Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh Luyện Khí của Thanh Vân Tông. Không khí trên đỉnh núi đã sớm trở nên sôi động, tràn đầy sức sống của những đệ tử đang miệt mài tu luyện. Tiếng kiếm khí vút qua không trung tựa như tiếng rồng ngâm, tiếng quyền cước va chạm mạnh mẽ phát ra âm thanh trầm đục, cùng với những tiếng hô hoán đầy dũng khí của các đệ tử, tạo nên một bản nhạc hào hùng của sự khổ luyện. Một mùi mồ hôi thoang thoảng hòa lẫn với mùi sắt từ binh khí và hương cây cỏ dại, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, nhưng cũng đầy tính chiến đấu.
Lâm Phong, trong bộ trường bào màu xanh sẫm, đang đứng giữa một bãi đất trống được san phẳng, tay cầm thanh kiếm gỗ, thi triển một bộ kiếm pháp cơ bản. Từng chiêu thức tuy đơn giản nhưng lại ẩn chứa sự linh hoạt và dứt khoát. Kiếm quang thoắt ẩn thoắt hiện, tựa như có thể tùy ý biến hóa thành vạn vật. Thế nhưng, tâm trí chàng lại không hoàn toàn tập trung vào việc luyện kiếm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, dù vẫn sắc bén dõi theo từng đường kiếm, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một nỗi suy tư khó tả.
Chàng vẫn còn vương vấn với những gì đã thấy trong Cổ Điện hoang tàn ngày hôm qua. Những phù văn cổ xưa khắc trên tấm bia đá, những đường nét đã mờ phai theo thời gian nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh huyền bí, một bí mật đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Và hơn hết, là ánh mắt thâm thúy của Lý Nguyên Hạo. Vị trưởng lão ấy đã đứng đó, lặng lẽ quan sát, một ánh nhìn vừa kinh ngạc, vừa tính toán, khiến Lâm Phong cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Chàng biết, cuộc gặp gỡ ở Cổ Điện không chỉ là một sự tình cờ đơn thuần.
"Huynh đệ, huynh lại đang mơ màng chuyện gì vậy?" Một giọng nói trầm ấm vang lên, kéo Lâm Phong trở về thực tại. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ và gương mặt cương nghị, đang luyện quyền cước bên cạnh. Từng cú đấm của hắn mạnh mẽ, uy lực, tạo ra những tiếng gió rít bên tai. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn tràn đầy sự quan tâm khi nhìn Lâm Phong. "Từ hôm qua trở đi, huynh cứ như người mất hồn. Chẳng lẽ, việc Lý Trưởng Lão ưu ái lại khiến huynh lo lắng đến vậy?"
Lâm Phong khẽ thở dài, thu kiếm về, kiếm gỗ đặt bên hông. Chàng nhìn Trần Hạo, nở một nụ cười nửa miệng quen thuộc, nhưng nụ cười ấy không giấu được vẻ trầm tư trong ánh mắt. "Không đơn giản như vậy đâu, Trần huynh. Ánh mắt của ông ấy... và những phù văn cổ xưa kia. Ta cảm thấy có một bí mật lớn hơn đang được che giấu. Một bí mật mà ta dường như đã chạm đến một phần, nhưng lại không thể nắm bắt trọn vẹn." Chàng dừng lại, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. "Lý Trưởng Lão không chỉ đơn thuần là ưu ái, huynh ấy còn đang đánh giá, đang thăm dò. Và ta có cảm giác, ông ấy biết nhiều hơn những gì ông ấy thể hiện."
Trần Hạo gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối. Đối với một người đơn giản, trực tính như hắn, những suy nghĩ phức tạp của Lâm Phong đôi khi nằm ngoài tầm hiểu biết. "Huynh đệ, đừng nghĩ nhiều nữa. Trưởng lão Lý có lẽ chỉ muốn xem huynh đệ có chí tiến thủ không thôi. Dù sao thì, huynh cũng là thiên tài hiếm có của tông môn, được các trưởng lão chú ý là điều đương nhiên. Cứ chuyên tâm tu luyện là được. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!" Hắn vỗ vỗ vào ngực, nở một nụ cười sảng khoái, cố gắng xua tan đi sự nặng nề trong lòng bạn mình.
Lâm Phong nhìn Trần Hạo, trong lòng cảm thấy ấm áp. Một người bạn như Trần Hạo, tuy không cùng chung suy nghĩ sâu xa, nhưng lại luôn chân thành và đáng tin cậy. "Cảm ơn Trần huynh. Có lẽ ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi." Chàng cười nhẹ, lần nữa vung kiếm, lần này động tác của chàng trở nên dứt khoát hơn, mạnh mẽ hơn, như muốn dùng sự vận động để xua đi những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, những nghi vấn về Lý Nguyên Hạo, về Huyễn Mặc Quyển, và về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn không ngừng cuộn trào. Chàng biết, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nhưng đôi khi, chính những "ngoại vật" như những phù văn cổ xưa, lại là chìa khóa mở ra cánh cửa của "Đạo" trong tâm.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt hơn nhưng vẫn không làm giảm đi sự hăng hái của các đệ tử. Lâm Phong và Trần Hạo vẫn tiếp tục luyện tập, mỗi người một phương thức, nhưng đều mang một tinh thần kiên định. Tiếng gió thổi qua những rặng thông cổ thụ trên đỉnh núi, mang theo hơi ẩm của sương sớm đã tan, tạo nên một âm thanh rì rào êm tai. Xa xa, những đỉnh núi khác của Thanh Vân Tông ẩn hiện trong sương mây, tựa như một bức tranh thủy mặc hùng vĩ. Lâm Phong cảm thấy một sự bình yên nhất thời, nhưng chàng biết, sự bình yên này sẽ không kéo dài. Định mệnh dường như đang vẫy gọi chàng, và chàng, với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, sẽ không ngừng bước trên con đường Duy Ngã Độc Tôn.
***
Buổi trưa, khi mặt trời đứng bóng, những công trình kiến trúc cổ kính của Thanh Vân Tông trở nên rực rỡ dưới ánh nắng. Các mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng lấp lánh, tựa như những viên ngọc quý khổng lồ đặt trên đỉnh núi. Tiếng chim hót líu lo không ngớt từ những khu rừng bao quanh, hòa cùng tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng từ các điện thờ, và tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá. Đôi khi, một tiếng linh thú gầm nhẹ từ sâu trong rừng, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và uy nghiêm cho cảnh quan. Bầu không khí tràn đầy linh khí, vừa trang nghiêm, thanh tịnh, lại vừa tràn đầy sinh khí tu luyện. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan, và mùi thông reo của rừng núi quyện vào nhau, tạo nên một tổng thể vô cùng hài hòa.
Lâm Phong đang trên đường trở về túc xá sau buổi luyện tập. Dù đã cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ phức tạp, nhưng trong lòng chàng vẫn còn vương vấn một cảm giác bồn chồn khó tả. Chàng cảm thấy như có một điều gì đó sắp xảy ra, một bước ngoặt quan trọng đang chờ đợi.
Đúng lúc đó, một đệ tử ngoại môn vội vã chạy tới, mồ hôi lấm tấm trên trán, dáng vẻ có chút hốt hoảng xen lẫn kính cẩn. Hắn nhanh chóng đến trước mặt Lâm Phong, cúi đầu thi lễ. "Lâm sư huynh, đệ tử có tin tức quan trọng muốn bẩm báo."
Lâm Phong khẽ nhướng mày, ánh mắt tinh anh dõi theo đệ tử kia. "Có chuyện gì?"
Đệ tử truyền tin thở dốc, rồi nghiêm nghị nói: "Lâm sư huynh, trưởng lão Lý Nguyên Hạo có lệnh triệu kiến sư huynh tại thư phòng Thiên Nhai. Ngài ấy dặn, càng sớm càng tốt."
Thư phòng Thiên Nhai? Nghe thấy cái tên này, Lâm Phong không khỏi hơi giật mình. Đó là nơi ở và làm việc của Lý Nguyên Hạo, một địa điểm ít người có thể đặt chân đến nếu không có lệnh triệu. Ánh mắt chàng khẽ lóe lên một tia sáng, một nụ cười nửa miệng hiện trên khóe môi. "Quả nhiên là không đơn giản..." chàng thầm nghĩ. "Được, ta đã rõ. Ngươi cứ trở về bẩm báo với Lý Trưởng Lão, nói rằng ta sẽ đến ngay."
Đệ tử truyền tin vâng lời, rồi vội vã cáo lui. Lâm Phong nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một sự tò mò pha lẫn thận trọng. Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão thâm sâu khó lường ấy, cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi sao?
Cùng lúc đó, không xa lắm, sau một gốc cây cổ thụ lớn với thân cây xù xì và tán lá rậm rạp, Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang nấp mình, lén lút quan sát mọi động tĩnh của Lâm Phong. Khuôn mặt tuấn tú của Dương Thiên Minh giờ đây tràn ngập vẻ khó chịu và đố kỵ. Hắn siết chặt cây quạt ngọc trong tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
"Hừ, ngươi xem kia, lại là tên phàm nhân đó." Dương Thiên Minh khinh khỉnh hất cằm, ánh mắt bắn ra tia lửa ghen ghét. "Có gì hay ho mà lão già kia cứ để mắt đến nó? Từ Điện Trưởng Lão cho đến Cổ Điện hoang tàn, giờ lại còn triệu kiến riêng tại Thư phòng Thiên Nhai nữa. Nó có bản lĩnh gì chứ? Chẳng qua chỉ là dựa vào chút may mắn mà thôi."
Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, nở một nụ cười xu nịnh. "Đại sư huynh nói chí phải! Chắc hắn ta lại giở trò gì đó để nịnh bợ các trưởng lão. Hừ, phàm nhân thì mãi là phàm nhân, dù có được Lý Trưởng Lão ưu ái cũng chỉ là may mắn nhất thời, sớm muộn gì cũng lộ bản chất tầm thường thôi." Hắn liếc nhìn Lâm Phong một cái đầy vẻ khinh bỉ, rồi quay sang Dương Thiên Minh, hạ giọng thì thầm: "Thiên Minh huynh, huynh nói xem, có khi nào tên Lâm Phong đó đã dùng tà thuật gì để mê hoặc Lý Trưởng Lão không? Bằng không, làm sao một phàm nhân như hắn lại có thể được trọng vọng đến mức này?"
Dương Thiên Minh nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh. "Dù là tà thuật hay may mắn, ta cũng sẽ không để hắn sống yên trong Thanh Vân Tông này. Một phàm nhân như ngươi mà dám... chiếm hết mọi sự chú ý của tông môn, nhất là của Lý Trưởng Lão. Ta sẽ cho hắn biết, trong Thanh Vân Tông này, ai mới là thiên tài đích thực, ai mới là người có quyền được tôn trọng!" Hắn nghiến răng, trong lòng đã bắt đầu nung nấu những âm mưu hiểm độc hơn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn nhẫn, giống như một con rắn độc đang chuẩn bị lao ra khỏi bụi cây.
Lưu Minh nghe vậy, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn. "Đúng vậy, Thiên Minh huynh! Hắn sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình."
Bọn họ vẫn nấp mình, nhìn theo bóng Lâm Phong khuất dần về phía thư phòng Thiên Nhai. Tiếng cười khẩy của Lưu Minh và ánh mắt đầy vẻ đố kỵ của Dương Thiên Minh dần chìm vào không khí tĩnh lặng của Thanh Vân Tông. Bọn họ không hề hay biết rằng, chính sự khinh thường và đánh giá thấp này đã khiến họ bỏ lỡ cơ hội để nhìn rõ tiềm năng thực sự của Lâm Phong, và cũng là khởi đầu cho những sai lầm chết người trong tương lai. Lâm Phong, với vẻ ngoài bình thản nhưng nội tâm không ngừng suy tính, bước đi vững vàng, hướng về cuộc gặp gỡ định mệnh với Lý Nguyên Hạo, mang theo một cảm giác như thể mình đang tiến vào một mê cung đầy bí ẩn, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi được khai quật.
***
Con đường dẫn đến thư phòng Thiên Nhai được lát bằng đá xanh cổ kính, hai bên là những hàng trúc cao vút, rì rào trong gió, tạo nên một không gian thanh tịnh và u tịch. Càng đến gần, linh khí trong không khí càng trở nên đậm đặc, khiến Lâm Phong cảm thấy toàn thân sảng khoái. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bên trong thư phòng đã bắt đầu lan tỏa ra ngoài, hòa lẫn với mùi thông reo và thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ.
Thư phòng Thiên Nhai không quá đồ sộ, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính và trang trọng hiếm có. Cửa chính làm bằng gỗ lim đen bóng, được chạm khắc tinh xảo những hoa văn mây rồng huyền bí. Lâm Phong đứng trước cánh cửa, hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm trong lòng. Chàng biết, cuộc gặp gỡ này sẽ không chỉ đơn thuần là một cuộc trò chuyện. Gõ nhẹ lên cánh cửa ba tiếng, chờ đợi một tiếng "Vào đi" trầm ấm từ bên trong.
Khi Lâm Phong bước vào, chàng lập tức cảm nhận được sự khác biệt của không gian này. Căn phòng rộng lớn, nhưng lại không hề trống trải. Những kệ sách khổng lồ cao đến trần nhà, chất đầy những cuộn trúc, điển tịch cổ xưa, và cả những quyển sách đóng bìa da đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng trong không khí, gợi lên cảm giác về một kho tàng tri thức vô tận. Ánh sáng từ cửa sổ lớn hắt vào, chiếu rọi lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo. Tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa sổ, cùng tiếng chim hót từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng cho căn phòng.
Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc, vẫn mặc bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã, đang ngồi sau một bàn trà bằng gỗ mun. Trên bàn, một bộ ấm trà bằng ngọc bích tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng. Ông không ngẩng đầu lên ngay, mà chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã và điềm tĩnh. Ánh mắt ông vẫn như cũ, sâu thẳm như vực thẳm, nhưng giờ đây, khi đối diện trực tiếp, Lâm Phong có thể cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ vị trưởng lão này, một áp lực không đến từ sức mạnh tu vi mà từ sự uyên thâm và trí tuệ.
"Ngươi đã đến rồi, Lâm Phong." Lý Nguyên Hạo đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm thúy dõi thẳng vào chàng. Giọng nói của ông trầm ấm, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như thể mỗi lời nói đều ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa. "Ngồi đi." Ông chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.
Lâm Phong cúi đầu chào, rồi điềm tĩnh ngồi xuống. Chàng không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng, mà thay vào đó là sự tò mò và một chút hưng phấn trước cơ hội mới. "Đệ tử bái kiến Lý Trưởng Lão."
Lý Nguyên Hạo không vòng vo. Ông trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong. "Ngươi đã thấy gì ở Cổ Điện đó, Lâm Phong?"
Lâm Phong hơi chần chừ một chút, cân nhắc từng lời nói. Chàng không muốn khoe khoang, nhưng cũng không muốn giấu giếm những gì mình đã nhận ra. "Bẩm Lý Trưởng Lão, đệ tử chỉ thấy một vài phù văn cổ xưa, có vẻ liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Tuy nhiên, đệ tử không rõ ý nghĩa sâu xa của chúng. Chỉ là... có một sự cộng hưởng kỳ lạ, khiến đệ tử không thể rời mắt." Lâm Phong nói một cách khiêm tốn, nhưng ánh mắt chàng vẫn ánh lên vẻ thông minh và sự kiên định. Chàng biết, Lý Nguyên Hạo đang thử chàng, và chàng cần phải thể hiện sự chân thành của mình.
Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. Nụ cười ấy giống như một cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại ẩn chứa sự hài lòng và một chút bất ngờ. "Ngươi không rõ, nhưng ngươi đã nhận ra được sự đặc biệt của chúng. Đó là điều mà nhiều trưởng lão khác, những người đã tu luyện hàng trăm năm, cũng đã bỏ qua. Ngươi có biết vì sao không?"
Lâm Phong lắc đầu. "Đệ tử ngu muội."
Lý Nguyên Hạo nhấp thêm một ngụm trà, rồi chậm rãi nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Bởi vì, những phù văn đó không chỉ là chữ viết. Chúng là dấu vết của một loại năng lượng cổ xưa, một loại ý chí đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chỉ những người có tâm hồn thuần khiết, có duyên phận sâu sắc với thời đại đó, mới có thể cảm nhận được sự cộng hưởng. Ngươi... đã làm được điều đó." Ông ngừng lại, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can Lâm Phong. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Ta biết, ngươi đến từ phàm giới, mang trong mình một bí ẩn mà chính ngươi cũng chưa thể lý giải hết. Ngươi có muốn tìm hiểu sâu hơn về những bí mật đó không? Về Huyễn Mặc Quyển, và cả vận mệnh của Thanh Vân Tông?"
Những lời nói của Lý Nguyên Hạo tựa như những tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển! Vận mệnh Thanh Vân Tông! Những từ ngữ này không còn là những khái niệm mơ hồ nữa, mà chúng đang được Lý Nguyên Hạo trực tiếp nhắc đến, đặt lên vai chàng một gánh nặng vô hình nhưng cũng đầy hứa hẹn. Lâm Phong cảm thấy một sự tò mò vô hạn trỗi dậy. Đây chính là cơ hội mà chàng đã chờ đợi, một cánh cửa mở ra thế giới của những bí ẩn cổ xưa, của Huyễn Mặc Chi Đạo mà chàng đang theo đuổi.
Chàng hít thở sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lý Nguyên Hạo, không hề né tránh. "Đệ tử nguyện ý, xin trưởng lão chỉ điểm." Giọng nói của chàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. Chàng biết, con đường tu chân càng lên cao càng gian nan, nhưng chàng không sợ hãi. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, đó chính là chí hướng của chàng.
Lý Nguyên Hạo mỉm cười, nụ cười lần này rõ ràng hơn, mang theo sự hài lòng sâu sắc. Ông biết, mình đã không nhìn lầm người. "Tốt lắm. Ngươi có dũng khí, có trí tuệ, và quan trọng nhất, ngươi có một trái tim không ngừng khao khát khám phá chân lý. Bí mật về Huyễn Mặc Quyển không phải là điều mà bất cứ ai cũng có thể chạm tới. Nó liên quan mật thiết đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và cả sự tồn vong của toàn bộ giới tu tiên. Thanh Vân Tông của chúng ta, từ ngàn xưa, đã canh giữ một phần của bí mật đó, chờ đợi người hữu duyên xuất hiện."
Ông đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh hùng vĩ của Thanh Vân Tông đang dần chìm trong ánh nắng chiều tà. "Và ngươi, Lâm Phong, chính là người hữu duyên đó. Sự xuất hiện của ngươi ở Cổ Điện, khả năng cảm nhận và giải mã những phù văn cổ xưa, đã chứng minh điều đó. Ta sẽ không giấu giếm ngươi nữa. Từ nay về sau, ta sẽ đích thân chỉ điểm cho ngươi, hướng dẫn ngươi khám phá những bí mật của Thanh Vân Tông, và cả của Huyễn Mặc Quyển."
Lâm Phong đứng thẳng người, cảm thấy một luồng chấn động chạy khắp cơ thể. Được một cường giả như Lý Nguyên Hạo đích thân chỉ điểm, đây là một cơ duyên hiếm có mà bất cứ đệ tử nào trong Thanh Vân Tông cũng mơ ước. Ánh mắt chàng lóe lên sự quyết tâm. Đây không chỉ là cơ hội để chàng nâng cao tu vi, mà còn là con đường để chàng khám phá thân thế bí ẩn của mình, và cả mục đích thực sự của Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng.
"Đệ tử xin đa tạ Lý Trưởng Lão!" Lâm Phong cung kính cúi đầu.
Lý Nguyên Hạo quay lại, ánh mắt ông nhìn Lâm Phong tràn đầy sự kỳ vọng. "Đừng vội mừng. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, những thử thách mà ngay cả ta cũng không thể lường trước được. Nhưng ta tin vào tiềm năng của ngươi. Hãy nhớ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi, sẽ là con đường Duy Ngã Độc Tôn, định hình vận mệnh của chính ngươi, và có thể là cả vận mệnh của giới tu tiên này." Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm, như thể nhìn thấy một tương lai xa xôi, một tương lai đầy rẫy phong ba bão táp nhưng cũng tràn ngập kỳ tích.
Trong thư phòng Thiên Nhai, dưới ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, một cuộc gặp gỡ định mệnh đã diễn ra. Một cường giả thâm sâu và một thanh niên đầy tiềm năng, đã cùng nhau mở ra một chương mới, một chương hứa hẹn những bí mật ngàn năm, những trận chiến kinh thiên động địa, và một hành trình Tu Tiên Huyễn Mặc đầy huyền thoại. Kế hoạch lớn mà Lý Nguyên Hạo đã thai nghén, giờ đây đã chính thức được khởi động, với Lâm Phong là nhân tố chủ chốt, là ngọn lửa sẽ thắp sáng những bí ẩn đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.