Ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ mặt sông, nhuộm vàng cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, huyền ảo. Dòng nước Lam Thủy vẫn chảy trôi lững lờ, phản chiếu những sắc màu rực rỡ cuối ngày. Lâm Phong ngồi yên vị trên tảng đá phẳng lì, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm vào dòng chảy vô tận. Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất đặc trưng của sông nước, vuốt ve mái tóc đen nhánh của chàng.
Sự kiên định mà chàng vừa thốt ra vào cuối ngày hôm qua, cái ý chí "mở một con đường của riêng mình" dường như đã dần bị bào mòn bởi sự thật phũ phàng của hiện tại. Suốt mấy ngày qua, chàng đã cố gắng hết sức, thử đủ mọi cách để cảm ứng linh khí theo lời Hoàng Lão Quái, nhưng tất cả đều vô ích. Không một chút linh khí nào chịu dung nhập vào cơ thể chàng, không một gợn sóng nào xuất hiện trong đan điền trống rỗng. Mọi nỗ lực đều như muối bỏ biển, tựa như phàm nhân muốn nắm bắt mây trời.
"Rốt cuộc cái 'khác' mà lão quái nói là gì? Chẳng lẽ ta thật sự không thể tu luyện?" Lâm Phong thầm thì, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. Sự thất vọng, thứ mà chàng đã cố gắng kìm nén, giờ đây như một con sóng dữ dội, chực chờ cuốn phăng mọi hy vọng còn sót lại. Hắn cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vô vọng trên bờ cát khô. Ý chí kiên cường là một chuyện, nhưng khi đối mặt với bức tường vô hình không thể vượt qua, ngay cả tâm trí kiên định nhất cũng khó tránh khỏi sự mệt mỏi và chán nản.
Hắn khẽ thở dài, tựa lưng vào thân cây cổ thụ già nua ven sông. Tiếng mái chèo khua nước từ xa xa, tiếng chim hót véo von, tiếng người nói chuyện rôm rả từ các làng chài vọng lại, tất cả những âm thanh của sự sống động ấy giờ đây lại càng khiến tâm trạng chàng thêm nặng nề. Chúng như những lời nhắc nhở rằng thế giới vẫn vận hành bình thường, chỉ có riêng chàng là đang lạc lối, đang mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát.
Lâm Phong đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve Huyễn Mặc Quyển đang nằm yên vị trong lòng bàn tay. Cuốn sách cổ xưa, bìa đã ngả màu, như một vật phẩm bình thường, không hề có vẻ gì là một bảo vật thần bí. Nhưng mỗi khi chàng chạm vào, nó lại khẽ ấm lên, một cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt, tựa như hơi thở của một sinh linh đang ngủ say. Hắn nhớ lại cảm giác "trống rỗng" kỳ lạ mà hắn đã cảm nhận được bên trong mình, không phải là thiếu hụt linh khí đơn thuần, mà là một khoảng không bao la, như một cái hố sâu không đáy, không ngừng đòi hỏi được lấp đầy. Và cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển cũng khẽ ấm lên, dường như đang "hút" một thứ gì đó từ môi trường xung quanh, nhưng không phải để truyền vào cơ thể hắn.
"Huyễn Mặc Quyển... ngươi có thể làm gì cho ta đây?" Hắn hỏi, giọng đầy hoài nghi và một chút tuyệt vọng. "Ngươi là chìa khóa cho 'con đường khác' mà lão quái nói, hay chỉ là một món đồ chơi vô dụng?" Chàng miên man suy nghĩ, lật giở từng trang sách đã cũ kỹ, mực viết đã phai nhạt, những nét chữ cổ quái không thể đọc hiểu. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh..." Những câu nói mà chàng đã từng nghe, từng tự nhắc nhở bản thân, giờ đây vang vọng trong tâm trí như một lời châm biếm. Nếu ngay cả con đường tu luyện cơ bản nhất cũng không thể đi, thì làm sao chàng có thể nghịch thiên, nghịch mệnh?
Cảm giác trống rỗng trong cơ thể Lâm Phong không hề mất đi, thậm chí còn trở nên rõ ràng hơn, như một cơn đói cồn cào đang réo gọi từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cố gắng tập trung, lắng nghe "tiếng nói" của chính mình, của huyết nhục, của xương cốt, nhưng chỉ có sự im lặng và khoảng không vô tận. Sự bất lực dâng lên, khiến Lâm Phong cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi qua mặt, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây.
Trong khoảnh khắc ấy, khi ý chí gần như cạn kiệt, Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn lại một lần nữa khẽ ấm lên. Lần này, sự ấm áp không chỉ đơn thuần là cảm giác mơ hồ, mà còn kèm theo một rung động nhẹ nhàng, tựa như một nhịp đập, một lời nhắc nhở thầm lặng. Nó không giống như việc hấp thụ linh khí, mà là một sự tương tác tinh tế, khó hiểu. Cảm giác như có một sự sống đang ẩn chứa bên trong cuốn sách, một sự sống đang cố gắng giao tiếp, đang cố gắng chỉ dẫn.
Lâm Phong mở mắt, nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Dù không hiểu, nhưng sự rung động này lại khơi dậy một tia hy vọng mỏng manh trong lòng chàng. "Chẳng lẽ, ngươi thật sự có ý thức?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói đầy bối rối. Ánh mắt chàng vẫn kiên định, dù có chút ưu tư. Hắn biết, nếu muốn tìm ra lời giải đáp, hắn không thể bỏ cuộc. Hắn sẽ phải tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục khám phá, dù con đường có gian nan đến mấy.
Lâm Phong đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, soi rọi con đường mờ ảo. Hắn quyết định quay về Quán Trọ Lạc Trần, hoặc ít nhất là tìm một nơi kín đáo hơn để suy nghĩ. Dù thất vọng, nhưng chàng vẫn không ngừng hy vọng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thề vẫn còn đó, nhắc nhở chàng về một con đường mà chàng đã chọn, dù chưa thể nhìn rõ.
***
Khi Lâm Phong đang chuẩn bị rời đi, một bóng dáng lảo đảo, xiêu vẹo bất ngờ xuất hiện từ lùm cây rậm rạp gần đó. Đó không ai khác chính là Hoàng Lão Quái, lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, trên tay vẫn cầm bầu rượu quen thuộc. Lão bước đi không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang một vẻ thâm sâu khó lường. Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, ẩn chứa ý cười nửa vời, nửa trêu chọc nửa thâm ý, quét qua gương mặt đang đầy vẻ ưu tư của Lâm Phong. Mùi rượu nồng nặc thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi cỏ cây ẩm ướt.
“Tiểu tử, mặt mày ủ dột vậy?” Hoàng Lão Quái cất giọng khàn khàn, tiếng cười khẩy vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Chẳng lẽ ‘con đường khác’ của lão già này làm ngươi khó hiểu đến thế sao?” Lão tiến đến, vỗ mạnh vào vai Lâm Phong, lực đạo khiến chàng suýt chút nữa là mất thăng bằng. Bàn tay lão khô ráp và lạnh lẽo, nhưng lại mang theo một luồng khí tức kỳ dị, khiến Lâm Phong cảm thấy một sự rùng mình khó tả.
Lâm Phong quay phắt lại, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Chàng không ngờ lão quái lại xuất hiện vào lúc này, ngay khi chàng đang cảm thấy bế tắc nhất. “Sư phụ!” Hắn vội vàng cúi chào, giọng nói pha lẫn sự kính trọng và khẩn cầu. “Đệ tử… đệ tử vẫn không thể cảm ứng linh khí. Huyễn Mặc Quyển này rốt cuộc là thứ gì? Lời người nói về ‘cái khác’ có ý nghĩa gì?” Chàng vội vã hỏi, như thể sợ rằng lão sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Sự tuyệt vọng đã kìm nén bấy lâu giờ đây bùng phát thành một loạt câu hỏi dồn dập.
Hoàng Lão Quái bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp bờ sông, khiến vài con chim đang ngủ trên cành cây giật mình bay vút lên. Lão uống một ngụm rượu lớn từ bầu, sau đó lau miệng bằng mu bàn tay, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhưng cũng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Ha ha, phàm nhân như ngươi thì làm sao cảm ứng linh khí? Ngươi không có linh căn, nhưng ngươi có một thứ còn đặc biệt hơn… một thứ mà hàng vạn tu sĩ mơ ước cũng không có được.” Lão dừng lại, cố ý kéo dài sự tò mò của Lâm Phong.
Lâm Phong nín thở, đôi mắt mở to, chăm chú lắng nghe từng lời của lão quái. Hắn cảm thấy một tia sáng le lói đang dần hé mở trong tâm trí mình.
“Huyễn Mặc Quyển này không phải là công pháp, tiểu tử ngốc ạ!” Hoàng Lão Quái chỉ vào cuốn sách trong tay Lâm Phong, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn, nhưng vẫn giữ vẻ bí hiểm. “Nó là một ‘khí linh’, một ‘bảo vật’ đã chọn ngươi. Nó sẽ là linh căn, là đan điền, là con đường của ngươi!” Lời nói của lão như sấm sét giáng xuống tai Lâm Phong, khiến chàng choáng váng. Khí linh? Bảo vật? Linh căn? Đan điền? Tất cả những thuật ngữ đó đều vượt quá sự hiểu biết của chàng, nhưng chúng lại mang một sức nặng kỳ lạ, một sự thật không thể chối cãi.
Hoàng Lão Quái lại uống thêm một ngụm rượu, đôi mắt lấp lánh như sao. “Thân thể ngươi… không tầm thường. Nó không phải là phàm thể, cũng không hoàn toàn là linh thể. Nó cần một loại ‘linh khí’ khác, một loại ‘năng lượng’ khác, và Huyễn Mặc Quyển chính là chìa khóa. Ngươi cần phải ‘hồi sinh’ nó, và nó sẽ ‘hồi sinh’ ngươi.” Lão quái nói, từng lời như chứa đựng thâm ý sâu xa, ẩn chứa những bí mật vượt xa tầm hiểu biết của Lâm Phong. “Cái ‘trống rỗng’ mà ngươi cảm nhận được, không phải là thiếu hụt, mà là một không gian chờ đợi được lấp đầy, một ‘hồ chứa’ đặc biệt chỉ dành riêng cho ngươi và Huyễn Mặc Quyển.”
Lâm Phong cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những lời của Hoàng Lão Quái đã lật đổ hoàn toàn mọi quan niệm của chàng về tu tiên, về linh căn, về cơ thể. Chàng không tầm thường? Huyễn Mặc Quyển là linh căn, là đan điền của chàng? Điều này… điều này thật sự quá hoang đường, nhưng lại mang một sức thuyết phục kỳ lạ, bởi vì nó giải thích được tất cả những bế tắc mà chàng đã gặp phải.
“Sư phụ… vậy phải làm sao để ‘hồi sinh’ nó? Làm sao để lấp đầy cái ‘hồ chứa’ này?” Lâm Phong hỏi, giọng nói run rẩy vì xúc động và hy vọng. Ánh mắt chàng giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà rực cháy một ngọn lửa khao khát mãnh liệt.
Hoàng Lão Quái lại bật cười, lần này là một nụ cười đầy hài lòng, như thể lão đã đạt được mục đích của mình. “Đừng hỏi nhiều, tiểu tử. Con đường của ngươi, ngươi phải tự mình khám phá. Lão già này chỉ là người dẫn lối. Ngươi muốn biết phải làm gì ư?” Lão chỉ tay về phía Đông, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. “Đi về phía Đông, vào Cấm Địa Vạn Yêu. Tìm thứ mà nó ‘thèm muốn’. Chỉ khi đó, ngươi mới hiểu được con đường của mình.”
“Cấm Địa Vạn Yêu?” Lâm Phong thốt lên, vẻ mặt tái mét. “Nhưng nơi đó… rất nguy hiểm! Nơi đó là nơi sinh sống của vô số yêu thú hung tợn, thậm chí có cả yêu vương cấp cao. Người ta đồn rằng, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng khó mà sống sót nếu đi sâu vào đó!” Cấm Địa Vạn Yêu là một cái tên mà ngay cả phàm nhân cũng biết đến, một vùng đất cấm kỵ được bao phủ bởi những truyền thuyết rùng rợn và chết chóc. Với một phàm nhân không có linh khí như chàng, việc bước chân vào đó chẳng khác nào tự sát.
Hoàng Lão Quái nhún vai, vẻ mặt bất cần. “Nguy hiểm? Nguy hiểm thì mới có cơ duyên. Ngươi nghĩ con đường nghịch thiên cải mệnh lại dễ dàng sao? Vả lại, ngươi đâu có đơn độc. Huyễn Mặc Quyển sẽ dẫn lối cho ngươi, chỉ cần ngươi tin tưởng vào nó.” Lão nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ thử thách. “Hơn nữa, ta đã nói rồi, ngươi không phải phàm nhân tầm thường. Nếu ngươi muốn đi con đường của ‘Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn’, ngươi phải chấp nhận mọi hiểm nguy.”
Một làn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi sương đêm và một mùi hương ẩm mốc từ khu rừng phía đông. Lâm Phong nhìn về phía Cấm Địa Vạn Yêu, nơi bóng đêm nuốt chửng mọi thứ. Trong lòng chàng là một cuộc đấu tranh dữ dội. Một bên là nỗi sợ hãi về những hiểm nguy chết người, một bên là khao khát được tu luyện, được khám phá bí ẩn của chính mình và của Huyễn Mặc Quyển. Ánh mắt Hoàng Lão Quái vẫn dán chặt vào chàng, như một lời thúc giục vô hình.
Cuối cùng, Lâm Phong hít một hơi thật sâu, nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay. “Đệ tử hiểu rồi, Sư phụ!” Hắn nói, giọng nói tuy còn chút run rẩy, nhưng ý chí đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự thất vọng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa nhiệt huyết rực cháy. “Đệ tử sẽ đi Cấm Địa Vạn Yêu!”
Hoàng Lão Quái nở một nụ cười bí hiểm, gật gù hài lòng. “Tốt lắm, tiểu tử. Nhớ kỹ, con đường của ngươi khác với tất cả. Đừng cố gắng đi theo lối mòn của kẻ khác.” Lão nói rồi quay lưng, bóng dáng già nua nhanh chóng hòa vào bóng đêm, biến mất không một dấu vết, chỉ để lại mùi rượu thoang thoảng trong không khí. Lão đi nhanh như khi lão xuất hiện, tựa như một làn gió thoảng qua, để lại Lâm Phong một mình với những suy nghĩ ngổn ngang và một nhiệm vụ đầy thử thách.
***
Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh như muôn vàn con mắt đang dõi theo Lâm Phong trên con đường mòn dẫn vào Cấm Địa Vạn Yêu. Không khí càng lúc càng trở nên ẩm thấp và lạnh lẽo, một làn sương mù mỏng manh bắt đầu giăng mắc, phủ lên cảnh vật một vẻ huyền ảo, ma mị. Từ sâu trong rừng, những tiếng động lạ vọng ra: tiếng lá cây xào xạc như có thứ gì đó đang lướt qua, tiếng cú mèo rúc lên ai oán, và đôi khi là một tiếng gầm gừ trầm đục, khiến xương sống Lâm Phong lạnh toát. Mùi ẩm mốc của rừng già, mùi lá cây mục rữa và một mùi hương tanh tưởi, lạ lẫm, tựa như mùi máu hoặc mùi sương độc, thoang thoảng trong không khí, khiến chàng phải nín thở.
Lâm Phong bước đi cẩn trọng, từng bước chân đều nhẹ nhàng và dứt khoát. Hắn đã giấu kỹ Huyễn Mặc Quyển vào trong áo, gần sát lồng ngực, nơi chàng có thể cảm nhận được sự ấm áp mơ hồ từ nó. Dù trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng lời nói của Hoàng Lão Quái đã gieo vào lòng chàng một niềm tin mãnh liệt. Hắn không còn là một phàm nhân vô dụng nữa, hắn có một con đường riêng, một bảo vật độc nhất vô nhị.
“Huyễn Mặc Quyển… rốt cuộc ngươi muốn ta tìm thứ gì trong cái chốn quỷ quái này?” Hắn thầm nghĩ, đôi mắt cảnh giác quét qua những lùm cây rậm rạp và những bóng cây cổ thụ méo mó, hình thù kỳ dị hiện lên trong màn sương. Sự im lặng của khu rừng, đôi khi bị phá vỡ bởi những âm thanh đáng sợ, càng khiến không khí thêm phần căng thẳng. Lâm Phong biết, một phàm nhân như chàng không có sức mạnh để đối đầu với bất kỳ yêu thú nào trong Cấm Địa Vạn Yêu. Chàng chỉ có thể dựa vào sự cẩn trọng, sự nhanh trí và… Huyễn Mặc Quyển.
Càng tiến sâu vào rừng, sương mù càng dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen nhau, tạo thành một tán cây dày đặc, che khuất cả ánh trăng và sao. Ánh sáng le lói từ bên ngoài hầu như không thể xuyên qua, khiến khu rừng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có những đốm sáng lập lòe từ những loại nấm phát quang hoặc ánh mắt của một số loài sinh vật ẩn mình.
Lâm Phong dừng lại bên một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những rễ cây to lớn bám chặt vào lòng đất, tạo thành những hình thù kỳ quái. Hắn tựa lưng vào thân cây, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu, hắn có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Hắn lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi áo, đặt nó lên lòng bàn tay.
Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, không chỉ là sự ấm áp mơ hồ như trước, mà là một sự rung lắc nhẹ nhàng, liên tục, như một la bàn đang chỉ hướng. Luồng khí tức mà nó phát ra cũng trở nên rõ ràng hơn, không còn mờ nhạt như trước nữa. Nó không chỉ đơn thuần là ấm áp, mà còn có một cảm giác như đang "khao khát", một sự "hút" mãnh liệt hướng về một phía nào đó trong rừng sâu.
Lâm Phong cảm nhận được sự dẫn dắt rõ ràng từ cuốn sách. Dường như Huyễn Mặc Quyển đang gọi, đang chỉ lối cho chàng đến một nơi nào đó, đến "thứ mà nó thèm muốn". Ánh mắt chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi đã bị đẩy lùi, thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt vào bảo vật thần bí này, và một sự tò mò vô hạn về bí ẩn đằng sau nó.
“Được thôi, Huyễn Mặc Quyển,” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói pha chút hài hước và quyết tâm. “Nếu ngươi đã thèm muốn đến vậy, vậy thì chúng ta sẽ cùng đi tìm. Dù có là long đàm hổ huyệt, ta cũng sẽ theo ngươi một chuyến!”
Hắn đứng dậy, đôi mắt sắc bén quét qua màn sương mù dày đặc. Huyễn Mặc Quyển trong tay vẫn rung động không ngừng, chỉ dẫn chàng đi sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu, nơi những bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi. Con đường của Lâm Phong, một kẻ phàm nhân không linh căn, nhưng lại mang trong mình một bảo vật độc nhất, chính thức bắt đầu hành trình khám phá những điều chưa từng được biết đến, bước chân vào vùng đất cấm kỵ, với hy vọng tìm thấy con đường tu tiên của riêng mình. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thề vang vọng trong tâm trí chàng, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi vô định.