn loạn hay bất công nào nảy sinh trong kỷ nguyên mới.
Tuyết Dao, tựa đầu vào vai Lâm Phong, khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang một sự sâu sắc đáng ngạc nhiên: "Hơn nữa, cần phải có một cơ chế giải quyết tranh chấp minh bạch, công bằng, không thiên vị, để các giới có thể tin tưởng và tuân thủ. Sự tin tưởng là nền tảng của mọi mối quan hệ bền vững, đặc biệt là giữa các giới." Nàng luôn nhìn nhận vấn đề ở một tầm vĩ mô, thấu hiểu tầm quan trọng của sự tín nhiệm.
Lâm Phong lắng nghe các nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tán thưởng. Chàng luôn tin rằng trí tuệ tập thể, đặc biệt là từ những người phụ nữ thấu hiểu mình nhất, sẽ luôn hoàn thiện mọi thứ. "Các nàng nói rất đúng. Những điều này chính là những mảnh ghép cuối cùng để Thiên Đạo Tự Do thực sự vững vàng. Vậy thì, ta sẽ bổ sung các điều khoản về 'Hỗ Trợ Cộng Sinh Giới', 'Pháp Tắc Bất Xâm Phạm Giới' và 'Hội Đồng Hòa Giải Vạn Giới'."
Chàng nhắm mắt lại, một vầng hào quang ngũ sắc tỏa ra từ Huyễn Mặc Quyển, bao trùm lấy chàng. Các phù văn cổ xưa, huyền ảo bắt đầu hiện lên xung quanh, xoay chuyển và kết nối với nhau. Chàng giơ tay, các ngón tay thon dài lướt qua mô hình vạn giới, không phải chạm vào vật chất, mà là điều chỉnh những luồng năng lượng vô hình, những sợi dây liên kết giữa các giới. Mỗi một động tác của chàng đều mang theo một sức mạnh không thể diễn tả, như thể chàng đang vẽ nên một bản thiết kế mới cho cả vũ trụ. Từ mô hình, những dòng ánh sáng mới bắt đầu xuất hiện, tạo thành những mạng lưới tinh vi, những điểm nút giao thoa, những rào cản vô hình nhưng vững chắc.
"Lão phu tin vào tầm nhìn của thiếu chủ," Bạch Lão Tổ trầm giọng nói, đôi mắt hiền từ vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Ngươi không chỉ kiến tạo một Thiên Đạo mới, mà còn thổi vào đó hơi thở của tình yêu và sự thấu hiểu. Đó chính là 'Nhân Đạo Hữu Tình' mà ta hằng mong mỏi."
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nàng khẽ reo lên: "Tuyệt quá! Vậy là các giới sẽ có thể trao đổi hoa cỏ, linh thú quý hiếm, và học hỏi cách trồng trọt, chăm sóc thiên nhiên của nhau sao? Rừng xanh của em sẽ càng thêm phong phú!"
Hạ Vũ, dịu dàng thanh khiết, cũng mỉm cười: "Và các thư viện sẽ được kết nối, tri thức của vạn giới sẽ được chia sẻ, không còn giới hạn. Em sẽ có thể tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của những giới xa xôi."
Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, vỗ tay: "Vậy là các giới sẽ không đánh nhau nữa, và ai cũng có bạn mới để chơi cùng!"
Diệp Vô Song, trầm tĩnh nhưng ánh mắt sáng rực: "Đạo lý chính trực sẽ được duy trì, và kiếm tu chân chính sẽ có đất dụng võ để bảo vệ hòa bình, thay vì tranh đấu vô nghĩa."
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, chắp tay trước ngực, khẽ cúi đầu: "Thật là một hồng phúc cho vạn giới. Mong rằng dưới sự dẫn dắt của Đạo Tổ, chúng sinh sẽ mãi mãi an lạc."
Lâm Phong mở mắt, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. Chàng nhìn các nàng, trong lòng tràn ngập sự ấm áp. Những điều chỉnh cuối cùng đã được hoàn tất, Thiên Đạo Tự Do giờ đây không chỉ là một tập hợp các pháp tắc, mà còn là một bản giao ước của tình yêu, sự công bằng và hy vọng. Mô hình vạn giới dưới bàn tay chàng đã trở nên hài hòa và ổn định hơn bao giờ hết. Các mỹ nhân đều gật đầu đồng tình với những điều chỉnh của chàng, ánh mắt họ tràn ngập sự tin tưởng và yêu thương. Chàng cảm thấy gánh nặng trên vai mình nhẹ đi phần nào, bởi chàng biết, chàng không đơn độc. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng khẽ thì thầm, "và giờ đây, Thiên Đạo này đã có đủ tình yêu và trí tuệ của các nàng." Một thoáng suy tư lướt qua tâm trí Lâm Phong về gánh nặng của trách nhiệm Đạo Tổ vĩnh cửu. Liệu chàng có thể duy trì sự cân bằng và hòa bình này mãi mãi không? Liệu có những thách thức nào ẩn chứa trong tương lai, dù trật tự đã được thiết lập vững chắc đến vậy? Nhưng rồi, ánh mắt chàng lướt qua những gương mặt rạng rỡ của các nàng, sự lo lắng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một niềm tin sắt đá. Với các nàng bên cạnh, chàng tin rằng mọi thử thách đều có thể vượt qua.
***
Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống Giới Hà Vô Biên. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có những ghềnh đá gồ ghề, những bãi cát đen hoặc trắng trải dài, và đôi khi là những cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị nhô lên giữa dòng sông. Giới Hà Vô Biên, con sông ngăn cách các giới, từng là nơi giao thoa của hàng vạn dòng năng lượng hỗn loạn, cũng từng là chiến trường ác liệt, nơi ma khí và tà niệm hoành hành. Dù chiến tranh đã kết thúc, nhưng dòng sông này vẫn còn vương vấn một chút màu xám đục của ma khí, tựa như vết sẹo của một quá khứ đau thương, khiến linh khí nơi đây vẫn còn hỗn loạn, và dòng chảy vẫn mạnh mẽ gầm gừ như muốn nuốt chửng tất cả. Tiếng nước chảy xiết, tiếng sóng vỗ bờ, tiếng gió rít qua các ghềnh đá tạo nên một bản hòa âm hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn, tiềm ẩn nguy hiểm. Mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt, mùi tanh của cá và thủy quái, cùng mùi rêu phong đặc trưng vẫn còn phảng phất trong không khí.
Lâm Phong, Mộc Ly và Lam Yên đang đứng trên một ghềnh đá cao, nơi có thể nhìn bao quát một đoạn sông dài. Mộc Ly, với đôi mắt tinh tường của một yêu tinh cây, chợt chỉ tay về phía một cây cổ thụ đang héo úa, thân cây khô quắt, lá vàng úa rụng tả tơi, đứng trơ trọi giữa một bãi cát đen. "Phong ca, nhìn kìa! Cây cổ thụ này đã cố gắng chống chọi bao năm qua, rễ nó bám sâu vào lòng đất, nhưng ma khí từ Giới Hà vẫn không buông tha nó. Cứ như thế này, nó sẽ chết mất!" Giọng nàng đầy vẻ xót xa, đau lòng cho sự sống đang dần lụi tàn. Đối với nàng, mỗi cái cây, mỗi bông hoa đều là một phần của sinh mệnh vĩ đại.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và kiên định, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhìn kỹ vào cây cổ thụ và dòng sông. Nàng trầm giọng nói, giọng điệu dứt khoát: "Tàn dư ma khí này đã ngấm quá sâu vào linh mạch của dòng sông, và cả vùng đất này. Chúng ta nên dùng sức mạnh trực tiếp để phá hủy hoàn toàn những tàn dư này, tận gốc rễ, để chúng không thể tái sinh nữa." Nàng luôn là người đề xuất những giải pháp mạnh mẽ, triệt để để đảm bảo an toàn và trật tự.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, đôi mắt chàng sâu thẳm nhìn vào dòng sông đang gầm gừ, rồi lại nhìn lên cây cổ thụ héo úa. "Không cần phá hủy, Lam Yên. Thiên Đạo Tự Do mà ta đã kiến tạo không chủ trương hủy diệt, mà là thanh lọc và tái sinh. Ma khí tuy là tà niệm, nhưng cũng là một dạng năng lượng bị tha hóa. Nó có thể được chuyển hóa, chứ không nhất thiết phải bị xóa sổ hoàn toàn. Thiên Đạo Tự Do sẽ tự điều hòa, nhưng cần một cú hích cuối cùng từ chúng ta để mọi thứ trở về trạng thái thuần khiết nhất, để vạn vật có cơ hội được hồi sinh." Chàng không muốn dùng bạo lực để giải quyết tàn dư của bạo lực, mà muốn dùng sự dung hòa để tạo nên một khởi đầu mới.
Chàng tiến đến mép ghềnh đá, rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh mặt trời chói chang, không có sát khí, chỉ có một luồng linh khí tinh khiết bao bọc. Mũi kiếm hướng thẳng xuống dòng sông, như một cây kim bạc đang dò xét mạch nước. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển, đang lơ lửng trên đầu chàng, bắt đầu xoay chuyển, phát ra vô số phù văn cổ xưa, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Những phù văn này không phải là công kích, mà là những ký hiệu của sự thanh lọc, của sự tái tạo, của quy luật sinh diệt và chuyển hóa.
Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mạnh mẽ nhưng dịu dàng, từ Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển đồng thời tuôn thẳng xuống Giới Hà. Dòng ánh sáng đó không gây ra tiếng nổ long trời lở đất, không tạo ra những cơn sóng thần, mà như một dòng suối mật ong trong vắt, nhẹ nhàng hòa vào dòng nước xám đục. Kỳ lạ thay, khi ánh sáng đó chạm vào mặt nước, màu xám đục của ma khí bắt đầu tan biến, như những đám mây đen gặp phải ánh mặt trời rực rỡ. Dòng sông dần dần chuyển màu, từ xám đục sang xanh biếc, rồi cuối cùng là một màu xanh lam trong vắt, phản chiếu bầu trời không một gợn mây. Những tiếng gầm gừ của dòng nước cũng dịu lại, thay bằng tiếng chảy róc rách êm đềm hơn.
Không chỉ có dòng sông, mà cả vùng đất xung quanh cũng được hưởng lợi từ sự thanh lọc này. Những bãi cát đen dần trở nên sáng màu hơn, những ghềnh đá gồ ghề dường như được gột rửa, trở nên sạch sẽ và tươi mới. Cây cổ thụ héo úa mà Mộc Ly chỉ ban nãy, bỗng nhiên rung rinh. Những chiếc lá vàng úa khô mục bắt đầu rụng xuống, và ngay lập tức, những chồi non xanh biếc, mỡ màng đâm ra từ những cành cây khô khốc. Từ từ, những đóa hoa nhỏ li ti, đủ màu sắc, bắt đầu nở rộ trên thân cây, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, đánh tan mùi tanh của nước sông. Cây cổ thụ như được ban cho một sinh mệnh mới, hồi sinh mạnh mẽ hơn, rực rỡ hơn.
Mộc Ly chứng kiến cảnh tượng thần kỳ đó, đôi mắt to tròn của nàng sáng bừng lên. Nàng không kiềm được sự vui sướng, reo lên: "Tuyệt vời quá! Phong ca, chàng thật là vĩ đại! Cây cổ thụ đã sống lại rồi! Giới Hà đã trong xanh trở lại!" Nàng nhảy cẫng lên, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở.
Lam Yên, ban đầu còn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng khi nhìn thấy sự biến đổi kỳ diệu của Giới Hà và cây cổ thụ, cũng không khỏi thán phục. Nàng khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười tán thưởng. "Đúng là Thiên Đạo Tự Do. Thanh lọc mà không hủy diệt. Ta đã học được thêm một bài học quý giá từ chàng, Lâm Phong." Nàng nhận ra rằng, đôi khi sức mạnh không phải là phá hủy, mà là tái tạo, là chuyển hóa.
Lâm Phong thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt chàng vẫn dõi theo dòng sông trong xanh và cây cổ thụ đang đâm chồi nảy lộc. Chàng mỉm cười. "Tàn dư ma khí cuối cùng đã được thanh lọc. Giờ đây, Giới Hà Vô Biên sẽ thực sự trở thành một con đường giao thương và giao lưu an bình giữa các giới, không còn là ranh giới của sự chia cắt và hỗn loạn. Vạn giới đã thực sự bước vào một kỷ nguyên mới." Chàng cảm nhận được sự tinh khiết của linh khí nơi đây, một sự thay đổi sâu sắc từ tận gốc rễ. Sự hỗn loạn đã được thay thế bằng sự cân bằng, và hiểm nguy đã nhường chỗ cho sự sống.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, từ từ nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Trên đỉnh cao nhất của Tiên Cảnh Lâm Phong, nơi có thể bao quát toàn bộ vạn giới đang lung linh dưới ánh hoàng hôn và những vì sao dần xuất hiện, Lâm Phong cùng bảy mỹ nhân của chàng đang đứng sát bên nhau, như một bức tranh tuyệt mỹ. Tiên Cảnh giờ đây không còn là một nơi chốn đơn thuần, mà là một ngôi nhà, một biểu tượng cho tình yêu và hạnh phúc. Tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ linh dược, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của đất trời, tiếng suối chảy róc rách từ xa, và tiếng chim hót líu lo như những khúc ca mừng vui. Không khí nơi đây trong lành, tinh khiết, mang theo cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc và sự viên mãn.
Ánh sáng dịu dàng từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, lơ lửng phía trên đầu họ, bao phủ lấy cả chín người một vầng hào quang lung linh, tựa như những vì sao trên trời. Vầng hào quang đó không chỉ chiếu sáng, mà còn sưởi ấm, kết nối họ lại với nhau bằng một sợi dây vô hình của tình yêu và sự thấu hiểu.
Lâm Phong khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên tràn ngập trong lồng ngực. Chàng quay sang nhìn các nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây chỉ chứa đựng sự dịu dàng và yêu thương vô bờ. "Hành trình dài đã kết thúc, các nàng của ta. Nhưng một hành trình mới, còn ý nghĩa hơn rất nhiều, đang mở ra. Đó là hành trình của sự kiến tạo, của tình yêu, và của hạnh phúc. Cùng với các nàng, ta tin rằng vạn giới sẽ mãi mãi an bình, và Tiên Cảnh này sẽ là nơi giấc mơ của chúng ta trở thành hiện thực." Giọng chàng trầm ấm, đầy cảm xúc.
Tuyết Dao, vẫn tựa đầu vào vai Lâm Phong, khẽ ngẩng mặt lên, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh ngày nào giờ đây tràn ngập sự ấm áp. Nàng nắm chặt tay chàng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: "Đúng vậy, Phong ca. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao phong ba bão táp, cùng nhau kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Không có gì mà chúng ta không thể làm được, miễn là chúng ta luôn bên nhau." Nàng tin tưởng tuyệt đối vào chàng, và cũng tin vào tình yêu của họ.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh, khuôn mặt rạng rỡ. "Và vạn vật sẽ lại được sống trong an bình, Phong ca! Khu rừng của em sẽ mãi xanh tươi, và em sẽ có thật nhiều bạn nhỏ để chơi cùng. Mọi sinh linh sẽ được bảo vệ và yêu thương!" Nàng đưa tay lên, như muốn ôm trọn lấy cả vạn giới vào lòng.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười dịu dàng. Nàng khẽ vuốt ve bàn tay Lâm Phong, giọng nói trầm ấm, tràn đầy tình yêu thương: "Em tin vào lựa chọn của chàng, Lâm Phong. Và em sẽ dùng hết khả năng của mình trong y thuật và đan đạo để chữa lành mọi vết thương còn sót lại của chiến tranh, để mọi sinh linh đều có thể sống khỏe mạnh và hạnh phúc." Nàng luôn là hiện thân của sự nhân hậu và sự sống.
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và kiên định, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây cũng mềm mại hơn rất nhiều. Nàng đứng thẳng, nhưng ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Phong. "Mọi giới sẽ được bảo vệ, Lâm Phong. Và trật tự mới sẽ vững bền. Em sẽ đảm bảo không có bất kỳ thế lực đen tối nào có thể quấy phá bình yên này." Nàng luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm, trở thành bức tường thành vững chắc.
Hạ Vũ, dịu dàng thanh khiết, đôi mắt trong veo như nước hồ, khẽ tựa vào cánh tay chàng. "Em sẽ ghi chép lại tất cả, Phong ca. Ghi chép lại kỷ nguyên mới này, những câu chuyện về sự hòa hợp, về tình yêu, để thế hệ sau mãi mãi ghi nhớ và noi theo. Tri thức và văn hóa sẽ là cầu nối vững chắc nhất giữa các giới." Nàng luôn là người gìn giữ và lan tỏa những giá trị tốt đẹp.
Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, nhón chân lên, khẽ kéo vạt áo Lâm Phong. "Linh Nhi sẽ làm bạn với tất cả mọi người, và sẽ không để ai cảm thấy cô đơn cả! Chúng ta sẽ có một ngôi nhà bánh kẹo thật to, và có thật nhiều lễ hội vui vẻ!" Nàng muốn mang sự hồn nhiên và niềm vui đến cho mọi người.
Diệp Vô Song, trầm tĩnh và bí ẩn, nhưng ánh mắt tím huyền bí của nàng lại ánh lên một tia ấm áp hiếm thấy. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền: "Thư viện của chúng ta sẽ là nơi hội tụ tinh hoa của vạn giới. Và con cháu chúng ta sẽ được học hỏi, được lớn lên trong một thế giới công bằng và đầy trí tuệ. Kiếm đạo của ta sẽ bảo vệ điều đó." Nàng là hiện thân của trí tuệ và sự chính trực.
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, chắp tay trước ngực, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhân từ. "Ngôi đền thanh tịnh sẽ là nơi mọi tâm hồn có thể tìm thấy sự bình an. Và em sẽ dùng tất cả những gì mình có để hướng dẫn chúng sinh đến với sự khai sáng, đến với Thiên Đạo Tự Do." Nàng là cầu nối giữa thế giới vật chất và tâm linh.
Lâm Phong khẽ thở phào, trong lòng tràn ngập một sự mãn nguyện chưa từng có. Chàng nhẹ nhàng ôm các nàng vào lòng, vòng tay chàng siết chặt, như muốn giữ mãi khoảnh khắc này. Chàng cảm nhận được hơi ấm của từng nàng, mùi hương dịu nhẹ của tóc họ, và nhịp đập trái tim họ hòa cùng nhịp đập của chàng. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm hòa quyện, tạo thành một vòng sáng ngũ sắc tuyệt đẹp bao quanh họ, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ. Vòng sáng đó không chỉ tượng trưng cho sự gắn kết vĩnh cửu của tình yêu, mà còn là một lời hứa, một lời thề về một tương lai hạnh phúc, an bình cho bản thân họ và cho toàn bộ vạn giới.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong đã không còn là một Đạo Tổ đơn độc gánh vác số mệnh vạn giới nữa. Giờ đây, chàng là một người đàn ông hạnh phúc, có gia đình, có tình yêu, và có những người đồng hành tuyệt vời cùng chàng kiến tạo nên một huyền thoại bất hủ. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không chỉ với sự tráng lệ của Thiên Đạo, mà còn với hơi ấm của Nhân Đạo Hữu Tình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu và sự đồng lòng, Lâm Phong và các nàng đã sẵn sàng đối mặt. Kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng, mang tên "Huyễn Mặc", đã thực sự khai mở.