Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 57

Điện Trưởng Lão: Ánh Mắt Thẩm Định

3381 từ
Mục tiêu: Lâm Phong chính thức bước vào Điện Trưởng Lão, đối mặt với sự thẩm định của các trưởng lão Thanh Vân Tông.,Khắc họa không khí trang nghiêm và áp lực khi Lâm Phong là tâm điểm chú ý của giới lãnh đạo tông môn.,Bắt đầu hé lộ những quy tắc ngầm và cấu trúc quyền lực bên trong Thanh Vân Tông thông qua phản ứng của các trưởng lão.,Tiếp tục xây dựng hình ảnh Lý Nguyên Hạo là một người có tầm nhìn và sự ưu ái đặc biệt dành cho Lâm Phong.,Gieo mầm cho các hoạt động tông môn cấp cao hơn mà Lâm Phong sẽ tham gia, đúng như định hướng của chương.,Làm sâu sắc thêm sự đố kỵ của Dương Thiên Minh và sự tò mò của Tuyết Dao từ xa, chuẩn bị cho các sự kiện tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Giám Sát Trưởng, Tuyết Dao, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Các đệ tử Thanh Vân Tông
Mood: Anticipation, slightly tense, contemplative, insightful
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông chùa ngân vang từ đỉnh núi xa xăm đã dứt, nhưng sự tĩnh lặng trong Điện Trưởng Lão vẫn bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi những lời nhận định trầm ổn về Lâm Phong từ các vị trưởng lão. Lý Nguyên Hạo khẽ khàng đặt chén trà linh thảo xuống, hương thơm thanh thoát vẫn còn vương vấn trong không khí, đôi mắt ông sáng lên một tia tinh quang đầy ý vị. Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn vang lên từ hành lang bên ngoài, cắt ngang sự yên tĩnh, báo hiệu sự xuất hiện của nhân vật chính.

Lâm Phong tiến đến trước ngưỡng cửa Điện Trưởng Lão, hơi hít một hơi thật sâu. Mùi hương trầm thoang thoảng cùng mùi gỗ trầm hương cổ thụ đặc trưng của đại điện tràn vào khứu giác, mang theo một cảm giác trang nghiêm pha lẫn áp lực vô hình. Ánh sáng từ những ô cửa sổ cao vút hắt vào, rọi xuống nền đá xanh được đánh bóng kỹ lưỡng, tạo nên những vệt sáng mờ ảo. Trên tường, những bức họa cổ xưa vẽ cảnh tiên nhân cưỡi mây đạp gió, linh thú bay lượn, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, uy nghi của nơi đây.

Chàng ngẩng đầu, đôi mắt đen láy lướt qua một lượt. Ngồi ở vị trí trung tâm, trên chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích, chính là Lý Nguyên Hạo, dáng vẻ ung dung, hiền từ như một vị tiên ông ẩn thế. Đạo bào xanh lam trang nhã của ông khẽ lay động trong luồng linh khí dồi dào. Bên cạnh ông là Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị như tạc, đôi mắt sắc bén như chim ưng, mặc đạo bào đen tuyền, toát lên vẻ cứng nhắc, kỷ luật. Ba vị trưởng lão khác, râu tóc điểm bạc, khí chất mỗi người một vẻ, cũng đang an tọa trên những chiếc ghế dài bằng gỗ trầm hương được chạm khắc tinh xảo, ánh mắt phức tạp, dò xét đổ dồn về phía chàng.

Lâm Phong không khỏi cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Đây không phải là cảnh giới chiến trường đẫm máu hay khu rừng hoang dã đầy yêu thú, mà là một trận chiến thầm lặng của ý chí và khí phách. Tuy nhiên, sự kiên định đã tôi luyện qua bao thử thách nhanh chóng chiếm lấy ưu thế. Chàng cúi mình, thi lễ một cách trang trọng, không quá khép nép mà cũng chẳng hề kiêu ngạo.

"Đệ tử Lâm Phong bái kiến Lý Trưởng Lão, Giám Sát Trưởng cùng chư vị trưởng lão." Giọng chàng trầm ổn, vang vọng vừa đủ trong không gian tĩnh mịch.

Lý Nguyên Hạo nở nụ cười hiền hậu, phất tay áo ra hiệu. "Lâm Phong, ngươi đến rồi. Ngồi đi." Ông chỉ tay về phía một chiếc ghế phụ nhỏ hơn, đặt hơi lùi về phía sau so với hàng ghế của các trưởng lão, nhưng vẫn ở vị trí đủ để chàng đối mặt với tất cả.

Lâm Phong khẽ gật đầu, điềm nhiên tiến về phía chiếc ghế được chỉ định. Từng bước chân của chàng không nhanh không chậm, không hề có chút do dự hay run sợ, dù chàng biết rõ mọi ánh mắt đang dán chặt vào mình, phân tích từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất. Hơi gió nhẹ luồn qua khe cửa, khẽ lay động vạt áo của chàng, mang theo chút hơi sương núi mát lành. Ngồi xuống, Lâm Phong vẫn giữ thái độ khiêm tốn, nhưng ánh mắt chàng lại lướt qua từng gương mặt, cố gắng nắm bắt thái độ của mỗi vị trưởng lão.

Giám Sát Trưởng, với vẻ mặt không thay đổi, trầm giọng lên tiếng, giọng điệu sắc lạnh như băng tuyết mùa đông, như một nhát kiếm thẳng thắn đâm vào tâm can. "Tiểu tử ngươi, có biết mình đã gây ra chuyện lớn đến mức nào không?"

Lâm Phong thoáng nhếch môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực muốn hiện ra, nhưng chàng cố nén lại. Chàng biết, đây là một lời thử dò, một cái bẫy ngôn ngữ để xem phản ứng của mình. "Bẩm Giám Sát Trưởng," chàng đáp, giọng điệu vẫn bình tĩnh, "Đệ tử không dám. Đệ tử chỉ là thuận theo bản năng tu luyện mà đột phá, cùng với việc thấy chuyện bất bình không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu có điều gì không phải phép, xin các trưởng lão chỉ dạy." Chàng không hề phủ nhận "gây ra chuyện lớn", nhưng khéo léo chuyển hướng sang hành động "thuận theo tự nhiên" và "lòng hiệp nghĩa", khiến Giám Sát Trưởng không thể bắt bẻ.

Một vị trưởng lão khác, với khuôn mặt phúc hậu và chòm râu bạc phơ, khẽ vuốt râu mỉm cười. "Ồ, miệng lưỡi cũng lanh lợi ra phết. Không hổ là người có thể chọc giận cả Giám Sát Trưởng đây." Lời nói tuy là trêu chọc, nhưng lại mang ý xoa dịu, và có chút tán thưởng.

Lý Nguyên Hạo khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. Ông không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà linh thảo, nhưng cái gật đầu nhẹ nhàng của ông đã thể hiện sự hài lòng với câu trả lời của Lâm Phong. Chàng cảm nhận được sự ủng hộ ngầm từ Lý Nguyên Hạo, và điều đó khiến chàng vững tâm hơn nhiều. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc "thẩm định".

***

Buổi sáng trôi qua, nhường chỗ cho ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp Thanh Vân Tông, xua tan màn sương sớm còn vương vấn trên các đỉnh núi. Bên trong Điện Trưởng Lão, cuộc nói chuyện giữa Lâm Phong và các vị trưởng lão vẫn tiếp diễn, không khí đã bớt căng thẳng hơn lúc ban đầu, nhưng vẫn đầy sự nghiêm túc và dò xét.

Lý Nguyên Hạo, sau khi im lặng quan sát Lâm Phong một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm ấm, mang theo sự uyên bác của người từng trải. "Lâm Phong, thiên phú của ngươi hiếm thấy, điều đó không ai có thể phủ nhận. Ngươi từ một phàm nhân, trong thời gian ngắn ngủi đã đạt đến Luyện Khí tầng cao, còn có thể đánh bại Hắc Phong Trại Chủ một cách dễ dàng. Đây là điều hiếm gặp trong lịch sử Thanh Vân Tông. Nhưng, con đường tu chân càng lên cao càng gian nan, càng đầy rẫy chông gai, không chỉ là những trận chiến sinh tử với yêu ma quỷ quái, mà còn là những thử thách về đạo tâm, về ý chí. Ngươi có giác ngộ điều này không?"

Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt đối diện trực tiếp với Lý Nguyên Hạo, không hề né tránh. "Đệ tử thấu hiểu, Lý Trưởng Lão." Chàng đáp, giọng nói vang lên dứt khoát. "Từ khi bước chân vào con đường này, đệ tử đã ý thức được sự khắc nghiệt của nó. Đệ tử chưa từng trông mong con đường sẽ bằng phẳng. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, đệ tử chỉ mong có thể bảo vệ những người mình yêu thương, đối mặt với thử thách không lùi bước. Sức mạnh không chỉ để bản thân mạnh hơn, mà còn để chở che, để hành hiệp trượng nghĩa, để không phải hối tiếc khi nhìn lại."

Giám Sát Trưởng nghe vậy, khẽ nhíu mày, giọng ông vẫn không đổi, nhưng có thêm chút thử thách. "Người trẻ tuổi thường dễ kiêu ngạo khi đạt được chút thành tựu, cho rằng mình đã đứng trên đỉnh cao. Lâm Phong, ngươi có nghĩ mình sẽ khác biệt? Ngươi có nghĩ mình sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy danh lợi, quyền lực của tông môn, mà có thể giữ vững được 'đạo tâm' mà ngươi vừa nói?"

Lâm Phong bật cười nhẹ, một nụ cười tinh quái nhưng chân thành. "Bẩm Giám Sát Trưởng, đệ tử chỉ là một kẻ phàm trần, làm sao dám vỗ ngực tự xưng khác biệt? Nhưng đệ tử tin, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh có thể làm tha hóa một người, nhưng nó cũng có thể giúp người đó kiên định hơn với lý tưởng của mình. Đệ tử có thể không là người tài giỏi nhất, nhưng đệ tử sẽ là người kiên trì nhất, dám đối mặt với chính mình, dám đối mặt với những cám dỗ. Huyễn Mặc Chi Đạo của đệ tử, có lẽ chính là một hành trình tìm kiếm và giữ vững cái tâm ban đầu ấy."

Các trưởng lão khác nghe Lâm Phong nói vậy, không ít người khẽ gật gù tán thành. Lời nói của chàng không chỉ thể hiện sự thông minh trong việc đối đáp, mà còn cho thấy một chiều sâu trong suy nghĩ mà hiếm có đệ tử trẻ nào có được. Cái "Huyễn Mặc Chi Đạo" mà chàng nhắc tới, dường như ẩn chứa một ý nghĩa đặc biệt, khiến họ không khỏi tò mò.

"Vậy ngươi nghĩ sao về quy củ tông môn?" Một vị trưởng lão khác, với đôi mắt tinh anh, hỏi dò. "Thanh Vân Tông có quy củ nghiêm ngặt, nhất là với những người có tài năng nổi bật. Ngươi có sẵn lòng tuân thủ, hay sẽ cho rằng quy củ là sự trói buộc, kìm hãm sự phát triển của ngươi?"

Lâm Phong mỉm cười. "Quy củ sinh ra để duy trì trật tự, để bảo vệ. Đệ tử hiểu điều đó. Một tông môn không có quy củ chẳng khác nào một bầy ong mất chúa, sớm muộn cũng tan rã. Đệ tử sẵn lòng tuân thủ. Nhưng," chàng dừng lại một chút, ánh mắt chợt ánh lên vẻ tinh nghịch, "nếu có lúc quy củ đó cản trở việc đệ tử bảo vệ những người mình yêu thương, hoặc cản trở việc đệ tử hành hiệp trượng nghĩa, thì... đệ tử sẽ tìm cách thay đổi nó, hoặc tìm một con đường khác để đạt được mục đích của mình, miễn là không làm tổn hại đến tông môn."

Lời nói này của Lâm Phong khiến Giám Sát Trưởng khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng Lý Nguyên Hạo lại bật cười thành tiếng. "Hảo! Hảo một câu 'tìm cách thay đổi nó'! Có chí khí! Có dũng khí! Đây mới là điều ta muốn thấy ở ngươi!" Ông vỗ nhẹ tay xuống bồ đoàn, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Quy củ là cần thiết, nhưng đôi khi, chính những người dám phá vỡ giới hạn, dám đặt câu hỏi, mới là những người có thể đưa tông môn tiến xa hơn. Tất nhiên, việc đó phải xuất phát từ cái tâm trong sáng và vì lợi ích chung."

Lý Nguyên Hạo nhấp thêm một ngụm trà linh thảo, hương thơm lan tỏa khắp đại điện, đôi mắt ông sáng lên một tia tinh quang đầy hy vọng. "Lâm Phong, việc ngươi đột phá gây chấn động toàn tông môn là điều khó tránh khỏi. Sự ưu ái từ các trưởng lão là hiển nhiên, nhưng cũng kéo theo những ánh mắt đố kỵ và âm mưu từ những kẻ tiểu nhân. Con đường tu luyện của ngươi sẽ không bằng phẳng, không chỉ là những cuộc chiến với yêu ma, mà còn là những cuộc đấu trí với nhân tâm phức tạp. Ngươi đã sẵn sàng đối mặt với tất cả chưa?"

Lâm Phong kiên định gật đầu. "Đệ tử đã sẵn sàng. Đạo của đệ tử, chính là Nghịch Thiên Cải Mệnh. Đệ tử tin rằng, miễn là giữ vững cái tâm, thì mọi phong ba bão táp đều có thể vượt qua."

Lý Nguyên Hạo mỉm cười mãn nguyện. "Rất tốt. Thanh Vân Tông chúng ta cần những đệ tử như ngươi. Ta đã xem xét kỹ lưỡng báo cáo về ngươi. Từ bây giờ, ngươi sẽ không chỉ là một đệ tử bình thường ở Đỉnh Luyện Khí nữa. Ta sẽ chỉ điểm thêm cho ngươi về công pháp tu luyện, và có thể sẽ giao cho ngươi một vài nhiệm vụ quan trọng hơn, những hoạt động tông môn cấp cao mà trước đây ngươi chưa từng tiếp xúc. Đây cũng là cơ hội để ngươi hiểu rõ hơn về những bí mật của Thanh Vân Tông, cũng như những trách nhiệm đi kèm với sức mạnh."

Giám Sát Trưởng không nói gì, nhưng ánh mắt ông có vẻ dịu đi một chút, không còn sự nghiêm nghị tuyệt đối như lúc ban đầu. Các trưởng lão khác cũng gật gù, một số còn nở nụ cười tán thưởng. Buổi thẩm định đã kết thúc, và rõ ràng, Lâm Phong đã vượt qua nó một cách xuất sắc.

***

Khi Lâm Phong bước ra khỏi Điện Trưởng Lão, ánh nắng mặt trời buổi trưa ấm áp bao trùm lấy chàng, xua đi cái áp lực vô hình mà chàng vừa phải đối mặt bên trong. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi sương núi mát lành, khiến chàng hít thở sâu một hơi, cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng. Chàng ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, phía xa xa, trên Đỉnh Luyện Khí, vẫn vang vọng tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của Thanh Vân Tông.

Tâm trạng của Lâm Phong lúc này khá phức tạp. Chàng vui mừng vì được Lý Nguyên Hạo và các trưởng lão công nhận, thậm chí còn được hứa hẹn về sự chỉ điểm và những nhiệm vụ quan trọng hơn. Điều này đồng nghĩa với việc chàng sẽ có thêm cơ hội tiếp cận tài nguyên, công pháp tốt hơn, và khám phá những bí mật của Thanh Vân Tông. Đây chính là bước tiến lớn trên con đường Tu Đạo Vô Tận của chàng. Tuy nhiên, đi kèm với niềm vui là một gánh nặng trách nhiệm mới. Lời cảnh báo của Lý Nguyên Hạo về "con đường tu chân càng lên cao càng gian nan" và "trách nhiệm" vẫn văng vẳng bên tai. Chàng biết, sự ưu ái này sẽ kéo theo không ít phiền phức, không ít ánh mắt đố kỵ.

Chàng bắt đầu suy nghĩ về những "hoạt động tông môn cấp cao" mà Lý Nguyên Hạo đã đề cập. Liệu đó sẽ là những nhiệm vụ khám phá bí cảnh nguy hiểm, những cuộc đối đầu với thế lực tà ác bên ngoài, hay thậm chí là những âm mưu phức tạp ngay trong nội bộ tông môn? Dù là gì, chàng biết mình đã sẵn sàng. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng lẩm nhẩm, đôi mắt lóe lên vẻ kiên định đến khó tin. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ... Sẽ có ngày, Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, Duy Ngã Độc Tôn!"

Không xa lắm, ẩn mình trong một góc khuất của hành lang đá cổ kính bên ngoài Điện Trưởng Lão, Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang núp mình, theo dõi từng cử chỉ của Lâm Phong. Khuôn mặt tuấn tú của Dương Thiên Minh giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận và đố kỵ tột độ. Hắn siết chặt cây quạt ngọc trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

"Hừ, lại được ban thưởng gì nữa chứ?" Dương Thiên Minh nghiến răng thì thầm với Lưu Minh, giọng nói đầy vẻ thù hằn, "Tên phế vật này đúng là số chó ngáp phải ruồi! Vừa mới vào tông môn đã được Lý Trưởng Lão ưu ái, bây giờ lại được triệu kiến ở Điện Trưởng Lão, còn được hứa hẹn 'chỉ điểm' và 'nhiệm vụ quan trọng'!"

Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, thân hình gầy gò khẽ rùng mình. Hắn nịnh bợ đáp lời, nhưng trong lòng cũng không khỏi bùng lên ngọn lửa ganh ghét. "Đại sư huynh nói phải... Hắn ta chỉ là một tên phàm nhân không rõ lai lịch, dựa vào cái may mắn hão huyền mà được chú ý. Chắc chắn là có gì đó mờ ám! Chúng ta... chúng ta phải nghĩ cách..."

Dương Thiên Minh liếc xéo Lưu Minh, ánh mắt hắn tràn đầy độc địa. "Nghĩ cách? Ngươi nghĩ được gì chứ? Hắn ta đã được Lý Trưởng Lão che chở. Nhưng dù sao đi nữa, ta sẽ không để hắn ta yên ổn. Hừ, Thanh Vân Tông này, không phải kẻ nào muốn giở trò cũng được! Hãy xem ta đây, Dương Thiên Minh, sẽ khiến hắn ta hiểu thế nào là địa ngục!" Hắn siết chặt nắm tay, trong đầu đã bắt đầu nung nấu những âm mưu đen tối hơn. Cuộc gặp gỡ hôm nay chỉ càng thổi bùng ngọn lửa thù hận trong lòng hắn.

Cùng lúc đó, trên một đỉnh núi khác, nơi những rặng cây tùng cổ thụ vươn mình sừng sững, Tuyết Dao cũng lặng lẽ dõi theo bóng dáng Lâm Phong đang dần khuất xa. Nàng đứng đó, dáng người mảnh mai, cao ráo, y phục trắng như tuyết khẽ bay trong gió. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Phong tiến vào Điện Trưởng Lão, và giờ đây, nàng cảm nhận được một luồng khí tức thay đổi từ chàng.

"Lâm Phong..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang một nỗi suy tư sâu kín. "Ngươi rốt cuộc là người thế nào? Từ một phàm nhân bị coi thường, lại có thể khiến các vị trưởng lão phải ưu ái đến vậy. Ngươi không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Con đường của ngươi, sẽ dẫn đến đâu? Liệu ngươi có thể thật sự... Duy Ngã Độc Tôn như Lý Trưởng Lão mong đợi?"

Tuyết Dao khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh dài mượt mà khẽ lay động. Nàng biết, con đường phía trước của Lâm Phong sẽ không hề dễ dàng. Sự chú ý của tông môn, sự ưu ái từ Lý Nguyên Hạo, cùng với sự đố kỵ từ những kẻ như Dương Thiên Minh, tất cả sẽ tạo thành một tấm lưới vô hình bủa vây lấy chàng. Nhưng nàng cũng nhìn thấy ở Lâm Phong một điều gì đó khác biệt, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển, một đạo tâm vững chắc khó có thể bị tha hóa.

Nàng không biết tại sao mình lại dành sự quan tâm đặc biệt cho một đệ tử ngoại môn vừa mới nhập tông như vậy. Có lẽ là sự tò mò, có lẽ là sự ngưỡng mộ tiềm ẩn, hoặc có lẽ là một cảm xúc nào đó sâu xa hơn mà chính nàng cũng chưa gọi tên được. Nàng lướt đi như một làn gió, thân ảnh thanh thoát nhanh chóng biến mất sau rặng cây tùng cổ thụ, để lại đỉnh núi trong sự tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn tiếng gió rì rào như đang kể lại một câu chuyện vừa mới bắt đầu.

Lâm Phong vẫn bước đi, tâm trí chàng vẫn còn vương vấn những lời của Lý Nguyên Hạo. Chàng biết, từ khoảnh khắc này, con đường tu tiên của chàng đã rẽ sang một chương mới, đầy rẫy những cơ hội nhưng cũng không kém phần hiểm nguy. Chàng sẽ không còn là một đệ tử bình thường nữa. Ánh mắt dò xét, kỳ vọng, và cả thù hận sẽ luôn dõi theo chàng. Nhưng chàng không hề sợ hãi. Bởi chàng tin rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và chàng sẽ viết nên một huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại Tu Tiên Huyễn Mặc, nơi mà cuối cùng, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ