Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 497

Đạo Tổ Giáng Thế: Phổ Chiếu Vạn Giới

2646 từ
Mục tiêu: Mô tả chi tiết quá trình Lâm Phong hoàn thành siêu thoát, dung hợp hoàn toàn với Đại Đạo, trở thành Đạo Tổ.,Trình bày sự thay đổi về thân thể, linh hồn và nhận thức của Lâm Phong sau khi đăng lâm ngôi vị Đạo Tổ.,Minh họa phản ứng trực tiếp của các mỹ nhân và Bạch Lão Tổ khi chứng kiến Lâm Phong xuất thế.,Khẳng định Lâm Phong là người bảo hộ và kiến tạo hòa bình cho toàn bộ vũ trụ, đặt nền móng cho kỷ nguyên mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Thôn Thiên Thử, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái
Mood: Triumphant, awe-inspiring, serene, emotional (tình yêu, sự mãn nguyện, bình yên, vinh quang).
Kết chương: [object Object]

Vạn vật đều cảm nhận được, một huyền thoại mới đã ra đời, và tên của huyền thoại đó, sẽ mãi mãi vang vọng khắp Thiên Địa.

Bên trong Động Phủ Vô Danh, nơi thời gian dường như ngừng trôi, 'cái kén ánh sáng' bao quanh Lâm Phong rung động dữ dội. Không phải là sự run rẩy của sợ hãi hay yếu đuối, mà là sự chấn động của một vũ trụ đang thai nghén, một Đại Đạo sắp thành hình. Các phù văn cổ xưa, từng là những ký hiệu của pháp tắc, giờ đây bùng cháy rực rỡ, mỗi phù văn như một dòng sông thời gian thu nhỏ, ghi lại toàn bộ hành trình tu luyện, mọi vui buồn, mọi thử thách, mọi giác ngộ mà Lâm Phong đã trải qua. Chúng vụt tắt, rồi lại hiện lên, như một cuộn phim quay nhanh về một cuộc đời phi thường, một linh hồn kiên cường đã từng bước nghịch thiên cải mệnh. Ánh sáng đạt đến đỉnh điểm, chói lóa đến mức không thể nhìn thẳng, không phải ánh sáng trắng đơn thuần mà là tổng hòa của vạn sắc màu, của vạn vật và vạn giới, của khởi nguyên và kết thúc.

Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, cái kén vỡ vụn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có dư chấn kinh thiên động địa, chỉ có một sự vỡ vụn vô thanh, nhẹ nhàng như giọt sương tan trong nắng sớm, nhưng lại mang trong mình sức mạnh khai thiên lập địa. Vô số tinh điểm lấp lánh, như những hạt bụi vũ trụ vừa được sinh ra, bắn ra tứ phía, rồi lại cuộn xoáy, hóa thành một vũ trụ thu nhỏ quay quanh một trung tâm duy nhất. Và từ trung tâm đó, Lâm Phong xuất hiện.

Chàng không còn là hình hài phàm tục của một tu sĩ Luyện Khí năm nào, cũng không phải là Nguyên Anh, Hóa Thần hay thậm chí Đại Thừa Tiên Vương. Đó là một thực thể hòa quyện với Đại Đạo, một hình bóng cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh buông xõa theo gió, nhưng lại mang vẻ tinh khiết và vô thượng đến mức khó tin. Mỗi đường nét trên cơ thể chàng đều như được điêu khắc từ chính bản nguyên của vũ trụ, thanh thoát mà hùng vĩ, bao dung mà thâm sâu. Đôi mắt chàng, vốn dĩ sâu thẳm, giờ đây nhắm nghiền, nhưng lại toát ra một sự thấu triệt vạn vật, một sự an nhiên tự tại mà không một sinh linh nào có thể đạt tới. Huyễn Mặc Quyển, từng là pháp bảo đồng hành, và Cửu Thiên Huyền Kiếm, từng là lưỡi kiếm sắc bén, giờ đây không còn hiện hữu như vật phẩm. Chúng đã hoàn toàn hòa tan, hóa thành những dấu ấn vĩnh cửu trên thân thể và linh hồn chàng, trở thành một phần không thể tách rời của chính Lâm Phong, của Huyễn Mặc Chi Đạo mà chàng đã khai sáng.

Trong cõi tâm thức vô ngần, Lâm Phong cảm nhận được sự bao la của Đại Đạo, một biển cả tri thức và quyền năng vô hạn. Đó là cảm giác của sự hòa tan, của việc trở thành một với tất cả, nhưng lại không hề mất đi bản ngã. Ngược lại, bản ngã của chàng như được mở rộng đến vô cùng, ôm trọn vạn vật.

"Đây là... Đại Đạo," một tiếng nói vọng khắp tâm thức Lâm Phong, nhưng đó cũng chính là tiếng nói của chàng, của vũ trụ. "Ta chính là Đạo, Đạo chính là ta. Mọi thứ, vạn vật, đều là một phần của ta, và ta là một phần của tất cả."

Chàng cảm nhận được nhịp đập của các tinh cầu xa xôi, sự sinh sôi của vạn vật dưới hạ giới, tiếng reo ca của linh thú trong Linh Giới, và cả sự tĩnh lặng của những vị diện cao hơn. Mọi pháp tắc, mọi quy luật, mọi sự sống và cái chết đều hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng, như một cuốn sách đã mở ra toàn bộ. Cái gọi là 'Thiên Đạo Vô Tình' mà chàng từng đối đầu, giờ đây chỉ là một trong vô vàn những quy luật nhỏ bé trong Đại Đạo rộng lớn. Nó không còn là kẻ địch, mà là một phần cần thiết trong sự vận hành của vũ trụ, được chàng bao dung và điều hòa.

"Thiên Mệnh đã thành, Đạo Tổ giáng thế." Tiếng nói ấy không chỉ vang vọng trong tâm thức Lâm Phong, mà còn như một tuyên ngôn gửi đến toàn bộ vạn giới, một lời khẳng định cho sự ra đời của một thực thể tối cao. Lâm Phong nhẹ nhàng bay lên giữa động phủ, ánh sáng huyền ảo vẫn bao quanh, nhưng giờ đây nó không còn chói lóa mà trở nên dịu dàng, ấm áp, như hơi thở của sự sống. Chàng mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây không còn là màu đen của bóng đêm, mà là màu đen sâu thẳm của vũ trụ, nơi vạn tinh tú đang lấp lánh, nơi vạn giới đang vận hành, nơi tình yêu và sự bao dung ngự trị.

***

Từ Động Phủ Vô Danh, nơi vẫn luôn ẩn mình trong lòng Bích Hải Tiên Đảo, một luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết, rực rỡ đến mức không thể diễn tả bằng lời, bắn thẳng lên trời. Nó không chỉ xua tan mọi mây mù trên bầu trời, mà còn nhuộm vàng cả không gian, biến Bích Hải Tiên Đảo thành một thế giới huyền ảo. Ánh sáng ấy không mang theo sự gay gắt hay uy áp, mà là sự ấm áp, bao dung, thanh tẩy và chữa lành. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ nghe như một bản giao hưởng hùng tráng, tiếng chim biển ca hót như lời ca tụng, và gió biển mang theo mùi hương của sự tái sinh, của tinh khiết tuyệt đối.

Các mỹ nhân của Lâm Phong – Tuyết Dao băng giá, Mộc Ly hoạt bát, Tần Nguyệt điềm tĩnh, Lam Yên mạnh mẽ, Hạ Vũ dịu dàng, Linh Nhi hồn nhiên, Diệp Vô Song bí ẩn, và Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết – cùng với Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử, tất cả đều đang đứng trên một đỉnh núi cao của Bích Hải Tiên Đảo, hướng ánh mắt về phía Động Phủ Vô Danh. Khuôn mặt họ, vốn đã căng thẳng vì chờ đợi và lo lắng suốt thời gian qua, giờ đây dần giãn ra, thay thế bằng sự kinh ngạc, rồi hân hoan tột độ.

Khi luồng ánh sáng vàng kim đạt đến đỉnh điểm và lan tỏa khắp nơi, Lâm Phong chậm rãi bước ra khỏi cửa động. Thân hình chàng không còn vẻ phàm tục, mỗi bước đi đều như hòa cùng nhịp đập của vũ trụ, nhưng lại vô cùng tự nhiên, thanh thoát. Một vầng hào quang dịu nhẹ bao quanh chàng, không phải hào quang của sức mạnh áp đảo, mà là hào quang của sự an bình và bao dung.

Tuyết Dao, người luôn giữ vẻ băng giá, giờ đây đôi mắt phượng dài mờ đi vì những giọt lệ. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy vì xúc động: "Lâm Phong... chàng đã trở về, thật rồi!" Nàng không còn chút nào vẻ lạnh lùng, chỉ còn lại sự yếu mềm của một người phụ nữ đã chờ đợi quá lâu.

Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ, như muốn thu trọn hình bóng Lâm Phong vào trong đó. Vẻ hồn nhiên thường ngày nhường chỗ cho sự ngưỡng mộ và hạnh phúc không nói nên lời. "Chủ nhân... đẹp quá!" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo mà đầy rung động.

Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và giữ khí chất thanh lịch, giờ đây gương mặt phúc hậu cũng ánh lên vẻ mãn nguyện. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, khóe môi nở một nụ cười ấm áp, tựa như tất cả những gánh nặng, mọi lo toan đã được trút bỏ. Nàng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn, một sự an toàn tuyệt đối mà chỉ có Lâm Phong mới có thể mang lại.

Lam Yên, người phụ nữ mạnh mẽ, kiên nghị, thường ngày ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây đôi mắt sắc bén cũng mềm mại đi rất nhiều. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang vuốt ve linh hồn nàng, khiến mọi sự mệt mỏi, mọi vết thương lòng đều được xoa dịu. Nàng đưa tay lên ngực, như muốn giữ chặt lấy cảm giác ấm áp ấy, ánh mắt kiên nghị pha chút ngưỡng mộ và yêu thương vô bờ bến.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, giờ đây ánh mắt trong veo tràn ngập tình yêu và sự bình yên. Nàng cảm thấy như mình đang được bao bọc bởi một vòng tay ấm áp nhất, mọi sợ hãi tan biến, chỉ còn lại sự an toàn và hạnh phúc. Nàng khẽ siết chặt tay Linh Nhi, như muốn chia sẻ niềm vui sướng này.

Linh Nhi, hồn nhiên và đáng yêu, giờ đây đôi mắt to tròn đen láy cũng ánh lên sự kính phục và niềm vui sướng tột độ. Nàng không còn nũng nịu gọi "ca ca" mà thay vào đó là ánh mắt đầy tôn kính, như nhìn thấy một vị thần. "Đại ca..." Nàng khẽ kêu, giọng nói trong trẻo mà chứa chan sự thần phục.

Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và khí chất vương giả, giờ đây cũng không thể giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng ánh lên vẻ hạnh phúc và ngưỡng mộ, như đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng của một hành trình dài. Nàng cảm nhận được sự bao la của Lâm Phong, không phải của một con người, mà là của một vị thần, một Đạo Tổ.

Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, giờ đây gương mặt đoan trang lộ rõ sự nhẹ nhõm và mãn nguyện. Nàng khẽ chắp tay trước ngực, như đang niệm một lời chú nguyện, nhưng thực chất là đang gửi gắm tất cả tình yêu và lòng tin vào chàng. Nàng cảm thấy một sự hòa hợp tuyệt đối giữa chàng và vạn vật, một sự thanh bình không gì sánh được.

Tất cả các mỹ nhân, theo bản năng, đều quỳ gối xuống, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự kính phục và tôn thờ một Đạo Tổ vừa giáng thế, một Đạo Tổ mà họ yêu thương bằng cả sinh mệnh.

Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão bà phúc hậu, giờ đây cũng nghẹn ngào, đôi tay run rẩy. Nàng cảm thấy gánh nặng ngàn năm của gia tộc Lâm Phong, gánh nặng của sứ mệnh huyết mạch, đã được trút bỏ. "Huyết mạch đã viên mãn... Đạo Tổ giáng thế! Ân điển của Ngài, vạn vật đều cảm nhận!" Nàng khẽ nói, giọng run run, nước mắt chảy dài trên má.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, từ trạng thái cảnh giác tối đa, giờ đây chuyển sang hân hoan tột độ. Nó chiêm chiếp kêu lên những tiếng vui sướng, nhảy nhót quanh chân Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ngời sáng. Nó cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại của chủ nhân, sự vĩ đại mà nó đã luôn tin tưởng sẽ đến.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười ấy như gió xuân ấm áp, xua tan mọi giá lạnh trong lòng người. Giọng nói của chàng vang lên, không phải tiếng nói của một cá nhân, mà như vang vọng từ vạn giới, từ mọi ngóc ngách của vũ trụ, nhưng lại ấm áp và dịu dàng đến lạ: "Ta đã trở về, và ta sẽ luôn ở đây." Chàng đưa tay nhẹ nhàng nâng mọi người dậy. Không một chút pháp lực, không một chút uy áp, nhưng tất cả đều cảm thấy một lực lượng vô hình nâng đỡ mình. Ánh mắt chàng dịu dàng lướt qua từng gương mặt thân yêu, từng ánh mắt chứa chan tình cảm, sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Đó là tình yêu của chàng, cũng là Đạo của chàng.

***

Cùng lúc đó, trên Linh Sơn Bích Lạc, nơi mây mù lãng đãng quanh các đỉnh núi, nơi suối chảy róc rách và chim hót líu lo, Hoàng Lão Quái đang ngồi dưới gốc cây tùng cổ thụ nghìn năm tuổi. Lão vẫn với bộ dạng râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, tay cầm bầu rượu. Lão nhâm nhi từng ngụm rượu, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ lười biếng thường ngày.

Bỗng nhiên, lão khựng lại. Bầu rượu trên tay lão không còn được đưa lên miệng. Đôi mắt sâu thẳm của lão nhìn thẳng về phía chân trời, nơi luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết đang lan tỏa, chiếu rọi cả bầu trời, kéo theo một làn sóng năng lượng an bình chưa từng có, vượt xa cả khí tức Đạo Tổ mà lão vừa cảm nhận được lúc nãy. Lão không kinh ngạc như những người khác, bởi lão đã biết trước điều này sẽ xảy ra, chỉ là không ngờ lại vĩ đại đến thế.

Một nụ cười mãn nguyện, thấu triệt hiện lên trên khuôn mặt vốn dĩ lôi thôi của Hoàng Lão Quái. Nụ cười ấy không có chút nào vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự tự hào và thanh thản vô biên.

"Tiểu tử... cuối cùng ngươi cũng đã làm được." Hoàng Lão Quái khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm mà chất chứa biết bao tình cảm. Lão đặt bầu rượu xuống đất, chậm rãi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, xương cốt kêu răng rắc. "Đã đến lúc lão già này thực sự được an hưởng tuổi già rồi."

Lão ngước nhìn lên bầu trời, nơi ánh sáng vàng kim vẫn còn rực rỡ, nhưng giờ đây đã nhu hòa hơn, hòa vào không gian như một phần của bản nguyên vũ trụ. Lão biết, Đạo Tổ đã thành. Vị Đạo Tổ này không phải là Thiên Đạo vô tình, mà là một Đạo Tổ mang trong mình Nhân Đạo Hữu Tình, mang theo tình yêu, sự bao dung và ý chí kiên định của Lâm Phong.

"Đạo Tổ đã thành... Kỷ nguyên mới đã đến." Lão lại nhấp một ngụm rượu, vị rượu hôm nay dường như ngon hơn gấp bội. "Vận mệnh vạn giới, từ nay sẽ do ngươi định đoạt, tiểu tử."

Hoàng Lão Quái mỉm cười, một nụ cười bí hiểm nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Lão đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã dẫn dắt một Thiên Mệnh Chi Tử đến con đường tối cao. Giờ đây, trách nhiệm đã được giao phó, và lão có thể thực sự buông bỏ mọi gánh nặng. Lão quay người, bước đi chậm rãi về phía hang động của mình, bóng lưng cô độc nhưng thanh thản, như một vị ẩn sĩ vừa hoàn thành nhiệm vụ và trở về với cõi tĩnh mịch của riêng mình. Mây ngũ sắc lượn lờ trên các đỉnh núi Linh Sơn Bích Lạc, như lời chúc phúc cho một kỷ nguyên mới vừa mở ra, và một huyền thoại đã vĩnh viễn khắc sâu vào dòng chảy của thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ