Kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng, mang tên "Huyễn Mặc", đã thực sự khai mở.
Trong vòng tay ấm áp của Lâm Phong, bảy mỹ nhân như những đóa hoa diễm lệ, mỗi người một sắc thái, một vẻ đẹp riêng, cùng nhau tạo nên một bức tranh viên mãn. Ánh sáng ngũ sắc từ Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn vương vấn, lấp lánh như những vì sao trên dải ngân hà thu nhỏ, không chỉ tượng trưng cho sự gắn kết vĩnh cửu của tình yêu mà còn là một lời hứa, một lời thề về một tương lai hạnh phúc, an bình cho bản thân họ và cho toàn bộ vạn giới. Lâm Phong khẽ siết chặt vòng tay, cảm nhận từng nhịp đập trái tim hòa cùng nhịp đập của mình, một cảm giác mãn nguyện chưa từng có dâng trào trong lòng. Chàng không còn là một Đạo Tổ đơn độc gánh vác số mệnh vạn giới nữa. Giờ đây, chàng là một người đàn ông hạnh phúc, có gia đình, có tình yêu, và có những người đồng hành tuyệt vời cùng chàng kiến tạo nên một huyền thoại bất hủ. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu và sự đồng lòng, Lâm Phong và các nàng đã sẵn sàng đối mặt.
***
Bình minh của kỷ nguyên mới không chỉ là một biểu tượng, mà là một hành trình thực tiễn, bắt đầu từ trung tâm của vạn vật: Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Nơi đây, linh khí tinh thuần đến mức hóa thành sương mù lượn lờ, không gian vô tận với các luồng năng lượng luân chuyển như những dòng sông ánh sáng. Bầu không khí trang nghiêm, thiêng liêng, không có ngày đêm rõ rệt, chỉ có ánh sáng dịu nhẹ bao phủ, như thể chính thời gian cũng phải cúi mình trước sự vĩnh hằng. Tại trung tâm của vùng đất linh thiêng ấy, Lâm Phong đứng thẳng tắp, thân ảnh cao ráo, dáng vẻ thanh tú nhưng tràn đầy uy nghi. Trường bào xanh sẫm của chàng khẽ lay động trong luồng linh khí vô hình, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ quyết đoán pha lẫn sự bao dung. Vòng quanh chàng là các mỹ nhân, mỗi người đều toát lên khí chất riêng biệt, nhưng giờ đây tất cả đều chung một ánh mắt kiên định, một ý chí đồng lòng.
Bạch Lão Tổ, dưới hình hài một lão bà phúc hậu, ngồi yên lặng một góc, đôi mắt tinh anh lấp lánh vẻ mãn nguyện. Lão biết, khoảnh khắc này là sự khởi đầu cho một huyền thoại mới, một Thiên Đạo thực sự thuộc về chúng sinh.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đứng gần Lâm Phong nhất. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng giờ đây nhu hòa hơn, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay chàng, truyền đi một luồng linh lực tinh tế, không lời mà như vạn lời ủng hộ. Tần Nguyệt, thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười dịu dàng. Nàng khoác lên mình y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh búi cao, toát lên vẻ cao quý và khí chất của một người mẹ hiền. Nàng là hiện thân của sự nhân hậu, của trí tuệ trường tồn. Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía trước, tràn đầy háo hức. Nàng vận y phục màu xanh lá cây, hòa mình vào không gian tràn đầy sinh khí, như một tinh linh rừng xanh. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên định, vẫn mặc chiến bào quen thuộc, nhưng nét mặt nàng bớt đi sự cương trực thường thấy, thay vào đó là sự mong chờ, một ánh nhìn đầy chính khí hướng về tương lai. Hạ Vũ, dịu dàng thanh khiết, như một tiên tử lạc bước trần gian, đứng trầm tĩnh, đôi mắt trong veo như nước hồ, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc lịch sử này. Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, nép sát vào Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn chớp chớp, như muốn ghi nhớ mọi thứ. Diệp Vô Song, trầm tĩnh và bí ẩn, ánh mắt tím huyền bí của nàng lại ánh lên một tia ấm áp hiếm thấy, tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ trật tự mới. Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, chắp tay trước ngực, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhân từ, như một vị Bồ Tát chứng giám.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận sự rung động của linh khí vạn giới đang hội tụ về nơi này. Chàng vươn tay, Huyễn Mặc Quyển từ từ bay lên, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc chói lọi, nhưng không hề chói mắt, mà lại mang theo sự ấm áp, bao dung. Cùng lúc đó, từ mặt đất linh thiêng, một bia đá cổ xưa khổng lồ trỗi dậy, cao vút chạm tới hư không, bề mặt nhẵn bóng như gương. Từng nét chữ, từng dòng phù văn cổ kính, chứa đựng các điều luật mới của "Thiên Đạo Tự Do", bắt đầu hiện rõ ràng trên bia đá, phát ra thứ ánh sáng vàng kim rực rỡ, thiêng liêng.
"Vạn giới từ nay sẽ tuân theo 'Thiên Đạo Tự Do', lấy công bằng làm gốc, lấy sinh linh làm trọng!" Giọng nói của Lâm Phong vang vọng, trầm ấm nhưng đầy sức mạnh, như tiếng chuông ngân vang khắp cửu thiên thập địa, mang theo ý chí của một Đạo Tổ tối cao. "Thiên Đạo Vô Tình đã qua, Nhân Đạo Hữu Tình sẽ là kim chỉ nam cho vạn vật sinh tồn và phát triển!"
Lời vừa dứt, Lâm Phong dồn toàn bộ sức mạnh, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển, phóng ra một luồng thần niệm khổng lồ. Từ bia đá, các điều luật được khắc ghi hóa thành vô số luồng sáng, không ngừng phân tách, biến thành những hạt bụi vàng kim lấp lánh, rồi từ từ tỏa đi khắp vạn giới. Những luồng sáng đó không chỉ mang theo thông điệp, mà còn là một làn sóng thần thức mạnh mẽ, truyền tải ý chí và mục đích của "Thiên Đạo Tự Do" đến tận cùng ngõ ngách của vũ trụ. Tiếng sóng thần thức vang vọng, không phải âm thanh vật lý, mà là một cảm giác rung động sâu thẳm trong linh hồn của mọi sinh linh, từ phàm nhân yếu ớt đến những cường giả Tiên Vương ẩn mình.
Tuyết Dao và Lam Yên, cùng các mỹ nhân khác, lập tức vận dụng thần thức của mình, hỗ trợ Lâm Phong mở rộng phạm vi thông điệp. Sức mạnh của họ, hòa quyện với sức mạnh của chàng, tạo thành một mạng lưới khổng lồ, bao phủ toàn bộ vạn giới. Những luồng sáng ấy xuyên qua các tầng mây, vượt qua những dãy núi cao vút, lặn xuống tận đáy biển sâu thẳm, len lỏi vào từng khe hở của không gian và thời gian.
"Chúng ta sẽ cùng chàng, kiến tạo một kỷ nguyên mới." Tần Nguyệt khẽ nói, ánh mắt nhìn Lâm Phong tràn đầy yêu thương và tin tưởng. "Đây không chỉ là pháp tắc, mà còn là hy vọng."
Lâm Phong gật đầu, trong lòng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Trách nhiệm Đạo Tổ là vô cùng lớn, nhưng chàng không còn đơn độc. Sự hiện diện của các nàng, sự đồng lòng của họ, đã biến gánh nặng thành động lực, biến cô độc thành sức mạnh. Hắn biết, việc ban hành luật chỉ là bước đầu. Việc biến những điều luật này thành hiện thực, thành nền tảng cho một vạn giới công bằng và thịnh vượng, mới là thử thách thực sự. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của các nàng, chàng tin rằng mình có thể làm được.
Chàng khẽ đưa tay, nắm lấy tay Tuyết Dao, rồi Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên... Cứ thế, những bàn tay ấm áp nối liền nhau, tạo thành một vòng tròn bất diệt. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và tình yêu, sự bao dung, sẽ là gốc rễ của Đạo này." Chàng thì thầm, không chỉ cho các nàng nghe, mà còn cho chính mình, như một lời nhắc nhở về bản chất thật sự của "Thiên Đạo Tự Do" mà chàng đã kiến tạo. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng sự độc tôn này không phải là độc tài, mà là sự dẫn dắt, sự khai mở một con đường mới cho vạn giới, con đường của tự do, công bằng và tình yêu.
***
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi, sâu thẳm trong Cấm Địa Vạn Yêu, sự sống đang cố gắng gượng dậy sau cơn bão chiến tranh. Cấm Địa Vạn Yêu, một vùng đất hoang sơ và hùng vĩ, nơi cây cối cổ thụ vươn cao chọc trời, dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ, và đá tảng khổng lồ phủ rêu phong hàng nghìn năm tuổi. Có những hang động tự nhiên sâu thẳm, những khe nứt địa hình hiểm trở, nơi ẩn chứa vô vàn bí mật và nguy hiểm. Tiếng gầm rú của yêu thú, tiếng chim lạ kêu, tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Tuy nhiên, mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi máu tanh của săn mồi, mùi lạ của các loại thảo mộc độc, và đặc biệt là mùi sương độc nồng hắc vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những vết thương chiến tranh. Linh khí tại một số khu vực cực kỳ hỗn loạn, tạo cảm giác áp bức nặng nề. Buổi chiều tà, sương mù nhẹ bắt đầu giăng mắc, khiến cảnh vật càng trở nên u ám và hoang tàn.
Lâm Phong cùng Tần Nguyệt và Mộc Ly hiện diện tại một khu vực bị tàn phá nặng nề nhất, nơi đất đai khô cằn, cây cối cháy trụi, và ma khí vẫn còn lẩn quất. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, nhìn khung cảnh hoang tàn mà lòng xót xa. Nàng đưa tay chạm vào một thân cây khô héo, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trên khuôn mặt. "Phong ca, nơi này... cây mẹ đã chết, vạn yêu đã mất đi nơi nương tựa..." Giọng nàng líu lo thường ngày giờ đây trầm hẳn xuống, đầy vẻ bi thương.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, ánh mắt đầy từ bi. Nàng bước đi nhẹ nhàng trên mặt đất nứt nẻ, y phục màu tím nhạt của nàng dường như mang theo một luồng sinh khí dịu mát. "Không sao đâu Ly nhi. Dù vết thương sâu đến đâu, chúng ta cũng sẽ chữa lành." Nàng khẽ vuốt ve một gốc cây cháy đen, rồi từ trong tay áo lấy ra một bình ngọc nhỏ chứa đầy đan dược sinh mệnh. Nàng rải những viên đan dược xuống đất, đồng thời niệm một đoạn chú ngữ cổ xưa. Lập tức, những viên đan dược tan ra, hòa vào lòng đất, phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Khắp nơi, đất đai khô cằn bắt đầu rung động, rồi từ từ chuyển mình, những mầm non xanh biếc bé xíu bắt đầu nhú lên từ kẽ đá, từ thân cây đã chết. Tiếng đất đai nứt nẻ rồi tái sinh, tiếng chim hót báo hiệu sự sống từ đâu đó vọng về, như một bản hòa ca của sự hồi sinh.
Mộc Ly phấn khởi hẳn lên. "Cây mẹ sẽ lại đâm chồi, vạn yêu sẽ có nơi về!" Nàng vẫy tay, những luồng sáng xanh biếc từ cơ thể nàng bay ra, hóa thành vô số yêu linh nhỏ bé, hình dáng như những đom đóm xanh. Chúng bay lượn quanh Tần Nguyệt, rồi lao xuống đất, giúp đỡ gieo hạt, tưới tẩm những mầm non mới. Cảnh tượng thật kỳ diệu, như một bức tranh sống động về sự tái sinh. Mùi linh khí tinh thuần bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và thảo mộc, xua đi phần nào mùi sương độc nồng hắc.
Lâm Phong đứng đó, nhìn hai nàng làm việc, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Chàng đã từng phải đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh, những trận chiến long trời lở đất, nhưng giây phút này, nhìn sự sống tái sinh từ đống tro tàn, mới khiến chàng cảm nhận được ý nghĩa thật sự của quyền năng Đạo Tổ. Chàng nhẹ nhàng đưa tay, Huyễn Mặc Quyển bay lên, phát ra một luồng ánh sáng ngũ sắc mạnh mẽ. Luồng sáng quét qua khu vực, xua tan những tàn dư ma khí cuối cùng còn sót lại, làm cho không khí trở nên trong lành, linh khí dồi dào hơn bao giờ hết.
Sau đó, Lâm Phong lấy ra một mầm linh thụ nhỏ bé, nhưng ánh sáng xanh biếc từ nó lại rực rỡ đến lạ thường. Chàng đào một hố nhỏ trên nền đất vừa được thanh lọc, rồi cẩn thận đặt mầm linh thụ vào, truyền linh lực dồi dào của mình vào đó. Mầm cây lập tức hấp thụ, bắt đầu lớn lên nhanh chóng, cành lá đâm chồi, thân cây vươn cao, tỏa ra một vầng hào quang ấm áp.
"Đây là khởi đầu của sự phục sinh, không chỉ cho thiên nhiên, mà cho cả vận mệnh." Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm ấm. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Chúng ta đã thay đổi vận mệnh của chính mình, và giờ đây, chúng ta sẽ giúp vạn vật làm điều tương tự." Chàng nhìn Mộc Ly và Tần Nguyệt, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng. "Nhờ có các nàng, Cấm Địa Vạn Yêu này sẽ sớm trở lại vẻ hùng vĩ của nó, thậm chí còn hơn xưa."
Mộc Ly vui vẻ ôm lấy Lâm Phong, khuôn mặt rạng rỡ như ánh nắng ban mai. "Phong ca là tuyệt nhất! Em biết mà, Phong ca sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng em, cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi vạn vật!" Tần Nguyệt cũng mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn chàng. "Tình Ái Vô Biên, quả không sai. Tình yêu của chàng đã chữa lành tất cả."
Lâm Phong ôm hai nàng vào lòng, cảm nhận sự ấm áp từ họ. Chàng biết, việc chữa lành vết thương chiến tranh sẽ cần rất nhiều thời gian và công sức, nhưng với sự đồng hành của những người mình yêu, mọi thứ đều có thể vượt qua. Kỷ nguyên Huyễn Mặc không chỉ là về sức mạnh, mà là về tình yêu và sự sống.
***
Trong khi Lâm Phong cùng Mộc Ly và Tần Nguyệt đang gieo mầm sự sống tại Cấm Địa Vạn Yêu, thì tại Thiên Phong Thành, một trong những thành phố sầm uất nhất dưới quyền quản lý của 'Thiên Đạo Tự Do', Tuyết Dao và Lam Yên đang thực hiện nhiệm vụ củng cố trật tự mới. Thiên Phong Thành là một bức tranh đa dạng của kiến trúc, từ những cửa hàng gỗ truyền thống với mái ngói cong vút, đến những lầu các đá hoa lệ vươn cao, chạm tới mây xanh. Các con đường lát đá rộng lớn, sạch sẽ, dẫn đến những quảng trường và chợ lớn, nơi tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng vó ngựa lọc cọc, tiếng nói cười của đám đông, tiếng bàn tán của tu sĩ tại các quán trà, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu quý hiếm, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc, mùi rượu nồng, và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt và đầy sức sống. Linh khí ở đây cũng khá phong phú nhờ các trận pháp và các mạch linh khí được bố trí khéo léo, khiến cho mỗi buổi sáng, ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống thành phố, gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới. Ban đêm, đèn lồng rực rỡ thắp sáng khắp nơi, tạo nên vẻ lung linh, huyền ảo, như những ngôi sao nhỏ trên mặt đất.
Tuyết Dao và Lam Yên, hai nàng tiên tử với khí chất hoàn toàn đối lập nhưng lại bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo, xuất hiện tại quảng trường trung tâm Thiên Phong Thành. Tuyết Dao, trong chiếc y phục trắng muốt thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý, điềm tĩnh và uyên bác. Lam Yên, trong bộ chiến bào đỏ sẫm quen thuộc, dáng người cao ráo, săn chắc, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhưng giờ đây có chút mềm mại hơn, đầy chính khí. Sự xuất hiện của họ lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Một nhóm nhỏ tu sĩ cũ, những người đã quen với luật lệ và quyền lực của 'Thiên Đạo' trước đây, vẫn còn hoài nghi về 'Thiên Đạo Tự Do'. Họ đứng tụm lại, thì thầm bàn tán, ánh mắt dò xét. Một tu sĩ trung niên, râu tóc bạc phơ, bước ra, chắp tay hành lễ nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự bất mãn: "Thưa vị tiên tử, Đạo Tổ Lâm Phong ban hành 'Thiên Đạo Tự Do' này, liệu có phải quá... phóng túng? Liệu có đảm bảo được trật tự cho vạn giới?"
Lam Yên bước tới, khí thế hùng dũng, nhưng giọng nói lại dứt khoát và rõ ràng, không hề mang theo chút áp bức nào. "Công bằng không phải là ép buộc, mà là để vạn vật tự do phát triển trong trật tự. 'Thiên Đạo Tự Do' không phải là vô pháp vô thiên, mà là một bộ pháp tắc dựa trên sự tôn trọng sinh mệnh, sự công bằng, và quyền tự quyết của mỗi cá nhân, miễn là không làm hại đến người khác. Nó trao cho mỗi sinh linh cơ hội để tự mình vươn lên, để tự mình kiến tạo vận mệnh." Nàng quét ánh mắt sắc bén qua đám đông. "Chúng ta không cần những kẻ mạnh mẽ thao túng kẻ yếu, không cần những kẻ cao ngạo coi thường sinh linh. Chúng ta cần một thế giới nơi mỗi hạt cát, mỗi giọt nước đều có giá trị của riêng mình."
Tuyết Dao tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng lại có sức thuyết phục kỳ lạ. "Mỗi điều luật đều hướng tới sự thịnh vượng chung, không còn ai bị thao túng bởi vận mệnh. 'Thiên Đạo Tự Do' sẽ loại bỏ những bất công đã tồn tại hàng triệu năm, những xiềng xích vô hình trói buộc tiềm năng của chúng sinh. Nó sẽ bảo vệ kẻ yếu, trừng trị kẻ ác, và mang lại cơ hội cho mọi người. Hãy nhìn xem, linh khí đang dần tinh thuần trở lại, tài nguyên được phân bổ công bằng hơn, và các mối quan hệ giữa các chủng tộc đang dần được hàn gắn." Nàng đưa tay chỉ về phía một nhóm các tu sĩ và phàm nhân đang xếp hàng nhận vật tư, linh dược. "Các tông môn nhỏ và phàm nhân đã bắt đầu nhận được sự hỗ trợ cần thiết để phục hồi. Tri thức và công pháp tu luyện sẽ được phổ biến rộng rãi hơn, không còn là đặc quyền của riêng ai."
Quả thật, bên cạnh họ, một đội ngũ các tu sĩ trẻ đang tất bật phân phát những túi vật tư, bình linh dược, và cả những cuốn công pháp tu luyện cơ bản cho người dân và các tông môn nhỏ. Đó là một phần trong kế hoạch khôi phục và phát triển của 'Thiên Đạo Tự Do'. Tiếng cười vui của trẻ nhỏ, tiếng cảm ơn chân thành từ những phàm nhân, và ánh mắt hy vọng của các tu sĩ trẻ, tất cả đều là minh chứng sống động cho lời nói của Tuyết Dao.
Những tu sĩ hoài nghi dần dần im lặng. Ánh mắt họ từ dò xét chuyển sang suy tư, rồi dần dần là sự chấp nhận và hoan nghênh. Một lão tu sĩ khác, với vẻ mặt hiền lành hơn, khẽ gật đầu. "Lời hai vị tiên tử nói quả có lý. Có lẽ, chúng ta đã quá quen với cái cũ mà quên mất rằng thay đổi là để tốt đẹp hơn."
Lam Yên nhìn thấy sự chấp nhận trong ánh mắt của họ, khẽ gật đầu. "Trật tự mới sẽ vững bền, và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó."
Tuyết Dao tiếp lời: "Mọi giới đều sẽ được bảo vệ. Mục tiêu của chúng ta là một vạn giới hòa bình, thịnh vượng, nơi mỗi sinh linh đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, không bị gò bó bởi những định kiến hay áp bức."
Họ không chỉ thuyết phục bằng lời nói, mà còn bằng hành động. Sự công bằng trong việc phân phát tài nguyên, sự kiên quyết trong việc trấn áp những kẻ còn cố chấp gây rối, và sự minh bạch trong mọi quyết định, dần dần đã lấy được lòng tin của chúng sinh. Lâm Phong, dù không trực tiếp hiện diện, nhưng đã đặt nền móng vững chắc cho tất cả. Chàng hiểu rằng, để một Thiên Đạo thực sự bền vững, nó phải được xây dựng từ niềm tin và sự tự nguyện của chúng sinh, chứ không phải từ sự ép buộc của kẻ mạnh.
Kỷ nguyên Huyễn Mặc đã thực sự khai mở, không chỉ trên lời nói, mà bằng những hành động cụ thể, từng bước một, gieo mầm hy vọng và kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho vạn giới. Tiếng nói chuyện xì xào của đám đông, tiếng cười vui của trẻ nhỏ, và những ánh mắt kiên định của Lâm Phong cùng các mỹ nhân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tráng lệ về sự khởi đầu mới, nơi Thiên Đạo Tự Do ngự trị, và Nhân Đạo Hữu Tình mãi mãi trường tồn. Con đường phía trước còn dài, nhưng với những gì đã đạt được, vạn giới đang đứng trước một trang sử mới, một kỷ nguyên của hòa bình và thịnh vượng chưa từng có.