Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 61

Thiên Cơ Huyễn Mặc: Tầng Sâu Cổ Ngữ Tại Giới Hà

4129 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu quá trình học hỏi sâu hơn về phù văn cổ đại và Huyễn Mặc Quyển dưới sự hướng dẫn của Ẩn Giả Bạch Sơn.,Khắc họa thiên phú tu luyện vượt trội của Lâm Phong, thể hiện khả năng lĩnh ngộ nhanh chóng những kiến thức cổ xưa phức tạp, gây kinh ngạc cho Ẩn Giả Bạch Sơn.,Tiết lộ thêm những bí mật về Huyễn Mặc Quyển và mối liên hệ sâu sắc của nó với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mở rộng thế giới quan và tầm nhìn của Lâm Phong.,Củng cố vị thế của Lâm Phong như một nhân vật đặc biệt, có khả năng giải mã những điều mà người khác không thể, phù hợp với giai đoạn 'SETUP' của Arc 2.,Chuẩn bị cho sự phát triển sức mạnh và kiến thức của Lâm Phong, hướng đến việc đột phá các cảnh giới cao hơn và đối mặt với các thử thách lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Ẩn Giả Bạch Sơn
Mood: Mysterious, intellectual, sense of wonder, slightly tense, contemplative.
Kết chương: [object Object]

Sương mù vẫn giăng mắc dày đặc trên Giới Hà Vô Biên khi bình minh vừa ló dạng, phủ lên vạn vật một tấm màn hư ảo, khiến cảnh vật xung quanh trở nên mờ mịt, huyền hoặc. Không gian chìm trong hơi lạnh lẽo đặc trưng của dòng sông cổ xưa, nơi linh khí hỗn loạn và dòng chảy mạnh mẽ tạo nên một cảm giác choáng ngợp, xen lẫn chút rùng rợn. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ không ngừng, hòa cùng tiếng gió rít qua những ghềnh đá hình thù kỳ dị, tạo thành một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên. Mùi nước sông tanh nhẹ, mùi ẩm ướt của sương và mùi rêu phong trên những tảng đá xám xịt len lỏi vào từng hơi thở, như nhắc nhở Lâm Phong rằng chàng đang ở một nơi hoàn toàn khác biệt so với thế giới phàm trần hay những tiên sơn lộng lẫy.

Lâm Phong và Ẩn Giả Bạch Sơn ngồi đối diện nhau trên một tảng đá phẳng lì, rộng lớn, bề mặt đã được mài nhẵn bởi dòng chảy miên viễn của thời gian. Giữa hai người, cuốn Huyễn Mặc Quyển đang mở ra, những trang giấy cổ kính ngả màu úa vàng, ẩn hiện những phù văn đen tuyền vừa quen thuộc lại vừa xa lạ với Lâm Phong. Vẻ ngoài đơn sơ của Ẩn Giả Bạch Sơn, với mái tóc bạc phơ và bộ áo vải thô sơ, hoàn toàn đối lập với tri thức sâu thẳm ẩn chứa trong đôi mắt tựa vũ trụ của ông.

“Phù văn cổ đại không chỉ là ký tự, tiểu hữu,” Ẩn Giả Bạch Sơn trầm giọng, âm điệu trầm ấm nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử, “Chúng là những mảnh ghép của đạo lý thiên địa, là tiếng vọng từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Mỗi nét vẽ, mỗi đường cong đều ẩn chứa một phần bản chất của vũ trụ, một ý chí, một linh hồn đã từng rung động cả càn khôn.”

Lâm Phong lắng nghe, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa kinh ngạc vừa kích thích. Chàng đã từng tiếp xúc với những phù văn này, đã từng cảm nhận được sự hùng vĩ và phức tạp của chúng, nhưng chưa bao giờ có thể hình dung được chiều sâu thực sự của chúng lại lớn đến vậy. “Đệ tử cảm thấy những phù văn này ẩn chứa một lực lượng nào đó, nhưng lại vô cùng hỗn loạn, khó nắm bắt,” chàng đáp, ánh mắt không rời những ký tự cổ xưa, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một trật tự ẩn giấu.

Ẩn Giả Bạch Sơn gật đầu, râu bạc khẽ lay động theo nụ cười hiền từ. “Đó là tàn dư của chiến trường cổ, năng lượng hỗn tạp. Khi thần ma giao tranh, Thiên Đạo rạn nứt, vô số quy tắc bị bẻ gãy, năng lượng sinh diệt lẫn lộn, tạo nên sự hỗn loạn mà ngươi cảm nhận được. Nhưng chính trong sự hỗn tạp đó, lại ẩn chứa chân lý sơ khai nhất, bản nguyên của vạn vật. Ngươi hãy thử dùng tâm thần cảm thụ chúng, đừng cố gắng lý giải bằng lý trí thông thường. Lý trí sẽ giới hạn ngươi, còn tâm thần sẽ mở ra cánh cửa của vô hạn.”

Nói đoạn, Ẩn Giả Bạch Sơn giơ tay, ngón tay ông lướt nhẹ trong không khí. Một luồng linh khí vô hình tụ lại, hình thành nên những phù văn cổ xưa, chậm rãi xoay tròn trước mắt Lâm Phong. Chúng không chỉ là những hình vẽ tĩnh lặng, mà dường như có sinh mệnh riêng, phát ra những dao động năng lượng tinh vi. Ông bắt đầu giải thích từng nét, từng góc cạnh, không phải bằng lời nói suông, mà bằng cách dẫn dắt linh khí, cho Lâm Phong cảm nhận trực tiếp ý nghĩa và cách thức vận hành của chúng. Đó là một phương pháp chỉ dạy mà Lâm Phong chưa từng trải qua, vượt xa mọi bài giảng ở Thanh Vân Tông.

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi suy nghĩ logic, chỉ để lại một tâm hồn rộng mở để đón nhận. Chàng cảm nhận luồng linh khí kỳ lạ từ những phù văn mà Ẩn Giả Bạch Sơn vẽ ra, chúng như những dòng sông nhỏ chảy vào đan điền của chàng, va đập vào Huyễn Mặc Quyển đang ẩn mình. Ban đầu, mọi thứ thật hỗn độn, như hàng vạn tiếng nói cùng lúc vang vọng trong đầu, khiến chàng cảm thấy đau nhức và choáng váng. Nhưng Lâm Phong không nản chí. Chàng nhớ lại lời Ẩn Giả Bạch Sơn: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Chàng tập trung vào ý chí kiên định của mình, vào khao khát được thấu hiểu, được khám phá.

Dần dần, những tiếng nói hỗn loạn kia bắt đầu dịu xuống, rồi hợp lại thành một dòng chảy duy nhất. Lâm Phong như thấy mình đang đứng giữa một chiến trường cổ xưa, nơi thần ma gào thét, nơi thiên địa rung chuyển. Chàng không nhìn thấy hình ảnh cụ thể, nhưng cảm nhận được những luồng năng lượng khổng lồ va chạm, tan vỡ và tái sinh. Những phù văn cổ đại không còn là ký tự chết, chúng là những vết sẹo của lịch sử, là những mảnh vỡ của Đạo, là những tiếng kêu trầm mặc của những sinh linh vĩ đại đã từng tồn tại.

Đôi mắt Lâm Phong bỗng bừng sáng. Một cảm giác thông suốt kỳ lạ dâng trào trong tâm trí chàng. Chàng mở mắt, nhìn những phù văn Ẩn Giả Bạch Sơn đang vẽ, giờ đây chúng không còn xa lạ mà trở nên sống động, rõ ràng hơn bao giờ hết. Chàng thấy được sự liên kết giữa chúng, thấy được cách chúng hấp thu và phóng thích năng lượng, thấy được những quy tắc ẩn chứa đằng sau sự hỗn loạn bề ngoài. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phong, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, nhưng lần này lại pha chút vẻ ngạc nhiên, thậm chí là kinh ngạc với chính khả năng lĩnh ngộ của mình. Chàng cảm thấy mình như một đứa trẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi bí ẩn, một kho báu tri thức vô giá.

“Tiền bối,” Lâm Phong khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút trầm tư nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ phấn khích, “đệ tử dường như đã cảm nhận được một phần… của cái gọi là ‘ý chí’ trong những phù văn này. Chúng không chỉ là công cụ, chúng là những lời thề, những lời nguyền, những mong ước vĩnh cửu… Chúng là những mảnh vỡ của một nền văn minh đã bị chôn vùi, muốn được kể lại câu chuyện của mình.”

Ẩn Giả Bạch Sơn nhìn Lâm Phong, khóe mắt ông khẽ nheo lại, một tia sáng khó hiểu lướt qua. Ông không ngờ Lâm Phong có thể lĩnh ngộ đến mức này chỉ sau một thời gian ngắn. Sự ngạc nhiên hiện rõ trong ánh mắt già nua nhưng đầy minh triết ấy. “Hay lắm, tiểu hữu. Ngươi không chỉ cảm nhận được, mà còn nhìn thấy được bản chất sâu xa nhất của chúng. Rất ít người có thể làm được điều đó. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và chính những ý chí, những linh hồn đã tạo nên những phù văn này, chúng đã để lại dấu ấn của ‘tình’ trong đó. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, không chỉ là công pháp, mà còn là con đường để ngươi tìm lại những ‘tình’ đã bị chôn vùi, để nối kết lại những mảnh vỡ của Đạo.”

Ẩn Giả Bạch Sơn dừng lại, để Lâm Phong có thời gian suy ngẫm về những lời ông nói. Sương mù vẫn bao phủ Giới Hà, nhưng trong tâm trí Lâm Phong, một bức màn dày đặc vừa được vén lên, để lộ ra một phần của thế giới mà chàng chưa từng biết đến. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn khám phá sâu hơn nữa, muốn giải mã tất cả những bí ẩn đang ẩn mình trong những phù văn cổ xưa và trong chính Huyễn Mặc Quyển của mình. Đây không chỉ là một bài học, mà là một sự khai mở, một bước ngoặt lớn trong hành trình tu tiên của chàng.

***

Nhiều giờ trôi qua kể từ khi bình minh ló dạng. Mặt trời đã lên cao, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, mang theo chút ánh sáng nhàn nhạt xuống Giới Hà Vô Biên. Nhiệt độ vẫn khá mát mẻ, và một làn gió nhẹ thỉnh thoảng lướt qua, mang theo hơi ẩm từ mặt sông, khiến không khí trở nên sảng khoái hơn một chút. Tiếng nước chảy xiết vẫn là âm thanh chủ đạo, nhưng giờ đây, trong tai Lâm Phong, nó không còn là một tiếng gầm gừ vô nghĩa, mà dường như chứa đựng những điệu thức cổ xưa, những lời thì thầm của lịch sử.

Lâm Phong vẫn say sưa chìm đắm trong thế giới phù văn cổ đại. Cuốn Huyễn Mặc Quyển vẫn mở ra trên tảng đá, nhưng giờ đây, nó không còn chỉ là một cuốn sách tĩnh lặng. Dưới sự hướng dẫn của Ẩn Giả Bạch Sơn, và với thiên phú kinh người của chính mình, những hoa văn đen tuyền trên trang giấy dường như đã sống dậy, ẩn hiện những đường nét linh động mà trước đây chàng chưa từng thấy. Chúng không ngừng biến đổi, như một dòng chảy năng lượng vô tận, liên tục hiện ra rồi lại ẩn đi.

Ẩn Giả Bạch Sơn không còn chỉ vẽ phù văn trong không khí mà đã bắt đầu đưa ra những bài toán, những câu đố liên quan đến cách thức kết hợp các phù văn, cách chúng tương tác với linh khí và với nhau. Và Lâm Phong, với sự thông minh sắc sảo và khả năng tập trung cao độ, không chỉ lặp lại những gì Ẩn Giả Bạch Sơn chỉ dạy, mà còn đưa ra những suy luận, những cách hiểu độc đáo, đôi khi khiến chính vị ẩn giả phải bất ngờ.

“Tiền bối,” Lâm Phong chợt thốt lên, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ suy tư, “phù văn này… nó dường như không chỉ để phong ấn, mà còn có thể dùng để dẫn dắt linh khí theo một phương thức đặc biệt, như một mạch dẫn sinh mệnh? Giống như việc chúng ta điều khiển linh khí trong đan điền để vận hành công pháp, nhưng đây lại là một phương pháp tinh vi hơn, trực tiếp hơn, tác động đến cả cấu trúc không gian và thời gian nhỏ bé?” Chàng giơ ngón tay, vẽ lại phù văn trong không khí, linh khí quanh chàng lập tức dao động theo một nhịp điệu kỳ lạ, như một điệu vũ cổ xưa. Huyễn Mặc Quyển trên tảng đá khẽ rung lên, những hoa văn trên đó phát sáng nhè nhẹ, như đáp lại sự lĩnh ngộ của chàng.

Ẩn Giả Bạch Sơn nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt ông từ tò mò chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự tán thưởng rõ rệt. Một tiếng cười lớn, sảng khoái bật ra từ lồng ngực ông, vang vọng giữa tiếng sông gầm gừ. “Ha ha, hay! Hay lắm! Ngươi nhìn ra được điều đó chỉ sau vài khắc? Lão phu phải mất cả trăm năm, rong ruổi khắp chốn, chiêm nghiệm đạo pháp tự nhiên, mới lĩnh ngộ được một phần nhỏ của ý nghĩa này! Ngươi, tiểu tử, đúng là quái thai!”

Lâm Phong gãi đầu, nụ cười tinh quái nở trên môi. “Vãn bối cũng không ngờ mình lại có thể hiểu được. Có lẽ là nhờ Huyễn Mặc Quyển, hoặc là… là vì những lời chỉ dẫn của tiền bối quá đỗi tinh diệu chăng?” Chàng khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên niềm tự hào nho nhỏ. Chàng biết mình có thiên phú, nhưng khả năng lĩnh ngộ phù văn cổ đại này lại vượt xa mọi kỳ vọng của chính chàng.

“Không cần khiêm tốn,” Ẩn Giả Bạch Sơn xua tay, ánh mắt ông lấp lánh như nhìn thấy một báu vật hiếm có. “Thiên phú của ngươi, ngay cả lão phu cũng phải kinh ngạc. Những phù văn này, chúng không chỉ là ngôn ngữ của một thời đại, chúng còn là chìa khóa mở ra những bí mật của chính Huyễn Mặc Quyển mà ngươi đang sở hữu. Ngươi đã nói đúng, chúng có thể dẫn dắt linh khí, thậm chí là năng lượng nguyên thủy của vũ trụ, theo những cách thức mà chúng ta bây giờ khó lòng tưởng tượng được.”

Lâm Phong suy nghĩ một lát, rồi ánh mắt chàng lại hướng về Huyễn Mặc Quyển. “Vậy thì, Huyễn Mặc Quyển này… nó chính là một bản đồ dẫn đường cho những mạch dẫn năng lượng cổ xưa? Nó ghi chép lại cách thức mà thần ma thời xưa đã vận dụng những phù văn này để điều khiển thiên địa, để giao tranh với nhau, để tạo ra những kỳ tích và cả những hủy diệt?”

Ẩn Giả Bạch Sơn gật đầu chậm rãi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Không sai. Nó không chỉ là bản đồ, nó là kim chỉ nam, là khởi nguồn. Huyễn Mặc Quyển, hay đúng hơn là ‘Huyễn Mặc Thiên Thư’ như tên gọi ban đầu của nó, là một bảo vật vô giá, được tạo ra từ thuở hồng hoang, ghi chép lại mọi biến động của Thiên Đạo, mọi bí mật của vũ trụ. Những phù văn mà ngươi đang học, chúng chỉ là một phần rất nhỏ trong đó. Kẻ nào có thể thấu hiểu được Huyễn Mặc Thiên Thư, kẻ đó có thể nắm giữ vận mệnh của vạn giới.”

Nghe những lời đó, Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trọng trách trên vai chàng dường như càng lúc càng nặng nề hơn. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng giờ đây lại đang tiếp cận những bí mật có thể thay đổi vận mệnh của cả vũ trụ. Chàng nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa chàng và nó. Nó không còn chỉ là một công pháp tu luyện, một vật phẩm kỳ lạ, mà là một phần của chính chàng, một phần của số phận mà chàng đang dần hé lộ.

“Tuy nhiên,” Ẩn Giả Bạch Sơn tiếp lời, phá vỡ dòng suy nghĩ của Lâm Phong, “việc lĩnh ngộ những phù văn này không chỉ dừng lại ở lý giải. Ngươi phải biến chúng thành một phần của mình, dung hợp chúng vào linh hồn, vào Đạo của ngươi. Chỉ khi đó, ngươi mới có thể thực sự vận dụng sức mạnh của chúng, và thực sự hiểu được cái gọi là ‘Huyễn Mặc Chi Đạo’.” Ông nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc cốc thô sơ bên cạnh, ánh mắt vẫn không rời Lâm Phong, như thể đang nhìn xuyên thấu qua mọi lớp mặt nạ mà chàng cố gắng che giấu. “Đạo của ngươi, tiểu hữu, không phải là đạo của kẻ yếu hèn chấp nhận số phận. Nó là đạo của Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Và những phù văn này, chính là những công cụ, những chìa khóa để ngươi thực hiện con đường đó.”

Lâm Phong gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Chàng biết rằng con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng với sự chỉ dẫn của Ẩn Giả Bạch Sơn và sự trợ giúp của Huyễn Mặc Quyển, chàng cảm thấy mình có đủ tự tin để đối mặt với mọi thử thách. Những kiến thức cổ xưa này không chỉ mở rộng tầm mắt chàng, mà còn củng cố thêm niềm tin vào con đường mà chàng đã chọn – con đường tự do tự tại, bảo vệ người mình yêu thương, và nghịch thiên cải mệnh.

***

Hoàng hôn dần buông xuống Giới Hà Vô Biên. Ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ một phần bầu trời, hắt lên mặt sông những vệt màu cam và tím, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy u tịch. Sương mù lại bắt đầu dày đặc hơn, kéo theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của đêm trên dòng sông. Tiếng nước chảy xiết nghe như một lời than vãn không ngừng, còn tiếng gió rít qua ghềnh đá càng thêm phần thê lương, như kể về những câu chuyện bi tráng của một thời đại đã bị lãng quên. Mùi nước sông, mùi ẩm ướt và mùi rêu phong giờ đây càng trở nên nồng nặc hơn trong không khí.

Ẩn Giả Bạch Sơn thu lại thần sắc kinh ngạc, ánh mắt ông nhìn Lâm Phong với vẻ thâm thúy, chứa đựng nhiều điều hơn là chỉ sự tán thưởng đơn thuần. Ông hiểu rằng, Lâm Phong không chỉ là một đệ tử có thiên phú vượt trội, mà còn là người được ‘Thiên Đạo’ lựa chọn để giải mã những bí mật đã bị chôn vùi, để gánh vác một trọng trách mà có lẽ chính chàng cũng chưa hề hay biết.

“Thiên phú của ngươi vượt xa suy đoán của lão phu, tiểu hữu,” Ẩn Giả Bạch Sơn trầm giọng, giọng nói ông giờ đây không còn mang sự sảng khoái mà trở nên nặng nề, nghiêm trọng hơn. “Huyễn Mặc Quyển này… nó không chỉ là một công pháp, nó là chìa khóa. Chìa khóa mở ra cánh cửa đến một thời đại đã bị lãng quên, nơi thần ma tranh phong và thiên địa đổ nát. Một thời đại mà ngay cả Thiên Đạo cũng bị tổn thương, rạn nứt.”

Lâm Phong lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Những lời này của Ẩn Giả Bạch Sơn không còn là những khái niệm trừu tượng, mà là một sự thật khắc nghiệt, một trọng trách to lớn đang dần hiện hữu. Chàng cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng đồng thời cũng thấy một con đường rõ ràng hơn để tiến về phía trước. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng dường như cũng đang rung lên nhè nhẹ, như một lời đáp lại những lời của vị ẩn giả.

“Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần, mà còn là một sự kiện làm thay đổi cả quy luật vận hành của các giới,” Ẩn Giả Bạch Sơn tiếp tục, ánh mắt ông nhìn về phía dòng Giới Hà mờ mịt trong sương tối. “Những vết nứt không gian nhỏ bé mà ngươi có thể cảm nhận được ở đây, hay những tàn dư ma khí vẫn còn vương vất ở một số nơi trên thế gian này… chúng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Phần lớn những gì đã xảy ra, những hậu quả của cuộc đại chiến đó, vẫn còn ẩn sâu dưới bề mặt thế giới, chờ đợi một ngày được khơi dậy.”

Lâm Phong siết chặt tay, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Chàng đã từng cảm nhận được những luồng khí tức kỳ lạ, những vết nứt không gian nhỏ bé trong Cổ Điện, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có liên hệ mật thiết đến một sự kiện vĩ đại và đáng sợ đến vậy. “Có nghĩa là… mối nguy hiểm vẫn còn đó? Thậm chí là có thể tái diễn?” chàng hỏi, giọng nói hơi căng thẳng. Chàng đã trải qua nhiều hiểm nguy, nhưng những gì Ẩn Giả Bạch Sơn đang nói lại vượt xa mọi tưởng tượng của chàng về một mối đe dọa.

Ẩn Giả Bạch Sơn gật đầu, một vẻ u sầu thoáng qua trong đôi mắt già nua. “Chính xác. Và ngươi, tiểu hữu, chính là người có thể giúp tìm ra chân tướng, hoặc ít nhất là chuẩn bị cho sự tái diễn của nó. Huyễn Mặc Thiên Thư đã chọn ngươi, và huyết mạch của ngươi… nó có một mối liên hệ đặc biệt với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ngươi không phải người bình thường, Lâm Phong. Thân thế của ngươi, nó phức tạp hơn nhiều so với những gì ngươi biết.”

Những lời cuối cùng của Ẩn Giả Bạch Sơn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Thân thế bí ẩn, mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và Huyễn Mặc Quyển… tất cả dường như đang dần liên kết lại thành một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết rõ hơn, muốn khám phá sâu hơn về nguồn gốc của chính mình. Sự tò mò, khao khát kiến thức và ý chí kiên định của chàng lại một lần nữa được khơi dậy mạnh mẽ.

“Giới Hà Vô Biên này,” Ẩn Giả Bạch Sơn nói tiếp, giọng ông như hòa lẫn vào tiếng sông, “còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn những gì ngươi thấy. Những vết nứt không gian ở đây không phải là ngẫu nhiên, chúng là những cánh cửa tiềm ẩn, dẫn đến những bí cảnh cổ xưa, những tàn tích của một thời đại đã mất. Hãy cẩn trọng, tiểu hữu. Ma giáo Huyết Ảnh, một trong những thế lực tà ác nhất đã từng xuất hiện sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đang có dấu hiệu tái xuất. Chúng luôn tìm cách lợi dụng những vết nứt, những tàn dư ma khí để gieo rắc tai ương. Huyễn Mặc Quyển của ngươi, nó vừa là cơ duyên, vừa là hiểm họa khôn lường.”

Lâm Phong đứng dậy, bước đến sát bờ sông, nhìn dòng nước tối đen chảy xiết. Lời của Ẩn Giả Bạch Sơn đã vẽ ra một bức tranh rộng lớn và nguy hiểm hơn gấp vạn lần những gì chàng từng biết. Chàng không chỉ đối mặt với các tông môn đối địch, với yêu ma, mà còn với một lịch sử cổ xưa, với những thế lực vượt xa tầm hiểu biết hiện tại của mình. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, chàng cũng cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy trong lòng. Ngọn lửa của khao khát được mạnh mẽ hơn, được bảo vệ những người chàng yêu thương, được tự mình định đoạt số phận, không để bất cứ ai thao túng.

“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh,” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. “Vãn bối đã hiểu. Đạo của vãn bối chính là đối mặt với tất cả, không lùi bước.” Chàng quay lại nhìn Ẩn Giả Bạch Sơn, trong mắt không còn sự ngạc nhiên hay bất an, chỉ còn lại sự kiên cường và ý chí sắt đá.

Ẩn Giả Bạch Sơn mỉm cười nhẹ, nụ cười hài lòng. “Tốt. Ngươi đã nhận ra Đạo của mình. Giờ thì, hãy tiếp tục con đường đó. Huyễn Mặc Thiên Thư sẽ không phụ người có chí. Hãy ở lại đây vài ngày nữa, lão phu sẽ chỉ dẫn ngươi thêm về cách vận dụng những phù văn này không chỉ để lĩnh ngộ tri thức, mà còn để cường hóa bản thân, để đối phó với những hiểm nguy đang tiềm tàng.”

Đêm đã hoàn toàn buông xuống. Giới Hà Vô Biên chìm trong bóng tối và sương mù, chỉ còn tiếng sông gầm gừ như một lời nhắc nhở về những bí mật vĩnh cửu. Lâm Phong gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Chàng biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn, một cuộc phiêu lưu mà chàng sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại. Những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, của Huyễn Mặc Thiên Thư, và của chính thân thế chàng, đang chờ đợi được khám phá. Và Lâm Phong, với ý chí kiên định của một phàm nhân nghịch thiên, đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ