Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 50

Hải Đảo Huyền Bí: Lời Khởi Đầu Của Một Huyền Thoại

4241 từ
Mục tiêu: Hoàn tất quá trình chuyển giao cảm xúc của Lâm Phong từ Linh Khê Trấn sang cuộc sống tu tiên mới tại Thanh Vân Tông, đánh dấu sự kết thúc của Arc 'Phàm Nhân Khởi Điểm'.,Giới thiệu một cách ấn tượng nhân vật Lý Nguyên Hạo, khẳng định vai trò quý nhân của ông đối với Lâm Phong.,Giới thiệu vật phẩm quan trọng 'Cửu Thiên Huyền Kiếm', đặt nền móng cho các cơ duyên và năng lực chiến đấu mới của Lâm Phong.,Đưa Lâm Phong đến địa điểm 'Bích Hải Tiên Đảo', mở ra một bối cảnh mới đầy bí ẩn và thử thách cho Arc tiếp theo.,Gieo mầm cho các xung đột và cơ hội lớn hơn, khẳng định vị thế của Lâm Phong không chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo
Mood: Hoài niệm, quyết tâm, phiêu lưu, bí ẩn, hứng khởi
Kết chương: [object Object]

Đêm dần buông xuống trên khu ngoại môn Thanh Vân Tông, nơi ánh trăng vằng vặc trải bạc lên những dãy nhà gỗ đơn sơ nhưng ngăn nắp. Mùi hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ nhỏ xen lẫn mùi thảo dược từ các phòng luyện đan gần đó, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh nhưng tràn đầy sinh khí tu luyện. Lâm Phong nhắm mắt, vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận linh khí dồi dào từ bên ngoài ào ạt tràn vào cơ thể, qua kinh mạch, hội tụ về đan điền. Dưới sự dẫn dắt của công pháp thần diệu, những tạp chất nhanh chóng bị loại bỏ, chỉ còn lại tinh hoa thuần khiết nhất, nuôi dưỡng cơ thể chàng, khiến chàng cảm thấy nhẹ nhõm, sảng khoái, và sức mạnh dường như đang âm thầm tăng trưởng.

Sáng hôm sau, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ trên đỉnh núi xa xa đánh thức Lâm Phong khỏi trạng thái nhập định sâu sắc. Ánh sáng đầu ngày, dịu nhẹ và hơi mờ ảo, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, phủ lên căn phòng một vẻ tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Hơi lạnh của sương sớm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cơ thể Lâm Phong lại cảm thấy ấm áp lạ thường, một sự ấm áp đến từ linh khí đã được tinh lọc và hấp thụ suốt đêm. Chàng hít sâu một hơi, mùi thông reo của rừng núi hòa quyện với mùi sương sớm mát lạnh tràn vào buồng phổi, khiến tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi tiêu tan.

Lâm Phong rời khỏi giường, bước đến bên cửa sổ, hé mở nhẹ nhàng. Trước mắt chàng là một bức tranh thủy mặc sống động của Thanh Vân Tông. Những công trình làm từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng ban mai lấp lánh như ngọc. Đại điện hùng vĩ sừng sững trên đỉnh chính, tháp tu luyện vươn cao chọc trời, cùng những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương mây bồng bềnh. Các cây cầu đá cổ kính vắt vẻo nối liền các đỉnh núi, tựa như những dải lụa tiên giăng mắc giữa không trung. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đã dậy sớm luyện công, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và tu luyện. Xa xa, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tựa hồ đang hát khúc ca của dòng thời gian.

Trong khoảnh khắc ấy, một dòng hồi ức bất chợt ùa về trong tâm trí Lâm Phong. Linh Khê Trấn, quê hương của chàng, hiện lên rõ nét trong ký ức. Hình ảnh Hoàng Lão Quái với bộ râu dài và nụ cười bí ẩn, Trần Hạo với vẻ mặt hiền lành và sự quan tâm chân thành, Lý Trưởng với những bài học về cuộc sống, và cả những ngày tháng vất vả mưu sinh trong xóm nghèo. Cuộc sống phàm tục ấy, tuy đơn giản nhưng cũng có những niềm vui riêng, những kỷ niệm khó phai. Nhưng giờ đây, chàng đã đặt chân vào một thế giới hoàn toàn khác, thế giới của tu chân giả, nơi mà sức mạnh quyết định tất cả, nơi mà thiên mệnh có thể bị nghịch chuyển.

"Linh Khê Trấn, ta đã rời xa ngươi," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói mang chút hoài niệm. "Con đường phía trước, dù gian nan, dù hiểm nguy, ta cũng sẽ bước tiếp. Ta sẽ không phụ lòng những người đã tin tưởng ta, và cũng không để bản thân bị những kẻ coi thường ta dẫm đạp." Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên một tia sáng kiên định. "Linh căn phế vật? Ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy, thiên tài không chỉ nằm ở linh căn! Huyễn Mặc Quyển sẽ là chìa khóa, là con đường để ta viết nên huyền thoại của riêng mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, đó mới là Huyễn Mặc Chi Đạo của ta!"

Chàng quay người lại, bước về phía chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên bàn là một nghiên mực, vài chiếc bút lông và một ít giấy bản. Lâm Phong trải phẳng một tờ giấy, mài mực, rồi cầm bút lên. Nét bút của chàng uyển chuyển, dứt khoát. Chàng viết một lá thư ngắn gửi cho Trần Hạo và Lý Trưởng. Trong thư, chàng kể vắn tắt về việc mình đã thành công gia nhập Thanh Vân Tông, trấn an họ rằng mình vẫn ổn, và hứa sẽ nỗ lực tu luyện, một ngày nào đó sẽ trở về thăm họ. Chàng không nhắc đến những khó khăn, những ánh mắt khinh miệt hay những thử thách đã và đang chờ đợi, chỉ muốn họ yên tâm. Lá thư như một lời chào tạm biệt với quá khứ phàm tục, một dấu chấm hết cho quãng đời thiếu niên ở Linh Khê Trấn.

Sau khi viết xong, Lâm Phong nhẹ nhàng gấp lá thư lại. Chàng rút ra chiếc túi trữ vật nhỏ mà Hoàng Lão Quái đã tặng, từ bên trong lấy ra Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách cổ xưa với những trang giấy úa màu và bìa da thô ráp, luôn ẩn chứa những bí mật khó lường, và giờ đây, nó cũng trở thành nơi cất giữ những điều riêng tư nhất của chàng. Lâm Phong cẩn thận đặt lá thư vào một khe nhỏ bên trong bìa sách, nơi mà chỉ chàng mới biết đến. "Huyễn Mặc Quyển, ngươi không chỉ là công pháp, ngươi còn là tri kỷ của ta," chàng thầm nghĩ, khẽ vuốt ve bìa sách.

Chàng đứng dậy, chỉnh trang lại bộ y phục ngoại môn màu xanh sẫm của mình. Chiếc áo choàng rộng rãi, phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi, giờ đây đã là trang phục thường ngày của chàng. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời khỏi phòng, Lâm Phong đưa mắt nhìn bao quát căn phòng nhỏ bé, rồi lại phóng tầm mắt ra khung cửa sổ, nơi Thanh Vân Tông hùng vĩ đang bừng tỉnh trong ánh bình minh. Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi chàng. "Được rồi, thế giới tu tiên, ta đến đây!"

---

Khi Lâm Phong bước vào Giảng Võ Đường, không khí bên trong đã vô cùng náo nhiệt. Đây là một sảnh đường rộng lớn, được xây bằng gỗ và đá kiên cố, trần nhà cao vút, tạo cảm giác rộng rãi và trang nghiêm. Phía trước có một bục giảng cao ráo, nơi một vị Giảng Sư trung niên đang say sưa giảng giải về quy tắc tông môn và những công pháp cơ bản nhất dành cho đệ tử ngoại môn. Phía dưới, các hàng ghế dài bằng gỗ đã chật kín những tân đệ tử, đa số đều là thanh niên trẻ tuổi, nét mặt vừa tò mò vừa đầy vẻ háo hức. Tiếng giảng bài đều đều của Giảng Sư hòa lẫn với tiếng ghi chép sột soạt của các đệ tử, đôi lúc lại có tiếng thảo luận nhỏ, xì xào từ phía dưới. Mùi gỗ mới, mùi mực và giấy, xen lẫn mùi thảo dược dịu nhẹ từ các túi hương mà một số đệ tử mang theo, tạo nên một bầu không khí học thuật đặc trưng.

Lâm Phong tìm một chỗ trống ở hàng ghế cuối, lặng lẽ ngồi xuống. Ánh nắng ấm áp xuyên qua những ô cửa sổ cao, rọi vào bên trong, làm sáng bừng các bức tranh về công pháp và các linh thú cổ xưa được treo trên tường. Chàng lắng nghe những lời Giảng Sư, nội dung xoay quanh những điều khoản như cấm túc, hình phạt, và cả những quy định về việc hoàn thành nhiệm vụ để đổi lấy điểm cống hiến, đan dược, pháp khí. Đối với Lâm Phong, những điều này có phần khô khan, bởi Huyễn Mặc Quyển đã cung cấp cho chàng một nền tảng kiến thức tu luyện sâu sắc và toàn diện hơn rất nhiều. Chàng thầm so sánh những công pháp cơ bản mà Giảng Sư đang nói đến với Huyễn Mặc Quyển, nhận ra rằng công pháp của mình vượt trội hơn hẳn, cả về tốc độ hấp thụ lẫn khả năng tinh lọc linh khí. Dù vậy, chàng vẫn ghi nhớ cẩn thận, bởi quy tắc tông môn là điều không thể lơ là.

Đôi lúc, ánh mắt Lâm Phong lướt qua những đệ tử xung quanh. Có những người chăm chú lắng nghe, ghi chép đầy đủ. Cũng có những kẻ tỏ vẻ ngạo mạn, khinh thường, dường như cho rằng những kiến thức này quá tầm thường so với "thiên phú" của họ. Vài ánh mắt tò mò và khinh khỉnh lại hướng về phía chàng. Lâm Phong biết, tin tức về việc một kẻ "linh căn yếu kém" lại được đặc cách trở thành đệ tử ngoại môn chắc chắn đã lan truyền khắp tông môn, và những ánh mắt đó chính là minh chứng. Sự ganh ghét, đố kỵ và coi thường từ các đệ tử khác là điều không thể tránh khỏi, chàng đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó. Chàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không bận tâm, chỉ tập trung vào bài giảng.

Đột nhiên, một luồng uy áp vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ quét ngang qua Giảng Võ Đường. Tất cả tiếng xì xào, tiếng bút mực đều im bặt. Các đệ tử, bao gồm cả vị Giảng Sư đang nói, đều cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, khiến họ khó thở, không dám ngẩng đầu lên. Không khí trong sảnh đường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người.

Một bóng người từ từ bước vào từ cửa chính. Đó là một lão giả râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự thâm thúy không lường. Y mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, tựa như một vị tiên nhân hạ phàm. Không ai khác, chính là Trưởng lão Lý Nguyên Hạo.

Lý Nguyên Hạo không nói một lời, chỉ quét ánh mắt sắc như dao cau một lượt khắp căn phòng. Ánh mắt y dừng lại thật lâu ở hàng ghế cuối, nơi Lâm Phong đang ngồi. Lâm Phong cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang bao phủ lấy mình, dường như có thể xuyên thấu mọi bí mật. Tuy nhiên, chàng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu một cách cung kính.

"Lâm Phong," giọng Lý Nguyên Hạo vang lên, trầm ổn và đầy uy lực, tựa như tiếng chuông đồng cổ kính, khiến cả Giảng Võ Đường rung động. "Ngươi đến đây với ta một chuyến."

Lời nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả các đệ tử. Họ ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh ngạc, tò mò, và cả ghen tỵ hướng về phía Lâm Phong. Một kẻ linh căn kém cỏi như Lâm Phong lại được đích thân Trưởng lão Lý Nguyên Hạo gọi tên? Điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Vị Giảng Sư trung niên cũng lộ vẻ bất ngờ, nhưng nhanh chóng thu lại vẻ mặt, cúi đầu cung kính.

Lâm Phong đứng dậy, thân hình cao ráo, dáng người cân đối, nhanh nhẹn. Chàng bước lên phía trước, dưới hàng trăm ánh mắt dò xét, không một chút lo sợ hay do dự. Chàng cúi đầu thật sâu trước Lý Nguyên Hạo. "Vãn bối Lâm Phong xin bái kiến Trưởng lão Lý."

Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia tán thưởng. Y xoay người, thong thả bước ra ngoài. Lâm Phong không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đi theo sau y, bỏ lại phía sau những ánh mắt kinh ngạc, tò mò, và cả những tiếng xì xào bàn tán đang bắt đầu nổi lên. Chàng biết rằng, từ giờ phút này, vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông đã hoàn toàn khác. Lý Nguyên Hạo, người đã quan sát và tin tưởng chàng, giờ đây đã công khai sự ưu ái đó. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc chàng sẽ trở thành mục tiêu của sự chú ý, của những đố kỵ và ganh ghét từ các đệ tử khác. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề bằng phẳng.

---

Lý Nguyên Hạo dẫn Lâm Phong đến một ngọn núi phụ, nơi có một tòa kiến trúc thanh nhã, ẩn mình giữa rừng cây cổ thụ. Đây là Thính Phong Các, phòng làm việc riêng của Trưởng lão. Bước vào bên trong, Lâm Phong cảm thấy một luồng linh khí dồi dào hơn hẳn so với bất kỳ nơi nào chàng từng đặt chân đến. Căn phòng bày trí đơn giản nhưng toát lên vẻ cổ kính, linh thiêng. Những kệ sách cao chất đầy các điển tịch cổ xưa, một chiếc bàn trà bằng gỗ lim đặt giữa phòng, và một bàn làm việc lớn với nghiên mực, bút lông, cùng những cuộn trúc đang dở. Mùi hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ lan tỏa, hòa cùng mùi sách cũ, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy trí tuệ. Tiếng gió lùa nhẹ qua khung cửa sổ, mang theo âm thanh vi vu của rừng núi, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh.

Lý Nguyên Hạo ngồi xuống ghế chủ vị, ra hiệu cho Lâm Phong ngồi đối diện. "Tiểu tử, ngươi có linh căn không tốt, nhưng lại có tâm trí hơn người. Ta đã quan sát ngươi từ vòng kiểm tra đầu tiên," Lý Nguyên Hạo mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự thâm thúy. Đôi mắt y nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn thấu hiểu mọi suy nghĩ trong đầu chàng. "Ngươi không chỉ thông minh, lanh lợi, mà còn có một ý chí kiên định, một sự khéo léo mà ít ai có được. Khả năng cảm ứng và điều khiển linh khí của ngươi, dù linh căn yếu kém, lại tinh tế đến không ngờ. Nó khiến ta nhớ đến một công pháp cổ xưa mà ta từng đọc qua..."

Lâm Phong giật mình, trong lòng dấy lên một sự cảnh giác. Lý Nguyên Hạo có vẻ đã nhìn ra điều gì đó về Huyễn Mặc Quyển. Chàng cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu đáp: "Vãn bối hổ thẹn. Chỉ là một chút tiểu xảo, không dám làm mất mặt Trưởng lão."

Lý Nguyên Hạo khẽ cười, nụ cười hiền từ nhưng lại ẩn chứa sự sâu sắc. "Ngươi không cần khiêm tốn. Thiên tài như ngươi không nên bị mai một bởi định kiến về linh căn. Thanh Vân Tông của chúng ta không chỉ cần những kẻ có thiên phú bẩm sinh, mà còn cần những người có trí tuệ, có nghị lực để tạo ra kỳ tích. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Điều này, ngươi có hiểu không?"

Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau với Lý Nguyên Hạo. Chàng cảm nhận được sự tin tưởng và kỳ vọng trong ánh mắt của vị Trưởng lão. "Vãn bối xin ghi nhớ lời dạy của Trưởng lão," chàng đáp, giọng nói tràn đầy sự chân thành.

Lý Nguyên Hạo gật đầu hài lòng. "Tốt. Hôm nay ta gọi ngươi đến đây không phải chỉ để nói những lời sáo rỗng. Thanh Vân Tông đang đối mặt với một vấn đề cấp bách, và ta cần một người đủ thông minh, đủ tinh tế để giải quyết nó. Bích Hải Tiên Đảo, một quần thể đảo nhỏ trôi nổi giữa biển cả bao la, gần đây đang gặp biến cố. Linh khí nơi đó đột nhiên trở nên hỗn loạn, và một số đệ tử được phái đi điều tra đã mất tích một cách bí ẩn. Đây là một cơ hội, cũng là thử thách. Ngươi có dám nhận?"

Lâm Phong không chút do dự. "Vãn bối nguyện ý nhận nhiệm vụ. Dù phải đối mặt với phong ba bão táp, vãn bối cũng sẽ không lùi bước!" Con đường tu tiên đầy chông gai, với vô vàn thử thách và cả những âm mưu ẩn giấu, chính là điều chàng mong muốn.

Lý Nguyên Hạo mỉm cười. "Tốt lắm! Quả nhiên không hổ là kẻ được ta nhìn trúng." Y đứng dậy, bước đến một góc phòng, từ đó lấy ra một chiếc hộp gấm màu đen tuyền, được chạm khắc tinh xảo. "Để giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ này, ta có một thứ muốn trao cho ngươi."

Y đặt chiếc hộp lên bàn, nhẹ nhàng mở nắp. Bên trong hộp, một mảnh kiếm đen tím ẩn hiện, phát ra khí tức sắc bén đến lạ thường. Dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng nó vẫn toát lên một uy áp cổ xưa, khiến không khí trong phòng như ngưng đọng. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ toát ra từ mảnh kiếm, khiến trái tim chàng đập nhanh hơn.

"Mảnh kiếm này, tuy chỉ là một phần, nhưng sẽ là bạn đồng hành tốt của ngươi. Nó mang tên Cửu Thiên Huyền Kiếm," Lý Nguyên Hạo giải thích. "Nó là một bảo vật cổ xưa, chứa đựng sức mạnh vô biên. Tuy nhiên, nó bị vỡ thành nhiều mảnh trong một trận chiến thượng cổ. Ngươi hãy mang theo nó, nó sẽ giúp ích cho ngươi rất nhiều trên Bích Hải Tiên Đảo."

Tiếp theo, Lý Nguyên Hạo lấy ra một tấm bản đồ cổ, được vẽ bằng những đường nét tinh xảo trên giấy da dê đã ố vàng. "Đây là bản đồ Bích Hải Tiên Đảo. Nó không chỉ chỉ rõ vị trí của các hòn đảo, mà còn đánh dấu một số khu vực đặc biệt và những dấu vết của các trận pháp cổ xưa. Ngươi hãy nghiên cứu kỹ lưỡng."

Lâm Phong trịnh trọng nhận lấy tấm bản đồ và chiếc hộp gấm. Chàng cầm mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, cảm nhận được sự sắc bén kỳ lạ và một luồng linh lực hùng hậu đang ẩn chứa bên trong. Một cảm giác kết nối mơ hồ dường như xuất hiện giữa chàng và mảnh kiếm. "Đa tạ Trưởng lão đã tin tưởng và ban tặng bảo vật. Vãn bối nhất định không phụ kỳ vọng."

"Bích Hải Tiên Đảo ẩn chứa nhiều bí mật, không chỉ có biến cố mà còn có thể có những cơ duyên lớn lao. Hãy cẩn thận, nhưng cũng đừng bỏ lỡ cơ hội. Ta tin ngươi sẽ làm được," Lý Nguyên Hạo dặn dò, ánh mắt đầy thâm ý. "Ta sẽ mở một cổng không gian để đưa ngươi đến đó. Ngươi chuẩn bị đi."

Lâm Phong cúi đầu chào, rồi thu hồi mảnh kiếm và tấm bản đồ vào túi trữ vật. Trong lòng chàng, sự hứng khởi và một cảm giác phiêu lưu mãnh liệt đang dâng trào. Đây là một bước ngoặt lớn, một nhiệm vụ đầu tiên sau khi chính thức bước vào con đường tu tiên, và nó hứa hẹn sẽ không hề tầm thường.

---

Lý Nguyên Hạo không nói nhiều, chỉ phất tay áo. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ tay y bùng nổ, xoáy tròn trong không trung trước mặt Lâm Phong, tạo thành một Cổng Không Gian màu xanh tím rực rỡ. Cổng không gian này không chỉ là một vòng xoáy màu sắc mà còn là một cánh cửa mờ ảo, ẩn chứa những vì sao lấp lánh và không gian vô tận phía sau. Từ trong cổng, một luồng khí tức cổ xưa, mang theo mùi vị của biển cả và sự huyền bí, phả ra, khiến Lâm Phong cảm thấy toàn thân chấn động. Dù đã chứng kiến nhiều kỳ ngộ từ khi có Huyễn Mặc Quyển, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên chàng tận mắt thấy một Cổng Không Gian.

"Đi đi," Lý Nguyên Hạo khẽ nói, ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Phong. "Cơ duyên của ngươi, nằm ở phía trước."

Lâm Phong không chần chừ. Chàng hít sâu một hơi, trong lòng tràn ngập sự quyết tâm. "Vãn bối cáo từ Trưởng lão." Chàng cúi đầu lần cuối, rồi bước thẳng vào Cổng Không Gian mà không chút sợ hãi.

Một cảm giác quay cuồng đột ngột ập đến, như thể toàn bộ không gian xung quanh đang bị kéo giãn và bóp méo. Thị giác của chàng bị che phủ bởi vô số ánh sáng lấp lánh, tựa như đang xuyên qua một dải ngân hà thu nhỏ. Xúc giác cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và áp lực vô hình bao bọc lấy cơ thể. Nhưng cảm giác này chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Khi tầm nhìn khôi phục, Lâm Phong thấy mình đang đứng trên một bãi cát trắng mịn, dưới chân là những hạt cát nhỏ li ti lấp lánh như kim cương. Một làn gió biển mát lành thổi qua, mang theo mùi muối biển trong lành và mùi hoa cỏ dại thoang thoảng, vuốt ve khuôn mặt chàng. Tiếng sóng biển vỗ rì rào, nhẹ nhàng và liên tục, tựa như một bản tình ca bất tận của đại dương. Xa xa, tiếng chim biển kêu vang vọng, hòa cùng tiếng gió thổi qua những rặng cây dừa và phi lao ven bờ.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua cảnh tượng hùng vĩ trước mắt, không khỏi kinh ngạc đến tột độ. Đây chính là Bích Hải Tiên Đảo!

Trước mặt chàng là một quần thể đảo nhỏ trôi nổi giữa biển cả bao la, xanh biếc đến lạ thường. Những hòn đảo không lớn lắm, nhưng chúng lại lơ lửng một cách kỳ diệu trên mặt nước, được bao bọc bởi những vầng sáng rực rỡ và những luồng linh khí cuồn cuộn. Ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà nhuộm lên những vách đá dựng đứng, những tán cây xanh tươi, và những kiến trúc cổ kính nằm rải rác trên các đảo, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Các công trình kiến trúc trên đảo đều mang đậm phong cách cổ xưa, với mái cong uyển chuyển, những cột đá chạm khắc tinh xảo và những lối đi uốn lượn. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy sảng khoái, tinh thần minh mẫn bội phần.

"Đây là... Bích Hải Tiên Đảo? Thật không thể tin được!" Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng nói mang đầy vẻ kinh ngạc và sự hưng phấn tột độ. So với Linh Khê Trấn nhỏ bé hay khu ngoại môn Thanh Vân Tông, nơi đây giống như một thế giới hoàn toàn khác, một thiên đường nơi hạ giới.

Chàng đưa tay lên ngực, cảm nhận mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong túi trữ vật đang khẽ rung lên, như muốn cộng hưởng với linh khí dồi dào của hòn đảo. Sự sắc bén của mảnh kiếm dường như càng rõ ràng hơn, tựa hồ nó cũng đang cảm nhận được sự bí ẩn và tiềm năng của nơi này.

Lâm Phong bước vài bước trên bãi cát, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh dưới chân. Chàng nhìn về phía những hòn đảo lơ lửng, nơi những vầng sáng rực rỡ đang nhảy múa, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khám phá. Một cảm giác phiêu lưu mãnh liệt dâng trào trong lòng chàng. Sự nghi ngờ về việc liệu bản thân có xứng đáng với sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo, hay liệu chàng có thể hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt này, đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một ý chí sắt đá và một khao khát chinh phục.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định đến khó tin. Chàng biết rằng, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng sẽ là cơ hội để chàng trưởng thành, để chàng chứng minh giá trị của mình. Bích Hải Tiên Đảo không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là khởi đầu của một chương mới trong huyền thoại của chàng, một chương hứa hẹn sẽ đưa chàng đến những đỉnh cao chưa từng có. Với mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm bên mình và Huyễn Mặc Quyển làm nền tảng, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp sắp tới. Đây là lúc để bắt đầu một cuộc phiêu lưu vĩ đại, một hành trình nghịch thiên cải mệnh, để viết nên khúc ca bất hủ của riêng mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ