Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 53

Mặc Khúc Thâm Uyên, Ánh Mắt Băng Giá

4042 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển, khám phá những bí ẩn ban đầu của nó.,Thiết lập rõ ràng sự đố kỵ và âm mưu từ Dương Thiên Minh và Lưu Minh đối với Lâm Phong.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao thông qua sự quan sát và ánh mắt dò xét từ phía Tuyết Dao.,Củng cố vị thế của Lâm Phong là một tài năng nổi bật trong Thanh Vân Tông, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với áp lực và nguy hiểm.,Chuẩn bị cho mốc đột phá Luyện Khí tầng cao của Lâm Phong trong chương 55.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Tuyết Dao, Lưu Minh, Trần Hạo, Lý Nguyên Hạo
Mood: Intriguing, slightly tense, observant, contemplative, with undercurrents of budding rivalry and subtle romance.
Kết chương: [object Object]

Cuộc chạm trán ngắn ngủi với Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá của Thanh Vân Tông, đã để lại trong tâm trí Lâm Phong một dư vị khó tả. Chàng bước đi trên con đường lát đá dẫn về động phủ của mình, gió chiều se lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo hương vị của đất trời và linh khí dồi dào. Bóng lưng mảnh mai của Tuyết Dao đã khuất dạng từ lâu, nhưng ánh mắt sắc lạnh, ẩn chứa sự tò mò của nàng vẫn như in hằn trong tâm trí chàng. Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng vẫn vương trên môi. Chàng biết, trong thế giới tu tiên này, mỗi lần tương ngộ đều có thể là một kỳ ngộ, hoặc một mối duyên, dù là thiện duyên hay nghiệt duyên, tất cả đều góp phần dệt nên con đường tu hành đầy màu sắc.

Đêm đã buông xuống, trăng non treo mình trên bầu trời xanh thẳm, rải ánh bạc xuống khắp Thanh Vân Tông, khiến những ngọn núi hùng vĩ, những mái ngói cong vút của các điện thờ hiện lên huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Trong động phủ riêng của mình, một nơi tĩnh mịch nhưng tràn đầy sinh khí tu luyện, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn mềm mại. Linh khí dồi dào của Thanh Vân Tông tựa như những sợi tơ vô hình, len lỏi qua từng thớ thịt, mạch máu, thấm đẫm vào đan điền, khiến chàng cảm thấy một sự sảng khoái đến lạ kỳ. Động phủ này được tông môn đặc biệt cấp cho các đệ tử có tiềm năng, không chỉ rộng rãi mà còn được bố trí một cách tinh tế, hài hòa với tự nhiên. Mùi hương trầm thoang thoảng từ một lư hương cổ kính tỏa ra, hòa quyện với mùi thảo dược dịu nhẹ từ vườn thuốc nhỏ bên ngoài, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh, vừa ấm cúng, rất thích hợp cho việc bế quan tu luyện.

Trước mặt Lâm Phong, trên đùi chàng, Huyễn Mặc Quyển đang mở ra, những hoa văn phức tạp, cổ xưa tựa như được dệt từ ánh sao và bóng tối, biến ảo không ngừng dưới ánh sáng mờ ảo của viên Dạ Minh Châu treo trên vách đá. Chàng đã dành trọn buổi tối để nghiền ngẫm những dòng chữ cổ xưa, những phù văn bí ẩn mà cuốn sách này hé lộ. Mỗi lần chàng tập trung ý niệm, Huyễn Mặc Quyển lại phát ra một vầng sáng nhàn nhạt, tựa như có sinh mệnh, phản chiếu sự khó hiểu nhưng mê hoặc của nó.

"Thật là một kỳ thư..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn hình rồng đang uốn lượn trên trang giấy cũ kỹ, cảm nhận một luồng linh khí cổ xưa, thâm trầm tuôn chảy vào đầu ngón tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Linh khí này không giống với linh khí thông thường của trời đất, nó mang một vẻ u ẩn, sâu thẳm, tựa như chứa đựng vô vàn bí mật của vũ trụ.

Kể từ khi có được Huyễn Mặc Quyển, con đường tu luyện của Lâm Phong đã thay đổi một cách thần kỳ. Chàng không còn là phàm nhân bị coi thường ngày nào, mà giờ đây, mỗi lần hấp thụ linh khí, mỗi lần vận hành công pháp, chàng đều cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với bản nguyên của thế giới. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một bộ công pháp, nó dường như là một tấm bản đồ, một chìa khóa dẫn chàng đến những cảnh giới mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.

"Cái gọi là 'Huyễn Mặc Chi Đạo', rốt cuộc là gì?" Chàng suy tư. "Nó không chỉ dạy ta cách hấp thụ linh khí, mà còn là cách cảm nhận, cách điều khiển, thậm chí là cách thay đổi nó. Mỗi một phù văn, mỗi một đường nét đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, một phương pháp tu luyện tinh diệu." Lâm Phong khẽ nhắm mắt lại, vận hành một khẩu quyết mới học được từ Huyễn Mặc Quyển. Tức thì, linh khí trong động phủ như bị một lực vô hình nào đó dẫn dắt, nhẹ nhàng xoáy quanh chàng, tạo thành một vòng xoáy nhỏ. Chàng cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí, từng hạt nguyên tố nhỏ nhất đang luân chuyển trong không gian, rồi dần dần hội tụ về phía mình.

Chàng thử nghiệm điều khiển linh khí theo những chỉ dẫn mơ hồ của cuốn sách. Một tia linh khí mỏng manh thoát ra từ lòng bàn tay, lượn lờ trong không khí, biến hóa thành hình dạng một bông hoa sen nhỏ, rồi lại tan biến vào hư vô. Đây chỉ là một kỹ năng điều khiển linh khí cơ bản, nhưng Lâm Phong biết, với Huyễn Mặc Quyển, tiềm năng của nó là vô hạn. Chàng có thể khiến linh khí trở nên sắc bén như kiếm, uyển chuyển như nước, hay cứng rắn như đá, tùy thuộc vào ý niệm của mình.

Tuy nhiên, bí ẩn lớn nhất vẫn nằm ở bản thân cuốn sách. Mỗi khi Lâm Phong cố gắng tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc hay ý nghĩa thực sự của nó, cuốn sách lại trở nên khó hiểu, những phù văn tựa như dòng nước chảy, biến ảo không ngừng, đôi khi còn phản chiếu ra những hình ảnh mờ ảo, chớp nhoáng về những cảnh quan xa lạ, những sinh linh cổ đại mà chàng chưa từng thấy. "Sức mạnh này, ta phải giữ bí mật. Ít nhất là cho đến khi ta đủ mạnh để bảo vệ nó, và bảo vệ chính mình." Lâm Phong tự nhủ. Chàng hiểu rằng, trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy và tranh đấu này, một bảo vật như Huyễn Mặc Quyển chắc chắn sẽ gây ra vô vàn rắc rối nếu bị lộ ra.

Chàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách dường như đang "nói chuyện" với chàng, không phải bằng ngôn ngữ mà bằng cảm giác, bằng những rung động linh khí tinh vi. Chàng có thể cảm nhận được một sự cổ xưa, một sự vĩ đại và một sự cô độc sâu thẳm trong nó. "Ngươi là gì, Huyễn Mặc Quyển? Và ngươi muốn ta làm gì?"

Mặc dù vẫn còn nhiều điều chưa thể lý giải, nhưng Lâm Phong đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong cơ thể mình. Đan điền của chàng dường như đã mở rộng hơn một chút, linh khí tích trữ bên trong trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn. Chàng biết, mình đang tiến bộ với tốc độ kinh người, vượt xa so với các đệ tử Luyện Khí cùng cấp, thậm chí có thể sánh ngang với một số đệ tử Trúc Cơ kỳ sơ cấp. Đây chính là tiềm năng mà Huyễn Mặc Quyển đã mang lại. Chàng nhếch mép cười, nụ cười tinh quái thường trực: "Tu Đạo Vô Tận, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Con đường này, ta sẽ đi đến cùng."

Chàng khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa chìm vào trạng thái thiền định, để linh khí trong động phủ nhẹ nhàng bao bọc lấy mình. Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, và tiếng hô hấp nhẹ nhàng của Lâm Phong, như hòa vào nhịp đập của đất trời. Trong sâu thẳm tâm trí chàng, hình ảnh Tuyết Dao bất chợt hiện lên, ánh mắt nàng vẫn sắc lạnh nhưng đầy ẩn ý. Chàng biết, cuộc đời mình từ giờ sẽ không còn bình lặng nữa.

***

Trong khi Lâm Phong đang miệt mài với những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, thì ở một góc khuất khác của Thanh Vân Tông, dưới bóng chiều tà đang dần buông xuống, một âm mưu hèn hạ đang được dệt nên.

Đó là một đình viện nhỏ, bị che khuất bởi những lùm cây cổ thụ rậm rạp, nơi ít người qua lại. Nắng chiều nhạt yếu ớt len lỏi qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đá xanh rêu phong. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo một chút hơi lạnh và mùi lá khô mục, càng làm tăng thêm vẻ vắng vẻ, âm u cho nơi này. Trong đình viện, hai bóng người đang đứng đối diện nhau, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ mưu mô.

Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú nhưng giờ đây lại vặn vẹo vì sự đố kỵ và oán hận, siết chặt cây quạt ngọc trong tay. Hắn ta mặc một bộ áo gấm lụa là sang trọng, nhưng lại không giấu được vẻ khó chịu, bực tức đang cuộn trào trong lòng. "Cái tên phế vật Lâm Phong đó!" Hắn nghiến răng, giọng nói trầm thấp như tiếng rắn rít, "Hắn dám cướp hết vinh quang của ta! Một kẻ xuất thân phàm nhân, không có căn cơ, lại dám nổi bật hơn cả ta, Dương Thiên Minh, thiếu chủ Dương gia, đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông!"

Đối diện hắn, Lưu Minh, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cúi thấp đầu, vẻ mặt đầy nịnh bợ. Hắn ta gầy gò, trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại sở hữu một tâm địa độc ác, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để lấy lòng kẻ mạnh. "Đại sư huynh nói phải, nói phải ạ! Tên đó chỉ là may mắn thôi, may mắn mà thôi." Lưu Minh vội vàng phụ họa, giọng nói the thé mang theo sự ghen tỵ không hề che giấu. "Một phàm nhân như hắn, làm sao có thể sánh được với khí chất cao quý của Đại sư huynh chứ? Chắc chắn là hắn đã dùng thủ đoạn gì đó để qua mắt Giám Sát Trưởng, hoặc là có kẻ nào đó đứng sau lưng nâng đỡ hắn!"

Dương Thiên Minh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt sắc như dao găm lướt qua Lưu Minh. "Thủ đoạn ư? Có lẽ. Nhưng dù là thủ đoạn gì, ta cũng sẽ không để hắn sống yên trong tông môn này đâu!" Hắn ta nhớ lại ánh mắt ngưỡng mộ của các đệ tử khác, những lời thì thầm ca ngợi Lâm Phong sau buổi khảo hạch, và cả ánh nhìn đầy thâm ý của một số trưởng lão. Tất cả những điều đó đều giống như những mũi dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của hắn. Hắn, Dương Thiên Minh, luôn là ngôi sao sáng nhất trong số các đệ tử mới, luôn là người được chú ý, được ca tụng. Nhưng giờ đây, tất cả vinh quang ấy đã bị một kẻ phàm nhân không rõ lai lịch cướ mất. "Một phàm nhân như ngươi mà dám... đối đầu với ta sao? Nực cười!"

Lưu Minh thấy Dương Thiên Minh nổi giận, càng thêm hăng hái. Hắn ta lén lút nhìn quanh, đảm bảo không có ai ở gần, rồi ghé sát vào tai Dương Thiên Minh, thì thầm một cách gian xảo: "Đại sư huynh, chi bằng chúng ta... như thế này..." Hắn ta bắt đầu kể ra một kế hoạch, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ độc địa. "Thanh Vân Tông có rất nhiều nhiệm vụ khó khăn, đặc biệt là những nhiệm vụ đi vào các vùng đất cấm hiểm nguy hoặc đối phó với yêu thú cấp cao. Chúng ta có thể dùng mối quan hệ của Đại sư huynh, bí mật điều chỉnh nhiệm vụ của hắn, đẩy hắn vào một tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Hoặc, chúng ta có thể sắp xếp một cuộc tỷ thí không công bằng, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một đệ tử mạnh hơn nhiều, hoặc bị hạn chế về pháp bảo, công pháp. Chắc chắn hắn sẽ phải bẽ mặt, thậm chí là trọng thương!"

Dương Thiên Minh lắng nghe, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Ánh mắt hắn ta đầy rẫy sự tính toán. "Một nhiệm vụ nguy hiểm... Hoặc một cuộc tỷ thí bất lợi..." Hắn ta lặp lại, cảm thấy kế hoạch này khá hợp lý. "Tên phàm nhân đó có vẻ không đơn giản, nhưng hắn vẫn chỉ là Luyện Khí kỳ. Dù có thông minh đến mấy, cũng không thể chống lại sức mạnh tuyệt đối, và cả những thủ đoạn ngầm của một gia tộc lớn như Dương gia ta."

Hắn ta vỗ nhẹ vào vai Lưu Minh, vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự tức giận, thay vào đó là vẻ đắc ý của kẻ đang nắm giữ quyền lực. "Lưu Minh, ngươi làm tốt lắm. Cứ theo kế hoạch này. Nhưng phải nhớ, phải làm thật kín kẽ, không được để ai phát hiện ra. Nếu không, tông quy sẽ không tha cho chúng ta."

Lưu Minh gật đầu lia lịa, nụ cười nịnh nọt hiện rõ trên mặt. "Đại sư huynh cứ yên tâm! Tiểu đệ sẽ sắp xếp mọi chuyện chu toàn. Đảm bảo tên Lâm Phong đó sẽ không kịp trở tay!" Hắn ta cúi người, vẻ mặt càng thêm ti tiện. Trong lòng Lưu Minh, hắn cũng không ít lần ghen tị với Lâm Phong. Kẻ đó từ đâu ra lại có thể vượt mặt hắn, một đệ tử đã ở Thanh Vân Tông nhiều năm, trong buổi khảo hạch vừa rồi? Điều đó thật không thể chấp nhận được. Hắn ta muốn thấy Lâm Phong thất bại, muốn thấy hắn bị hạ nhục, để chứng minh rằng những người như họ mới xứng đáng được chú ý.

Dương Thiên Minh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại vầng đỏ cam cuối cùng đang mờ dần. Bóng tối dần bao trùm lấy đình viện, nuốt chửng những mưu đồ hèn hạ đang được ủ mưu. Hắn ta tin rằng, với quyền lực và địa vị của mình, hắn có thể dễ dàng nghiền nát một kẻ phàm nhân như Lâm Phong. Hắn đâu biết rằng, "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh", con đường của Lâm Phong không phải là thứ mà những âm mưu tầm thường có thể ngăn cản.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua màn sương mờ ảo, nhuộm vàng cả ngọn Đỉnh Luyện Khí, không khí đã trở nên sôi động khác thường. Đỉnh Luyện Khí không có nhiều công trình kiến trúc kiên cố, chủ yếu là các bãi đất trống được san phẳng, những cột đá cao thấp dùng để đệ tử luyện công, và một vài đình nghỉ chân đơn sơ. Tuy nhiên, nơi đây lại tràn đầy sức sống và năng lượng tu luyện. Tiếng kiếm khí vút qua không trung, tiếng quyền cước va chạm dứt khoát, tiếng hô hoán của các đệ tử khi vận hành công pháp, tất cả hòa quyện vào tiếng gió thổi vi vút, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng của sự phấn đấu. Mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi sắt từ binh khí, mùi cây cỏ tươi mới sau màn sương đêm, tất cả gợi lên một cảm giác hăng hái, quyết tâm.

Trên một bãi đất rộng, Lâm Phong đang cùng Trần Hạo luyện tập. Lâm Phong, với dáng người cao ráo, linh hoạt, thực hiện một chuỗi động tác nhanh nhẹn, uyển chuyển. Mỗi lần chàng vung tay, một tia linh khí mỏng manh lại lướt đi trong không khí, vẽ nên những đường nét kỳ ảo. Linh khí quanh chàng hòa quyện một cách tự nhiên, tựa như một phần cơ thể chàng, nghe theo mọi ý niệm, dù là nhỏ nhất. Chàng không phô trương sức mạnh, mà tập trung vào sự tinh tế, vào sự kiểm soát tuyệt đối. Đây chính là thành quả của việc nghiên cứu Huyễn Mặc Quyển đêm qua, chàng đã tìm thấy những phương pháp điều khiển linh khí cơ bản nhưng lại vô cùng hiệu quả, giúp chàng hiểu sâu hơn về bản chất của nó.

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng, đang vung quyền múa cước bên cạnh Lâm Phong. Hắn ta là một người bạn trung thực, chất phác, luôn ủng hộ Lâm Phong vô điều kiện. Mỗi cú đấm, cú đá của Trần Hạo đều mang theo sức mạnh bùng nổ của một người chuyên tu thể thuật, nhưng rõ ràng, tốc độ và sự tinh tế của hắn vẫn còn kém xa Lâm Phong.

"Lâm huynh, huynh tiến bộ nhanh quá!" Trần Hạo vừa thở hổn hển vừa nói, mồ hôi túa ra trên trán. "Ta còn chẳng theo kịp huynh nữa rồi. Huynh xem, chiêu 'Phong Ảnh Quyết' của huynh giờ đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa rồi! Linh khí hòa quyện vào từng động tác, không hề có chút sơ hở nào. Thật khiến người ta phải ngưỡng mộ!"

Lâm Phong mỉm cười tinh quái, né tránh một cú đấm mạnh mẽ của Trần Hạo một cách nhẹ nhàng. "Chỉ là may mắn thôi, Trần huynh, may mắn thôi." Chàng đáp lời, giọng điệu vẫn mang chút hài hước thường ngày. "Có lẽ do ta có thiên phú về 'tàng hình' nên mới có thể né đòn của huynh dễ dàng đến thế." Nội tâm chàng lại thầm nghĩ: "May mắn ư? Đây là mồ hôi và công sức, là sự khổ luyện với Huyễn Mặc Quyển đó thôi. Nhưng mà, giữ bí mật vẫn hơn."

Trong lúc Lâm Phong và Trần Hạo đang luyện tập sôi nổi, ở một góc khuất của Đỉnh Luyện Khí, dưới bóng một cây tùng cổ thụ, một bóng dáng thanh thoát đang đứng lặng lẽ. Đó là Tuyết Dao. Nàng vẫn khoác lên mình bộ y phục trắng muốt tinh khiết, mái tóc đen nhánh dài mượt mà buông xõa trên vai, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết. Đôi mắt phượng của nàng, dù vẫn sắc lạnh như hồ băng, nhưng giờ đây lại ẩn chứa một sự tò mò không thể che giấu, dõi theo từng động tác của Lâm Phong.

Nàng đã đến đây từ lúc sương sớm còn chưa tan hết, chỉ để quan sát Lâm Phong. Kể từ buổi khảo hạch hôm qua, hình ảnh của chàng trai thông minh, lanh lợi, tài năng nhưng lại có chút tinh quái đó đã in sâu vào tâm trí nàng. Nàng chưa từng gặp một đệ tử nào có thể khiến nàng nảy sinh hứng thú đến vậy. Vẻ ngoài phóng khoáng, tự tin, nhưng lại không kiêu ngạo, cùng với tài năng vượt trội nhưng lại được thể hiện một cách khiêm tốn đã tạo nên một sức hút kỳ lạ đối với nàng.

Tuyết Dao nheo mắt lại, quan sát kỹ lưỡng. Nàng có thể cảm nhận được sự đặc biệt trong cách Lâm Phong điều khiển linh khí. Nó không giống với bất kỳ công pháp nào mà nàng từng biết trong Thanh Vân Tông. Nó tinh tế hơn, uyển chuyển hơn, và dường như có một sức sống riêng. "Hắn... thực sự không tầm thường." Nàng lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư. "Không chỉ là may mắn. Hắn che giấu một bí mật gì đó, một bí mật rất lớn."

Lâm Phong, với giác quan nhạy bén của một tu sĩ, thoáng cảm nhận được một ánh mắt đang dò xét mình. Chàng khẽ liếc về phía cây tùng cổ thụ, và đúng như dự đoán, hình bóng Tuyết Dao hiện ra trong tầm mắt chàng. Ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sự tò mò trong đó lại không hề giảm bớt. Lâm Phong khẽ nhếch mép, nụ cười tinh quái nở rộ. "Lại là nàng ta sao? Rốt cuộc là muốn gì đây, tiên tử băng giá?" Chàng tự hỏi.

Tuy nhiên, Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình thản, không hề biểu lộ sự bất ngờ hay khó chịu. Chàng tiếp tục luyện tập, cố tình thực hiện những động tác khó hơn một chút, điều khiển linh khí theo những cách tinh vi hơn, tựa như đang phô diễn nhưng lại vô cùng tự nhiên. Chàng biết, sự tò mò của Tuyết Dao là một con dao hai lưỡi. Nó có thể là khởi đầu cho một mối quan hệ đặc biệt, nhưng cũng có thể dẫn đến những rắc rối không đáng có. Nhưng dù sao đi nữa, chàng cũng không muốn tỏ ra yếu thế. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình." Lâm Phong thầm nghĩ. "Ta không cầu Thiên Đạo ban phước, chỉ cầu Nhân Đạo cho ta một con đường vững chắc."

Trần Hạo thấy Lâm Phong đột nhiên tập trung hơn, cũng không hỏi nhiều, chỉ tiếp tục luyện tập theo nhịp điệu của bạn mình. Hắn ta hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của Tuyết Dao, cũng như những ánh mắt dò xét từ các đệ tử khác đang tập trung vào Lâm Phong.

Lâm Phong thoáng liếc nhìn Tuyết Dao lần nữa, bắt gặp ánh mắt nàng. Nàng không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào chàng, như muốn xuyên thấu mọi bí mật. Nhưng Lâm Phong chỉ khẽ cười, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, giả vờ như không hề để ý đến nàng, tiếp tục chìm đắm vào việc luyện tập. Chàng biết, sự thờ ơ đôi khi lại là cách tốt nhất để đối phó với sự tò mò. Hắn cần phải cảnh giác, nhưng cũng không thể cứ mãi trốn tránh.

Sự xuất hiện của Tuyết Dao, cùng với những lời thì thầm ghen ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh mà chàng vô tình nghe được từ những đệ tử khác, đã khiến Lâm Phong nhận ra một điều. Vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông đã thay đổi. Chàng không còn là một đệ tử bình thường, mà đã trở thành tâm điểm của sự chú ý, của sự ngưỡng mộ, nhưng cũng là mục tiêu của sự đố kỵ và những âm mưu hèn hạ.

Kết thúc buổi luyện tập, Lâm Phong cùng Trần Hạo rời khỏi Đỉnh Luyện Khí. Chàng cảm nhận được một ánh mắt cuối cùng từ phía cây tùng cổ thụ. Tuyết Dao vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng chàng. Sự quan tâm của nàng, dù vẫn lạnh lùng và dò xét, đã gieo mầm cho một mối quan hệ phức tạp và sâu sắc hơn giữa hai người.

Lâm Phong biết, Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão đã phát hiện ra mình, chắc chắn cũng đã nhận thấy sự tiến bộ vượt bậc này, và có lẽ ông sẽ có những sắp xếp hoặc nhiệm vụ quan trọng hơn dành cho chàng trong tương lai. Huyễn Mặc Quyển đang dần hé lộ những phần bí ẩn hơn, gợi ý về tiềm năng khổng lồ và vai trò trung tâm của nó trong hành trình của chàng. Còn những âm mưu của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, chàng biết, chúng sẽ sớm trở thành hiện thực, tạo ra một thử thách trực tiếp mà chàng phải đối mặt.

Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, một nụ cười ẩn ý hiện trên môi. "Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ." Chàng lẩm bẩm. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây không chỉ là sự tiến bộ về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, đấu dũng với những kẻ thù ngầm, và cả những mối lương duyên kỳ lạ. Chàng đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ