Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 496

Khí Tức Vô Biên: Chấn Động Vạn Giới

3554 từ
Mục tiêu: Mô tả sự lan tỏa của khí tức Đạo Tổ vô biên từ nơi Lâm Phong bế quan, khẳng định quá trình lột xác của chàng.,Trình bày phản ứng đa dạng của chúng sinh và các cường giả trong vạn giới trước sự kiện vĩ đại này, từ kinh ngạc đến mừng rỡ, từ suy đoán đến kính sợ.,Nhấn mạnh sự chuyển giao kỷ nguyên, báo hiệu một trật tự mới sắp được thiết lập dưới sự ảnh hưởng của Lâm Phong.,Củng cố hình ảnh Lâm Phong như một Đạo Tổ sắp xuất thế, tạo sự mong chờ cho sự xuất hiện chính thức của chàng.
Nhân vật: Lâm Phong, Thôn Thiên Thử, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái
Mood: Huyền bí, hùng vĩ, hy vọng, mãn nguyện, chuyển giao lịch sử.
Kết chương: [object Object]

Trong sâu thẳm Động Phủ Vô Danh, Lâm Phong tiếp tục chìm đắm trong sự bình yên của giác ngộ, linh hồn chàng hòa làm một với Đại Đạo, viết nên một chương mới cho "Tu Tiên Huyễn Mặc". Khi bình minh ló dạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua khe đá, chiếu rọi vào gương mặt thanh tú của chàng, khoảnh khắc đó, một huyền thoại mới đã thực sự bắt đầu.

Không gian trong động phủ, vốn dĩ tĩnh mịch và lạnh lẽo, giờ đây dường như đang thở. Không phải là một hơi thở hữu hình, mà là một nhịp đập vô hình, lan tỏa từ chính thân ảnh Lâm Phong. Cái gọi là ‘cái kén ánh sáng’ đã bao bọc chàng suốt thời gian qua không còn là một lớp vỏ bọc đơn thuần, mà nó đã hoàn toàn hòa quyện vào chàng, trở thành một phần của bản nguyên Đại Đạo mà chàng vừa thấu triệt. Bỗng nhiên, không có một tiếng nổ long trời lở đất, không có một luồng khí tức bạo liệt xé toang không gian, mà là một sự bùng nổ lặng lẽ, một sự bung tỏa của chính bản chất nguyên thủy, thuần khiết nhất. Ánh sáng vàng kim và tím đen, màu sắc đặc trưng của Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm – nay đã không còn là pháp bảo mà là một phần không thể tách rời của ‘Đạo’ Lâm Phong – đồng thời tuôn trào, không dữ dội mà uyển chuyển, lan tỏa như sương khói, len lỏi qua từng kẽ hở của động phủ.

Các trận pháp bảo vệ kiên cố mà Lâm Phong đã thiết lập quanh động phủ, vốn dĩ có thể chống đỡ được sự tấn công của Tiên Tôn cấp, giờ đây lại rung chuyển dữ dội. Không phải vì bị phá hoại từ bên ngoài, mà là vì không thể dung chứa được sự vĩ đại từ bên trong. Từng vân trận, từng ký tự cổ xưa khắc trên vách đá đều phát sáng rực rỡ, cố gắng duy trì sự ổn định, nhưng vẫn bị uốn lượn, vặn vẹo như muốn bẻ gãy. Luồng ánh sáng ấy, mang theo một hương vị nguyên thủy, tinh khiết đến lạ lùng, không phải mùi hương của thảo dược hay linh đan, mà là mùi của vạn vật khi vừa mới hình thành, mùi của khởi nguyên vũ trụ. Nó thanh tẩy mọi tạp chất, mang lại một cảm giác an bình đến tận cùng của linh hồn, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một uy áp vô biên, không thể kháng cự.

Thôn Thiên Thử, vẫn nằm co ro trước cửa động, vốn dĩ đã quen với những biến động linh khí từ chủ nhân, nhưng lần này, nó không khỏi khẽ rùng mình. Toàn thân nó run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kính sợ sâu sắc, một sự nhận thức về một tồn tại vĩ đại đã vượt xa mọi khái niệm. Đôi mắt tinh ranh của nó mở to, phản chiếu ánh sáng vàng kim và tím đen đang xuyên qua từng khe đá, len lỏi ra bên ngoài. Nó ngước nhìn vào sâu bên trong động phủ, nơi khí tức ấy đang bùng phát, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong tâm trí nó: Chủ nhân của nó đã không còn là người bình thường. Chàng đã không còn là một tu sĩ, một Tiên Tôn, hay thậm chí là một Tiên Đế. Chàng đã trở thành Đạo, và Đạo cũng là chàng.

“Chiêm chiếp… chiêm chiếp!” Thôn Thiên Thử khẽ kêu lên những tiếng đầy kinh ngạc, xen lẫn vui sướng và một niềm tự hào khó tả. Bộ lông trắng muốt của nó khẽ dựng đứng, như cảm nhận được sự chuyển hóa của Thiên Địa. Nó nhìn thấy một cảnh tượng khó tin: Luồng khí tức ấy không hề tiêu tan, mà nó tụ lại, rồi lại bung ra, như một sinh mệnh đang hô hấp, và mỗi lần nó bung ra, không gian xung quanh động phủ lại càng trở nên trong trẻo, linh khí dồi dào hơn gấp bội. Những tảng đá khô cằn bỗng chốc mọc lên những mầm xanh li ti, những khe nứt trên vách đá bỗng đọng lại những giọt nước long lanh như sương mai. Một sự sống mới, một trật tự mới đang được kiến tạo, ngay từ trung tâm của sự giác ngộ của Lâm Phong. Thôn Thiên Thử biết, thời khắc chủ nhân của nó tái xuất, sẽ là lúc vạn giới phải rung chuyển. Nó đã sẵn sàng để chứng kiến và đồng hành cùng chủ nhân, trên con đường tạo lập nên một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

***

Trên Bích Hải Tiên Đảo, một bức tranh tiên cảnh đang hiện hữu dưới ánh nắng ban mai. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào những vách đá trắng ngần, tiếng chim hải âu chao lượn trên không trung, hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ. Mùi muối biển trong lành hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của các loài linh hoa, linh thảo, tạo nên một bầu không khí thanh bình, thơ mộng. Linh khí nơi đây vốn đã dồi dào, nay càng trở nên sống động hơn, như đang nhảy múa trong không gian.

Dưới gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây bám sâu vào vách đá, Tuyết Dao đang ngồi thiền, y phục trắng muốt như hòa vào làn sương sớm. Làn da nàng trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng khép hờ, tựa như một tiên tử thoát tục. Nàng đang vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận sự giao hòa của bản thân với thiên địa. Bên cạnh đó, Mộc Ly với mái tóc nâu hạt dẻ tết bím, đang hồn nhiên vui đùa với một bầy linh thú nhỏ, tiếng cười trong trẻo, líu lo vang vọng khắp khu rừng. Nàng không ngừng ném những viên linh quả nhỏ cho chúng, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch.

Không xa lắm, Tần Nguyệt với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành, đang tỉ mỉ nghiên cứu một loại thảo dược quý hiếm trong vườn thuốc của mình. Nàng mặc y phục màu tím nhạt, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên khí chất của một học giả uyên bác. Trên bãi biển, Lam Yên đang luyện kiếm, từng đường kiếm sắc bén, dứt khoát, mang theo khí thế hào hùng. Nàng mặc áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, thân hình săn chắc, khỏe khoắn, mỗi nhát chém đều khiến không khí xung quanh rung động.

Trong một góc vườn đầy hoa, Hạ Vũ dịu dàng tưới nước cho những chậu linh hoa, đôi mắt trong veo như nước hồ thu, tràn đầy sự từ bi. Nàng mặc y phục xanh lá cây nhạt, cử chỉ nhẹ nhàng, thanh khiết như sương sớm. Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn, đang tập luyện một bộ trận pháp phức tạp, đôi lúc lại vấp ngã, nhưng sau đó lại hớn hở đứng dậy, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và khí chất vương giả, đang nhâm nhi một tách trà linh thảo trên một đình viện hướng ra biển, đôi mắt tím huyền bí nhìn xa xăm, ẩn chứa sự thấu triệt vạn vật. Cuối cùng, Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thanh khiết của một vị thánh nữ, đang nhẹ nhàng gảy khúc nhạc du dương từ cây tỳ bà của mình, tiếng nhạc trong trẻo, êm ái, như xoa dịu lòng người.

Đột nhiên, một luồng khí tức vô biên, bao la như vũ trụ, không một tiếng động, từ hướng Động Phủ Vô Danh lan tới. Nó không phải là một cơn bão, mà là một làn sóng vô hình, êm ái nhưng không thể cản phá, bao trùm toàn bộ hòn đảo. Các nàng đồng loạt mở mắt. Tuyết Dao, cảm nhận được luồng khí tức ấy đầu tiên, đôi mắt phượng từ lạnh lùng bỗng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, sau đó là sự vui mừng khôn xiết, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi.

"Phong ca... chàng thành công rồi! Khí tức này... chàng đã đạt đến cảnh giới đó rồi!" Giọng nàng trong trẻo, mang theo một sự phấn khích không thể che giấu. Nàng cảm nhận được sự hòa hợp tuyệt đối, sự bao dung vô ngần trong luồng khí tức ấy, nó chính là Đạo mà Lâm Phong đã nói.

Mộc Ly, đang ném linh quả, bỗng khựng lại, đôi mắt to tròn mở lớn, nhìn về phía động phủ. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, dễ chịu bao bọc lấy mình, khiến nàng cảm thấy tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết. "Oa! Lâm Phong thật lợi hại! Cả hòn đảo đều sáng bừng lên rồi!" Nàng reo lên, quên cả lũ linh thú đang đói bụng, chạy vội về phía Tuyết Dao, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

Tần Nguyệt khẽ đặt cành thảo dược xuống, đôi mắt phượng vốn đã thâm thúy nay càng trở nên sâu xa hơn. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vận hành của vạn vật trong luồng khí tức ấy. "Đây chính là 'Đạo' của chàng ấy... hòa hợp với vạn vật, bao la vô ngần," nàng thì thầm, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu. "Một trật tự mới, một kỷ nguyên mới đang được định hình."

Lam Yên thu hồi trường kiếm, mũi kiếm vẫn còn lấp lánh ánh sáng. Nàng nhìn về phía động phủ, đôi mắt sắc bén toát lên vẻ kiên định, tự hào. "Khí tức này... còn vượt xa Thiên Đạo cũ. Chàng ấy đã tạo ra một trật tự mới," nàng nói, giọng dứt khoát. "Một trật tự mà ngay cả những vị Tiên Tôn cổ xưa cũng phải kính nể."

Hạ Vũ buông bình tưới nước, đôi mắt trong veo ngấn lệ. Nàng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn, những lo lắng, ưu phiền dường như tan biến. "Phong ca... chàng thật vĩ đại," nàng thì thầm, giọng nhỏ nhẹ, tràn đầy xúc động và hạnh phúc. Niềm tin của nàng vào chàng chưa bao giờ lung lay, và giờ đây, niềm tin ấy đã được đền đáp.

Linh Nhi, đang loay hoay với trận pháp, bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, các ký hiệu trận pháp trong tay nàng bỗng trở nên rõ ràng hơn, dễ hiểu hơn. Nàng hớn hở chạy đến bên cạnh Hạ Vũ, "Ca ca thật là lợi hại! Con cảm thấy mình sắp đột phá rồi!"

Diệp Vô Song khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, đôi mắt tím huyền bí lóe lên một tia sáng thấu triệt. Nàng đặt tách trà xuống, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Quả nhiên, chàng chưa bao giờ khiến ta thất vọng," nàng nói, giọng trầm thấp, uy quyền nhưng đầy mãn nguyện. "Vạn giới từ nay sẽ biết đến cái tên Lâm Phong, với một ý nghĩa hoàn toàn khác."

Cổ Thanh Nguyệt ngừng gảy tỳ bà, tiếng đàn vẫn còn vang vọng trong không gian. Nàng ngước nhìn về phía động phủ, đôi mắt nhân từ và trí tuệ ánh lên vẻ kinh ngạc, rồi chuyển thành mừng rỡ. "Khí tức này... thật sự là Đạo của vạn vật. Chàng đã đạt đến cảnh giới mà cổ nhân hằng mơ ước," nàng khẽ nói, giọng êm ái, đầy sự công nhận và ngưỡng mộ. "Sự vĩ đại này, sẽ mãi mãi được khắc ghi."

Ở một góc khác của hòn đảo, Bạch Lão Tổ, đang ngồi câu cá bên bờ biển, khẽ mỉm cười mãn nguyện. Dây câu trong tay lão khẽ rung lên, nhưng lão không hề để tâm. Đôi mắt lão sáng lên, nhìn về phía động phủ. "Huyết mạch Lâm gia ta, rốt cuộc cũng có người đạt đến cảnh giới này. Chàng ấy đã vượt qua mọi giới hạn," lão thì thầm, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự tự hào. Lão biết, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và cháu trai của lão, Lâm Phong, chính là người khởi đầu cho kỷ nguyên đó. Lão đã sống hàng vạn năm, chứng kiến bao thăng trầm của vạn giới, nhưng chưa từng thấy một luồng khí tức nào vĩ đại và bao la như thế này. Nó không chỉ là sức mạnh, mà là sự hài hòa, sự cân bằng, sự sống động, và cả sự hy vọng.

Khí tức từ động phủ không ngừng khuếch tán, bao trùm toàn bộ Bích Hải Tiên Đảo, khiến linh khí nơi đây càng trở nên đậm đặc đến mức hóa lỏng, biến thành những giọt sương linh lung linh huyền ảo. Cả hòn đảo như được tắm trong ánh sáng vàng kim và tím đen, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ, tựa như tiên cảnh trong truyền thuyết.

***

Khí tức Đạo Tổ vô biên không ngừng khuếch tán, không bị bất kỳ trận pháp hay không gian nào cản trở, xuyên qua các tầng giới diện, lan tỏa khắp vạn giới. Nó không phải là một luồng sức mạnh vật chất, mà là một sự hiện diện của ý chí, của Đạo, thấm đẫm vào từng hạt bụi, từng sinh linh.

Trên Thiên Giới, nơi các vị Tiên Tôn, Tiên Đế ẩn mình trong động phủ sâu nhất, tu luyện hàng triệu năm, bỗng chốc đồng loạt mở mắt. Ánh sáng từ khí tức ấy xuyên qua những đám mây ngũ sắc, len lỏi vào tận những nơi cấm địa nhất. Một vị Tiên Tôn cổ xưa, tóc bạc trắng như sương, đang ngồi xếp bằng trên tòa sen ngàn năm, bỗng run rẩy. Hàng triệu năm qua, ông đã cho rằng mình đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện, nhưng giờ đây, ông cảm nhận được một uy áp tối thượng mà ông chưa từng trải qua, một sự vĩ đại vượt xa mọi khái niệm về Thiên Đạo mà ông từng biết. "Đây là... Đạo Tổ mới ra đời? Thật không thể tin được!" Ông thì thầm, giọng run rẩy, thần sắc phức tạp, kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi. Sự sợ hãi không phải vì bị đe dọa, mà vì sự nhỏ bé của bản thân trước một tồn tại vĩ đại như vậy. Các vị Tiên Đế khác, vốn dĩ uy nghi lẫm liệt, giờ đây cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng, có người cau mày suy tư, có người lại trầm mặc thở dài, như nhận ra một kỷ nguyên của họ đã sắp kết thúc. Hương trầm trong các điện thờ cổ kính dường như cũng trở nên thanh khiết hơn, và tiếng chuông ngân vang bỗng chốc trở nên trầm hùng, báo hiệu một sự kiện trọng đại.

Tại Linh Giới, nơi các Chúa Tể, Yêu Hoàng hùng bá một phương, cai trị những khu rừng rậm nguyên sinh và các hồ nước linh thiêng, mọi sinh linh đều cảm thấy linh hồn mình run rẩy. Những con Yêu Thú khổng lồ đang ngủ đông bỗng giật mình tỉnh giấc, gầm gừ một cách bất an. Một vị Yêu Hoàng có thân hình vĩ đại như núi, đang ngự trị trên ngai vàng của mình, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên từng thớ thịt, từng sợi lông của mình. Nó đã từng là kẻ mạnh nhất, kẻ thống trị, nhưng giờ đây, nó cảm nhận được một sự vĩ đại không thể chống cự. "Uy áp này... mạnh hơn bất kỳ ai ta từng biết! Vạn giới sắp có chủ mới rồi!" Nó khẽ gầm gừ, giọng nói vang vọng khắp sơn cốc, mang theo một sự bất lực và chấp nhận. Các Chúa Tể khác cũng không ngoại lệ, họ cảm thấy linh lực trong đan điền như muốn đông cứng, ý chí chiến đấu bị đè nén, chỉ còn lại sự kính sợ. Mùi linh khí đậm đặc trong không gian bỗng trở nên tinh khiết hơn, dễ chịu hơn, khiến các loài linh thảo, linh dược mọc lên nhanh chóng một cách khó tin.

Ở Hạ Giới, nơi Thanh Vân Tông sừng sững trên mây, Thiên Phong Thành náo nhiệt dưới chân núi, các tu sĩ yếu hơn chỉ cảm thấy một luồng sinh khí an bình, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Luồng khí tức ấy như một dòng suối mát lành, thanh tẩy kinh mạch, xua tan mệt mỏi. Một số tu sĩ già yếu, bệnh tật quanh năm, bỗng cảm thấy bệnh tình thuyên giảm, tinh thần sảng khoái. Thậm chí có những người đang mắc kẹt ở bình cảnh đã lâu, bỗng cảm thấy linh quang chợt lóe, đan điền chấn động, đột phá cảnh giới nhỏ một cách tự nhiên. "Ôi, cảm giác thật dễ chịu! Căn bệnh cũ của ta dường như đã biến mất!" một lão tu sĩ reo lên, đôi mắt mờ đục bỗng trở nên sáng rõ. Những người dân thường, vốn dĩ không có khả năng tu luyện, cũng cảm thấy tâm trạng thư thái, những nỗi lo toan thường nhật dường như tan biến, họ cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong không gian, một sự hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn. Tiếng gió vi vút qua những ngọn núi, tiếng chim hót trên cây, tất cả đều mang theo một sự hài hòa mới.

Trong một quán trọ nhỏ xập xệ ở một thị trấn hẻo lánh thuộc Hạ Giới, Hoàng Lão Quái, sư phụ của Lâm Phong, đang ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, tay cầm bầu rượu. Râu tóc lão bạc phơ, quần áo xộc xệch, nhưng đôi mắt lão tinh anh, lấp lánh sự lười biếng thường ngày. Bỗng nhiên, lão cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc, nhưng lại vĩ đại hơn gấp vạn lần, bao trùm lấy mình. Lão khựng lại, đôi mắt nheo lại, rồi từ từ mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Sau đó, một nụ cười sảng khoái nở trên môi lão, một tiếng cười vang vọng khắp quán trọ, khiến vài khách nhân giật mình.

"Khí tức này... còn hơn cả những gì ta tưởng tượng! Tên tiểu tử này, thật sự đã bước qua cánh cửa đó rồi!" Hoàng Lão Quái bật cười sảng khoái, ném chén rượu xuống đất, chén rượu vỡ tan tành, nhưng lão không hề để tâm. "Hắn đã bước qua cánh cửa đó rồi, kỷ nguyên mới, cuối cùng cũng đến!" Lão đứng dậy, vỗ vai một người khách đang ngơ ngác nhìn lão, "Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này! Lão đây còn tưởng ngươi phải mất thêm mấy trăm năm nữa chứ!"

Hoàng Lão Quái ngửa mặt lên trời, đôi mắt tinh anh nhìn xuyên qua tầng mây. Lão biết, Đạo của Lâm Phong, Huyễn Mặc Chi Đạo, không phải là một Đạo đơn thuần, mà là một sự dung hợp của vạn vật, của tình yêu và sự kiên định. Nó là Đạo của sự cân bằng, của hy vọng, một trật tự mới sẽ được thiết lập, nơi Thiên Đạo Vô Tình sẽ phải nhường chỗ cho Nhân Đạo Hữu Tình. Sức mạnh này, sự vĩ đại này, sẽ định hình lại toàn bộ vạn giới.

Sự xuất hiện của luồng khí tức Đạo Tổ vô biên này không chỉ là một sự kiện cá nhân của Lâm Phong, mà nó còn là một lời tuyên bố hùng hồn gửi đến toàn bộ vạn giới. Nó báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu, một kỷ nguyên mà Lâm Phong, Đạo Tổ tương lai, sẽ là người định hướng. Các cường giả cũ trong vạn giới sẽ phải thích nghi hoặc đối mặt với sự thay đổi của trật tự mới do Lâm Phong thiết lập. Sự trở lại của Lâm Phong với tư cách Đạo Tổ sẽ là sự kiện trọng đại nhất, định hình lại mọi thứ, từ linh khí, pháp tắc, cho đến vận mệnh của mỗi sinh linh.

Khi luồng khí tức ấy đạt đến đỉnh điểm, toàn bộ vạn giới như ngừng thở trong một khoảnh khắc. Sau đó, nó từ từ lắng xuống, không biến mất, mà hòa tan vào vạn vật, trở thành một phần của chính bản nguyên vũ trụ. Mặc dù không còn dữ dội như ban đầu, nhưng sự hiện diện của nó vẫn len lỏi khắp nơi, một lời hứa hẹn về sự thay đổi vĩ đại. Bầu trời Hạ Giới trong xanh hơn, linh khí Linh Giới tinh khiết hơn, và mây mù Thiên Giới dường như cũng bớt đi sự nặng nề. Vạn vật đều cảm nhận được, một huyền thoại mới đã ra đời, và tên của huyền thoại đó, sẽ mãi mãi vang vọng khắp Thiên Địa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ