Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 56

Tâm Điểm Chú Ý: Ánh Mắt Dò Xét Và Ngọn Lửa Đố Kỵ

3322 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự nổi bật của Lâm Phong sau đột phá Luyện Khí tầng cao, khiến chàng trở thành tâm điểm chú ý trong Thanh Vân Tông.,Làm sâu sắc thêm sự đố kỵ và ganh ghét của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, gợi ý cho những âm mưu sắp tới.,Tiếp tục phát triển mối quan hệ giữa Lâm Phong và Tuyết Dao, thể hiện sự tò mò và quan tâm ngày càng tăng của nàng.,Thu hút sự chú ý của các trưởng lão khác ngoài Lý Nguyên Hạo, củng cố vị thế của Lâm Phong trong tông môn.,Thiết lập bối cảnh cho cuộc gặp gỡ quan trọng với Lý Nguyên Hạo trong Chương 60.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Giám Sát Trưởng, Các đệ tử Thanh Vân Tông
Mood: Anticipatory, observant, tense, with elements of pride and jealousy.
Kết chương: [object Object]

Sương sớm bao phủ Thanh Vân Tông, tựa như một dải lụa tiên giáng trần, khiến những đỉnh núi hùng vĩ, những điện đài nguy nga càng thêm phần huyền ảo. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua tán cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, đổ xuống con đường đá lát cổ kính những vệt sáng lấp lánh như ngọc. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe núi, tạo nên một bản hòa ca yên bình, trong lành. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ Tháp Luyện Đan và mùi thông reo của rừng núi quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể cảm nhận được sự mát lạnh, thuần khiết khi hít thở.

Trên con đường đá cổ kính ấy, Lâm Phong bước đi ung dung, tự tại. Trường bào màu xanh sẫm của chàng khẽ lay động theo từng nhịp chân, tôn lên dáng người cao ráo, cân đối. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, khiến người ta không khỏi chú ý. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm. Chàng vừa trải qua một đêm đột phá, khí chất quanh thân đã hoàn toàn lột xác. Dù đã cố gắng thu liễm, nhưng luồng linh khí cường đại vẫn như ẩn như hiện, khiến mọi đệ tử xung quanh đều có thể cảm nhận được.

Bên cạnh Lâm Phong, Trần Hạo sải bước, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị rạng rỡ niềm tự hào. Hắn cao lớn hơn Lâm Phong một chút, làn da rám nắng, mặc trên mình bộ giáp nhẹ màu nâu đất. Ánh mắt hắn đảo quanh, vừa thấy vui mừng cho huynh đệ của mình, lại vừa có chút bối rối trước những ánh nhìn dò xét từ các đệ tử khác. Tiếng kiếm khí vút qua từ các sân luyện công dần nhỏ lại, thay vào đó là những tiếng thì thầm xì xào, những ánh mắt dõi theo không ngừng.

“Đại ca, huynh xem,” Trần Hạo khẽ huých tay Lâm Phong, giọng nói đầy phấn khích xen lẫn chút lo lắng. “Ai cũng nhìn huynh kìa. Huynh đúng là làm chấn động tông môn thật rồi! Đêm qua, cái dao động linh khí đó, ta cứ ngỡ là có trưởng lão nào đột phá cơ! Giờ mới biết là huynh, Lâm huynh, huynh thật sự quá lợi hại!”

Lâm Phong khẽ nhướn mày, đôi mắt đen láy lướt qua một lượt các đệ tử đang đứng tụm năm tụm ba, có người ngưỡng mộ, có kẻ ghen tỵ, có kẻ lại đầy tò mò. Chàng khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng càng thêm phần tinh quái. "Chấn động gì chứ, Trần huynh. Chỉ là may mắn đột phá thôi. Dù sao, ta cũng đã quen với việc trở thành tâm điểm rồi." Chàng nói nhỏ, giọng điệu trêu chọc Trần Hạo, ngụ ý rằng từ khi còn là phàm nhân, chàng đã luôn đặc biệt rồi. "Người ta thường nói, Phàm Nhân Nghịch Thiên mà, âu cũng là chuyện thường tình."

Trần Hạo nghe vậy thì cười ha hả, vỗ vai Lâm Phong một cái thật mạnh. "Ha ha, Lâm huynh nói chí phải! Phàm Nhân Nghịch Thiên! Một khi đã nghịch thiên, thì dù là thiên địa cũng phải nhượng bộ!" Hắn không hề cảm thấy Lâm Phong kiêu ngạo, ngược lại còn thấy tự hào thay cho bạn mình. Tình bạn của họ đã vượt qua mọi định kiến về xuất thân, và Trần Hạo là một trong số ít người tin tưởng Lâm Phong từ những ngày đầu.

Phía trước, một nhóm đệ tử đang luyện tập kiếm pháp trên bãi đất trống, khi thấy Lâm Phong đi qua, họ lập tức dừng lại, ánh mắt đổ dồn về phía chàng.

"Đó là Lâm Phong sao?" một đệ tử trẻ tuổi thốt lên, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc. "Nghe nói hắn đột phá Luyện Khí tầng cao và đánh bại Hắc Phong Trại Chủ chỉ trong một đêm! Chuyện này... thật không thể tin nổi!"

"Đúng vậy, ta cũng nghe nói vậy! Hắc Phong Trại Chủ là kẻ mà ngay cả một số đệ tử Luyện Khí tầng trung cũng phải dè chừng, vậy mà hắn lại dễ dàng đánh bại!" một nữ đệ tử khác tiếp lời, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

"Hừ, cái gì mà không thể tin nổi chứ? Chắc là may mắn thôi!" một đệ tử khác, có vẻ không hài lòng, hừ lạnh. "Một phàm nhân mà có thể làm được vậy, e rằng có bí thuật gì đó không trong sạch!"

Lâm Phong khẽ nhếch mép khi nghe được những lời bàn tán ấy. Chàng không phản ứng, chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt thiện chí, còn những kẻ ghen ghét thì chàng mặc kệ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, những lời ong tiếng ve này chẳng thể lay chuyển được tâm cảnh của chàng. Chàng bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự tự tin và quyết đoán của một người vừa lột xác, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mới.

Linh khí trong Thanh Vân Tông không ngừng luân chuyển, mang theo hơi ẩm mát lạnh của sương sớm, thổi qua những hành lang đá rêu phong, len lỏi vào từng ngóc ngách của tông môn. Trong một góc khuất, gần khu vực Đỉnh Luyện Khí, nơi các đệ tử thường tập trung để hấp thu linh khí, một tảng đá lớn, phủ đầy rêu xanh, che khuất tầm nhìn. Đằng sau tảng đá ấy, Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang nấp mình, ánh mắt ti tiện của Lưu Minh và ánh mắt đầy vẻ ghen ghét, vặn vẹo của Dương Thiên Minh dõi theo bóng dáng Lâm Phong đang dần khuất xa.

Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú thường ngày giờ đây lại vặn vẹo đến khó coi, khí chất cao ngạo thường thấy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức giận và đố kỵ đến tột độ. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán, chiếc quạt ngọc trong tay cũng bị hắn nắm chặt đến mức gần như biến dạng. "Khốn kiếp! Tên phàm nhân đó lại được chú ý đến vậy! Hắn dám vượt qua ta sao?! Hắn chỉ là một kẻ xuất thân hèn kém, làm sao có thể nhanh chóng đột phá như vậy? Chắc chắn có gian trá!" Hắn nghiến răng ken két, giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ, tựa như một con rắn độc đang rít lên trong bụi rậm. "Một phàm nhân như ngươi mà dám... dám cướp đi sự chú ý của ta, Dương Thiên Minh này!"

Lưu Minh đứng bên cạnh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện và xảo trá. Hắn liên tục gật đầu phụ họa, đôi mắt nhỏ hẹp đầy vẻ nịnh bợ. "Thiên Minh sư huynh nói chí phải! Huynh xem ánh mắt của bọn đệ tử kia kìa, tất cả đều đang ngưỡng mộ hắn. Hắc Phong Trại Chủ là ai chứ, một lũ ô hợp mà hắn cũng khoe khoang! Chắc chắn là hắn dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó mới có thể đánh bại được bọn chúng. Một kẻ xuất thân từ phàm tục, làm sao có thể có được thực lực chân chính?" Lưu Minh nói với vẻ khinh bỉ, cố tình hạ thấp Lâm Phong, như thể muốn xoa dịu cơn giận của Dương Thiên Minh. Hắn biết rõ Dương Thiên Minh không thể chịu được việc có kẻ vượt trội hơn mình, đặc biệt là một kẻ mà hắn từng coi thường. Trong lòng hắn, nỗi sợ hãi Lâm Phong đang ngày càng lớn dần, nhưng sự ghen ghét và mong muốn nịnh bợ Dương Thiên Minh vẫn chiếm ưu thế.

Dương Thiên Minh quay phắt sang Lưu Minh, ánh mắt lóe lên sự độc địa, đáng sợ. "Ngậm miệng! Ngươi nghĩ ta không biết sao? Hắn ta chắc chắn có âm mưu gì đó. Ta sẽ không để hắn sống yên trong tông môn này! Ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã dám chọc giận ta, Dương Thiên Minh này!" Hắn thì thầm, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người, như một lưỡi dao sắc bén ẩn trong bóng tối. "Lưu Minh, ngươi hãy theo dõi sát sao mọi động tĩnh của hắn. Bất kể hắn làm gì, đi đâu, gặp ai, đều phải báo lại cho ta. Ta muốn biết mọi thứ về tên phàm nhân này. Ta sẽ không để một kẻ thấp kém như hắn làm vấy bẩn danh tiếng của Thanh Vân Tông, cũng như vị trí thiên tài số một của ta!"

Lưu Minh lập tức khúm núm cúi đầu, vẻ mặt hớn hở như vớ được vàng. "Dạ vâng, Thiên Minh sư huynh! Đệ nhất định sẽ không để sư huynh thất vọng! Đệ sẽ theo dõi hắn như hình với bóng! Một phế vật như hắn, không có tư cách gì để ngẩng mặt lên trong tông môn chúng ta!" Hắn nói với vẻ mặt đầy độc ác, trong đầu đã bắt đầu nảy ra những ý đồ đen tối, những cách để hãm hại Lâm Phong nhằm lấy lòng Dương Thiên Minh. Cả hai chìm vào một cuộc bàn bạc đầy âm mưu, tiếng thì thầm của họ bị gió cuốn đi, hòa lẫn vào tiếng lá cây xào xạc, nhưng sự độc hại trong ánh mắt và lời nói của họ thì không thể che giấu. Cả hai vẫn nấp sau tảng đá, nhìn chằm chằm về hướng Lâm Phong đã đi, những ngọn lửa đố kỵ và thù hận bùng cháy trong đôi mắt họ, báo hiệu một tai họa tiềm tàng đang dần hình thành.

Tại một khu vực khác, nơi linh khí tinh thuần nhất, dành riêng cho các đệ tử hạch tâm tịnh tu, có một hành lang lát đá trắng muốt, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng. Không khí ở đây đặc biệt thanh tịnh và mát mẻ, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua những bức tường đá, mang theo hơi ẩm của sương sớm. Trên hành lang ấy, Tuyết Dao đứng tựa vào một cột đá, dáng người mảnh mai, cao ráo, khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn băng tuyết tinh xảo. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín. Mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, được búi cao thanh thoát, vài sợi khẽ bay trong gió.

Ánh mắt nàng xuyên qua màn sương sớm còn lãng đãng, dõi theo bóng dáng Lâm Phong đang dần khuất dạng ở phía xa. Vẻ mặt nàng vẫn giữ nguyên sự thanh tĩnh, lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng kia, một ngọn lửa tò mò và suy tư đang bùng lên, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Nàng đã cảm nhận được dao động linh khí cường đại đêm qua, và nàng biết đó chính là Lâm Phong.

"Đột phá Luyện Khí tầng cao chỉ sau vài tháng nhập môn... còn dễ dàng đánh bại Hắc Phong Trại Chủ," Tuyết Dao khẽ thì thầm trong suy nghĩ nội tâm, giọng điệu vẫn trong trẻo nhưng đầy sự phân tích. "Tốc độ này, ngay cả những thiên tài xuất chúng nhất trong lịch sử Thanh Vân Tông cũng khó mà sánh kịp. Tên phàm nhân này, không đơn giản như vẻ ngoài. Hắn rốt cuộc có bí mật gì?"

Nàng nhớ lại lần đầu gặp Lâm Phong ở Hắc Thủy Hà, chàng đã hóa giải khí độc một cách thần kỳ, rồi lại có thể thu hoạch được Lam Tinh Thạch hiếm có. Giờ đây, chàng lại đột phá thần tốc, còn đánh bại một cường giả như Hắc Phong Trại Chủ. Tất cả những điều đó đều vượt quá sự lý giải thông thường của nàng, khiến nàng không khỏi nghi ngờ về thân thế và lai lịch của chàng.

"Ánh mắt hắn, sự tự tin đó... không giống những kẻ phàm tục khác. Luôn có một vẻ bất cần, một chút tinh quái, nhưng cũng đầy kiên định," nàng tiếp tục suy nghĩ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. "Càng nhìn, càng thấy thú vị. Hắn không giống những đệ tử khác, những kẻ luôn tìm cách nịnh bợ hoặc ghen ghét. Hắn luôn bình thản, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình. Huyễn Mặc Chi Đạo... hắn rốt cuộc tu luyện công pháp gì mà lại có thể cải mệnh, nghịch thiên đến mức này?" Nàng khẽ đưa tay lên, vén lọn tóc bay trong gió, làn da trắng như ngọc của nàng càng thêm nổi bật dưới ánh sáng ban mai. Ánh mắt nàng không rời Lâm Phong cho đến khi chàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn.

Khi bóng dáng Lâm Phong đã không còn, Tuyết Dao mới khẽ thở dài, một làn hơi lạnh từ nàng tỏa ra, khiến không khí xung quanh dường như càng thêm thanh tĩnh. Nàng quay người, bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, mang theo một làn hương băng tuyết thoang thoảng. Mỗi bước chân của nàng đều như lướt trên không trung, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Nàng không biết rằng, chính sự tò mò này, sự thú vị này, sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ phức tạp, sâu sắc, và sẽ thay đổi cuộc đời nàng mãi mãi. Nàng bước vào sâu bên trong khu tịnh tu, tâm trí tràn ngập hình bóng và những bí ẩn xoay quanh Lâm Phong, một phàm nhân đang từng bước khắc tên mình vào lịch sử Thanh Vân Tông.

Cùng lúc đó, trong đại điện của Điện Trưởng Lão, một không gian rộng lớn được xây dựng từ đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ. Bên trong điện, không khí trang nghiêm bao trùm, mùi hương trầm thoang thoảng tạo cảm giác thanh tịnh. Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, đang ngồi thiền trên bồ đoàn bằng ngọc bích, khí chất tiên phong đạo cốt tỏa ra quanh thân. Đạo bào màu xanh lam trang nhã của ông khẽ lay động khi ông hấp thu linh khí thiên địa.

Đối diện ông, Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen, đang xem xét một cuộn báo cáo bằng ngọc giản. Bên cạnh họ, ba vị trưởng lão khác cũng có mặt, họ ngồi trên các bồ đoàn khác, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn nhau với vẻ suy tư. Tiếng chuông chùa ngân vang từ đỉnh núi xa xăm vọng vào, phá vỡ sự tĩnh lặng trong chốc lát, rồi lại chìm vào sự yên ắng trầm mặc.

Giám Sát Trưởng đặt ngọc giản xuống, khẽ thở dài một hơi, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc hiếm thấy. "Bẩm Lý Trưởng Lão, báo cáo về Lâm Phong đây." Giọng ông vẫn nghiêm nghị, nhưng ẩn chứa một sự bất ngờ khó tả. "Tốc độ đột phá của hắn quả thực kinh người. Từ Luyện Khí tầng một lên Luyện Khí tầng cao trong vỏn vẹn vài tháng, điều này chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Thanh Vân Tông chúng ta. Hơn nữa, việc hắn ra tay cứu giúp dân thường khỏi Hắc Phong Trại Chủ ở Rừng Cổ Mộc cũng cho thấy đạo tâm vững chắc, không màng danh lợi, một phẩm chất hiếm có ở các đệ tử trẻ."

Một Trưởng Lão khác, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu, khẽ vuốt râu, mỉm cười nói: "Đúng vậy, ta cũng đã nghe ngóng. Hắn không chỉ đơn thuần là đột phá, mà còn dễ dàng đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, một kẻ có tu vi Luyện Khí tầng cao đã lâu. Điều này cho thấy thực lực của Lâm Phong không thể coi thường. Một phàm nhân có thể làm được như vậy, đây là phúc khí của Thanh Vân Tông chúng ta! E rằng, Thanh Vân Tông chúng ta sắp có thêm một thiên tài kiệt xuất!"

Lý Nguyên Hạo từ từ mở mắt, đôi mắt hiền hòa nhưng sâu thẳm như hồ nước cổ, ẩn chứa vô số trí tuệ và sự thấu hiểu. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng hiện trên môi. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một." Ông đưa tay nhận lấy cuộn báo cáo từ Giám Sát Trưởng, lướt qua với vẻ thâm trầm. Mỗi câu chữ trong báo cáo đều khẳng định tài năng và phẩm chất của Lâm Phong, khiến ông càng thêm hài lòng. "Sự kiện Hắc Thủy Hà, rồi đến lần đột phá này, Lâm Phong đã chứng minh được tiềm năng phi thường của mình. Hắn không chỉ có thiên phú tu luyện, mà còn có trí tuệ, lòng dũng cảm và đạo tâm kiên định. Những phẩm chất này còn quý giá hơn cả linh căn thượng phẩm."

Các trưởng lão khác cũng tỏ vẻ tán thành, gật đầu liên tục. "Lý Trưởng Lão nói rất phải. Thanh Vân Tông chúng ta cần những đệ tử như Lâm Phong để phát triển."

Giám Sát Trưởng cũng tiếp lời: "Việc hắn đột phá gây chấn động toàn tông môn là điều khó tránh khỏi. Nhưng quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Dù hắn tài năng đến đâu, cũng cần được bồi dưỡng đúng cách, tránh cho hắn bị cuốn vào những tranh đấu không cần thiết."

Lý Nguyên Hạo khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, như thể đã nhìn thấy tương lai của Lâm Phong. "Quy củ tất nhiên phải giữ vững, nhưng nhân tài cũng cần được ưu ái. Ta đã cử đệ tử truyền tin gọi Lâm Phong đến đây. Ta muốn tự mình chỉ điểm cho hắn, và có thể sẽ giao cho hắn một vài nhiệm vụ quan trọng hơn." Ông nói, giọng điệu đầy sự tin tưởng và kỳ vọng. "Hắn là một viên ngọc thô, cần được mài giũa cẩn thận. Con đường tu luyện của hắn sẽ không bằng phẳng, nhưng ta tin, hắn sẽ có thể vượt qua mọi thử thách, và một ngày nào đó, Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn sẽ Duy Ngã Độc Tôn!"

Ông nhấp một ngụm trà linh thảo, hương thơm lan tỏa khắp đại điện, đôi mắt ông sáng lên một tia tinh quang. Việc Lâm Phong trở thành tâm điểm của sự chú ý là điều khó tránh khỏi. Sự ưu ái từ các trưởng lão sẽ mang lại cho chàng nhiều cơ hội, nhưng cũng kéo theo những ánh mắt đố kỵ và âm mưu từ những kẻ như Dương Thiên Minh. Con đường phía trước của Lâm Phong sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ là những cuộc chiến với yêu ma, mà còn là những cuộc đấu trí với nhân tâm phức tạp. Lâm Phong đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả, bởi chàng tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và chàng sẽ viết nên một huyền thoại của riêng mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ