Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 60

Chỉ Điểm Cổ Ngữ: Bí Mật Ngàn Năm Trên Giới Hà Vô Biên

3799 từ
Mục tiêu: Lý Nguyên Hạo chính thức 'chỉ điểm đặc biệt' cho Lâm Phong, giao phó một nhiệm vụ liên quan đến việc giải mã sâu hơn các phù văn cổ đại và Huyễn Mặc Quyển, đồng thời hé lộ mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Lâm Phong bắt đầu cuộc hành trình mới theo sự chỉ dẫn, thể hiện sự trưởng thành, khao khát khám phá và chấp nhận trọng trách mới.,Giới thiệu nhân vật Ẩn Giả Bạch Sơn một cách ấn tượng và địa điểm Giới Hà Vô Biên hùng vĩ, bí ẩn.,Tiếp tục gieo rắc manh mối về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và bí ẩn sâu xa của Huyễn Mặc Quyển thông qua lời chỉ điểm của Ẩn Giả Bạch Sơn.,Củng cố vị thế và tiềm năng của Lâm Phong trong giai đoạn 'SETUP' của Arc 2.
Nhân vật: Lâm Phong, Lý Nguyên Hạo, Ẩn Giả Bạch Sơn
Mood: Bí ẩn, suy tư, tráng lệ, khám phá, mở ra một chương mới đầy thử thách.
Kết chương: [object Object]

Trong thư phòng Thiên Nhai, dưới ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, một cuộc gặp gỡ định mệnh đã diễn ra. Một cường giả thâm sâu và một thanh niên đầy tiềm năng, đã cùng nhau mở ra một chương mới, một chương hứa hẹn những bí mật ngàn năm, những trận chiến kinh thiên động địa, và một hành trình Tu Tiên Huyễn Mặc đầy huyền thoại. Kế hoạch lớn mà Lý Nguyên Hạo đã thai nghén, giờ đây đã chính thức được khởi động, với Lâm Phong là nhân tố chủ chốt, là ngọn lửa sẽ thắp sáng những bí ẩn đã bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ các đỉnh núi Thanh Vân Tông, Lâm Phong đã có mặt trước thư phòng của Lý Nguyên Hạo. Không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm tràn ngập phổi chàng, mang theo một chút hơi ẩm của sương đêm còn vương lại trên những tán lá. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong rừng trúc phía xa, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ một khe núi gần kề, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, khiến lòng người thêm thanh tịnh.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập mạnh vì mong đợi. Đêm qua, chàng đã trằn trọc không ngủ. Lời nói của Lý Nguyên Hạo cứ văng vẳng bên tai, về Huyễn Mặc Quyển, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và về cái "vận mệnh của Thanh Vân Tông" mà giờ đây, dường như, đang được đặt lên vai chàng. Sự tò mò trong chàng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, vượt qua cả nỗi lo lắng về trọng trách nặng nề. Chàng biết, đây là cơ hội vàng để khám phá bí ẩn về bản thân và con đường tu luyện của mình. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – chàng không chỉ muốn tu luyện để mạnh hơn, mà còn muốn hiểu rõ bản chất của cái “đạo” mà chàng đang theo đuổi.

Cánh cửa gỗ lim cổ kính khẽ mở, không một tiếng động. Một tiểu đồng gật đầu ra hiệu, mời Lâm Phong bước vào.

Bên trong thư phòng, một mùi hương trầm thoang thoảng từ lư hương cổ đặt trên bàn trà gỗ lim, hòa quyện với mùi giấy cũ và thảo dược dịu nhẹ từ những kệ sách chất đầy cổ tịch, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm cúng. Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi lên những đường nét chạm khắc tinh xảo trên bàn ghế và những bức thư họa treo trên tường. Lý Nguyên Hạo vẫn ngồi ngay ngắn sau bàn trà, bộ đạo bào màu xanh lam trang nhã phẳng phiu, râu tóc điểm bạc phơ, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ánh mắt ông vẫn thâm thúy như mọi khi, nhưng hôm nay, Lâm Phong cảm nhận được một tia kỳ vọng rõ ràng hơn trong đó.

“Ngươi đã đến rồi, Lâm Phong.” Lý Nguyên Hạo trầm giọng, nhấp một ngụm trà nóng.

Lâm Phong cung kính cúi đầu, ôm quyền: “Đệ tử bái kiến Lý Trưởng Lão.”

Lý Nguyên Hạo đặt chén trà xuống, một làn khói trắng mỏng manh vấn vít trên miệng chén. Ông nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi bí mật trong lòng chàng. “Ngồi đi. Đừng quá câu nệ.”

Lâm Phong làm theo lời, ngồi xuống ghế đối diện. Chàng cảm thấy từng giác quan của mình đều trở nên nhạy bén hơn, cố gắng thu nhận mọi chi tiết nhỏ nhất trong căn phòng này, và quan trọng hơn, từ vị trưởng lão quyền uy trước mặt.

“Đêm qua, ta đã nói với ngươi về Huyễn Mặc Quyển và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến,” Lý Nguyên Hạo bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một trọng lượng khó tả, “ngươi đã chứng minh được tiềm năng và trí tuệ phi phàm khi có thể cảm nhận và giải mã những phù văn cổ xưa ở Cổ Điện. Nhiệm vụ ta giao cho ngươi lần này không phải là tu luyện thông thường, mà là một ‘chỉ điểm đặc biệt’, liên quan đến vận mệnh của tông môn và cả một thời đại đã bị lãng quên – Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.”

Lâm Phong lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chữ. Trái tim chàng như thắt lại. Vận mệnh của Thanh Vân Tông? Một thời đại bị lãng quên? Đây không còn là một cuộc phiêu lưu cá nhân nữa, mà là một trọng trách lớn lao hơn rất nhiều. Nhưng kỳ lạ thay, chàng không cảm thấy sợ hãi. Thay vào đó là một sự háo hức khó tả, một khao khát được dấn thân vào những bí ẩn chưa từng được hé lộ.

“Đệ tử nguyện dốc hết sức lực, xin trưởng lão chỉ giáo,” Lâm Phong kính cẩn đáp, giọng nói vang lên kiên định, không chút do dự. Chàng biết, con đường này có thể đầy chông gai, nhưng chính là con đường mà chàng cần phải đi.

Lý Nguyên Hạo gật đầu hài lòng. “Tốt. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, Lâm Phong. Nó là một phần của lịch sử, là chìa khóa để hiểu về vết nứt của Thiên Đạo năm xưa, một sự kiện đã thay đổi toàn bộ cục diện giới tu tiên, và là nguyên nhân cho sự suy tàn của nhiều nền văn minh cổ đại sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.”

Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm, như thể đang nhìn về hàng vạn năm trước. “Huyễn Mặc Quyển, vốn là một phần của ‘Huyễn Mặc Chi Đạo’, một con đường tu luyện cực kỳ cổ xưa, tưởng chừng đã thất truyền. Nhưng nó vẫn còn đó, ẩn mình trong những tàn tích, chờ đợi người hữu duyên. Những phù văn ngươi phát hiện ở Cổ Điện chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh, một loại cổ ngữ đã bị lãng quên. Để hiểu được chúng, ngươi cần tìm đến một người.”

Lý Nguyên Hạo khẽ vẫy tay, một cuộn bản đồ da dê cổ kính và một miếng ngọc bội nhỏ, màu xanh lục bích, xuất hiện trên bàn. Bản đồ đã ngả màu ố vàng theo thời gian, nhưng những đường nét vẽ trên đó vẫn còn rõ ràng, được làm từ một loại da thú cực kỳ bền bỉ. Ngọc bội tản ra một luồng khí lạnh lẽo, trên bề mặt khắc một ký hiệu cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng thấy.

“Tấm bản đồ này sẽ dẫn ngươi đến một nơi xa xôi, một vùng đất hoang vu nằm sâu trong Vạn Thú Sơn Mạch, nơi ẩn cư của một vị ẩn giả,” Lý Nguyên Hạo nói, giọng ông mang theo một chút bí ẩn, “người này đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế gian. Ông ấy có thể vén màn thêm bí mật về Huyễn Mặc Quyển và những phù văn cổ đại mà ngươi đã khám phá. Miếng ngọc bội này là tín vật, chỉ cần ngươi đưa nó ra, ông ấy sẽ tin tưởng ngươi.”

Lâm Phong đưa tay đón lấy bản đồ và ngọc bội. Cảm giác thô ráp của tấm da dê cổ truyền đến đầu ngón tay, một cảm giác chân thật và nặng trĩu. Miếng ngọc bội mát lạnh trong lòng bàn tay, dường như có một luồng linh khí cổ xưa đang lưu chuyển bên trong nó.

“Hãy nhớ, Lâm Phong,” Lý Nguyên Hạo tiếp tục, ánh mắt ông trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, “Hành trình này không chỉ là để giải mã cổ ngữ, mà còn là để ngươi tự mình thể nghiệm và trưởng thành. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Con đường tu luyện của ngươi, Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu vạn vật, thấu hiểu chính mình. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hãy dùng trí tuệ và đạo tâm của ngươi để cảm nhận, để khám phá.”

Lâm Phong cúi đầu thật sâu: “Đệ tử xin đa tạ Lý Trưởng Lão đã chỉ điểm. Vãn bối nhất định không phụ kỳ vọng của người.”

Lý Nguyên Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười lần này mang theo một chút nhẹ nhõm. Ông vẫy tay, ra hiệu cho Lâm Phong có thể rời đi. “Đi đi, con đường phía trước còn dài. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, vì Giới Hà Vô Biên không phải là nơi mà bất cứ ai cũng có thể đặt chân đến.”

Khi Lâm Phong rời khỏi thư phòng, ánh nắng đã xua tan gần hết sương mù, chiếu rọi rực rỡ lên những mái ngói xanh biếc của Thanh Vân Tông. Nhưng trong lòng chàng, một màn sương mù khác lại vừa được vén lên, hé lộ một con đường mới, đầy bí ẩn và hứa hẹn, trải dài đến tận chân trời.

***

Với bản đồ da dê cổ trong tay và miếng ngọc bội xanh biếc cài cẩn thận trong túi áo, Lâm Phong khởi hành ngay sau khi nhận được chỉ dẫn từ Lý Nguyên Hạo. Chàng men theo con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Thanh Vân Tông, xuyên qua Rừng Cổ Mộc rậm rạp. Ban ngày, khu rừng này hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ và yên bình. Những cây cổ thụ cao lớn vươn mình lên tận trời xanh, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên, chỉ để lại những vệt nắng lung linh xuyên qua, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt.

Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng quyện vào không khí, mang theo sự tươi mát và trong lành. Lâm Phong đi bộ với bước chân vững chãi, thỉnh thoảng liếc nhìn bản đồ cổ trong tay. Chàng không vội vã, mà cố gắng tận hưởng từng khoảnh khắc của hành trình, như một cách để chuẩn bị cho những gì sắp đến.

Tâm trí Lâm Phong tràn ngập những suy nghĩ về lời dặn dò của Lý Nguyên Hạo. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Huyễn Mặc Quyển... Liệu có phải mình đang bước vào một âm mưu lớn hơn mình tưởng? Những từ ngữ này cứ vang vọng, khuấy động lên sự tò mò và cả một chút lo lắng. Nhưng cảm giác này... thật phấn khích! Từ khi bắt đầu con đường tu tiên, chàng đã luôn khao khát những cuộc phiêu lưu, những bí ẩn cần được giải đáp. Và giờ đây, một cánh cửa hoàn toàn mới đã mở ra.

Chàng nhớ lại những lời của Lý Nguyên Hạo: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Và cái "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn" mà chàng đang theo đuổi. Đây không chỉ là việc tăng cường sức mạnh, mà còn là hành trình khám phá chân lý, khám phá bản chất của sự tồn tại. Chàng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây phủ đầy rêu phong, chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Chàng nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí dồi dào trong rừng, cảm nhận sự sống đang chảy tràn khắp nơi.

"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh." Chàng thì thầm. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng đã từng bước vượt qua những giới hạn. Giờ đây, chàng đang đứng trước một thử thách lớn hơn bao giờ hết, một thử thách có thể định hình không chỉ vận mệnh của chàng mà còn của cả một thế giới. Trọng trách này vừa nặng nề, vừa vinh quang.

Lâm Phong tiếp tục hành trình, thỉnh thoảng chàng lại dừng chân để quan sát những loài linh thú nhỏ, những bông hoa dại khoe sắc, hay đơn giản chỉ là lắng nghe tiếng gió rì rào. Chàng cảm nhận được sự khác biệt của hành trình này so với các nhiệm vụ tông môn thông thường. Đây không phải là việc săn bắt yêu thú, hay tìm kiếm linh dược. Đây là một cuộc hành trình tìm kiếm tri thức, tìm kiếm chân lý, một cuộc đối thoại sâu sắc với lịch sử và bản thân.

Mỗi bước đi của Lâm Phong đều vững chãi, thể hiện sự quyết tâm và kiên định. Chàng biết rằng, để xứng đáng với sự kỳ vọng của Lý Nguyên Hạo, và để thỏa mãn khao khát khám phá của chính mình, chàng phải đối mặt với mọi thử thách bằng cả trí tuệ và dũng khí. Con đường mòn dần dần trở nên hoang vắng hơn, những dấu chân của con người thưa thớt dần, nhường chỗ cho những lối đi tự nhiên của thú rừng. Cây cối càng lúc càng rậm rạp, ánh sáng lọt qua tán lá cũng càng lúc càng yếu ớt.

Lâm Phong không cảm thấy sợ hãi, mà thay vào đó là một cảm giác hòa mình vào tự nhiên. Chàng cảm thấy mình đang trở về với cội nguồn, nơi mà con người và vạn vật vẫn còn nguyên sơ, chưa bị những quy tắc phức tạp của thế giới tu chân làm vẩn đục. Chàng thở ra một hơi dài, ánh mắt tràn đầy sự hứng khởi. Đây chính là cuộc sống mà chàng mong muốn, một cuộc sống đầy phiêu lưu, đầy khám phá, và không ngừng tiến về phía trước. Chàng chợt nghĩ đến những mỹ nhân trong lòng, những người đã và sẽ cùng chàng đối mặt với phong ba bão táp. Chính họ là động lực lớn nhất để chàng không ngừng mạnh mẽ hơn, để bảo vệ họ, để cùng họ tạo nên một kết cục viên mãn.

Sau nhiều ngày hành trình xuyên qua Rừng Cổ Mộc, băng qua những dãy núi hiểm trở và các thung lũng sâu thẳm, Lâm Phong cuối cùng cũng đến được rìa của một vùng đất hoàn toàn khác biệt.

***

Chiều tà, những tia nắng cuối cùng đang dần khuất sau đường chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng không gian rộng lớn. Lâm Phong đứng trên một đỉnh đồi trọc, trước mặt chàng là một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp: Giới Hà Vô Biên. Dòng sông rộng lớn đến vô tận, không nhìn thấy bờ đối diện, cuồn cuộn chảy xiết, tạo nên tiếng gầm gừ vang vọng khắp không gian, như tiếng thở của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say. Sóng nước va đập vào những ghềnh đá lởm chởm, bắn tung bọt trắng xóa, rồi tan biến vào màn sương mù dày đặc bắt đầu lượn lờ trên mặt sông, che khuất tầm nhìn, khiến Giới Hà càng thêm phần bí ẩn và đáng sợ.

Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm lấy Lâm Phong, mang theo mùi nước sông đặc trưng, mùi tanh nhẹ của cá và thủy quái, cùng mùi rêu phong bám trên những tảng đá gồ ghề. Gió rít qua các ghềnh đá, tạo nên những âm thanh kỳ dị, đôi khi giống như tiếng khóc than, đôi khi lại như tiếng gầm rú của một loài sinh vật nào đó. Linh khí tại đây hỗn loạn một cách lạ thường, không còn trong lành và thuần khiết như ở Thanh Vân Tông, mà mang một vẻ hoang dã, dữ tợn. Cảm giác choáng ngợp xâm chiếm lấy Lâm Phong, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bao la và uy nghi của tạo hóa.

Lâm Phong siết chặt bản đồ trong tay, ánh mắt quét qua khắp không gian. Theo chỉ dẫn, vị ẩn giả mà chàng cần tìm đang ẩn cư ở đâu đó gần Giới Hà Vô Biên này. Giữa làn sương mù mờ ảo đang ngày càng dày đặc, một bóng người nhỏ bé, già nua bỗng hiện ra như từ hư không, cách bờ sông không xa. Người đó mặc một chiếc áo vải thô sơ, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhưng bước đi lại vô cùng nhẹ nhàng, không để lại dấu vết. Dù dáng người nhỏ bé, nhưng Lâm Phong lại cảm nhận được một khí chất siêu phàm, cổ xưa, toát ra từ vị lão nhân này, như thể ông đã hòa mình vào chính dòng chảy của Giới Hà.

“Vạn vật hữu linh, đạo pháp tự nhiên.” Giọng nói trầm ấm, vang vọng giữa tiếng sông gầm gừ và tiếng gió rít, tựa như một tiếng chuông cổ, đánh thức cả không gian. “Tiểu tử, ngươi đến tìm lão phu vì những phù văn cổ xưa kia sao?”

Lâm Phong giật mình, không ngờ vị ẩn giả này lại xuất hiện bất ngờ đến vậy, và còn biết rõ mục đích của chàng. Chàng lập tức thu lại vẻ kinh ngạc, chỉnh đốn trang phục, cung kính cúi đầu.

“Vãn bối Lâm Phong, bái kiến tiền bối.” Chàng giơ miếng ngọc bội xanh biếc ra, “Đệ tử phụng mệnh Lý Nguyên Hạo trưởng lão, đến đây xin tiền bối chỉ giáo về những phù văn cổ đại và Huyễn Mặc Quyển.”

Ẩn Giả Bạch Sơn – bởi vì chàng đoán đây chính là vị ẩn giả đó – khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Phong một lượt, như muốn xuyên thấu tận tâm can. Đôi mắt già nua nhưng lại sâu thẳm như vũ trụ, dường như ẩn chứa vô vàn tri thức và bí mật. “Ngọc bội của Lý Nguyên Hạo… Hắn quả nhiên không tầm thường, lại có thể tìm được ngươi.” Ông khẽ khàng đưa tay, chạm nhẹ vào miếng ngọc bội, rồi lại nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt dừng lại ở vùng đan điền của chàng, nơi Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình. “Ngươi có duyên với vật đó… Một loại duyên phận đã bị chôn vùi qua hàng vạn năm.”

Ông chậm rãi rụt tay về, ánh mắt đầy suy tư. “Nhưng muốn hiểu được cổ ngữ, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần đạo tâm và sự thấu hiểu về bản chất của vạn vật. Ngươi đã cảm nhận được những tàn tích của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đó là điều hiếm có. Giới Hà Vô Biên này, chính là một trong những vết tích còn sót lại rõ ràng nhất của cuộc đại chiến đó, nơi mà Thiên Đạo đã từng bị tổn thương. Những phù văn cổ đại mà ngươi tìm thấy, chúng không chỉ là chữ viết, chúng là hiện thân của ý chí, của linh hồn, của một thời đại đã bị lãng quên.”

Lâm Phong lắng nghe với tất cả sự tập trung. Những lời của Ẩn Giả Bạch Sơn càng làm chàng thêm tin tưởng vào sự đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển, và cả thân thế bí ẩn của mình. Chàng cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng con đường tu luyện của mình không chỉ là việc hấp thu linh khí, mà còn là việc khám phá một lịch sử vĩ đại, một bí mật đã bị chôn vùi.

Ẩn Giả Bạch Sơn lại nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu. “Hãy nói cho lão phu biết, ‘đạo’ mà ngươi theo đuổi là gì? Một đạo tu luyện thông thường, hay một con đường khác biệt?”

Câu hỏi này của Ẩn Giả Bạch Sơn khiến Lâm Phong trầm ngâm. Chàng đã từng suy nghĩ về điều này rất nhiều lần. Đạo của chàng là gì? Không phải là đạo của những tông môn lớn, không phải là đạo của những cường giả đã thành danh. Đạo của chàng là con đường của một phàm nhân nghịch thiên.

Sau một lát suy nghĩ, Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Ẩn Giả Bạch Sơn. “Đạo của vãn bối là đạo tự do tự tại, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Là đạo bảo vệ những người mình yêu thương, không để bất cứ ai làm hại họ. Và hơn hết, là đạo nghịch thiên cải mệnh, không chấp nhận số phận đã định sẵn, mà tự mình tạo ra con đường của riêng mình.”

Ẩn Giả Bạch Sơn nghe xong, bật cười sảng khoái. Tiếng cười của ông vang vọng giữa tiếng sông gầm gừ, mang theo một sự sảng khoái và tán thưởng. “Ha ha, một tiểu tử thú vị! Đạo của ngươi… nó không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Tự do tự tại, bảo vệ người mình yêu thương, nghịch thiên cải mệnh… Ngươi đã hiểu được phần nào bản chất của Huyễn Mặc Chi Đạo rồi đấy.”

Ông chỉ tay vào một tảng đá phẳng lì, rộng lớn, nằm sát bờ sông, bề mặt được mài nhẵn bởi dòng chảy của thời gian. “Ngồi xuống đi, bên bờ Giới Hà Vô Biên này, những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn vang vọng trong gió và nước. Lão phu sẽ nói cho ngươi nghe về cổ ngữ, về Huyễn Mặc Quyển, và về những gì đã xảy ra hàng vạn năm về trước, khi Thiên Đạo rạn nứt…”

Lâm Phong ngồi xuống tảng đá, cảm nhận hơi lạnh từ mặt đá truyền lên. Chàng hít thở sâu, cố gắng lắng nghe từng lời của Ẩn Giả Bạch Sơn, cảm nhận khí tức cổ xưa từ Giới Hà Vô Biên và từ chính vị ẩn giả bí ẩn này. Dòng sông vẫn gầm gừ không ngừng, sương mù ngày càng dày đặc, bao phủ lấy hai người, như thể họ đang tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, bước vào một không gian khác, nơi thời gian và lịch sử đan xen vào nhau. Một chương mới trong hành trình của Lâm Phong đã chính thức mở ra, một chương đầy bí ẩn, thử thách, và những kiến thức cổ xưa đang chờ đợi được khám phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ