Màn đêm Bích Hải Tiên Đảo đã buông xuống từ lâu, nhưng trong một khe núi hẹp nơi di tích cổ ẩn mình, một ngọn lửa nhỏ vẫn bập bùng, soi sáng khuôn mặt tuấn tú nhưng thấm mệt của Lâm Phong. Chàng ngồi xếp bằng, vận công điều hòa linh khí sau trận chiến kịch liệt với con hải thú khổng lồ. Mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm trong ngực vẫn âm ỉ nóng, như một trái tim thứ hai đang đập theo nhịp thở của chàng, từ từ truyền vào cơ thể những dòng linh khí tinh thuần, chữa lành những vết thương ẩn sâu và bổ sung linh lực hao tổn.
Đêm đó, Lâm Phong không ngủ. Chàng dành thời gian khám phá sâu hơn bên trong di tích. Hóa ra, đó không phải là một ngôi đền hay một miếu thờ, mà là tàn tích của một phòng luyện đan cổ xưa, nơi những phù văn đã mờ nhạt vẫn còn ẩn chứa sức mạnh thần bí. Chàng tìm thấy vài viên linh đan đã khô cằn, mất hết dược tính, cùng một vài cuốn sách cổ viết bằng thứ ngôn ngữ mà chàng chưa từng thấy. Tuy nhiên, điều quý giá nhất mà chàng thu hoạch được lại là một bản đồ đá khắc sâu vào vách tường, vẽ lại tuyến đường của Bích Hải Tiên Đảo và một vài hòn đảo lân cận, cùng những chấm đỏ bí ẩn đánh dấu các điểm chứa đựng linh vật quý hiếm hoặc di tích khác. Mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm đã dẫn chàng đến đúng nơi, không chỉ để chiến đấu, mà còn để khám phá và thu hoạch.
Hừng đông, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng hòn đảo, Lâm Phong đã sẵn sàng trở về. Chàng không ở lại lâu hơn, bởi chàng biết, nhiệm vụ của mình chưa kết thúc. Những gì chàng tìm thấy ở đây chỉ là khởi đầu.
Một tuần sau, Lâm Phong đứng trước cổng Thanh Vân Tông, cảm nhận linh khí dồi dào chảy khắp không gian, khiến tâm hồn chàng thanh thản lạ thường. Cánh cổng đá xanh hùng vĩ, cao vút chạm mây, vẫn sừng sững uy nghi như lần đầu chàng đặt chân đến. Những cây cầu đá vắt vẻo nối liền các đỉnh núi, lấp ló sau làn sương mù nhẹ nhàng vào buổi sáng sớm, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cổ thụ, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công ở xa xa, cùng tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ trên đỉnh núi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và tu luyện. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan và mùi thông reo của rừng núi quyện vào không khí mát lạnh, trong lành, xua tan đi sự mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Lâm Phong không chần chừ, bước thẳng đến đình viện nhỏ nơi Lý Nguyên Hạo Trưởng lão thường tiếp khách. Vị Trưởng lão tóc bạc, gương mặt hiền từ, vẫn đang nhâm nhi chén trà linh thảo trong vườn. Khi thấy Lâm Phong xuất hiện, một nụ cười thâm thúy hiện lên trên khóe môi ông.
"Ngươi đã trở về rồi, Lâm Phong. Xem ra, chuyến đi Bích Hải Tiên Đảo của ngươi đã kết thúc tốt đẹp." Lý Nguyên Hạo đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Ta thấy ngươi đã trưởng thành hơn nhiều, khí tức cũng ngưng luyện hơn trước."
Lâm Phong chắp tay thi lễ, vẻ mặt khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự tinh quái thường ngày. "Đa tạ Trưởng lão đã tin tưởng giao phó nhiệm vụ. Vãn bối đã có chút thu hoạch nhỏ từ chuyến đi này." Chàng đưa cho Lý Nguyên Hạo một túi trữ vật, bên trong là vài linh thảo quý hiếm và một số mảnh vỡ của phù văn cổ mà chàng đã thu thập được từ di tích.
Lý Nguyên Hạo nhận lấy túi trữ vật, thần thức lướt qua một lượt, đôi mắt chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng ông nhanh chóng che giấu đi. "Tốt lắm, tốt lắm. Ngươi không hổ là người mà ta đã chọn. Những thứ này đối với tông môn có giá trị không nhỏ, đặc biệt là những mảnh phù văn cổ này, chúng chứa đựng bí mật về trận pháp thời thượng cổ." Ông vuốt râu, nhìn Lâm Phong với ánh mắt sâu xa. "Sắp tới là buổi khảo hạch tân đệ tử toàn tông, ngươi cũng nên tham gia để xác định vị trí của mình trong tông môn. Buổi khảo hạch này sẽ quyết định ai có thể trở thành đệ tử nội môn, ai sẽ được phân bổ tài nguyên tu luyện tốt hơn. Đây là một cơ hội tốt để ngươi thể hiện bản thân."
Lâm Phong gật đầu, trong lòng thầm tính toán. "Khảo hạch tân đệ tử? Một cơ hội tốt để phô diễn tài năng và nhanh chóng có được tài nguyên. Cũng là lúc để ta chính thức đặt chân vào thế giới tu tiên này một cách đường đường chính chính." Chàng đã che giấu quá nhiều, đã bị coi thường quá lâu. Giờ là lúc để những kẻ từng coi thường chàng phải nhìn lại. "Vãn bối xin tuân lệnh Trưởng lão."
Lý Nguyên Hạo mỉm cười hài lòng. "Ngươi cứ chuẩn bị đi. Ta mong chờ màn trình diễn của ngươi."
Khi Lâm Phong rời đi, Lý Nguyên Hạo lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía xa xăm. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Con đường phía trước của ngươi còn dài lắm, Lâm Phong. Ta hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng." Ông khẽ thì thầm, trong giọng nói ẩn chứa một sự mong đợi và cả chút lo lắng mà chỉ ông mới hiểu.
***
Buổi trưa hôm sau, Giảng Võ Đường của Thanh Vân Tông đông nghẹt người. Đây là một sảnh đường rộng lớn được xây dựng từ gỗ linh sam và đá quý, với trần nhà cao vút, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng uốn lượn. Ánh nắng ấm áp từ bên ngoài chiếu xuyên qua những ô cửa sổ lớn, rọi sáng những hàng ghế dài xếp ngay ngắn cho đệ tử. Trên các bức tường treo đầy những bức tranh về công pháp, kiếm quyết, và chân dung các vị tiền bối đã có công lớn với tông môn. Không khí trong Giảng Võ Đường vừa trang nghiêm, vừa học thuật, nhưng cũng không kém phần sôi nổi bởi tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm đệ tử ngoại môn và cả một số đệ tử nội môn đến quan sát. Mùi gỗ mới, mùi mực và giấy, cùng với chút hương thảo dược nhẹ nhàng từ các đan phòng lân cận, lảng bảng trong không khí.
Giám Sát Trưởng, một lão giả gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen, đứng trên bục giảng cao, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh: "Chư vị đệ tử, hôm nay là ngày khảo hạch tân đệ tử của Thanh Vân Tông. Buổi khảo hạch này sẽ kiểm tra căn cốt, linh lực và khả năng điều khiển pháp thuật của các ngươi. Những ai đạt thành tích xuất sắc sẽ được thăng cấp đệ tử nội môn, được ban thưởng tài nguyên và công pháp tu luyện tốt hơn. Giờ thì, chúng ta bắt đầu!"
Từng đệ tử một bước lên bục, đặt tay lên Thủy Tinh Cầu để kiểm tra linh căn và linh lực, sau đó thi triển một vài pháp thuật cơ bản. Đa số đều là Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, một vài người xuất sắc hơn thì đạt tầng năm, tầng sáu. Mỗi khi có một người thể hiện tốt, đám đông lại vang lên tiếng trầm trồ, ngưỡng mộ.
Lâm Phong đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc và xa lạ. Chàng thấy Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, đang đứng gần đó, ánh mắt đầy vẻ cổ vũ. "Trần huynh, huynh đệ cứ yên tâm, ta sẽ không để huynh thất vọng đâu," Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng cũng thấy Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, tay phe phẩy cây quạt ngọc, đứng cùng với Lưu Minh gầy gò, ánh mắt ti tiện. Cả hai đều liếc nhìn Lâm Phong với vẻ khinh thường và ganh ghét rõ rệt.
"Tiếp theo, Lâm Phong!" Giám Sát Trưởng đọc tên, giọng nói không biểu lộ cảm xúc.
Một vài tiếng xì xào vang lên. "Lâm Phong? Hắn là ai?" "Chắc là một đệ tử ngoại môn bình thường thôi."
Dương Thiên Minh khẽ nhếch mép, nói nhỏ với Lưu Minh: "Hừ, lại là cái tên phế vật ngày trước. Không ngờ hắn vẫn còn ở lại tông môn. Xem hắn sẽ làm trò cười gì đây."
Lưu Minh cười khẩy: "Đúng vậy, thiếu gia. Một kẻ không có linh căn đặc biệt thì có thể làm được gì chứ."
Trần Hạo nghe thấy, khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì, chỉ thầm siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một luồng khí phẫn. "Lâm huynh cố lên!" Anh lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng nhìn về phía Lâm Phong.
Trên hàng ghế dành cho các đệ tử nội môn và trưởng lão, một bóng người thanh thoát, khoác y phục trắng như tuyết, đang ngồi lặng lẽ. Nàng là Tuyết Dao, một trong những thiên chi kiêu nữ của Thanh Vân Tông, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng. Nàng ngồi đó, dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì đang diễn ra, đôi mắt nàng chỉ lướt qua một cách hờ hững.
Lâm Phong bước lên bục. Dáng người chàng cao ráo, cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Chàng mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được khí chất đặc biệt của mình. Chàng đặt tay lên Thủy Tinh Cầu.
Thủy Tinh Cầu chỉ phát ra ánh sáng màu xanh lục nhạt, cho thấy linh căn của chàng chỉ ở mức trung bình, không có gì nổi bật. Một vài tiếng cười khẩy vang lên từ đám đông.
"Thấy chưa, ta đã nói mà. Chỉ là một phế vật." Dương Thiên Minh thì thầm.
Nhưng ngay sau đó, điều kỳ lạ xảy ra. Khi Giám Sát Trưởng yêu cầu Lâm Phong vận chuyển linh lực, Thủy Tinh Cầu đột nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ, màu xanh lục đậm đặc, sau đó chuyển sang màu vàng kim nhàn nhạt, rồi lại xanh lam, đỏ thắm... Nó không ngừng thay đổi màu sắc, mỗi màu tượng trưng cho một loại thuộc tính linh lực khác nhau, và tất cả đều vô cùng tinh thuần, dồi dào. Tốc độ hấp thụ linh khí của Lâm Phong cũng đạt đến mức kinh người, khiến linh khí trong Giảng Võ Đường dường như bị hút vào cơ thể chàng, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ quanh chàng.
Giám Sát Trưởng trợn tròn mắt, đôi lông mày bạc khẽ giật giật. Ông đã chủ trì không biết bao nhiêu buổi khảo hạch, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. "Tốc độ hấp thụ linh khí này... thật không thể tin được!" Ông lẩm bẩm, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây đầy vẻ kinh ngạc.
Lâm Phong mỉm cười, dưới sự chỉ dẫn của Giám Sát Trưởng, chàng bắt đầu thi triển các pháp thuật cơ bản. Một ngọn lửa nhỏ bùng cháy trên đầu ngón tay chàng, nhưng không phải là ngọn lửa yếu ớt như của những đệ tử khác, mà là một ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ, đủ sức nung chảy cả khối đá cứng. Một tia nước bắn ra từ tay chàng, xuyên thủng một bia thử nghiệm bằng thép dày. Một luồng gió nhẹ nhàng nâng chàng lên không trung một cách dễ dàng, rồi lại hạ xuống nhẹ như lông hồng. Mỗi pháp thuật, dù là cơ bản nhất, qua tay Lâm Phong đều trở nên mạnh mẽ và tinh tế hơn nhiều lần so với dự kiến.
Đám đông hoàn toàn im lặng, sau đó là những tiếng xì xào ngày càng lớn. "Hắn ta là ai? Mạnh quá!" "Linh căn bình thường mà sao lại có thể điều khiển linh lực tinh thuần đến vậy?" "Có lẽ nào... hắn là một ẩn thế thiên tài?"
Dương Thiên Minh và Lưu Minh đứng chết lặng. Nụ cười trên môi Dương Thiên Minh đông cứng lại, cây quạt ngọc trong tay hắn run nhẹ. "Không thể nào! Một kẻ như hắn... làm sao có thể..." Hắn nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu vì ghen tị. Hắn vốn tự hào về thiên phú của mình, nhưng màn trình diễn của Lâm Phong đã hoàn toàn đè bẹp sự kiêu ngạo đó.
Lý Nguyên Hạo Trưởng lão, người vẫn luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây không kìm được mà nở một nụ cười thâm thúy, gật đầu liên tục. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một," ông thầm nhắc lại câu nói của mình, trong lòng tràn đầy sự hài lòng.
Nhưng điều đáng chú ý nhất lại đến từ Tuyết Dao. Ban đầu, nàng vẫn giữ vẻ thờ ơ, đôi mắt phượng chỉ lướt qua Lâm Phong một cách vô thức. Nhưng khi linh khí quanh chàng bùng nổ, khi những pháp thuật cơ bản được thi triển với uy lực phi thường, ánh mắt nàng dần thay đổi. Từ sự hờ hững, chuyển sang ngạc nhiên, rồi tò mò, và cuối cùng là hoàn toàn bị thu hút. Nàng chăm chú nhìn Lâm Phong, đôi mắt sắc lạnh như hồ băng giờ đây ẩn chứa một tia sáng lạ lùng, một sự tìm tòi, khám phá. Nàng cảm nhận được một điều gì đó khác biệt ở chàng, một sự "phóng khoáng" nhưng đầy hiệu quả trong cách chàng tu luyện, một khí chất tự do tự tại mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ đệ tử nào khác trong tông môn.
"Kẻ này... có gì đó khác biệt... không giống bất kỳ ai ta từng thấy," Tuyết Dao nội tâm thì thầm, vẻ băng giá trên khuôn mặt nàng khẽ nứt, để lộ một chút suy tư. Nàng không thể rời mắt khỏi Lâm Phong, như thể chàng là một bí ẩn đang chờ được giải đáp.
Lâm Phong biết rõ mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Chàng không hề kiêu ngạo, cũng không hề e dè. Chàng chỉ đơn giản là đang thể hiện bản thân, một phần nhỏ tài năng mà Huyễn Mặc Quyển đã mang lại cho chàng. Chàng đã điều khiển linh khí một cách tinh tế, sử dụng những kỹ năng điều khiển vi diệu mà cuốn sách cổ đã dạy, khiến mỗi đòn pháp thuật đều đạt đến mức độ hoàn mỹ. Chàng không hề bộc lộ hết sức mạnh, chỉ đủ để gây chấn động, đủ để khiến mọi người phải nhìn nhận lại, nhưng cũng đủ để giữ lại một phần bí ẩn cho riêng mình. Chàng hiểu rằng, "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," và sức mạnh thực sự nằm ở sự tinh thông, không phải chỉ ở sự phô trương.
***
Buổi khảo hạch kéo dài đến cuối chiều. Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả khoảng trời phía trên Thanh Vân Tông, Lâm Phong bước ra khỏi Giảng Võ Đường, cảm thấy một chút mệt mỏi nhưng trong lòng lại đầy phấn chấn. Chàng biết mình đã làm rất tốt, vượt xa mong đợi của mọi người.
Chàng men theo một lối đi lát đá nhỏ phía sau Giảng Võ Đường, nơi có những hàng cây linh sam cổ thụ tỏa bóng mát, không khí trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều. Đột nhiên, chàng cảm thấy một ánh mắt đang dõi theo mình. Lâm Phong khẽ quay đầu lại.
Không xa phía sau chàng, dưới một tán cây cổ thụ, Tuyết Dao đang đứng đó. Nàng vẫn khoác lên mình bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh dài mượt mà buông xõa tự nhiên, tạo nên một vẻ đẹp thoát tục, thanh khiết như tiên nữ giáng trần. Đôi mắt phượng của nàng vẫn sắc lạnh, nhưng giờ đây, khi đối diện với Lâm Phong, trong đó ẩn chứa một sự phức tạp khó tả, một sự tò mò không thể che giấu.
Lâm Phong khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày của chàng. Chàng không hề né tránh ánh mắt của nàng, mà lại chủ động cất lời, giọng điệu mang chút hài hước trêu chọc: "Vị tiên tử này, có vẻ như ta đã gây ra chút ồn ào không đáng có. Hy vọng không làm phiền thanh tịnh của tiên tử."
Tuyết Dao khẽ nhíu mày, dường như có chút bất ngờ trước sự thẳng thắn của Lâm Phong. Nàng vốn ít khi giao tiếp với người khác, đặc biệt là nam nhân, và chưa từng có ai dám trêu chọc nàng như vậy. Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang vẻ lạnh lùng vốn có: "Ngươi... có vẻ không tầm thường." Câu nói ngắn gọn, súc tích, nhưng hàm ý sự đánh giá cao hiếm hoi của nàng.
Lâm Phong cười khẽ, ánh mắt lướt qua vẻ đẹp băng giá của nàng, không khỏi cảm thán trong lòng. "Đúng là tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại lạnh lùng như băng. Tuy nhiên, vẻ lạnh lùng này lại càng khiến người ta muốn khám phá." Chàng đáp lời: "Cũng chỉ là may mắn mà thôi. Vãn bối chỉ cố gắng hết sức mình. Hy vọng không làm phiền tiên tử."
Tuyết Dao không nói gì thêm, chỉ khẽ quay đi, mái tóc đen nhánh khẽ lay động trong gió chiều. Nàng không nhìn lại Lâm Phong nữa, nhưng trong nội tâm nàng, một làn sóng cảm xúc phức tạp đang trỗi dậy. "May mắn ư? Kẻ này... thú vị." Nàng chưa từng gặp một người nào có thể khiến nàng nảy sinh hứng thú đến vậy. Vẻ ngoài phóng khoáng, tự tin, đôi khi có chút tinh quái của Lâm Phong, cùng với tài năng tu luyện phi thường nhưng lại được thể hiện một cách khiêm tốn, đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí nàng. Nàng, Tuyết Dao băng giá, lần đầu tiên cảm thấy một chút bối rối, một chút tò mò.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng nàng, mỉm cười đầy ẩn ý. Chàng biết, cuộc chạm trán ngắn ngủi này, dù chỉ là vài lời nói và ánh mắt, đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm trí cả hai. Nàng, tiên tử băng giá Tuyết Dao, đã bắt đầu chú ý đến chàng. Và chàng, Lâm Phong, cũng đã cảm nhận được một sự lôi cuốn khó tả từ nàng. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng cũng không thiếu những kỳ ngộ và cả những mối lương duyên.
Chàng khẽ đưa tay lên ngực, cảm nhận mảnh Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn âm ỉ ấm áp. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong lẩm bẩm, bước tiếp trên con đường lát đá. Chàng biết, hành trình tu tiên của mình đã chính thức bước sang một chương mới, không chỉ là những thử thách về sức mạnh, mà còn là những mối quan hệ, những cảm xúc phức tạp đang chờ đợi được khám phá.