Lâm Phong đứng trước Điện Nhiệm Vụ, ánh mắt hướng về phía Đỉnh Luyện Khí xa xăm, nơi chàng cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, lạnh lẽo nhưng thuần khiết. Chàng biết, nàng đang ở đó, và có lẽ cũng đang suy nghĩ về chàng. Chàng khẽ mỉm cười. Vị thế của chàng trong Thanh Vân Tông đã được củng cố vững chắc, nhưng đồng thời cũng kéo theo những ánh mắt đố kỵ và những âm mưu thâm độc từ Dương Thiên Minh và Lưu Minh, những kẻ sẽ không bao giờ cam tâm chấp nhận sự nổi bật của chàng.
Nhưng điều đó không khiến Lâm Phong lo lắng. Ngược lại, nó càng thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong chàng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi kẻ thù. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây không chỉ là sự tiến bộ về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, đấu dũng với những kẻ thù ngầm, và cả những mối lương duyên kỳ lạ. Tất cả chỉ là khởi đầu.
***
Đêm đã về khuya, vạn vật chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió heo may lùa qua khe đá, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của đất trời. Trong Động Phủ Vô Danh, nơi chỉ có ánh sáng mờ ảo từ một vài viên dạ minh châu được Lâm Phong bố trí, chàng đang ngồi xếp bằng trên bàn đá, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân toát ra một luồng khí tức ngưng trọng. Trước mặt chàng, U Minh Thảo và Lam Tinh Thạch đang lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, hòa quyện vào nhau tạo thành một quầng sáng lung linh huyền ảo.
Linh khí trong động phủ, vốn đã ở mức trung bình, giờ đây dường như bị một lực hút vô hình kéo về, tụ tập lại quanh Lâm Phong, xoáy thành một luồng khí xoắn ốc nhỏ. Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa và bí ẩn, nằm yên vị trên đùi chàng, nhưng mỗi khi Lâm Phong vận công, nó lại khẽ rung lên, phát ra ánh sáng mờ ảo màu mực, như thể đang hòa nhịp cùng hơi thở của chàng. Cảm giác bí ẩn, cô độc của động phủ càng được tăng lên, tạo nên một không gian hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với chút hương thảo dược thoang thoảng từ U Minh Thảo, kích thích khứu giác của Lâm Phong, giúp chàng tập trung hơn vào công cuộc đột phá.
"Luyện Khí tầng cao... Chỉ một bước nữa thôi!" Lâm Phong thầm nghĩ, ý chí kiên định như sắt đá. Từ khi đặt chân vào Thanh Vân Tông, chàng đã trải qua không ít sóng gió, từ những ánh mắt khinh thường của phàm nhân, đến sự đố kỵ của các đệ tử thiên tài. Nhưng mỗi thử thách chỉ khiến ngọn lửa Tu Đạo trong chàng càng thêm bùng cháy. Chàng đã đạt đến Luyện Khí tầng chín, và giờ đây, cánh cửa đến Luyện Khí tầng cao đang hé mở. Đây không chỉ là một bước tiến về cảnh giới, mà còn là sự khẳng định giá trị bản thân, một lời đáp trả đanh thép cho tất cả những kẻ từng coi thường chàng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào luồng linh khí đang cuồn cuộn chảy vào đan điền. U Minh Thảo tan chảy thành một dòng năng lượng âm hàn, tinh khiết, len lỏi qua các kinh mạch, tẩy rửa tạp chất và mở rộng giới hạn của cơ thể. Lam Tinh Thạch thì hóa thành một dòng linh khí dương cương, ấm áp, bổ sung và củng cố căn cơ, giúp cân bằng âm dương trong cơ thể chàng. Hai luồng năng lượng đối lập nhưng lại hòa quyện hoàn hảo dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, tạo nên một sự cộng hưởng mạnh mẽ chưa từng có.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những mạch máu dưới da nổi lên chằng chịt, gân xanh hằn rõ, như thể có vô số dòng sông nhỏ đang chảy xiết bên trong. Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng đôi mắt chàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Chàng cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt, từng sợi gân đang được tôi luyện, từng tế bào đang khao khát hấp thụ linh khí để lột xác. Linh khí trong động phủ trở nên hỗn loạn, xoáy tròn nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc vô hình mà Lâm Phong là trung tâm. Những viên dạ minh châu quanh động phủ nhấp nháy liên hồi, rồi đột ngột vụt tắt, không chịu nổi sự chấn động của linh khí.
Một tiếng "ầm!" vang vọng trong không gian tĩnh mịch của động phủ, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là tiếng bùng nổ của linh khí trong đan điền Lâm Phong. Một luồng ánh sáng vàng lam xen lẫn bùng lên từ người chàng, xuyên qua khe đá, chiếu rọi một góc rừng cổ thụ. Cảm giác đau đớn tột cùng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một luồng sức mạnh dồi dào, cuồn cuộn chảy khắp châu thân, khiến chàng có cảm giác như mình có thể nhấc bổng cả ngọn núi. Các kinh mạch được mở rộng gấp đôi, đan điền vững chắc như một hồ nước rộng lớn, chứa đựng linh khí tinh thuần như suối nguồn bất tận.
Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một tia sáng rực rỡ, như hai vì sao vừa được thắp sáng. Một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của chàng. Chàng đã thành công! Chàng đã đột phá Luyện Khí tầng cao, vượt qua rào cản tưởng chừng như không thể đối với một phàm nhân như chàng. Đây không chỉ là một cảnh giới mới, mà còn là một bước nhảy vọt, một sự khẳng định cho con đường "Phàm Nhân Nghịch Thiên" mà chàng đang theo đuổi. Huyễn Mặc Quyển trên đùi chàng khẽ rung lên lần cuối, rồi ánh sáng màu mực dần tắt, trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến và dẫn dắt từng bước tiến của chủ nhân. Lâm Phong đứng dậy, cảm nhận toàn bộ cơ thể tràn đầy sức sống. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng dường như mang một ý nghĩa mới, là minh chứng cho một đêm không ngủ, một đêm lột xác đầy gian nan và vinh quang. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, với bất kỳ kẻ thù nào.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu rạng rỡ, xua tan màn sương mù mỏng manh còn vương vấn trên các đỉnh núi của Thanh Vân Tông, một luồng chấn động linh khí mạnh mẽ đột ngột lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của tông môn. Luồng chấn động ấy không quá dữ dội để gây ra sự phá hủy, nhưng đủ để lay động tâm thần của bất kỳ tu sĩ nào, dù là đang tĩnh tọa hay đang bận rộn với công việc thường ngày. Nguồn gốc của nó dường như đến từ khu vực Đỉnh Luyện Khí, nơi động phủ của các đệ tử nội môn được bố trí.
Trong một biệt viện sang trọng trên Đỉnh Huyền Thiên, nơi linh khí dồi dào nhất, Dương Thiên Minh đang nhấm nháp trà linh thảo thượng hạng. Khuôn mặt tuấn tú, khí chất cao ngạo của hắn thường ngày giờ đây tối sầm lại. Hắn cảm nhận được luồng linh khí dao động, và một dự cảm không lành chợt dấy lên trong lòng.
"Cái quái gì thế này?" Hắn lẩm bẩm, đặt mạnh chén trà xuống bàn ngọc, khiến nó kêu lên một tiếng lanh canh sắc lạnh. "Dao động linh khí mạnh như vậy... Chẳng lẽ có ai đó đột phá cảnh giới?"
Đúng lúc đó, Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, hớt hải chạy vào, vẻ mặt trắng bệch vì kinh ngạc. "Dương sư huynh! Dương sư huynh! Có chuyện lớn rồi!"
Dương Thiên Minh nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khó chịu: "Có chuyện gì mà ngươi hoảng hốt vậy? Chẳng lẽ trời sập?"
Lưu Minh nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng hắn vẫn run rẩy: "Là... là cái tên Lâm Phong đó! Hắn... hắn lại đột phá cảnh giới rồi!"
Lời nói của Lưu Minh như một tiếng sét đánh ngang tai Dương Thiên Minh. Hắn bật phắt dậy, cây quạt ngọc trong tay bị siết chặt đến mức kêu cót két, gần như muốn vỡ nát. "Không thể nào! Cái tên phàm nhân đó lại đột phá?" Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tức giận và đố kỵ tột độ. "Hắn vừa mới trở về từ nhiệm vụ Hắc Thủy Hà chưa được bao lâu, làm sao có thể đột phá nhanh đến vậy? Chắc chắn là có gian lận! Chắc chắn là hắn đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó!"
Lưu Minh cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt ghen ghét: "Chắc chắn là vậy, sư huynh! Một tên phế vật như hắn, làm sao có thể nhanh hơn chúng ta được? Hắn chỉ là Luyện Khí tầng sáu! Mới mấy ngày đã lên Luyện Khí tầng cao sao? Không thể tin được!"
Dương Thiên Minh đấm mạnh vào bàn ngọc, tạo ra một tiếng động trầm đục. Bàn tay hắn đỏ ửng, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. Trong lòng hắn lúc này chỉ có sự phẫn nộ và căm ghét tột cùng. "Một phàm nhân như ngươi mà dám... dám làm được điều này! Lâm Phong, ta sẽ không để ngươi dễ dàng như vậy đâu!"
Cùng lúc đó, tại Băng Cung trên Đỉnh Băng Tuyết, nơi linh khí ngưng tụ thành băng sương quanh năm, Tuyết Dao đang ngồi tĩnh tọa. Nàng vốn sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng. Luồng chấn động linh khí kia không làm nàng giật mình, nhưng nó khiến đôi mắt nàng khẽ lay động.
"Linh khí dao động mạnh như vậy... Hắn ta lại làm được điều không tưởng sao?" Giọng nói trong trẻo của Tuyết Dao vang lên, nhưng lại mang theo một chút ngạc nhiên hiếm thấy. Nàng khẽ nhíu mày thanh tú, ánh mắt vốn băng giá giờ hiện rõ vẻ tò mò sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Lâm Phong từ buổi khảo hạch, đến khi chàng lặng lẽ tu luyện, rồi hoàn thành nhiệm vụ Hắc Thủy Hà một cách xuất sắc. Mỗi lần, chàng đều mang đến những bất ngờ vượt quá dự liệu. Điều này khiến nàng không khỏi suy nghĩ. "Hắn... rốt cuộc là loại người gì? Lẽ nào, hắn thật sự là một hạt giống có thể nghịch thiên cải mệnh?" Sự tò mò của nàng không còn đơn thuần là sự chú ý đến một thiên tài, mà là một cảm xúc phức tạp hơn, một sợi dây vô hình đang dần được dệt nên giữa nàng và chàng.
Xa hơn, trên Đỉnh Thanh Vân, nơi các trưởng lão cư ngụ, Lý Nguyên Hạo đang thưởng trà dưới gốc tùng cổ thụ. Ông là một lão nhân có gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ông cũng cảm nhận được luồng linh khí chấn động, nhưng thay vì kinh ngạc, trên môi ông lại nở một nụ cười thâm thúy.
"Hay lắm... Một hạt giống tốt!" Ông khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự hứng thú và đánh giá cao. Ông đã sớm nhìn ra tiềm năng của Lâm Phong, nhưng không ngờ chàng lại có thể bộc phát nhanh đến vậy. "Quả nhiên là ta đã không nhìn lầm người. Tu Đạo Vô Tận, Phàm Nhân Nghịch Thiên... Cậu bé này, sẽ còn tạo ra nhiều điều kinh người hơn nữa."
Trong khi đó, Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen, cũng đang đứng trên một đỉnh núi khác. Ông không biểu lộ cảm xúc rõ ràng như Lý Nguyên Hạo, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên vẻ thận trọng và suy tư. "Luồng linh khí này... không phải là của một đệ tử bình thường có thể tạo ra. Lâm Phong... tên tiểu tử này thật sự không đơn giản." Ông vẫn luôn là người giữ quy củ tông môn, nhưng đối với một thiên tài như Lâm Phong, ông hiểu rằng cần phải có một cách nhìn nhận khác. "Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Nhưng thiên tài cũng không nên bị mai một. Chúng ta cần theo dõi kỹ lưỡng hơn."
Cả Thanh Vân Tông, từ các đệ tử thường ngày đến những trưởng lão uyên thâm, đều cảm nhận được luồng chấn động ấy. Một làn sóng xôn xao, bàn tán bắt đầu lan rộng. Cái tên Lâm Phong, một lần nữa, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Chàng, một phàm nhân bị coi thường, giờ đây lại đang từng bước, từng bước, khẳng định vị thế không thể lay chuyển của mình trong thế giới tu tiên rộng lớn này.
***
Sáng sớm, khi vạn vật vừa bừng tỉnh sau một đêm dài, Lâm Phong rời khỏi Động Phủ Vô Danh. Không khí buổi sớm mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất và lá cây tươi mới. Những tia nắng dịu dàng xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần tràn ngập phổi, và một cảm giác sức mạnh mới dồi dào, cuồn cuộn chảy khắp châu thân. Linh khí trong đan điền chàng giờ đây không còn là những dòng chảy nhỏ lẻ mà đã trở thành một hồ nước rộng lớn, tĩnh lặng nhưng chứa đựng tiềm năng bùng nổ vô hạn.
"Đây chính là Luyện Khí tầng cao sao?" Lâm Phong khẽ nhếch môi cười. Chàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, tốc độ di chuyển nhanh hơn, thị lực và thính lực cũng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Mọi giác quan đều được tăng cường, cho phép chàng cảm nhận thế giới xung quanh một cách rõ ràng và sống động hơn. Chàng muốn thử nghiệm sức mạnh mới này, và Rừng Cổ Mộc, với những cây cổ thụ cao vút và hệ sinh thái đa dạng, chính là nơi lý tưởng. Chàng đi sâu vào rừng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một con linh báo săn mồi.
Khi Lâm Phong tiến sâu hơn vào Rừng Cổ Mộc, chàng nghe thấy những âm thanh lạ. Tiếng la hét của con người xen lẫn tiếng gầm gừ thô tục, cùng với tiếng binh khí va chạm. Chàng nhanh chóng di chuyển đến gần, ẩn mình sau một thân cây cổ thụ khổng lồ, quan sát tình hình.
Dưới một khoảng đất trống, một nhóm khoảng mười người thường đang bị vây quanh bởi một đám cướp bóc hung tàn. Đám cướp mặc áo quần rách rưới, tay cầm đao kiếm thô sơ, ánh mắt tham lam, hung ác. Kẻ cầm đầu là một gã đàn ông thân hình vạm vỡ, mặt có vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, râu ria xồm xoàm, tay cầm một thanh đại đao sáng loáng. Hắn chính là Hắc Phong Trại Chủ, một tên cướp khét tiếng ở vùng phụ cận Linh Khê Trấn.
"Muốn sống thì để lại tất cả! Tiền tài, lương thực, vàng bạc, tất cả!" Hắc Phong Trại Chủ gầm lên, giọng nói khàn đục và đầy vẻ hăm dọa. Hắn giơ cao đại đao, mũi đao phản chiếu ánh nắng, khiến những người dân thường run sợ. "Đừng hòng giấu giếm, nếu không, đừng trách ta không khách khí!"
Những người dân thường run rẩy, cố gắng bảo vệ con cái và tài sản ít ỏi của mình. Một lão già run rẩy cầu xin: "Đại gia... xin tha mạng! Chúng tôi chỉ là những người dân nghèo, không có gì đáng giá cả..."
"Hừ! Không có gì đáng giá?" Hắc Phong Trại Chủ cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt. "Vậy thì để ta xem xem, trong túi ngươi có giấu thứ gì không!" Hắn định tiến lên, dùng đại đao chém xuống.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, lạnh lùng nhưng đầy uy lực, khiến cả đám cướp và dân thường đều phải giật mình quay lại.
"Đường làm càn! Người của Thanh Vân Tông ta không cho phép!"
Lâm Phong bước ra khỏi bóng tối của tán cây, dáng người cao ráo, dáng vẻ thanh tú, nhưng đôi mắt đen láy của chàng lại ánh lên sự kiên định và chính khí. Chàng mặc trường bào màu xanh sẫm, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi, khác hẳn với vẻ ngoài thư sinh yếu ớt mà Hắc Phong Trại Chủ vẫn thường thấy ở các đệ tử tông môn.
Hắc Phong Trại Chủ nhìn Lâm Phong, rồi nhìn trang phục của chàng, trong lòng hơi chột dạ. Thanh Vân Tông là một trong những đại tông môn gần đây, hắn đương nhiên không dám đắc tội. Tuy nhiên, nhìn thấy Lâm Phong chỉ là một thanh niên trẻ tuổi, khí tức cũng không quá mạnh mẽ, hắn lại lấy lại vẻ ngạo mạn. Hắn đã từng đối phó với vài đệ tử Luyện Khí tầng trung, và chúng chẳng là gì trong mắt hắn.
"Hừ! Một tiểu tử Luyện Khí tầng cao mà dám ra oai?" Hắc Phong Trại Chủ cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. Hắn không thể cảm nhận rõ ràng cảnh giới của Lâm Phong, nhưng hắn cho rằng một đệ tử trẻ tuổi như vậy cũng chỉ là Luyện Khí tầng cao, chẳng có gì đáng sợ. "Ngươi muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Vậy thì ta sẽ cho ngươi nếm mùi vị của đại đao của ta! Giết!"
Hắn ra lệnh, và hai tên cướp khác lập tức vung đao xông lên, định bao vây Lâm Phong.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, nụ cười nửa miệng tinh quái hiện lên. "Chỉ bằng vài ba con mèo con chó nhỏ như các ngươi mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ?"
Với tốc độ chớp nhoáng, Lâm Phong né tránh đường đao của tên cướp thứ nhất, thân pháp uyển chuyển như một làn khói. Chàng vận dụng công pháp Huyễn Mặc Quyển, chỉ thấy một ánh sáng màu mực chợt lóe lên, rồi chàng đã xuất hiện sau lưng tên cướp. Một chưởng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng linh lực mạnh mẽ đánh vào gáy tên cướp, khiến hắn ngã gục ngay lập tức, bất tỉnh nhân sự.
Tên cướp thứ hai kinh hãi, vội vàng chém tới. Nhưng Lâm Phong đã xoay người, bàn tay chàng biến thành một lưỡi kiếm vô hình, linh khí ngưng tụ thành một kiếm khí sắc bén, xuyên qua cổ tay tên cướp. Thanh đao rơi loảng xoảng xuống đất, tên cướp ôm lấy cổ tay kêu gào thảm thiết.
Hắc Phong Trại Chủ trợn tròn mắt. Hắn không ngờ Lâm Phong lại nhanh nhẹn và mạnh mẽ đến vậy. Hắn đã từng chạm trán với nhiều tu sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có chiêu pháp quỷ dị và hiệu quả như thế này. "Tiểu tử! Ngươi... ngươi là ai?!" Hắn gầm lên, nhưng trong giọng nói đã có chút run rẩy.
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là các ngươi đã chọc vào sai người rồi!" Lâm Phong lạnh lùng đáp. Chàng không muốn lãng phí thời gian với những kẻ yếu kém này. Chàng vung tay, một luồng linh khí mạnh mẽ như một cơn lốc thổi bay ba bốn tên cướp khác, khiến chúng lăn lông lốc trên đất, xương cốt kêu răng rắc.
Hắc Phong Trại Chủ biết mình đã gặp phải đối thủ mạnh. Hắn không còn dám ngạo mạn nữa, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Hắn gầm lên một tiếng, vung đại đao chém thẳng vào Lâm Phong. Chiêu này của hắn tuy thô kệch nhưng lại chứa đựng sức mạnh của một kẻ tu luyện thể tu, cộng với kinh nghiệm chiến đấu lão luyện.
Nhưng Lâm Phong giờ đây đã không còn là chàng trai Luyện Khí tầng sáu ngày trước. Chàng mỉm cười khinh thường. Thân ảnh chàng chợt lóe lên, né tránh lưỡi đao sắc bén một cách dễ dàng. Chàng lướt đến gần Hắc Phong Trại Chủ, một tay bắt lấy cổ tay cầm đao của hắn, một tay điểm vào huyệt đạo trên vai hắn.
"Ngươi nghĩ chỉ bằng chút sức lực thô thiển này mà có thể làm gì ta sao?" Lâm Phong nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Hắc Phong Trại Chủ cảm thấy toàn thân tê dại, đại đao trong tay rơi xuống đất. Hắn kinh hoàng nhìn Lâm Phong. Hắn không thể nhúc nhích, cảm giác như có một ngọn núi đè nặng lên người. "Ngươi... ngươi là tu sĩ Trúc Cơ sao?!" Hắn thốt lên, mặt tái mét.
Lâm Phong chỉ cười mà không đáp. Chàng không cần phải tiết lộ cảnh giới của mình. Chàng chỉ cần cho những kẻ này biết, có những người mà chúng không nên chọc vào. Chàng dùng linh lực phong bế kinh mạch của Hắc Phong Trại Chủ, khiến hắn mất hết sức lực. "Cút đi! Và nhớ lấy, đừng bao giờ xuất hiện ở gần Linh Khê Trấn này nữa. Nếu không, lần sau sẽ không chỉ là phong bế kinh mạch đâu."
Hắc Phong Trại Chủ và tàn quân của hắn, kẻ thì bất tỉnh, kẻ thì run rẩy, sau khi được Lâm Phong cởi phong bế, lập tức bò dậy, ôm vết thương bỏ chạy tán loạn, không dám quay đầu lại.
Những người dân thường bàng hoàng chứng kiến toàn bộ sự việc. Sau khi đám cướp đã biến mất, họ mới hoàn hồn, lập tức quỳ xuống cảm tạ Lâm Phong. "Đa tạ tiên nhân cứu mạng! Đa tạ tiên nhân!"
Lâm Phong khoát tay. "Không cần đa lễ. Các ngươi cứ về đi. Nhớ cẩn thận hơn." Chàng không muốn nhận bất kỳ sự báo đáp nào. Việc cứu người chỉ là thuận tay, đồng thời cũng là cơ hội để chàng thử nghiệm sức mạnh mới. Chàng nhìn về phía xa, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể vẫn còn dồi dào, và một cảm giác hưng phấn lan tỏa trong lòng. Con đường tu tiên của chàng, giờ đây đã mở ra một trang mới.
***
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng ấm áp xuống Đỉnh Luyện Khí, nơi các đệ tử Thanh Vân Tông thường xuyên tập trung để tu luyện và giao lưu, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Lâm Phong, chàng bước đi ung dung, tự tại, toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt so với trước đây. Mặc dù chàng cố gắng thu liễm khí tức, nhưng những đệ tử tinh tế hơn vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ trong chàng.
"Lâm huynh! Lâm huynh!"
Một giọng nói hân hoan vang lên, và Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, hớt hải chạy đến, mồ hôi nhễ nhại. Hắn vừa nghe tin Lâm Phong trở về, vội vàng tìm đến.
"Trần huynh." Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự vui vẻ khi gặp lại bạn thân.
Trần Hạo vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, lực tay mạnh đến mức nếu là trước đây, Lâm Phong có lẽ sẽ lảo đảo. Nhưng giờ đây, chàng chỉ đứng vững như bàn thạch. "Lâm huynh, huynh thật sự đột phá rồi! Lợi hại quá! Dao động linh khí đêm qua... ta còn tưởng tông môn có chuyện gì lớn cơ! Ai ngờ lại là Lâm huynh đột phá Luyện Khí tầng cao!" Giọng Trần Hạo đầy vẻ kinh ngạc và thán phục, ánh mắt hắn sáng rỡ như vừa chứng kiến một kỳ tích. "Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Lâm huynh đột phá, ta vui mừng không gì sánh bằng!"
Lâm Phong khẽ cười, gật đầu: "Cũng may mắn mà thôi. Trần huynh, ta vừa rồi đi thử nghiệm chút sức mạnh mới, vô tình lại gặp phải một đám cướp ở Rừng Cổ Mộc."
Trần Hạo trợn tròn mắt: "Cướp? Huynh không sao chứ? Ở đó có Hắc Phong Trại Chủ khét tiếng đó!"
Lâm Phong thản nhiên khoát tay: "Hắc Phong Trại Chủ thì sao? Ta đã cho hắn nếm mùi vị Luyện Khí tầng cao của ta rồi. Hắn và đồng bọn đã bỏ chạy tán loạn rồi." Chàng không muốn kể chi tiết quá nhiều, chỉ muốn Trần Hạo yên tâm.
Trần Hạo há hốc mồm kinh ngạc. Hắc Phong Trại Chủ là một cái tên khiến nhiều đệ tử Luyện Khí tầng trung phải dè chừng, vậy mà Lâm Phong lại dễ dàng đánh bại hắn. "Trời ạ! Lâm huynh, huynh thật sự quá lợi hại! E rằng không lâu nữa, huynh sẽ là một trong những thiên tài hàng đầu Thanh Vân Tông chúng ta!" Hắn vui mừng khôn xiết cho Lâm Phong, hoàn toàn không có chút ghen tỵ nào. Tình bạn chân thành giữa hai người càng thêm bền chặt.
Cuộc trò chuyện giữa Lâm Phong và Trần Hạo nhanh chóng thu hút sự chú ý của các đệ tử xung quanh. Họ đã nghe tin đồn về sự đột phá của Lâm Phong từ sáng sớm, và giờ đây, tận mắt thấy chàng trở về với khí chất hoàn toàn khác, cùng với lời xác nhận từ Trần Hạo, mọi người đều không khỏi bàn tán xôn xao.
Trong đám đông, Lưu Minh lẩn khuất, ánh mắt ti tiện của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Hắn đã nghe toàn bộ câu chuyện về Hắc Phong Trại Chủ. "Hắn... hắn thật sự mạnh đến vậy sao? Dương sư huynh phải làm gì đây?" Trong lòng hắn dâng lên một nỗi sợ hãi xen lẫn kinh hoàng. Kẻ mà hắn từng khinh bỉ là phế vật, giờ đây lại mạnh mẽ đến mức vượt xa sự tưởng tượng của hắn. Nỗi ghen ghét vẫn còn đó, nhưng đã bị bao phủ bởi một lớp vỏ sợ hãi dày đặc.
Không lâu sau, khi Lâm Phong và Trần Hạo đang tiếp tục trò chuyện, một đệ tử truyền tin nhanh nhẹn chạy đến, cung kính cúi đầu trước Lâm Phong. "Lâm sư đệ, Lý trưởng lão có lời mời gặp. Ngài ấy đang đợi tại điện của mình trên Đỉnh Thanh Vân."
Lâm Phong khẽ nhướn mày. Chàng đoán trước được điều này. Với sự đột phá và những thành tựu gần đây, việc Lý Nguyên Hạo muốn gặp chàng là điều hiển nhiên. "Được rồi, ta sẽ đến ngay." Lâm Phong gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia suy tư.
Trần Hạo vỗ vai Lâm Phong: "Đi đi Lâm huynh. Chắc chắn Lý trưởng lão có chuyện quan trọng muốn nói với huynh đấy!"
Lâm Phong mỉm cười, quay sang Trần Hạo và các đệ tử khác. "Vậy ta đi trước đây. Chư vị cứ tự nhiên." Chàng không nói thêm gì, chỉ bước đi theo đệ tử truyền tin, hướng về phía Đỉnh Thanh Vân. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo sự tự tin và quyết đoán của một người vừa lột xác, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mới. Sự chú ý đặc biệt từ Lý Nguyên Hạo báo hiệu Lâm Phong sẽ sớm nhận được sự ưu ái hoặc những nhiệm vụ quan trọng hơn. Sự đố kỵ của Dương Thiên Minh và Lưu Minh càng sâu sắc, dự báo những âm mưu và hành động trả đũa tăm tối hơn trong tương lai. Và Tuyết Dao, nàng chắc chắn cũng đã nhận ra sự thay đổi này, cho thấy mối quan hệ giữa nàng và Lâm Phong sẽ phát triển nhanh chóng và phức tạp hơn. Con đường Huyễn Mặc Chi Đạo của Lâm Phong đang ngày càng rộng mở, và chàng đã sẵn sàng để Duy Ngã Độc Tôn.