Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 51

Bích Hải Tiên Đảo: Mảnh Kiếm Dẫn Lối, Cơ Duyên Khó Lường

4227 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 50, đưa Lâm Phong chính thức vào nhiệm vụ đầu tiên sau khi gia nhập Thanh Vân Tông.,Bắt đầu khám phá Bích Hải Tiên Đảo, giới thiệu những bí ẩn và môi trường đặc trưng của nơi này.,Khắc họa sự thông minh, khả năng thích ứng và sự dũng cảm của Lâm Phong khi đối mặt với thử thách mới.,Gieo mầm cho các cơ duyên liên quan đến Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển.,Tiếp tục xây dựng sự trưởng thành của Lâm Phong từ một đệ tử mới vào tông môn.,Giới thiệu các mối đe dọa hoặc yếu tố bí ẩn đầu tiên trên đảo, tạo tiền đề cho các chương tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong
Mood: Thám hiểm, bí ẩn, thử thách, hứng thú.
Kết chương: [object Object]

Một cảm giác quay cuồng đột ngột ập đến, như thể toàn bộ không gian xung quanh đang bị kéo giãn và bóp méo. Thị giác của chàng bị che phủ bởi vô số ánh sáng lấp lánh, tựa như đang xuyên qua một dải ngân hà thu nhỏ. Xúc giác cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và áp lực vô hình bao bọc lấy cơ thể. Nhưng cảm giác này chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Khi tầm nhìn khôi phục, Lâm Phong thấy mình đang đứng trên một bãi cát trắng mịn, dưới chân là những hạt cát nhỏ li ti lấp lánh như kim cương. Một làn gió biển mát lành thổi qua, mang theo mùi muối biển trong lành và mùi hoa cỏ dại thoang thoảng, vuốt ve khuôn mặt chàng. Tiếng sóng biển vỗ rì rào, nhẹ nhàng và liên tục, tựa như một bản tình ca bất tận của đại dương. Xa xa, tiếng chim biển kêu vang vọng, hòa cùng tiếng gió thổi qua những rặng cây dừa và phi lao ven bờ.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua cảnh tượng hùng vĩ trước mắt, không khỏi kinh ngạc đến tột độ. Đây chính là Bích Hải Tiên Đảo!

Trước mặt chàng là một quần thể đảo nhỏ trôi nổi giữa biển cả bao la, xanh biếc đến lạ thường. Những hòn đảo không lớn lắm, nhưng chúng lại lơ lửng một cách kỳ diệu trên mặt nước, được bao bọc bởi những vầng sáng rực rỡ và những luồng linh khí cuồn cuộn. Ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà nhuộm lên những vách đá dựng đứng, những tán cây xanh tươi, và những kiến trúc cổ kính nằm rải rác trên các đảo, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Các công trình kiến trúc trên đảo đều mang đậm phong cách cổ xưa, với mái cong uyển chuyển, những cột đá chạm khắc tinh xảo và những lối đi uốn lượn. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy sảng khoái, tinh thần minh mẫn bội phần.

"Đây là... Bích Hải Tiên Đảo? Thật không thể tin được!" Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng nói mang đầy vẻ kinh ngạc và sự hưng phấn tột độ. So với Linh Khê Trấn nhỏ bé hay khu ngoại môn Thanh Vân Tông, nơi đây giống như một thế giới hoàn toàn khác, một thiên đường nơi hạ giới.

Chàng đưa tay lên ngực, cảm nhận mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong túi trữ vật đang khẽ rung lên, như muốn cộng hưởng với linh khí dồi dào của hòn đảo. Sự sắc bén của mảnh kiếm dường như càng rõ ràng hơn, tựa hồ nó cũng đang cảm nhận được sự bí ẩn và tiềm năng của nơi này.

Lâm Phong bước vài bước trên bãi cát, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh dưới chân. Chàng nhìn về phía những hòn đảo lơ lửng, nơi những vầng sáng rực rỡ đang nhảy múa, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khám phá. Một cảm giác phiêu lưu mãnh liệt dâng trào trong lòng chàng. Sự nghi ngờ về việc liệu bản thân có xứng đáng với sự tin tưởng của Lý Nguyên Hạo, hay liệu chàng có thể hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt này, đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là một ý chí sắt đá và một khao khát chinh phục.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định đến khó tin. Chàng biết rằng, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng sẽ là cơ hội để chàng trưởng thành, để chàng chứng minh giá trị của mình. Bích Hải Tiên Đảo không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là khởi đầu của một chương mới trong huyền thoại của chàng, một chương hứa hẹn sẽ đưa chàng đến những đỉnh cao chưa từng có. Với mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm bên mình và Huyễn Mặc Quyển làm nền tảng, Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp sắp tới. Đây là lúc để bắt đầu một cuộc phiêu lưu vĩ đại, một hành trình nghịch thiên cải mệnh, để viết nên khúc ca bất hủ của riêng mình.

Mặt trời bắt đầu mọc cao hơn, nhuộm vàng cả bãi cát và mặt biển xanh biếc. Từng gợn sóng nhỏ lăn tăn vỗ vào bờ, để lại những bọt trắng xóa rồi rút đi, như một hơi thở nhẹ nhàng của đại dương. Lâm Phong đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần tràn vào phổi, thấm đẫm từng tế bào. Một cảm giác sảng khoái đến lạ thường lan tỏa khắp cơ thể, khiến tinh thần chàng minh mẫn gấp bội. Nơi đây, linh khí dồi dào hơn bất kỳ nơi nào chàng từng đặt chân đến, thậm chí còn hơn cả Thanh Vân Tông. Chàng tự hỏi, liệu có phải chính vì lý do này mà Bích Hải Tiên Đảo được mệnh danh là Tiên Đảo, là nơi tiên nhân từng trú ngụ?

Ánh mắt chàng lướt qua những công trình kiến trúc cổ kính. Những mái ngói xanh ngọc bích lấp lánh dưới nắng, những bức tường đá trắng tinh xảo được chạm khắc những hoa văn kỳ lạ, dường như kể lại một câu chuyện của một nền văn minh đã lùi vào dĩ vãng. Các đình đài, lầu các được xây dựng một cách hài hòa với thiên nhiên, vắt mình dọc theo bờ biển hay nép mình trên những vách đá dựng đứng, nối liền nhau bằng những cây cầu đá cong cong, uyển chuyển. Xa xa hơn, trên những hòn đảo lơ lửng, những vầng sáng rực rỡ không ngừng nhảy múa, linh khí cuồn cuộn bốc lên, tạo thành những dải sương khói huyền ảo bao phủ lấy quần đảo.

Lâm Phong không thể không thốt lên: "Đúng là tiên cảnh hạ phàm! Linh Khê Trấn của ta đúng là... một góc làng quê nghèo nàn so với nơi này. Còn Thanh Vân Tông thì trông như một công trình kiến trúc phàm tục, dù có chút linh khí. Tiên đảo này mới đúng là nơi ta nên thuộc về!" Chàng cười khẽ, pha chút hài hước trong lời nói. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ tò mò và hứng thú tột độ. Nhiệm vụ mà Lý Nguyên Hạo Trưởng lão giao phó giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một cơ hội tuyệt vời để khám phá, để chiêm ngưỡng những kỳ quan của thế giới tu tiên.

"Lý Nguyên Hạo Trưởng lão thật sự đã nhìn trúng ta, hay chỉ là muốn ta làm 'bia đỡ đạn' cho ông ta khám phá nơi này?" Lâm Phong tự nhủ, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi. "Dù là gì đi nữa, ta cũng sẽ không phụ sự kỳ vọng của ông ta, cũng như không để bản thân phải chịu thiệt thòi." Chàng hít sâu một hơi nữa, mùi biển cả, mùi hoa cỏ dại thoang thoảng, và mùi gỗ quý từ những loài cây đặc hữu của đảo hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm độc đáo, thanh khiết. Tiếng sóng biển rì rào, tiếng chim biển ríu rít, đôi khi là tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình.

Chàng đưa tay vào túi trữ vật, cảm nhận mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm đang lay động. Nó không phải là một sự rung động dữ dội, mà là một sự "thúc giục" nhẹ nhàng, như muốn kéo chàng về một hướng nào đó. Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung thần thức, cảm nhận sự dẫn dắt của mảnh kiếm. Nó đang chỉ về phía sâu trong hòn đảo lớn nhất, nơi có những dãy núi đá dựng đứng và những khu rừng cổ thụ xanh tốt.

"Xem ra, mảnh kiếm này có linh tính hơn ta tưởng. Nó không chỉ là một chìa khóa, mà còn là một người dẫn đường." Chàng mở mắt, đôi mắt tràn đầy sự kiên định. "Vậy thì, chúng ta cùng đi xem, cơ duyên của ta ở Bích Hải Tiên Đảo này rốt cuộc là gì." Lâm Phong không chần chừ nữa, chàng bước chân vững vàng rời khỏi bãi cát, tiến về phía khu rừng xanh thẳm, nơi mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm đang chỉ dẫn. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo sự tự tin của một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, một người mang trong mình ý chí "Phàm Nhân Nghịch Thiên".

***

Theo sự dẫn dắt của mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm, Lâm Phong tiến sâu vào một khu rừng cổ kính trên đảo. Ánh sáng mặt trời giờ đây không còn rực rỡ như trên bãi biển, mà trở nên dịu nhẹ hơn, xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Cây cối nơi đây không giống bất kỳ loài cây nào chàng từng thấy. Chúng cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm. Dây leo khổng lồ chằng chịt, uốn lượn quanh thân cây, vươn dài ra khắp nơi, tạo nên một khung cảnh hoang sơ nhưng cũng đầy ma mị.

Mùi hương trong rừng cũng khác hẳn. Không còn mùi muối biển nồng nàn, thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi lá cây mục rữa, mùi hoa lạ đua nở và một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng từ những loại linh quả mọc rải rác. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc khi gió thổi qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Đôi khi, chàng nghe thấy tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong sâu thẳm khu rừng, và cả những âm thanh lạ lùng, khó xác định, như tiếng gầm gừ yếu ớt từ xa, hay tiếng vỗ cánh nặng nề của một loài chim lớn nào đó.

Lâm Phong di chuyển một cách cẩn trọng. Mặc dù vẻ đẹp của khu rừng khiến chàng mê mẩn, nhưng sự tĩnh lặng và hoang sơ của nó cũng ẩn chứa những hiểm nguy tiềm tàng. Chàng vận dụng Huyễn Mặc Quyển một cách tinh tế, không phải để tu luyện mà là để cảm nhận sự biến động của linh khí xung quanh. Từng luồng linh khí dù nhỏ nhất, từng dấu hiệu của sự sống hay nguy hiểm đều không thể thoát khỏi giác quan nhạy bén của chàng. Chàng nhận thấy linh khí trong rừng càng lúc càng trở nên cô đặc, tinh thuần hơn, nhưng cũng có những khu vực mà linh khí bị xáo trộn một cách bất thường, báo hiệu có trận pháp hoặc sự hiện diện của linh thú mạnh mẽ.

Mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong túi trữ vật của chàng bắt đầu rung động mạnh hơn, như một trái tim đang đập nhanh. "Xem ra, chúng ta đã đến gần mục tiêu rồi," Lâm Phong tự nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua những bụi cây rậm rạp. "Lý Nguyên Hạo Trưởng lão muốn ta tìm kiếm thứ gì mà lại giấu kỹ đến vậy? Liệu có phải là một bảo vật vô giá, hay một bí mật kinh thiên động địa?"

Chàng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây phủ đầy rêu phong và phong hóa. Trên thân cây, có những vết tích chạm khắc mờ nhạt, dường như là những phù văn cổ xưa của một nền văn minh đã biến mất. "Những dấu vết này... không phải của Thanh Vân Tông. Rõ ràng, hòn đảo này có lịch sử của riêng nó, sâu xa hơn nhiều so với những gì ta biết." Lâm Phong lẩm bẩm, ngón tay khẽ chạm vào lớp rêu xanh, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá ẩn dưới nó.

Chàng tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và thận trọng hơn. Thần thức của chàng căng ra tối đa, thăm dò từng ngóc ngách. Chàng biết rằng, trong những nơi linh khí dồi dào như thế này, luôn có những sinh vật được sinh ra từ linh khí, hay những linh thú cổ xưa trú ngụ. Và nhiệm vụ mà Lý Nguyên Hạo giao, chắc chắn không hề đơn giản. "Haizz, cứ ngỡ trở thành đệ tử ngoại môn là được an nhàn tu luyện, ai ngờ lại bị đẩy vào một nơi 'tiên cảnh' mà đầy rẫy hiểm nguy thế này. Đúng là 'Phàm Nhân Nghịch Thiên' không bao giờ có ngày được yên ổn." Chàng tự trêu chọc mình, nhưng trong ánh mắt lại không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự phấn khích của một người chuẩn bị đối mặt với thử thách.

Chợt, mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm rung lên dữ dội, một luồng sáng xanh biếc yếu ớt phát ra từ trong túi trữ vật, như muốn thoát ra ngoài. Cùng lúc đó, Lâm Phong cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ nhưng hỗn loạn từ phía trước. Đó là linh khí của một trận pháp, nhưng đã bị hao mòn theo thời gian, không còn hoạt động ổn định. Và ẩn chứa trong đó, là một sự sống, một linh thú đang bị kích động.

Chàng khẽ nhếch mép. "Đến rồi sao? Một bữa tiệc chào mừng à?"

Chàng đi thêm vài chục bước nữa, và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến chàng phải nín thở. Đó là một di tích cổ kính, bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng. Những bức tường đá đổ nát, những cột đá chạm khắc đã nứt vỡ, được bao phủ bởi dây leo xanh rì và rêu phong dày đặc. Giữa trung tâm di tích, một luồng sáng yếu ớt vẫn còn lập lòe, đó chính là dấu vết của một trận pháp cổ xưa đã suy yếu. Trận pháp này dường như đã bị phá hủy một phần, hoặc năng lượng của nó đã cạn kiệt, khiến nó trở nên bất ổn.

Linh khí ở đây tinh thuần đến mức khó tin, nhưng cũng mang theo một cảm giác nặng nề, u ám, như thể nơi đây đã chứng kiến vô số thăng trầm của lịch sử. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát nghe như tiếng thở dài của thời gian. Mùi đá cổ, mùi rêu phong, mùi ẩm ướt của sương mù hòa quyện với mùi thảo dược tự nhiên, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch, vừa huyền bí.

"Đây rồi, mục tiêu của mảnh kiếm." Lâm Phong thì thầm. Chàng cảm nhận rõ ràng hơn sự rung động của mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm, nó đang kéo chàng về phía trung tâm của di tích. Nhưng ngay khi chàng định bước vào, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, xé tan sự yên tĩnh của khu rừng.

Từ phía sau một tảng đá lớn phủ đầy dây leo, một cái bóng khổng lồ lao ra. Đó là một con hải thú biến dị, trông giống như một con cua khổng lồ nhưng có sáu chân và hai chiếc càng sắc nhọn như lưỡi đao, toàn thân phủ một lớp vỏ cứng màu xanh rêu, lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó toát ra vẻ hung dữ, đầy sát khí. Linh khí quanh nó bị xáo trộn, biểu hiện rõ ràng của việc nó đang bị trận pháp suy yếu kia ảnh hưởng, khiến nó trở nên cuồng bạo và mất kiểm soát.

"Ồ, xem ra ta không phải là vị khách duy nhất ở đây." Lâm Phong nhếch miệng cười, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh. Con hải thú này không quá mạnh, có lẽ chỉ ở cấp bậc Luyện Khí tầng trung hoặc tầng cao, tương đương với tu vi của chàng. Tuy nhiên, với kích thước khổng lồ và sự hung hãn, nó chắc chắn không phải là đối thủ dễ chơi. "Thanh Vân Tông dạy rằng, gặp phải linh thú, trước tiên phải quan sát, sau đó mới ra tay. Nhưng xem ra, con hàng này không cho ta nhiều thời gian để suy nghĩ rồi."

Con hải thú gầm lên một tiếng nữa, phóng thẳng về phía Lâm Phong, hai chiếc càng sắc nhọn chém gió vun vút, tạo ra những luồng kình phong xé toạc không khí. Lâm Phong không hề hoảng sợ, thân pháp của chàng linh hoạt như một con diều hâu, dễ dàng né tránh đòn tấn công đầu tiên. Cùng lúc đó, chàng vận dụng Huyễn Mặc Quyển, không phải để thi triển công pháp mà là để cảm nhận dòng chảy linh khí trong cơ thể con thú, tìm kiếm sơ hở.

"Nhanh, mạnh, nhưng chậm chạp và thiếu linh hoạt. Đúng là một con thú bị trận pháp làm cho mất trí." Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng rút ra một thanh kiếm gỗ từ túi trữ vật, đó là thanh kiếm mà đệ tử ngoại môn thường dùng để luyện tập. Mặc dù chỉ là kiếm gỗ, nhưng dưới sự quán chú linh khí của chàng, nó cũng trở nên sắc bén không kém gì một thanh pháp khí cấp thấp.

Con hải thú quay đầu lại, lại một lần nữa vung càng tấn công. Lâm Phong khẽ cười, lùi lại vài bước, rồi bất ngờ tăng tốc, lao thẳng vào bụng dưới của con thú, nơi có vẻ như lớp vỏ giáp mỏng hơn một chút. Chàng vung kiếm gỗ lên, quán chú linh khí vào mũi kiếm, tạo thành một luồng kiếm khí màu xanh nhạt.

"Kiếm Khí Trảm!"

Kiếm khí va chạm vào lớp vỏ của con hải thú, tạo ra một tiếng "Keng!" chói tai, bắn ra vô số tia lửa. Con thú gầm lên đau đớn, lùi lại một bước. Mặc dù không xuyên thủng được lớp vỏ cứng rắn của nó, nhưng đòn tấn công của Lâm Phong đã khiến nó bị choáng váng.

"Vỏ cứng thật đấy, nhưng không có nghĩa là không có điểm yếu." Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt tinh anh lướt qua con thú, tìm kiếm những khe hở. Chàng nhận thấy, sau mỗi đòn tấn công, con hải thú đều có một khoảnh khắc nhỏ bị đình trệ, đó chính là cơ hội của chàng.

Con hải thú sau khi lấy lại bình tĩnh, càng trở nên hung hãn hơn. Nó há miệng, phun ra một luồng nước biển đặc quánh, mang theo mùi tanh nồng và một chút độc tính. Lâm Phong vội vàng nhảy vọt lên cao, tránh khỏi luồng nước độc. Chàng không muốn dính phải thứ nước bẩn thỉu đó, dù biết rằng với tu vi hiện tại, nó không thể gây nguy hiểm chết người cho chàng.

"Ồ, còn biết phun độc nữa à? Xem ra cũng không phải loại tầm thường." Lâm Phong lơ lửng giữa không trung một chốc, rồi nhẹ nhàng đáp xuống một cành cây gần đó. Chàng quan sát con hải thú đang điên cuồng vung càng đập phá xung quanh, tạo ra những vết nứt trên nền đất. Trận pháp cổ xưa xung quanh di tích dường như cũng đang bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn này, những luồng sáng yếu ớt của nó chớp nháy liên tục, đôi lúc bắn ra những tia sét nhỏ vô định.

Lâm Phong không vội vàng tấn công. Chàng cần một kế hoạch. Với thanh kiếm gỗ và tu vi Luyện Khí tầng cao của mình, đối đầu trực diện không phải là lựa chọn khôn ngoan nhất. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng nhớ lại một câu nói trong Huyễn Mặc Quyển, nhắc nhở bản thân phải dùng trí tuệ để chiến đấu, không chỉ dựa vào sức mạnh.

Chàng chợt nảy ra một ý. Con hải thú này bị trận pháp làm cho hung dữ, vậy thì, liệu có cách nào lợi dụng chính trận pháp đó để đối phó với nó không? Lâm Phong khẽ nhắm mắt, tập trung thần thức vào trận pháp cổ xưa. Chàng cảm nhận được những điểm yếu, những khe hở trong dòng chảy linh khí của nó. Dù trận pháp đã suy yếu, nhưng nó vẫn còn một chút sức mạnh.

"Đây rồi!" Chàng mở mắt, một tia sáng lóe lên. Chàng đã tìm thấy một điểm yếu.

Con hải thú lại một lần nữa lao đến, hai chiếc càng chém xuống với sức mạnh kinh người. Lần này, Lâm Phong không né tránh hoàn toàn. Chàng dùng thân pháp di chuyển cực nhanh, lách qua giữa hai chiếc càng, đồng thời vung kiếm gỗ chém vào một điểm trên thân con thú. "Kiếm Ảnh Phân Thân!" Một ảo ảnh của Lâm Phong xuất hiện trong chớp mắt, thu hút sự chú ý của con hải thú, trong khi bản thể của chàng đã nhanh chóng di chuyển đến một vị trí khác.

Con hải thú tức giận đập nát ảo ảnh, nhưng đã mất dấu Lâm Phong. Chàng lợi dụng khoảnh khắc đó, lao thẳng đến một trụ đá đổ nát gần đó, nơi trận pháp có một điểm yếu rõ rệt nhất. Lâm Phong không tấn công con thú, mà vung kiếm vào trụ đá. Không phải là một đòn tấn công mạnh mẽ, mà là một đòn tấn công tinh tế, chính xác vào một phù văn cổ xưa đang lập lòe.

"Phá!"

Ngay lập tức, luồng linh khí của trận pháp vốn đã bất ổn nay càng trở nên hỗn loạn hơn. Một tia sét màu xanh tím từ trận pháp bất ngờ bắn ra, không phải về phía Lâm Phong, mà thẳng vào con hải thú đang đứng gần đó. "Rầm!" Tiếng sét đánh trúng lưng con thú, tạo ra một tiếng nổ lớn. Lớp vỏ cứng rắn của nó bị rạn nứt, một làn khói đen bốc lên nghi ngút. Con hải thú gào thét đau đớn, cơ thể run rẩy dữ dội.

Lâm Phong không bỏ lỡ cơ hội. Chàng lao tới, vận dụng Huyễn Mặc Quyển, tập trung toàn bộ linh khí trong cơ thể vào thanh kiếm gỗ. Kiếm gỗ giờ đây không còn là kiếm gỗ nữa, mà được bao phủ bởi một lớp linh quang màu xanh lục đậm đặc, sắc bén đến kinh người.

"Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Chàng thầm hô, vung kiếm chém một nhát dứt khoát vào vết nứt trên lưng con hải thú.

"Xoẹt!"

Mũi kiếm xuyên qua lớp vỏ rạn nứt, cắm sâu vào cơ thể con hải thú. Một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên, rồi con hải thú đổ sụp xuống, bất động. Linh khí cuồng bạo xung quanh nó cũng dần dần tan biến.

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, thu kiếm về. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần từ xác con hải thú tràn vào cơ thể chàng, mặc dù không nhiều, nhưng đủ để bù đắp cho lượng linh khí đã tiêu hao.

"Xem ra, thế giới tu tiên này không chỉ có những kỳ ngộ, mà còn đầy rẫy những con quái vật đáng sợ. Một trận chiến nhỏ đã khiến ta tốn khá nhiều sức lực." Lâm Phong lau mồ hôi trên trán. Chàng nhìn vào di tích đổ nát trước mắt, nơi trận pháp đã hoàn toàn tan biến sau khi con hải thú bị tiêu diệt. Ánh mắt chàng lóe lên vẻ kiên định. "Nhưng chính những thử thách như thế này mới giúp ta trưởng thành. Lý Nguyên Hạo Trưởng lão, ta sẽ không khiến ông thất vọng đâu."

Chàng lại đưa tay lên ngực, cảm nhận mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm đang khẽ rung lên. Giờ đây, nó không còn thúc giục chàng nữa, mà dường như đang "hít thở" một cách thỏa mãn, như thể đã tìm thấy một nguồn năng lượng nào đó. Lâm Phong nhìn vào sâu bên trong di tích, nơi có lẽ là mục tiêu thực sự của nhiệm vụ này. "Cơ duyên của ta, nằm ở phía trước."

Với mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm dẫn lối, và Huyễn Mặc Quyển làm nền tảng, Lâm Phong biết rằng mình đã sẵn sàng cho những khám phá tiếp theo. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một chương mới trong huyền thoại của chàng. Chàng sẽ không ngừng nỗ lực, bởi lẽ, "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong bước chân vào sâu hơn trong di tích cổ, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi được hé mở.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ