Lâm Phong bước ra khỏi Điện Trưởng Lão, ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái ngói xanh cổ kính của Thanh Vân Tông, rắc những hạt bụi vàng óng ánh trên con đường đá xanh rêu phong. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ hòa quyện với mùi thông reo của rừng núi và mùi sương sớm mát lạnh. Dù đã rời khỏi không khí trang nghiêm và đầy áp lực, trong tâm trí chàng vẫn vang vọng những lời của Lý Nguyên Hạo, những lời vừa là kỳ vọng, vừa là cảnh báo, vừa là một lời hứa hẹn về một tương lai đầy biến động. Chàng khẽ lẩm nhẩm lại câu nói cuối cùng của mình, "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ... Sẽ có ngày, Huyễn Mặc Chi Đạo của ta, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thề non hẹn biển này không phải nói ra cho ai nghe, mà là khắc sâu vào trong tâm khảm, là ngọn lửa thắp sáng con đường chông gai phía trước.
Bên cạnh chàng, Trần Hạo bước đi với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn hẳn. Hắn là người duy nhất chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Phong đối đáp với các trưởng lão, và hắn biết, người huynh đệ này đã để lại ấn tượng sâu sắc đến mức nào. “Huynh đệ, huynh làm tốt lắm!” Trần Hạo vỗ nhẹ vai Lâm Phong, giọng nói đầy vẻ tán thưởng, “Các vị trưởng lão đều phải nhìn huynh bằng con mắt khác rồi! Đặc biệt là Lý Trưởng Lão, ánh mắt của ông ấy nhìn huynh... phải nói là sáng rực như thấy vàng!” Trần Hạo cố gắng pha trò để xua đi sự căng thẳng, gương mặt vạm vỡ, làn da rám nắng của hắn giãn ra thành một nụ cười tươi rói.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm thoáng qua một tia suy tư. “Áp lực càng lớn, Trần Hạo à.” Chàng đáp, giọng trầm hơn bình thường một chút. “Hơn nữa, ta cảm thấy Lý Trưởng Lão có điều gì đó đang che giấu, hoặc ông ấy nhìn thấy điều gì đó ở ta mà ta chưa biết… Những lời ông ấy nói, không chỉ đơn thuần là sự kỳ vọng vào một đệ tử có tiềm năng.” Chàng đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy mình. Cái cảm giác bị soi mói, bị đặt lên bàn cân, dù là vì sự tán thưởng, cũng khiến Lâm Phong cảm thấy không thoải mái. Chàng thích tự do, thích sự bất ngờ, thích là người chủ động nắm bắt cơ hội, chứ không phải là một quân cờ được sắp đặt.
Trần Hạo nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của Lâm Phong, cũng không nói thêm gì nhiều. Hắn biết, Lâm Phong không phải người tầm thường, những suy nghĩ của huynh đệ hắn luôn sâu sắc hơn những gì hắn có thể hiểu. “Đừng nghĩ nhiều, huynh đệ,” Trần Hạo cuối cùng phá vỡ sự im lặng, “Chúng ta cứ làm tốt phần mình là được. Dù có là gì đi nữa, con đường tu tiên của chúng ta vẫn là do chính mình bước đi. Mà này,” hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, “Ta nghe nói có một Cổ Điện ở phía Tây tông môn, ít ai lui tới, có rất nhiều sách cổ. Dù đã cũ nát, nhưng biết đâu lại có thứ hữu ích. Hay huynh đệ đi đó xem sao, biết đâu lại có duyên? Sách vở luôn là kho tàng kiến thức vô giá mà. Với trí tuệ của huynh, chắc chắn sẽ không phí công.”
Lời đề nghị của Trần Hạo như một luồng gió mát xua tan đi sự bí bách trong lòng Lâm Phong. Đôi mắt chàng bỗng lóe lên vẻ tò mò. Sách cổ? Kiến thức? Đây chính là thứ chàng luôn khao khát. “Cổ Điện ư?” Lâm Phong lặp lại, ánh mắt hướng về phía Tây, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mây. “Nghe có vẻ thú vị đấy. Được thôi, ta sẽ đi xem thử. Cảm ơn huynh đã gợi ý, Trần Hạo.” Chàng gật đầu, trong lòng đã hạ quyết tâm. Thanh Vân Tông rộng lớn như vậy, chắc chắn còn rất nhiều điều bí ẩn chờ đợi chàng khám phá. Đặc biệt là những nơi ít người lui tới, thường ẩn chứa những cơ duyên bất ngờ. Bước chân của Lâm Phong trở nên nhẹ nhõm hơn, mang theo một sự háo hức mới. Trần Hạo mỉm cười, cảm thấy vui mừng khi thấy huynh đệ mình thoát khỏi vẻ ưu tư. Hai người tiếp tục bước đi, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ xa xa như tiễn bước họ, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ khe núi, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình nhưng cũng ẩn chứa bao điều chưa biết của Thanh Vân Tông.
***
Theo lời chỉ dẫn của Trần Hạo, Lâm Phong băng qua những con đường mòn phủ đầy lá mục, len lỏi qua khu rừng rậm phía Tây Thanh Vân Tông. Càng đi sâu vào, linh khí trong không khí càng trở nên yếu ớt và hỗn loạn, khác hẳn với sự dồi dào, thanh khiết của các khu vực trung tâm tông môn. Những cây cổ thụ cao vút vươn cành lá sum suê, tạo nên một tán cây dày đặc che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong bóng tối lờ mờ ngay cả vào giữa trưa. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu phong nồng nặc và mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi, tạo cảm giác nặng nề, u ám. Tiếng gió lùa qua các khe hở của đá, tiếng lá cây xào xạc bên trên, và sự tĩnh mịch bao trùm khiến Lâm Phong cảm thấy như đang bước vào một thế giới bị lãng quên.
Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm, một kiến trúc cổ kính hiện ra trước mắt chàng. Đó là một Cổ Điện, hoàn toàn bị dây leo chằng chịt và rêu phong dày đặc bao phủ, gần như hòa mình vào màu xanh thẫm của khu rừng. Các cột đá đã nứt nẻ, mái ngói đổ vỡ, những bức tường đá xanh xám xịt lộ ra những mảng mục rữa. Đúng như Trần Hạo nói, nơi đây đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.
“Nơi này đã bị lãng quên bao lâu rồi?” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. “Linh khí hỗn loạn, nhưng lại có một cảm giác cổ xưa... một loại khí tức thời gian đặc biệt.” Chàng cẩn thận bước vào bên trong. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt ngay lập tức bao trùm lấy chàng. Bụi bặm dày đặc phủ kín mọi thứ, từ sàn nhà đến những kệ sách mục nát còn sót lại. Một số sách đã hóa thành tro bụi, số khác thì bị ẩm mốc đến mức không thể nhận dạng.
Lâm Phong không nản lòng. Chàng dùng tay áo che miệng mũi, bắt đầu khám phá từng ngóc ngách của Cổ Điện. Chàng đi dọc theo những kệ sách đổ nát, lướt qua những mảnh giấy vụn không còn đọc được, nhưng không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Đôi mắt chàng tinh tường quan sát, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một vật phẩm hoặc thông tin có giá trị. Tiếng đá rơi lạo xạo dưới chân, tiếng gió rít qua những ô cửa sổ vỡ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn.
Bỗng, ánh mắt Lâm Phong dừng lại ở một góc khuất, nơi một tấm bia đá cổ kính gần như bị che lấp hoàn toàn bởi dây leo dày đặc và một lớp bụi bẩn khổng lồ. Tấm bia đá cao hơn đầu người, bề mặt xám xịt và lấm lem. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Lâm Phong, một sự thôi thúc khó tả. Chàng cảm thấy như có một luồng linh khí cổ xưa, yếu ớt nhưng kiên định, đang phát ra từ phía tấm bia đá.
Lâm Phong tiến lại gần, dùng tay gạt bỏ từng lớp dây leo và bụi bặm. Lớp rêu phong dày đặc bám chặt vào đá, khiến việc làm sạch trở nên khó khăn. Cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào mặt đá truyền đến lòng bàn tay chàng. Khi lớp bụi bẩn cuối cùng được gạt đi, những phù văn cổ xưa dần dần hiện ra trên bề mặt tấm bia. Chúng không phải là những văn tự thông thường mà Lâm Phong từng thấy, cũng không phải là chữ viết của Thanh Vân Tông hay bất kỳ môn phái nào chàng biết. Chúng mang một vẻ bí ẩn, hoang sơ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, như thể mỗi nét khắc đều chứa đựng một mảnh ghép của lịch sử bị lãng quên.
Lâm Phong chăm chú đọc thầm những phù văn. Chàng không hiểu ý nghĩa của chúng, nhưng Huyễn Mặc Quyển trong ý thức chàng bỗng nhiên khẽ rung động, một cảm giác ấm áp lan tỏa từ đan điền lên đến đại não. Đây là một phản ứng chưa từng có. Lâm Phong cảm nhận được một sự kết nối mờ nhạt, một sợi dây liên kết vô hình giữa những phù văn này và Huyễn Mặc Quyển của mình.
“Phù văn này... không phải là văn tự hiện tại,” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt nheo lại, cố gắng giải mã từng nét. “Chúng quá cổ xưa... Huyết mạch... Thần Ma...” Chàng đột nhiên nhận ra một vài từ khóa quen thuộc, không phải vì chàng hiểu ngôn ngữ đó, mà là vì Huyễn Mặc Quyển đã truyền đạt ý nghĩa của chúng một cách trực tiếp vào ý thức chàng. Những từ khóa này gợi cho Lâm Phong nhớ đến những truyền thuyết về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến', một thời đại cách đây hàng vạn năm, nơi các vị thần và ma đối đầu, tạo nên những thay đổi kinh thiên động địa cho thế giới tu tiên.
Lâm Phong không khỏi kinh ngạc. Tại sao những phù văn liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến lại xuất hiện ở một nơi hẻo lánh như Cổ Điện này của Thanh Vân Tông? Liệu Thanh Vân Tông có liên quan gì đến thời đại đó, hay tấm bia đá này chỉ là một tàn tích vô tình còn sót lại? Càng suy nghĩ, Lâm Phong càng cảm thấy một bí ẩn khổng lồ đang dần hé mở trước mắt mình. Mùi ẩm mốc và rêu phong vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa khác, như một nhân chứng thầm lặng của hàng ngàn năm lịch sử. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn, cảm giác lạnh lẽo của đá cổ truyền đến đầu ngón tay, nhưng trong tâm trí chàng, một ngọn lửa tò mò và khám phá bùng cháy mạnh mẽ.
***
Thời gian trôi qua nhanh chóng trong sự tĩnh mịch của Cổ Điện bị lãng quên. Ánh sáng mặt trời yếu ớt xuyên qua kẽ lá đã dần ngả sang màu cam đỏ của buổi chiều tà, báo hiệu một ngày đang dần kết thúc. Gió thổi mạnh hơn, mang theo tiếng rít nhẹ qua những khe hở của Cổ Điện, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và thâm trầm hơn. Lâm Phong vẫn đứng trước tấm bia đá cổ, ánh mắt chàng lóe lên vẻ sắc sảo và tập trung cao độ. Chàng đã dành hàng giờ đồng hồ để nghiên cứu những phù văn, cố gắng kết nối chúng với những gì Huyễn Mặc Quyển đã "gợi ý" cho chàng.
“Đây là… tàn tích của một trận pháp cổ xưa?” Lâm Phong lẩm bẩm, ngón tay chàng miết nhẹ trên từng nét khắc đá. “Hay là… một đoạn ký ức bị phong ấn? Nó liên quan đến Huyễn Mặc Quyển, ta có thể cảm nhận được…” Sự rung động của Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng càng lúc càng rõ rệt, như thể nó đang cố gắng giao tiếp, cố gắng chỉ dẫn chàng đến một sự thật nào đó. Một phù văn đặc biệt, nằm ở trung tâm của tấm bia, dường như phát sáng nhẹ trong mắt chàng, mặc dù bằng mắt thường thì nó vẫn chỉ là một nét khắc mờ nhạt trên đá. Đó là một phù văn mang ý nghĩa của "khởi nguyên" và "liên kết", một biểu tượng của sự bắt đầu và sự kết nối giữa các thế giới.
Lâm Phong đưa ngón tay xuống nền đất bụi bặm, chậm rãi vẽ lại phù văn ấy, như thể đang thử nghiệm một giả thuyết, một công thức phức tạp. Chàng không chỉ đơn thuần sao chép, mà còn thêm vào những nét phác thảo khác xung quanh, dựa trên những cảm nhận và trực giác mà Huyễn Mặc Quyển mang lại. Trí tuệ phi phàm của chàng, khả năng phân tích và tổng hợp thông tin, cùng với trực giác nhạy bén của một người tu đạo đã được Huyễn Mặc Quyển tôi luyện, đã giúp chàng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc lại với nhau. Chàng bắt đầu hình dung ra một bức tranh lớn hơn, về một thời đại mà những phù văn này là ngôn ngữ của sức mạnh, là chìa khóa để khai mở những bí mật vũ trụ.
Đúng lúc này, một bóng người lặng lẽ xuất hiện ở cửa Cổ Điện. Bước chân nhẹ nhàng đến mức không hề tạo ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đá vụn và lá khô. Đó là Lý Nguyên Hạo. Vị trưởng lão râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, vẫn mặc bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ông đứng đó, đôi mắt thâm thúy quan sát mọi hành động của Lâm Phong, không bỏ sót một chi tiết nào. Ánh mắt ông như một vực sâu không đáy, vừa bình thản, vừa ẩn chứa một sự tính toán sâu xa.
Lý Nguyên Hạo nhìn thấy Lâm Phong đang say sưa vẽ trên đất, nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt chàng khi chàng tập trung vào tấm bia đá. Ông nhìn thấy sự rung động nhỏ bé nhưng rõ ràng của linh khí cổ xưa xung quanh Lâm Phong, một sự cộng hưởng mà chỉ những người có tu vi cực cao và kiến thức sâu rộng về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến mới có thể nhận ra.
“Tiểu tử này…” Lý Nguyên Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang lên trong đầu ông, mang theo một chút ngạc nhiên xen lẫn hưng phấn. “Lại có thể nhận ra được những dấu vết của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Ngay cả lão già này cũng phải mất hàng trăm năm nghiên cứu, đọc không biết bao nhiêu điển tịch cổ mới lĩnh ngộ được đôi chút. Huyết mạch của cậu ta rốt cuộc là gì? Hay là... Huyễn Mặc Quyển đã thức tỉnh đến mức độ này rồi sao?” Ông nheo mắt lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc và một tia tính toán sâu xa. Sự xuất hiện của Lâm Phong đã vượt xa mọi dự đoán của ông. Ông đã biết Lâm Phong có tiềm năng, nhưng không ngờ lại đến mức độ này.
Từ xa, một bóng dáng tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn, Dương Thiên Minh, và bên cạnh hắn là Lưu Minh, ánh mắt ti tiện, cũng đang đi ngang qua khu vực Cổ Điện. Bọn họ vừa đi vừa trò chuyện, giọng nói có chút khinh thường.
“Hừ, ngươi xem kia, tên phế vật Lâm Phong đó vẫn còn loay hoay trong cái Cổ Điện hoang tàn ấy sao?” Dương Thiên Minh hất cằm, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. Hắn chỉ nhìn thấy một Lâm Phong đang cắm cúi vẽ vời trên đất bụi bặm, xung quanh là những kệ sách đổ nát và bia đá cũ kỹ, hoàn toàn không nhận ra ý nghĩa sâu xa của hành động đó. Trong mắt hắn, đó chỉ là sự vô bổ của một kẻ không có việc gì làm.
Lưu Minh cười rộ lên, giọng nói đầy vẻ xu nịnh: “Đại sư huynh nói chí phải! Chắc hắn ta đang cố gắng tìm xem có quyển công pháp rách nát nào còn dùng được không ấy mà! Hừ, phàm nhân thì mãi là phàm nhân, dù có được Lý Trưởng Lão ưu ái cũng chỉ là may mắn nhất thời, sớm muộn gì cũng lộ bản chất tầm thường thôi.” Hắn khinh khỉnh liếc nhìn Lâm Phong một cái rồi quay mặt đi, không hề hay biết rằng, chính sự khinh thường và đánh giá thấp của bọn họ đã bỏ lỡ một cơ duyên ngàn năm, bỏ lỡ một khoảnh khắc chứng kiến trí tuệ và tiềm năng phi phàm của một huyền thoại tương lai.
Dương Thiên Minh và Lưu Minh bỏ đi, tiếng cười khẩy của bọn họ dần khuất sau những hàng cây cổ thụ, mang theo sự ngu muội và đố kỵ. Lý Nguyên Hạo vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát Lâm Phong. Ông không hề lên tiếng, cũng không hề làm gián đoạn sự tập trung của chàng trai trẻ. Trong không khí lạnh lẽo và cũ kỹ của Cổ Điện, sự hiện diện của ông như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, thầm lặng nhưng đầy quyền năng. Ông cảm thấy một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng: sự kinh ngạc, sự tò mò, và một cảm giác như thể một phần bí mật đã bị chôn vùi từ lâu đang dần được Lâm Phong khai quật.
Lâm Phong vẫn chìm đắm trong thế giới của những phù văn cổ xưa. Chàng không hề hay biết về sự xuất hiện của Lý Nguyên Hạo, cũng như sự coi thường của Dương Thiên Minh. Chàng chỉ biết rằng, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và trong Cổ Điện hoang tàn này, chàng đã chạm đến một phần của Huyễn Mặc Chi Đạo, một con đường Duy Ngã Độc Tôn mà chàng đang từng bước viết nên.
Lý Nguyên Hạo mỉm cười nhẹ, một nụ cười thâm thúy ẩn chứa vô vàn suy nghĩ. Ông không bước tới, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay lưng bước đi, hòa mình vào bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều tà. Nhưng trong tâm trí ông, một kế hoạch lớn hơn, phức tạp hơn dành cho Lâm Phong đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch sẽ đưa chàng trai trẻ này đối mặt với những thử thách kinh thiên động địa, nhưng cũng mở ra những cánh cửa dẫn đến đỉnh cao của Tu Tiên Huyễn Mặc.