Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 6

Khổ Luyện Bất Thành: Nghi Hoặc Của Lão Quái

3550 từ
Mục tiêu: Thể hiện sự kiên trì và thất bại của Lâm Phong trong việc tu luyện cơ bản, nhấn mạnh sự bế tắc do không có linh căn.,Làm nổi bật sự thất vọng của Lâm Phong nhưng đồng thời củng cố ý chí kiên định của chàng.,Giới thiệu Hoàng Lão Quái nhận ra điểm bất thường trong quá trình tu luyện của Lâm Phong và bắt đầu hoài nghi về thân thế bí ẩn của chàng.,Lâm Phong tìm kiếm một môi trường tu luyện mới, dẫn đến việc khám phá Dòng Sông Lam Thủy.,Tạo tiền đề cho việc Lâm Phong sẽ tìm ra cách sử dụng Huyễn Mặc Quyển ở chương sau (Chương 8).
Nhân vật: Lâm Phong, Hoàng Lão Quái
Mood: Mệt mỏi, thất vọng, kiên định, bí ẩn, suy tư, có chút hy vọng le lói.
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng ban mai le lói rọi qua khe cửa sổ gỗ, yếu ớt chiếu vào căn phòng trọ nhỏ hẹp tại Quán Trọ Lạc Trần. Không khí vẫn còn vương vấn mùi rượu nồng của đêm qua và hơi ẩm lạnh của sương sớm, quyện lẫn với mùi khói bếp đã bắt đầu nghi ngút từ dưới sảnh. Bên ngoài, sương mù dày đặc vẫn như một tấm màn lụa trắng giăng kín, ôm trọn lấy những mái nhà ngói xám và cây cối xung quanh, khiến cảnh vật chìm trong một vẻ mờ ảo, hư ảo đến lạ. Tiếng gà gáy từ một làng nhỏ xa xa vọng lại, tiếng lách cách của chén đĩa từ dưới bếp và tiếng ngáy khe khẽ của một vài khách trọ ngủ muộn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chậm rãi, yên bình của một ngày mới đang hé mở.

Tuy nhiên, trong căn phòng đơn sơ ấy, Lâm Phong không hề cảm nhận được sự yên bình. Hắn đã thức dậy từ khi trời còn chưa hửng sáng, tâm trí bị giằng xé bởi vô số suy nghĩ và khao khát cháy bỏng. Đêm qua, sau khi rời khỏi căn nhà gỗ bí ẩn của Hoàng Lão Quái, những lời nói của lão đã ám ảnh hắn không ngừng. "Không có linh căn... nhưng có cái khác... Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật..." Những câu chữ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong bóng tối của sự thất vọng.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, lưng thẳng tắp, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối. Hắn hít thở sâu, chậm rãi, cố gắng làm theo những gì Hoàng Lão Quái đã chỉ dẫn – tập trung tinh thần, thả lỏng cơ thể, và cảm ứng linh khí. Hắn nhắm mắt lại, đôi lông mày khẽ chau, cố gắng tưởng tượng linh khí như những hạt bụi vàng li ti lơ lửng trong không khí, vô hình và vô ảnh, nhưng lại là nền tảng của mọi sự sống, mọi sự tu luyện. Hắn cố gắng "nhìn" bằng tâm nhãn, "nghe" bằng tâm thính, "chạm" bằng tâm ý.

Một giờ trôi qua... Hai giờ trôi qua... Ba giờ trôi qua...

Mồ hôi lấm tấm trên trán Lâm Phong, rồi dần dần tuôn chảy thành dòng, thấm ướt vạt áo. Hắn cảm thấy toàn thân nóng bừng, như thể có một ngọn lửa đang cháy âm ỉ bên trong, thiêu đốt mọi năng lượng. Hô hấp của hắn trở nên nặng nề, dồn dập. Cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, như vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Nhưng điều đáng sợ nhất là sự trống rỗng. Một sự trống rỗng lạnh lẽo, vô tận. Hắn không cảm nhận được bất kỳ tia linh khí nào, dù là nhỏ nhất. Không một chút dao động, không một chút ấm áp, không một chút kết nối. Chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ, sự vô cảm của một cơ thể phàm nhân không thể hòa mình vào thế giới linh khí bao la.

"Lão Quái đã nói rất đơn giản, tại sao ta lại không làm được?" Lâm Phong thầm gào lên trong tâm trí, một cảm giác thất bại và bất lực trỗi dậy. "Có lẽ mình thực sự là một phế vật... Một kẻ không linh căn, định sẵn là phàm nhân, vĩnh viễn không thể bước chân vào cánh cửa tu tiên sao?" Nỗi tự ti, thứ mà hắn tưởng chừng đã chôn vùi từ lâu, lại có dịp trỗi dậy, gặm nhấm ý chí của hắn. "Không! Phải có một cách nào đó!" Hắn đột nhiên mở bừng mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua màn sương mờ của sự tuyệt vọng. "Lão Quái đã không trực tiếp nói ta không thể tu luyện. Lão chỉ nói ta không có linh căn, nhưng lại có 'cái khác'. Chắc chắn phải có một con đường, một cơ hội cho ta!"

Hắn lại nhắm mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, mọi sự so sánh với những người có linh căn. Hắn tập trung hoàn toàn vào cơ thể mình, vào những cảm giác nhỏ nhất. "Linh khí... linh khí ở đâu? Ta chẳng cảm thấy gì cả, chỉ có sự trống rỗng này..." Hắn cảm thấy mình như một cái giếng cạn giữa sa mạc, xung quanh là đại dương linh khí bao la, nhưng không có cách nào để múc lấy một giọt. Sự hụt hẫng này còn tệ hơn cả đau đớn thể xác. Nó là một sự tổn thương sâu sắc đến niềm tin và ý chí.

Hắn lại cố gắng, lại thất bại. Lần này, sự mệt mỏi thể chất và tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không thể tiếp tục. Hắn buông xuôi, dựa lưng vào vách tường lạnh lẽo, thở hổn hển. Huyễn Mặc Quyển trong lòng ngực hắn khẽ rung lên, một hơi ấm mỏng manh tỏa ra, như một lời an ủi thầm lặng, hay một lời nhắc nhở rằng nó vẫn ở đây, vẫn là "cái khác" mà Hoàng Lão Quái đã nói.

"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh..." Lâm Phong lẩm bẩm, câu nói quen thuộc bỗng trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. "Nếu ta không thể cảm ứng linh khí như họ, vậy ta phải tìm một con đường khác. Chắc chắn là như vậy. Lão Quái đã không nói dối ta." Ý chí kiên cường một lần nữa trỗi dậy, xua tan đi màn sương mù của thất vọng. Hắn lau đi mồ hôi trên trán, ánh mắt rực sáng. Mặc dù cơ thể rã rời, nhưng tinh thần của hắn lại trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn biết, việc ngồi yên trong phòng trọ sẽ không mang lại bất kỳ câu trả lời nào. Hắn cần phải hành động, phải đi tìm.

Với quyết tâm mới, Lâm Phong đứng dậy, thân thể hơi loạng choạng vì kiệt sức. Hắn thu dọn đồ đạc đơn giản của mình, uống một ngụm nước lạnh để tỉnh táo, rồi lặng lẽ bước xuống cầu thang, hòa vào dòng người đã bắt đầu tấp nập dưới sảnh quán trọ. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, mùi thức ăn thơm lừng bốc lên từ bếp, tất cả lại bao trùm lấy hắn. Nhưng lần này, hắn không còn tâm trí để lắng nghe những câu chuyện phiếm hay thưởng thức không khí náo nhiệt. Trong đầu hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: quay trở lại căn nhà gỗ của Hoàng Lão Quái, tìm kiếm thêm một tia hy vọng, một lời chỉ dẫn. Dù lão có đuổi hắn đi bao nhiêu lần nữa, hắn cũng sẽ không bỏ cuộc.

***

Rừng Cổ Mộc sáng nay chìm trong một màn sương mù dày đặc đến lạ, khác hẳn với vẻ mờ ảo của thị trấn. Sương không chỉ bao phủ mặt đất mà còn len lỏi, quấn quýt quanh những thân cây cổ thụ, biến khu rừng thành một mê cung xanh xám bí ẩn và ẩm ướt. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều đạp lên lớp lá khô mục nát, tạo ra những tiếng sột soạt đơn điệu, và tiếng vang của chúng dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch kỳ lạ của khu rừng. Không khí se lạnh, hơi ẩm thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi của đất mục, rêu phong và một thứ hương vị ngai ngái, nồng hắc đặc trưng của các loại thảo dược dại và sương độc vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá.

Lâm Phong di chuyển cẩn trọng, đôi mắt tinh tường quan sát từng dấu vết nhỏ trên đường đi. Mặc dù mệt mỏi vì nỗ lực tu luyện không thành, nhưng ý chí của hắn không hề suy giảm. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm tin mãnh liệt rằng Hoàng Lão Quái nắm giữ chìa khóa cho con đường của mình.

Cuối cùng, sau gần hai canh giờ xuyên qua màn sương mù dày đặc và những con đường mòn quen thuộc, căn nhà gỗ đơn sơ của Hoàng Lão Quái hiện ra lờ mờ trước mắt. Nó vẫn đứng đó, tĩnh lặng và cổ kính, như một phần của chính khu rừng, không hề thay đổi. Hơi sương ẩm ướt bám vào mái ngói rêu phong, khiến nó càng thêm vẻ thâm trầm.

Lâm Phong tiến lại gần, đứng trước cánh cửa gỗ đã cũ kỹ. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn hết sự khẩn thiết vào giọng nói: "Sư phụ! Đệ tử đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cảm ứng linh khí. Xin người chỉ điểm thêm cho đệ tử một con đường!" Giọng hắn mang theo một chút run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì niềm hy vọng mong manh đang bám víu. Hắn đợi chờ, lắng nghe, nhưng chỉ có tiếng lá xào xạc trong gió và tiếng chim hót xa xăm đáp lại.

Một lúc sau, một giọng nói khàn khàn, trầm đục, như phát ra từ chính những thân cây cổ thụ xung quanh, vọng ra từ bên trong căn nhà: "Lão phu đã nói rồi, con đường là của ngươi, tự đi mà tìm. Ngươi không cảm ứng được, là do duyên phận chưa tới. Về đi!" Lời nói mang theo một sự lạnh nhạt đến vô tình, một sự từ chối không hề che giấu. Cánh cửa vẫn đóng im lìm, không một kẽ hở, như thể căn nhà không muốn để lộ bất kỳ bí mật nào.

Lâm Phong không nản lòng. "Sư phụ! Đệ tử không tin vận mệnh! Đệ tử tin vào ý chí của mình! Dù không có linh căn, đệ tử cũng muốn tu luyện, muốn mạnh mẽ! Xin người, dù chỉ là một lời khuyên nhỏ, đệ tử cũng nguyện khắc cốt ghi tâm!" Hắn nói lớn hơn, lời lẽ đầy kiên định. Hắn biết mình đang liều lĩnh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Trong căn nhà gỗ tối tăm, Hoàng Lão Quái vẫn ngồi yên trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay cầm bầu rượu, nhấp từng ngụm nhỏ. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, xuyên qua một khe hở nhỏ trên vách gỗ, lẳng lặng quan sát bóng dáng kiên cường của Lâm Phong. Màn sương mù dày đặc bên ngoài không thể che khuất được ánh mắt sắc bén của lão. Lão thấy rõ sự thất vọng xen lẫn quyết tâm cháy bỏng trên khuôn mặt thanh tú của chàng thanh niên.

"Kỳ lạ... Cực kỳ kỳ lạ." Hoàng Lão Quái thầm thì trong tâm trí, giọng nói khàn khàn vang vọng trong căn phòng vắng. "Ngay cả phàm nhân bình thường nhất, khi được lão phu chỉ dẫn và có chút linh khí vây quanh cũng có thể cảm nhận được chút ít. Dù không thể dung nạp, nhưng ít nhất cũng cảm thấy được sự tồn tại của linh khí. Thằng nhóc này... hoàn toàn không một chút phản ứng. Như thể cơ thể nó là một tấm khiên vô hình, hoàn toàn bài xích mọi linh khí bên ngoài."

Lão vuốt chòm râu bạc dài, ánh mắt càng thêm vẻ suy tư. "Huyễn Mặc Quyển lại rung động dữ dội khi ở gần nó. Thậm chí còn mãnh liệt hơn cả khi lão phu dùng hết sức để cảm ứng. Có một sự cộng hưởng sâu sắc giữa vật đó và tiểu tử này." Lão nhớ lại cảm giác khi Lâm Phong cố gắng tu luyện tại đây, Huyễn Mặc Quyển trong người hắn đã phát ra một luồng năng lượng ấm áp, vô hình, nhưng lại bị chính cơ thể hắn 'từ chối'. "Huyết mạch của tiểu tử này... rốt cuộc là loại gì?"

Càng suy nghĩ, lão càng cảm thấy có điều bất thường. Trong suốt Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, lão đã từng chứng kiến vô số loại thể chất kỳ dị, vô số dị nhân mang trong mình những bí mật kinh thiên động địa. Nhưng một người hoàn toàn không thể cảm ứng linh khí, lại sở hữu một bảo vật thần bí đến vậy, và thể hiện một ý chí kiên định đến mức gần như cố chấp, thì quả thực là hiếm thấy. "Ngay cả trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, những thể chất kỳ dị như vậy cũng cực kỳ hiếm gặp... Liệu nó có phải là một loại thể chất cổ xưa nào đó đã bị lãng quên, hay là một biến dị chưa từng xuất hiện?"

Hoàng Lão Quái trầm ngâm. Lão không muốn dễ dàng ra mặt. Lão muốn Lâm Phong tự mình tìm ra con đường. Chỉ có như vậy, hắn mới thực sự trưởng thành. Lão tin vào câu nói "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật", và muốn Lâm Phong tự mình thể nghiệm chân lý đó.

Lâm Phong vẫn đứng đó, kiên trì đợi chờ, bất chấp sự lạnh lẽo của sương mù và sự im lặng từ căn nhà. Hắn không biết rằng từng cử chỉ, từng biểu cảm của mình đều đang được Hoàng Lão Quái quan sát kỹ lưỡng, và những suy nghĩ của lão đang xoay quanh bí ẩn về thân thế của hắn. Thời gian trôi qua, màn sương mù vẫn chưa tan, và cánh cửa gỗ vẫn đóng im lìm. Cuối cùng, một tiếng thở dài thất vọng thoát ra từ lồng ngực Lâm Phong. Hắn hiểu rằng, Hoàng Lão Quái sẽ không ra mặt, ít nhất là không phải bây giờ.

Thất vọng tột độ, nhưng không hề tuyệt vọng, chàng đành quay lưng rời đi. Bóng dáng cao gầy của hắn dần khuất dần trong màn sương trắng xóa, như một bóng ma cô độc. Hoàng Lão Quái vẫn vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sắc bén nhìn theo, suy nghĩ miên man về "thân thế bí ẩn" của chàng, về Huyễn Mặc Quyển, và về những điều kỳ lạ mà lão đã cảm nhận được từ Lâm Phong. Lão biết, hành trình của tiểu tử này, và cả con đường tu luyện của hắn, sẽ không hề tầm thường.

***

Lâm Phong lang thang một cách vô định, nỗi thất vọng đè nặng. Ánh nắng buổi chiều đã bắt đầu rọi xuống, xuyên qua màn sương mù còn sót lại, tạo nên những vệt sáng vàng óng ánh trên con đường mòn ẩm ướt. Hắn bước đi, không quan tâm đến đích đến, chỉ muốn tìm một nơi nào đó để xoa dịu tâm hồn đang rối bời. Mùi ẩm mốc của rừng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là mùi hương thanh khiết của cỏ cây được nắng sưởi ấm. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió rì rào xuyên qua tán lá, tất cả đều như đang cố gắng xoa dịu sự mệt mỏi và chán nản trong lòng hắn.

Hắn đi mãi, qua những bụi cây rậm rạp, qua những mỏm đá phủ đầy rêu xanh, cho đến khi một âm thanh quen thuộc nhưng lại vô cùng cuốn hút vang vọng vào tai hắn: tiếng nước chảy. Dần dần, một khoảng không gian rộng lớn hiện ra trước mắt, và một dòng sông rộng lớn, nước trong xanh như ngọc bích, uốn lượn hiền hòa giữa cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ. Đó là Dòng Sông Lam Thủy, một vẻ đẹp thanh bình hoàn toàn đối lập với sự khắc nghiệt của khu rừng và sự lạnh lùng của căn nhà gỗ.

Mặt sông rộng lớn, phản chiếu ánh nắng chiều tà lấp lánh như dát vàng. Những làng chài nhỏ nằm dọc theo bờ sông, với những mái nhà tranh đơn sơ và những chiếc thuyền gỗ neo đậu yên bình. Tiếng mái chèo khua nước từ xa xa, tiếng người nói chuyện rôm rả từ các làng chài vọng lại, và tiếng chim hót véo von từ những bụi cây ven sông, tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động và đầy sức sống. Mùi nước sông trong lành, mùi cá tươi và mùi bùn đất thoang thoảng trong gió, khiến tâm hồn Lâm Phong bỗng chốc trở nên thư thái hơn rất nhiều.

Hắn tìm một tảng đá phẳng lặng bên bờ sông, ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh của phiến đá thấm vào cơ thể. Ánh nắng ấm áp xua tan đi sự lạnh lẽo còn vương vấn từ khu rừng. Hắn nhìn dòng nước chảy xuôi, không ngừng nghỉ, mang theo mọi thứ đi xa. "Con đường tu tiên cũng như dòng sông này," hắn thầm nghĩ. "Nó không ngừng chảy, không ngừng biến đổi. Nếu một con đường không thể đi, vậy phải tìm con đường khác."

Sự tĩnh lặng và vẻ đẹp của dòng sông đã phần nào xoa dịu tâm hồn chàng. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu. Lần này, hắn không còn cố gắng "cảm ứng" linh khí theo cách mà Hoàng Lão Quái đã chỉ dẫn nữa. Hắn quyết định thử một cách khác. "Linh khí... Nếu ta không thể hấp thụ, thì điều gì đang xảy ra bên trong ta? Lão Quái đã nói 'con đường khác'... Cái gì là 'khác'?" Hắn tự hỏi.

Hắn tập trung hoàn toàn vào cơ thể mình, vào những cảm giác từ bên trong. Hắn cố gắng lắng nghe "tiếng nói" của chính mình, của huyết nhục, của xương cốt. Hắn cảm nhận một sự trống rỗng kỳ lạ, không phải là sự trống rỗng của một cơ thể yếu ớt, mà là một khoảng không bao la, như một cái hố sâu không đáy, không ngừng đòi hỏi được lấp đầy. Nó không phải là cảm giác thiếu hụt linh khí đơn thuần, mà là một sự khao khát tiềm ẩn, một nhu cầu sâu thẳm mà hắn chưa từng biết đến.

Trong lòng bàn tay hắn, Huyễn Mặc Quyển, vật phẩm mà hắn vẫn luôn mang theo, khẽ ấm lên. Một luồng năng lượng mờ nhạt, gần như không thể cảm nhận được, dường như bị "hút" vào cuộn sách, chứ không phải đi vào kinh mạch của Lâm Phong. Hắn cảm nhận rõ sự thay đổi này. Dường như Huyễn Mặc Quyển đang hoạt động, đang làm điều gì đó với "linh khí" xung quanh, nhưng không phải để truyền vào cơ thể hắn theo cách thông thường. Mà nó giống như một cái bình chứa, đang thu thập, đang cô đọng một thứ gì đó.

Cảm giác "trống rỗng" bên trong Lâm Phong không hề mất đi, thậm chí còn rõ ràng hơn. "Cảm giác này... không phải là thiếu hụt linh khí đơn thuần. Mà là một khoảng trống, như một cái hố sâu không đáy, không ngừng đòi hỏi được lấp đầy..." Hắn nhận ra, đây có lẽ chính là điều Hoàng Lão Quái đã ám chỉ. Cơ thể hắn không chỉ đơn thuần là không có linh căn, mà nó còn có một cơ chế đặc biệt, một "cái khác" hoàn toàn. Có lẽ, con đường tu luyện của hắn sẽ không phải là hấp thụ linh khí trực tiếp, mà là thông qua Huyễn Mặc Quyển, hoặc một cách thức hoàn toàn mới mẻ, chưa từng được biết đến.

Lâm Phong mở mắt, nhìn vào dòng nước đang chảy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ mặt sông, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, huyền ảo. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu khác. Một khởi đầu đầy bí ẩn, đầy thách thức, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn lẩm bẩm những câu nói mà hắn từng nghe thấy ở đâu đó. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... Nếu ta không thể đi theo con đường mà Thiên Đạo đã định, vậy ta sẽ tự mở một con đường của riêng mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay hắn lại một lần nữa khẽ ấm lên, như một lời cổ vũ thầm lặng, khẳng định rằng hắn không hề đơn độc trên hành trình này. Nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc dần xuất hiện trên khuôn mặt Lâm Phong. Sự thất vọng đã tan biến, thay vào đó là một ý chí kiên định và một niềm khao khát mãnh liệt muốn khám phá bí ẩn của chính mình, và của cả cuộn sách thần bí này. Con đường tu tiên của Lâm Phong, một kẻ phàm nhân không linh căn, chính thức bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới, một hành trình khám phá những điều chưa từng được biết đến, bắt đầu từ bờ Dòng Sông Lam Thủy thơ mộng này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ