Ánh sáng vàng kim từ thân thể Lâm Phong cuối cùng cũng đã hoàn toàn dung hòa vào không gian, không còn chói lóa mà trở nên dịu dàng, như một vầng hào quang vĩnh cửu bao bọc lấy chàng. Chàng đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, không một chút bụi trần. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy giờ đây không chỉ ẩn chứa sự thông minh sắc sảo hay vẻ hài hước tinh quái, mà còn có cả sự thấu triệt vô biên của vũ trụ, sự bao dung của vạn vật và tình yêu sâu thẳm dành cho những người thân yêu. Nụ cười nửa miệng quen thuộc giờ đây mang theo vẻ an yên, mãn nguyện, một nụ cười như gió xuân ấm áp, xua tan mọi giá lạnh. Chàng đã trở thành Đạo Tổ, nhưng vẫn là Lâm Phong của các nàng.
Khi giọng nói của chàng vang lên, không phải là tiếng gầm rống uy hiếp của một cường giả, mà là âm thanh dịu dàng, trầm ấm, như tiếng suối chảy róc rách giữa rừng sâu, lại như tiếng sóng biển vỗ về bờ cát, thấm đẫm vào từng ngóc ngách tâm hồn: "Ta đã về, các nàng. Từ nay, không còn ai có thể chia cắt chúng ta nữa." Chàng đưa tay nhẹ nhàng nâng mọi người dậy. Không một chút pháp lực, không một chút uy áp, nhưng tất cả đều cảm thấy một lực lượng vô hình ôn nhu nâng đỡ mình, khiến đôi chân đang quỳ bỗng đứng vững vàng.
Tuyết Dao là người đầu tiên thoát khỏi sự choáng ngợp, nàng không kìm được nữa, đôi mắt phượng dài vốn sắc lạnh giờ đây đong đầy nước mắt, nàng nhào vào vòng tay Lâm Phong, cái ôm chặt đến mức dường như muốn hòa tan vào chàng. "Phu quân..." Giọng nàng thì thầm, nghẹn ngào, những lời nói bị chôn vùi trong tiếng nức nở hạnh phúc. Cảm giác được hơi ấm quen thuộc, được vùi mình vào lồng ngực vững chãi ấy, nàng cảm thấy mọi đau khổ, mọi chờ đợi ngàn năm đều tan biến, chỉ còn lại sự an yên và hạnh phúc vô bờ. Mùi hương nam tính quen thuộc của chàng, hòa quyện với mùi linh khí nguyên thủy thanh khiết, khiến nàng say đắm.
Ngay sau Tuyết Dao, Mộc Ly không hề chậm trễ. Nàng như một chú chim nhỏ lao vào vòng tay chàng, ôm chặt đến mức Lâm Phong phải bật cười. "Đại ca, cuối cùng huynh cũng trở lại! Muội nhớ huynh muốn chết!" Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng vang lên, xen lẫn tiếng sụt sùi. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu vẫn còn vương những giọt lệ. Chàng vuốt nhẹ mái tóc nâu hạt dẻ của nàng, hôn lên trán Mộc Ly, cái hôn chứa đựng tất cả sự yêu chiều và hứa hẹn về một tương lai bình yên. Nàng ôm chặt lấy chàng, không muốn buông ra dù chỉ một giây, như thể sợ chàng sẽ tan biến một lần nữa.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và điềm tĩnh, cũng tiến đến, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây ánh lên niềm vui sướng không thể che giấu. Nàng không nhào vào vòng tay chàng một cách vội vã, mà nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt nhìn chàng đầy thấu hiểu và tự hào. "Phu quân, chàng đã làm được rồi." Giọng nàng trầm ấm mà chứa đựng vô vàn tình cảm, một lời khẳng định cho tất cả những gì chàng đã trải qua. Lâm Phong mỉm cười, khẽ nắm lấy bàn tay nàng, một cái nắm tay ấm áp và tin tưởng.
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và phóng khoáng, lại có một cách thể hiện riêng. Nàng không khóc, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn khắc ghi hình ảnh chàng vào tận sâu tâm khảm. Nàng tiến đến, đưa vòng tay ôm chặt lấy chàng, cái ôm rắn rỏi nhưng cũng đầy tình cảm. "Ngươi đã về... thật tốt." Giọng nói dứt khoát của nàng giờ đây lại có chút run rẩy, ẩn chứa sự nhẹ nhõm và mãn nguyện. Nàng tựa đầu vào vai chàng, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối.
Hạ Vũ, dịu dàng và thanh khiết, bước đến bên cạnh, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ vẫn còn ướt đẫm. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ tựa đầu vào vai Lâm Phong, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo chàng. Nàng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa từ chàng, xoa dịu mọi lo lắng, mọi sợ hãi trong lòng. Giờ đây, nàng chỉ muốn được ở bên chàng mãi mãi, được hưởng thụ sự yên bình mà chàng đã mang lại.
Linh Nhi, đáng yêu và ngây thơ, lúc này đã lớn hơn rất nhiều, nhưng vẫn giữ vẻ hồn nhiên của một cô bé. Nàng nhào đến, ôm lấy Lâm Phong từ phía sau, giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng đầy tình cảm: "Ca ca! Ca ca đã trở lại rồi!" Nàng ôm chặt eo chàng, dụi đầu vào lưng, như một con mèo nhỏ tìm được hơi ấm chủ nhân. Nàng không ngừng chiêm ngưỡng Lâm Phong, cảm thấy anh trai mình giờ đây thật vĩ đại, nhưng vẫn thân thuộc và ấm áp như ngày nào.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự mãn nguyện sâu sắc. Nàng chậm rãi tiến lại, vòng tay uyển chuyển ôm lấy chàng, tựa đầu vào bờ vai rộng lớn. Nàng không cần nói, chỉ cần cái ôm này, Lâm Phong cũng đã hiểu được tất cả tình cảm mà nàng dành cho chàng, sự thấu hiểu và bình yên đã tìm thấy bến đỗ.
Cuối cùng là Cổ Thanh Nguyệt, vị thánh nữ thanh khiết, tao nhã. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười an nhiên, không còn khoảng cách hay sự thần bí như trước. Nàng tiến đến, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực Lâm Phong, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ giờ đây chứa chan tình yêu. "Phu quân, chàng đã hoàn thành sứ mệnh rồi." Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái như tiếng chuông chùa giữa buổi sớm mai, mang đến sự thanh tịnh cho tâm hồn.
Lâm Phong dang rộng vòng tay, ôm trọn lấy bảy mỹ nhân vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ mỗi người. Ánh mắt chàng dịu dàng lướt qua từng gương mặt thân yêu, từng ánh mắt chứa chan tình cảm, sự tin tưởng và ngưỡng mộ. "Đạo của ta, chính là tình yêu của ta dành cho các nàng, và tình yêu của các nàng dành cho ta." Chàng khẽ nói, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. Mùi muối biển trong lành và hương hoa tiên cỏ dịu nhẹ trên Bích Hải Tiên Đảo hòa quyện vào nhau, cùng với tiếng sóng biển rì rào và tiếng chim biển kêu, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hạnh phúc. Ánh nắng ban ngày ấm áp bao phủ cảnh sắc tuyệt đẹp của Đảo Tiên, phản chiếu lấp lánh trên những kiến trúc đá trắng tinh xảo và mái ngói xanh ngọc bích. Linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, len lỏi qua từng thớ thịt, từng tế bào, mang đến cảm giác nhẹ nhõm, an toàn và sự ấm áp từ những cái ôm. Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão bà phúc hậu, giờ đây chỉ còn biết mỉm cười hạnh phúc, đôi mắt đục ngầu lệ nhòa. "Huyết mạch đã viên mãn... Đạo Tổ giáng thế! Ân điển của Ngài, vạn vật đều cảm nhận!" Nàng khẽ nói, giọng run run, nhưng tràn đầy sự tự hào và mãn nguyện. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, từ trạng thái cảnh giác tối đa, giờ đây chuyển sang hân hoan tột độ. Nó chiêm chiếp kêu lên những tiếng vui sướng, nhảy nhót quanh chân Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh ngời sáng, không ngừng dụi vào ống quần chàng như muốn được chú ý. Nó cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại của chủ nhân, sự vĩ đại mà nó đã luôn tin tưởng sẽ đến, và giờ đây nó chỉ muốn chia sẻ niềm vui ấy.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc chân trời trên Bích Hải Tiên Đảo. Những tia nắng cuối ngày rải vàng trên mặt biển xanh ngắt, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, lãng mạn đến nao lòng. Trong Đạo Cung mới mà Lâm Phong đã dùng thần thông kiến tạo, một kiến trúc lộng lẫy nhưng không kém phần thanh thoát, hòa mình vào thiên nhiên, mùi hương từ các loài tiên hoa và linh quả quý hiếm lan tỏa khắp nơi, quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một không gian thiêng liêng nhưng ấm cúng. Tiếng suối reo róc rách, tiếng chim hót du dương từ bên ngoài vọng vào, điểm xuyết cho sự yên bình tuyệt đối. Linh khí trong Đạo Cung dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, từng sợi linh khí lấp lánh như bụi kim cương, khiến không khí trở nên trong lành, thanh tịnh như lạc vào cõi tiên.
Lâm Phong ngồi ở vị trí trung tâm, xung quanh chàng là bảy mỹ nhân. Tuyết Dao tựa đầu vào vai chàng, đôi mắt khép hờ, tận hưởng sự bình yên hiếm có. Mộc Ly thì ngồi cạnh bên, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay Lâm Phong, ngón tay nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên mu bàn tay chàng. Tần Nguyệt cầm chén trà tiên, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn. Lam Yên tựa lưng vào cột đá, đôi tay khoanh trước ngực, nhưng ánh mắt lại dịu dàng hơn hẳn ngày thường. Hạ Vũ đang tỉ mỉ pha một loại trà linh thảo, hương thơm ngát tỏa ra. Linh Nhi ngồi dưới chân Lâm Phong, ngẩng đầu nhìn chàng với ánh mắt ngưỡng mộ. Còn Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt thì ngồi đối diện, ánh mắt trầm tĩnh nhưng tràn đầy sự mãn nguyện.
"Đạo của ta..." Lâm Phong khẽ cất lời, giọng nói không còn mang vẻ uy áp của Đạo Tổ tối cao mà chỉ còn sự dịu dàng, trầm tĩnh của một người chồng, một người cha, "không phải là sự vô tình của Thiên Đạo, mà là Nhân Đạo Hữu Tình. Ta đã thấu triệt vạn vật, cảm nhận được sinh diệt của hàng hà sa số thế giới, nhưng điều ta trân trọng nhất vẫn là những khoảnh khắc này, được ở bên các nàng."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Đạo của phu quân thật bao la, đã mang lại bình yên cho vạn giới. Từ nay, chúng sinh sẽ không còn phải chịu đựng những loạn lạc, tranh đấu vô nghĩa nữa." Nàng nói, giọng chứa đựng sự tôn kính và tự hào.
Lam Yên đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dải mây tím hồng đang lững lờ trôi. "Vậy là những ngày chinh chiến đã thực sự kết thúc rồi sao? Không còn những trận chiến sinh tử, không còn những âm mưu xảo quyệt nữa?" Giọng nàng có chút hoài niệm, nhưng cũng tràn đầy sự nhẹ nhõm. Cuộc đời nàng vốn gắn liền với binh đao, giờ đây được tận hưởng bình yên thế này, nàng vẫn có chút không quen.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nắm lấy tay Mộc Ly. "Đúng vậy, Lam Yên. Từ nay, chỉ còn lại bình yên và hạnh phúc. Ta đã thiết lập lại trật tự vũ trụ, gắn kết các giới lại với nhau bằng sợi dây của Đại Đạo. Mọi hiểm nguy đều đã bị dẹp bỏ, mọi chấp niệm đều được hóa giải. Mọi sinh linh sẽ được an hưởng thái bình, tu luyện theo ý muốn của mình, không còn sợ hãi thiên tai hay nhân họa." Chàng nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả vạn giới. "Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Đạo của ta lại là Nhân Đạo Hữu Tình. Ta là Đạo Tổ, nhưng cũng là một phần của chúng sinh, ta không thể quên đi cội nguồn, không thể quên đi những người ta yêu thương."
Tuyết Dao khẽ cựa mình, siết nhẹ cánh tay chàng. "Phu quân đã quá vất vả rồi. Giờ đây, chàng xứng đáng được hưởng thụ thành quả của mình." Giọng nàng ấm áp, chứa đựng tình yêu vô bờ.
Mộc Ly bĩu môi nhẹ. "Nhưng mà đại ca, huynh kể về Đại Đạo nghe có vẻ khô khan quá à nha! Có gì vui hơn không? Huynh đã nhìn thấy những gì trong vạn giới, có nơi nào có nhiều linh quả ngon không?" Nàng hỏi, đôi mắt long lanh đầy vẻ tò mò, phá tan bầu không khí có phần trang trọng.
Lâm Phong bật cười sảng khoái, khẽ véo mũi nàng. "Nha đầu này, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn uống! Tất nhiên là có rồi. Vạn giới rộng lớn vô biên, có vô vàn điều kỳ diệu mà ta đã cảm nhận được. Có những hành tinh phủ đầy linh hoa dị thảo, có những giới diện mà thời gian trôi chậm hơn gấp ngàn lần, có những nơi mà sinh linh được sinh ra từ chính linh khí của đất trời... Nhưng điều kỳ diệu nhất, vẫn là sự sống, và tình yêu."
Hạ Vũ khẽ đặt chén trà đã pha xong xuống. "Đúng vậy, phu quân. Được ở bên nhau, đó mới là điều quý giá nhất." Nàng mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo nhìn chàng đầy trìu mến.
Diệp Vô Song trầm giọng nói: "Tình ái vô biên, quả thực là đạo lớn nhất." Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc.
Cổ Thanh Nguyệt khẽ chắp tay, ánh mắt thanh tịnh. "Vạn vật hữu linh, đều hướng về chân thiện mỹ. Đạo của phu quân chính là ánh sáng dẫn lối cho tất cả."
Linh Nhi ôm chặt chân Lâm Phong, ngẩng đầu lên. "Ca ca, huynh sẽ không đi nữa chứ?" Giọng nàng non nớt nhưng chứa đựng sự lo lắng.
Lâm Phong cúi xuống, xoa đầu nàng, nụ cười ấm áp. "Không, Linh Nhi. Ta sẽ không đi nữa. Ta sẽ luôn ở đây, cùng các nàng. Tu Đạo Vô Tận, nhưng Tình Ái Vô Biên. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng tựa đầu vào vai Tuyết Dao, tay nắm tay Mộc Ly, cảm nhận sự mềm mại ấm áp từ mỗi người. Các nàng ngồi xung quanh chàng, cùng nhau thưởng thức cảnh đẹp hoàng hôn rực rỡ và sự an yên tuyệt đối. Gió biển mát lành thổi nhẹ qua các khung cửa sổ, mang theo hơi thở của biển cả, của sự tự do và hạnh phúc. Đêm dần buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm Bích Hải Tiên Đảo, như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen, chứng kiến khoảnh khắc viên mãn của một Đạo Tổ và các thê tử của chàng.
***
Những ngày tháng sau đó, Bích Hải Tiên Đảo trở thành một tiên cảnh thực sự, nơi linh khí ngưng tụ thành sương, nơi các loài linh thú hiền hòa dạo chơi, nơi những tiên hoa, dị thảo khoe sắc quanh năm. Lâm Phong không còn bế quan, không còn chiến đấu. Chàng dành trọn thời gian bên các nàng, cùng nhau tận hưởng cuộc sống viên mãn.
Thỉnh thoảng, chàng lại cùng các mỹ nhân du ngoạn khắp vạn giới trên Thiên Không Thoa. Chiếc Thiên Không Thoa, giờ đây không chỉ là một pháp bảo di chuyển, mà còn là một cung điện bay lượn trên bầu trời, được Lâm Phong gia cố bằng Đạo lý của mình, trở nên hùng vĩ và tiện nghi hơn bao giờ hết. Khi lướt qua các tầng giới, Lâm Phong và các nàng không còn phải đối mặt với hiểm nguy, mà chỉ là những chuyến đi khám phá, tận hưởng vẻ đẹp của vũ trụ mà chàng đã bảo vệ.
Từ trên cao, nhìn xuống vạn giới, một khung cảnh phồn thịnh, an bình hiện ra trước mắt họ. Không khí trong lành, linh khí dồi dào khắp nơi, tiếng cười nói của chúng sinh vang vọng từ các thành trì phồn hoa, tiếng chuông chùa thanh tịnh ngân nga từ những ngôi tự cổ kính, hòa cùng tiếng ca của những cô gái hái trà trên núi, tiếng reo hò của trẻ nhỏ dưới đồng. Mùi hương hoa cỏ, mùi sự sống, mùi bình yên lan tỏa khắp nơi, không còn chút nào của chiến tranh, của chết chóc hay đau khổ. Khí hậu ôn hòa, nắng ấm áp quanh năm, mưa thuận gió hòa, khiến vạn vật sinh sôi nảy nở, tạo nên những cảnh tượng trù phú, tươi đẹp.
Lâm Phong mỉm cười mãn nguyện, nắm tay Tuyết Dao. "Thế gian này, cuối cùng cũng được bình yên. Nhân Đạo Hữu Tình, đã thay thế Thiên Đạo Vô Tình." Chàng khẽ thở dài một tiếng, không phải vì mệt mỏi, mà là vì sự nhẹ nhõm, vì đã hoàn thành được sứ mệnh của mình. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, hai pháp bảo từng cùng chàng trải qua bao trận chiến sinh tử, giờ đây chỉ còn là những vật kỷ niệm được cất giữ cẩn thận trong Đạo Cung, không còn cần dùng đến nữa. Sức mạnh của Đạo Tổ Lâm Phong đã vượt xa mọi pháp bảo, mọi công pháp.
Mộc Ly, với bản tính hoạt bát, tinh nghịch, không ngừng chỉ trỏ xuống dưới. "Đại ca, huynh nhìn kìa! Giới này có vẻ rất vui! Chúng ta có nên xuống đó chơi một chút không? À, hay là chúng ta về thăm Linh Khê Trấn đi! Muội muốn xem mọi người ở đó giờ ra sao rồi!" Nàng nũng nịu, đôi mắt long lanh nhìn chàng.
Lâm Phong khẽ gật đầu. "Được thôi, nha đầu. Chúng ta sẽ đi thăm tất cả những nơi mà các nàng muốn. Linh Khê Trấn, Thiên Huyền Môn, hay bất kỳ nơi nào từng là dấu chân của chúng ta. Chúng ta sẽ tái ngộ cố nhân, thăm lại cảnh cũ." Chàng nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân yêu, thấy rõ sự vui vẻ và hứng khởi trong đó.
Tần Nguyệt mỉm cười dịu dàng. "Đó là một ý hay. Chúng ta nên để lại dấu ấn của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của hòa bình và thịnh vượng."
Lam Yên nhìn xuống những chiến trường xưa kia, giờ đã được phủ xanh bởi cây cối, hoa cỏ, không còn dấu vết của máu và nước mắt. "Ta cứ ngỡ sẽ phải chiến đấu cả đời. Không ngờ lại có ngày được tận hưởng cuộc sống bình yên đến thế này." Nàng khẽ nói, giọng trầm ấm mà chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Hạ Vũ khẽ nắm lấy tay Lam Yên, an ủi. "Mọi thứ đều đã qua rồi. Giờ đây, chỉ còn lại hạnh phúc."
Linh Nhi reo lên sung sướng. "Tuyệt vời quá! Vậy là chúng ta sẽ được đi chơi khắp nơi!"
Diệp Vô Song trầm tĩnh nhìn ra xa. "Vạn giới đã được an bài. Đạo Tổ đã định đoạt. Mọi thứ đều viên mãn."
Cổ Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt thanh khiết. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phu quân đã chứng minh được chân lý đó."
Xa xôi trên Linh Sơn Bích Lạc, Hoàng Lão Quái vẫn ngồi dưới gốc cây tùng cổ thụ nghìn năm tuổi. Lão nhâm nhi bầu rượu, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn về phía Thiên Không Thoa đang lướt đi trên bầu trời, ẩn hiện giữa những dải mây ngũ sắc. Lão cười tủm tỉm, râu tóc bạc phơ rung rinh theo làn gió.
"Tiểu tử này... thật sự đã làm được rồi. Từ một phàm nhân bị coi thường, nghịch thiên cải mệnh, đến Đạo Tổ tối cao, kiến tạo nên một kỷ nguyên vĩnh hằng. Vận mệnh vạn giới, từ nay sẽ do ngươi định đoạt, tiểu tử." Lão thì thầm, giọng nói trầm ấm mà chất chứa biết bao tình cảm, xen lẫn chút tự hào và cảm thán. Lão đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Lâm Phong, từ một thiếu niên non nớt đến khi trở thành Đạo Tổ, và giờ đây, lão hoàn toàn mãn nguyện. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ... đúng là không sai!"
Hoàng Lão Quái ngửa cổ uống cạn bầu rượu, sau đó ném mạnh bầu rỗng vào bụi cây gần đó. Lão đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, cảm thấy xương cốt giãn ra thoải mái. "Đã đến lúc lão già này thực sự được an hưởng tuổi già rồi." Lão nở một nụ cười bí hiểm nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Lão đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã dẫn dắt một Thiên Mệnh Chi Tử đến con đường tối cao. Giờ đây, trách nhiệm đã được giao phó, và lão có thể thực sự buông bỏ mọi gánh nặng, trở về với cõi tĩnh mịch của riêng mình, chỉ thỉnh thoảng nhâm nhi bầu rượu và ngắm nhìn thế gian an bình từ xa.
Và thế là, Lâm Phong, Đạo Tổ tối cao, cùng bảy người vợ tuyệt sắc của mình, bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống của sự viên mãn, hạnh phúc và bình yên. Họ du ngoạn khắp vạn giới, gieo rắc hạt giống của hòa bình và thịnh vượng, để lại một huyền thoại bất hủ trong dòng chảy của thời gian, một huyền thoại về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, về một Đạo Tổ mang trong mình Nhân Đạo Hữu Tình, và về tình yêu đã chiến thắng tất cả. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mang tên Lâm Phong.