Bầu trời Thanh Vân Tông hôm ấy trong xanh đến lạ, những áng mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng trên đỉnh các ngọn núi, tựa như những dải lụa tiên buông hờ hững từ chín tầng trời. Tiếng chuông buổi sáng vang vọng khắp nơi, mang theo một sự tĩnh lặng và uy nghiêm đặc trưng của một môn phái tu tiên danh tiếng. Lâm Phong, sau buổi luyện tập tại Đỉnh Luyện Khí hôm qua, cảm thấy toàn thân tràn đầy linh lực, mỗi lỗ chân lông dường như đều đang hít thở cùng thiên địa, hấp thu những tinh hoa vi diệu nhất. Nụ cười tinh quái vẫn thường trực trên môi chàng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy lại ẩn chứa một sự trầm tư khó tả. Chàng biết, con đường phía trước còn dài, còn hiểm trở, nhưng cũng đầy kỳ ngộ.
Sáng sớm, một đệ tử truyền tin của Thanh Vân Tông đã mang đến một lệnh triệu tập từ Trưởng lão Lý Nguyên Hạo. Lâm Phong và Trần Hạo không chút chậm trễ, lập tức hướng về Giảng Võ Đường.
***
Giảng Võ Đường, một sảnh đường rộng lớn được xây dựng bằng những khối đá xanh và gỗ lim vững chắc, cao vút như muốn chạm tới tận mây xanh. Trần nhà được chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, uy nghi mà không kém phần trang nhã. Ánh sáng ban mai từ những ô cửa sổ lớn bằng ngọc bích màu sắc rọi vào, nhuộm vàng cả không gian, làm nổi bật những bức họa cổ xưa miêu tả các trận chiến viễn cổ và công pháp tu luyện huyền diệu treo dọc các bức tường. Không khí nơi đây trang nghiêm, phảng phất mùi gỗ trầm ấm, mùi mực tàu và giấy cũ, xen lẫn chút hương thảo dược thoang thoảng từ những đệ tử vừa từ Đan Dược Đường trở về. Tiếng giảng bài đều đều từ bục cao phía trước, tiếng ghi chép sột soạt, cùng những lời thì thầm thảo luận nhỏ của các đệ tử tạo nên một bầu không khí học thuật sôi nổi nhưng vẫn giữ được sự tôn kính. Linh khí trong Giảng Võ Đường ở mức trung bình, đủ để các đệ tử cảm thấy tinh thần sảng khoái, nhưng không quá dồi dào như ở các khu vực chuyên tu luyện.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và mái tóc, chòm râu điểm bạc, mặc trên mình đạo bào màu xanh lam trang nhã, ngồi ngay ngắn trên bục giảng. Khí chất tiên phong đạo cốt của ông tỏa ra khiến bất kỳ ai cũng phải kính nể. Đối diện ông, Lâm Phong và Trần Hạo đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ và gương mặt cương nghị, trông có vẻ hơi căng thẳng, tay siết chặt chuôi kiếm bên hông. Còn Lâm Phong, vẫn giữ vẻ thong dong tự tại, đôi mắt đen láy đảo quanh một lượt, thu vào mọi biểu cảm của những đệ tử xung quanh.
"Lâm Phong, Trần Hạo, hai ngươi đã đến rồi." Giọng Lý Nguyên Hạo trầm ấm vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Hôm nay, ta có một nhiệm vụ đặc biệt muốn giao cho hai ngươi."
Trần Hạo lập tức chắp tay hành lễ: "Đệ tử sẵn sàng nghe lệnh Trưởng lão."
Lâm Phong cũng cúi đầu, nhưng trên môi vẫn thấp thoáng một nụ cười nửa miệng: "Đa tạ Trưởng lão tin tưởng, đệ tử xin lắng nghe."
Lý Nguyên Hạo khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lướt qua hai đệ tử, dừng lại lâu hơn một chút trên người Lâm Phong. "Nhiệm vụ này... không đơn giản." Ông chậm rãi nói. "Là nhiệm vụ 'Thu thập U Minh Thảo tại Hắc Thủy Hà'. U Minh Thảo là một dược liệu cực kỳ quý hiếm, cần thiết cho việc luyện chế 'Đoạn Hồn Đan', nhưng nơi nó sinh trưởng lại vô cùng hiểm ác."
Vừa nghe đến 'Hắc Thủy Hà', sắc mặt của không ít đệ tử trong Giảng Võ Đường thoáng biến đổi. Một vài tiếng xì xào nổi lên. Lâm Phong có thể cảm nhận được những ánh mắt tò mò, xen lẫn kinh ngạc và cả một chút... hả hê đang đổ dồn về phía mình.
"Hắc Thủy Hà..." Trần Hạo lẩm bẩm, mặt mày tái mét. "Đó chẳng phải là nơi linh khí hỗn loạn, tràn ngập khí độc và Thủy Quái Độc sao, Trưởng lão?"
Lý Nguyên Hạo gật đầu: "Chính xác. Hắc Thủy Hà chứa đầy khí độc kịch liệt, có thể ăn mòn linh lực và làm suy yếu cơ thể tu sĩ. Hơn nữa, Thủy Quái Độc ẩn mình dưới nước vô cùng hung tợn và xảo quyệt. Nhiệm vụ này thường chỉ dành cho các đệ tử nội môn có tu vi Trúc Cơ trở lên, hoặc các đội ngũ đệ tử Luyện Khí kỳ đỉnh phong có kinh nghiệm phong phú." Ông nhìn thẳng vào Lâm Phong: "Ngươi mới Luyện Khí tầng sáu, lại là tân đệ tử, ta giao nhiệm vụ này cho ngươi có vẻ hơi mạo hiểm. Ngươi... có dám nhận không?"
Ngay lúc đó, một giọng nói đầy vẻ châm chọc vang lên từ một góc Giảng Võ Đường. "Ha! Một tân đệ tử mới nổi mà đã dám nhận nhiệm vụ cấp này? Sợ rằng chưa đến nơi đã thành mồi cho yêu thú rồi!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra tiếng nói. Dương Thiên Minh, với khuôn mặt tuấn tú nhưng khí chất cao ngạo, bước ra từ hàng ghế, tay cầm cây quạt ngọc khẽ phe phẩy. Hắn mặc áo gấm lụa là, toát lên vẻ công tử nhà giàu, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Phong lại đầy vẻ ghen ghét và khinh thường. Đứng bên cạnh hắn là Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, đang nịnh bợ cười hùa theo: "Đúng vậy, Dương sư huynh nói chí phải. Hắc Thủy Hà không phải nơi để khoe khoang thực lực đâu. Lỡ có chuyện gì, chẳng phải làm liên lụy tông môn sao?"
Lý Nguyên Hạo khẽ nhíu mày, nhưng ông không ngăn cản. Ông muốn xem phản ứng của Lâm Phong.
Lâm Phong không nóng giận, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không có vẻ khinh bỉ, mà chỉ đơn thuần là sự điềm tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Chàng quay sang đối mặt với Dương Thiên Minh, ánh mắt như hai thanh kiếm sắc lạnh lướt qua. "Dương sư huynh lo lắng cho sự an nguy của đệ tử, Lâm Phong này cảm kích vô cùng." Giọng điệu chàng vẫn thản nhiên, nhưng lại ẩn chứa một ý châm chọc sâu sắc. "Tuy nhiên, tu đạo vốn là nghịch thiên cải mệnh. Nếu chỉ vì sợ hiểm nguy mà chùn bước, thì khác nào ếch ngồi đáy giếng, sao dám mơ đến trường sinh đại đạo? Huống hồ, đệ tử tuy mới nhập môn, nhưng cũng có chút tự tin vào bản thân. E rằng, có những người tu vi cao hơn, nhưng tâm cảnh lại không bằng, mới thực sự đáng lo ngại."
Những lời này của Lâm Phong không khác gì một cái tát thẳng vào mặt Dương Thiên Minh. Khuôn mặt tuấn tú của hắn lập tức đỏ bừng vì tức giận. Lưu Minh bên cạnh cũng tái mặt, nhưng không dám lên tiếng. Các đệ tử khác thì nín thở, có người lén lút bật cười, có người lại tỏ vẻ kinh ngạc trước sự tự tin và sắc bén của Lâm Phong.
"Ngươi...!" Dương Thiên Minh nghiến răng, định phản bác, nhưng Lý Nguyên Hạo đã ho một tiếng, ra hiệu hắn im lặng.
Lâm Phong quay lại, chắp tay một lần nữa trước Lý Nguyên Hạo, ánh mắt kiên định không chút dao động: "Đa tạ Trưởng lão tin tưởng, đệ tử xin nhận. Dù là đầm rồng hang hổ, đệ tử cũng sẽ hoàn thành. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Đệ tử xin được chấp nhận thử thách này."
Lý Nguyên Hạo nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hài lòng. Ông nhận ra, Lâm Phong không chỉ có thiên phú tu luyện, mà còn có một tâm cảnh vững vàng, một ý chí kiên định. "Tốt! Tốt lắm!" Ông khen ngợi. "Trần Hạo, ngươi sẽ đi cùng Lâm Phong, hỗ trợ hắn. Hãy nhớ, đây là cơ hội để hai ngươi rèn luyện bản thân. Ta sẽ đích thân giám sát quá trình hoàn thành nhiệm vụ và đánh giá kết quả."
Trần Hạo nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. "Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Ta sẽ cùng ngươi vượt qua mọi hiểm nguy."
Lâm Phong vỗ vai Trần Hạo, nở một nụ cười rạng rỡ, trong lòng cảm thấy ấm áp. Có một người huynh đệ kề vai sát cánh, quả thật là một điều may mắn. Chàng khẽ gật đầu, ánh mắt lại lướt qua Dương Thiên Minh đang nghiến răng ken két. "Hy vọng Dương sư huynh sẽ không quá thất vọng khi đệ tử trở về lành lặn, lại còn mang theo thành quả." Lâm Phong thầm nghĩ, rồi cùng Trần Hạo cúi chào Lý Nguyên Hạo và rời khỏi Giảng Võ Đường, bỏ lại phía sau những ánh mắt phức tạp và những lời xì xào bàn tán.
***
Hắc Thủy Hà, một cái tên đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi trong lòng các đệ tử Thanh Vân Tông. Nơi đây không có những dãy núi hùng vĩ hay thảm thực vật xanh tươi, mà chỉ có một con sông đen kịt, rộng lớn, chảy xiết như một dải lụa tang vắt ngang qua vùng đất cằn cỗi. Bờ sông lầy lội, bùn đen sánh đặc, bốc lên một mùi thối rữa nồng nặc, khó chịu đến mức khiến người ta phải buồn nôn. Cây cối xung quanh đều cằn cỗi, lá cây úa vàng hoặc có màu sắc kỳ dị như bị nhiễm độc. Những tảng đá lớn nằm rải rác bên bờ, bị nước sông độc ăn mòn thành những hình thù quái dị, lởm chởm.
Không khí nơi đây u ám, ẩm ướt, một lớp sương độc màu xanh lục nhạt bao phủ dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Mùi độc tố nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ. Tiếng nước chảy róc rách một cách kỳ lạ, không phải tiếng suối reo trong trẻo, mà là âm thanh nặng nề, u ám, xen lẫn những tiếng côn trùng độc vo ve và tiếng kêu quái dị, đứt quãng của các loài thủy quái ẩn mình dưới dòng nước đen. Cả không gian chìm trong sự nặng nề, ảm đạm, tạo cảm giác ghê rợn và ngột ngạt.
Lâm Phong và Trần Hạo tiến sâu vào Hắc Thủy Hà. Trần Hạo, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn không khỏi rùng mình trước cảnh tượng này. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực bảo vệ cơ thể, nhưng vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, độc hại đang xâm nhập qua lớp phòng ngự. Gương mặt hắn dần trở nên xanh xao, mồ hôi lạnh toát ra.
"Khí độc nơi đây quá mạnh, ta cảm thấy khó chịu quá!" Trần Hạo nghiến răng, giọng nói đứt quãng. "Linh lực bị ăn mòn rất nhanh, tầm nhìn cũng kém đi."
Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ vai bạn, ánh mắt vẫn bình tĩnh quét qua xung quanh. "Cẩn thận, Trần Hạo. Khí độc chỉ là một phần. Thủy Quái Độc mới là mối nguy hiểm chính. Chúng rất nhanh và ẩn mình rất giỏi. Để ta lo việc dẫn đường và hóa giải khí độc."
Chàng khẽ nhếch môi, một tia linh lực màu đen huyền ảo, gần như vô hình, nhẹ nhàng tỏa ra từ đan điền, bao bọc lấy cơ thể chàng. Đây chính là Huyễn Mặc Quyển. Công pháp này không chỉ giúp Lâm Phong hấp thu linh khí nhanh chóng, mà còn mang lại khả năng kháng độc và thanh lọc những tạp chất trong môi trường. Luồng khí độc nồng nặc khi tiếp xúc với lớp linh lực đen này lập tức bị trung hòa, biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, một phần nhỏ độc tố còn được Huyễn Mặc Quyển hấp thu, biến thành nguồn năng lượng tinh thuần, bổ sung cho cơ thể Lâm Phong.
Trần Hạo kinh ngạc nhìn Lâm Phong. Khí độc xung quanh chàng dường như bị đẩy lùi, tạo thành một vùng không khí trong lành hơn hẳn. "Huynh đệ, huynh... huynh làm cách nào vậy?"
Lâm Phong chỉ cười bí hiểm: "Chỉ là một chút công pháp thanh lọc thôi, không đáng nhắc đến. Ngươi cứ đi theo ta, giữ vững tâm thần. Mọi chuyện cứ để ta." Chàng không thể tiết lộ quá nhiều về Huyễn Mặc Quyển, đó là bí mật lớn nhất của chàng. Nhưng việc giúp Trần Hạo tránh khỏi độc khí lại là điều cần thiết để nhiệm vụ suôn sẻ.
Đột nhiên, mặt nước đen kịt dưới chân Lâm Phong bỗng nổi lên những bọt khí lớn. Một cái bóng đen khổng lồ lao vút lên, mang theo mùi tanh tưởi và những chiếc vây sắc nhọn như dao cạo. Đó là một con Thủy Quái Độc, hình dáng tựa cá sấu nhưng có lớp vảy xanh lục, đôi mắt đỏ ngầu và những chiếc răng nanh dài ngoẵng nhỏ giọt chất độc.
"Cẩn thận!" Trần Hạo hét lên, vội vàng rút kiếm.
Nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn. Chàng không lùi bước, mà lao thẳng về phía con quái vật. Một luồng linh lực màu đen tuyền từ Huyễn Mặc Quyển tuôn ra, bao bọc lấy bàn tay chàng. Chàng tung ra một chưởng, không hoa mỹ nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Chưởng phong mang theo một sức mạnh kỳ lạ, vừa linh hoạt vừa có chút nặng nề, trực tiếp đánh vào đầu con Thủy Quái Độc.
"Rắc!" Một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Con quái vật còn chưa kịp rống lên một tiếng đã bị chấn động mạnh, cơ thể khổng lồ văng ngược trở lại dòng nước, khuấy động lên một màn nước đen đặc.
Trần Hạo há hốc mồm kinh ngạc. Hắn biết Lâm Phong mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này. Một đệ tử Luyện Khí tầng sáu, chỉ bằng một chưởng đã đánh bay một con Thủy Quái Độc vốn nổi tiếng là khó nhằn.
"Đừng phân tâm." Lâm Phong nhắc nhở. "Chúng không chỉ có một con."
Quả nhiên, ngay sau đó, thêm ba bốn cái bóng đen nữa từ dưới nước lao lên. Chúng là những con Thủy Quái Độc nhỏ hơn, nhưng nhanh nhẹn và hung hãn hơn. Chúng bao vây Lâm Phong và Trần Hạo, há to mồm phun ra những tia nước độc màu xanh lá cây, mang theo mùi tanh tưởi và hơi ăn mòn.
Trần Hạo vội vàng vung kiếm, tạo thành một vòng bảo hộ bằng linh lực. Kiếm quang lóe lên, chém đứt một tia nước độc, nhưng những tia khác vẫn bắn tới tấp, khiến hắn phải né tránh liên tục. Linh lực của hắn bị tiêu hao nhanh chóng dưới tác động của độc khí và áp lực chiến đấu.
Lâm Phong nhíu mày. Chàng không muốn lộ ra quá nhiều bí mật, nhưng cũng không thể để Trần Hạo gặp nguy hiểm. Chàng lướt đi như một cơn gió, thân pháp linh hoạt đến khó tin, tránh né tất cả những tia nước độc. Mỗi khi chàng tiếp cận một con Thủy Quái Độc, một chưởng hoặc một quyền sẽ giáng xuống, mang theo sức mạnh kinh người từ Huyễn Mặc Quyển. Linh lực đen tuyền của chàng dường như có khả năng xuyên thấu, phá hủy cấu trúc độc tính trong cơ thể chúng.
"Cái này gọi là 'Huyễn Mặc Chưởng' ư?" Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng kinh ngạc trước sức mạnh tiềm ẩn của công pháp này. "Nó không chỉ đơn thuần là linh lực, mà còn mang theo một loại ý chí, một loại 'huyễn' và 'mặc' đặc trưng."
Chỉ trong chốc lát, bốn con Thủy Quái Độc đã bị Lâm Phong đánh tan tác, xác của chúng chìm nghỉm xuống dòng nước đen, để lại những vệt máu tanh tưởi và bọt khí độc hại. Trần Hạo đứng thở dốc, mồ hôi tuôn như tắm, ánh mắt nhìn Lâm Phong tràn ngập sự khâm phục và kinh ngạc.
"Huynh đệ... huynh thực sự là đệ tử Luyện Khí tầng sáu sao?" Trần Hạo hỏi, giọng nói run run. "Cái này... cái này quá đáng sợ rồi!"
Lâm Phong chỉ cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái: "Ta đã nói rồi, có những thứ không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá được. Chúng ta phải nhanh chóng tìm U Minh Thảo. Càng ở đây lâu, khí độc càng ảnh hưởng đến ngươi."
Cả hai tiếp tục tiến sâu hơn vào Hắc Thủy Hà. Nhờ có Lâm Phong dẫn đường và hóa giải độc khí, Trần Hạo dần thích nghi được với môi trường khắc nghiệt này. Lâm Phong liên tục sử dụng Huyễn Mặc Quyển để thăm dò xung quanh, cảm nhận sự dao động của linh khí và các dấu hiệu của yêu thú. Chàng phát hiện ra rằng, Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp chàng kháng độc, mà còn tăng cường giác quan, giúp chàng cảm nhận được những luồng khí độc ẩn sâu và cả sự hiện diện của Thủy Quái Độc trước khi chúng kịp tấn công.
***
Càng tiến sâu vào Hắc Thủy Hà, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Lớp sương độc dày đặc hơn, đến mức ánh sáng ban ngày cũng khó lòng xuyên thấu, khiến cả khu vực chìm trong một thứ ánh sáng yếu ớt, mờ ảo như hoàng hôn vĩnh cửu. Mùi bùn thối rữa và độc khí nồng nặc đến mức muốn xé toang lồng ngực. Sau một hồi di chuyển cẩn thận, Lâm Phong phát hiện một khe núi nhỏ bị che khuất bởi những tảng đá mọc rêu phong và dây leo độc. Bên trong khe núi, có một hang động nhỏ, ẩm ướt.
"U Minh Thảo thường sinh trưởng ở những nơi âm u, ẩm thấp và có độc khí nồng nặc nhất." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. "Hang động này... có lẽ là nơi chúng ta cần tìm."
Họ thận trọng tiến vào hang động. Bên trong tối đen như mực, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá. Mùi bùn và độc khí trong hang động càng nồng nặc hơn gấp bội. Lâm Phong thắp sáng một viên Dạ Minh Châu, ánh sáng xanh nhạt yếu ớt của nó vừa đủ để soi rõ con đường.
"Thủy Quái Độc ở đây có vẻ mạnh hơn." Lâm Phong cảnh báo, cảm nhận được những luồng linh lực mạnh mẽ ẩn sâu trong bóng tối.
Đi sâu vào trong, họ thấy một hồ nước ngầm nhỏ, nước đen kịt, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của Dạ Minh Châu. Và đúng như dự đoán, bên cạnh hồ nước, trên những phiến đá ẩm ướt, mọc lên từng bụi U Minh Thảo. Những cây thảo dược này có thân màu tím sẫm, lá xanh biếc nhưng có những đường vân đỏ như máu, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo và mùi hương dịu nhẹ nhưng ẩn chứa độc tính.
Tuy nhiên, ngay khi Lâm Phong định bước tới thu hoạch, mặt hồ bỗng dậy sóng. Một con Thủy Quái Độc khổng lồ, gấp đôi những con trước đó, lao vút lên khỏi mặt nước. Nó có lớp vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than lửa, và cái miệng há rộng lộ ra những chiếc răng nanh dài hơn cả kiếm của Trần Hạo. Đây chính là Thủy Quái Độc thủ lĩnh, canh giữ U Minh Thảo. Luồng khí độc nó phun ra đặc quánh, mạnh mẽ hơn hẳn.
"Thủy Quái Độc Vương!" Trần Hạo kinh hãi kêu lên. Hắn chưa từng thấy một con Thủy Quái Độc nào đáng sợ đến vậy.
Lâm Phong không chút nao núng. Chàng có thể cảm nhận được sức mạnh của con quái vật này đã đạt đến Luyện Khí tầng tám, tầng chín, thậm chí là bán bộ Trúc Cơ. "Con này không dễ đối phó." Chàng thầm nghĩ. "Nhưng cũng là cơ hội tốt để kiểm nghiệm Huyễn Mặc Quyển trong thực chiến."
Thủy Quái Độc Vương gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía Lâm Phong. Nó không chỉ phun độc, mà còn dùng thân thể khổng lồ của mình để tấn công, tạo ra một luồng gió mạnh kèm theo mùi tanh tưởi và hơi nước độc.
Lâm Phong không đối đầu trực diện. Chàng vận dụng thân pháp linh hoạt, lướt đi như một bóng ma trong hang động chật hẹp, né tránh những đòn tấn công cuồng bạo của Thủy Quái Độc Vương. Mỗi lần né tránh, chàng lại quan sát kỹ lưỡng, tìm kiếm sơ hở. Trần Hạo cũng vung kiếm hỗ trợ, nhưng những đòn tấn công của hắn chỉ như gãi ngứa cho con quái vật khổng lồ.
"Huynh đệ, nó quá mạnh!" Trần Hạo hét lên, cố gắng giữ vững vị trí.
Lâm Phong không trả lời. Chàng đã nhận ra một điều. Hang động này tuy chật hẹp, nhưng có nhiều nhũ đá nhọn hoắt và những tảng đá lởm chởm. Con Thủy Quái Độc Vương quá lớn, không thể di chuyển linh hoạt trong không gian này. Chàng chợt nảy ra một ý.
"Trần Hạo, thu hút sự chú ý của nó, nhưng đừng liều mạng!" Lâm Phong ra lệnh.
Trần Hạo dù không hiểu, nhưng vẫn tin tưởng vào Lâm Phong. Hắn hét lớn, vung kiếm chém ra những luồng kiếm khí mạnh nhất có thể, cố tình nhắm vào mắt con quái vật. Thủy Quái Độc Vương bị chọc giận, điên cuồng lao về phía Trần Hạo.
Trong lúc đó, Lâm Phong vận chuyển Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn. Một luồng linh lực màu đen huyền ảo, nhưng lần này lại mang theo một ánh sáng tím mờ ảo, bao bọc lấy toàn thân chàng. Chàng không tấn công, mà tập trung vào việc tạo ra những luồng khí độc giả từ chính năng lượng của Huyễn Mặc Quyển, kết hợp với độc khí tự nhiên trong hang động. Chàng điều khiển những luồng khí độc này, tạo thành những ảo ảnh của chính chàng, liên tục di chuyển xung quanh con quái vật.
Thủy Quái Độc Vương bị kích thích, quay cuồng tấn công những ảo ảnh, khiến nó va chạm mạnh vào các vách đá và nhũ đá nhọn hoắt. Lớp vảy cứng rắn của nó dần bị cào xước, máu độc màu xanh đen chảy ra.
"Cơ hội!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm. Chàng chờ đợi thời điểm con quái vật mất thăng bằng, rồi đột ngột lao tới. Lần này, chàng không dùng chưởng, mà trực tiếp đấm thẳng vào một điểm yếu mà chàng đã quan sát thấy: một khe hở nhỏ ngay dưới hàm của nó, nơi lớp vảy không được bảo vệ kỹ lưỡng.
Cú đấm mang theo toàn bộ sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, không chỉ là linh lực mà còn là một luồng ý chí mạnh mẽ, xuyên thấu. "Rầm!" Âm thanh vang dội khắp hang động. Con Thủy Quái Độc Vương gầm lên một tiếng đau đớn, cơ thể khổng lồ giật nảy, rồi đổ sụp xuống, làm rung chuyển cả hang động. Nó co giật vài cái, rồi hoàn toàn bất động.
Trần Hạo đứng sững sờ, không tin vào mắt mình. Lâm Phong đã đánh bại con quái vật đáng sợ này!
Lâm Phong thở phào một hơi, thu hồi linh lực. Tuy nhiên, chàng cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng đang được Huyễn Mặc Quyển hấp thu từ xác con Thủy Quái Độc Vương. Đó là tinh hoa độc tố đã tích tụ hàng trăm năm trong cơ thể nó, giờ đây được Huyễn Mặc Quyển chuyển hóa thành linh lực tinh thuần, bổ sung cho chàng. "Huyễn Mặc Quyển... quả nhiên còn nhiều bí mật. Khả năng hấp thu và chuyển hóa độc tố này... thật không tưởng." Chàng thầm nghĩ. "Ta phải cẩn trọng hơn trong việc sử dụng nó."
Lâm Phong nhanh chóng thu hoạch toàn bộ U Minh Thảo. Mỗi cây thảo dược đều tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, như một linh vật quý hiếm. Khi thu hoạch xong, chàng lại cảm nhận được một luồng linh khí đặc biệt phát ra từ một góc hang động. Chàng bước tới, dùng Dạ Minh Châu soi sáng, và phát hiện ra một khe nứt nhỏ trên vách đá. Bên trong khe nứt, lấp lánh những viên đá màu xanh lam rực rỡ, tỏa ra linh khí dồi dào. Đó là Lam Tinh Thạch, một loại linh thạch quý hiếm, thường được dùng để rèn luyện pháp bảo hoặc tăng cường tu vi.
"Lam Tinh Thạch!" Trần Hạo kêu lên, mừng rỡ như điên. "Huynh đệ, huynh có duyên quá! Nhiệm vụ chỉ yêu cầu U Minh Thảo, nhưng chúng ta lại tìm thấy cả Lam Tinh Thạch quý hiếm như vậy!"
Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái. "Xem ra, chuyến đi này không tệ lắm." Chàng nhanh chóng thu thập số Lam Tinh Thạch, cất vào túi trữ vật. Chuyến đi này không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn mang lại thu hoạch bất ngờ. Chàng biết, những thứ này sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường tu luyện sau này.
***
Vài ngày sau, Lâm Phong và Trần Hạo trở về Thanh Vân Tông, mang theo thành quả nhiệm vụ. Khi họ bước vào Điện Nhiệm Vụ để trình báo, không khí nơi đây đang khá nhộn nhịp. Một vài trưởng lão và đệ tử đang trao đổi về các nhiệm vụ mới.
Giám Sát Trưởng, một trưởng lão với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen, đang kiểm tra sổ sách. Khi thấy Lâm Phong và Trần Hạo, ông khẽ nhíu mày. "Nhiệm vụ Hắc Thủy Hà... Ta nhớ là giao cho một tân đệ tử tên Lâm Phong. Các ngươi đã trở về rồi sao? Có thu hoạch được U Minh Thảo không?" Giọng ông đầy vẻ ngờ vực.
Lâm Phong bước tới, chắp tay hành lễ: "Bẩm Giám Sát Trưởng, đệ tử Lâm Phong và Trần Hạo đã hoàn thành nhiệm vụ. U Minh Thảo đã thu thập đủ." Chàng đưa ra một túi trữ vật nhỏ.
Giám Sát Trưởng nhận lấy, mở ra. Bên trong là những cây U Minh Thảo tươi nguyên, tỏa ra linh khí thanh khiết mà không hề bị hư hại bởi độc tố. Ông bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. "Xem ra ngươi cũng có bản lĩnh. Nhưng nhiệm vụ Hắc Thủy Hà không phải dễ dàng, U Minh Thảo lại sinh trưởng ở nơi có Thủy Quái Độc Vương canh giữ. Ngươi làm sao có thể..."
Chưa để Giám Sát Trưởng nói hết, Lâm Phong lại đưa ra một túi trữ vật khác. "Bẩm Giám Sát Trưởng, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, đệ tử vô tình phát hiện một mỏ Lam Tinh Thạch nhỏ. Đệ tử đã thu thập và mang về, xin nộp lại cho tông môn."
Giám Sát Trưởng mở túi trữ vật thứ hai. Ánh sáng xanh lam rực rỡ từ Lam Tinh Thạch lập tức chiếu sáng cả Điện Nhiệm Vụ, khiến mọi người có mặt đều kinh ngạc. "Không thể tin được! Ngươi không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn mang về 'Lam Tinh Thạch'?" Giọng ông đầy vẻ thán phục, sự nghiêm nghị ban đầu hoàn toàn tan biến. "Lam Tinh Thạch là vật phẩm quý hiếm, tông môn sẽ có phần thưởng xứng đáng cho ngươi!"
Đúng lúc đó, Lý Nguyên Hạo cũng bước vào Điện Nhiệm Vụ, ông đã nhận được tin tức về sự trở về của Lâm Phong. Ông mỉm cười khi thấy Lâm Phong và Trần Hạo bình an vô sự. "Tốt! Rất tốt! Lâm Phong, ngươi lại làm ta ngạc nhiên." Ông nhìn Giám Sát Trưởng, ánh mắt đầy vẻ tự hào. "Ta đã nói rồi, thiên tài như ngươi không nên bị mai một."
Tin tức Lâm Phong hoàn thành nhiệm vụ Hắc Thủy Hà, thậm chí còn mang về Lam Tinh Thạch quý hiếm, nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vân Tông như một cơn lốc.
Trong một góc của Điện Nhiệm Vụ, Dương Thiên Minh và Lưu Minh đã đứng đó từ lâu, nghe được toàn bộ câu chuyện. Khuôn mặt Dương Thiên Minh từ tuấn tú chuyển sang tái mét, rồi đỏ bừng vì tức giận và ghen tỵ. "Cái gì? Lam Tinh Thạch? Làm sao có thể!" Hắn nghiến răng ken két, cây quạt ngọc trong tay bị siết chặt đến mức kêu cót két. "Một tên phàm nhân, một tân đệ tử Luyện Khí tầng sáu mà dám... dám làm được điều này! Chắc chắn là có gian lận!"
Lưu Minh cũng tái mặt, ánh mắt ti tiện lóe lên vẻ ghen ghét: "Dương sư huynh nói chí phải! Chắc chắn hắn đã dùng thủ đoạn gì đó! Hắc Thủy Hà đâu phải là nơi dễ dàng như vậy!"
Lâm Phong giả vờ như không nghe thấy những lời lẩm bẩm của bọn họ. Chàng chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt lướt qua Dương Thiên Minh một cách đầy ẩn ý, như muốn nói: "Ta đã trở về, và mang theo thành quả vượt xa mong đợi của ngươi."
Cùng lúc đó, trên Đỉnh Luyện Khí, nơi linh khí dồi dào và gió mát thổi quanh năm, Tuyết Dao đang ngồi tĩnh tọa, dung nhan thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc dưới ánh nắng chiều. Nàng đang vận chuyển công pháp, nhưng tâm thần lại khẽ động. Một đệ tử truyền tin chạy tới, cung kính bẩm báo về thành quả nhiệm vụ của Lâm Phong.
"Lâm Phong... hoàn thành nhiệm vụ Hắc Thủy Hà, còn mang về Lam Tinh Thạch?" Giọng nói trong trẻo của Tuyết Dao vang lên, nhưng lại mang theo một chút ngạc nhiên hiếm thấy.
Đệ tử truyền tin vâng dạ: "Vâng, Thưa Tuyết Dao tiên tử. Giám Sát Trưởng và Trưởng lão Lý Nguyên Hạo đều hết lời ca ngợi. Các đệ tử trong tông môn đang bàn tán xôn xao."
Tuyết Dao khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây khẽ lay động, ẩn chứa một tia suy tư và hứng thú sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự khác biệt của Lâm Phong trong buổi khảo hạch, rồi lại lặng lẽ quan sát chàng tại Đỉnh Luyện Khí. Bây giờ, chàng lại một lần nữa chứng minh tài năng của mình, vượt xa mọi dự đoán. "Hắn... thực sự không ngừng tạo ra bất ngờ." Nàng lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy nội lực. "Một phàm nhân mà dám... nghịch thiên cải mệnh, đạt đến trình độ này. Rốt cuộc bí mật của hắn là gì?"
Sự quan tâm của nàng đối với Lâm Phong ngày càng rõ ràng hơn, không còn chỉ là sự tò mò thuần túy, mà là một thứ cảm xúc phức tạp, bắt đầu gieo mầm cho một mối quan hệ mà chính nàng cũng chưa thể hình dung được.
Lâm Phong đứng trước Điện Nhiệm Vụ, ánh mắt hướng về phía Đỉnh Luyện Khí xa xăm, nơi chàng cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, lạnh lẽo nhưng thuần khiết. Chàng biết, nàng đang ở đó, và có lẽ cũng đang suy nghĩ về chàng. Chàng khẽ mỉm cười. Vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông đã được củng cố vững chắc, nhưng đồng thời cũng kéo theo những ánh mắt đố kỵ và những âm mưu thâm độc từ Dương Thiên Minh và Lưu Minh, những kẻ sẽ không bao giờ cam tâm chấp nhận sự nổi bật của chàng.
Nhưng điều đó không khiến Lâm Phong lo lắng. Ngược lại, nó càng thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong chàng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi kẻ thù. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây không chỉ là sự tiến bộ về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, đấu dũng với những kẻ thù ngầm, và cả những mối lương duyên kỳ lạ. Tất cả chỉ là khởi đầu.